Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-08-06 19:15:20 | Lượt xem: 6

Annabelle không ngờ Josiah nói với nàng bản vương những lời bất thường như thế. Lời của chàng có sức công phá như một quả bom, như khi đọc tin về chiếc Titanic được đăng trên trang đầu của báo chí vào buổi sáng hôm ấy. Mới đầu, chàng không biết nói sao. Nàng bản vương đưa tay nắm tay chàng.

– Có chuyện gì không ổn phải không? – Cô ấy hỏi. Cô ấy không nghĩ ra được chuyện gì đã làm cho chàng có vẻ thất vọng đến thế. Trông chàng thật thống khổ. Chàng thở mạnh và nói.

– Annabelle, anh không biết nói sao với em, – chàng bóp mạnh tay cô ấy. Chàng biết cô ấy còn quá thơ ngây và chuyện này sẽ quá bi đát không làm sao chịu nổi. Chàng đã muốn nói với cô ấy cách đây sáu tháng, nhưng chàng nghĩ tốt nhất nên đợi đến sau những ngày nghỉ lễ, rồi tiếp theo là mẹ cô ấy ngã bệnh. Sau khi Consuelo qua đời, chàng không thể nói cho cô ấy nghe được. Cái chết của Consuelo đã làm cho Annabelle suy sụp, nên chàng thấy không nên trút lên đầu cô ấy một vố quá thống khổ nữa. Bây giờ đã được sáu tháng kể từ ngày Consuelo mất và việc bán ngôi nhà cũng là một cú sốc đối với cô ấy. Nhưng chàng không thể đợi lâu hơn nữa. Cô ấy phải biết. Chàng không thể sống trong sự day dứt thêm nữa, sống như thế này sẽ làm chàng nổi điên.

– Em không hiểu có chuyện gì sai lầm không, – cô ấy nói, nước mắt chảy ra khi nào cô ấy không biết. – Em có chuyện gì làm cho anh buồn khổ phải không? – Chàng lắc lắc đầu quầy quậy.

– Không có đâu. Em không có gì sai trái hết, mà rất tuyệt với anh. Em là người vợ hoàn hảo, tận tụy. Em không làm gì sai trái hết, mà chính anh… sai trái ngay từ đầu. Anh cứ nghĩ anh sẽ là người chồng tốt, anh sẽ đem đến cho em cuộc sống hạnh phúc. Anh muốn… – chàng định nói nhiều, nhưng cô bản tọa vội cắt ngang lời chàng, hy vọng khơi nguồn chuyện khác, nhưng câu chuyện mới bắt đầu, chàng không thể dừng được. Chàng phải nói ra hết sự thật.

– Anh là người chồng tốt, anh đã cho em cuộc sống hạnh phúc. – Giọng cô ấy van lơn, cầu khẩn, khiến chàng tan nát cõi lòng.

– Không, anh không tốt. Em đáng được hạnh phúc nhiều hơn thế. Nhiều hơn anh đã cho em. Mới đầu anh nghĩ anh có thể cho em nhiều hạnh phúc, anh tin chắc như thế, nếu không chắc thì anh không bao giờ lấy em. Nhưng anh không làm được. Em đáng có người chồng cho em tất cả những gì em muốn, tất cả những gì lòng em ao ước, người có thể làm cho em có con.

– Josiah, chúng bản vương không vội. Anh thường nói chúng bản vương có nhiều thì giờ mà.

