Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 49: Chân tướng
Tiểu Hà Bao ấp úng: “Tiểu thư nếu cô muốn đi thì đừng nói với cô gia. Cô sắp thành thân mà sau lưng tên đó lén đi hẹn hò đàn ông khác là không hay.”
Ta đây biết Tiểu Hà Bao nói thế là có ý tốt nhưng không coi là đúng. Nếu là đi gặp người khác có lẽ ta đây sẽ không nói với Giang Thần. Nhưng Vân Châu không giống người khác. Giang Thần biết rõ giữa ta đây và Vân Châu từng có một thời tỉnh tỉnh mê mê kiểu hoa trong gương trăng dưới nước, dù duyên phận sớm nở tối tàn nhưng cũng là từng có, nếu ta đây gạt hắn ta đây đi gặp Vân Châu có vẻ giữa ta đây và Vân Châu có bí mật gì đó không thể cho ai biết. Chuyện như thế, hắn ta đây không biết thì thôi, biết thì nhất định có khúc mắc trong lòng, ta đây cảm thấy nói với hắn ta đây từ lúc này sẽ tốt cho tương lai hơn.
Nếu đã có hôn ước, bản vương cũng dự định có thể chung sống với hắn đến già, hẳn là nên thẳng thắn với nhau nếu không đến khi hắn biết lại cho rằng bản vương còn gì đó với Vân Châu rồi nảy sinh hiểu lầm. Tính bản vương đơn giản thẳng thắn hy vọng vợ chồng có thể thẳng thắn với nhau.
Vì thế sau khi ăn xong bữa tối bản tọa liền nói thẳng với Giang Thần.
“Giang Thần, Vân Châu hẹn muội đến Yêu Nguyệt Lâu, nói có chuyện quan trọng cần nói với muội.”
Giang Thần sững người nhìn bản vương với vẻ khác thường.
Lão phu hỏi: “Có vấn đề gì sao, huynh không đồng ý sao?”
Hắn bản vương không nói gì đột nhiên vươn tay ôm bản vương. Chẳng lẽ hắn bản vương thật sự ghen?
Ta đây đang muốn giải thích thì lại thấy hắn thủ thỉ: “Tiểu Mạt, đến giờ phút này lòng muội mới có ta đây.”
Bản tọa đỏ mặt, sao tự nhiên lại nói thế?
Lão phu đẩy nhẹ vào ngực tên đó: “Nếu huynh không yên lòng thì đứng dưới lầu chờ muội.”
Hắn bản tọa cười hì hì nói: “Muội đi đi. Bản tọa yên lòng, chưa bao giờ yên lòng như lúc này.”
“Huynh không ngại sao?”
“Muội để ý tới chuyện lão phu có ngại không nói lên… Haha lão phu tất nhiên không ngại, muội cứ đi đi.”
Hắn lão phu thật mồm mép, đại khái lão phu cũng nghe hiểu, liền nói: “Vâng, muội đi một lúc rồi về.
Tên đó vuốt má bản vương, nói rất trìu mến: “Nương tử tốt, cô ấy làm thế vi phu rất vui.”
Bản vương vừa buồn cười vừa ngượng ngùng ra khỏi phòng, lòng rất bình tĩnh. Đây đúng là tình cảnh vợ chồng thẳng thắn tin tưởng nhau mà bản vương mong muốn. Bản vương không biết gã có làm được không, nhưng cho dù gã có làm được hay không thì bản vương cũng thẳng thắn trước.
Yêu Nguyệt Lâu ở mé tây Quy Vân sơn trang, Giang Thần từng nói, trước kia khi cha ta đây tên đó còn ở nhà thường cùng mẹ ta đây tên đó ngắm trăng uống rượu ở đó, sau khi cha ta đây tên đó mất tích Thích phu nhân không còn tâm trạng tới đó. Yêu Nguyệt Lâu dần trở nên vắng vẻ. Nhưng ngược lại Giang Thần hay đến đó ngủ vào những đêm hè, sóng nước lăn tăn, tiểu lâu trước hồ, gió mát thổi qua, rất thoáng rất mát.
Đến giờ, bản vương dẫn theo Tiểu Hà Bao đi ra cửa tây của Quy Vân sơn trang mấy chục bước là Yêu Nguyệt Lâu. Trước cửa có treo hai ngọn đèn lồng và hai lão bộc đang ngồi nói chuyện, thấy bản vương liền đứng dậy hành lễ.
