Ba Mươi Sáu Kế Cầm Tướng Quân
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-08-28 06:15:42 | Lượt xem: 2

Xúc động là ma quỷ, hàng thật giá thật, cô ấy không thể giả ma quỷ được.

Nếu như nữ nhân ấy không phải nhất thời xúc
động muốn tìm Mục Thiên Ba tính sổ, nếu không phải xúc động nghĩ đến
liền làm, nếu không phải tại tinh nguyệt không ánh sáng ban đêm, liền
chiếc đèn lồng cũng không thèm xách tựu lao ra, cũng không tại bị rớt
xuống một nơi ruộng đồng như vậy.

Nhìn nơi
nóc phòng có thể thưởng thức được ánh trăng ảm đạm, lại nhìn đến mặt đất đầy tro bụi với mạng nhện giăng đầy khắp những đồ đạc trong phòng, An
Nhược Lan có thể khẳng định trăm phần trăm, căn phòng này không có người ở ít nhất cũng mười năm.

Nữ nhân ấy rốt cuộc làm chuyện gì xấu đến nỗi
lão Thiên gia phạt nữ nhân ấy rơi xuống triều đại này, đụng với một cái sát
thiên đao Mục Thiên Ba , nếu như không phải muốn tìm tên đó tính sổ, làm
sao nữ nhân ấy có thể bị người lão phu bắt đến nơi hoang vu này!

Xem xét chung quanh một hồi, người bắt
cô ấy tới đây cũng thật tang tận lương tâm đem cô ấy quăng trên mặt đất
đầy bụi như vậy, càng quá phận chính là, chỗ này nước mưa từ vài ngày
trước còn chưa khô, cô ấy cùng hắn phục chẳng những ướt còn bị ô uế.

Hắc gã nhân quần đen, khăn che mặt đen, đúng với tiêu chuẩn dạ hành nhân.

An Nhược Lan mở to hai mắt nhìn xem ở
cửa bước vào một người. Hắc gã nhân, nếu không phải bởi vì điểm á huyệt:
huyệt câm, cô bản tọa nhất định đề nghị theo trên nóc nhà phá hỏng nhảy xuống, như vậy sức ảnh hưởng càng có hiệu quả.

Nhìn cô ấy mắt to đen nhánh sáng ngời, phát ra một tia quỷ dị, đi môt vòng xem xét cô ấy. Hắc hắn nhân đột nhiên lạnh cả người.

Anh Nhược Lan lắc lắc lắc đầu, biểu thị vài cái ánh mắt, hắc hắn nhân rốt cuộc cũng như cô bản vương mong muốn đi đến trước mặt.

“Ngươi lão phu muốn lão phu cởi bỏ huyệt đạo của ngươi lão phu?” Hắc tên đó nhân suy đoán ý nghĩ của nàng lão phu.

Cô bản vương tức thì gật gật đầu như bằm tỏi.

“Ngươi bản vương sẽ không la lên sao?”

Nữ nhân ấy tức thì dao động.

Hắc gã nhân cũng là dứt khoát, trực tiếp
cởi bỏ huyệt đạo của cô ấy. An Nhược Lan đoán cô ấy lớn lên thật ôn lương
vô hại. Quả nhiên đệ nhất giác quan cảm của người thật là trọng yếu.

“Cám ơn.”

Hắc tên đó nhân suy nghĩ trăm ngàn câu nói
khi cô ấy mở miệng, chính là không ngờ tới cô ấy lại nói “Cám ơn”, hắn bản tọa cơ
hồ hoài nghi kẻ mình bắt đến là đứa ngốc.

“Không cần hoài nghi lỗ tai của mình, cậu nghe được hiểu được thật rõ là “Cám ơn”” Cô ấy lộ ra vẻ cười sung sướng.

“Cậu tại sao lại cám ơn bản tọa?” Là người đều hiếu kỳ.

“Bởi vì đối phương bắt đi đối với ta đây thời cơ
thật trùng hợp.” Nữ nhân ấy cười mị mắt. Cái này họ Mục không cần đi Hàng Châu bái vọng cao đường của nữ nhân ấy a, haha!

“Ngươi bản vương không lo lắng bản vương sẽ giết ngươi bản vương sao?”

Con mắt đi lòng vòng, nàng bản vương cười rất an
tâm, “Ít nhất cậu bây giờ đến giúp bản vương, tương lai là chuyện không phải
ai cũng biết, đã không biết, bản vương chuyện gì phải buồn lo vô cớ?”

GÃ bình tĩnh nhìn nàng bản vương sau nửa ngày,
than nhẹ một tiếng, “Đối phương thật sự rất đặc biệt.” Nữ tử bình thường gặp
tình huống này nhất định là sợ hãi khẩn trương thần hồn tán loạn, có thể nàng bản vương, giống như là xuất ngoại đạp thanh dạo chơi bình thường.

Đặc biệt sao? An Nhược Lan không cho là
đúng. Nếu như mấy cái bạn bè của cô ấy gặp được tình huống này, phản ứng
nhất định so với cô ấy càng khác thường, chỉ tiếc người này đại khái không có cơ hội gặp.

