Ăn Tướng Công
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-08-27 07:01:04 | Lượt xem: 2

“Tuyết nhi”, Mạc Lân đuổi kịp Vô Tuyết, tên đó giữ chặt lấy tay nữ nhân ấy.

“Ngươi bản vương buông tay bản vương ra”.Vô Tuyết dằng tay ra rồi hối hả quay người trốn chạy tiếp, cô ấy hết sức ảo não chán nản chính bản thân mình, vì sao mà cô ấy cứ luôn để ý tới nhất cử nhất động của hắn bản vương cơ chứ? Càng ảo não hơn chính là, trong lòng của hắn bản vương còn vô số nữ nhân khác.

“Tuyết nhi, tiểu thê tử của bản tọa à, cô bản tọa dừng lại nghe bản tọa nói có được không?” Mạc Lân gấp gáp tới độ đã hơi cao giọng.

“Không dừng”, nàng lão phu quay đầu lại nói rống lên “Ngươi lão phu lại to tiếng với lão phu nữa rồi, ngươi lão phu đối với Thủy Liên thiếu nữ, Trữ Ngọc công chúa luôn nhỏ nhẹ duy có đối với lão phu là lúc nào cũng to tiếng …”

Mạc Lân bắt kịp cô ấy và như mọi khi tên đó lại dùng miệng mình để bịt miệng cô ấy lại. Mọi người trên đường choáng váng khi nhìn thấy nụ hôn thiêu đốt của hai người, các cô gái con nhà lành thấy cảnh đó đều đỏ mặt đưa tay bịt mắt chạy hối hả về nhà, chỉ có những đứa bé là hào hứng vỗ tay đen đét.

Mạc Lân hôn cô ấy tới nỗi đầu óc nhất thời trở nên trống rỗng, linh hồn bay tuốt lên không trung và trong lồng ngực chợt thấy hết sức ấm áp.

Kinh Vô Tuyết cả người mềm nhũn, ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng Mạc Lân “Ngươi bản vương khi dễ bản vương, hại bản vương không đứng dậy nổi”. Nàng bản vương phát hiện càng ngày nàng bản vương càng thích được gã hôn.

“Lão phu chỉ mong hai chúng lão phu được ở bên nhau mãi thế này”. Mạc Lân tham lam hôn lên đôi má đỏ hồng làm say lòng người.

“Xong rồi, bản vương đã không còn mặt mũi nào gặp mọi người”. Lúc này cô bản vương mới ý thức được hai người hôn nhau trên đường cái lớn, nhanh chóng cuống quýt vùi đầu vào lồng ngực Mạc Lân dấu mặt “đều là tại ngươi bản vương”.

“Dù sao sớm muộn cô bản vương cũng gả cho bản vương, còn so đo làm gì”. Tên đó cười nghiêng ngả.

“Ai nói lão phu nhất định phải gả cho cậu, chúng lão phu có quan hệ gì đâu cơ chứ?”. Cô lão phu thật không cam lòng khi hai người ở bên nhau từ nhỏ tới lớn mà bây giờ lại bị tên đó ăn, cô lão phu khẽ gắt nhỏ “Mạc Lân”, từ nãy tới giờ tên đó cứ mãi ôm chặt cô lão phu, cô lão phu muốn tự do, cô lão phu không thể để tự do của mình bị nam nhân này chiếm đoạt.

“Phải vậy không?” hắn cười gian tà.

Không hiểu ý của tên đó muốn ám chỉ, nhưng thấy nụ cười đó cả người Vô Tuyết thấy lành lạnh.

“Ngươi ta đây muốn làm gì?”

“Chúng lão phu cùng nhau đi thiết lập quan hệ mật thiết hơn”. Ôm lấy nữ nhân ấy, tên đó dùng khinh công bay lên.

“Buông ra lão phu”. Nữ nhân ấy quẫy đạp. Sau này làm sao nữ nhân ấy còn dám ra phố nữa cơ chứ.

”Sau khi về tới nhà chúng bản vương sẽ cùng làm luôn chuyện đó”. Tên đó nhẫn nhịn đã lâu, hiện tại đã chịu hết nổi rồi.

Trở lại Mạc phủ, Mạc Lân phát hiện ra xa xa có ánh lửa cháy hừng hực.

