Bà Mai Điểm Sai Bài
Chương 16
Tư Đồ Phỉ Nhi cắn môi, đáy mắt tràn đầy bất lực và lo lắng, chậm chạp không có dũng khí ra khỏi xe ngựa gặp cha mẹ hắn ta đây.
Nữ nhân ấy lộ ra vẻ sợ hãi và lo lắng, khiến Lạc Thiên Hách rất đau lòng, hắn bản vương nhìn nữ nhân ấy, nhỏ tiếng nói: “Đừng ngại, Phỉ Nhi, có bản vương ở đây.”
Có bản tọa ở đây.
Bất thường, ba chữ này như ánh dương mùa xuân, tan đi tuyết lạnh trong lòng nàng bản tọa, khiến ngực Tư Đồ Phỉ Nhi bùng lên sự ấm áp.
Đôi mắt đen kiên định nhưng lại dịu dàng kia, như hứa hẹn không lời với nữ nhân ấy—— dù đối mặt với bất kỳ khó khăn gì, tên đó cũng ở cạnh nữ nhân ấy, không rời khỏi nữ nhân ấy.
Tư Đồ Phỉ Nhi nâng mặt lên dũng cảm nhìn hắn bản tọa mỉm cười, đưa tay mình giao cho hắn bản tọa, mà khi bàn tay của hắn bản tọa nắm chặt lấy tay cô bản tọa thì chút e ngại và lo lắng còn sót lại trong lòng đã tan thành mây khói.
Mắt hai người quấn quít, đáy mắt và trong lòng đều có được sự ăn ý, đó chính là —— hạnh phúc nằm trong tay họ, nếu họ thật lòng yêu nhau, như vậy sẽ không có gì có thể chia lìa được.
Lạc Thiên Hách nắm chặt tay Tư Đồ Phỉ Nhi, dắt nữ nhân ấy xuống xe ngựa, nói với song thân còn đang nghi hoặc: “Cha, mẹ, vị này chính là Tư Đồ Phỉ Nhi, cũng chính là tiểu thư của Tư Đồ gia.”
“Cái gì?”
Ông bà Lạc hết sức ngạc nhiên, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Chúng không thể ngờ đối tượng con dâu bị ‘Bà mai’ nhầm lẫn, lại theo con trai về. . . . . . Chuyện gì xảy ra vậy?
“Chào bá phụ, bá mẫu.” Tư Đồ Phỉ Nhi dù có lo lắng, nhưng vẫn chào hỏi cung kính lễ độ.
“Sao các con lại ở với nhau?” Lạc Bách Thâm ngạc nhiên hỏi.
Lạc Thiên Hách và Tư Đồ Phỉ Nhi đứng sóng vai, vẻ mặt thành thật: “Cha, mẹ, con sẽ không lấy Diệp tiểu thư, con muốn cưới Phỉ Nhi.”
Ông bà Lạc ngạc nhiên nhìn nhau, đáy mắt hơi do dự.
Lam Thái Vân đưa tay kéo con trai lại, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Lão phu nói này Thiên Hách, con không cần vì ‘Bà mai’ nhầm lẫn rồi miễn cưỡng cưới cô gái con không muốn!”
“Mẹyên tâm, con không miễn cưỡng chút nào, con và Phỉ Nhi thật lòng yêu nhau.”
Ông bà Lạc nghe vậy càng thấy chấn kinh, nhìn thái độ kiên định kia, đây là đứa con trai trước khi rời khỏi nhà không thèm để ý đến chuyện lấy vợ sinh con đây sao?
Lạc Thiên Hách đến bên người Tư Đồ Phỉ Nhi, nắm tay cô ấy, không để cô ấy cảm thấy cô đơn.
