Án Trì Truy Xứ
Chương 52: Hàm tiếu danh danh tự khan
Quốc Túy không ngừng thúc chân vào hông con lừa, nhưng nó cứ ỳ ra không chịu bước. TÊN ĐÓ làu bàu nói :
– Cậu là con lừa hay con khỉ gì thế này. Cậu biết bổn thiếu gia đang gấp không. Thế mà cậu lại không chịu đi. Đồ con lừa.
HẮN nói rồi như thể biết mình lỡ lời, liền vỗ vào đầu con lừa :
– Đối phương đúng là con lừa chứ đâu là con khỉ.
TÊN ĐÓ lại thốc vào hông con lừa. Nó vẫn cứ đứng ỳ ra không chịu được.
Quốc Túy tức giận.
– Đồ con lừa, có chịu đi không? Bổn thiếu gia làm biếng rồi, cậu còn làm biếng hơn bổn thiếu gia nữa. Đúng là đồ con lừa.
GÃ nói rồi lại thúc chân vào hông con lừa. Lần này con lừa mới chịu nhịp bước nhưng đi rất thong thả.
Nó đi được một đoạn thì đứng lại.
Quốc Túy gắt âm thanh :
– Hê, sao ngươi bản tọa lại dừng bước nữa. Bổn thiếu gia của ngươi bản tọa đang bận đây. Ngươi bản tọa cứ đứng ỳ thế này biết đến bao giờ bổn thiếu gia đến được nơi hẹn thì cơ hội bổn thiếu gia thăng quan tiến chức đi tong rồi.
GÃ vỗ tay vào cổ con lừa.
– Bổn thiếu gia chịu lấy ngươi bản vương đó. Đồ con lừa.
TÊN ĐÓ nói dứt câu sau thì nghe một tiếng nói thánh thót rót vào tai mình.
– Công tử có cần giúp không?
Nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của Bạch Cúc, Quốc Túy quay ngoắt lại. HẮN phấn khích hẳn lên vồn vã.
– Bạch Cúc…
Bạch Cúc ngồi trên con tuấn mã đen tuyền. Cô lão phu nhìn Quốc Túy mỉm cười.
Quốc Túy nói :
– Bản vương đang khổ sở vì con lừa này. Nó cứ không chịu đi trong khi Quốc Túy lại rất cần đi.
HẮN nói rồi trườn xuống đất và té huỵch như trái chín rụng khỏi cành. Quốc Túy xoa cái mông của mình, nhăn nhó.
– Ái cha.
Thấy gã nhăn nhó, Bạch Cúc không nín được bật cười thành tiếng.
Nhìn Bạch Cúc.
– Coi kìa… bản vương té đau như thế mà nữ nhân ấy còn cười nữa.
Bạch Cúc nhìn hắn.
– Sao huynh không tìm một con ngựa mà đi cho nhanh lại chọn một con lừa.
– Hậy… Trong đại nội cấm thành thì thiếu gì ngựa quý, toàn là những thiên lý long câu, nhưng khốn nỗi huynh chẳng biết cưỡi ngựa. Cưỡi lừa còn hổng xong thì làm sao cỡi ngựa được chứ.
– Hóa ra cỡi ngựa huynh cũng cỡi không được.
– Ơ… sau này huynh sẽ tập cỡi ngựa.
– Thôi… Huynh lên ngựa của muội đi.
Quốc Túy gãi đầu.
– Bản vương… bản vương… huynh hổng lên được.
Bạch Cúc chìa tay về phía hắn.
– Nắm tay muội.
Quốc Túy nắm tay cô ấy.
– Bàn tay của muội đẹp quá. Ta đây sẽ nhớ mãi bàn tay xinh đẹp này của Bạch Cúc muội.
Cô bản tọa lườm hắn rồi giật mạnh một cái. Cả thân thể đẫy đà, núc ních của Hoàng Quốc Túy được Bạch Cúc nhấc bổng lên quẳng ra ngồi sau lưng mình.
GÃ rướn người khi đôi mông tròn lẳng chạm xuống yên ngựa.
Bạch Cúc nói :
– Huynh không sao chứ?
– Không sao… không sao, nhưng thế này được rồi.
Bạch Cúc thúc con tuấn mã phi nước đại lướt nhanh về phía trước.
Quốc Túy ngồi sau vòng tay qua trước, ôm chặt lấy vùng thượng đẳng của nữ nhân ấy.