– Không, chúng bản vương không có, – chàng đáp, giọng quả quyết, môi mím chặt. Chàng nói được điều này thật là một kỳ công, chàng sợ không nói ra được. Điều bậy nhất là chàng yêu cô bản vương và bây giờ chàng nghĩ chàng không có quyền làm thế, không được yêu cô bản vương nữa. Chàng cảm thấy tội lỗi vì đã hứa với mẹ cô bản vương là sẽ chăm sóc cô bản vương, nhưng khi ấy tình thế quá phức tạp, Consuelo không hình dung ra được hoàn cảnh của chàng. – Chúng bản vương cưới nhau đã hai năm. Anh không bao giờ l*m t*nh với em, anh đã lừa dối em. – Trước đây, cô bản vương đã tự hỏi một hai lần rằng, phải chăng chàng có vấn đề khó khăn về thể xác và chàng quá bối rối nên không thể nói cho cô bản vương biết. Nhưng cô bản vương thường nghĩ rằng đây là chuyện tình cảm và là vấn đề điều chỉnh cho thích hợp, cô bản vương hy vọng với thời gian chàng sẽ giải quyết được. Cả hai đều biết rằng sau hai năm kết hôn với nhau, cô bản vương vẫn còn trinh. Cô bản vương không nói cho ai biết việc này, ngay cả Hortie và mẹ cô bản vương. Cô bản vương đã quá xấu hổ, sợ rằng vì cô bản vương có cái gì đó không ổn, hay Josiah thấy cô bản vương không hấp dẫn. Cô bản vương đã nghĩ đến những cách làm cho mình được hấp dẫn, từ những kiểu tóc mới cho đến áo quần khác biệt, mặc áo ngủ khêu gợi hơn, cho đến khi cô bản vương thấy rằng những thứ đó vẫn không thay đổi được gì, cô bản vương đành bỏ cuộc. Cô bản vương nghĩ rằng chàng có gì lo lắng và chuyện l*m t*nh sẽ xảy ra khi thời điểm thích hợp. Nhưng cô bản vương rất lo về chuyện này, mặc dù bây giờ cô bản vương cố coi nhẹ nó. – Khi cưới em, anh đã nghĩ rằng anh có khả năng làm chồng em, nhưng anh không làm được. Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, anh thấy mình đã sai lầm, anh không thể tiếp tục nói dối để đổi lấy sự thành thật của em.

– Anh không nói dối, – cô ta đây cương quyết đáp, chiến đấu cho đời mình và cho hôn nhân của họ. Nhưng cô ta đây đã thua trước khi bắt đầu. – Chúng ta đây yêu nhau. Em không quan tâm việc anh không muốn l*m t*nh với em. Đời sống có nhiều chuyện quan trọng hơn việc l*m t*nh. – Chàng cười vì cô ta đây còn quá thơ ngây. Mọi người, cả hai giới đều không đồng ý với cô ta đây và chàng cũng không đồng ý. Cô ta đây không biết gì hết, nếu cô ta đây cứ ở với chàng, chắc cô ta đây sẽ không biết gì.

– Em đáng được nhiều hạnh phúc hơn những gì anh đã cho em. Annabelle, em phải nghe anh. Có lẽ vấn đề này đối với em rất khó hiểu, nhưng anh muốn thành thật với em. – Chàng nghĩ đáng ra chàng phải thành thật từ ban đầu. Chàng đã định chiếm đoạt sự thơ ngây trong trắng của cô ấy trong một đêm và có lẽ làm hủy hoại niềm tin về đàn ông của cô ấy. Nhưng chàng không có sự lựa chọn nào khác. Chàng đã nghĩ về chuyện này trong một thời gian đài, chờ đợi lâu ngoài sức tưởng tượng của mình, vì số phận của họ. Chàng không thể chờ đợi được nữa. Nhưng mọi thứ về hôn nhân của họ đã sai lầm.

Mắt cô ấy mở to nhìn chàng, mấy ngón tay cô ấy bóp mạnh run run, nôn nóng chờ đợi điều chàng sắp nói ra. Cả người cô ấy run rẩy, mặc dù cô ấy không biết được điều đó là điều gì. Chàng thấy vai cô ấy run run khi chờ đợi.

