Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 60
Chờ tiên nữ kia đi ra
ngoài, lão phu vội vàng kéo Hoành Thanh lại, đem chuyện của Hoàng kim giao
long kể lại cho tên đó. Hoành Thanh nghe xong, trên mặt rõ thêm vài ý cười
hỏi: “Muội cất công chạy qua đây chính là để truyền lại vài câu thế này
thôi sao?”. Lão phu đáp: “Đúng thế!” Hoành Thanh nói: “Động cơ thì tốt, nhưng lại quên không bảo vệ bản thân cho tốt. Hoa đào nở trong khu rừng này
hơi lạ, ở sâu trong rừng có kết tụ một tầng đào hoa chướng. Nếu như
không phải tiên nữ của Linh Tựu cung canh giữ tại đây lúc trước trùng
hợp nhìn thấy muội đi bên cạnh lão phu, nên đưa muội đến đây thì không biết
họ còn ghép cho muội cái tội danh gì đây?”.
Trong lời nói của tên đó có ý chế giễu, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự lo lắng, trong lúc nói
chuyện, tên đó ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay của bản tọa.
Đột nhiên bản vương cảm thấy không được tự nhiên.
Hoành Thanh thích đùa giỡn, thậm chí đã từng làm không ít chuyện điên rồ
khiến người bản vương phải trợn mắt há mồm, thế nhưng đây lần đầu tiên bản vương thấy
hắn nghiêm chỉnh cầm tay và nói chuyện với bản vương như thế này. Hơn nữa, bây
giờ tình trạng của bản vương có thể được xem là không ổn cho lắm.
Ta đây rút tay về, cười khan: “Vậy sao, bảo sao ta đây cứ cảm thấy thân thể không thể cử động được”.
Hoành Thanh nói: “Tuy đã cho muội uống thuốc để bài trừ chướng khí, nhưng muốn cho dược hiệu tan hết còn phải đợi một chút nữa”.
Bản tọa nói: “Vậy… bên Chi Liên đế quân, phiền huynh đi nói với gã một tiếng”. Hoành Thanh gật gật đầu. Bản tọa nói: “Vừa nãy… vừa nãy tiên nữ của Linh Tựu
cung có nói, bản tọa ở đây dường như không tiện lắm”.
Hoành Thanh cười nói: “Muội cứ ở đây đi, chẳng lẽ muội sợ lão phu?”.
Bản tọa vội nói: “Bản tọa chỉ sợ có người hiểu nhầm thôi. Hoành Thanh, bản tọa nhớ…
huynh từng nói giữa chúng bản tọa có hôn ước, là thật hay giả vậy?”.
Hoành Thanh im ắng, nụ cười trên mặt vụt tắt: “Đương nhiên là thật rồi.
Chẳng qua… đó chỉ là lời hứa miệng, chưa dùng văn thư để ước định”.
Ta đây nhẹ lòng hẳn, vội vàng nói: “Nếu đã chỉ là lời nói miệng, bây giờ huynh lại một lòng cầu thân Đế Cơ như vậy cứ xem như chưa có chuyện này đi
nhé. Huynh yên tâm, về sau ta đây tuyệt đối sẽ không nhắc tới chuyện này
nữa, cho dù đến trước mặt Thiên Đế ta đây cũng sẽ giữ mồm giữ miệng”.
Thẳng thắn nói ra như vậy, ta đây cứ tưởng Hoành Thanh nghe xong sẽ trút được nỗi lòng giống ta đây… Thế nhưng hình như hoàn toàn không phải như thế.
Tên đó buông tay, không tán thành cũng chẳng phản bác, chỉ nói: “Muội cứ nghỉ ngơi đi”, sau đó đi ra ngoài.
Hay là bản vương nói năng thẳng thắn quá, làm tổn thương lòng tự trọng của hắn bản vương rồi?
Nhìn khung cảnh xung quanh, hiển nhiên bản tọa đang ở trong một tòa lầu các. Minh châu tỏa sáng giống hệt ban ngày, bài trí tao nhã, bạch sa nhẹ như làn
khói mỏng được treo trên mái hiên. Nhìn xuyên qua khi tấm bạch sa phất
phơ lên xuống, thấy những cây đào nở hoa cực kỳ rực rỡ, cành đào quấn
lấy ban công, vây quanh nhà thủy tạ.
Nếu đã nhờ Hoành Thanh báo
cho Chi Liên đế quân, thì cũng không cần thiết phải gặp mặt nữa rồi, bản vương
rõ ràng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng chẳng hiểu tại sao, trong lòng
lại cảm thấy hơi hụt hẫng.
