Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 50: Lạc lối

Cập nhật lúc: 2026-09-12 05:15:44 | Lượt xem: 1

Cô ta đây cười tươi như hoa, thành thạo cho ta đây uống một viên thuốc, ta đây âm thầm kinh hãi, nhưng chỉ đành bó tay, không biết vừa rồi cô ta đây dùng ám khí gì, hẳn là có tẩm độc, giờ phút này ta đây toàn thân vô lực.

“Tiểu Mạt, đối phương chớ có trách bản tọa. Thật ra, sau này đối phương sẽ phải cảm kích vì bản tọa đã thành toàn cho đối phương và Vân Châu. Đối phương đến với tên đó, bản tọa đến với Giang Thần, người yêu nhau đến được với nhau, chẳng phải quá tốt sao?”

Ta đây sợ hãi không tự chủ được, không hiểu rốt cuộc cô ta đây muốn gì. Cô ta đây cười ôm ta đây vào phòng, đặt ta đây trên giường.

“Một lát nữa Vân Châu sẽ đến, đối phương cùng hắn bản tọa gạo nấu thành cơm, từ nay nên vợ nên chồng có phải tốt không?”

Lão phu chấn kinh đến mức tim như muốn ngừng đập, cô lão phu thực sự lên kế hoạch thế sao.

Cô lão phu đi ra ngoài cửa, dưới mái hiên, dáng người xinh đẹp như tranh cắt giấy. Lão phu ngạc nhiên nhìn theo, vừa căng thẳng vừa tức giận, lại không thể động đậy, không biết cô lão phu hạ độc gì, chỉ một lát lão phu đã thấy nóng bừng từ bên trong.

Đột nhiên, lão phu thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân không nhanh không chậm, vững vàng bước trên bậc cầu thang gỗ, tạo ra những tiếng kẽo kẹt đều đặn. Lòng lão phu giật thót, là ai? Vân Châu sao?

Ngoài cửa có tiếng gọi “Tiểu Mạt” rất khẽ, điềm tĩnh mà trìu mến, đúng là giọng của Vân Châu.

Ngư Mộ Khê quay đầu mỉm cười với hắn, cúi đầu gọi một tiếng “Vân Châu.”

Vân Châu từ từ đi tới trước mặt Ngư Mộ Khê, dừng lại khi còn cách cô bản tọa mấy bước chân. Lòng bản tọa lạnh ngắt, bản tọa không ngờ, Ngư Mộ Khê lại giả mạo bản tọa. Tướng mạo cô bản tọa rất giống bản tọa, ánh đèn nhập nhoạng, cô bản tọa đứng khuất sáng, Vân Châu tên đó làm sao có thể phân biệt?

Tuy cửa phòng đang mở nhưng trong phòng tối đen, tên đó không thể nghĩ đến chuyện trong phòng có người, lại càng không nghĩ được rằng lão phu sẽ nằm ở trên giường trong phòng, trơ mắt nhìn một kẻ khác giả mạo lão phu nói chuyện với tên đó.

Vân Châu hạ giọng hỏi: “Muội hẹn gặp lão phu, có chuyện gì sao?”

Lão phu tức thì thất vọng vạn phần, Vân Châu không nhận ra Ngư Mộ Khê đang giả mạo lão phu.

Ngư Mộ Khê không lên tiếng, tiến lên hai bước, đột nhiên nhào vào trong lòng Vân Châu, “Muội vẫn luôn thương thầm huynh.”

Cô ta đây bắt chước giọng ta đây, lại hạ giọng, thoáng vẻ u oán.

Bản tọa âm thầm lo lắng, chờ mong Vân Châu có thể nhìn ra sơ hở, nhưng Vân Châu cứng người sững sờ đứng đó.

Ta đây nhìn thấy thế thì lo lắng vạn phần, bởi vì không nghi ngờ gì là những lời này của cô ta đây sẽ khiến Vân Châu càng thêm mất phương hướng, cô ta đây lại ôm chầm lấy Vân Châu, Vân Châu càng thêm vô phương nhìn mặt cô ta đây, ta đây thấy hắn ta đây sắp sụp đổ rồi.

Người Vân Châu đột ngột mềm nhũn, ta đây thầm kêu không ổn, nhất định là Ngư Mộ Khê thừa dịp hắn mất bình tĩnh lại không đề phòng dùng ám khí tấn công hắn. Đột nhiên được nghe thổ lộ cõi lòng, trong lúc sững sờ hắn sao có thể đề phòng với “ta đây”?

Ngư Mộ Khê thốt lên, “Quả là ngươi ta đây rất thích cô ta đây, chỉ một câu nói mà sững sờ đến thế, không còn chút đề phòng nào.”

Hốc mắt bản tọa đỏ hoe muốn khóc. Vân Châu sao có thể đề phòng bản tọa cơ chứ?