“Đã xảy ra chuyện gì?”. HẮN rảo bước thật nhanh, trong mắt hừng hực một ngọn lửa cháy, ý muốn giết người ngùn ngụt bốc cao, bởi vì nơi phát hỏa chính là ….

“Lân Tuyết lâu đang phát hỏa”. Kinh Vô Tuyết ngạc nhiên.

Nếu hiện tại nàng ta đây đang ở trong phòng, hoặc đang ngủ, thì hậu quả xảy ra thật khó lường. Mạc Lân ôm Vô Tuyết đi vào hoa viên, nhìn thấy mọi người đang nỗ lực cứu hỏa.

“Có nhìn thấy thiếu gia cùng Vô Tuyết tiểu thư đâu không?”. Lão tổng quản cất tiếng hỏi.

“Có thể đám người kia vẫn còn ở bên trong”. Đông Mai bắt đầu nghẹn ngào, cô ta đây vừa khóc vừa nói “Tiểu thư một khi đã ngủ thì trời sập cũng không tỉnh”.

“Chẳng lẽ nào lại như vậy sao?”. Kinh Vô Tuyết giương mắt hỏi Mạc Lân.

Mạc Lân nhăn trán, rõ ràng là hai người chúng đang đứng ở một bên, thế sao không ai nhận thấy sự tồn tại của họ?

“Thiếu gia nhất định vì cứu tiểu thư nên vẫn còn ở trong biển lửa” Lão tổng quản già cũng không kiềm được nước mắt, “lão nô từ nhỏ đã nhìn thiếu gia lớn lên, bề ngoài xem ra thiếu gia có rất nhiều nữ nhân, nhưng lão nô biết, trong lòng thiếu gia chỉ có một mình Vô Tuyết tiểu thư, bản vương không thể nào tưởng tượng ra được hiện tại chúng đã là một đôi uyên ương ở trốn địa phủ”.

“Oa! Tiểu thư, số của người thật khổ!”

“Thiếu gia ơi …”

Thấy chúng khóc rất thương tâm, Kinh Vô Tuyết cùng Mạc Lân nhìn nhau, không biết có nên lên tiếng hay không.

“Ầm” Lân Tuyết lâu sụp đổ, tất cả mọi người ở đó nhất thời gục xuống, trực giác nói cho họ biết rằng, thiếu gia cùng tiểu thư lành ít dữ nhiều.

“Lão tổng quản, chúng ta đây sẽ mai táng Mạc thiếu gia cùng tiểu thư ở cùng một chỗ”.

“Cũng tốt, hãy để đôi phu thê lũ người kia sống cũng được bên nhau, mà chết cũng không chia lìa”.

“Ta đây còn sống xờ xờ ở đây mà”. Nhìn mọi người đang bàn chuyện mai táng cô ấy với Mạc Lân cùng nhau. Kinh Vô Tuyết mở mắt thật to nhìn Mạc Lân, miệng nhịn không nổi cười.

“Thi thể cũng chưa có thì lấy đâu ra mà đòi làm hậu sự”. Mạc Lân lắc khẽ lắc đầu, vừa tức giận vừa buồn cười.

“Mọi người có biết vì sao mà Lân Tuyết lâu lại phát hỏa không?”. Mạc Cấn thống khổ lôi Lí Bá từ bên ngoài vào.

“Mạc Cấn ngươi ta đây không ở bên bảo vệ thiếu gia mà chạy đi đâu vậy, thiếu gia đã chết rồi”. Lão tổng quản khóc chật vật, “ bảo ta đây làm sao ăn nói với lão gia và lão phu nhân đây?”.

“Chết hả?”. Mạc Cấn nhìn rõ mồn một thấy chủ tử cùng Kinh thiếu nữ đang đứng gần, chẳng nhẽ gã đã gặp quỷ?

“Đúng vậy, tiểu thư nhà ta đây cùng thiếu gia đã bị thiêu cháy ở trong đó rồi”. Đông Mai chỉ tay vào Lân tuyết lâu giờ chỉ còn lại là đống tro tàn, miệng nói liên tục “tiểu thư thật đáng thương, vừa sinh ra đời thân thể đã không khỏe, vất vả lắm mới khỏe mạnh bình an lớn lên, tiểu thư rõ ràng là người tốt, sao ông trời lại …. Oa ! tiểu thư, sớm biết có ngày này Đông Mai sẽ kiên quyết giữ người ở lại Kinh gia, cho dù bảo Đông Mai cả đời này chăm sóc người cũng không sao”.

