Ăn Tướng Công
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-08-27 07:00:59 | Lượt xem: 1

Trăng sáng chiếu rọi trốn thâm cốc, gió mát thổi nhẹ miên man qua mặt hai người vừa may mắn thoát khỏi cái chết.

“Lão phu thật không bao giờ nghĩ được rằng lại gặp hai đối phương ở nơi này”. Hiên Viên Vô Cực vừa lạnh nhạt vừa cuồng vọng nhìn Kinh Vô Tuyết và Mạc Lân hiện đang chiễm chễ ngồi hưởng nhàn ở sơn trang riêng của hắn lão phu.

“Bạn tốt à, thường gặp chả bao giờ hay bằng ngẫu nhiên mà gặp được”. Mạc Lân nói xong cười hì hì, “nhưng đối phương có một chỗ trốn kín đáo thật, bản vương đã cho người do thám khắp nơi mà tìm không ra, ai ngờ vận khí tốt, chả cần tìm mà lại tìm thấy”.

“Nóc nhà mà bản vương đã mất bao công tu sửa mới được đã bị hai người các ngươi bản vương rơi xuống chọc thủng một lỗ lớn rồi”. Hiên Viên Vô Cực nhíu mày, hắn bản vương thực sự thấy vô cùng cực tức giận.

“Đây là nơi nào?” Kinh Vô Tuyết ngắm nghía ngôi nhà được xây dựng đơn giản trong sơn cốc, nữ nhân ấy và Mạc Lân rơi từ trên cao xuống, nhờ rơi trúng vào mái ngói lưu li của căn nhà này mà bình yên vô sự.

“Hắn ta đây xây ngôi nhà này để có thể an tâm sống cô đơn cả đời rồi nghỉ ngơi ngàn năm luôn ấy mà”. Mạc Lân giải thích, giọng điệu hết sức ngán ngẩm.

“Cậu câm miệng lại” Sự nhẫn nhịn của Hiên Viên Vô Cực đã đến cực hạn.

“Cần gì phải tự làm khổ mình như vậy, đã thương yêu người bản tọa như thế thì đoạt trở về đi”. Mạc Lân nhìn Kinh Vô Tuyết ánh mắt ngập tràn yêu thương, đưa tay ôm eo nữ nhân ấy “ giống bản tọa có phải thông minh hơn không? Chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã có thể biến Vô Tuyết thành người của Mạc gia nhà bản tọa rồi”.

“Ngươi ta đây nói bậy, ta đây còn chưa có đồng ý”. Kinh Vô Tuyết đẩy tên đó ra, trái tim như có chú ngựa nhỏ đang chạy loạn, bất giác lại nhớ tới sự ngọt ngào lúc hai người còn treo mình trên miệng sơn cốc lúc nãy.

“Trữ Ngọc thực lòng thương ngươi bản tọa, thân phận của cô bản tọa lại cao quý như vậy, bản tọa muôn đời không bao giờ với tới”. Trong đôi mắt của Hiên Viên Vô Cực thoáng hiện lên sự ảm đạm buồn rầu, nhưng tức tốc đã khôi phục lại trở nên lạnh lùng “Bản tọa nghĩ các ngươi bản tọa đã không còn việc gì ở đây nữa, biến khỏi đây mau lên”.

“Đối phương ở trong trốn thâm sơn cùng cốc thế này biết bao giờ mới ra ngoài, hay ta đây lưu lại đây ở với đối phương, dù sao nơi này vẫn còn nhiều phòng”. Mạc Lân nói xong lại cười hì hì, tay vẫn ôm chặt eo của Kinh Vô Tuyết, còn Vô Tuyết cũng ngoan ngoãn để yên không phản kháng như mọi lần. Nếu không có ngôi nhà ở nơi này, không biết lũ người kia rơi xuống đã biến thành hình dạng gì rồi?

“Mạc Lân, ta đây không thể không nói rằng da mặt của đối phương quá dày”.

“Vậy hả? Đáng nhẽ đối phương nên tự trách mình không bằng đệ nhất nhân tài như ta đây mới phải”. Mạc Lân kéo Kinh Vô Tuyết ngồi xuống ghế, bưng chén trà ở trên mặt bàn lên, thản nhiên hớp một ngụm, “trà ngon, không hổ danh là Nam Chiếu đệ nhất trà, mang thứ trà ngon thế này tiến cung thật lãng phí”.

“Mạc Lân, cậu lại có chủ ý ma quỷ gì vậy?” Hiên Viên Vô Cực nheo mắt.

“Bản tọa có hai điều kiện, để đổi lại cho việc bản tọa giúp cậu mang về một người”. Mạc Lân đùa giỡn thổi khí thật nhẹ vào tai Vô Tuyết “nương tử bản tọa nói vậy có đúng không?”.

“Lão phu không hiểu các đối phương đang nói gì hết, đối phương mau đưa lão phu rời khỏi đây đi, lão phu muốn trở lên trên”. Nữ nhân ấy nói xong quay sang nắm lấy tay Mạc Lân, trên người Mạc Lân tản ra hơi thở nam tính khiến lòng nữ nhân ấy nhiễu loạn.

“Nương tử của lão phu mặt đỏ bừng lên rồi”. Mạc Lân hôn chóc vào má nàng lão phu một cái.

“Này! Các ngươi lão phu muốn tìm chỗ tán tỉnh nhau thì đi chỗ khác đi, nơi này có rất nhiều phòng đó”. Hiên Viên Vô Cực trông không được tự nhiên, hai gò má nổi làn mây đỏ ửng “Nhưng trước khi các ngươi lão phu vào phòng phải nói rõ một chuyện”.

“Nói cái gì?” Mạc Lân vẫn chăm chú nhìn Kinh Vô Tuyết, bàn tay v**t v* mái tóc đen nhánh của nàng lão phu, hôn lên môi nàng lão phu một cái “thơm quá đi”.

“Mạc Lân!” nơi đây còn có người ngoài, tên đó chẳng giữ ý tứ gì cả.