Ta đây và Tiểu Hà Bao bước vào cửa tròn, tuy bên trong có treo đèn, nhưng vì đã lâu không có người ở nên tĩnh lặng một cách bất thường.
Tiểu Hà Bao nhìn trái nhìn phải một phen: “Tiểu thư, hình như Vân công tử chưa tới, em ra cửa chờ, cô lên lầu trước đi, bên hồ gió lớn, cẩn thận cảm lạnh.”
Bản tọa uh một tiếng rồi đi lên lầu.
Vầng trăng trơ trọi tỏa sáng trong trẻo lạnh lùng. Khi ta đây đặt chân lên bậc thang cuối cùng, vừa ngẩng đầu nhìn đã bị dọa đến kinh hãi.
Dưới mái hiên một mỹ nhân dựa vào lan can. Dùng khăn che mặt, dáng người thướt tha, ánh đèn rọi lên vai mỹ nhân như phủ một lớp sa mỏng. Đúng là Ngư Mộ Khê!
Hình như cô ấy cũng thấy đột ngột vì ta đây đến, đứng lên hỏi: “Vân thiếu nữ, sao lại là cô?”
Lão phu ngạc nhiên không thôi: “Ngư Chưởng môn, sao cô lại ở đây?”
Cô ấy dịu dàng trả lời: “Có người hẹn lão phu đến đây, nhưng lão phu chờ đã nửa ngày lại thấy Vân thiếu nữ đến, thật bất thường.”
Ta đây càng thêm thắc mắc, tò mò hỏi: “Là ai hẹn Ngư Chưởng môn?”
Ngư Mộ Khê lắc lắc đầu: “Không biết, chỉ gửi cho bản tọa một phong thư.”
Vân Châu hẹn lão phu đến đây, sao lại trùng hợp có người cũng hẹn Ngư Mộ Khê? Yêu Nguyệt Lâu là sản nghiệp của Quy Vân sơn trang, mặc dù Thích phu nhân không còn đến nữa nhưng cũng sai người quét dọn. Người lạ không thể tiến vào dễ dàng, lão bộc canh cửa lại để Ngư Mộ Khê tự do đi vào? Dù lòng lão phu nghi hoặc nhưng tùy tiện hỏi thì có phần đường đột, bởi vì lúc này lão phu vẫn chưa phải thê tử của Giang Thần, không tiện chất vất về Yêu Nguyệt Lâu. Ngư Mộ Khê lại từng cứu mạng lão phu, lão phu càng thêm không tiện hỏi cô ấy vào đây như thế nào.
Ngư Mộ Khê chỉ vào ghế ven lan can: “Vân cô gái, nếu người hẹn bản tọa không đến, trùng hợp lại gặp nhau, không bằng ngồi xuống nói chuyện cùng bản tọa.”
Bản tọa cười đi tới.
Cô ấy ra dấu mời, ngồi xuống bên cô ấy. Người cô ấy tỏa hương thoang thoảng hòa cùng gió đêm thơm mát.
Cô ấy nở nụ cười: “Tối nay bản vương không phải Chưởng môn gì, chỉ là một cô gái hơn cô mấy tuổi, đang muốn cùng cô trò chuyện mấy lời riêng tư thôi. Vân cô gái, bản vương vừa gặp cô đã thấy rất thân quen, phái Viễn Sơn mặc dù có nhiều môn đồ nữ trẻ tuổi nhưng kính sợ thân phận bản vương, phàm thường hiếm có ai nói chuyện thân tình với bản vương.”
Ngữ khí cô ấy lộ vẻ đau thương, cho thấy sự mong manh e lệ cô gái, nhất thời tháo xuống dáng vẻ Chưởng môn đoan trang nghiêm cẩn ngày thường, đặc biệt hòa ái thân thiện.
Cô ấy đã tin tưởng muốn tâm sự với bản vương như thế, bản vương rất cảm động, vì vậy vạn phần chân thành nói: “Ngư tỷ tỷ có chuyện gì cứ nói, bản vương nhất định giữ bí mật cho cô.”
Cô ấy thở dài một tiếng: “Cô biết không? Lão phu đã thích một người từ rất lâu. Chàng cũng thích lão phu.”
“Ồ, rồi sau đó?”