“Có lẽ là ông trời nhất định muốn ‘Bà mai’ chọn nhầm đối tượng rồi, duyên phận khiến con và Phỉ Nhi gặp nhau. Cha, mẹ, con thật lòng muốn lấy Phỉ Nhi làm vợ, ngoài nàng ta đây ra, con sẽ không chấp nhận nữ nhân khác.” Giọng tên đó nghiêm túc tỏ rõ lập trường, không muốn cha mẹ còn kỳ vọng tên đó lấy tiểu thư Diệp gia gì đấy.
Nghe gã tuyên bốnghiêm túc, Tư Đồ Phỉ Nhi cảm động đến nỗi rớm nước mắt.
“Về phần Tư Đồ gia. . . . . .” Lạc Thiên Hách nhìn người bên cạnh, nắm tay cô ấy chặt hơn.”Phỉ Nhi là Phỉ Nhi, hành động của ca ca cô ấy không liên quan đến cô ấy. Thật ra, trong mắt con, ca ca cô ấy không xứng làm người nhà của cô ấy!”
Câu nói nặng lời này khiến ông bà Lạc ngạc nhiên, mà Lạc Thiên Hách mau chóng nói tất cả mọi việc Tư Đồ Chí Dương làm với Tư Đồ Phỉ Nhi, kể cả việc hắn thù hận nữ nhân ấy nhiều năm, có ý đồ ép nữ nhân ấy gả cho một địa chủ nhiều tuổi, thậm chí còn cả chuyện hắn cố gắng hại nữ nhân ấy.
Ông bà Lạc sau khi nghe xong, vừa sửng sốt lại xem thường với việc làm của Tư Đồ Chí Dương, còn thương tiếc Tư Đồ Phỉ Nhi vô tội bị hại.
Đám người kia nghiêm túc quan sát Tư Đồ Phỉ Nhi, thấy nữ nhân ấy xinh đẹp, ngoan hiền, mà người trẻ tuổi đứng cùng nhau, thoạt nhìn thật xứng đôi.
Hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau. Vợ chồng mấy chục năm, họ chỉ cần một ánh mắt là có thể biết được suy nghĩ lẫn nhau, cũng tức thì có được nhận thức chung.
Lạc Bách Thâm mở miệng nói với con trai: “Các con nếu đã thật lòng yêu nhau, bản tọa và mẹ con dĩ nhiên sẽ không phản đối.”
“Đúng vậy!” Lam Thái Vân cũng tức thì khẽ gật đầu nói: “Tâm ý của các con kiên định như vậy, mẹ nhìn cũng mừng, nếu yêu nhau vậy thì mau thành hôn đi!”
Khiến họ hiểu rõ, từ đáy lòng Tư Đồ Phỉ Nhi xông lên một nỗi kích động rồi mừng như điên, mà niềm vui này cũng lây sang vợ chồng Lạc thị, khiến họ tươi cười rạng rỡ.
“Hai đứa các con thành thân rồi, phải sinh nhiều đứa con trắng trẻo mũm mĩm, biết không?” Lam Thái Vân nói lớn tiếng cười.
Chỉ cần nhiều cháu trai, cháu gái, còn sợ không có cách nào có thể dạy dỗ mấy đứa cháu thành nhân tài? Huống chi chỉ mới tưởng tượng đến cảnh có mấy đứa cháu vây quanh thôi, đã khiến họ vui lắm rồi.
Mặt Tư Đồ Phỉ Nhi đỏ lên, xấu hổ nhìn Lạc Thiên Hách.
Khi ánh mắt hai người nhìn nhau, trong mắt đều là tình ý nồng đậm không thể tan biến, mà đưa mắt thấy họ say sưa nhìn nhau, càng làm ông bà Lạc hài lòng cười toét miệng, tin rằng rồi một ngày không xa mình sẽ thành ông nội, bà nội.
**********************************
Trở về Lạc gia, ông bà Lạc hớn hở hớn hở chuẩn bị hôn lễ, mà Lạc Thiên Hách sợ nữ nhân ấy bị nhiều chuyện rườm rà làm cho sợ hãi, chỉ cần rảnh rỗi là đưa nữ nhân ấy ra ngoài hóng mát.
