Bà Mai Điểm Sai Bài
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-09-10 16:00:41 | Lượt xem: 3

Nàng ta đây biết đại thiếu gia nhất định muốn tìm Lạc công tử và tiểu thư, vì vậy không nhịn được núp ở một bên, nghe lén họ nói chuyện.

Nhìn tiểu thư, trong lòng cô ấy tràn đầy day dứt và hối tiếc vô hạn, nghĩ tới trước kia tiểu thư đối xử tốt với mình, mà mình lại ích kỷ phản bội tiểu thư, hôm nay cô ấy như vậy là báo ứng dành cho cô ấy. Nhưng cô ấy thật sự không đành lòng nhìn tiểu thư hiền lành tiếp tục bị đại thiếu gia hãm hại.

Dù làm như vậy, cô ấy rất có thể sẽ phải chịu sự trả thù, làm cô ấy còn thảm hại hơn bây giờ, nhưng cô ấy không nghĩ được nhiều như vậy. Cô ấy nhất định phải bảo vệ tiểu thư, không để tiểu thư chịu nhiều tổn thương hơn nữa!

“Xuân Bình có thể làm chứng, Đại Thiếu Gia không chỉ hạ lệnh cho bọn Vương Thủ, chỉ cần có cơ hội thì giết hại tiểu thư, còn sai họ đưa thuốc độc cho Xuân Bình, muốn Xuân Bình hạ độc tiểu thư!” Xuân Bình lớn tiếng la ầm lên.

“Cậu. . . . . . Cậu ở đây lảm nhảm gì đấy?” Tư Đồ Chí Dương quát mắng.

Tên đó không kìm lại được sự tức giận, vươn tay muốn cho Xuân Bình một cái tát, Tư Đồ Phỉ Nhi thấy thế, vội vàng muốn đưa tay kéo Xuân Bình lại, nhưng Lạc Thiên Hách đã ra tay nhanh hơn.

HẮN một tay kéo lấy Xuân Bình đến bên Tư Đồ Phỉ Nhi, đồng thời ra tay bắt được tay của Tư Đồ Chí Dương.

“Ngươi bản vương làm gì? Buông bản vương ra!” Tư Đồ Chí Dương hất mạnh tay Lạc Thiên Hách ra.

Lạc Thiên Hách lạnh lùng hỏi: “Ngươi lão phu còn muốn đến quan phủ sao? Nếu nói thật, chúng lão phu theo đến cùng.”

“À. . . . . .”

Sắc mặt Tư Đồ Chí Dương cứng đờ, vẻ kiêu căng thoáng chốc mất hơn phân nửa.

Có con tiện tì phản bội Xuân Bình đấy làm chứng, hắn sao còn dám kiện lên lên quan phủ? Như vậy chẳng phải là tự tìm phiền phức sao?

“Dù thế nào đi nữa bản tọa đã hứa gả Phỉ Nhi cho Trương Đại Phong, đối phương đang chờ cưới vợ đấy!” GÃ nói, dù có thế nào cũng không buông tha muốn mang Tư Đồ Phỉ Nhi về.

Sắc mặt Lạc Thiên Hách trầm xuống, nói bằng giọng không vui: “Nhưng nếu nhớ không lầm, ta đây và Phỉ Nhi có hôn ước trước, chuyện này có ‘Bà mai’ có thể làm chứng.”

“Cái này. . . . . .” Tư Đồ Chí Dương tự biết mình đuối lý, không nhịn được mà chửi rủa trong lòng.

Vốn tưởng rằng chuyện này giải quyết được, sao lại khó giải quyết vậy. Xmuội ra, không thể ép Phỉ Nhi gả cho Trương Đại Phong rồi.

“Là đối phương đào hôn trước, bản vương mới đồng ý với Trương Đại Phong, cho nên tất cả hậu quả đều là đối phương tạo ra!” Hắn bản vương chỉ vào Lạc Thiên Hách, mở miệng lên án: “Lúc trước bản vương đã nhận tiền sính lễ của Trương Đại phong, bản vương cũng đã nhận khoản bạc này để buôn bán rồi, nếu hôn sự thất bại, khoản bạc này người nào bồi thường? Đối phương bồi thường sao?”

“Có thể.” Lạc Thiên Hách hào phóng.