“Bản tọa là sát thủ!”

“A!”

Hắc tên đó nhân nhìn chằm chằm vào cô bản tọa, lại cường điệu “Bản tọa là sát thủ!”

“Lão phu biết rồi.”

“Cậu không sợ hãi!?”

Nữ nhân ấy thành thật trả lời, “Sợ!”

“Chính là nét mặt của đối phương không phải sợ.”

“Phải không?” Cô ta đây nhìn cười cười trêu
chọc, “Đại khái ta đây là tiên thiên thần kinh bộ mặt khác hẳn với người
thường a, kỳ thật ta đây sợ chết.”

“Ngươi ta đây không muốn biết là ai muốn ta đây giết ngươi ta đây sao?”

“Cố chủ có muốn mạng của bản vương sao?” Nàng bản vương hỏi lại gã.

“Chỉ giáo cho?”

“Nếu như cố chủ muốn mạng của bản tọa, ngươi bản tọa
lúc ở trạm dịch có thể một kiếm giải quyết bản tọa, bản tọa tin tưởng như vậy đối
với ngươi bản tọa mà nói là tuyệt đối dễ dàng, chính là ngươi bản tọa không có.”

“Có lẽ cố chủ muốn ngươi bản vương nhận lấy tra tấn hết mới lấy mạng.”

Lông mày nữ nhân ấy giương lên, “Nếu như ta đây
nhất định phải chết, đối phương không nhất thiết bịt kín như vậy, bởi vì
người chết chắc chắn là không thể tiết lộ thân phận của đối phương.”

Hắc hắn nhân ngơ ngẩn, không khỏi nhìn
nàng bản vương thêm vài lần. Thiếu nữ trước mắt thoạt nhìn yếu đuối, tú nhã mạch
văn, lại là thiêm kim tiểu thư con nhà giàu, hết lần này tới lần khác
lời nói cùng cử chỉ còn hơn mấy lần nữ nhân giang hồ.

“Bản vương rất đẹp đúng hay không?” Nữ nhân ấy dí dỏm trừng mắt nhìn tên đó.

Hắn tựa đầu uốn éo hướng cửa đích một bên, “Mỹ nhân kế đối với ta đây vô dụng.”

“Đây không phải là mỹ nhân kế, đây là hỏi ngươi lão phu thật sự được không?”

Hắc hắn nhân hơi bị ngạc nhiên.

“Lớn lên như thế nào cũng không phải lỗi của bản tọa, đã không phải lỗi của bản tọa, bản tọa như thế nào lại không thừa nhận.”

Hắc tên đó nhân không phản bác được, tên đó bắt
đầu có chút nhức đầu rồi, do dự mà muốn hay không lại đem cô ấy thi triển á huyệt. Bởi vì cô ấy thật sự quá tự kỷ.

“Nhân gia không phải nói lòng thích cái đẹp mọi người đều có, ca ca yêu thích bản vương cũng có thể lý giải.”

Ghắc gã nhân đi ra ngoài phòng, cự tuyệt nghe cô ấy nói nữa.

“Ca ca, chẳng lẽ cậu nhẫn tâm để một
đại mỹ nhân như hoa như ngọc, nằm bất động trên mặt đất dơ bẩn như vầy
sao? Phiền cậu cởi bỏ huyệt đạo của bản tọa được không?”

GÃ tiếp tục đi ra ngoài, không để ý đến cô bản vương.

“Ca ca, đối phương có phải hay không đôt nhiên phát hiện mình yêu ta đây, sợ đối với ta đây nhân từ nương tay, cho nên mới trốn ra ngoài?”

“Nói nữa bản vương lại điểm huyệt cậu.”

An Nhược Lan ngay lập tức ngoan ngoãn câm
miệng, cân não rất nhanh cuyển động. Tuy nhiên hiện tại nữ nhân ấy xem ra là
yên ổn, nhưng ai cũng không thể cam đoan mọi chuyện sau một khắc sẽ như thế nào, cho nên trốn thoát là nhiệm vụ cấp bách, tay không khỏi sờ lên vòng trang sức trên cổ.

Cả tòa cung dịch bao phủ một vẻ lo lắng, từ lúc phát hiện An Nhược Lan mất tích, tất cả mọi người đều chứng kiến bộ mặt lạnh lung của tướng quân khiến người sợ hãi, như hiện tại tên đó
đứng trong đại sảnh, nét bình tĩnh lạnh lùng hé ra trên khuôn mặt tuấn
tú, ánh mắt như muốn giết người đảo qua mọi người.

“Không có?”

“Phải?” Người hồi báo nơm nớp lo sợ, không ai dám thở mạnh.

“Một người sống sờ sờ trong trạm dịch không cánh mà bay rồi?”

“Hồi tướng quân, xác thực không tìm thấy người.”

“Phanh” một tiếng, Mục Thiên Ba một chưởng đập đến trên bàn, tất cả quan viên sợ đến mức úa ra mồ hôi lạnh.

