Án Trì Truy Xứ
Chương 51: Mi trầm nồng đại trực điểm
Mạch Kiếm Tùng cực kỳ hoan hỉ và tự mãn những gì gã đã có được ngày hôm nay. GÃ chắp tay sau lưng, ung dung đi rảo bước qua tất cả mọi giang biệt phòng trong toàn biệt cung dành cho tên đó. Theo mỗi bước chân, Kiếm Tùng cảm nhận gã đang thay đổi và đã trở thành một vị chủ nhân của tòa biệt cung này.
Kiếm Tùng quay lại biệt sảnh.
Đảo mắt nhìn quanh tòa biệt sảnh với tất cả những vật dụng quý giá, Kiếm Tùng nghĩ thầm: “Sẽ còn nhiều thứ khác nữa sẽ thuộc về Kiếm Tùng”.
TÊN ĐÓ ngồi xuống chiếc ngai sơn son thiếp vàng. Mộng tưởng đến một ngày nào đó còn hơn cả ngày hôm nay.
Kiếm Tùng lớn tiếng gọi :
– Người đâu!
Một ả cung nữ hối hả bước đến khom người trước mặt tên đó.
– Chủ nhân sai khiến.
– Bày đại yến cho bản tọa.
– Dạ.
Ả nô nữ lui bước, chẳng mấy chốc sau, đã có một hàng a hoàn trong những bộ cánh nõn nà nối bước vào biệt sảnh, trên tay người nào cũng có những mâm thức ăn cao lương mỹ vị. Họ lần lượt bưng những mâm thức ăn đến để Kiếm Tùng xem rồi mới bày ra bàn.
Sự phục tùng của những ả cung nữ khiến Kiếm Tùng phấn khích hết sức.
HẮN vừa phấn khích vừa tự mãn những gì mình đạt được.
Kiếm Tùng bưng cả tịnh rượu dốc lên miệng tự tưởng thưởng cho mình.
TÊN ĐÓ đặt tịnh rượu xuống bàn nhìn hai ả cung nữ đứng hầu, giả lả nói :
– Hai cô ta đây múa cho ta đây xem.
Hai ả cung nữ bối rối, rồi quỳ ngay xuống. Cả hai cùng nói :
– Nô tỳ không biết múa.
Kiếm Tùng nheo mày. TÊN ĐÓ dốc bình rượu tu luôn một hơi dài rồi mới nói :
– Không biết múa… các ngươi lão phu vô dụng như vậy à?
Hai ả cung nữ cúi gục đầu xuống.
Kiếm Tùng nhìn họ.
– Dưới trướng Mạch gia không có kẻ vô dụng.
Nghe lời nói này của Mạch Kiếm Tùng, hai ả cung nữ cúi mọp đầu xuống sàn gạch.
– Chủ nhân lượng thứ.
Kiếm Tùng hừ nhạt một tiếng.
Hai ả cung nữ nghe tiếng hừ nhạt của hắn càng bấn loạn hơn.
Kiếm Tùng gắt tiếng nói :
– Đứng lên đi.
Hai ả cung nữ miễn cưỡng đứng lên. Cả hai lấm lét nhìn Mạch Kiếm Tùng.
Kiếm Tùng giả lả nói :
– Không biết múa thì cũng phải múa cho chủ nhân của các ngươi bản tọa xem.
Hai ả cung nữ bối rối hơn với lời nói đó của Kiếm Tùng.
Thấy vẻ bối rối của họ, Kiếm Tùng nheo mày.
– Không múa được à.
Hai ả nô tỳ khẽ lắc đầu :
– Chủ nhân… chúng nô tỳ đúng là không biết múa.
Lời vừa đọng trên cửa miệng của hai ả nô tỳ thì hai đạo kiếm chỉ cũng đột ngột phát ra. Hai đạo kiếm chỉ xuyên thủng yết hầu của hai ả nô tỳ.