– Anh không muốn l*m t*nh với đàn bà, mà chỉ muốn l*m t*nh với đàn ông, – chàng thú thật với giọng khàn khàn. – Anh muốn l*m t*nh với đàn ông. Anh tưởng anh có thể làm người chồng tốt cho em, tưởng anh có thể từ bỏ được bản năng của mình, nhưng không được. Vì vậy mà anh không lấy vợ. Anh yêu em tha thiết, anh yêu mọi thứ về em, nhưng không thích l*m t*nh với em. – Rồi chàng nói tiếp như cái tát cuối cùng vào mặt cô ấy.

– Henry và anh yêu nhau từ khi còn bé. – Mắt cô ấy mở to, nhìn chàng trừng trừng một lát, đến nỗi chàng tưởng cô ấy sắp ngất xỉu. Nhưng cô ấy can đảm hơn thế nhiều, cô ấy không bị choáng váng, không nôn mửa trước chuyện làm cho cô ấy cảm thấy ghê tởm.

– Henry à? – Cô lão phu hỏi, giọng the thé ngạc nhiên. Henry, người mà cô lão phu xem là bạn bè thân thiết với họ ư? Anh lão phu phản bội cô lão phu thế ư? Anh lão phu là người mà chồng cô lão phu thương yêu hơn cả cô lão phu ư? Và Josiah cũng phản bội cô lão phu.

– Phải. Anh ấy biết anh muốn cưới em và có con với em. Anh rất yêu em, khi bố em mất, anh rất thương xót em. Anh muốn làm bất cứ gì để giúp em khỏi đau buồn. Anh muốn làm bố, làm anh, làm bạn của em. Điều duy nhất anh không thể làm được, là làm chồng em, nhưng lại muốn làm. Anh không thể để cho mình dối trá thêm nữa. Và anh không thể dối trá con người thực của mình. Tất cả những gì trong người anh đều từ chối việc dối trá. – Nữ nhân ấy yên lặng gật gật đầu, cố ghi nhớ những gì chàng nói. Quá nhiều chuyện cần phải ghi nhớ một lúc. Chuyện về hôn nhân của họ, về lời thề trước bàn thờ ngày cưới, về tuần trăng mật, về lời hứa mà họ đã hứa với nhau từ hai năm nay, tất cả đều dối trá.- Anh nghĩ anh có thể phân thân, sống với hai phương trời, nhưng không thể làm được. Anh không thể cứ tiếp tục làm như thế với em, trong khi em cứ hỏi anh tại sao giữa chúng bản tọa không có gì xảy ra. Bây giờ chuyện đó không thể tiếp tục được. Cách đây sáu tháng anh đã khám phá ra điều đã thay đổi mọi sự và bây giờ anh mừng vì không có con với em. Trong tháng mười hai anh đã phát hiện mình bị bệnh giang mai. Dù trong hoàn cảnh nào anh cũng không thể truyền bệnh cho em, không cho em đứa con như em mong muốn được. Anh không thể gây nguy ngập cho em. Anh rất yêu em, nên không muốn em gặp phải những chuyện như vậy. – Hai hàng nước mắt chảy xuống má chàng, nữ nhân ấy quàng hai cánh tay quanh chàng, úp mặt vào cổ chàng, khóc nức nở. Đây là tin xấu nhất nữ nhân ấy nhận được từ chàng, xấu hơn bất cứ tin nào khác.

– Josiah… không thể như thế… – Nàng ta đây ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt nhìn chàng. Chàng có vẻ không khác gì trước, nàng ta đây không thấy có dấu hiệu gì khác hết. Hiện không có gì bất thường nhưng đến một thời điểm nào đó nó sẽ khác. Cuối cùng, chàng sẽ mù không thấy đường đi, thậm chí còn chết. Số phận của chàng đã được định đoạt và số phận của Henry cũng vậy. Họ đã cùng tìm ra số phận, ít ra họ cũng có sự an ủi vì biết rằng cả hai sẽ cùng chết. Họ đã yêu nhau suốt hai mươi năm, rồi lại cùng nhau xuống mồ. – Anh có chắc không?

