Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 62: Phu quân ngốc
Từ chỗ sấm rền lúc nãy vang lên một giọng nói: “Cô cô, con đến đón người đây”.
Nhất Chi Mai đến thật đúng lúc.
Vừa nhìn thấy nói lão phu liền giật mình chấn kinh. Trên người con rắn trước mặt lồi lồi lõm lõm, sưng lên mười mấy cục u, nếu không phải bản tiên cô
quen biết nó từ trước, chắc còn tưởng nó mắc phải chứng bệnh gì khó nói. Còn bông hoa màu đỏ trên đỉnh đầu nó lúc này tên đó hệt như bị sét tháng Bảy vô tình đánh trúng, dập nát te tua dính trên đỉnh đầu, chắc phải chăm
sóc một, hai trăm năm nữa mới có thể phục hồi như cũ.
Cho dù ngày hôm đó bị hai vị đế quân vây đánh, Nhất Chi Mai cũng chưa từng thảm hại như thế này.
Ta đây nhìn Nhất Chi Mai cả người tiều tụy, ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi ta đây lại ra nông nỗi này? Hàn Nhi đâu?”.
Nhất Chi Mai nói: “Trên đường tới đây con bị ngã, bò dậy đã trở nên như vậy
rồi. Hàn Nhi? Hàn Nhi bị ca ca của người giữ lại, nói là nếu không
giữ lại, rất có khả năng cô cô chơi vui quá không thèm quay về nữa”.
Nhắc đến hai chữ “ca ca”, khuôn mặt của Nhất Chi Mai hết sức dữ tợn, còn nghiến răng nghiến lợi.
Nhất Chi Mai thích ghi thù, xem tình hình bây giờ, cừu địch của nó lại tăng thêm một người nữa rồi.
Ta đây suy nghĩ từ đầu đến cuối, cuối cùng cũng hiểu được.
Với tính tình của Nhất Chi Mai, bản tiên cô mà không biến mất một, hai trăm năm thì chắc chắn nó sẽ chẳng bao giờ có chuyện nóng lòng chạy đi tìm
như vậy càng không thể nghe theo chỉ thị của bất cứ người nào, trừ phi
có kẻ dùng bạo lực khiến nó bắt buộc phải phục tùng. Nhất định là ta đây
chậm trễ chưa quay về, cuối cùng bị ca ca phát hiện ra, sau đó sư
huynh ắt hẳn đã lệnh cho Nhất Chi Mai đi tìm ta đây về. Nhất Chi Mai đương
nhiên là không chịu tuân theo. Thế là hai bên mới ra tay đánh nhau, và
kết thúc trong sự thất bại của Nhất Chi Mai.
Chỉ là, từ khi nào
mà pháp lực của ca ca lại cao như vậy? Tuy Nhất Chi Mai bị lão phu thu
phục là nhờ mượn sức thượng cổ Xà thần trong Cơ Canh kiếm nhưng cảnh giới và pháp lực của nó chưa hề thay đổi. Chuyện mà cả hai vị đế quân hợp lực
lại cũng không làm được, vậy mà ca ca lão phu lại có thể thành công?
Thế nhưng chuyện này chỉ lướt qua trong đầu lão phu một chút rồi ngay lập tức bị
lãng quên ngay. Sự thật như thế nào, cùng lắm thì trở về tìm sư ca
hỏi cho rõ ràng hoặc len lén tập kích để chứng thực thử xem. Lão phu tin rằng với tính tình không bao giờ để mình chịu thiệt thòi của Nhất Chi Mai,
nhất định nó sẽ vui vẻ phối hợp với bản tiên cô.
Sau cùng, ta đây lại nhìn cảnh vật trống không trước mắt thêm một lần nữa, trong lòng cảm thấy lạc lõng không sao kể xiết.
Bản vương cứ cảm thấy dường như có điều gì không đúng lắm, nhưng vẫn không thể nói ra được là cái gì.
Lão phu nhảy lên lưng Nhất Chi Mai. Nhất Chi Mai lượn vòng trong không trung,
thét lên một tiếng rồi bay ra khỏi khu rừng đào. Thế nhưng, trong chớp
mắt lão phu đột nhiên hạ quyết tâm, nói Nhất Chi Mai quay đầu, trở lại chỗ
căn gác một chuyến.
Tình hình ở căn gác vẫn giống gã như lúc ta đây
rời đi, tiếng đàn sáo, cười đùa trong cảnh đẹp thanh nhã như thế này,
quả đúng là Tiêu Hồn Hương đích thực. Ngoại trừ chỗ của Hoành Thanh, ta đây
và Nhất Chi Mai bắt đầu lén la lén lút mò tìm từng căn gác một.
