Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 59
Tiếng động phát ra từ
trong rừng đào có chút nũng nịu, lúc nói chuyện còn phối thêm cả tiếng
giậm chân nữa: “Hắc giao, Ngân giao, hai người không nghe lời lão phu nói
à?”.
Hai tiếng nói còn lại vội vàng thề thốt: “Giảo Giảo, chuyện
này còn phải nói sao? Bản tọa còn nguyện móc tim ra cho muội ấy chứ”. Thanh
âm nũng nịu hừm một tiếng: “Vậy được, hai người mau giúp bản tọa bỏ hai gói
này vào ly trà của Hoành Thanh đế quân và Chi Liên đế quân đi”.
Hai tiếng nói im bặt trong chốc lát, sau đó mới nhút nhát đáp: “Giảo Giảo,
có phải hai vị thượng quân đó đắc tội muội không? Gói dược này…”.
“Đây chỉ là một sự giáo huấn nho nhỏ thôi!”, tiếng nói căm hận nói: “Ai bảo họ dám có suy nghĩ không phải với Đế Cơ chứ!”.
“A! Nhưng…”
“Thế nào? Hai người sợ à? Lúc trước lão phu đã đi tìm Hôi giao và Bạch giao, họ
bằng lòng đi mà không do dự gì. Lẽ nào hai người không bằng họ?”.
“Đương nhiên không phải rồi!”, hai tiếng nói đồng thanh rống lên.
“Vậy thì được hiện giờ họ đang ở căn lầu trong rừng đào. Tối nay sẽ ở tại
rừng đào này một đêm, nếu họ có thể bình yên trải qua đêm nay thì xem
như qua ải, cho nên trước buổi tối hai người phải để họ uống phải hai
gói dược này, bất luận dùng cách gì cũng được, hiểu chưa?” Tiếng dặn dò
còn tiếp tục lải nhải không biết mệt: “Hôi giao và Bạch giao sẽ cùng
hành động với hai người, nếu họ thành công trước rồi thì hai người không cần hạ dược nữa. Nếu không thành công thì nhớ kỹ Hoành Thanh Đế quân
chính là người mặc gã phục đỏ, còn Chi Liên đế quân mặc gã phục trắng, hai người biết phải làm thế nào rồi chứ?!”.
“Biết rồi ạ!”, hai tiếng nói kia tức thì đồng thanh hứa hẹn: “Chúng bản tọa nhất định sẽ không làm muội thất vọng!”.
Sau đó tiếng động dần lặng xuống, ta đây và Nhất Chi Mai ngơ ngác nhìn nhau,
Nhất Chi Mai nói: “Ả bà chằn này chẳng phải chính là con hoàng kim giao
long chúng ta đây đã đụng độ ở trong điện kia sao? Còn phân cho nhiều người
đi hạ độc, quả là độc ác!”, nói xong hai con mắt rắn còn liếc ngang liếc dọc, rõ ràng là bộ dạng “sợ rằng thiên hạ còn chưa đủ loạn”.
Bản tiên cô hừ một tiếng, suy nghĩ đầu tiên chính là đem chuyện nghe được
nói với vị Tương Nghi tỷ tỷ kia để nữ nhân ấy ta đây ra mặt giải quyết. Thế nhưng
suy nghĩ kỹ, chuyện này có hơi bất thường. Hoàng kim giao long là sủng thú
của Đế Cơ, tại sao đột nhiên lại chạy đi hạ độc với người đến cầu thân
Đế Cơ chứ? Cho dù đúng như theo lời Hoàng kim giao long đã nói, không
muốn hai vị đế quân ấy tồn tại những suy nghĩ không nên có đối với Đế Cơ nhưng hiện giờ những người phá ải còn lại tới tận bốn vị tiên quân, nó
nên hạ độc với cả bốn người mới phải chứ!