“Ngươi bản tọa cho rằng trả lời như vậy là đã thông báo hay không?”

“Hạ quan phái người ra ngoài tìm, đi tìm.”

“Còn không mau đi.” Tên đó cầm lấy mép bàn có chút hơi dùng sức, cái bàn có chút ghiêng ngả như sắp gãy.

Mọi người nhanh chóng sắc mặt xám ngoét. Rời đi đại sảnh phái người đi tìm An Nhược Lan

“Cô ấy tùy thân quần áo đều ở đây, nhất định không phải tự mình rời đi.” TÊN ĐÓ lo lắng thì thào tự hỏi.

“Có lẽ An cô gái ra ngoài một chút, một lát sẽ về ngay thôi.” Tứ Cửu an ủi chủ tử.

“Cô bản tọa đi ra ngoài tại sao lại đi lúc nửa đêm? Hơn nữa liền áo ngoài cũng không mặc?” Trừng mắt liếc một cái, vẻ
mặt khó nén bực bội cùng lo lắng.

Tứ Cửu á khẩu không trả lời được. Nói cũng đúng, đây quả thật là không thể nào nói nổi.

“Chính là, cô bản vương không có dấu vết giãy giụa trên giường a!” Tứ Cửu nghĩ tới cái này.

Mục Thiên Ba lạnh lung liếc nhìn hắn, “Nếu như là cao thủ rat ay, cô ấy cũng không có cơ hội giãy giụa.”

Tứ Cửu mất mặt sờ sờ cái mũi, bước qua
một bên. Gia bây giờ như nổi bão, hắn ta đây hay là nên cẩn thận một chút thì
tốt hơn, để tránh không cẩn thận bị gió quét đến xương cốt cũng không
còn.

A di đà phật, Phật tổ phù hộ!

“Như thế nào An tỷ tỷ đã đi rồi sao?”
Một đạo nhu hòa giọng nói từ ngoài cửa truyền vào, chợt Lý Khinh Châu ăn
mặc chói lọi, chân thành sinh tư đi đến.

Tứ Cửu vụng về liến nhìn chủ tử một cái, lại phát hiện tên đó căn bản như đồng dạng nhìn thấy cô bản tọa, ánh mắt thẳng
tắp xẹt qua cô bản tọa rơi ngoài cửa không biết đến nơi nào.

Lý Khinh Châu âm thầm cắn răng, tận lực đề cao âm lượng, “Tướng quân, An tỷ tỷ đi thật sao?”

“Cô ấy sẽ không đi.” Hắn lạnh lung trả lời.

Cô lão phu cười cười, “Cái này đã có thể khó nói, An tỷ tỷ là người có phu gia, có lẽ là phu quân của cô lão phu tìm đến, mang cô lão phu đi!”

Mục Thiên Ba tâm mạnh xiết chặt. Nàng bản vương có thể hay không thật sự có phu quân rồi? Rốt cuộc là vị hôn phu của nàng bản vương
mang nàng bản vương đi? Hay là nàng bản vương gặp phải hiểm nghèo gì không thể biết được?

“Cho nên, tướng quân cậu cũng đừng có
quá lo lắng, không phải nói hôm nay lên đường đi Hàng Châu sao? Chúng bản vương khi nào thì sẽ đi?”

HẮN rốt cuộc nhìn về phía nữ nhân ấy, mục
quang sâm lãnh khiến nữ nhân ấy không kiềm chế được rút lui một bước, lắp bắp mở
miệng, “Tướng quân, cậu ….”

“Cô bản vương không trở lại, chúng bản vương đợi ở chỗ này.”

“Vạn nhất vị hôn phu màng nàng bản vương tái ngoại, không thể trở lại Trung Nguyên thì sao?”

Tên đó con mắt sắc buồn bã, “Bản vương đây ít nhất biết rõ nàng bản vương bình an.”

Oán hận dậm chân, cô bản tọa quay đầu bước đi, “Vậy ngươi bản tọa từ từ mà chờ a.”

Thấy nữ nhân ấy đã đi xa, hắn bản vương thấp giọng phân phó thị đồng, “Đi theo nữ nhân ấy.”

Tứ Cửu khẽ giật mình, nhất thời không kịp phản ứng.

“Xem nữ nhân ấy làm gì.” Mục Thiên Ba tâm tình trầm trọng nhìn phương xa. Chỉ mong không phải trong lòng của tên đó đoán cái dạng kia.

“Tứ Cửu, theo sau.”

“Nha.” Dường như trong mộng mới tỉnh. Tứ Cửu vội vàng chạy ra ngoài, tìm kím thân ảnh Lý Khinh Châu.

An Nhược Lan cuối cùng phát hiện ở một
căn phòng như vậy thật sự tốt, ít nhất khi trời nóng cũng không cần mở
cửa sổ mà gió cũng trực tiếp lùa vào. Đương nhiên trời mưa cũng không
tránh được có vòi sen tắm tại chỗ.

Cô ta đây nhìn qua nóc nhà bị phá hỏng đến xuất thần, hắc gã nhân từ ngoài đi vào nhìn cô ta đây cũng đến xuất thần.