“Ha ha…. Nếu các ngươi bản vương không cố tình điều tra sự việc đến cùng, bản vương cũng sẽ không bỏ tiền mua sát thủ giết các ngươi bản vương cho kỳ được, vì cái gì mà các ngươi bản vương cứ kiên quyết điều tra sự việc đến cùng chứ? Vì sao lại bức ép bản vương thuê sát thủ để làm việc này chứ…….”. Lí bá nhìn đống tro tàn cứ cười to rồi lại khóc rống lên, suy sụp quỳ trên mặt đất.

“Thôi đi”.

Mọi ngươi bản vương nghe thấy tiếng nói đó ngay lập tức quay người lại, lúc này mới thấy rõ Mạc Lân cùng Kinh Vô tuyết, có người cho rằng mình đã gặp quỷ nên sợ hãi ngây ngốc, có người còn ngã xuống hôn mê ngay tắp lự.

“Ngươi bản vương kinh doanh Tô Châu trà phường nhiều năm, mua những lá trà kém chất lượng thay thế lá trà tốt, để thu lợi ích riêng, ngươi bản vương làm như vậy, sao đáp lại được sự tín nhiệm của Kinh lão gia đây?”. Mạc Lân ngạo mạn nhìn Lì bá đnag phủ phục ở dưới mặt đất, hắn bản vương hiểu quá rõ bản chất của lão.

“Lão phu biết, nhưng là lão phu cũng có nỗi khổ riêng, vạn bất đắc dĩ mới phải làm vậy, lão phu chỉ muốn cứu đứa cháu của lão phu thôi, lão phu cần rất nhiều tiền để có thể cứu nó, nhưng lão phu căn bản không có tiền ….”. Lí bá không ngẩng đầu lên, đã đến bước này lão bất cấp, chuyển sang hạ sách năn nỉ.

“Cháu của chú ….” Kinh Vô Tuyết tức thì mềm lòng.

“Nó đã mất tích rồi, hiện giờ bản vương chả biết nó đã bỏ đi đâu nữa rồi …. Nó nói nó tình nguyện chết cũng không muốn bản vương tiếp tục làm những hành vi sai trái đó, kỳ thực bản vương cũng định dừng tay lại, ai ngờ Tam tiểu thư lại tới Nghiễm Châu, bản vương quýnh quá nên nghĩ thầm, chỉ cần tiêu diệt hết chứng cớ, đốt hết sổ sách, bản vương đã không cẩn thận …. Hết thảy đều là sai lầm của bản vương”.

“Sớm hiểu rõ như vậy sao lại còn mắc thêm sai lầm?”. Giờ phút này, Mạc Lân nhưu một vị phán quan thiết diện vô tư.

“Lão phu biết lão phu không nên sử dụng sát thủ giết tam tiểu thư, lão phu sai lầm rồi, lão phu biết lão phu sai lầm rồi……”

Lí bá khóc lóc thảm hại, liên tục nhận sai, Kinh Vô Tuyết không đành lòng nhìn về phía Mạc Lân, “Giờ nên làm thế nào đây? Mang ông ấy tới quan phủ sao? Lí bá tuổi tác đã cao, không chịu nổi lao ngục khổ sở đâu”. Sóng mắt lưu chuyển, cô ta đây dừng một chút rồi nói tiếp “Lân ca ca, dù sao hiện tại chúng ta đây cũng đã không có việc gì rồi, thôi thì tha cho ông ấy đi”.

“Mạc thiếu gia, tiểu thư, các đối phương đến tột cùng là người hay là quỷ?” Đông Mai sau một hồi ngây ngốc giờ mới tìm lại dược đầu lưỡi của mình, run rẩy chất vấn.

“Đông Mai, quỷ có bóng sao?” Mạc Cấn dở khóc dở cười, nhìn mấy người quanh gã vẫn chẳng khác pho tượng.

“Thiếu gia, tam tiểu thư, các đối phương không bị chết cháy?” lão tổng quản hồi tỉnh, vui sướng kêu to.

“Các đối phương hy vọng chúng lão phu bị chết cháy lắm hả?” Mạc Lân liếc mắt nhìn tỏ ý xem thường.

Đang phủ phục ở dưới đất Lí bá đột nhiên ngẩng đầu kinh hãi biến sắc, “Các ngươi lão phu…… Các ngươi lão phu là người?”