Bản tọa quay trở lại chỗ cũ
ngồi băn khoăn hồi lâu mới nói với Nhất Chi Mai: “Hay là đối phương đi báo
tin cho hai vị Đế quân đi, dù gì cũng quen biết nhau, họ bị trúng kế,
bản tiên cô cũng chẳng vẻ vang gì”. Trên khuôn mặt Nhất Chi Mai tức khắc nở nụ cười tươi như hoa, mở miệng nói: “Con đi ngay đây”. Bản tọa nhìn bộ
dạng hưng phấn nhún nhảy của nó, hỏi: “Bản tọa biết giữa đối phương và hai vị Đế
quân có xích mích, chắc không cố ý chậm trễ hoặc là giở trò xấu xa gì
chứ?”.
Nhất Chi Mai lắc lắc đầu nguây nguẩy: “Không đâu, không đâu, trước giờ con luôn công tư phân minh”.
Tiên cô lão phu đây còn nội ngoại kiêm tu* đấy! Lão phu chán nản nói: “Thôi bỏ đi, để lão phu đi cũng được”.
* Nội ngoại kiêm tu: Nghĩa là nội tu và ngoại tu. Nội tu là tu dưỡng về
đạo đức, văn hóa. Ngoại tu là tu dưỡng về hành vi cử chỉ, lời nói.
Lão phu để Nhất Chi Mai hóa thanh hình dáng của lão phu, cùng ngồi chờ với nhi tử,
để có thể tạm thời ứng phó sự giám sát của ca ca. Đồng thời nói với
nó, lão phu sẽ đi nhanh về nhanh, cố gắng quay trở về trước khi ca ca xong việc, nếu chẳng may không được, cứ nói với ca ca là lão phu có việc nên
rời đi một lúc, hãy chờ lão phu. Dù sao đi chăng nữa, những sự cố do lão phu gây
ra trước mắt ca ca cũng không phải chỉ có một hai chuyện, nhất định
huynh ấy cũng chẳng làm gì được lão phu.
Tiến vào con đường trong rừng đào, lão phu bất lực nghĩ, mình sắp trở thành bà mối rồi đây. Hoành Thanh
thì thôi đi, còn người nọ, tác thành cho hắn như vậy, rốt cuộc lão phu được cái gì chứ? Cứ nghĩ như thế, chuyện còn chưa nói ra, bản thân lão phu đã muốn
xúi giục mình nuốt lời rồi. Lão phu vội vàng hít một hơi thật dài, đột nhiên
phát hiện, mùi hương hoa trong không khí xung quanh hình như quá nồng
thì phải.
Hoa đào vẫn nở rực rỡ như vậy, từng chùm từng chùm hoa màu hồng phấn, giống hệt như đôi gò má xinh đẹp của nữ tử.
Màn sương mù trắng xóa dày đặc trong rừng, không biết từ lúc nào đã biến thành màu hồng phấn kiều diễm…
Đào hoa chướng… đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu bản tọa, sau đó bản tọa liền ngã nhào xuống đất.
Cũng lâu lắm rồi bản vương chưa nằm mơ một giấc mơ sống động như vậy.
Trong giấc mơ, trên bầu trời trong xanh không có một gợn mây, lão phu bay từ đỉnh
núi cao xuống, híp mắt nhìn ngọn núi yêu khi ngút trời ở trước mặt.
Bản vương vung tay lên, thanh kiếm đã tuốt vỏ trong tay liền tạo ra ba đường kiếm khí, đánh thẳng về chỗ tràn ngập yêu khí. Ngay lập tức trong rừng rậm lóe
lên bóng dáng xen lẫn giữa màu vàng và đen, một con hổ lớn có cặp mắt
trắng nhảy ra rồi biến mất.
Bản tiên cô cũng lười đuổi theo, hơi do dự một chút.
Chỗ hổ yêu biến mất vẫn còn tỏa ra luồng yêu khí mạnh mẽ.
Ta đây thu kiếm, chỉ trong thoáng chốc đã di chuyển lại gần bụi cỏ đó. Ta đây dùng
mũi kiếm vạch lùm cỏ mọc um tùm kia ra, một con hồ ly đang nằm trên đống cỏ, cả bộ lông bị máu tươi thấm đẫm đến mức nhìn không rõ được màu sắc.