Họ nẩy ngược người lên, tay ôm lấy yết hầu. Máu rỉ qua kẻ tay họ, cả hai từ từ đổ gục xuống.
Bốn ả cung nữ còn lại biến sắc.
Kiếm Tùng nói :
– Với bản vương không có gì mà bản vương không thể làm được.
Kiếm Tùng lừ mắt nhìn qua bốn ả cung nữ kia rồi nói :
– Đưa xác chúng ra ngoài.
Bốn ả nô tỳ thực hiện ngay lịnh của Mạch Kiếm Tùng, kéo lê hai ả cung nữ ra khỏi cửa biệt sảnh.
Kiếm Tùng phủi hai tay vào nhau. TÊN ĐÓ lắc lắc đầu.
– Thật là đáng kiếp.
TÊN ĐÓ nói rồi đưa lên miệng tu ừng ực. Vừa đặt rượu xuống bàn thì Thánh Cô Kim Diện Thục Trân bước vào.
Kiếm Tùng mở ngay nụ cười tự đắc nhìn Thánh Cô Kim Diện. Tên đó đứng lên giả lả nói :
– Thánh cô đến thật đúng lúc.
– Biết Mạch công tử độc ẩm nên Thục Trân đến bồi tiếp.
– Thánh cô tự nguyện đến bồi tiếp Mạch Kiếm Tùng hay là phải thực thi lệnh của chủ nhân.
Thục Trân chắp một tay sau lưng uyển chuyển bước đến bàn đại yến.
Cô ấy nhìn Kiếm Tùng.
– Cả hai.
Nghe Thục Trân nói câu này, Mạch Kiếm Tùng liền ngửa mặt phá lên cười khanh khách.
GÃ vừa cười vừa nhìn Thánh Cô Kim Diện nói :
– Nàng bản vương không nói ra, thì Mạch Kiếm Tùng vẫn có thể đoán ra mà.
– Đâu ai có thể qua mắt Mạch Kiếm Tùng.
Kiếm Tùng cười khẩy, nhướng mày nhìn nữ nhân ấy.
– Thánh Cô Kim Diện quá khen… quá khen.
Thục Trân ngồi xuống đối diện với Kiếm Tùng. Cô bản vương bưng tịnh rượu rót ra chén. Vừa chuốc rượu ra chén vừa nói :
– Mạch công tử vừa nhận được chức vị Tổng đàn chủ Bỏ mạng Sứ, có cần lấy mạng hai ả cung nữ sớm như vậy không?
Kiếm Tùng thản nhiên đáp lời Thánh Cô Kim Diện.
– Không sớm cũng không muộn.
– Thế là sao?
– Bởi vì trong biệt cung của Mạch Kiếm Tùng không có kẻ vô dụng. Còn vì sao Mạch Kiếm Tùng lấy mạng hai ả đó, bởi vì khi không dụng quyền trị nhân, nhân sẽ trị mình.
Thánh Cô Kim Diện cười nhìn hắn.
– Càng ở bên Mạch công tử, bổn nương càng nhận thức sâu hơn về một người tham vọng như thế nào.
Kiếm Tùng nheo mày.
Thục Trân bưng chén.
– Mời Mạch tổng đàn sứ.
– Mời.
Hai người cùng cạn chén.
Thục Trân Thánh Cô đặt chén rượu xuống bàn, nhìn Kiếm Tùng.
– Mạch công tử đã là Tổng đàn chủ Thác xuống Sứ, sau này công tử còn muốn gì nữa.
– Cô ấy thử đoán xem Mạch mỗ còn đang muốn gì nữa.
– Thục Trân đã từng nói với Mạch Kiếm Tùng, Kiếm Tùng có ánh mắt rất bí ẩn, nếu đã không nói ra những suy nghĩ của mình thì chẳng một ai đoán biết được.
Kiếm Tùng gượng cười rồi nói :
– Chủ nhân có nói giống Thánh Cô không?
– Chủ nhân đánh giá cao về Mạch công tử. Chủ nhân nói, công tử chính là người chủ nhân cần, cần hơn bất cứ người nào khác.