“Không phải người thì ngươi ta đây cũng không có cơ hội sống nữa rồi”. Mạc Lân quyết không tha cho kẻ nào dám làm thương tổn tới Vô Tuyết.

“Mạc Lân”. Kinh Vô Tuyết tiến lên che trước mặt Lí bá, trong chớp mắt, Mạc Lân phát hiện trong mắt lão lóe lên những tia âm lãnh rồi nhanh chóng biến mất, hắn phản ứng thì đã không kịp.

Trong lúc không phòng bị, cổ của cô lão phu bị một lưỡi dao nhọn sắc bén kề sát.

Mọi người run sợ.

“Buông nữ nhân ấy ra”. Mạc Lân quát.

“Lui ra” khuôn mặt luôn tươi cười tựa phật di lặc của Lí bá trở nên dữ tợn. “các ngươi lão phu tiến tới nữa thì lão phu sẽ ra tay, lão phu đã không còn gì nữa rồi, cháu lão phu cũng đã chết, lão phu chả còn gì để vướng bận nữa”.

Mạc Lân cẩn thận quan sát lão, hắn lão phu sợ thanh đao kia sẽ làm bị thương nàng lão phu mất, vội la lên “cháu của cậu vẫn còn sống, đang ở Nghiễm Châu”.

“Ngươi bản vương nói bậy”.

“Bản tọa không có nói bậy, hơn nữa nó hiện tại đang ở Mạc gia trang”. Mạc Lân quay đầu, “Vô Tuyết, nữ nhân ấy còn nhớ lúc nữ nhân ấy mới tới Nghiễm Châu thì đã cứu một tên khất cái không?”

“Nhớ rõ chứ, thế đối phương đã đem hắn đi đâu rồi?” Nàng ta đây vẫn hồn nhiên quên béng mất hiện giờ tính mạng mình đang bị đe dọa, vẫn to tiếng nói với Mạc Lân.

Phía sau nữ nhân ấy, Lí bá mắt mở to trừng trừng chờ đợi, Mạc Lân nói tiếp “bản vương chẳng làm gì nó cả, bởi vì nó bị bệnh không nhẹ, bản vương đang tìm người trị bệnh cho nó, mới phát hiện trên người nó có một khối khóa vàng”. Mạc Lân lấy từ trong người ra rồi quăng trước mặt Lí bá xem “Ngươi bản vương tự mình xem đi, đây chẳng phải là đồ của Lí gia ngươi bản vương sao?”.

Toàn thân Lí bá run rẩy, hối hả nhặt nó lên.

Lợi dụng thời cơ này, Mạc Cấn hành động nhanh như chớp, hắn rút phi tiêu phóng vút một cái nhanh như chớp triệt hạ thanh đao trong tay Lí bá, còn Mạc Lân thừa cơ kéo Kinh Vô Tuyết vào lòng ngực.

“Thiếu chút nữa nữ nhân ấy dọa bản tọa sợ chết mất”. Mạc Lân ôm chặt Vô Tuyết vào lòng, cảm thấy rất bình an.

“Ta đây không có việc gì rồi”. Nhìn bộ điệu khẩn trương của Mạc Lân, nếu nàng ta đây không cảm động chính là tự lừa gạt bản thân mình. Kinh Vô Tuyết ngoan ngoãn đứng yên nghe rõ tiếng tim Mạc Lân đập điên cuồng, nàng ta đây thừa nhận nàng ta đây thật sự yêu nam nhân này.

Mạc Cấn dễ dàng khuất phục Lí bá “ thiếu gia, người này nên xử trí sao đây?”.

“Mạc Lân buông ông ấy ra đi”. Kinh Vô Tuyết ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn cầu xin Mạc Lân.

“Lão phu biết xử trí ông lão phu thế nào mà yên tâm đi”. Mạc Lân mắt trợn trắng, nhìn sang Mạc cấn ra lệnh “ngươi lão phu dẫn lão đi Nghiễm Châu tìm cháu của lão”. Với một người nguy ngập như lão này nên áp giải cẩn thận một chút.

“Cảm ơn, đại ân đại đức của các ngươi ta đây Lí bá ta đây….” Lí bá cầm khối khóa vàng kích động hết sức, lệ nóng tuôn rơi.