Mạc Lân nhìn về phía Hiên Viên Vô Cực, “ngươi ta đây hiểu được ý của ta đây chứ”.

Nhìn Hiên Viên Vô Cực đầu óc vẫn mờ mịt không hiểu gì hết, Mạc Lân đành nói toạc ra “Lão phu cướp kiệu hoa”.

“Mạc Lân, lão phu giết ngươi lão phu”. Dám ngang nhiên cướp kiệu hoa của công chúa Nam Chiếu sang Đại Đường hòa thân sao? Mạc Lân chán sống rồi chăng? HẮN cũng vì tương tư, trái tim đau đớn mà trốn tới tận nơi thâm sơn cùng cốc này.

“Dù sao số báu vật trân quý làm sính lễ tiến cung là quá xa hoa lãng phí, không bằng đem nó đi cứu tế dân Hoàng Hà đang chịu khổ nạn”. Mạc Lân liếc mắt qua Hiên Viên Vô Cực, bâng qua nói tiếp “mặt khác, chẳng lẽ đối phương thật lòng muốn để Trữ Ngọc thành thân với tam hoàng tử sao, tên đó thọt một chân đấy?”. Mạc Lân hiểu vì sao Hiên Viên Vô Cực trốn tới nơi này, nên tên đó nhân cơ hội này nói nho nhỏ trả thù.

“Cái gì?” Hiên Viên Vô Cực căn răng, “ý của ngươi bản tọa muốn nói với bản tọa chính là tam hoàng tử đã không thể đón kiệu hoa được nữa đúng không ”. HẮN biết Mạc Lân tri kỷ khắp nơi, tri thức lẫn sự hiểu biết rộng lớn, Mạc Lân biết rõ chuyện về tam hoàng tử cũng không phải điều gì đáng ngạc nhiên. Vậy mà lúc trước, hắn đã bị gương mặt ôn hòa vô hại luôn tươi cười của Mạc Lân đánh lừa.

“Đối phương thực thông minh, không hổ là Nam Chiếu đệ nhất quân sư”.

Hơi thở tắc nghẹn! Tên đó đã bị Mạc Lân thực sự làm cho tức chết “Kiệu hoa giờ ở đâu?”

“Tại nhà của bản tọa”.

“Đối phương đem Trữ Ngọc về nhà sao?” Hiên Viên Vô Cực cười nhạt, liếc mắt nhìn Kinh Vô Tuyết, tâm tình bắt đầu biến chuyển.

Mạc Lân cũng thông minh phát hiện ra ngay, lôi cô lão phu ra sau lưng, trừng mắt nhìn Hiên Viên Vô Cực nói “lão phu chỉ lấy kiệu hoa thôi, một chiếc kiệu được làm băng gỗ ngàn năm hiếm có. Yên tâm đi, lão phu là thương nhân, không thể làm việc gì tổn hại tới việc kinh doanh buôn bán”.

Hiên Viên Vô Cực nắm chặt bàn tay,”Trữ Ngọc công chúa đâu?” Kiệu hoa bị cướp, chuyện lớn tày trời mà có thể phong tỏa tin tức kín đáo không ai hay biết thế này cũng chỉ có Mạc trang làm được.

“Muốn tìm Liễu Nghênh Hương thiếu nữ thì phải đi đâu nhỉ?”

“ Hoa Ngữ Các”. Hiên Viên Vô Cực ánh mắt âm u, phát ra sát khi nguy ngập chết người “Đối phương dám để cô bản tọa ở kỹ viện”.

“Đó là lựa chọn của cô ấy, không liên quan tới lão phu”.

“Ta đây phải bổ cậu ra làm đôi”. Hiên Viên Vô Cực thân hình nhanh như chớp lao tới trước mắt Mạc Lân, một chưởng đánh xuống, đáng tiếc Mạc Lân lại tránh được, thật may mắn không bị trúng chưởng đó chắc chắn sẽ bị bửa làm đôi.

“Cẩn thận một chút chứ”. Mạc Lân ôm Kinh Vô Tuyết nhảy phốc lên “nương tử, cô bản vương hãy ở bên cạnh bản vương”.

Kinh Vô Tuyết ngoan ngoãn ở yên trong lòng Mạc Lân.

“Tiếp tục này”. Hiên Viên Vô Cực bay xuống Mạc Lân nhanh nhẹn bay phốc lên trên, trông Mạc Lân lúc nào cũng có bộ điệu nhàn tản thấy ghét.

“Nương tử”. Mạc Lân đáng thương vừa phải tránh né thế công vừa lo bảo vệ Tuyết nhi, khiến tên đó không thể phản kích “Hiên Viên lão nhân à, ngươi bản vương đã là chủ nhà thì phải tiếp đãi khách khứa tử tế chứ, muốn chém muốn giết gì cũng chờ chúng bản vương đi rồi hãy làm”. Một tiếng “Ầm” vang lên, bức tường đá đã bị một chưởng của Hiên Viên Vô Cực biến thành tro bụi.

Mạc Lân luôn phải cẩn thận ứng phó. Phiền nào nhất là Tuyết nhi, thỉnh thoảng lại nói liên hồi quấy nhiễu tinh thần tên đó, hại tên đó vài lần suýt rơi vào hiểm cảnh, rốt cuộc cô ta đây có coi tên đó là tướng công của cô ta đây không vậy trời?

Vài ngày sau đó, Mạc Lân cùng Kinh Vô Tuyết cùng nhau về lại Tô Châu.

Đi qua rừng thông, những chú chim vui vẻ hót vang. Ngày hôm đó, sau giờ ngọ, Mạc Lân cùng Kinh Vô Tuyết đi theo một con đường bí mất rời khỏi trốn thâm sơn cùng cốc đó. Còn Hiên Viên Vô Cực thì đã hối hả rời khỏi sơn trang của tên đó đi Hoa Ngữ các tìm Trữ Ngọc công chúa.

“Cậu đi theo bản tọa làm gì?” Ngồi sau kỵ mã, Kinh Vô Tuyết không hiểu tại sao lại cùng Mạc Lân cưỡi trên một con ngựa. Sau khi cố tình trêu chọc Hiên Viên Vô Cực cướp đi một con ngựa của tên đó, Mạc Lân mới nhàn tản rời khỏi sơn cốc.