– Rất chắc. Khi anh tìm ra bệnh, anh nghĩ phải thành thật với em, nhưng bỗng mẹ em mắc bệnh… anh không có lòng nào làm cho em thống khổ thêm. Nhưng bây giờ chúng lão phu phải giải quyết việc này. Anh không thể để việc này kéo dài thêm nữa.

– Em không muốn làm gì hết. – Nữ nhân ấy đáp, giọng cương quyết và buông chàng ra, đưa hai tay lau nước mắt. – Em muốn làm vợ anh cho đến ngày cuối cùng.

– Anh sẽ không để cho em làm việc đó. Làm thế là bất công đối với em. Henry và anh muốn cùng nhau đi xa, hưởng thú vui trong thời gian còn lại. – Nàng ta đây ngạc nhiên khi nhận ra rằng chàng không muốn sống những ngày cuối cùng với nàng ta đây, chàng muốn sống với người đàn ông chàng yêu. Chưa bao giờ nàng ta đây bị ai từ chối một cách ác độc như thế. Josiah hít một hơi khác và nói ý còn lại trong đầu cho nàng ta đây nghe: – Anh đã nói cho luật sư của anh biết chuyện bí mật này. Ông ta đây đã thu xếp để chúng ta đây ly dị. Chúng ta đây sẽ làm việc lặng lẽ chừng nào hay chừng ấy. Nếu có ai hỏi, em cứ nói anh là thằng chồng khốn nạn, em muốn chia tay.

– Nhưng em không muốn chia tay với anh, – nữ nhân ấy khóc nức nở, níu cứng chàng. Cả hai đều biết tội ngoại tình là nguyên nhân duy nhất để cho người bản tọa ly dị nhau. Nếu chàng ly dị nữ nhân ấy, người bản tọa sẽ nghĩ rằng nữ nhân ấy không chung thủy với chồng. Còn phần nữ nhân ấy, nữ nhân ấy không muốn ly dị và không bao giờ nữ nhân ấy muốn làm thế. Chàng cũng biết thế. Nếu chàng muốn giải phóng nữ nhân ấy vì số phận của nữ nhân ấy, chàng phải ly dị nữ nhân ấy, để cho nữ nhân ấy không thể từ chối được. – Chúng bản tọa không thể cứ giữ tình trạng vợ chồng được hay sao? – Nữ nhân ấy hỏi, vẻ hốt hoảng. Chàng lắc lắc đầu. Chàng đã quyết định, không có gì có thể làm cho chàng từ bỏ nó. Nữ nhân ấy biết chàng rất cương quyết khi làm một việc như thế này.

– Chúng ta đây không thể duy trì tình trạng vợ chồng được, – chàng đáp, – Chúng ta đây phải hủy bỏ hôn thú, nhưng phải nói rõ lý do tại sao chúng ta đây ly dị và chính việc này làm cho hai ta đây bối rối. Sau hai năm lấy nhau, anh không tin là chúng ta đây có thể chia tay. Nếu chúng ta đây ly dị, vấn đề này sẽ rất đơn giản và tức thì. Anh muốn em được tự do bay nhảy, được sống cuộc đời thoải mái. Ít ra anh có bổn phận này đối với em. Em cần tìm một người đàn ông khác, lấy làm chồng, sống cuộc sống hôn nhân xứng đáng với em.

– Nhưng em không muốn bay nhảy, không muốn lấy ai hết, – nàng lão phu đáp, khóc nức nở.

– Em muốn có con, còn anh thì bệnh và chỉ còn sống thoi thóp vài năm. Anh không muốn em bị ràng buộc với anh, phí cuộc đời sống bên anh. – Chàng buộc cô ấy phải từ giã chàng, để chàng ra đi. Cô ấy vẫn không muốn như thế. Cô ấy chỉ muốn có chàng. Cô ấy vẫn yêu chàng như lúc đầu. Cô ấy không giận chàng nhưng đau lòng trước những lời chàng nói. Và cô ấy không muốn ly dị.