“Ngươi bản tọa đừng mang phiền toái tới cho chúng bản tọa nữa là chúng bản tọa phải cảm ơn trời đất rồi”. Mạc Lân hừ nhẹ một tiếng. Bỗng dưng, bụng hắn bản tọa bị nhéo một cái.

“Lí bá, chú đừng có nói vậy, Tô Châu trà phường sau này còn phải làm phiền tới chú”.

“Tiểu thư có tâm địa Bồ Tát tương lai nhất định sẽ gặp được nhiều may mắn, cám ơn Mạc thiếu gia”. Lí bá lau nước mắt, chắp tay vái chào, cùng Mạc Cấn rời đi.

“Tiểu thư, người không có việc gì chứ? Dọa Đông Mai sợ chết mất”. Đông Mai chạy vội tới.

“Bản tọa không có việc gì”. Kinh Vô Tuyết ý thức được chung quanh có rất nhiều người đang nhìn mình, vội vã đẩy Mạc Lân ra, đi tới nép sau lưng Đông Mai. Ánh mắt mọi người nhìn cô ấy thật ám muội, tai cô ấy đỏ hồng lên.

Mạc Lân hai tay không kịp giữ Vô Tuyết, ấm ức nhướng mi nói “Vô Tuyết, đi tới đây”.

“Không lại, ngươi bản tọa có là gì của bản tọa đâu”. Xong rồi, nàng bản tọa đã không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa, trước mặt tất cả mọi người mà nàng bản tọa lại chủ động ôm chặt hắn bản tọa.

“Ta đây là tướng công của cô ta đây”. Hắn ta đây trầm mặt.

“Còn chưa phải”.

Mọi người thấy cảnh đôi phu thê chuẩn bị cưới đang giằng co nhau, tự nhiên đều thấy rất tức cười.

“Quang cảnh nơi này thực sầm uất”. Một đôi lão phu phụ chậm rãi đi tới.

“Cha, nương”. Mạc Lân vui vẻ, chưa bao giờ hắn bản vương lại thấy gặp cha mẹ vui như lúc này “Hai người tới thật đúng lúc, con muốn tức thì được thành thân”.

“Thành thân với ai?” đầu óc vợ chồng Mạc Thiên mờ mịt không hiểu.

“Mạc bá phụ, đại nương, đã lâu không gặp, Tuyết Nhi rất nhớ hai người”. Kinh Vô Tuyết đi tới trước mặt cha mẹ của Mạc Lân, tao nhã vấn an.

“Con là Tuyết Nhi? Không thể tưởng được con lớn hơn trước rất nhiều”.

“Xin cha mẹ tức thì chuẩn bị, ngày mai con muốn thành thân với cô ấy”. Mạc Lân cứ theo tình theo lý mà nói, không cần để tâm tới mặt mũi nữa, hắn bản vương phải ra tay mau lẹ mới được, trời biết để lâu sẽ còn phát sinh chuyện gì.

“Ôi thật tốt quá! A A …” Mạc mẫu hưng phấn không thôi.

“Như vậy có phải quá nhanh không?”.

“Không đâu, không đâu, Mạc Lân cưới Vô Tuyết sớm ngày nào tốt ngày nấy”.

Sao lại như vậy? Kinh Vô Tuyết chóng mày hoa mắt, nhìn cha mẹ Mạc Lân ra lệnh cho người hầu hối hả chuẩn bị, sao tình huống lại đột nhiên xoay chuyển như thế này chứ?

Cô ấy thực sự phải lập gia đình rồi .

Đêm đó, Kinh Vô Tuyết quả thực đã bị chọc tức muốn điên.

“Cậu rốt cuộc định làm cái gì thế hả?”. Vừa đi vào phòng, Mạc Lân ngay lập tức cởi áo ngoài vứt xuống đất, tiểu thê tử đáng yêu của tên đó đang ngồi thu lu trên giường. Thật may là Đông Mai đã thông báo cho tên đó biết, nếu không mau bái đường tân nương sẽ trốn chạy mất. Nếu để chuyện đó xảy ra, tôn nghiêm của một người đàn ông còn đâu nữa.

GÃ không để ý tời lời cô ấy nói, chỉ chăm chú nhìn vào miệng nhỏ của cô ấy.