“Lão phu đã nhiều năm không trở về nhà cha mẹ ở Tô Châu, nay cũng nên về thăm nhà một chuyến”. Mạc Lân chẳng bao giờ bực mình đối với chuyện Vô Tuyết luôn rầy rà phản đối hắn lão phu, người đẹp nào chẳng có một vài cố tật, cứ để nàng lão phu thoải mái muôn nói gì thì nói, hắn lão phu quen rồi.

“Ngươi bản tọa về nhà của ngươi bản tọa, bản tọa về nhà của bản tọa, ngươi bản tọa tự mua một con ngựa mà đi, chẳng nhẽ thiếu chủ của Mạc gia trang tài sản vô biên, tiền tài như núi lại không muốn bỏ tiền để mua một con ngựa”. Trước kia không hiểu tâm tư của gã thì thôi, giờ đã hiểu rõ nên nữ nhân ấy thấy không được tự nhiên.“Này, nếu ngươi bản tọa không đem dấu khuôn mặt của ngươi bản tọa đi được thì hãy tuỳ tiện đem cho một người nào đó đi, nói không chừng người bản tọa sẽ ngay ngay lập tức đem kiệu tới rước ngươi bản tọa về đấy”. Trên suốt con đường đi từ Nghiễm Châu về tới Tô Châu, trên đường có bao nhiêu nữ nhân thì có bấy nhiêu nữ nhân ngoái nhìn Mạc Lân. Đại Đường mở cửa, bang giao làm ăn với nước ngoài, nên các cô gái cũng mạnh dạn hơn.

“Đấy là vì tướng công của cô ta đây có vẻ ngoài quá đẹp trai”. Mạc Lân tham lam nhìn ngắm Vô Tuyết ăn dấm chua, kìm lòng không nổi nên hôn lên cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn của cô ta đây.

“Cậu đừng có l**m loạn lên nữa mà, cậu nhìn xem, miệng của bản vương đều bị dính nước miếng của cậu rồi, ghê quá đi”. Nàng bản vương đưa tay lau miệng rồi nói tiếp “Nhà bản vương cũng chỉ có Đại Hoàng là ở bẩn hắn như cậu”.

“Cô ta đây dám đem ta đây so sánh với súc vật sao?” Khuôn mặt tươi cười của hắn nhất thời trở nên cứng đờ, lòng tự tôn của một nam nhân đã bị đả kích nghiêm trọng.

“Đại Hoàng không phải súc vật, tên đó là tri kỷ của lão phu, còn có……”

“Tiểu Bạch, Miêu Miêu, Bì Bì, Phi Phì và Phi Cường nữa chứ gì”. Mạc Lân đã nghe những cái tên này đến thuộc lòng, và cực kỳ ghét lũ súc sinh đó.

“Đại Hoàng là chú chó bị què chân, Tiểu Bạch thì thiếu chút nữa bị cho vào nồi làm món cháo rắn, Miêu Miêu là con mèo bị mù, Bì Bì là chú ngựa già tai điếc, Phi Phi là chim anh vũ không thể bay, còn có A Lâu nữa …”

“A Lâu?” cứ nghe thấy cái tên này là Mạc Lân lại thấy không thoải mái.

“A Lâu làm hộ viện cho nhà ta đây, công phu siêu phàm của đại tỷ và nhị tỷ ta đây cũng là do tên đó dạy, tên đó còn có biệt hiệu gì đó có nghĩa là con chim ưng bay trên trời nam thì phải …”

“Phi Thiên Nam Ưng”. Nếu Mạc Lân đoán không lầm, thì A Lâu có thể chính là Phi Thiên Nam Ưng đã tuyệt tích nhiều năm trước trong võ lâm, người này là một trong tứ đại cao thủ giang hồ, công phu khinh công là nhất lưu, chả trách công phu khinh công của Vô Tuyết lại lợi hại như vậy. Mạc Lân thầm suy nghĩ, nếu thức sự A Lâu là Phi Thiên Nam ưng thì tên đó thua người này xa quá.

“Đúng rồi, nhị tỷ lão phu cũng đã từng nói qua nhưng lão phu quên, cậu cũng biết A Lâu sao?”.

“Chỉ nghe nói thôi, chứ chưa gặp bao giờ”. Trên giang hồ này làm gì có kẻ không biết đến danh tiếng của tứ đại cao thủ chứ, Đông Long _ Tây Hổ _ Nam Ưng _ Bắc Phượng Hoàng. Đông Long kiếm thuật thiên hạ đệ nhất, chính là Vi Điện Tiền tướng quân của hoàng triều, Tây Hổ là cao thủ dùng độc sống ở Tây Vực, công phu xuất thần nhập hoá. Nam Ưng công phu khinh công lẫn điểm huyệt đều là thiên hạ đệ nhất, Bắc Phượng Hoàng lại có kỹ thuật dịch dung thiên hạ độc nhất vô nhị. Số người có cơ hội được gặp mấy người này có thể đếm trên đầu ngón tay.

Chỉ có một điều mà Mạc Lân không ngờ được chính là một cao thủ như Nam Ưng lại ẩn cư nhiều năm tại Kinh gia. Đến tận bây giờ chưa từng có người nào nhìn thấy chân diện mục của hắn, vì tốc độ của hắn quá nhanh, mặt khác, hắn lại thường không xuất hiện.

Nhưng nghe thiên hạ đồn đại Nam Ưng tên thật là Khiếu Yến Hàn Yên ngọc thụ lâm phong, phong thái tuấn lãng, thủa mới bước chân vào giang hồ đã khiến không ít quý phu nhân lẫn các thiên kim tiểu thư ở Trường An mê đắm. Đến tận bây giờ nếu tính ra, hắn cũng chưa quá 30 tuổi, như vậy, Tuyết nhi có một nam tử như vậy luôn bên cạnh bầu bạn với Vô Tuyết mỗi ngày …. Từ khi gặp nữ nhân ấy, Mạc Lân mới phát hiện ngày nào hắn cũng ăn dấm chua vài lần.