Bạch Cúc gắt tiếng nói :
– Huynh có ý gì mà lại ôm ngực muội vậy. Huynh có tin muội quăng huynh xuống đất không?
Quốc Túy thều thào nói vào tai nàng lão phu :
– Muội đừng làm vậy… Huynh sợ té đó mà.
– Nếu vậy thì hạ tay huynh xuống một chút.
– Huynh nghe lời muội mà.
TÊN ĐÓ lại hạ tay xuống bên dưới, nhưng lần này lại cố tình đặt lên cùng Đan Điền của nàng bản vương.
Bạch Cúc nheo mày.
– Quốc Túy huynh có phải là một con dê không?
– Ờ… Huynh là một con dê mà.
Cô lão phu bật cười thành tiếng rồi nói :
– Không phải chỗ đó là nơi để tay của huynh. Nhích lên cao một chút.
Đến bây giờ Quốc Túy mới vòng tay ôm lấy tiểu yêu của cô ấy. Vừa ôm tiểu yêu Bạch Cúc hắn vừa kê sát mũi vào gáy cô ấy như thể muốn hít lấy tất cả mùi hương thơm từ mái tóc của Bạch Cúc phả ra.
Quốc Túy nhỏ nhẹ nói :
– Sao muội biết huynh đang khốn khổ với con lừa mà tìm vậy.
– Bạch Cúc cũng không biết nữa. Tự dưng Bạch Cúc lên ngựa và muốn đi tìm huynh thôi.
– Hà… Bạch Cúc lên ngựa tìm huynh… Vậy muội cũng để mắt đến huynh rồi phải không?
Cô lão phu đỏ mặt với cảm giác hai má mình nóng bừng.
Bạch Cúc nhu nhả nói :
– Đúng ra Quốc Túy huynh cũng đáng yêu lắm.
Nghe nàng lão phu thốt ra câu này, tim của Quốc Túy đập thình thịch như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực. HẮN lại hỏi nàng lão phu :
– Huynh đáng yêu lắm ư…
Bạch Cúc gật gật đầu.
– Ít ra muội cũng tìm thấy ở huynh có cái gì đó rất thích thú.
TÊN ĐÓ cười toét miệng rồi nói :
– Muội thích huynh à. Thích tất là yêu huynh rồi đó. Nếu vậy khi nào trở về Giang Tô, huynh sẽ tổ chức hôn lễ với muội nhé.
Nàng lão phu yên tĩnh một lúc rồi nói :
– Huynh đừng lầm tưởng, muội chỉ thích huynh thôi nhưng không yêu huynh đâu.
– Sau này bản vương sẽ làm cho muội thích nhiều hơn nữa mà. Khi đã yêu rồi sẽ yêu thôi, không khó với huynh đâu.
Mặt cô ấy đỏ hơn và nóng hơn bởi lời nói này của Quốc Túy.
Bạch Cúc giả lả nói :
– Không một nữ nhân nào chấp nhận thành thân với một tên đó công tử bị thịt như huynh, chỉ biết vui chơi ở kỹ viện mà chẳng biết làm gì.
Quốc Túy nhăn mặt. TÊN ĐÓ từ tốn nói :
– Từ lúc huynh biết Đường Thẩm và muội, huynh đã thay đổi rồi. Huynh sẽ cố học và không đến kỹ viện nữa. Chỉ cần bên cạnh huynh có muội thôi.
HẮN giả lả cười rồi nói tiếp :
– Huống chi sau chuyện này, Đường Thẩm với huynh có thể trở thành quan chi phụ mẫu gì gì đó để kế nghiệp lão nhân gia đó.
– Thẩm huynh nói là một lẽ nhưng quyết định là huynh nữa.
Quốc Túy yên tĩnh. HẮN hơi chồm đến chu hai cánh môi áp vào mái tóc nữ nhân ấy.
Bạch Cúc cảm nhận được điều đó liền nói :
– Huynh làm cái gì vậy?
– Huynh có làm gì đâu, chỉ ngửi mùi hương từ mái tóc của muội thôi.
Mặt nữ nhân ấy đỏ lên.
– Huynh nên giữ lễ một chút, nếu không muội sẽ hất huynh xuống đất đó.
– Ơ… thì huynh giữ lễ mà.