“Có phải là lại có người nói linh tinh gì đó với nàng bản tọa không?” Mạc Lân âm trầm tiếp tục nói “Nàng bản tọa đừng để tâm đến chuyện người khác nói thế nào, nàng bản tọa phải tin bản tọa? Bản tọa với nàng bản tọa đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện thế mà nàng bản tọa vẫn không tin bản tọa ư?”.

“Cậu bảo bản tọa làm sao mà tin cậu?” Cô ấy nhướng mi nhăn mày nói “cậu mau đi nói với cha là chúng bản tọa chưa có quan hệ gì hết đi, hãy nói là chúng bản tọa chỉ mới hôn thôi …. Chúng bản tọa căn bản không có”. Càng nói khuôn mặt của cô ấy càng đỏ.

“Lời ta đây nói chính là sự thật”. Mạc Lân nói rất nhỏ, hắn ta đây để mặc th*n th* tr*n tr** của hắn ta đây trước mặt nữ nhân ấy, đến tạn giây phút này rồi mà còn bỏ cuộc đi ra thì hỏi có mất mặt nam tử hán đại trượng phu của hắn ta đây không cơ chứ, nho còn xanh hắn ta đây cũng phải ăn cho được.

“Nói bậy, bản tọa vẫn còn chưa thành thân với cậu….”

Mạc Lân cười gian lão phu “cô lão phu có biết thành thân nghĩa là sao không?”.

“Nhị tỷ của ta đây nói, có thể cùng tướng công thân thiết một chút, nhưng chỉ sau khi thành thân rồi mới được cho tướng công xem thân thể, nếu để nam nhân nào đó xem thân thể của mình trước khi kết hôn, thì mình buộc phải gả cho hắn … Nhưng, ta đây đã từng nhìn thấy thân hình của A Lâu, ta đây đây chẳng lẽ phải chịu trách nhiệm sao, tóm lại thì, ta đây không gả cho đối phương đâu”.

“Ta đây chính là tướng công tương lai của cô ta đây”. Cô ta đây lại nhìn thấy cả thân hình của nam nhân khác nữa sao?

“Chúng lão phu vẫn chưa thành thân, nhị tỷ của lão phu nói chỉ cần chưa lập gia đình thì vẫn còn cơ hội chọn lựa”. Tuy xem ra sẽ rất khó, nhưng vẫn chưa bái đường, nữ nhân ấy cùng tên đó tuy ở chung phòng nhưng cũng chỉ là cùng nói chuyện như nói chuyện với nhị tỷ và đại tỷ thôi.

“Lựa chọn cái gì?” Nàng lão phu càng nói hắn lại càng thấy tức.

“Về việc lựa tướng công, nhị tỷ ta đây bảo chúng ta đây tuy đính hôn nhưng cũng chỉ là ước định bằng miệng vẫn có thể xóa bỏ, còn chuyện giao du kết bằng hữu với người khác và cùng người khác ra ngoài để tìm hiểu lẫn nhau thì vô tư. Nhị tỷ ta đây còn nói, nếu bắt gặp đối tượng lăng nhăng, thì có thể giải trừ hôn ước, vạn nhất đã thành thân rồi mới phát hiện ra không hợp nhau, ta đây cũng có thể hưu phu ( = bỏ chồng) rồi đi tìm kiếm cơ hội khác. Mấy điều đó đều là nhị tỷ dạy ta đây hết”.

Kinh Vô địch rốt cuộc đã dạy nàng lão phu những điều lung tung gì vậy, cũng may là hắn lão phu đã sớm nhận ra sự thật mà cách li không để các nàng lão phu lại gần nhau. Hắn lão phu nên cẩn thận một chút, miễn cho Vô Tuyết sẽ bị Vô địch làm cho ô nhiễm.

“Về sau này không được nghe nhị tỷ của cô lão phu nữa, chỉ được nghe lời lão phu thôi, lấy chồng theo chồng”.

“Cậu thực bá đạo, nhị tỉ rất tốt với bản tọa, còn đại tỉ thực lòng yêu thương bản tọa, cậu sao có thể bảo bản tọa không nghe lời các tỷ ấy được”. Vẻ mặt nữ nhân ấy thể hiện rõ sự không vừa ý, nhíu mày lại.

“Bản vương là tướng công của nữ nhân ấy”

“Còn chưa phải”.

“Lão phu nói tướng công thì chính là tướng công”.