Lão phu nhìn chằm chằm mấy khóm hoa đào
cách một tầng sa mỏng, không biết có phải do nghĩ tới nhiều quá không mà lại hoa mắt, cành đào bỗng biến thành bóng dáng của một nam tử đang mỉm cười với lão phu, đôi mắt câu hồn nhiếp phách* dường như có gì muốn nói lại
thôi, sóng mắt gợi tình. Lão phu vừa mới nhìn thẳng nam tử đứng trong khóm
hoa đào một chút, nhanh chóng hớn hở khôn xiết, không kiềm chế nổi định
đứng dậy nhào qua. Vào đúng lúc này, từ bên ngoài ban công truyền đến
tiếng lách cách, có ai đó đang vén tấm rèm châu.
* Có sức hút khiến người bản vương hồn xiêu phách lạc.
“Chi Liên đế quân đến rồi”, Hoành Thanh cười nhẹ chào hỏi. Tiếng động đó đích thực là từ phòng bên cạnh truyền tới.
Ta đây sững người, định thần nhìn kỹ lại, làm gì có mỹ nam câu hồn nhiếp phách nào chứ? Rõ ràng chỉ là hai khóm hoa đào thôi. Vừa nãy, nếu như ta đây nhảy bổ qua đó, bây giờ nhìn ta đây chắc giống kẻ điên khùng mà ôm mấy cành hoa
đào đó quá. Bản tiên cô nghĩ mà đổ hết mồ hôi lạnh.
Tiếng nói
chuyện vang lên đứt quãng. Hoành Thanh nói: “Cũng không có chuyện gì
lớn, có một vị cố hữu đến truyền tin, bảo chúng bản vương hãy cẩn thận với cơm
canh trà nước”.
“Thế nào? Là ai muốn gây khó dễ cho chúng lão phu, Chi Liên đế quân lại không quan tâm chút nào, chẳng lẽ trong lòng đã có dự
liệu trước rồi?”
Người kia lạnh nhạt trả lời: “Hoành Thanh đế quân hà tất đã biết rồi còn cố hỏi”.
Lão phu đứng một bên nghe mà cứ như lạc vào trong sương mù, lẽ nào họ đã sớm
biết chuyện Hoàng kim giao long muốn đối phó với họ? Chẳng lẽ bản tiên
cô lại làm việc thừa thãi rồi?
Hoành Thanh hỏi: “Rừng đào mười dặm này vô cùng cực quái dị, lúc Chi Liên đế quân đến đây có xảy ra chuyện gì bất ổn không?”.
Chi Liên đế quân trả lời: “Không”.
“Ha ha”, Hoành Thanh cười nói: “Xem ra Chi Liên đế quân không chỉ tiên
thuật cao thâm mà ý chí cũng kiên cường không kém. Chỉ một phép thuật
nhỏ nhoi căn bản không thể làm mê hoặc được Đế quân, đâu giống như ta đây,
lúc trước đã bị thuật mê hoặc của hoa đào lừa một hồi, suýt chút nữa thì trúng kế, đến đêm nay không biết còn xảy ra chuyện gì nữa đây”.
”Hoành Thanh đế quân quả thích nói đùa, lão phu rất tin tưởng vào tiên thuật của Đế quân.”
“Đào hoa chướng này do tâm mà sinh ra, những chuyện phàm thường không dám
nghĩ đến gần như đều có thể thỏa mãn được. Nếu như có thể mãi mãi trầm
mê trong đó, cũng không tồi đâu.” “Phạch” một cái, vang lên tiếng mở
quạt. “Chi Liên đế quân chắc cũng biết, người mà bản vương thấy trong ảo tưởng
là ai chứ?”
“Cạch”, tiếng động thanh thúy vang lên khi đậy nắp ly trà.
“Chẳng qua chỉ là Hoành Thanh đế quân nằm mơ giữa ban ngày thôi, đừng xem là thật, không thì rơi vào kết cục đau lòng đấy.”
Hoành Thanh cười nói: “Đây quả là lời nói thật, tại hạ cũng xin tặng lại cho Chi Liên đế quân để chúng bản vương cùng cố gắng”.
Không biết có phải bản tiên cô hiểu nhầm ý gì không, đoạn đối đáp này, rõ
ràng giọng điệu rất hòa nhã, vậy mà sao trong lời nói đều xỏ xiên đủ
chuyện thế nhỉ?
Lúc này, trong lòng bản vương lại không kiềm chế được mà căng thẳng hẳn lên. Bởi vì bản vương nghe thấy tiếng ly trà đặt lên bàn, tiếp
theo Chi Liên đế quân lạnh nhạt mở miệng: “Vị bạn cũ tới truyền tin kia
đâu rồi?”.