Thiếu nữ này thật sự là một cái người kỳ quái, bị hắn là một thân sát thủ bắt đi cũng không làm loạn hay sợ hãi
thậm chí có một chút vui đến quên cả trồi đất.

“Tức thì mặc vào.”

An Nhược Lan nhìn đến gói đồ bị quăng vào người, “Cái gì?”

“Quần áo.”

“Cậu giúp bản vương mua quần áo?” Nàng bản vương ngi ngờ nhìn tên đó.

“Thay.”

“Ngươi bản vương nói chuyện thực ngắn, không thể nói cho bản vương tại sao phải thay quần áo hay sao?”

“Tân nương tử tổng yếu mặc hỷ phục.” Hắn trả lời cô ấy như vậy.

Nàng bản vương trợn tròn mắt, không kiềm chế được
ngoáy ngoáy hai lỗ tai. Nàng bản vương không có nghe lầm chớ? “Ngươi bản vương muốn kết hôn
với bản vương?” Việc lạ mỗi năm đều có, năm nay giống như đặc biệt nhiều.

Hắc tên đó nhân tức thì ho lên, xem ra giống như bị nước miếng của mình làm cho sặc.

Cô lão phu đáy mắt hiện lên một vòng giảo
hoạt, nhẹ khẽ thở dài, có chút phàn nàn nói, “Lão phu biết rõ lớn lên đẹp như vậy là một sai lầm, để người khác bức hôn.”

Hắc hắn nhân hắng giọng, “Cô gái hiểu lầm, không phải tại hạ muốn cùng cô gái kết hôn.”

Sửng sốt mở to mắt, cô ấy có chút nhíu
mày, cố ý dùng một loại ngữ khí tự kỷ thương hại nói ra: “Chẳng lẽ danh
tươi đẹp của bản tọa lan xa, đã không ít người biết?”

Hắn bản vương chỉ có thể không nói gì nhìn nữ nhân ấy.

“Chẳng lẽ đẹp cũng là một loại sai…” Diễn trò đến cao hứng, nàng ta đây đơn giản ngâm nga nâng ca.

Tuy nữ nhân ấy hát quá đỗi động thính, nhưng là hắc gã nhân cũng không quên mục đích chính, “Nhanh thay quần áo, đừng làm chậm trễ.”

Cô bản tọa một bên hát một bên liếc xéo hắn bản tọa, trong lỗ mũi hừ một tiếng.

“Có ý gì?”

“Bản tọa biết rõ ngươi bản tọa nghĩ đến sắc đẹp của bản tọa, nhưng là như vậy hiển nhiên, có phải là trực tiếp bả bản tọa đương chết người đi được?”

Hắc tên đó nhân giương bộ mặt đầy nghi hoặc nhìn nàng lão phu tỏ vẻ không hiểu.

Vì vậy cô ấy phi thường có lòng tốt giải
thích cho tên đó nghe, “Ngươi bản tọa muốn bản tọa thay quần áo vậy tại sao không đi ra? Có phải khôn cùng xuân sắc rất hấp dẫn ánh mắt của ngươi bản tọa?”

Hắn bản vương vừa nghe nhanh chóng rời khỏi phòng, đứng quay lưng về phía cửa.

Cầm quần áo theo trong bao quần áo lấy ra, run mở, nữ nhân ấy phi thường hài lòng gật gật đầu, “Cái này hỷ phục rất đẹp a!”

“Nhanh lên.”

“Biết rồi, không cho phép nhìn lén a!”
Nghĩ nghĩ, nữ nhân ấy trực tiếp cầm quần áo mặc đến trên người. Dù sao nữ nhân ấy áo ngoài cũng không có mặc bị người ta đây bắt thẳng sao.

Đương hắc hắn nhân chứng kiến cô ấy mặc hỷ
phục thì ánh mắt có một chút ngốc trệ, hắn ta đây không phải không thừa nhận
màu đỏ rất thích hợp với cô ấy, Hồng hắn càng làm lộ làn da trắng như ngọc, hai con ngươi ta đây nhìn quanh lúc đó trông phong tình vô hạn, hình như có
toan tính nếu không toan tính vứt đi một đạo mị nhãn….. Cô ấy xác thực
hướng về phía hắn ta đây vứt một cái mị nhãn.

“Cậu có phải hay không hối hận khi đem lão phu gả cho người khác?”

“Phản ứng của ngươi bản tọa rất quái dị?” Tên đó trầm ngâm

“Lập gia đình là việc cao hứng a! Phản ứng của ta đây có gì không đúng?”

“Chính là đối phương không biết phải gả cho người nào.”

“Nữ tử lập gia đình chính là đến lúc
khăn voan xốc lên mới biết được bộ dạng của vị hôn phu hay sao, cái này
có gì kì quái?” Huống chi còn có thể được cảm giác mặc hỷ phục cổ đại,
cảm giác không tồi a!

“Là bản vương muốn đối phương lập gia đình.” HẮN nhắc nhở nàng bản vương. Thân phận của hắn cùng bị người khác ép buộc bắt cóc.