“Đối phương xấu xa, lão phu không nghe lời đối phương. Nào thì cấm đoán không cho lão phu lại gần bằng hữu của lão phu, cách li lão phu với A Lâu, bây giờ lại không cho lão phu nghe lời các tỷ của lão phu, đối phương đáng ghét, lão phu không quan tâm tới đối phương nữa”.

“Cô ấy dám?” không nghĩ tới cô ấy lại phản ứng gay gắt như thế, chỉ vì người khác mà gây hấn với tên đó.

Cô ta đây đứng phắt dậy tuyên bố “ta đây phải về nhà”.

“ Kinh Vô Tuyết!”

“Oa! Cậu quát lão phu, cha của lão phu, đại tỷ, nhị tỷ, Phi Cường, A Lâu đều chưa bao giờ to tiếng với lão phu, cậu, cậu …. Lão phu ghét cậu”.

“Thực lòng xin lỗi, lão phu nhất thời mất đi lý trí, bởi vì lão phu không muốn xa cô ấy”. Tên đó hôn nhẹ nhàng lên những giọt nước mắt của cô ấy, ôn nhu dịu dàng ôm cô ấy vào lòng.

“Ngươi lão phu hung dữ với lão phu”.

“Không có lần sau đâu” cả đời này hắn kiên quyết phải có được cô ấy, thấy cô ấy không hề kháng cự, ngoan ngoãn trong vòng tay của hắn.

“Cậu không cho bản tọa nghe lời các tỷ tỷ của bản tọa có nghĩa là không cho bản tọa gặp các tỷ ấy nữa đúng không?” Nàng bản tọa nghẹn ngào hỏi.

“Gặp mặt đương nhiên là có thể, nhưng khi đã lấy chồng ở tại Mạc gia không thể thường xuyên về nhà cha mẹ đẻ, nếu không sẽ bị người ta đây chê cười”.

“Nhưng nhà chúng ta đây cách vách, đi bộ vài bước là sang, vì sao không thể về đó?”

“Bởi vì nữ nhân ấy là thiếu phu nhân của Mạc gia, phải bắt đầu học cách quản lí gia đình, không thể tùy tiện chạy loạn”.

“Thật phiền toái, bản tọa không lấy chồng nữa là tốt nhất”. Cô ấy nói xong rút từ trong người ra một vật “Đây là vật đính ước bản tọa trả lại cho ngươi bản tọa”.

Nữ nhân này! Mở miệng ra là không lập gia đình với không lấy chồng, tự nhiên thấy việc chờ đợi thật khổ quá đi.

“Không được, cô ấy hiện tại đã là người của bản vương không thể trở về”.

“Ai nói vậy, nhị tỷ của lão phu nói chưa động phòng có thể lùi bước, thậm chí lấy chồng rồi không muốn vẫn có thể hưu phu…. Uhm … Uhm” cái miệng nhỏ của cô ấy nhanh chóng bị che lại”.

“Chúng bản vương tức thì động phòng”. Hắn bản vương tuyệt đối không cho nữ nhân ấy cơ hội hưu phu.

“Tuyết Nhi đâu?” Mạc Lân vừa về nhà đã không thấy người đâu, trực giác mách bảo cho tên đó biết cô ấy lại về Kinh gia.

“Tiểu thư đang chơi cùng Phi Cường” Đông Mai ra đón gã lên tiếng trả lời.

“Làm sao lại không cho bản tọa vào?” Chắc chắn là có vấn đề. Chuyện này có gì đó ám muội, hay là cô bản tọa đang đi gặp cả A Lâu.

“Ách, chỉ là nô tì sợ cô gia sẽ bị dọa chết mất” Cho nên cô ấy mới không tùy tiện mở cừa.

“Có chuyện gì mà dọa ta đây được chứ, tránh ra”. Sắc mặt tên đó sa xầm.

“Cô gia, đừng có đi vào, trong đó hiểm nghèo lắm”. Đông Mai giờ đây thật sự hối hận vì đã nghe theo lời tiểu thư ở đây canh cửa, trong có mãnh hổ, trước cửa thì phải đối diện với cơn giận đằng đằng luồng khí lạnh của cô gia, một tiểu nha hoàn như nữ nhân ấy thật đáng thương.

“Có hiểm nghèo gì chứ? Chẳng lẽ ngươi lão phu nói cô ấy và Phi Cường ở cùng một chỗ là nói dối”. Nội tâm của Mạc lân đã hoàn toàn chấn động.