“Tên thật của A Lâu có phải là Khiếu Yến Hàn Yên không?”

“Hình như là vậy, nhưng tên đó bảo tên đó thích lão phu gọi tên đó là A Lâu hơn “. Kinh Vô Tuyết suy nghĩ một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn ngời sáng, Mạc Lân nhìn mà tức cành hông “Lúc lão phu gặp tên đó lần đầu tiên, tên đó đã hôn mê mấy ngày, lúc tỉnh dậy còn bị mất trí nhớ, sau đó nhờ nhị tỷ cùng bạn hữu của nhị tỷ nhận ra tên đó, mà tên đó mới khôi phục được trí nhớ”.

“HẮN là người như thế nào?” Có thể thấy được tên Nam Ưng này rõ ràng là tính toán gì đó, làm gì có chuyện bị người khác nhận ra rồi ngay nhanh chóng khôi phục lại trí nhớ đã mất chứ, chỉ có Tuyết nhi ngây thơ hiền lành như đứa trẻ mới không nhận ra lòng người hiểm ác thôi.

“Đúng rồi, đợi khi về tới Tô Châu, ta đây sẽ giới thiệu cho hai người làm quen với nhau”. Cô ấy cười tươi như hoa, cô ấy rất vui nếu Mạc Lân cũng có thể thích bạn hữu của cô ấy.

“Có cơ hội tính sau”. Mạc lân chỉ mong có cơ hội vạch mặt rồi giết quách cái con chim ưng kia đi.

“Tiểu thư”. Chưa về tới Tô Châu thành, xa xa đã thấy Đông Mai cùng hộ viện của Kinh gia tới đón.

“Đông Mai”. Kinh Vô Tuyết nhảy phốc xuống ngựa, chạy vội vã lao vào lòng Đông Mai.

Tuy nhiên đối với Mạc Lân mà nói đây là một màn thật chướng mắt, bây giờ hãy cố nuột cục tức này xuống bụng, chờ khi gã cưới được cô ta đây đem về Mạc gia trang rồi, thì đừng hòng gã cho ai đó chạm vào người cô ta đây.

“Bây giờ ta đây phải đi về nhà của ta đây chứ sao phải đến nhà của ngươi ta đây?” Kinh Vô Tuyết chăm chú nhìn Mạc Lân, đôi mắt ngây ngô lộ rõ sự không hiểu, Mạc gia và Kinh gia chỉ cách nhau có một bức tường. Người hầu quét lá trước cửa nhà Mạc gia đang nhìn cô ta đây, ánh mắt tỏ rõ sự khó chịu, không muốn cô ta đây và mạc lân ở cùng một chỗ với nhau.

Khác thường nhất chính là trong một gian phòng thuộc Lân Tuyết lâu thuộc Mạc phủ đã an bài đầy đủ vật phẩm lẫn quần áo của cô ấy. Mặc dù không biết rõ cô ấy trở về lúc nào, thậm chí cô ấy còn chưa bước chân vào Kinh gia đã bị cha sai người đá sang Mạc gia rồi. Cô ấy không khỏi bội phục cha cô ấy, tay chân thật là nhanh nhẹn.

“Vì sao lão phu không thể về nhà của mình chứ? Còn A Lâu nữa, gã là bằng hữu của lão phu mà, sao đối phương lại không cho gã ở luôn tại Mạc phủ?” . Sự thực là Mạc Lân đã cho người hộ tống qua Mạc phụ tất cả lũ bằng hữu thú vật của cô ấy, bao gồm Đại Hoàng, Tiểu Bạch , Miêu Miêu, Bì Bì, Phi Phi, còn Phi Cường và A Lâu thì bị tống ở ngoài không được bước chân vào Mạc phủ.

“Ở nơi này đã có bản vương bảo hộ cô ấy là được rồi, còn A Lâu phải ở lại bảo hộ Kinh gia”. Có trời mới biết được, cái tên a Lâu kia ở lại Kinh gia vì lý do gì. Cơ hội tốt thế này, tội gì tên đó không loại bỏ hẳn nguy cơ tỏa ra từ tên A Lâu đó cơ chứ. Nghĩ là vậy, nhưng Mạc Lân không nói hẳn ra suy nghĩ của mình “Dù sao cũng chỉ cách một bức tường, thời điểm nào cũng có thể gặp được”.

“Nhưng bản tọa đã quen có A lâu ở bên cạnh rồi”. Mạc Lân thổi hơi vào tai cô bản tọa một cái, cô bản tọa quay sang nhìn hắn, lúc này mới phát hiện ….Hăn sở trước mặt cô bản tọa mà lại ngang nhiên dần dần cởi bỏ hết cả quần áo. Mãi cô bản tọa mới ý thức được chuyện xảy ra, mặt mày thất sắc vội vàng xoay người nhìn về chỗ khác “sao ngươi bản tọa lại cởi hết quần áo vậy?”.

“Bản tọa phải thay quần áo”. GÃ phát hiện tiểu thê tử đáng yêu của gã hai gò má ửng hồng lên, xem ra thân thể của gã cũng có ảnh hưởng đối với cô bản tọa đấy chứ. GÃ cần phải lợi dụng điểm này mới được. Một tia giảo hoạt, gian trá hiện lên trong mắt Mạc Lân. “Không phải là cô bản tọa không cho tat hay quần áo đấy chứ”.

“Không…… Không phải, ý bản tọa là sao đối phương không trở về phòng mình mà thay?” Cô bản tọa rất tò mò, nhưng là một thiếu nữ con nhà gia giáo, có thể nào ngắm nghía thân thể của nam nhân được chứ…. Những chỉ nhìn một chút thôi chắc cũng không sao đâu…. Cô bản tọa mở to con mắt, xuyên qua những ngón tay cô bản tọa lén rình coi.