Mặc dù trước đấy tên đó không biết gì về hôn sự này, nhưng tên đó thật sự đã “Đào hôn” rồi, nên cũng có trách nhiệm. Lại nói, nếu có thể dùng khoản bạc này đuổi người đi, không hẳn là chuyện xấu.

Tư Đồ Chí Dương thấy hắn bản tọa đồng ý sảng khoái như vậy, ánh mắt lóe sáng, lớn tiếng nói: “Vậy thì tốt, một ngàn lượng bạc!”

“Cái gì? Rõ ràng là đối phương lừa đảo!” Tư Đồ Phỉ Nhi hét ầm lên.

Lạc Thiên Hách không phải không biết Tư Đồ Chí Dương tham lam, nhưng nếu có thể đổi được sự yên ổn của nữ nhân mình yêu thì một ngàn lượng bạc này cũng đáng giá.

“Được, nhưng phải lập văn tự, về sau hai người không còn bất kỳ quan hệ gì nữa, đối phương không được mượn bất kỳ lý do gì tới quấy rầy nàng bản tọa. Chút nữa, bản tọa sẽ sai người đưa bạc đến Tư Đồ gia, bây giờ đối phương có thể đi rồi.”

“Tốt nhất ngươi lão phu nên giữ lời, đừngthiếu lão phu một hào nào, nếu không lão phu sẽ không từ bỏ ý đồ đâu!” Tư Đồ Chí Dương trợn mắt nhìn họ, rồi mới phẩy tay áo bỏ đi.

Xuân Bình thấy chuyện đã giải quyết được rồi, đang cúi đầu muốn đi, Tư Đồ Phỉ Nhi lại lên tiếng gọi cô ấy.

“Đợi chút, Xuân Bình.”

Xuân Bình dừng bước, lại vẫn ngại ngùng cúi đầu, không dám nhìn tiểu thư, cũng thật sự không biết mình còn có thể nói gì nữa.

Tư Đồ Phỉ Nhi nhìn vẻ nghèo túng của cô lão phu, thật sự không đành lòng.

Cô lão phu nhìn Lạc Thiên Hách, đáy mắt toát ra vẻ khẩn cầu, mà chỉ cần một ánh mắt của cô lão phu, Lạc Thiên Hách đã có thể hiểu tâm tư của cô lão phu rồi.

Tên đó ngẫm nghĩ chốc lát, mở miệng nói: “Xuân Bình, nếu ngươi bản tọa hối hận về những sai lầm trước kia, tận tâm hầu hạ Phỉ Nhi, không làm bất cứ việc gì tổn thương đến cô ấy nữa, bản tọa có thể để ngươi bản tọa đến Lạc gia, hơn nữa sẽ không bạc đãi ngươi bản tọa.”

Nghe hắn bản vương nói, Xuân Bình mừng rỡ, không thể tin vào tai mình.

“Thật. . . . . . Thật không?” Cô ấy lắp bắp hỏi.

“Đương nhiên là thật.” Lạc Thiên Hách gật gật đầu khẳng định.

Hắn bản tọa nhận ra được Xuân Bình rất hối hận, mà nhìn nữ nhân ấy lúc này, cũng thật đáng thương, quan trọng hơn là hắn bản tọa chắc chắn rằng Phỉ Nhi không thể bỏ rơi Xuân Bình nghèo túng vất vả như thế được.

Quả nhiên, nghe hắn ta đây nói xong, Tư Đồ Phỉ Nhi còn vui hơn cả Xuân Bình, nữ nhân ấy tươi cười kéo tay Xuân Bình, không để ý người Xuân Bình bẩn thế nào.

“Còn mẹ muội nữa, Xuân Bình, mẹ muội đâu? Mau đưa mẹ muội đến đây đi!” Cô ấy nhiệt tình nói.

Xuân Bình cảm động đến lệ nóng quanh tròng, chưa bao giờ nghĩ mình có thể nhận được sự tha thứ của họ. Mà họ tha thứ, làm cô ấy thề rằng đời này nhất định phải tận tâm tận lực hầu hạ, báo đáp họ.

“Cám ơn Lạc công tử. . . . . . À không, Xuân Bình nên nói là —— cám ơn thiếu gia, cám ơn thiếu phu nhân!”