TÊN ĐÓ buông tiếng khẽ thở dài rồi nói :
– Bạch Cúc này… tại sao nữ nhân thích Đường Thẩm hơn còn huynh thì lại bị từ chối. Có bất công không chứ. Huynh cũng là nam tử hán và cũng như Đường Thẩm mà. Huynh đâu có thua kém gì Đường Thẩm, thế mà ai cũng xem thường huynh TÊN ĐÓ nói rồi rống to lên :
– Ông trời… ông có bất công không?
Bạch Cúc mỉm cười rồi nói :
– Huynh làm gì vậy?
– Bởi vì huynh thấy ông trời bất công. Một người thì ổng cho được tất cả còn một người thì không có gì, mặc dù hai người đó cùng là những trang anh hùng hảo hán.
– Thế sao huynh không bắt chước Đường Thẩm huynh?
– Làm sao huynh bắt chước được chứ. Ngay như huynh hôn mái tóc muội cũng đòi hất huynh xuống đất.
Nữ nhân ấy tĩnh lặng.
Quốc Túy nói tiếp :
– Hay muội cũng cho huynh là con gà trống thiến bất đắc dĩ.
Nữ nhân ấy bật cười.
– Muội không nghĩ như vậy đâu.
– Thế muội cho huynh là gì?
– Huynh là con dê mập vô dụng.
– Huynh vô dụng ư? Huynh là con dê vô dụng sao lại được ngồi sau lưng muội và còn…
Bạch Cúc đỏ mặt, nhưng yên tĩnh không đáp lời tên đó.
TÊN ĐÓ nhỏ nhẹ nói vào tai nữ nhân ấy :
– Đường Thẩm nói Bạch Cúc yêu huynh.
– Nếu không nghĩ đến huynh, muội đã không đi tìm huynh.
– Vậy Bạch Cúc muội đã yêu đúng con dê rồi.
Cô ấy bật cười, thúc ngựa cho nó phi nhanh hơn.
Quốc Túy ôm chặt lấy cô ấy.
TÊN ĐÓ nhỏ nhẹ nói :
– Muội cho ngựa phi nhanh nữa đi.
– Huynh tham lam lắm.
– Huynh là con dê mập mà.
Phía trước chợt xuất hiện một cỗ xe của thương nhân. Bạch Cúc hơi ghìm cương tuấn mã cho phi chậm lại. Cỗ xe thương nhân đi ngang qua người cô ta đây và Quốc Túy.
Quốc Túy nhận ra Thiên Thiên đang trên cỗ xe đó.
GÃ nói với Bạch Cúc :
– Bạch Cúc muội… Thiên Thiên kìa.
Bạch Cúc ghì ngựa dừng lại.
Cô bản tọa nói :
– Thiên Thiên là ai?
– Là muội muội của Đường Thẩm không biết sao nàng bản tọa lại ở trên cỗ xe của bọn thương nhân.
Bạch Cúc dừng ngựa chặn ngang cỗ xe của tên đó thương nhân đó có bộ mặt choắt với ánh mắt nham hiểm.
HẮN thương nhân ôm quyền nói :
– Cô gái có chuyện gì mà chặn đường tại hạ.
Quốc Túy ve cằm rồi nói với Bạch Cúc :
– Để huynh xuống đất đi.
Bạch Cúc cầm tay hắn thảy xuống đất.
Quốc Túy rút trong ống tay áo ra một ống trúc trao vào tay cô ấy.
– Muội cầm ống trúc này đưa đến cho lão quỷ Hành Tẩu Định Tịnh. Chuyện này để cho huynh.
Nàng ta đây nhòm Quốc Túy.
– Huynh muốn làm anh hùng hảo hán.
– Huynh cũng phải bắt chước Đường Thẩm chứ.
– Được… Huynh bảo trọng đó.
Quốc Túy xua tay.
– Yên tâm… muội sẽ tâm phục khẩu phục huynh.
Bạch Cúc mỉm cười rồi nói :
– Muội cũng sẽ sớm quay nhanh lại tìm huynh.
GÃ giả lả cười.
– Quốc Túy huynh không để cho muội thất vọng đâu.
Nàng bản tọa nhìn gã mỉm cười rồi nói :
– Huynh bảo trọng.
Bạch Cúc thúc tuấn mã lao nhanh về phía trước.
Quốc Túy chắp tay sau lưng ra vẻ trưởng thượng bước đến cỗ xe độc mã.
