Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 63
Nhờ vào sự giúp đỡ của Hoành Thanh, lão phu đã thông qua được tầng tầng lớp lớp canh gác của tầng
thứ ba thiên giới, đi tới Phù Lê sơn một chuyến. Nơi này quanh năm đều
có một đàn chim ưng mặt cú ăn thịt. Những con chim này giống gã như tên
của nó, hết sức mẫn cảm với mùi máu tươi, chúng ở trên không trung nhìn
chằm chằm con mồi, lúc nào cũng có thể bổ nhào tới, rỉa thịt mà ăn.
Trên đỉnh núi có một khe nứt dài, chỗ khe nứt có xuyên một dây xích sắt,
người chịu hình bị giam ở đây sẽ trở thành miếng mồi ngon duy nhất của
lũ chim ưng mặt cú kia: Trên da thịt chỉ cần bị một vết rách nhỏ liền có thể dẫn lũ chim ưng ác độc ấy đến rỉa mổ. Mà người chịu phạt đã phải
chịu một lời nguyền, chỗ da thịt bị chim ưng cắn xé đi sẽ không ngừng
tái sinh để thỏa mãn cho cơn đói khát không bao giờ được lấp đầy của
chúng… Cắn xé, nuốt chửng… Người chịu phạt phải chịu đựng nỗi đau
đớn khi bị lóc da xẻ thịt thế này, mãi cho đến khi hình phạt kết thúc.
Trong ba trăm năm nay, Chi Liên đế quân đã phải sống như vậy đấy. Đó là sự đớn đau như thế nào, bản tọa thật sự không dám nghĩ tới.
Hoành Thanh giải thích, hình phạt này quả thật đã gây sự tổn hại nhất định
đối với pháp thể. Theo lời đồn, sau khi kết thúc hình phạt, Chi Liên đế
quân đã ngay lập tức đem pháp thân của mình đặt tại thánh địa ở Thanh Khưu để tĩnh dưỡng. Nếu như tin tức này không sai, bản tọa phỏng đoán, Chi Liên đế
quân mà bản tọa gặp trong khoảng thời gian này đích thực là tinh phách do tên đó
cưỡng chế dùng nguyên thần của mình hóa thành. Nhưng tinh phách của tên đó
tại sao lại tan biến như vậy? Chắc chắn có vấn đề gì đó. Trừ phi…
Trừ phi pháp thể của hắn bị tổn thương.
Chỉ một câu nói này thôi, trái tim bản tọa ngay lập tức đau thắt. Lúc từ biệt, bản tọa qua loa viết một phong thư rồi nói rõ địa điểm, nhờ Hoành Thanh giao cho sư ca. Hoành Thanh hoài nghi đáp: “Bản tọa cũng xem như quen thân với phủ
của Thiên Xu tinh quân, sao bản tọa lại chẳng có chút ấn tượng nào với vị
tham sứ như sư ca của muội thế?”. Bản tọa lại miêu tả dáng vẻ của sư ca thêm lần nữa, một lúc sau trên mặt của Hoành Thanh vừa lộ vẻ bừng tỉnh
vừa có chút cổ quái.
TÊN ĐÓ trầm mặc một lúc, sau đó mới cười khổ
hỏi ta đây: “Muội có biết là người nào giúp muội chuyển phong thư này thì
người đó sẽ gặp phải đại hạn không?”. Ta đây sững sờ đáp: “Sao huynh lại nói như vậy?”. TÊN ĐÓ thở dài một tiếng thườn thượt, rút nhanh lấy phong thư trên tay ta đây rồi nói: “Thôi đi, ta đây nhận vậy”.
Một khắc đó, trên mặt tên đó rõ
ràng đang cười, thế nhưng bản vương lại thoáng cảm nhận được, Hoành Thanh đang
rất đau lòng. Suy nghĩ này khiến bản vương kinh hoàng.
Dường như lão phu đã phát giác ra điều gì đó nhưng lại càng mơ hồ hơn.
Không để bản vương nói gì thêm, hắn bản vương liền phất tay với bản vương, nói: “Muội đi đi, trên đường nhớ cẩn thận”.
Ta đây sốt ruột lo lắng chạy đến Thanh Khưu. Tính đến bây giờ ta đây đã rời khỏi
tầng thứ ba thiên giới mười mấy ngày rồi. Ở Thanh Khưu bốn mùa đều như
mùa xuân, những dãy núi trùng điệp quanh năm đều phủ kín một màu xanh
biếc. Ta đây và Nhất Chi Mai vừa hạ xuống mặt đất, còn chưa kịp bước được
mấy bước liền có một tiếng quát lớn vang lên như sấm rền. “Yêu nữ! Đối phương còn dám đến! Nhận một kiếm của ta đây đi!”.