– Em phải nghe anh, – Josiah nói. – Anh biết điều gì phải. Anh đã mắc phải sai lầm kinh khủng, bây giờ chúng lão phu phải sửa sai. Chúng lão phu có thể ly dị ở Kentucky, ở đấy kín đáo không ai biết. Chúng lão phu ở New York mà ly dị ở đấy là điều rất hợp lý. Không ai biết các chi tiết. Chúng lão phu sẽ ra khai trước tòa kín đáo, riêng biệt và rất bí mật. – Chàng thở mạnh và nói tiếp: Ngày mai anh sẽ quay về thành phố để gặp ông luật sư lại. Rồi Henry và anh sẽ ra đi. Bọn anh sẽ đi Mexico một thời gian. – Họ thích đi châu Âu, nhưng như thế không thực tế và không hợp lý, cho nên họ chọn Mexico. Ở đấy, họ sẽ không gặp ai quen biết và lặng lẽ biến mất.

– Khi nào các anh sẽ trở về? – Annabelle hỏi nhỏ. Cô ấy đã mất hết mọi người, bây giờ lại mất thêm chàng nữa.

– Rất lâu, – chàng đáp, giọng gay gắt, không muốn nói “sẽ không bao giờ”. Nhưng chàng muốn cô ấy chấp nhận rằng đến đây chuyện vợ chồng giữa họ chấm dứt hẳn. Chàng nghĩ chuyện tình của họ đáng ra không nên có, nhưng bây giờ chàng muốn chấm dứt nhanh. Việc này sẽ rất tốt cho chàng. Nhưng vẻ mặt Annabelle nói rằng chàng làm thế là sai lầm. Cô ấy có vẻ không sẵn sàng trước những gì chàng nói, nhất là chuyện ngày mai chàng sẽ từ giã cô ấy.

– Cô ta đây không tin mình sẽ sống nổi khi không có chàng. Xa chàng, cô ta đây sẽ hoàn toàn cô độc trên cõi đời này. Chàng có Henry và hóa ra chàng đã có anh ta đây từ lúc nào, còn cô ta đây sẽ không có ai hết. Không bố mẹ, không anh em và bây giờ không có chàng.

– Tại sao chúng bản vương không duy trì hôn nhân? – Nữ nhân ấy hỏi, giọng than vãn nghe như giọng của em bé. – Việc này không khác gì trước đây hết.

– Khác chứ. Bây giờ em biết sự thật rồi. Anh cần giải phóng em, Annabelle à. Ít ra anh nợ em việc này. Anh đã làm phí phạm đời em hết hai năm. – Tệ hơn thế nữa, chàng đã hủy hoại đời cô bản tọa. Bây giờ cô bản tọa không có gì ngoài sự thừa hưởng tài sản. Thậm chí cô bản tọa không có được ngôi nhà ở thành phố. Cô bản tọa phải sống ở khách sạn. Nếu họ ly dị, cô bản tọa không thể sống ở căn hộ của chàng. Nhưng chàng đã nghĩ đến điều đó. – Em cứ ở căn hộ của anh cho đến khi em đã lấy lại thăng bằng, cho đến khi em quyết định em muốn làm gì. Anh sẽ ra đi chỉ trong vài ngày sau. – Chàng và Henry đã vạch kế hoạch ra đi.