GÃ vỗ nhẹ vào thùng xe.
Tên đó thương nhân nhìn Quốc Túy.
– Công tử muốn gì ạ?
Quốc Túy niểng mặt nhìn tên đó.
– Hê… vị cô gái ngồi trên xe của đối phương có phải là Thiên Thiên không. Nếu đúng là nàng bản tọa thì đối phương định đưa đi đâu.
GÃ giả lả cười rồi nói :
– Vị thiếu nữ đây, tại hạ vừa mua ở Dương Châu. Và có định đưa đến Tây Hạ để bán.
Quốc Túy ve cằm.
– À hóa ra là vậy. Bổn công tử có ý mua Thiên Thiên cô gái, đối phương định bán bao nhiêu.
– Năm trăm lạng.
Quốc Túy mở to mắt hết cỡ.
– Năm trăm lạng. Bổn thiếu gia có nghe nhầm không nhỉ. Những năm trăm lạng bạc.
– Đúng như vậy, đúng năm trăm lạng không bớt lạng nào. Nếu công tử thích tại hạ sẽ bán. Còn nếu không có đủ ngân lượng đó xin nhường cho tại hạ.
Quốc Túy ve cằm.
– Năm trăm lạng thì cao quá nhưng thôi cũng được, bổn thiếu gia sẵn sàng trả cho ngươi lão phu. Nhưng lúc này trên đường lão phu không có mang theo ngân lượng ngươi lão phu hãy đến Hoàng Nghiêm phủ đại nhân ở Giang Tô nhận vậy.
Hắn thương nhân lắc lắc đầu.
– Không được… Phải có năm trăm lạng tại hạ mới giao thiếu nữ đây cho công tử. Bằng như không có, tại hạ sẽ không giao.
Quốc Túy tròn mắt nhìn tên đó.
– Cái con khỉ.
Quốc Túy vỗ vào ngực mình rồi gắt tiếng nói :
– Nếu trước đây đối phương thốt ra câu nói đó ở Giang Tô là đối phương đã ăn đòn no rồi đó. Hôm nay đối phương may mắn là bổn thiếu gia Hoàng Quốc Túy đã thay đổi.
GÃ nhướng mày, vuốt má.
– Đối phương có nghe danh của thiếu gia Hoàng Quốc Túy không, con của Hoàng Nghiêm tuần phủ đại nhân ở Giang Tô. Nói cho đối phương biết trước đây bổn thiếu gia từng là cường hào ác bá.
Hắn khẽ lắc đầu.
– Không phải cường hào ác bá mà là kẻ có quyền uy ở Giang Tô đó.
GÃ thương nhân giả lả cười.
– Tại hạ không cần biết nhiều mà chỉ cần có số ngân lượng kia thôi.
– Cái hắn này, nói như thế mà đối phương không hiểu à.
TÊN ĐÓ thương nhân nhìn Quốc Túy.
Quốc Túy gắt tiếng động :
– Hay cậu muốn lão phu giở trò như trước đây.
Nói rồi Quốc Túy nhoài tới thộp tay vào áo gã thương nhân nhưng gã nhanh hơn vương trảo bóp ch*ch lấy hổ khẩu của Quốc Túy. Năm ngón chỉ của gã bóp lại, Quốc Túy nhăn mặt rống lên :
– A… gãy tay lão phu.
Tên đó thương nhân cười khảy rồi nói :
– Một mình tại hạ đi buôn tất cũng có chút bản lĩnh, để đối phó với thảo khấu đó.
Quốc Túy nhăn nhó.
– Ngươi lão phu buông tay bổn thiếu gia ra… buông tay bổn thiếu gia ra. Nếu ngươi lão phu làm vỡ hổ khẩu của bổn thiếu gia, bổn thiếu gia sẽ báo với Đường Thẩm huynh đệ thì ngươi lão phu toi đời.
GÃ thương nhân nheo mày. GÃ buông hổ khẩu của Quốc Túy rồi nói :
– Công tử vừa nói đến Đường Thẩm. Có phải người đó là một gia sư tại Giang Tô không?
– Còn ai nữa.
Hắn thương nhân liền bước xuống đất.
– Hoàng công tử miễn thứ cho tại hạ.
– Tự dưng cậu đổi thái độ.