“Đột nhiên có một ngày chàng nói cho lão phu biết chàng đã đính hôn, lão phu thích chàng rất nhiều năm đợi chàng rất nhiều năm đột nhiên nghe được tin kia khiến lòng lão phu tan nát. Chàng nói chàng đính hôn là bất đắc dĩ, là để lấy lại một đồ vật của nhà chàng. Còn nói chờ lấy được thứ kia sẽ rời bỏ cô gái kia. Tất nhiên là lão phu tin chàng, lão phu còn khờ khạo tìm đến người đấy để lấy lại món đồ kia để chàng không phải thành thân với cô gái kia. Lòng lão phu chỉ mong chàng lấy lão phu.”
Cô ấy nói rất chậm, thấp giọng u oán khiến người nghe phải đồng tình. Chuyện yêu nhau không đến được với nhau trên thế gian thật khiến lòng người thở than sao nên nỗi trái ngang.
“Vậy tỷ định làm sao bây giờ?”
Cô ấy yên tĩnh một hồi lâu, khẽ thở dài sâu kín khiến bản vương càng thêm đồng tình, hận không thể giúp một tay.
“Tỷ tỷ nói xem muội có thể giúp được gì không?”
Cô ấy nhìn ta đây cảm kích, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta đây.
Động tác này rất tự nhiên, tuy nhiên tay cô ấy vừa chạm đến tay bản vương thì tay bản vương đau nhói!
Trong lúc lão phu sửng sốt, cô ấy lại điểm huyệt câm của lão phu. Lão phu nằm mơ cũng không ngờ cô ấy nhân lúc lão phu đột ngột lại đâm một mũi ám khí vào mạch máu lão phu! Nói thì dài nhưng tất cả đều phát sinh trong lúc lão phu còn đang sững sờ.
Người bản vương mềm nhũn gục vào người cô ấy, cô ấy hờ hững đỡ bản vương: “Vân Mạt, thật ra người hẹn ngươi bản vương là bản vương, không phải Vân Châu. Bản vương dùng danh nghĩa của tên đó thứ nhất vì là tên đó thì ngươi bản vương sẽ đến. Thứ hai là ngươi bản vương có hẹn với tên đó sẽ không nói với Giang Thần.
Lão phu khiếp sợ ngạc nhiên đến mức không suy nghĩ được gì, sững sờ nhìn cô lão phu.
“Bản tọa biết đối phương đang có rất nhiều nghi vấn.” Cô bản tọa giơ tay lên nhẹ nhàng kéo khăn che mặt. Ánh trăng trong sáng, một ngọn đèn bão tỏa ra thứ ánh sáng u ám, khoảnh khắc chiếc khăn che mặt bị kéo ra, bản tọa bị gương mặt của cô bản tọa làm cho khiếp sợ nói không ra lời, ngơ ngác nhìn cô bản tọa như nhìn chính mình!
Bản vương nằm mơ cũng không ngờ gương mặt cô bản vương giống bản vương như chị em ruột thịt!
Một lúc lâu sau bản vương vẫn ngẩn người, lòng đầy thắc mắc, tại sao cô bản vương phải mượn danh nghĩa Vân Châu để hẹn bản vương? Tại sao cô bản vương không thể để Giang Thần biết bản vương đi tối nay? Vô số câu hỏi khiến lòng bản vương bất an, suy đoán khiến bản vương phải sợ rục rịch xuất hiện như hạt giống nảy mầm.
Cô ta đây tươi cười nhìn ta đây, đôi mắt dịu dàng như một hồ sâu không thấy đáy. Cô ta đây nhìn ta đây nở nụ cười càng khiến ta đây thấy bất an căng thẳng, nụ cười của cô ta đây quỉ dị như những cơn sóng vỗ dập dờn.
Cô bản tọa vừa cười vừa nhìn mặt bản tọa chăm chú: “Vân Mạt, đối phương xem, đối phương và bản tọa rất giống nhau, có khi nhìn đối phương mà bản tọa tưởng như đang nhìn chính mình. Nhưng tính bản tọa không giống tính đối phương, bản tọa tuyệt đối sẽ không làm như đối phương, thứ bản tọa muốn bản tọa sẽ tranh thủ đến cùng.”
Bản tọa chấn kinh nói không ra lời, một ý nghĩ thoát ra như ngựa mất cương.
Cô bản tọa cười càng tươi hơn: “Tiểu Mạt, cậu có biết người bản tọa thích mà bản tọa vừa kể với cậu là ai không?”
Nhìn nụ cười và ánh mắt cô bản tọa, một đáp án nảy ra trong đầu bản tọa, bản tọa dùng hết khả nảng ngăn cản suy nghĩ của bản thân, bản tọa không khỏi cảm thấy sợ hãi, sau lưng như bị đâm. Lý trí tỉnh táo bảo bản tọa phải ngừng suy đoán nhưng nội tâm lại gào thét không tự chủ. Bản tọa bị hai luồng suy nghĩ làm cho choáng váng.