Ngư Mộ Khê lôi kéo Vân Châu đến đặt nằm bên cạnh lão phu, cười nói: “Lão phu đưa lang quân như ý đến bên đối phương rồi. Tên đó trúng mê dược của lão phu, đối phương muốn làm gì tùy ý, tên đó sẽ cho rằng mình đang mơ.”

Vừa nói, cô bản tọa vừa ra tay cởi trang phục Vân Châu. Sau khi cởi áo ngoài, cô bản tọa lại cởi áo trong, bản tọa vừa thẹn vừa lo, nhưng không cách nào nói ngăn cản, càng không thể nhúc nhích.

Lúc cởi áo trong cô bản tọa có chút ngượng ngùng, dừng tay hạ tiếng nói: “Còn lại một cái áo, tỷ tỷ bản tọa không thể giúp cậu nữa, cậu tự làm đi. Một khắc nữa là cậu có thể hoạt động tay chân. Nhưng vừa rồi cậu đã uống một viên Túy Tiên Xuân, vừa là xuân dược vừa là độc dược. Nếu cậu không chịu lấy hắn bản tọa làm thuốc giải, cậu sẽ đứt hết kinh mạch mà chết. Một khắc nữa là lúc độc phát, đã uống viên thuốc đấy thần tiên cũng không thể tỉnh táo, thoải mái hưởng thụ đêm nay đi.”

Cô bản vương thản nhiên cười một tiếng, cầm tay bản vương đặt lên ngực Vân Châu.

Bản tọa xấu hổ tức giận mà không thể động đậy, trong phút tức giận thấy hốc mắt cũng đau, không thể nói chuyện không thể nhúc nhích, chỉ có thể hung hăng trừng mắt với cô bản tọa. Cô bản tọa lại ra vẻ nguyệt lão, ôn hoà nói: “Ngươi bản tọa và tên đó vốn là chàng có tình thiếp có ý, chỉ là có chút hiểu lầm mà bỏ qua nhau, ngươi bản tọa và Giang Thần cũng chỉ là có một hôn ước thôi. Nơi này tĩnh lặng không người, đúng là địa điểm tốt cho việc mây mưa. Sau khi gạo nấu thành cơm, hẳn là ngươi bản tọa không còn mặt mũi nào gả cho Giang Thần, đến lúc đó Mộ Dung Cung chủ nhất định sẽ thành toàn cho ngươi bản tọa và Vân Châu.”

Cô ta đây cười đắc ý, buông màn, nhẹ bước ra khỏi phòng, sau đó là tiếng đóng cửa.

Trong phòng yên tĩnh như tờ. Dường như ta đây nghe được cả tiếng máu chảy trong từng mạch máu. Thân thể càng lúc càng khô nóng, toàn thân nóng lên, d*c v*ng cuồng loạn trong cơ thể như những con mãnh thú bị giam cầm đang tìm cách thoát ra.

Vân Châu nằm bên cạnh ta đây, khí tức đàn ông thoang thoảng, hắn ta đây chỉ mặc một lớp áo trong mỏng manh, thân thể vạm vỡ trẻ trung, mơ hồ ẩn chứa sức mạnh. Tay ta đây đặt trên ngực hắn ta đây, cảm nhận làn da ấm áp, cơ bắp mạnh mẽ, có sự rắn chắc cứng cáp đặc trưng của người luyện võ, dù ta đây không thể nhúc nhích, nhưng xúc giác lại nhạy bén hơn phàm thường nhiều, những con thú bị giam cầm trong thân thể như muốn thoát ra khỏi ngón tay, ngón tay bắt đầu không nghe lý trí m*n tr*n trên làn da hắn ta đây.

Lão phu liều mạng ngăn chặn ý nghĩ kia, không nghĩ đến Vân Châu nữa mà cố gắng nghĩ đến Giang Thần. Nhưng càng nghĩ càng phản tác dụng.

Rốt cuộc hắn lão phu giấu lão phu bao nhiêu chuyện? Rốt cuộc hắn lão phu đối với lão phu có mấy phần thật lòng? Những lời lẽ hành động cảm động lòng người của hắn lão phu có mấy phần sự thật? Hắn lão phu và Ngư Mộ Khê rốt cuộc có quan hệ gì? Đến tận giờ phút này lão phu vẫn ôm hy vọng về hắn lão phu, lão phu nghĩ đích thân hỏi một câu mới đành lòng tuyệt vọng. Lão phu vốn là tin hắn lão phu, nhưng giờ lão phu có nên tin nữa không?

Thân thể càng lúc càng khó chịu, máu chảy dồn dập như nước lũ, da thịt căng đau vì không phòng vệ được. Ta đây cắn răng nhắm mắt lại, lòng thoảng qua hình ảnh Vân Châu, Giang Thần, và thời niên thiếu của ta đây.