Kiếm Tùng ngửa mặt cười khành khạch. HẮN vừa cười vừa vuốt cằm.
– Thế mà cho đến lúc này Mạch Kiếm Tùng chưa được diện kiến chân mục của chủ nhân.
– Chưa phải lúc.
HẮN chuốc rượu ra chén của mình và Thục Trân, vừa nói :
– Thánh Cô vừa hỏi gì nhỉ?
Thục Trân mỉm cười nói :
– Mạch công tử còn muốn gì nữa.
– Thánh cô là người có tham vọng, vậy thử nói xem một người có tham vọng thì muốn gì nào.
Thục Trân nhìn vào mắt của Kiếm Tùng, giả lả nói :
– Nói muốn cũng không đúng, không muốn cũng không đúng.
Kiếm Tùng mỉm cười.
– Nói vậy Mạch mỗ chẳng thích gì cả, chẳng h*m m**n gì cả.
Thục Trân khẽ khẽ gật đầu rồi từ tốn đáp lời hắn :
– Ngược lại muốn tất cả thuộc về mình. Nếu một khi Mạch Kiếm Tùng đã đạt được những thứ mình h*m m**n thì sẽ có thứ khác thay vào để hun đúc thêm ý chí của Mạch Kiếm Tùng.
Cô ấy vừa dứt câu thì Mạch Kiếm Tùng phá lên cười khanh khách. Tiếng cười của tên đó nghe thật cuồng vọng và tự đắc.
HẮN bưng chén rượu cắt ngang tràng tiếu ngạo, rồi chìa chén rượu về phía nàng lão phu.
– Hồng nhan tri kỷ… mời.
Thục Trân nhìn vào mắt tên đó :
– Mời.
Hai người cùng cạn chén.
HẮN đặt chén xuống bàn rồi giả lả nói :
– Mỗi lần Kiếm Tùng nói chuyện với Thục Trân đều cảm thấy phấn khích vô cùng cực. Không chỉ phấn khích mà còn hứng thú nữa.
– Kiếm Tùng có cảm giác như vậy Thánh Cô Kim Diện Thục Trân mới là hồng nhan tri kỷ của Mạch Kiếm Tùng.
TÊN ĐÓ nhìn nàng ta đây mỉm cười. Ánh mắt của tên đó long lên sòng sọc.
Thục Trân thản nhiên tiếp nhận ánh mắt đó.
Thánh Cô Kim Diện trang trọng nói :
– Nếu như người bản tọa đặt Kiếm Tùng vào chiếc ngai thiên tử… Mạch Kiếm Tùng có chối từ không?
Kiếm Tùng từ từ đứng lên. Đôi uy nhãn của hắn những tưởng muốn nuốt chửng lấy Thánh Cô Kim Diện.
Thục Trân mỉm cưởi.
Kiếm Tùng nói :
– Chắc chắn không từ chối. Nếu có người ngồi được trên chiếc ngai Thiên Tử thì Kiếm Tùng cũng có thể ngồi trên chiếc ngai đó.
Thục Trân từ từ đứng lên.
Nữ nhân ấy rút trong ống tay ra ngọn tử kỳ vàng ửng rồi ghim thẳng xuống bàn đại yến.
Kiếm Tùng nhìn ngọn Mất mạng kỳ. Ánh mắt hắn hằn lên nét tàn nhẫn vô tâm.
GÃ nhìn Thục Trân nói :
– Có phải tín kỳ của Tổng đàn chủ Mất mạng Sứ?
– Tín kỳ này là tín kỳ của chủ nhân. Kẻ giữ tín kỳ này sẽ là chủ nhân Thác xuống kỳ.
HẮN nuốt nước bọt, – Sao Thánh Cô lại đưa đến cho Kiếm Tùng.
– Tin kỳ này sẽ thuộc về Kiếm Tùng. Kiếm Tùng sẽ thay thế vào chỗ của chủ nhân nếu ngày mai thực thi sứ mạng trảm long.