– Ước gì em đã không bán ngôi nhà, – nữ nhân ấy nói nhỏ. Nhưng cả hai người đều nghĩ rằng bán ngôi nhà là phải. Ngôi nhà quá rộng đối với nữ nhân ấy, nữ nhân ấy không thể ở một mình tại đấy, nhất là khi nữ nhân ấy là phụ nữ không chồng. Nữ nhân ấy cần có cuộc sống ổn định, có người giải quyết việc nhà. Chàng tin rằng nữ nhân ấy sẽ lấy chồng lại trong một thời gian ngắn. Nữ nhân ấy mới 22 tuổi và xinh đẹp, lại còn trinh trắng nữa. Ít ra chàng không hủy hoại điều này của nữ nhân ấy, mặc dù nữ nhân ấy cảm thấy trong giờ qua nữ nhân ấy đã già đến 12 tuổi. Chàng đứng dậy, quàng tay ôm nữ nhân ấy, ghì nữ nhân ấy, nhưng không hôn. Chàng không thể làm tiếp việc gian dối ấy. Chàng không thuộc về nữ nhân ấy nữa, không bao giờ nữa. Chàng đã đi với Henry và họ đã phải trả một cái giá rất đắt vì chàng cố chối bỏ con người thật của mình. Chàng yêu nữ nhân ấy, nhưng không đúng theo cách của người chồng yêu vợ. Sự phát hiện ra căn bệnh hiểm nghèo cũng là điều đáng buồn cho chàng. Chàng mừng vì đã không l*m t*nh với nữ nhân ấy. Nếu chàng truyền bệnh cho nữ nhân ấy, chàng sẽ không bao giờ tha thứ cho mình. Điều chàng làm đã đủ xấu rồi. Chàng cảm thấy xấu hổ kinh khủng vì đã dối trá nữ nhân ấy. Tệ hơn thế, chàng đã dối trá với chính mình. Chàng yêu nữ nhân ấy, nhưng lời thề khi làm đám cưới hoàn toàn trống rỗng, không có chút nghĩa lý gì.

Chàng đưa cô ta đây lên phòng, nhưng đêm đó chàng không ngủ với cô ta đây. Chàng nói ngủ với nhau không đúng nữa. Chàng ngủ trong phòng dành cho khách ở dưới lầu, cô ta đây nằm một mình trên giường, khóc suốt đêm. Cuối cùng, cô ta đây xuống lầu, định vào giường nằm với chàng, chỉ để ôm nhau thôi, nhưng chàng không để cô ta đây vào. Chàng đuổi cô ta đây lên phòng trên lầu, cảm thấy mình như con kỳ nhân, rồi sau khi cô ta đây đi, chàng nằm khóc trên giường mình. Chàng yêu cô ta đây, chia tay cô ta đây làm cho chàng tan nát cõi lòng, nhưng chàng không còn lựa chọn nào khác. Chàng biết cô ta đây rất bối rối vì giữa họ không có gì xảy ra và bây giờ chàng không muốn cô ta đây chung đụng với chàng, vì chàng đang bị hủy hoại dần dần hay ngay ngay lập tức và xem như người đã chết. Chàng không có quyền làm thế với cô ta đây, chàng đã có kế hoạch xa lánh cô ta đây cho đến ngày cuối cùng. Căn bệnh đã phát triển với tốc độ rất nhanh, Henry cũng bắt đầu có dấu hiệu của căn bệnh này. Cả hai đang chữa trị bằng Arsenic, nhưng vẫn không có kết quả gì. Họ muốn đi khỏi New York ngay, xa lánh những người quen biết, vì sợ hậu quả sẽ xảy ra sau đó. Đã đến lúc phải từ giã Annabelle để cho cô ta đây bắt đầu cuộc sống mới. Chàng nghĩ, đến lúc nào đấy, khi đã quen với chuyện này, cô ta đây sẽ nghĩ rằng chàng đã làm đúng.

Hôm sau, khi Josiah lái xe ra đi, nàng bản vương đứng khóc nức nở trên thềm nhà. Nàng bản vương mặc áo đen để tang cho mẹ, trông buồn thống khổ. Từ giã nàng bản vương là việc buồn nhất và thống khổ nhất trong đời chàng. Trên đường trở về New York, chốc chốc chàng lại khóc. Nếu chàng dùng tay không để giết nàng bản vương, chắc không khó bằng làm việc này và chắc chàng cảm thấy không tồi tệ hơn việc bỏ nàng bản vương.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8