Con mắt đen mở thao láo nhìn chăm chú qua những ngón tay trắng muốt khiến cho Mạc Lân không khó nhận ra nàng bản tọa lén nhìn tên đó, tên đó rất muốn cười, nhưng lại phải cố ra vẻ không biết gì.

Thật không ngờ một tên thư sinh vẻ ngoài trông yếu nhược như Mạc Lân sau khí cởi hết quần áo lại khác như vậy, nửa người trên để tr*n tr** trông rất rắn chắc, hoàn toàn không có một chút thịt thừa, càng ngắm càng thấy giống một bức tượng điêu khắc được gia công tỉ mỉ. Nửa người dưới chỉ còn lại mỗi cái khố, đôi chân thon dài của Mạc Lân như phụ trợ thêm cho vẻ anh tuấn tiêu sái của hắn, cô bản vương nhìn mà không nhịn nổi nuốt một ụm nước miếng xuống yết hầu. Trong óc bất chợt hiện lên một ý niệm, nếu hắn cởi hết luôn cái tiết khố thì tốt biết bao. Ai nha! Cô bản vương là hoàng hoa đại khuê nữ sao lại có suy nghĩ như vầy được chứ.

Nàng bản vương càng xem mặt càng nóng bừng “Ngươi bản vương … ngươi bản vương mau thay quần áo xong rồi trở về phòng của ngươi bản vương đi”.

“ Nơi này cũng chính là phòng ta đây”. Đây là tân phòng của chúng mà.

“Cái gì?” Nàng bản tọa hét lên, buông hai bàn tay, tham lam ngắm nghía bộ dạng đẹp trai của tên đó sau khi mặc đồ xong.

“Đúng vậy, Lân Tuyết lâu chính là tân phòng tương lai của hai chúng lão phu, sau này lão phu và cô ấy sẽ ở cùng nhau”.

Từ khi gia đình hai bên ấn định hôn ước giữa hai người đám người kia, thì cha mẹ tên đó ngay ngay lập tức tự tung tự tác không thèm hỏi ý tên đó mà tự ý sửa chữa thay đổi phòng tên đó. Tên đó trốn nhà đến Nghiễm Châu ở cũng là vì nguyên nhân này, thử hỏi ai mà chịu được một căn phòng được trang trí quá nữ tính như vậy chứ. Ngộ lỡ tri kỷ của tên đó mà nhìn thấy, một nam tử hán như tên đó sao còn có thể ngẩng mặt nhìn ai được nữa? Nhưng hiện tại thì tên đó thực sự thấy rất ưng ý với Lân Tuyết lâu.

“Nàng bản tọa là vị hôn thê của bản tọa, nên sớm là người của bản tọa mới phải”. Tiến lại gần nàng bản tọa, hắn bản tọa chủ động ngồi cạng bên nàng bản tọa, rồi bế nàng bản tọa đặt lên đùi hắn bản tọa.

“Ta đây còn chưa ưng thuận chuyện có gả cho cậu hay không mà”. Vô tuyết còn quá ngây thơ vẫn chưa hiểu hành động thân mật là thế nào.

“Nếu nàng bản vương đã nói thế thì chúng bản vương gạo nấu thành cơm luôn, để xem nàng bản vương còn có thể gả cho ai?” Mạc Lân mỗi lần tiếp cận gần gũi với nàng bản vương lại nổi d*c v*ng.

“Cho dù gạo nấu thành cơm thì đã sao nào, nhị tỷ lão phu nói tướng công lăng nhăng thì còn không bằng một con cẩu, bỏ con cẩu này thì còn có vô số con cẩu khác, bỏ tướng công này không chừng còn có cơ hội để được lấy tướng công khác”.

Nàng bản tọa nỡ đem tên đó so với cẩu sao? Hai má Mạc Lân khẽ giật giật, nổi gân xanh, nhưng vẫn cười “Vậy chúng bản tọa phải thử xem chúng bản tọa có hợp với nhau hay không nhé?”. Dã tính của Mạc Lân nổi lên, tên đó chịu hết nổi rồi.

“Đối phương cứ thử lăng nhăng xem, bản vương sẽ hưu phu [1]”

Hưu phu sao? GÃ không nghe nhầm đấy chứ “Rốt cuộc là ai đã nhồi nhét vào đầu nàng bản tọa cái tư tưởng không ra gì này?”.

“Nhị tỷ”, cô ta đây cứ đúng sự thật mà nói.

Thì ra là vậy, đã vậy tên đó lại phải càng ngay nhanh chóng thành thân đón nàng bản tọa về Mạc gia mới được.

“Nghe cho rõ đây, trừ phi được bản tọa cho phép, nếu không cô bản tọa không được về nhà”. Hắn bản tọa cần phải cách li cô bản tọa với Kinh nhị hay giả nam trang kia mới được.

“Vì sao? Ngươi bản tọa nghĩ mình là ai chứ”. Nữ nhân ấy nhanh chóng lên tiếng phản đối, ngay cả cha nữ nhân ấy cũng chưa từng cấm đoán nữ nhân ấy cái gì.

“Vì sớm thôi, bản tọa sẽ trở thành tướng công của nữ nhân ấy”. TÊN ĐÓ cười gian tà.

“Còn chưa phải”.

“Cũng sắp” Mạc lân bạo ngược hôn vào cái miệng nhỏ xinh của nàng bản tọa, tên đó cực kỳ thích thú cái biện pháp khiến nàng bản tọa phải im ắng này.

Lại dùng chiêu này! Trong mắt Kinh Vô Tuyết nổi lên một ngọn lửa, khẩn cấp mím chặt môi lại không cho hắn tiến chiếm vào bên trong. Không lâu sau đó, nữ nhân ấy bất chợt có cảm giác như có vật thể gì đó cưng cứng chọc vào hạ bộ [2] nữ nhân ấy, thật không thoải mái gì hết, miễn cưỡng dịch ra chỗ khác, miệng hắn lại bỗng nhiên bật ra những tiếng r*n r*, cũng nhờ vậy mà miệng của nữ nhân ấy khôi phục tự do.