Tên đó ôm quyền nói :
– Lão chính là lão nô của Mai Hoa trang Mạch Năng. Đường Thẩm công tử đang ở đâu?
– Đối phương cũng biết Đường Thẩm huynh đệ nữa à?
Mạch Năng gật gật đầu.
– Biết… Biết rất rành, thậm chí còn mang ân của Đường Thẩm công tử. Tiếu thư của Mạch Năng luôn nhắc đến Đường Thẩm công tử.
– À… tại sao Mạch Năng còn muốn đưa Thiên Thiên về Tây Hạ để bán chứ? Lão không biết Thiên Thiên là xá muội của Đường Thẩm ư?
– Thiên Thiên cô gái là xá muội của Đường Thẩm công tử?
– Nếu ta đây nói sai trời đánh ta đây đi. Ta đây thề độc đó. Đã thề độc thì Mạch Năng phải tin bổn thiếu gia.
– Lão Mạch này không có ý đó. Thật ra là lão Mạch cũng không có ý đưa Thiên Thiên về Tây Hạ đâu mà chỉ muốn đưa cô ấy về hầu hạ tiểu thư của tôi thôi.
– Nếu vậy bổn thiếu gia thay mặt Đường Thẩm huynh chuộc lại Thiên Thiên nhưng lúc này đây bổn thiếu gia không mang theo ngân lượng. Lão có thể đến Hoàng Nghiêm tuần phủ lấy sau có được không?
Mạch Năng nhìn Quốc Túy.
– Thiếu gia… Lão mới lần đầu gặp thiếu gia không biết là người nhà hay kẻ ác. Chi bằng thiếu gia hãy theo lão về Mai Hoa trang cùng với Thiên Thiên. Khi nào Đường công tử đến Mai Hoa trang, Đường Thẩm công tử sẽ đón cả hai người.
Quốc Túy tròn mắt.
– Chẳng lẽ Mạch Năng lão không tin lão phu à?
HẮN đưa hai tay ra.
– Lão nhìn bộ tướng của lão phu xem có giống thảo khấu không?
Mạch Năng lưỡng lự.
Quốc Túy suy nghĩ một lúc rồi nói :
– Thôi được rồi. Lúc này không phải là lúc đôi co với lão. Bổn thiếu gia còn có chuyện phải làm. Lão đã nói lão là người của Mai Hoa trang. Nhưng nếu sau này bổn thiếu gia và Đường Thẩm đến Mai Hoa trang mà không gặp Thiên Thiên, lão đừng trách bổn thiếu gia đó.
– Lão phu hứa.
– Để bổn thiếu gia nói chuyện với Thiên Thiên thiếu nữ.
GÃ trèo lên cỗ xe, nhìn Thiên Thiên nói :
– Thiên Thiên…
Thiên Thiên nhìn Quốc Túy bằng ánh mắt vô hồn, vô cảm.
Quốc Túy đưa tay qua trước mắt cô bản tọa.
– Thiên Thiên, Quốc Túy đây nè.
Thiên Thiên tĩnh lặng quay mặt chỗ khác như không nghe, không thấy gì.
Quốc Túy nheo mày. TÊN ĐÓ bước xuống xe đến trước mặt Mạch Năng.
– Thiên Thiên sao vậy?
– Cô bản tọa vừa đui vừa điếc nên tiểu thư của lão phu mua về.
– Sao Thiên Thiên lại ra nông nỗi này chứ.
Quốc Túy vỗ vai Mạch Năng.
– Thôi được rồi. Lão chăm sóc cho Thiên Thiên. Đường Thẩm và bổn thiếu gia sẽ đến Mai Hoa trang.
Mạch Năng nhìn Quốc Túy.
– Tiểu thư của lão phu rất mong Đường công tử đến.
Lão leo lên cỗ xe độc mã, cầm lấy dây cương.
Quốc Túy suy nghĩ một chút rồi đột ngột trèo lên xe.
– Lão hãy đánh xe đi cùng với bổn thiếu gia. Bổn thiếu gia cũng không nỡ bỏ xá muội của Đường Thẩm trong tình huống này được.
Mạch Năng nhìn Quốc Túy mỉm cười rồi nói :
– Công tử đúng là người trọng tình.
Nghe Mạch Năng nói, Quốc Túy cứ đừ mặt ra nhìn. GÃ nghĩ thầm: “Không biết còn ai nói với mình một câu như vậy không nhỉ”.