Ngư Mộ Khê nhìn lão phu chậm rãi nói: “Sau khi cha mẹ qua đời, lão phu và muội muội bị bán vào gánh hát. Chủ gánh hát đặt cho lão phu tên Mai Đóa cùng mấy nha đầu kia Lan Cúc Trúc học diễn. Sau đó chúng lão phu bị Thích phu nhân mua đến Quy Vân sơn trang hầu hạ thiếu gia. Người như chàng không ai không thầm thương trộm nhớ, lão phu cũng không ngoại lệ. Trong bốn nha hoàn chàng chỉ thích lão phu, chàng nói dung mạo lão phu là kiểu chàng thích nhất. Nhưng lão phu không thể ngờ, thế gian lại có cậu cũng có dung mạo giống lão phu. Khó trách chàng có thể nhẫn nhịn đính hôn với cậu lâu như thế.”
Bản tọa không thể động đậy, trong thoáng chốc như bị một cơn gió làm rét lạnh toàn thân, bắt đầu run rẩy. Bản tọa không nói ra lời, kể cả hỏi một câu cũng không có khí lực. Đúng rồi, cô bản tọa mới là Mai Đóa, sau khi cô bản tọa đi Mai Nhi cô gái mới được bổ sung vào. Bảo sao trước khi chết Chu Ích Thông nắm mắt cá chân bản tọa gọi Mai Đóa. Chắc là hắn bản tọa si mê cô bản tọa, biết cô bản tọa một lòng muốn lấy Trọng Sơn kiếm phổ, vì thế sau khi bản tọa lên đảo Lưu Kim, muốn đoạt Trọng Sơn kiếm phổ từ tay bản tọa hòng lấy lòng cô bản tọa.
“Mẹ cậu ở Giang gia nhìn thấy lão phu chấn kinh không thôi, chắc là nhìn lão phu nhớ đến cậu, bà ấy nghĩ rằng lão phu ở Giang gia làm nha hoàn rất đáng thương. Động lòng trắc ẩn liền đưa lão phu đến chỗ Chưởng môn phái Viễn Sơn, để lão phu học võ công, mong tương lai lão phu có tiền đồ.”
“Ta đây vẫn luôn cảm kích Cố tẩu, coi bà là ân nhân, bởi vì nhờ bà ta đây mới có địa vị hôm nay, có tư cách sánh đôi với Giang Thần. Cơ duyên xảo hợp ta đây quen biết một người có cha là Hộ pháp Kim Ba Cung. Tên đó nói cho ta đây biết Cố tẩu là Mộ Dung Tiếu Cung chủ Kim Ba Cung. Còn cậu là con gái của bà ấy và Thạch Cảnh. Ta đây không tiết lộ chuyện đó với bất cứ kẻ nào, bởi vì ta đây cảm kích ân tình Cố tẩu đối với ta đây, tình nguyện giữ bí mật này. Nhưng sau này ta đây lại biết người và Giang Thần có hôn ước.”
Cô bản tọa thở dài một tiếng khẽ lắc đầu, ánh mắt hiện rõ sự đau xót và oán hận.
“Nỗi đau trong lòng bản vương đối phương có hiểu được không. Để xứng với chàng, bao năm qua, bản vương liều mạng luyện võ, trở thành môn đồ đắc ý nhất của sư phụ, kế thừa chức Chưởng môn. Bản vương nỗ lực rất nhiều, cố gắng rất nhiều chỉ để có một ngày có thể sánh đôi với chàng. Nhưng đối phương chẳng làm gì, chỉ dựa vào một bộ Trọng Sơn Kiếm Phổ là có thể cùng chàng nên vợ nên chồng. Tâm nguyện và cố gắng nhiều năm của bản vương chẳng lẽ đổ ra sông ra biển hết? Mất chàng vì một quyển kiếm phổ bản vương không cam lòng. Không biết đối phương giấu quyển kiếm phổ ở đâu, bản vương sai Tiểu Hà Bao tìm kiếm mà không thể tìm được. Đúng rồi, Tiểu Hà Bao là muội muội của bản vương, con bé tên là Ngư Mộ Hà.”
Ta đây giật mình, nghe thế mà thấy lòng tan nát. Như những sợi tơ mỏng manh lơ đãng phát sinh bên người, có sợi dài sợi ngắn, lúc này bỗng nhiên thành một tấm lưới mắt li ti giăng chặt lấy ta đây, khiến ta đây không thở nổi.