“Không không không, tuyệt đối không phải vậy, đám người kia đang ngủ cùng nhau, bởi vì thể chất của tiểu thư trời sinh sợ lạnh, cho nên mới để Phi Cường bồi ngủ”.

“Cái gì?” Mạc Lân hét toáng lên.

“Chuyện đó xảy ra thường xuyên, trước kia tiểu thư luôn ngủ cùng Phi Cường, nhất là vào những ngày mùa đông lạnh giá. Cô gia, sắc mặt của người thật khó coi, có phải có chỗ nào không thoải mái không?”.

“Tránh ra!” Mạc Lân thân hình như tia chớp, dễ dàng hất Đông Mai sang một bên, hai tay chém ra song chưởng, “Ầm” cửa lớn ngay lập tức bị đổ sầm xuống.

“Làm cái gì vậy, Đông Mai?” Kinh Vô tuyết bị đánh thức nhướng mắt lên hỏi.

“Gru…” Phi Cường dương đôi mắt hung ác lên ngó nghiêng đề phòng.

“Hổ…. Hồ dữ, Tuyết nhi mau lại đây với bản vương” Mạc Lân khiếp sợ nhìn thấy Vô Tuyết đang tựa vào người một con hổ dữ hết sức đồ sộ, mặt của Mạc Lân trắng bệch, “Mau,… người đâu mau tới đây”.

“Phi Cường, yên tĩnh, ngủ tiếp đi, bản vương mệt mỏi quá”. Ôm sát con hổ, Kinh Vô Tuyết tiếp tục ngủ vùi, hoàn toàn không quan tâm tới trong phòng có người.

Phi Cường nhanh chóng tĩnh lặng, hai mắt nó phát ra tia sáng chiếu thẳng vào Mạc Lân, thể hiện rõ sự cảnh cáo ‘ khôn hồn đừng lại gần lão phu nửa bước”.

“Nó chính là Phi Cường?” Mạc Lân nhìn đông nhìn tây xác định phòng không có người, sao không một ai nói cho hắn biết Phi Cường là mãnh thú. Bởi vì hắn yêu thương nàng bản vương nên chấp nhận cho nàng bản vương để sủng vật trong nhà, ai ngờ dó lại là … Đáng chết thật!

Đông Mai sợ hãi tới nổi gai ốc, từ ngoài cửa tiến vào gật gật gật đầu xác nhận.

“Tuyết Nhi, mau tỉnh dậy, chúng ta đây về nhà thôi”. Mạc Lân thật cẩn thận, sợ chọc giận hổ dữ sẽ làm hắn gặp nguy ngập.

Đáng chết thật! Bao nhiêu con không nuôi dưỡng lại nuôi dưỡng mãnh thú ở trong nhà.

“Không cần gấp, lão phu còn muốn ngủ … Mạc Lân thối, ngươi lão phu là đồ đại bại hoại” Vô Tuyết vẫn mải mê trong giấc mộng không hề biết Mạc Lân đứng ngoài cửa đã nghe hết.

“Cô gia, lão phu thấy là người ngày mai quay lại đi, tiểu thư có Phi Cường bảo hộ rồi, không có nguy ngập gì đâu”. Đông Mai trong lòng run sợ nói, đây cũng chính là nguyên nhân khiến Phi Cường không thể vào Mạc phủ, nó sẽ dọa người lão phu sợ chết mất, Kinh gia ngày trước cũng rất sợ hãi, lâu dần thành quen.

“Nàng bản vương luôn ngủ cùng nó sao?” hắn bản vương thập phần ảo não, con thú lông vàng kia dám tranh chấp, chiếm vị trí của hắn bản vương, nằm ngủ với nàng bản vương.

“Tiểu thư hôm nay trở về thì tâm tình thật không tốt, cô gia người lại làm chuyện gì khiến tiểu thư không vui hả?”

“Không có gì hết” Mạc Lân phiết phiết bờ môi, “ngày mai bản vương lại đến, hãy chăm sóc nàng bản vương” quản lý người không xong giờ lại phải đối diện với thú dữ, tương lai rồi sẽ thế nào đây, thật không như gã mong muốn gì hết.

Đầu như phình to ra, ôi sao lại là cái đồ thú dữ đó chứ, Mạc Lân cảm giác tiền đồ tương lai thật mờ mịt ah….

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8