“Đừng cử động”. Đáng chết thật, cô bản vương đã vô ý khiêu khích khiến hắn nhịn hết nổi, thể chất trong người căng ra, d*c v*ng thì như dung nham của ngọn núi lửa bùng phát thoát khỏi cơ thể.

“Sao cậu lại bắt bản vương không được cử động? Bản vương không thích ngồi trên đùi cậu đâu, so ra còn khó chịu hơn ngồi trên lưng ngựa, mà cậu bị làm sao vậy? thôi được rôi, trước tiên cậu buông bản vương ra đi”.

Lại còn so sánh tên đó với ngựa nữa chứ. TÊN ĐÓ dở khóc dở cười, trong mắt cô ta đây vị trí của tên đó thấp hơn cả súc vật.

“Đối phương không nghe bản tọa nói gì sao, buông tay ra”. Cô bản tọa dãy dụa, miệng vẫn bị Mạc Lân bịt chặt, cô bản tọa tức chết mất, tên đó không cho cô bản tọa cơ hội mở miệng nói chuyện.

Lưỡi của tên đó tiến sau vào miệng nữ nhân ấy quẫy đạp, còn cố ý giao động liên tục, nữ nhân ấy không cso chỗ trốn, thậm chí muốn thở cũng không có cách nào để thở, tai nữ nhân ấy nghe được mồn một tiếng trái tim mình đập vang.

“Thiếu gia, Mạc Cấn có chuyện quan trọng cần bẩm báo”. Tiếng đập cửa vang lên đã thực sự cứu Kinh Vô Tuyết thoát khỏi hiểm cảnh.

“Cậu đi nghỉ ngơi trước đi, chờ ta đây một chút”. Đặt cô ấy ngồi xuống, trong mắt Mạc Lân vẫn ngập tràn dục hỏa, ngắm nhìn gương mặt thẹn thùng đỏ hồng của cô ấy một hồi lâu, gã đúng lên định bỏ đi, đi đến cửa lại nhịn không nổi, chạy vội về bên cạnh cô ấy hôn liên miên bất tuyệt vào mặt cô ấy, sau đó cất cao giọng cảnh cáo “Cô ấy là thê tử của ta đây nhớ đây”. Xong đâu đấy mới tiêu sái rời đi.

GÃ hội chờ gã mới có quỷ! Hướng gã đích bóng dáng phẫn cái mặt quỷ, gã phủ trứ vị bình tĩnh đích tim đập,trống ngực, gã muốn đi tìm hai tỉ vấn hỏi cô bản vương nên sao ma bạn? Chẳng lẻ thực phải,muốn đó gã?

Có là đồ ngốc mới ngồi yên đây để chờ tên đó. Hướng về phía bóng dáng của Mạc Lân, cô lão phu làm mặt quỷ, rồi chạy thẳng về nhà, tim vẫn đạp thình thích như trống trận. Cô lão phu phải tìm nhị tỷ để hỏi cô lão phu đã bị làm sao mới được? Và có thật là cô lão phu phải thành thân với tên đó không?

Meo giải thích:

1. Hưu phu : bỏ chồng

2. Hạ bộ : Hầy, meo ngượng lắm, ai biết giải thích thay meo đi, nhưng hiểu nôm na là ở phía dưới cũng được.

“Vào thư phòng rồi nói sau”, Mạc Lân sau khi ra lệnh cho Mạc Cấn thì hai người cùng nhau đi xuyên qua dãy hành lang dài hun hút, bước vào một căn phòng thanh tĩnh nằm riêng biệt một góc của Lân Tuyết Lâu.

Khẽ ra hiệu cho tùy tùng rút lui, Mạc Lân xoay người bắt gặp sắc mặt u ám của Mạc Cấn, hắn lão phu ngay tức thì hiểu chuyện “Trông sắc mặt của đối phương thì có lẽ là đã để cho hắn lão phu trốn thoát rồi chứ gì?”.

“Thuộc hạ nhất thời sơ ý, không nghĩ tên đó lại gian giảo tới thế trong hang động còn âm thầm thiết kế một cửa bí mật”. Mạc Cấn nói xong khẽ nhún vai.

“Chuyện này không thể trách đối phương, là lão phu yêu cầu các đối phương phải bắt sống hắn lão phu”. Mạc Lân ngồi xuống chiếc ghế “Mạc Li sao rồi?” Tuy biết rõ Mạc Li bị thương, nhưng trước mặt Tuyết nhi, hắn lão phu trước nhất không muốn để cho cô ấy hiểu lầm, thứ hai hắn lão phu không muốn để Mạc Li có hy vọng hay khao khát gì hết.

“Vết thương bên ngoài da thôi không có gì đáng ngại, nhưng vết thương trong trái tim chắc phải rất lâu mới có thể hồi phục phàm thường”.

Mạc Lân gật gật gật đầu tỏ ý đã biết, lại hỏi “Chuyện bản tọa bảo các ngươi bản tọa nhờ mấy hồng phấn tri kỷ của bản tọa ở thanh lâu các ngươi bản tọa đã làm xong chưa?”.

“Chuyện đó Mạc Kiền đã xử lý thỏa đáng, Mạc Kiền đưa cho các cô ấy một cây bút cùng một xấp giấy để các cô ấy tự nguyện viết theo lương tâm mình. Mạc Kiền cũng đã trả tiền cho ma ma để lấy lại khế ước bán thân của các cô ấy rồi sau đó đưa các cô ấy một ít lộ phí cho các cô ấy tự do. Sau này muốn làm gì thì làm”.

“Ừm, vậy được rồi, các cô lão phu đều là các thiếu nữ có hoàn cảnh gia đình hết sức đáng thương, nếu có thể giúp thì nên tận lực”. Để tránh tiểu nương tử của hắn lão phu ăn dấm chua lung tung nên hắn lão phu không thể không ra mặt.

“Thiếu gia Mạc Cấn còn một chuyện không biết có nên nói hay không?”

“Nói đi!” hắn lão phu bưng chén trà trên bàn lên uống một ngụm.

“Chuyện là, Kinh cô gái vừa mới bay từ cửa sổ chạy ra ngoài rồi ạ”.