An Nhược Lan suy nghĩ một chút, khóe miệng giơ lên, bình tĩnh nhìn gã, “Lý Khinh Châu cho ngươi ta đây nhiều điều kiện tốt?”

GÃ khiếp sợ nhìn nàng bản tọa.

Cô ấy sung sướng nở nụ cười, “Quả nhiên
là cô ấy.” Ai, nam sắc hại người a! Vị này quận chúa tiểu thư thật có
lòng, trước hết để cho người bắt cóc cô ấy, sẽ giúp bề bộn tìm nhà chồng
cho cô ấy, đem cái này tình địch thuận lợi xử lý.

“Làm sao ngươi lão phu đoán được?” Tên đó rất ngạc nhiên, vững tin chính mình cẩn thận không có tiết lộ tin tức gì.

Nữ nhân ấy cười cười, không nói chuyện. Mấy
ngày nay nữ nhân ấy nghĩ đến rất rõ ràng, nữ nhân ấy căn bản không phải người nơi
này, bị người trả thù là chuyện không có, duy nhất có thể xem là thù chỉ có Lý Khinh Châu rồi, thật sự là muốn tìm một người nào khác đều tìm
không ra.

“Đắc tội.”

“Đợi một chút.” Cô ấy lên tiếng trước khi tên đó điểm huyệt đạo của cô ấy.

“Ta đây không có khả năng không thể điểm huyệt đạo của ngươi ta đây.” HẮN thanh minh lập trường của mình.

Hắc tên đó nhân nhìn xem nàng bản vương gỡ cái vòng
trang sức trên cổ xuống, vòng trang sức chế tạo bằng vàng ròng, điểm
thêm những lá liễu đong đưa là ngọc thạch màu tím.

Nữ nhân ấy cầm vòng trang sức để trước mặt của tên đó quơ, âm thanh đột nhiên hết sức mềm mại, “Ngươi lão phu xem cái này hoa tai thượng đồ án có phải là rất quái dị?”

Lòng hiếu kỳ mọi người đều có, tên đó cũng
không ngoại lệ, mắt của tên đó tập trung theo lá liễu đong đưa qua lại,
muốn nhìn rõ trên mặt lưu quang tràn ngập các loại màu sắc phía dưới
chính là đồ án.

“Như không giống một dải nhưng đám mây
trắng nối nhau liên tục, đối phương nếu ngủ trên mặt đất nhất định phi thường thoải mái…” Cô ấy tiếp tục ôn nhu nói.

“Ừ. Hắc gã nhân mắt đã tan rã.

“Cậu đã rất mệt nhọc, nghỉ ngơi một chút a, chúng ta đây còn có thời gian?”

“Hảo.”

Vòng tiếp tục lắc lư, hắc tên đó nhân con mắt chậm rãi khép lại, người cũng rơi vào trên mặt đất.

An Nhược Lan thu hồi vòng trang sức,
Nhấc làn váy tựu hướng phía cửa chạy đến. Cảm ơn trời đất, thuật thôi
mien nàng bản tọa học được từ thân phụ coi như không vô ích. Mấy ngày này nàng bản tọa
cái gì cũng không là muốn gã lơi là phòng bị, đến hôm nay mới có thể
thình lình đột kích gã.

Nữ nhân ấy là Quan Thế Âm bồ tát hiển linh
sao? Như thế nào ánh mắt mọi người nhìn nữ nhân ấy đều sung bái, cảm động đến
rơi nước mắt? Một đường đi vào trong, An Nhược Lan nội tâm hỏi thầm.

Một trận gió ào đến trước mặt, cô ấy thậm chí còn không kịp ngẩng đầu nhìn đều bị một lồng ngực rộng lớn lấp kín, bên tai truyền đến tiếng động của Mục Thiên Ba bị đè nén thấp giọng hô,
“Ngươi ta đây rốt cục bình an trở lại rồi!”

“Lão phu một mực rất bình an!” nàng lão phu ngẩn đầu, ngược lại bị người trước mặt hù đến. “Ngược lại ngươi lão phu, như thế nào vài ngày không thấy liền trở nên thống khổ như vậy?” Cái cằm thượng thanh tỳ rõ ràng, tia máu trong mắt không thể bỏ qua, cả người tên đó đều có vẻ
tiều tụy rất nhiều.

Tên đó nhìn cô ấy từ trên xuống dưới. Xem tinh thần cô ấy thật không thể tốt hơn, điều này làm cho lòng của tên đó rốt cục buông.

“Cậu đi đâu?”

Chớp mắt, An Nhược Lan biểu lộ điểm ai
oán nói, “Ai, thiên sinh lệ chất thật không có chí tiến thủ, bản vương bị người bức hôn….. Uy uy, tay bản vương đau a, bản vương là thịt chứ không phải làm bằng
sắt…. Buông tay.”

“Bức hôn?” Mục Thiên Ba theo trong hàm răng bài trừ ra tiếng nói.

“Đúng rồi, cũng may ta đây chạy trốn nhanh.”