Bản vương vô thức tránh luồng
kiếm khí màu trắng đó. Nhất Chi Mai tức thì tiến lên ứng chiến, rất
nhanh, thiếu niên lang anh tuấn mặc áo bào mãnh hổ vuốt bạc đã đánh lén bản vương và cả mấy tên tiểu lâu la của nó tức thì bị xử lý. Bản vương bỏ chiếc nón đội
trên đầu xuống, tức giận nói: “Tiểu yêu quái, đối phương thật không biết
điều, sao chưa phân rõ trắng đen mà đã rút kiếm xông tới thế?!”.
Ngoài dự tính của ta đây, chàng trai anh tuấn kia vừa nhìn thấy ta đây, nhanh chóng trợn tròn hai mắt, lắp bắp nói: “Tỷ tỷ… tỷ tỷ?”.
Lão phu quét mắt nhìn nó từ trên xuống dưới, cũng hơi quen quen, thế nhưng nhất thời không nhớ ra được đó là ai.
Thiếu niên trẻ anh tuấn nhảy lên, kích động nói: “Tỷ tỷ, đệ là Kiếm Minh đây!”.
Bản tọa còn đang ngạc nhiên, Nhất Chi Mai đã thổi một luồng gió lạnh khiến vị
thiếu niên trẻ ngã nhào, quát mắng: “Nhất Chi Mai đại gia bản tọa còn phải gọi
một tiếng cô cô đây này, ranh con như đối phương còn dám gọi tỷ tỷ, gọi thế
nữa cẩn thận bản tọa diệt đối phương bây giờ!”.
“Đệ là nhóc trọc đầu!” Bản tọa
đã nhận ra rồi, thế là lại càng cảm thấy chấn kinh hơn nữa. Thiên Đế bệ
hạ ơi, chớ trách cái trí nhớ tồi của bản tọa, nhóc trọc đầu ba trăm năm nay,
tóc cũng mọc ra rồi, lông mày đã thành màu đen, dáng người cũng thon gầy hơn, từ con dế nhũi trọc đầu đã tiến hóa thành thiếu niên lang anh tuấn rồi.
Nhóc con còn phụng phịu đáp: “Con không còn trọc đầu nữa rồi, người lão phu cũng
có tên đàng hoàng chứ bộ”. Nói xong, hai tròng mắt xoay chuyển, nó bắt
đầu nhìn tới nhìn lui, lão phu hiểu được suy nghĩ của nó liền nói: “Khỏi cần
tìm nữa, Hàn Nhi không đến đây”. Nó ừm một tiếng, vẻ mặt hết sức thất
vọng. Lão phu nói: “Này… Kiếm Minh, sao đệ vừa thấy lão phu liền rút kiếm đánh
thế?”.
Nó ngại ngùng nói: “Chuyện này nói ra rất dài. Tỷ… Cô cô cứ vào trong ngồi một chút, con từ từ nói rõ cho người nghe”. Nhóc con
này trước nay đều cảm thấy mình là bề trên có thể chèn ép Hàn Nhi, cho
nên khi sửa miệng gọi “cô cô”, trên mặt nó còn mang theo sự dằn vặt,
không cam tâm. Bản tọa nhìn nó mà bất giác mỉm cười.
Nó dẫn chúng lão phu
cưỡi mây bay vào sâu trong ngọn núi. Cái tính náo nhiệt nghịch ngợm của Kiếm Minh khi còn là nhóc trọc đầu hầu như đã bớt đi nhiều, nó nghiêm cẩn
hàn huyên với lão phu vài câu. Lão phu không kìm nổi hỏi nó: “Chi Liên đế quân ở
nơi này sao?”. Kiếm Minh khẽ lắc đầu nói: “Cô cô đến muộn rồi”. Lão phu thấy vẻ
mặt của nó rất khó coi, trong lòng liền trầm hẳn xuống. Lúc này, một tòa động phủ cao lớn sừng sững hiện ra trước mắt chúng lão phu.
Ở đây
cung điện lầu các đều xây bằng bạch ngọc, mái ngói cũng được làm từ ngọc lưu ly. Thường nghe nói Thanh Khưu giàu có trù phú, xem ra không phải
là giả. Bản vương lại quan sát thêm lần nữa, phát hiện một nữ tử đang đứng trên thềm son ở chính giữa đại điện, diện mạo trông rất quen, ả bản vương đang
phồng mang trợn mắt, dùng vẻ mặt như quý dạ xoa mà nhìn trừng trừng bản
tiên cô.
Tư Đàn.