Bản tọa còn chưa có động tĩnh gì, hồ ly đột nhiên mở mắt, ánh mắt lạnh thấu
xương nhìn thẳng tới khiến bản tọa ngẩn người. Xem ra con hồ ly này đã có trí khôn, không phải là con vật ngu dốt phàm thường, có điều trên người đã
bị trọng thương, chỉ còn lại một chút hơi tàn. Vậy mà ánh mắt nó vẫn
ngang tàng như vậy, quả thật cũng có chút khí phách.
Trên đường
bản tọa đã đi qua, từng gặp không ít yêu vật nếu chúng không chạy trốn vào
đồng hoang thì cũng tha thiết cầu xin bản tọa tha mạng. Đây là lần đầu tiên
bản tọa gặp yêu quái can trường như nó.
Lão phu để lại một cọng linh thảo, sau đó xoay người bỏ đi.
Ta đây lập một động phủ trên ngọn núi này. Ngày thứ ba, ta đây đang ra ngoài để
hái quả dại, lại thấy một con hồ ly màu trắng đi kè kè phía sau, trông
vẻ ngoài cũng khá quen.
Ta đây chém ra một đường kiếm khí, lạnh lùng
cảnh cáo nó: “Còn đi theo bản tiên nữa thì đừng trách ta đây vô tình”. Hồ ly liền biến mất ngay. Sáng hôm sau, trước cửa động phủ của ta đây lại có một
giỏ đầy quả tươi.
Vài ngày sau, thậm chí còn có cả một bầu rượu.
Một đêm nọ, ngoài trời tiếng mưa gió đì đùng. Lão phu bị tiếng mưa đánh thức,
ngồi dậy tìm chút nước uống, lại phát hiện con hồ ly đó đang co ro trước động phủ của lão phu, nửa bộ lông màu trắng bạc đã bị nước mưa làm ướt đẫm,
trông cực kỳ nhếch nhác.
Bầu trời vẫn trong xanh nhưng nhiệt độ
không khí lại có chút khô nóng. Trong động phủ tĩnh lặng, nhưng nếu lắng
tai nghe thì lại loáng thoáng nghe thấy tại trù phòng* phía sau đang
vang lên tiếng động quái dị.
Không biết chừng lại là một con chuột
tham ăn nào đó. Lão phu nghĩ như vậy nhưng vẫn nhẹ nhàng đi vào trù phòng,
vừa nhìn một cái, lão phu ngay lập tức sững người.
Nồi và bếp tỏa ra nhiệt khí, một nam tử cao lớn đĩnh đạc đang miệt mài đứng bên bếp lò… để nhặt đài sen.
Lúc lâu sau, Xà yêu tại Bích đàm trên núi đưa đến cho bản tọa một chén chè hạt
sen. Bản tọa nhìn những giọt nước đọng dọc theo bên ngoài chén, có thể thấy
nó đã từng được đặt vào khe suối để làm mát.
* Trù phòng: Nhà bếp.
Ta đây đang ngủ.
Đột nhiên cảm thấy trên môi dường như có vật gì lướt qua, lão phu hơi chau mày.
Lão phu hơi chau mày, bất giác mở miệng nói: “Chi… Chi Liên đế quân”.
Có tiếng thở dài một tiếng nhè nhẹ của một nam nhân.
Cảm giác kỳ quái lướt qua trong lòng bản vương, thế nhưng bản vương không thể mở mắt ra
được, trong đầu bản vương chỉ là một khối mơ màng dày đặc, bản vương căn bản không thể khống chế được mình.
Không biết qua bao lâu, một tiếng nói của
nữ nhân cung kính vang lên: “Hoành Thanh đế quân, còn một thời gian nữa
là trời tối, để thị nữ của ngài lưu lại đây sợ rằng không thích hợp, hay là để tiểu tiên đưa nàng bản tọa ấy đi ra ngoài”.
Hoành Thanh vẫn chưa trả lời, ta đây liền giật mình, mở miệng nói: “Chờ đã”.