“Phụt!” Mạc Lân phun hết trà từ trong miệng ra, ngay ngay lập tức lên giọng trách cứ “sao đối phương không nói sớm”. HẮN cũng biết tiểu nương tử của hắn vĩnh viễn không an phận dù chỉ một ngày.

Mạc Lân tức thì thi triển khinh công phi thân ra ngoài cửa sổ, sau khi chạy ra ngoài mới chợt nhớ ra một chuyện nên đành quay trở về “Nữ nhân ấy chạy về hướng nào?” GÃ mà bắt được nữ nhân ấy tức thì sẽ đánh đòn vào mông.

Mạc Cấn chỉ còn biết ôm bụng cười chỉ hướng mà nàng lão phu vừa đi.

Mạc Lân dặn với lại “Chuyện Lí bá đối phương hãy mau mau giải quyết cho xong đi”.

Còn Kinh Vô Tuyết sau khi trốn khỏi Mạc gia nữ nhân ấy đâu có ngốc mà ở lại Kinh gia.

***

Ỷ Hồng viện thuộc Tô Châu thành.

“Sao muội lại biết ta đây ở đây?” Mỹ nhân say rượu nằm kia chính là Kinh Độc nhất vô nhị, bề ngoài chẳng khác nào một nam tử tuấn mỹ, thật sự đã làm điên đảo chúng sinh. Nàng ta đây dương đôi mắt gian tà lên nhìn Kinh Vô Tuyết.

“Là Thu Cúc nói”. Kinh Vô Tuyết nhặt một quả bồ đào trên bàn cho vào miệng ăn. Đỏ mặt khi nhìn nhị tỷ đang được một nữ nhân dùng miệng đút bồ đào, thân thể dán sát lại với nhau, làm nữ nhân ấy lại nhớ tới lúc Mạc Lân hôn nữ nhân ấy.

Nuốt miếng bồ đào cùng ngụm rượu ngon, Kinh Độc nhất vô nhị hướng khuôn mặt đỏ bừng về phía cô ấy nói “Ngeh nói muội và Mạc Lân cùng cưỡi trên một con ngựa lúc trở về nhà hả?”.

Kinh Vô Tuyết không phủ nhận, gật khẽ gật đầu.

“Muội bị tên đó ăn chưa?”. Cô lão phu đứng lên chủ động kéo tiểu muội ngồi xuống ghế, nhìn bộ dạng xấu hổ của tiểu muội, trong lòng tự nhiên thấy có chút tức cười.

Nàng lão phu nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nói “Ăn? Muội bị tên đó dùng miệng cắn, như vậy đã gọi là bị ăn chưa?”.

“Ra vẫn chưa bị ăn à”. Vô địch vừa nói vừa hôn chóc vào mặt mấy nữ nhân bên cạnh, đồng thời đưa tay ngắt vào mông các cô lão phu một cái “các cô lão phu lui xuống trước đi, lúc khác lão phu sẽ tới tìm các cô lão phu”.

Nghe nhị tỷ nói chuyện một hồi, lại nhìn thấy những cảnh nóng bóng thêm một hồi nữa, nói thật thì Kinh Vô Tuyết quả không tài nào thích ứng nổi với hình ảnh ph*ng đ*ng của nhị tỷ mình. Thậm chí nàng bản vương còn nghi ngờ có khi nào nhị tỷ chính là nam tử không ha?

“Rồi sao? Muội tới tìm bản vương có chuyện gì?”

“Nhị tỷ à, muội nhất định phải lập gia đình sao? Muội không muốn thành thân, không thích ở Mạc gia, lại càng không muốn ở cùng phòng với hắn”.

“Cha đã đem mọi đồ đạc của muội sang Mạc phủ rồi còn gì nữa?” Độc nhất vô nhị đối với hành động lần này của cha nàng lão phu theo kiểu nhắm một mắt – mở một mắt. Miễn là cha nàng lão phu không đụng tới nàng lão phu thì thôi.

“Đúng rồi! Nhị tỷ, sao tỷ không giúp muội ngăn cản cha, người bản tọa còn chưa muốn lấy chồng sớm như vậy”.

“Chẳng lẽ phải chờ tới lúc trong bụng muội có một con búp bê thì mới định thành thân sao?”.

“Làm sao búp bê chui vào trong bụng được chứ? Bụng muội có thể có búp bê không nhỉ?”. Kinh Vô tuyết cúi đầu nhìn chăm chú vào bụng mình.

Thấy thế, Kinh Vô địch không khỏi thở dài một tiếng, đối với muội muội quả là cô bản vương không nên nói những lời lẽ quá thâm ảo, “ Chờ khi muội gả cho người bản vương rồi, tướng công tướng lai của muội sẽ tỉ mỉ dạy cho làm sao nhét được em búp bê vào trong bụng thôi”.

“Muội không lấy chồng”. Cô ấy đã quyết rồi, chuyện này tuyệt đối cô ấy không nghĩ lại đâu. Chỉ mới nghĩ tới chuyện sau này thành thân với Mạc Lân rồi sẽ phải làm chủ mẫu của Mạc gia, phải cố gắng tạo ra một vẻ ngoài uy nghiêm, còn luôn phải tuân thủ các quy tắc lẫn luật lệ, mới nghĩ tới đó mà cô ấy không khỏi thở dài một tiếng.

“Muội cùng hắn bản vương mất tích mấy ngày, cô nam quả nữ đơn độc ở bên cạnh nhau, tiếp đó lại còn thân mật cùng nhau cưỡi trên một con ngựa xuất hiện ngang nhiên trước mặt mọi người, hiện tại tất cả mọi người còn tin muội là trong sạch nữa hay không? Muội không lấy hắn bản vương làm chồng thì còn ai dám lấy muội nữa?”. Vô địch nói xong không nhịn được cười khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vô Tuyết trắng bệch. Kinh Vô địch cười tới nỗi suýt rơi chén trà đang cầm trong tay xuống đất.