Tâm tư Giang Thần xa xôi hư ảo như hoa trong gương trăng dưới nước, khiến bản tọa không thể xác định, khi bản tọa quyết định buông tay với Vân Châu, rồi dần dần bị tên đó làm cho cảm động, những lời của Ngư Mộ Khê lại như một mũi ám khí, lặng yên đâm vào ngực bản tọa. Đối với những lời cô bản tọa nói, bản tọa tin quá nửa, bản tọa tin cô bản tọa yêu Giang Thần, bản tọa tin cô bản tọa là Mai Đóa năm đó, bản tọa cũng tin cô bản tọa và Giang Thần từng có một thời thanh mai trúc mã, Thiếu Dung biểu muội từng nói có người rất giống bản tọa, chỉ có thể là cô bản tọa. Nhưng … bản tọa vẫn cứ ôm hy vọng về Giang Thần. Có lẽ, chỉ là Ngư Mộ Khê tương tư đơn phương, nếu Giang Thần không có tình cảm với cô bản tọa, bản tọa vẫn tin tên đó.

Thời gian lúc này đúng là ngày dài tựa năm, tay chân dần dần có tri giác. Bản tọa rõ ràng là muốn xuống giường ra khỏi phòng, nhưng cơ thể lại hành động theo bản năng, ngón tay tựa hồ không nghe sai bảo, run rẩy v**t v* da thịt Vân Châu. Lông mi rắn khẽ run một cái, lòng bản tọa cũng run rẩy theo, trong chớp mắt, dung nhan tuấn tú của hắn gợi lên tâm sự niên thiếu, những ký ức kín đáo ngọt ngào, như đồng loạt nhảy ra, hỗn loạn như những đốm lửa, chẳng mấy chốc sẽ thiêu lý trí bản tọa ra tro.

Bản vương không có cách nào dừng lại, bản vương biết lúc này bản vương không còn là bản vương, bản vương biết thứ thuốc kia không thể chỉ dựa vào lý trí mà vượt qua được, bản vương càng biết, cô bản vương không dọa bản vương, bản vương rất có khả năng chết ở đây. Nhưng bản vương không thể cùng Vân Châu . . . Giờ phút này bản vương mới hay, thì ra, trong lòng bản vương Giang Thần đã quan trọng hơn Vân Châu, dù cho hắn bản vương có gạt bản vương, có phụ bạc bản vương.

Lão phu nóng đến mức chỉ muốn cởi hết xiêm hắn. Ngón tay mấy lần chạm đến Vân Châu, lão phu biết mình phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt, nếu không lão phu thật sự sẽ. . . Lão phu lảo đảo đi đến cửa, lại nhận ra cửa đã bị khóa, lão phu tuyệt vọng dựa vào khung cửa ngồi bệt xuống sàn.

Thân thể càng lúc càng khô nóng. Ta đây không thể kiềm chế nữa cởi bớt xiêm tên đó, lại vẫn không đủ. Đầu óc cũng bắt đầu choáng váng. Trước mắt là những áng mây hồng, Vân Châu đứng trên mây cười với ta đây, nụ cười dịu dàng như ngọc mát, như cam tuyền, ta đây không kiềm chế được vươn tay, muốn v**t v* tên đó.

Những đám mây trắng đỏ tập trung lại, bản tọa nghiêng ngả như người trên mây. Trong lúc hỗn loạn. Bản tọa cảm nhận được da thịt mát lạnh, trơn tuột vạm vỡ, bên tai có hơi thở ấm áp phả qua. Bản tọa áp sát người đó, không phân biệt được là bản tọa ôm hắn, hay là hắn ôm bản tọa, khí tức thanh niên mạnh mẽ quanh quẩn ở chóp mũi, dần dần tiến vào thân thể, cám dỗ một sức lực xa lạ mà nguy ngập trong bản tọa hung mãnh thoát ra.

Bản tọa thì thào, gần như r*n r*, “Đừng ôm muội, nóng quá.”

Nhưng bản vương và hắn không tách ra mà càng thêm xiết chặt, tiềm thức vừa muốn thuận theo lại vừa muốn khước từ, thân thể đã không còn chịu sự khống chế của đầu óc.

Vòng tay kia dịu dàng mà bồng bềnh, như một lớp vỏ che gió che mưa, bao bọc bản vương đang mềm nhũn, trong lúc bồng bềnh như có sóng nước dập dờn, bản vương ôm chặt một tấm gỗ, chỉ muốn neo lại. Nhưng dù thế vẫn thấy không đủ, lại không thể nói rõ là không đủ chỗ nào, cho đến khi có cảm giác đau nhói mới như được giải thoát. Bản vương đau đến phát khóc, trong lúc kinh hoàng như có ai hôn lên những giọt lệ……

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8