Ngày hôm đó, chúng cùng ngồi trong xe ngựa, Chu Nghĩa đánh xe, định đến hồ gần đó ngắm cảnh, vậy mà vừa mới ra cửa không lâu, xe ngựa chợt dừng lại.
“Sao vậy?” Lạc Thiên Hách cất giọng hỏi.
“Thưa thiếu gia, đằng trước có người cản xe ngựa.” Chu Nghĩa đáp.
Lạc Thiên Hách sửng sốt, hỏi: “Là ai?”
“Là đại thiếu gia của Tư Đồ gia.”
Nghe câu trả lời đột ngột, Tư Đồ Phỉ Nhi giật mình.
Chỉ cần vừa nghĩ tới sư ca hận nữ nhân ấy sâu đậm, nghĩ tới nữ nhân ấy trốn nhà theo đường này, sư ca phái người đuổi bắt thậm chí không thương tiếc gì sát hại nữ nhân ấy, nữ nhân ấy liền không nhịn được nhướng mày lên, không hề muốn gặp sư ca chút nào.
Dù không biết sư ca có ý đồ gì, nhưng cô bản vương khẳng định chắc chắn không phải là chuyện gì tốt.
Đang lúc lòng nàng ta đây tràn đầy kháng cự, Lạc Thiên Hách ở bên cạnh nhẹ nhàng vỗ về nàng ta đây, nói: “Đừng lo, Phỉ Nhi, dù có xảy ra chuyện gì, ta đây sẽ bảo vệ nàng ta đây.”
Tư Đồ Phỉ Nhi khẽ gật đầu, sự âm u trong lòng chợt tan biến. Lúc này có hắn ta đây ở bên, nàng ta đây thật sự không còn bị hại nữa.
Hai người cùng nhau xuống xe ngựa, đối mặt với Tư Đồ Chí Dương.
“Tư Đồ công tử có chuyện gì không?” Lạc Thiên Hách hờ hững mở miệng hỏi.
“Ta đây tới tìm người! Phỉ Nhi, ngươi ta đây phải về với ta đây!” Tư Đồ Chí Dương mở miệng quát lớn.
Tối hôm qua, tên đó nghe thấy hạ nhân trong nhà nói trên đường nhìn thấy nữ nhân ấy và Lạc Thiên Hách, mới biết thì ra tiểu cô nương này đã về, rồi trốn ở Lạc gia!
Tư Đồ Phỉ Nhi vừa nghe, không khỏi tức giận.
“Trở về với đối phương? Thì ra đối phương còn chưa buông tha muốn ép ta đây gả cho tên địa chủ kia? Vẫn muốn nhốt ta đây trong nhà, tìm được chỗ tốt đối phương liền xuống tay sát hại ta đây?”
Nghe thấy chất vấn của nữ nhân ấy, nét mặt Tư Đồ Chí Dương trong thoáng chốc cứng lại.
Vốn là, tên đó luôn căm hận tiểu cô nương chướng mắt này, một lòng muốn gả nàng lão phu ra ngoài, vì vậy ‘Bà mai’ vừa tới cửa cầu hôn thì tên đó liền nhanh chóng đồng ý.
Không ngờ, không chỉ có Lạc Thiên Hách đã đính hôn rồi liền đào hôn, chạy trốn không thấy tung tích đâu, ngay cả nàng bản tọa cũng không chịu theo sắp xếp tái giá với Trương Đại Phong, trốn khỏi nhà.
Hắn ngày từ đầu đã căm thù bé gái đáng hận này đến tận xương tủy, hành động lúc này của nàng ta đây hoàn toàn chọc giận hắn, mà thù mới cộng thêm hận cũ, chỉ có diệt trừ nàng ta đây mới có thể làm hắn sảng khoái!