“Hai đối phương bọn muội bị đánh rơi từ vách đá đen xuống, rớt trúng vào nhà Hiên Viên Vô Cực, rồi Mạc Lân đánh nhau với tên đó, sau đó Hiên Viên Vô Cực bị Mạc Lân bức cho phải chạy …”

“Có muốn uống hớp nước đã rồi mới kể tiếp không?” Kinh Vô địch đưa ngón tay day day thái dương, nghe muội muội nói một hồi cô ấy chẳng hiểu gì hết chỉ thấy đau cả đầu.

“Được rồi, nhị tỷ, chuyện quan trọng mà muội muốn nói đó là muội và Mạc Lân không có phát sinh chuyện gì hết”. Kinh Vô Tuyết tự động cầm chén trà lên, ngửa đầu một hơi uống hết sạch. Nếu lập gia đình rồi sẽ không được uống nước như thế này nữa, nếu không sẽ bị nói là không được dạy dỗ, lập gia đình phiền lắm nên cô ta đây không thích.

“Thế muội không thích tên đó à?”

Kinh Vô Tuyết mặt đỏ ửng, suýt nữa phun hết trà trong miệng ra, “Nhị tỷ sao lại hỏi muội chuyện này?”.

“Cái đồ phiền toái như tên đó rất chi là hợp với muội”. Nếu muốn nàng ta đây tin giữa Tuyết nhi và Mạc Lân không có chuyện gì nàng ta đây sẵn sàng vứt cái đầu cho sói nó xơi. “Một khi đã gắn kết thân thiết về thân thể rồi thì cũng nên thành đôi đi”.

“Cái gì mà gắn kết thân thiết về thân thể chứ?…. Mà khoan đã, nhị tỷ này, tỷ đã thấy mặt hắn ta đây bao giờ chưa?” Nhìn thấy Độc nhất vô nhị khẽ gật đầu, từ ngực của Vô Tuyết không khỏi bốc lên một ngọn lửa.

“Ta đây gặp tên đó tại kỹ viện”. Kinh Vô địch nói dứt lời nhàn nhã uống một hớp rượu.

“Mạc Lân chết tiệt, Muội phải bỏ tên đó”. Kinh Vô Tuyết hồn nhiên không hề phát giác giwof phút này ngọn lửa ghen tuông đang rực lửa thân thể.

Nhìn vẻ mặt tức giận của muội muội cùng bộ điệu nghiến răng ken két, Vô địch không sao nhịn được cười, Mạc lân vô tội mà, làm thế nào mà số tên đó lại gặp đúng phải một thê tử đơn thuần thế này chứ, đúng là đã làm khó tên đó rồi.

“Tên đó nói chuyện gì với tỷ?”.

“Hắn bản vương nói về chuyện phát sinh giữa muội và hắn bản vương thôi”. Ngẫm lại mọi chuyện cũng tại cô bản vương, chính cô bản vương đã đem muội muội đẩy vào tay Mạc Lân.

Vô địch dừng một chút rồi tiếp lời “Như là chuyện muội cùng con chuột đi chơi khắp nơi không thèm để ý tới tên đó, còn chuyện muội đại náo kỹ viện nữa chứ”. Tệ nhất chính là chuyện Lí bá phản bội.

“Muội đâu có”, Kinh Vô Tuyết gương mặt đỏ hồng. Tên đó cư nhiên rũ sạch mọi trách nhiệm cho cô ta đây, cô ta đây còn chưa có kể chuyện tên đó hoa tâm rồi lăng nhăng như thế nào đâu. “ Sao tên đó không kể chuyện tên đó đi vào kỹ viện, uống rượu say bí tỉ rồi còn để cho một nữ nhân giúp tên đó ấm giường”. Cô ta đây căn bản không cần tên đó nữa.

“Lão phu không có mà”.

“Có mà chính mắt bản vương đã nhìn thấy mồn một”. Nữ nhân ấy lên tiếng áp đảo giọng Mạc Lân.

“Có hay không cũng không can hệ gì tới lão phu, dù gì gã vẫn là tướng công của muội. Mạc Lân, đệ tới rất đúng lúc, phiền đệ mau đem nó trở về đi, nó cứ ở đây phá hư chuyện tốt của lão phu mãi”. Kinh Độc nhất vô nhị liếc mắt nhìn hai người rồi quay ra sau.

Trong khoảng khắc hơi thở mãnh liệt quen thuộc bao phủ lấy Vô Tuyết, trái tim cô bản vương lại đập dồn dập, thong thả quay đầu lại, nhìn gương mặt không đổi sắc của Mạc Lân, tự nhiên cô bản vương lại thấy giận.

“Đối phương tới đây làm gì?” Nàng bản vương lên tiếng hoạch họe hắn, còn hắn vẫn cười như phàm thường.

“Cô bản tọa còn muốn chạy đi đâu nữa, hay là bản tọa dùng tay trói chặt cô bản tọa thế này mãi nhé?” Không nghĩ cô bản tọa lại chạy tới kỹ viện. Tên đó đưa mặt nhìn người giả dạng nam nhi đang ngồi ở kia, thật không có một điểm nào giống với các thiếu nữ, thông minh bình tĩnh nổi danh giang hồ chính là tái trư cát Kinh Độc nhất vô nhị. Cô bản tọa bản tọa phong lưu ph*ng đ*ng, tên đó không thể để Tuyết nhi bị ô nhiễm được, cần phải cách li cô bản tọa ra thật xa tỷ tỷ cô bản tọa mới được.

“Cậu là đồ đại bại hoại!” Kinh Vô Tuyết tung chân sút cho tên đó một cước, rồi nhấc cao làn váy chạy biến ra ngoài.

Mạc Lân không kịp than đau chỉ cúi đầu nhìn một chút rồi cũng vội vàng đuổi theo.

“Không tiễn!” Kinh Độc nhất vô nhị phất tay áo, cười gian tà rồi hô to lên “Trông coi nó chính là trách nhiệm của ngươi ta đây, sau này nhờ ngươi ta đây chiếu cố tiểu muội nhà ta đây”.

Mạc Lân khẽ gật đầu, thân hình càng lúc càng xa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8