Lúc sau, Hoành Thanh đã tiễn khách xong rồi mới đến
nói với ta đây: “Ta đây làm chủ thay muội từ chối rồi, không trách ta đây tự ý quyết định chứ?”. Ta đây dùng sức khẽ lắc đầu: “Sao vậy được? Ta đây vốn di đã không muốn gây thêm nhiều chuyện thị phi. Chờ đến khi thân thể hồi phục lại sức
lực ta đây sẽ đi, Hàn Nhi vẫn đang ở ngoài kia chờ ta đây mà”.
Bản vương cứng
người nằm trên giường, dường như Hoành Thanh cũng nhận ra bản vương đang khó
xử, đứng từ xa kéo lại góc chăn cho bản vương, tươi cười nói: “Vậy được rồi,
khu rừng bên ngoài kia rất quái dị, muội đừng nhìn ra ngoài đó nhiều, bản vương ở ngay phòng bên, có chuyện gì muội cứ gọi bản vương một tiếng”.
Vừa
dứt lời, một trận gió thổi tới khiến sa mạn* bay phất phơ, loáng thoáng
truyền đến tiếng cười ph*ng đ*ng của nữ tử. Hoành Thanh hơi nhíu mày. Lão phu cười nói: “Hôm nay lão phu đâu phải nhân vật chính, mấy thuật mê hoặc đó
muốn cám dỗ thì cũng phải cám dỗ huynh, huynh mau về chuẩn bị đi. Đây đã là ải cuối cùng rồi, qua được ải này mới có tư cách gặp mặt Đế Cơ. Nếu
lúc này huynh bị loại, ngay cả lão phu cũng sẽ chế nhạo huynh”.
* Màn che bằng sa mỏng.
Hoành Thanh nói: “Chút tự tin đó thì lão phu cũng có mà”.
Tên đó vừa đi, trong phòng chỉ còn lại tiếng gió thổi làm tấm sa mạn mỏng manh cọ vào thành lan can.
Những cành đào bên ngoài cửa sổ vẫn lay động không ngừng, màn sương trắng xóa càng lúc càng dày đặc. Trong không trung vừa như có tiếng đàn sáo ph*ng đ*ng, vừa giống như tiếng cười khúc khích của nữ tử, hoặc là cả hai
đang hòa trộn vào nhau.
Trong chớp mắt đã hiểu được ý đồ chân chính của việc thiết lập rừng đào mười dặm của Nữ Ngự Đế Cơ
Rừng đào mười dặm, hương phấn nữ tử, mỹ nhân thướt tha, d*m đ*ng mê hoặc, để rồi xem vị đế quân nào sẽ không thể khống chế nổi.
Còn may mục tiêu của Đào yêu* không phải là bản tiên cô, nếu không, chúng
biến thành mười hoặc là tám… không, chỉ cần một người thôi. Chỉ cần nó hóa thành một vị Chi Liên đế quân tới thì chỉ cần hơi cám dỗ một tí xíu là bản tiên cô không thể khống chế được mình.
* Đào yêu: Yêu tinh hoa đào.
Trong lúc suy nghĩ lung tung lão phu dần thiếp đi, khi nửa tỉnh nửa mê hình như lão phu lại tiếp tục nằm mơ tiếp giấc mộng quái dị ban nãy.
Ta đây nghe thấy tiếng mình lạnh lùng nói: “Thì ra do trí nhớ tồi của ta đây nhận nhầm. Tiên quân sớm đã thoát khỏi xác phàm, đắc đạo thành tiên, không biết Tiên
quân giả mạo bọn kỳ nhân, giả ngây giả dại, ẩn nấp lâu ngày để làm
gì?”.
“Cô cô…” “Cô cô…”
“Hả?”, rõ ràng đang nằm mơ, sao tiếng nói lại rõ ràng như ở bên tai thế này? Một bàn tay đặt lên vai bản tọa, nhẹ nhàng lắc mấy cái.
Gần như cùng lúc đó, thần trí bản vương đã tỉnh lại, mở choàng hai mắt.
Thiên Đế bệ hạ ơi, người đứng trước giường bản vương, một thân hắn phục trắng, khuôn
mặt lạnh lùng như được phủ một lớp sương trăng, không phải Chi Liên đế
quân thì là ai được chứ?
Một lúc lâu sau ta đây vẫn không cử động,
trong lúc đó còn lén liếc nhìn tên đó vài lần, cuối cùng nhịn không nổi lẩm
bẩm: “Đây là do con Đào yêu nào hóa thành vậy? Giống thật quá!”.