Vì vậy, hắn bản tọa phái bọn Vương Thủ đuổi theo nữ nhân ấy, cũng nói cho chúng biết chỉ cần có cơ hội, thì giết nữ nhân ấy ngay, nhưng nếu không có cơ hội xuống tay, tìm cơ hội gặp Xuân Bình đưa thuốc độc, để Xuân Bình hạ độc giết nữ nhân ấy.
Vốn tưởng rằng có Xuân Bình làm nội gián, loại bỏ cô ấy chẳng phải là việc khó, nhưng không thể ngờ rằng Xuân Bình chẳng những thất thủ, còn bị bắt về, tên đó càng không ngờ, tiểu cô nương đáng hận này lại đi cùng Lạc Thiên Hách.
Nhìn hai người họ gần gũi, chẳng lẽ muốn thành thân?
Không được! Kế hoạch đã thay đổi rồi, dù là lúc đầu hắn ta đây đồng ý hứa hôn với Lạc gia, nhưng lúc này hắn ta đây không cho phép chuyện phát triển như vậy.
Trương Đại Phong vẫn luôn dòm trộm sắc đẹp của Phỉ Nhi, khi chuyện nữ nhân ấy có tướng công đào hôn đang ầm ĩ xôn xao, ông bản tọa vẫn sai người ngỏ ý muốn cưới nữ nhân ấy.
Không ngờ, hắn vừa mới đồng ý với Trương Đại Phong, Phỉ Nhi đã bỏ trốn, chuyện này khiến Trương Đại phong tức giận không thôi, hắn tốn hết tâm sức mới xoa dịu được. Lúc này Trương Đại Phong nghe nói cô bản tọa trở lại, lại giục muốn cưới cô bản tọa, còn uy h**p nếu việc này xảy ra chuyện gì thì hắn phải hứng chịu hết thảy!
Mặc dù trong lòng tên đó hơi kiêng dè Lạc gia giỏi về độc dược, nhưng còn hơn là chọc vào Trương Đại Phong! Dù sao Tư Đồ gia buôn bán không khó khăn lắm, thế nhưng Trương Đại Phong không chỉ là kẻ có tiền, lại là khách hàng có quan hệ tốt với tên đó, tên đó không thể gây sự!
Hắn bản vương nhất định phải mang tiểu cô nương đáng chết này về, ép lên kiệu hoa.
Tư Đồ Chí Dương nặn ra nụ cười gượng, nói: “Muội nói bậy gì đấy? Ca ca sao lại muốn tính mạng của muội? Chắc muội hiểu lầm rồi! Đi, chúng bản vương về nhà trước rồi nói cho rõ ràng.”
Hắn lão phu muốn đưa tay ép Tư Đồ Phỉ Nhi, Lạc Thiên Hách nhanh chóng đưa nữ nhân mình yêu thương ra sau, hơn nữa không khách khí chút nào hất tay Tư Đồ Chí Dương ra.
“Dù cậu có phủ nhận, sự thật cũng không mất đi được!”
TÊN ĐÓ căm tức nhìn Tư Đồ Chí Dương, không hề muốn tha thứ cho con người từng định sát hại Phỉ Nhi.
“Phỉ Nhi sẽ không đi cùng ngươi bản tọa, cô bản tọa sắp thành thân với bản tọa, sau này cũng sẽ ở tại Lạc gia, sau đó không còn chút quan hệ gì với ngươi bản tọa nữa.”
“Không sai!” Tư Đồ Phỉ Nhi tức thì mở miệng nói theo: “Ngươi bản vương tức thì bỏ cái ý nghĩ đấy đi! Bản vương không thể về với ngươi bản vương!”
Tư Đồ Chí Dương cắn răng, đáy mắt lóe lên vẻ hung ác.
“Phỉ Nhi, muội chưa hiểu chuyện đời, khó tránh khỏi bị lời ngon tiếng ngọt của nam nhân dụ dỗ, sư ca sẽ bảo vệ muội, mau về cùng bản vương!”
“Ta đây không về!”