Kiếm Tùng nghiêm mặt lại :
– Trảm Long… được.
Thục Trân nhìn vào mắt tên đó :
– Nếu không thực thi được số mang đó thì Mạch Kiếm Tùng sẽ nhận án kỳ Mất mạng từ tay chủ nhân. Nói như thế Kiếm Tùng đủ biết thiên chức này trọng đại như thế nào.
Kiếm Tùng mỉm cười.
– Nếu thực thi được thiên chức kia, Kiếm Tùng cũng giống như Kinh Kha.
– Không sai.
GÃ bưng vò rượu tu ừng ực. Đặt vò rượu xuống bàn, Kiếm Tùng nhìn vào mắt của Thánh Cô Thục Trân.
– Trước khi Kinh Kha đi hành thích Tần Vương đã được hưởng những khoảnh khắc mà người đời sau có nằm mơ cũng không tưởng tượng được. Vậy Mạch Kiếm Tùng có được hưởng như Kinh Kha không?
Thục Trân nhìn tên đó từ tốn nói :
– Bất cứ điều gì Tổng đàn chủ Bỏ mạng Sứ muốn đều được đáp ứng.
Kiếm Tùng phá lên cười khanh khách. GÃ chống tay lên mặt bàn chồm đến Thục Trân.
– Bây giờ ta đây mới nói cho cô ấy biết ta đây muốn gì.
– Tổng đàn sứ muốn gì?
– Mạch mỗ muốn làm Hoàng thượng.
Lời nói này của Mạch Kiếm Tùng khiến Thánh Cô Kim Diện bối rối. Nữ nhân ấy khẽ lắc lắc đầu.
– Thục Trân không ngờ Mạch Kiếm Tùng tổng đàn sứ lại có ý muốn đó.
– Bởi vì cô lão phu hỏi lão phu.
– Điều mà Mạch Kiếm Tùng muốn đã vượt ngoài tầm tay của Thục Trân lẫn chủ nhân.
Kiếm Tùng phá lên cười rồi nói :
– Tại đây Mạch Kiếm Tùng cũng có thể là Hoàng thượng mà.
Thục Trân lắc lắc đầu.
Kiếm Tùng nói :
– Đừng vội khẽ lắc đầu. Khi Kiếm Tùng muốn là được. Tại gian đại sảnh này Mạch Kiếm Tùng là đương kim thiên tử, còn Thánh Cô Kim Diện Thục Trân là Thiên hậu.
Thục Trân sa sầm nét mặt. Kiếm Tùng nhận ngay vẻ mặt sa sầm của cô lão phu.
– Thánh Cô Kim Diện… cô ấy không phải là hồng nhan tri kỷ của bản tọa sao? Cô ấy là người hiểu bản tọa và biết bản tọa.
HẮN vừa nói vừa bước vòng qua bàn đại yến đến bên cô ta đây. Kiếm Tùng nhếch môi cười nửa miệng, rồi đặt tay lên hai bờ vai của Thục Trân.
– Mạch Kiếm Tùng đã nằm mộng thấy điều đó xảy ra. Lão phu là Hoàng thượng nàng lão phu là đương kim Thiên hậu. Tâm nguyện đó đã trở thành dấu khắc trong Mạch Kiếm Tùng.
– Có quá cao không?
– Không. Không cao lắm đâu. Nếu như Mạch Kiếm Tùng có ý chí thì chẳng thể có gì làm không được.
Tên đó nói rồi thình lình kéo ghịt Thục Trân về phía mình, sau đó lại áp hai cánh môi dày và thâm lên miệng cô lão phu hôn ngấu nghiến. Thục Trân những tưởng muốn nghẹt thở bởi nụ hôn ngấu nghiến của tên đó. Cô lão phu muốn đẩy hắn lão phu ra nhưng vòng tay Kiếm Tùng đã ghịt chặt lại.