Trong căn gác đầu tiên, có một vị tiên quân khuôn mặt trắng trẻo, mặc áo bào
đen. TÊN ĐÓ đang ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm một quyển sách, miệng lẩm nhẩm đọc theo. Bên dưới có ba mỹ nhân, một người gảy đàn, một người
thổi tiêu, còn người thứ ba thì gõ phách ngâm thơ phú, tiếng nói dịu dàng êm tai. Không biết cô ấy ta đây ngâm đến câu nào trúng với ý của tiên quân,
tiên quân kiềm chế một lúc, sau đó mới len lén liếc nhìn.
Tại căn gác thứ hai, người ngồi ở đây là vị tiên quân mang theo một cây đại
đao, hết sức uy vũ. Trên lầu cũng có vài nữ tử nhưng vị tiên quân uy vũ
này không hề giống với vị tiên quân ở căn gác thứ nhất, gã không đọc
sách mà hết sức hào sảng ngồi uống rượu. Nữ tử bên cạnh vừa ngồi gần một
chút, gã liền lớn tiếng trách mắng: “Tiên tử, xin hãy ngồi cách xa lão phu
một chút”. Còn đối với nữ nhân yểu điệu đang múa kiếm bên dưới lại hết
sức tán thưởng, lúc múa đến cao trào gã liền gõ nhịp khen ngợi.
Chỉ còn lại căn gác thứ ba…
Bản tọa yên lặng vén lên một góc màn cửa sổ mềm mại, vừa liếc mắt nhìn đã thấy
năm, sáu nữ tử đang vây lấy một nam nhân áo trắng. HẮN một tay chống cằm,
dường như đang nhắm mắt dưỡng thần, nửa ngủ nửa thức bên cạnh có một đám oanh oanh yến yến đang vây lấy nhưng vẻ mặt hắn vẫn hết sức lạnh nhạt.
Lão phu quan sát thêm một lúc lâu, tình hình vẫn như cũ. Nhất Chi Mai nghi hoặc hỏi lão phu: “Cô cô, đây là…”.
Bản vương hỏi: “Đối phương có cảm thấy có gì kỳ quái không?”. Nhất Chi Mai trợn to hai
mắt, nhìn hết mấy lượt mới trả lời: “Quả thực có chút kỳ quái”.
Ta đây
đưa mắt ra hiệu với Nhất Chi Mai, Nhất Chi Mai ngẩng đầu, ưỡn ngực gật
đầu với ta đây, nó xoay người liền hóa thành một con rận to, kêu phì phì bay về phía “Chi Liên đế quân”. Ta đây nuốt một ngụm nước bọt, mở to mắt nhìn
con rận to kia bay vào gáy “Chi Liên đế quân”, khỏi cần nghĩ cũng biết,
chắc là nó đã hút một bụng máu rồi đây.
Lúc sau, Nhất Chi Mai xuất hiện ở bên cạnh bản tọa, khẳng định nói: “Cô cô, đó chỉ là một hình nhân thôi”.
Ta đây sững sờ một hồi, sắc mặt tức thì trở nên hết sức khó coi.
Hoành Thanh vẫn ở trong căn gác của hắn bản vương, lúc này đang cùng một đám nữ tử cạn
ly, cười nói vui vẻ. Nhất Chi Mai từ hành lang xông vào, bởi vì thân
người dài, sức phá hoại cũng lớn, những chỗ đuôi nó quét qua, chậu cảnh
và bàn ghế đều lạch cạch rơi đổ xuống đất. Trong tiếng la hét thất thanh của đám nữ tử, bản vương nhảy từ trên lưng Nhất Chi Mai xuống, nhìn thấy đống
bừa bộn trên mặt đất, bản vương vốn đang căng thẳng lo lắng mà lúc này cũng bất giác sững người. Hoành Thanh nhìn thấy bản vương thì thoáng ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng mỉm cười nghênh đón, làm bộ như không thấy đống hỗn loạn trong
phòng.
“Chuyện gì vậy? Lão phu thấy muội nôn nóng đến mức trên đầu bốc khói ra rồi.”
Ta đây kéo tên đó qua một góc, nhỏ giọng hỏi: “Hoành Thanh, huynh có biết Chi Liên đế quân đi đâu rồi không?”.