Bà chằn này chắc là đã nghe tin bản tiên
cô đến cho nên chạy nhanh tới nghênh đón đây mà. Bản tiên cô cũng không
so đo với bộ mặt xui xẻo đó của ả, mỉm cười thiện ý. Ả đáp lễ bản vương bằng
một ánh mắt giận dữ, rồi chỉ vào Kiếm Minh quát mắng: “Ai cho đối phương dẫn ả vào đây? Thanh Khưu sơn không hoan nghênh nữ nhân này!”. Kiếm Minh bình thản đáp: “Công chúa, cô cô đến tìm Đế thượng”. Khuôn mặt Tư Đàn lạnh
lùng như băng tuyết tháng Chạp, hai bàn tay nắm lại chân mày nhíu chặt,
vô cùng cực căm hận nói: “Đối phương còn dám vác mặt tới đây? Chắc đối phương nghĩ
đối phương hại huynh trưởng bản vương chưa đủ phải không? Hôm nay bản vương cứ đứng ở đây,
để xem đối phương vào kiểu gì”.
Chỉ chốc lát sau, Tư Đàn đã bị Nhất
Chi Mai quật ngã, Kiếm Minh thản nhiên gọi người tới khiêng Tư Đàn đi,
sau đó dắt chúng bản vương vào nội điện, sai hạ nhân pha trà. Lúc này, bản vương thật
sự không kiên nhẫn nổi nữa: “Con không cần phải khách sáo với chúng bản vương.
Bản vương thấy không khí ở đây cực kỳ khẩn trương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì?”.
Kiếm Minh bảo lão phu chờ một chút, sau đó xoay người đi vào một tòa điện khác. Lúc đi ra, trên tay nó còn cầm theo một viên ngọc châu
rất to, bảo lão phu nhìn vào xem thử. Lão phu tập trung tinh thần, viên ngọc châu
lúc đầu là một mảnh trắng mù sương, không lâu sau cảnh vật dần rõ ràng
hơn, trong đó hiện ra hình dáng của một tòa động phủ. Tòa động phủ này
bị băng tuyết phủ kín, bên trong có một con cửu vĩ bạch hồ* đang nằm
nhắm mắt, toàn thân phát ra ánh sáng trong suốt màu lam nhạt, lão phu biết
đây chính là tiên khí của Chi Liên đế quân.
* Hồ ly chín đuôi, lông màu trắng
Kiếm Minh nói: “Đây là pháp thân của Đế thượng, bây giờ đang đặt tại Tuyết
Phách Huyền động, cấm địa của Hồ tộc để an dưỡng”. Bản vương ngẩn người hỏi:
“Vậy vừa nãy con nói Chi Liên đế quân không ở đây là ý gì? Kiếm Minh
nói: “Bởi vì bản mệnh nguyên thần của Đế thượng không ở đây”.
Nếu không có bản mệnh nguyên thần, pháp thân cũng chỉ là một cơ thể không có thần trí mà thôi.
Ta đây hồi tưởng lại, khi Đế quân hóa thành từng điểm sáng bạc rồi biến mất,
đột nhiên ta đây cảm thấy tay chân mình phát lạnh. Kiếm Minh tiếp tục nói:
“Đế thượng bị đày đến Phù Lê sơn, gần đây mới kết thúc hình phạt, những
chuyện này cô cô đều biết phải không?”.
Bản tọa khẽ gật đầu.
Kiếm
Minh nói: “Sau khi Đế thượng ra khỏi đó, người liền để pháp thân trên
Thanh Khưu linh sơn để tĩnh dưỡng, đáng ra chỉ cần qua một khoảng thời
gian liền có thể hồi phục nguyên khí. Thế nhưng trước đó mười mấy ngày,
có một nữ tử che mặt đột nhập vào Thanh Khưu sơn, ý đồ cướp đi pháp thân của Đế thượng. Bởi vì được phát hiện kịp thời, nên nữ tử kia không đạt
được mục đích tuy nhiên vẫn khiến cho pháp thân của Đế thượng chịu tổn
thương nặng nề, ba hồn bảy phách sau khi quay về thân thể lại thiếu mất
hai phách”.
Bản vương ngỡ ngàng lặp lại lần nữa: “Ba hồn bảy phách lại
thiếu mất hai phách”, chậm chạp một lúc lâu sau mới hiểu được hàm ý
trong đó, lại ngẩng đầu hỏi Kiếm Minh: “Vậy nữ tử che mặt kia là ai? Tại sao lại muốn cướp pháp thân của Đế quân?”. Nó lắc lắc đầu. Bản vương vội vàng hỏi: “Thế còn nguyên thần của Đế quân bây giờ ở đâu?” Kiếm Minh thở dài một tiếng: “Đã xuống trần gian rồi”.