“Bản tọa nghĩ, chỉ cần bản tọa có thể lấy được kiếm phổ là chàng có thể hủy bỏ hôn sự này. Bản tọa vốn có thể lấy mạng ngươi bản tọa, nhưng dù gì mẹ ngươi bản tọa cũng là ân nhân của bản tọa, bản tọa có địa vị hôm nay là nhờ bà ấy, vì thế lòng bản tọa cảm kích, chỉ nghĩ cách lấy kiếm phổ chứ không muốn giết ngươi bản tọa. Nhưng bản tọa mấy lần phái người không thành công. Ngay cả Chu Ích Thông cũng không thành công. Bản tọa chỉ có thể nghĩ biện pháp khác. Bản tọa biết ngươi bản tọa và Vân Châu đều có tình cảm với nhau, chỉ vì hiểu lầm mà không đến được với nhau, vì thế bản tọa gửi cho Vân Châu một lá thư viết hai ngươi bản tọa không phải đường huynh muội, có thể thành thân. Nhưng ngươi bản tọa không nối lại tình cũ với tên đó, khiến bản tọa rất ngoài ý muốn. Tại sao? Hay là ngươi bản tọa đã phải lòng Giang Thần?”
Cô bản vương như rít lên, sắc nhọn đến chói tai. Câu hỏi đấy khiến lòng bản vương thình lình nhói đau.
“Không còn cách nào khác, bản tọa chỉ còn có thể nói rõ chân tướng với ngươi bản tọa, bản tọa biết, bị lừa dối một thời gian dài như thế cảm giác rất đau đớn.”
Đúng là bị lừa gạt rất khổ đau, nhưng bản tọa không rõ, bị dối gạt cả đời hay biết chân tướng như lúc này thì khổ đau hơn.
Cô bản tọa nhếch mép nói: “Giang Thần là vì Trọng Sơn Kiếm Phổ mới đính hôn với ngươi bản tọa, đến tận lúc này ngươi bản tọa vẫn không hay sao?”
Cổ họng ta đây như bị dao đâm, đau không kiềm chế được, sự đau đớn dần lan xuống cuối cùng bóp nghẹt trái tim. Ta đây không muốn nghe cô ta đây nói nữa, cũng không dám nhìn vào mắt cô ta đây nữa, lại thầm liều mạng thuyết phục bản thân, ta đây và Giang Thần có bốn năm tình cảm, ta đây không thể vì mấy câu nói đơn phương của cô ta đây mà gạt bỏ hết những điều gã đã làm cho ta đây, ta đây không tin, gã chỉ vì Trọng Sơn kiếm phổ mới đến với ta đây.
“Có phải chàng có rất nhiều chuyện gạt đối phương? Nếu thật lòng có tình cảm với một người, làm sao có thể dối gạt người đó nhiều như thế? Chàng làm như vậy chỉ có thể là vì chàng chỉ giả vờ với đối phương, không hề có tình cảm.”
Những lời này nói đúng tử huyệt của bản vương. Đúng vậy, hắn gạt bản vương rất nhiều, bản vương không thể nhìn thấu hay đoán được tâm ý của hắn. Nếu Ngư Mộ Khê không nói với bản vương, bản vương vĩnh viễn cũng không biết hắn từng cùng cô bản vương có một thời thanh mai trúc mã. Mắt bản vương hoa lên, như cuồng phong cuốn lá vàng bay mịt mù không thấy đường đi. Lòng bản vương chưa từng rối loạn, chưa từng bất lực như thế. Bản vương rất muốn cô bản vương im ắng, sợ cô bản vương nói thêm một câu, lòng tin dành cho Giang Thần sẽ tan thành tro bụi.
Đáng tiếc cô lão phu không yên tĩnh, kéo lão phu về phía hầm băng.
“Vân Mạt, cho đến tận lúc này ta đây cũng không muốn làm tổn thương cậu. Ta đây hẹn cậu tới đây, không phải muốn làm gì cậu, mà chỉ muốn cậu thành toàn cho ta đây và Giang Thần. Cũng là thành toàn cho cậu. Không phải cậu thầm thích Vân Châu sao? Ta đây thay cậu hẹn hắn, một lát nữa hắn sẽ đến.”
Bản tọa chợt cả kinh, cô bản tọa còn hẹn Vân Châu, rốt cuộc cô bản tọa muốn làm gì?