“Đừng nói cảm tạ, chỉ cần sau này cố gắng hầu hạ Phỉ Nhi là được.” Lạc Thiên Hách dặn Chu Nghĩa: “Ngươi bản tọa đánh xe chở Xuân Bình về, đưa mẹ cô ấy về phủ đi!”

“Vâng.”

Sau khi xe ngựa lăn bánh, Lạc Thiên Hách ôm Tư Đồ Phỉ Nhi, quay lại gia trang.

GÃ tin cô ấy không còn hào hứng đi hồ nữa, lúc này trong lòng cô ấy chắc hẳn tràn đầy sự quan tâm dành cho Xuân Bình! Cô ấy là người dịu dàng lương thiện như vậy, khiến gã càng muốn yêu thương cưng chiều cô ấy hơn.

“Thiên Hách, cám ơn chàng, luôn che chở muội, chiều muội như thế.” Tư Đồ Phỉ Nhi cảm kích tự đáy lòng.

Dù là chuyện của ca ca, hay là chuyện của Xuân Bình, vì nàng bản tọa hắn bản tọa thật nhọc lòng.

“Đừng cảm tạ, tất cả đều việc bản tọa nên làm, tướng công thương yêu nương tử, vốn là chuyện hiển nhiên!” Lạc Thiên Hách nhìn nữ nhân ấy cười.

Hôn kỳ của họ định vào đầu tháng sau, mau chóng trở thành vợ chồng danh chính ngôn thuận.

“Nhưng. . . . . . Một ngàn lượng bạc. . . . . . Bá phụ, bá mẫu có thể không vui?” Tư Đồ Phỉ Nhi hơi lo lắng, chỉ sợ làm trưởng bối mất hứng.

“Cô ta đây yên tâm, không hề dùng đến bạc của họ, bản lĩnh của tướng công cô ta đây không thấp đâu.”

Lạc Thiên Hách cười nói.

Lúc trước tên đó hợp tác với mấy đại phu có chút quen biết, bán một ít thảo dược do tên đó đích thân luyện đến mấy tiệm buôn lớn ở phía bắc Giang Nam, đã kiếm được không ít bạc.

Dựa vào năng lực của chính tên đó, chi ra một ngàn lượng cũng không có vấn đề gì.

“Hơn nữa, cha mẹ không phải là không biết hành động xấu xa của sư ca nữ nhân ấy, chắc chắn họ cũng sẽ nhất định đồng ý với cách làm của lão phu, nữ nhân ấy không cần lo nữa đâu, hửm?”

Tư Đồ Phỉ Nhi cảm động gật gật đầu.”Cám ơn chàng.”

“Lại cảm ơn?” Lạc Thiên Hách cười khổ, thật sự là chịu thua với nữ nhân ấy hở ra một chút là nói cảm ơn.

“Không có cách nào, muội cảm động, bất giác thốt lên thôi.”

“Bản vương thà để nàng bản vương dùng cách khác cảm ơn bản vương.”

“Cách gì?”

“Như thế này.”

Lạc Thiên Hách ôm cô ấy vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô ấy.

Tư Đồ Phỉ Nhi hớn hở nhận lấy nụ hôn của tên đó, hơn nữa còn đáp lại nhiệt tình, nhắn nhủ toàn bộ tình ý và cảm tạ từ nội tâmqua nụ hôn sâu triền miên này.

Lúc này, cô bản tọa thật sự tin rằng mình là người hạnh phúc nhất trên cõi đời này, nếu không có huynh ấy bên cạnh, cô bản tọa thật sự không thể tin được mình sẽ gặp phải số mệnh gì?

Nếu không gặp huynh ấy, có lẽ chính cô ấy đã bị ca ca ép gả cho tên địa chủ mà mình không muốn gả kia. Hoặc là, đã bất hạnh bị ca ca sát hại bi thảm rồi!

Hiện tại nữ nhân ấy bình an, hạnh phúc như thế, tất cả đều là vì có hắn bản tọa bảo vệ, cưng chiều, sao trong lòng nữ nhân ấy lại không tràn đầy cảm kích được?

Nàng bản vương thề trong lòng, cả đời sẽ làm nương tử tốt của huynh ấy, dùng cả đời để yêu báo đáp huynh ấy, đến chết cũng không đổi. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8