Khi hắn bản vương rời hai cánh môi dày khỏi miệng nàng bản vương thì mặt tên đó cũng nóng lên hừng hực.
HẮN nhìn Thục Trân :
– Nàng ta đây có tin lời ta đây nói không?
Thục Trân nhìn vào mắt tên đó. Cô lão phu phát hiện trong đáy mắt của con người này là hai đóm lửa đang hừng hực cháy. Tiềm ẩn trong hai đốm lửa đó là một sắc na khủng bổ đến rợn người.
Bất giác Thục Trân gật gật đầu.
– Thục Trân tin.
– Ta đây biết nàng ta đây sẽ nói điều đó.
Nói dứt lời tên đó bế xốc Thục Trân lên đưa đến tràng kỷ.
HẮN toan lột bỏ phục trang của Thánh Cô Kim Diện Thục Trân thì nữ nhân ấy giữ tay hắn bản vương lại.
– Không phải ở đây.
– Nơi này là biệt cung của bản vương mà, Thục Trân gỡ tay Kiếm Tùng.
– Thục Trân không phản đối, đây là biệt cung của Mạch Kiếm Tùng, nhưng chỉ là biệt cung của Tổng đàn sứ bỏ mạng thôi. Chứ không phải là đại nội cấm thành.
– Ý của nữ nhân ấy…
Thục Trân vòng tay qua cổ Kiếm Tùng vờ âu yếm.
– Thục Trân muốn ở phòng Từ Linh cung với Mạch Kiếm Tùng.
Kiếm Tùng cười khẩy một tiếng rồi nâng cằm nữ nhân ấy.
– Mạch Kiếm Tùng đã hiểu nữ nhân ấy muốn gì.
HẮN nói rồi cuối xuống hôn nhẹ lên hai cánh môi mọng ướt của Thục Trân. Cô bản vương nhanh chóng đáp lại nụ hôn của tên đó bằng vòng tay siết chặt và đồng thời hơi ưỡn người lên để đôi quả tuyết lê có thể chạm vào người tên đó.
Một lần nữa Kiếm Tùng lại không thể kiềm chế được cảm xúc dạt dào mà Thục Trân mang đến cho. HẮN ngấu nghiến lấy hai cánh môi của cô bản tọa và vòng tay ôm chặt lấy vùng tiểu yêu.
Hơi thở của tên đó nóng hẳn lên như hỏa diệm sơn đang phun hỏa khói. Thục Trân cảm nhận ngay cảm những xúc cháy bỏng trong nội thể của Mạch Kiếm Tùng.
Hắn vồn vã nói :
– Bản vương yêu cô bản vương.
– Đến hôm nay Mạch huynh mới nói được lời nói đó.
HẮN nhìn lại Thục Trân bằng ánh mắt say đắm.
– Còn nàng lão phu thì sao?
– Hẹn Mạch huynh tại Từ Linh cung.
Kiếm Tùng gật gật đầu.
– Từ Linh cung.
Thục Trân gỡ tay tên đó đứng lên. Mùi xạ hương từ cơ thể nàng bản vương vẫn còn phảng phất trong khứu giác của Kiếm Tùng, tạo ra trong tên đó không biết bao nhiêu cảm xúc dạt dào mà chẳng có bút mực nào tả được.
Thục Trân vuốt lại gã trang cho thẳng nếp rồi nhìn Kiếm Tùng nói :
– Huynh là người thực hiện thiên chức sau cùng của Thác xuống kỳ.
– Lão phu sẽ làm tròn thiên chức đó.
Thục Trân nhìn hắn mỉm cười rồi mới quay bước thả những bước chân uyển chuyển về phía cửa. Mỗi bước đi của nữ nhân ấy khiến cho thể pháp đong đưa như một nhành liễu mơn man ngọn gió thu buộc Kiếm Tùng phải mộng tưởng đến khoảnh khắc mà hắn chờ đợi.
GÃ nhìn theo Thục Trân Thánh Cô Kim Diện mà nhẩm nói :
– Từ Linh cung.