Vẻ mặt của Tư Đồ Chí Dương càng âm trầm hơn, mở miệng cảnh cáo: “Nếu muội không chịu ngoan ngoãn đi theo bản tọa, thì đừng trách bản tọa tìm người của quan phủ, đến lúc đó. . . . . .” Tên đó nhìn Lạc Thiên Hách, cười nhạt nói: “Cậu đào hôn trước, hôn sự này đã không còn rồi! Đến lúc đó, một mình cậu phạm vào tội dụ dỗ con gái nhà lành, cậu sẽ không hứng được đâu!”
“Cái gì?”
Tư Đồ Phỉ Nhi khiếp sợ hít vào một hơi, quả thật không thể tin được gã ti tiện như thế. “Đối phương đúng là quá vô sỉ!” Nàng ta đây tức giận giận dữ nắm chặt tay, mắng: “Dọc đường đối phương ra lệnh cho bọn Vương Thủ giết ta đây, thậm chí còn sai Xuân Bình hạ độc hại ta đây, nếu muốn báo lên quan phủ, đối phương cho rằng mình có thể được lợi sao? Đến lúc đó chắc chắn quan gia sẽ trị tội đối phương!”
Tư Đồ Chí Dương khẽ hừ một tiếng, mặt không tỏ ra sợ hãi.
“Ngươi lão phu nói những lời này, phải có chứng cứ đấy! Ngươi lão phu có chứng cứ sao? Không có chứng cứ, ngươi lão phu nghĩ quan gia sẽ tin ngươi lão phu sao?”
Tên đó đoán đúng, họ không có chứng cứ, vì vậy sẽ không sợ chuyện xé ra to. Nhưng, tên đó vừa dương dương tự đắc nói xong, chợt có âm thanh vang lên ——
“Bản vương có thể làm chứng!”
Lũ người kia quay đầu lại, chỉ thấy một cô gái quần áo rách bươm, xmuội ra giống như xin ăn dọc đường. Mà nhìn kỹ hơn, họ đều sửng sốt giật mình.
“Xuân. . . . . . Xuân Bình?” Tư Đồ Phỉ Nhi hết sức ngạc nhiên, không thể tin vào mắt mình.
Tuy cô ấy lờ mờ đoán ca ca sẽ không đối xử tử tế với Xuân Bình vì làm hỏng chuyện, nhưng cô ấy cứ nghĩ rằng chỉ quở mắng một trận rồi thôi, không ngờ Xuân Bình lại lưu lạc như vậy!
“Con tiện tì này! Nói hươu nói vượn cái gì?” Tư Đồ Chí Dương cắn răng nổi giận mắng mỏ.
Đáng ghét! HẮN nghĩ thầm, nếu không giết được xú nha đầu kia Tư Đồ Phỉ Nhi này, thì diệt khẩu Xuân Bình cũng không cần thiết, không ngờ lúc này con tiện tỳ này lại nhảy ra cắn hắn. Sớm biết thế, ngay từ đầu nên giết cô bản tọa phòng ngừa hậu họa mới phải!
Xuân Bình lấy dũng khí, nói lại lần nữa: “Ta đây không nói hươu nói vượn, những lời tiểu thư vừa nói, ta đây đều có thể làm chứng.”
Hơn nửa tháng trước, nàng lão phu ngồi trên xe ngựa Lạc Thiên Hách chuẩn bị trở về Tư Đồ gia, Tư Đồ Chí Dương biết được nàng lão phu không làm xong chuyện, giận đến mức đuổi hai mẹ con nàng lão phu ra ngoài, không thèm để ý.
Cô lão phu từng đau đớn quỳ xuống đất cầu xin, nhưng tên đó vẫn nhẫn tâm. Vì phải nuôi sống mình và mẹ, cô lão phu cũng chỉ có thể lưu lạc đầu đường xin ăn.
Vừa rồi, cô bản tọa đang định đến khách đ**m gần đây xin cái ăn, thì thấy đại thiếu gia cản xe ngựa của Chu Nghĩa lại.