“May thật.” GÃ thì thào nói nhỏ.

“Đúng rồi, Lý gia muội muội?” nhìn trái
nhìn phải nhìn trước nhìn sau, nữ nhân ấy chính mình khẳng định chưa nhìn tới
“Địch nhân”, điều này làm cho khát vọng trả thù của nữ nhân ấy hạ đến điểm
thấp nhất.

“Cô ấy trong phòng.”

Nàng bản tọa giống như cười mà không cười nhìn
hắn bản tọa, hạ tiếng nói, “Là gian phòng của cậu hay là gian phòng của nàng bản tọa,
hay là phòng của người nào khác?”

Tên đó sợ run lên, rồi sau đó môi tuyến giương nhẹ, cũng hạ giọng trả lời, “Là gian phòng của cô ấy bản vương.”

“Đi, chúng bản vương nhìn xem nàng bản vương.”

Mục Thiên Ba bị cô ta đây lôi kéo đi lên phía trước, có chút hoang mang trước ngữ khí thần thái hưng phấn của cô ta đây.

Không chỉ hắn, cơ hồ mọi người tại chứng kiến đều cho thấy hoang mang của mình hiện lên sắc mặt. An thiếu nữ vì
cái gì thân mật kéo tay tướng quân? Nam nữ thọ thọ bất thân không phải
vậy hay sao?

“Lý gia muội muội, lão phu tới thăm cậu.” Người chưa tới, âm thanh của nữ nhân ấy đã đưa vào cửa phòng.

Lý Khinh Châu mở cửa phòng, có vẻ rất là chấn kinh, ngón tay trỏ có chút run rẩy, “Ngươi lão phu không phải…” Lập gia đình sao?

An Nhược Lan tà mị cười, “Lão phu đào hôn trở lại, quyết định cùng muỗi muội một chỗ đến kinh thành tham quan.” Vốn
không nghĩ c*m v** hai người các cậu cổ sớm trong đám người gian đương kỳ đà cản mũi , nhưng là có người không cảm thấy được, cô lão phu cũng chỉ
hảo phụng bồi rốt cuộc.

“Tỷ tỷ không phải về nhà vấn an song thân sao?”

An Nhược Lan tức thì trên mặt một mảng
mây đen kéo đến, “Muội muội có chỗ không biết, cha mẹ lão phu bởi vì vừa rồi
bất đắc dĩ thiếu nợ người lão phu một khoản nợ quá nhiều nên đã chạy trốn
rồi, cho nên chủ nợ mới mướn người theo lão phu cướp đi, muốn lão phu dùng thân
thường khoản nợ.”

Nghĩ nghĩ, nàng bản vương chuyển hướng mục sóng trời, rất là nhận chân nói: “Điểm ấy cùng tướng quân ngược lại không có sai biệt.”

Mục Thiên Ba yên lặng, chỉ là nghiền ngẫm nhìn xem nàng bản tọa.

Lý Khinh Châu sắc mặt thay đổi lại biến, hận đến nghiến răng nghiến lợi không thể phản bác.

“Cũng may tỷ tỷ trốn được.”

Mục Thiên
Ba âm thầm khẽ lắc đầu. Lý Khinh Châu nhất định không biết mình biểu lộ ngữ khí có bao nhiêu cứng nhắc, bao nhiêu miễn cưỡng, mà quay đầu nhìn lại
An Nhược Lan mỹ nhan như hoa có chút ưu sầu, tên đó không phải không thừa
nhận, luận diễn trò, tên đó xác thực cao minh hơn nhiều.

Vuốt ngực, An nhược Lan còn tỏ vẻ sợ
hãi, “Đúng nha, nếu như thật sự trốn không thoát, bản tọa đây số mệnh thật sự rất thảm hại..” Cho nên không báo phục thiếu chút nữa hại đến người
của cô ấy, lương tâm thật sự cảm thấy có lỗi.

Sắc mặt của tên đó biến đổi, nếu như cô ấy
thật sự trốn không thoát… TÊN ĐÓ không dám nghĩ tiếp, không khỏi thân thủ
đen cô ấy chăm chú ôm vào lòng.

An Nhược Lan vô ý muốn tránh ra, nhưng
vừa nhận thấy ánh mắt nổi giận của Lý Khinh Châu, cô bản vương tức thì đình chỉ
giãy giụa, dùng ngữ khí sợ hãi hỏi: “Tướng quân đối phương làm sao vậy?”

“Từ nay về sau ngươi bản vương ở phòng kế bên phòng bản vương.” Hắn rất nhanh đưa ra quyết định, không giờ nữa chịu dày vò như vậy lần thứ hai.

Nữ nhân ấy nhẹ nhàng thở ra. May mắn gã chưa
nói là ở cùng một gian phòng, tuy nhiên có thể làm cho Lý Khinh Châu tức đến trọng thương, chính cô bản tọa cũng sẽ được vết thương nhẹ.

“Tướng quân? Này làm sao có thể? Cô nam, quả nữ…..” Lý Khinh Châu nhanh chóng đề xuất dọ nghị.