Nụ cười trên mặt Hoành Thanh ngay lập tức cứng đờ, nói: “Muội tìm gã thì đến hỏi ta đây làm gì? Không phải ở ngay căn gác bên cạnh sao?”.
Bản vương khẽ lắc đầu, bất giác lộ ra vẻ căng thẳng.
“Trong căn gác đó chẳng qua chỉ là hình nhân của hắn thôi… Nhưng bây giờ
chuyện này đã không phải là vấn đề nữa, ta đây tận mắt nhìn thấy thân thể
của Chi Liên đế quân hóa thành tinh phách rồi tan biến mất. Lẽ nào Chi
Liên đế quân ta đây đã gặp ở tầng thứ ba thiên giới đều chỉ là tinh phách do nguyên thần của hắn ngưng kết lại thôi sao? Pháp thân thật sự của hắn đâu
rồi? Trong ba trăm năm nay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
Hoành Thanh cứ nhìn chằm chằm ta đây mãi, sau đó mới từ từ mở quạt ra, mỉm cười một cách miễn cưỡng.
“Câu hỏi của muội nhiều quá. Nhưng câu cuối cùng thì bản tọa có thể trả lời cho
muội. Ba trăm năm trước Chi Liên đế quân trở về tầng thứ ba thiên giới,
đích thực đã xảy ra vài chuyện. Những chuyện này đều có liên quan đến
muội, chẳng qua tất cả đều do hắn tự chuốc lấy”, hắn cười nhạt.
Lão phu chau mày.
Hoành Thanh nói: “Năm đó, tên đó vừa trở về tầng thứ ba thiên giới Thiên Đế liền
lấy tội danh ‘không làm tròn chức trách’ phạt tên đó đến Phù Lê sơn ở phía
bắc để chịu hình phạt. Lý do thật sự mà Chi Liên đế quân phải chịu phạt
chính vì muội. Chuyện này liên quan đến việc riêng tư của thượng tiên,
tiền căn hậu quả đều là chuyện cơ mật của thiên giới. Chỉ có bản vương, tên đó và
rất ít người có liên quan mới biết được”.
“Lúc đó thu phục được
Lệ Ma, trước khi phi thăng trở về tầng thứ ba thiên giới, muội từng viết một lá mật thư và gửi kèm theo cả Cơ Canh kiếm đến trước mặt Thiên Đế,
kể lại những gì đã gặp phải trong chuyến đi. Những chuyện này về sau
muội không còn nhớ nữa. Trong mật thư, tuy muội không hề chỉ trích điều
gì, nhưng Thiên Đế bệ hạ đã biết tường tận mọi việc. Thiên đình có phép
tắc của thiên đình. Chi Liên đế quân vì h*m m**n cá nhân mà làm ra
chuyện không thể tha thứ, cuối cùng còn liên lụy muội từ một thượng tiên địa vị cao bị rơi xuống mấy cấp, đừng nói tên đó chỉ bị đày đến Phù Lê sơn
chịu phạt ba trăm năm, cho dù phải lên Tru Tiên đài thì cũng đáng tội”.
Lão phu xoắn góc gã phục, thật lâu sau mới ậm ừ lại một tiếng.
Chuyện giữa bản tọa và Chi Liên đế quân, cứ coi như là mới đầu Đế quân sai bảy phần, nhưng sau đó cũng khó có thể nói rõ được.
Bởi vì thương tên đó nên ta đây căn bản không hề để tâm tới những gì tên đó đã làm với ta đây trước đó, thậm chí thái độ còn có đôi chút ỡm ờ.
Tình yêu nam nữ ở thiên giới cho dù cởi mở đi chăng nữa thì những chuyện như chưa bái đường đã sinh con, lén lút chửa hoang vẫn làm tổn hại đạo đức, Thiên Đế đương nhiên không thể dung thứ những việc như vậy. Lão phu đã sớm
biết cuối cùng sẽ có một ngày, hoặc là lão phu, hoặc là Chi Liên đẽ quân khó
tránh khỏi luật lệ của thiên đình.
Bởi vì ta đây và Hoành Thanh khá
thân thiết, cho nên trong lời nói của hắn ta đây đều có ý bênh vực ta đây. Hắn ta đây im
lặng không hề nhắc tới hình phạt mà đáng ra ta đây phải chịu, nhưng ta đây cũng
hiểu được, nhất định Chi Liên đế quân đã gánh luôn cả phần của ta đây rồi.
Không cần nghĩ cũng biết, ba trăm năm nay nhất định tên đó đã rất cực khổ.