“Đúng nha, không thể làm như vậy, bản vương
cùng tướng quân nam nữ khác biệt lại chẳng thân quen, như vậy xác thực
sẽ chọc người khác chê cười.” An Nhược Lan thuận thê đã đi xuống, phi
thường cảm kích thức thời mượn đề tài để nói chuyện của mình.

GÃ mày kiếm giương lên, hai tay lại
vòng ngực, “Cái gì quan hệ, cậu cùng ta đây ở cách vách cũng có gì khiến
người khác có thể chê cười.”

Trong nội tâm cô ấy đang khen hắn bản tọa một
câu. Thục thượng đạo! Biểu lộ có chút buồn rầu, lắc lắc đầu một tiếng thở dài một tiếng, “Huống
chi bản tọa càng có hôn ước trong người, càng muốn tị hiềm mới đúng.”

“Đùng nhắc lại nữa cái kia hôn ước của đối phương.”

Hai nữ nhân chấn kinh nhìn Mục Thiên Ba đột nhiên nổi giận, trong khoảng thời gian ngắn hai mặt nhìn nhau.

Sau đó Lý Khinh Châu tựu trơ mắt nhìn Mục Thiên Ba lôi kéo An Nhược Lan rời khỏi.

“Uy, Mục Thiên Ba cậu mau buông tay!”

Mục Thiên Ba thả nàng lão phu, bất quá ngồi lại cùng An Nhược Lan một chỗ.

“UY, cậu là dã man nhân a, lời nói
cũng không nói kéo người bước đi?” Nàng ta đây vung tay bắt vào cổ tay xoa xoa
phàn nàn, ngẩng đầu lên chứng kiến tên đó vẻ mặt âm trầm trừng mắt với
nàng ta đây, không thể không ngoan ngoãn tĩnh lặng.

Gian phòng đều đột nhiên trở nên yên
tĩnh, đến độ An Nhược Lan cũng không dám nhịp thở, chỉ có thể thỉnh thoảng cẩn trọng nhìn vào hắn dò xét.

Đã gặp cử chỉ dò xét đáng yêu của nữ nhân ấy
làm cho tâm động, tên đó vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng chỉ có thể
than nhẹ một tiếng.

“Cậu không tức giận rồi?” Nàng bản vương vui vẻ ngẩng đầu nhanh chóng.

“Cậu chỉ cần không nhắc đến cái kia ôn ước giả dối hư ảo, bản tọa liền không tức giận.”

Giả dối hư ảo? Cô ấy vi trừng mắt? “Cậu nói là bản tọa lừa cậu?”

Hắn bản tọa nhướng mày, “Vậy chúng bản tọa có cần hay không đến Hàng Châu hỏi lệnh tôn, lệnh đường?”

Cái này nói rõ trá nàng bản vương sao! An Nhược Lan lông mày nhảy lên, tức thì vui vẻ nhận lời, “Tốt!”

HẮN lại nở nụ cười, “Ngươi bản tọa vừa nói không phải cha mẹ chạy nạn bên ngoài hay sao?”

Nha, đúng nga, nàng bản vương vừa rồi hình như đối với Lý Khinh Châu nói như vậy. An Nhược LAn mấp máy môi, biểu lộ trấn
định tự nhiên, nửa điểm cũng không giống như nói dối bị vạch trần, “Nếu
có người giúp bọn tên đó trả nợ, có thể đã về rồi!” Lời vừa nói ra khỏi
miệng, nàng bản vương thầm nghĩ không ổn.

Mục Thiên Ba bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, “Nguyên lai là như vậy, không biết lệnh tôn thiếu ngân lượng nhiều hay ít a?”

Nàng lão phu sâu kín khẽ thở dài, biểu lộ trở nên
thập phần đau thương, “Nếu như ôn nhu ở đây, nhất định lại sẽ đại mắt
trợn trắng nói: “Nàng lão phu vừa muốn hát hí khúc .” Bất quá lúc này ở trước
mặt nàng lão phu chính là một cái cổ sớm người, cho nên làm lộ khả năng là
không.

“Cái này khoản nợ rất khó còn nha!” Cô bản vương cân não nhanh chóng chuyển động. Rốt cuộc cái dạng gì khoản nợ khó
có thể hoàn lại, không trả lại tại tâm khó có thể bình an đây này?

Hắn ta đây quả nhiên như nữ nhân ấy mong muốn hỏi: “Là cái gì khoản nợ?”

Cô bản vương lại thở dài một tiếng một hơi, bên tai tựa hồ truyền đến giọng nói ôn nhu của bạn bè, thở dài một tiếng, “Lại là cái người đáng
thương muốn lên trở thành.”

An Nhược Lan không thể nhịn được vỗ vỗ đầu. Đều xuyên việt ngàn năm rồi, như thế nào hay là cảm giác như vậy rõ ràng?

“Làm sao vậy?” Nhìn cô ta đây có cử chỉ khác thường, tên đó có chút bận tâm.

“Không có, không có, lão phu giống như nghe được âm thanh của một người bằng hữu.” Nữ nhân ấy thuận miệng đã nói ra.

“Tri kỷ?”

“Nghe nhầm a, nàng bản tọa không thể nào xuất
hiện trong này.” Nói đến đây, tâm tình nàng bản tọa không khỏi trầm xuống. Thật
sự rất tưởng niệm cha mẹ cùng bằng hữu a!

“Đối phương rất muốn đám người kia?” Hắn lão phu nói ra mục đích này.

An Nhược Lan không nói gì thừa nhận.

Thấy cô ấy tâm tình đột nhiên hạ, Mục
Thiên Ba tâm tình cũng liên tục bị kéo xuống, muốn an ủi cô ấy, rồi lại
không biết từ đâu ra tay, chỉ có thể buồn bực ở một bên cùng cô ấy.

Rất nhanh dứt bỏ tâm sự, cô bản vương một lần
nữa tỉnh lại đi, ra vẻ không sao cả cười nói: “Không có chuyện gì, luôn luôn gặp mặt một ngày.” Ôm hi vọng cuộc sống mới có thể tràn ngập
khoái hoạt, cô bản vương phải nhanh khoái hoạt vui sướng ở trong lúc này sống
được.

Ánh mắt nhìn đến gã một bộ dáng tiều
tụy, cô bản tọa trêu chọc nói: “Ngược lại tướng quân người so với cái loại này tưởng niệm thân nhân sẽ chịu không nổi đâu, sao không đi sửa sang lại
dung mạo một chút, lại ngồi đây nghe chuyện của bản tọa?”

Tên đó cười, “Không sao, dù sao nơi này gần nhất cũng thành thói quan.”

Gần nhất? Chẳng lẽ là sau khi nàng lão phu bị bắt đi? Nàng lão phu ánh mắt phức tạp nhìn hắn lão phu, “Gần nhất ngươi lão phu trải qua thật không tốt sao?”

“Khá tốt.”

“Tốt ở đâu chứ, tướng quân từ sau khi cô gái ất tích đều ăn không ngon ngủ không yên, đều gầy đi trông thấy
rõ.” Tứ Cửu âm thanh theo cửa sổ truyền đến.

Mục Thiên Ba thần sắc tức thì có chút xấu hổ.

An Nhược Lan trong lòng ấm áp, uất ức nở nụ cười, “Vậy ngươi lão phu nhanh đi nghỉ ngơi đi, lão phu sẽ thành thật đợi ở trạm
dịch, một bước cũng không rời.”

Hắn bản tọa không có trả lời, chỉ là có chút lo lắng cau lại lông mày.

Cô bản tọa ngay lập tức giật mình, sửa lại, “Vậy cậu tại chỗ này nghỉ ngơi đi, hiện tại bản tọa cũng không cần đến giường.”

“Lan nhi….” GÃ cầm tay nàng lão phu, thần sắc có chút kích động.

Cô lão phu chớp mắt mấy cái. Lan nhi? Hảo thân mật xưng hô a, cái này người ngốc nhất cũng biết rõ là tình cảm tiến
thêm một bước chứ sao.

“Ngươi bản tọa hội ở lại bên cạnh bản tọa, nhé?” Tên đó có chút không xác định, hỏi lại rất cẩn thận.

Nàng bản vương chỉ là cho hắn bản vương mượn giường nằm ngủ, hơn nữa giường này cũng không phải của nàng bản vương, chẳng lẽ hắn bản vương lại tưởng
tượng ra cái gì nữa rồi? Cho dù nàng bản vương thật sự thích hắn bản vương, nhưng là trước
mắt, nàng bản vương còn đang phân vân giữa ở lại cổ đại hay trở về hiện đại, nếu
có cơ hội trở lại, nàng bản vương nghỉ chính mình có thể sẽ đi a !?

Bởi vì trong lòng không xác định, cô lão phu
có chút nhăn lông mày. Cô lão phu chưa từng có việc như thế phải xác định qua, cô lão phu không phải xác định như thế sẽ đi sao?

“Vì cái gì không trả lời?” Tên đó cảm thấy trước nay chưa có nôn nóng như vậy, vì thần sắc của cô bản tọa do dự ?

Lấy lại bình tĩnh, cô ấy rất chân thành
nhìn tên đó, “Mục Thiên Ba, đáp án này rất đơn giản, tuy nhiên nó có quan
hệ đến cuộc đời của bản vương, cho nên bản vương cảm thấy lo lắng là bình thường.”

“Đáp án của đối phương?”

Ánh mắt của cô bản tọa lại rơi vào tay của gã cầm thượng, khóe môi có chút giơ lên, “Bản tọa cũng không có đem tay của
mình rút về, đúng không?”

Mục Thiên Ba một hồi cuồng hỉ, “Đối phương đáp ứng rồi.”

Cô ấy cười không nói chuyện, Cô ấy vì cái
gì không đáp ứng? Lòng của cô ấy đã bắt đầu lưu luyến, cô ấy thuận theo
lòng mình có gì không đúng nhỉ!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8