Ba Mươi Sáu Kế Cầm Tướng Quân
Chương 7
áng sớm, An Nhược Lan có cảm giác trong
quan dịch khắp nơi tràn đầy không khí quỷ dị, chính xác là, mọi người
trong quan dịch rất kì quái.
Đi ngang qua hành lang gấp khúc thì gặp
Tứ Cửu đang rãnh rỗi, thừa dịp hỏi tên đó: “Ngươi lão phu nói thử xem tại sao mọi
người lại nhìn lão phu với ánh mắt kì quái như vậy?” Làm cho cô ấy như muốn
phát điên lên.
TÊN ĐÓ liền rụt rụt, tiếng rất nhỏ nói với nàng bản tọa: “Mọi người đều biết gia tối hôm qua ở tại phòng của đối phương không có trở về.”
“Đám người kia làm sao mà biết được?” Nàng bản tọa hiểm nghèo nhìn đến tiểu thị đồng rõ ràng đang muốn chui xuống đất.
Hắn lão phu chột dạ gãi đầu, “Lão phu…lão phu….lão phu không cẩn thận lỡ miệng nói.”
Không cẩn thận? An Nhược Lan hoàn toàn
không tin, dựa vào nữ nhân ấy thấy rõ là tên đó cố ý nói, tiễu tử này không biết
vì cái gì chính là xem lý quận lớn chủ không vừa mắt, rất sớm từ trước
đều liên tiếp đối với nữ nhân ấy “Hiếu dùng đại nghĩa”, liên tiếp thêm mắm
thêm muối châm ngòi ly gián, không chừng nữ nhân ấy cùng Lý đại tiểu thư đến
nước này cũng một tay do tên đó.
“Lão phu chỉ hiếu kì, Tứ Cửu, rốt cục đối với cậu làm vậy thì có gì tốt?”
Ánh mắt của cô bản tọa nói cho Tứ Cửu biết nếu không nói thật tên đó nhất định phải chết, tên đó nhanh chóng thức thời quyết
định nói thật, “Bản tọa nghe những tri kỷ làm ở Vương Phủ nói qua, quận
chúa tình tình thật không tốt, thường xuyên đánh chửi hạ nhân.”
Nhân bất vi kỉ, chân lý này dù ở bất kì
nơi nào cũng là lời lẽ chí lý a! Náo loạn nửa ngày, thằng nhóc này cũng vì
lợi ích cho tương lai của bản thân sau này.
Cô ấy hé mắt nhìn tên đó, giống như cười mà
không phải cười nói, “Làm sao cậu không nghĩ lại, vạn nhất lão phu cũng đối với hạ nhân không tốt thì sao?”
GÃ cười hắc hắc: “Ngài xem xét cũng
biết là có tâm địa lương thiện.” Mặc dù chuyện này đối với gã cũng thập phần nghi vấn, nhưng hiện tại bảo vệ tính mạng quan trọng hơn.
Nữ nhân ấy lộ ra một nụ cười ôn nhu, thuận tay vỗ vỗ đầu của hắn ta đây, “Tuy cậu biết vuốt mông ngựa, nhưng là ….” Nữ nhân ấy
sắc mặt bỗng dưng trầm xuống, nắm chặt lỗ tai của hắn ta đây gằn từng chữ nói
ra, “Nhưng lần này không thể nuông chiều cậu, bởi vì quan hệ đến thanh danh của ta đây.”
“Đau a, thiếu nữ đối phương nhẹ tay chút!” Tứ Cửu đau đến oa oa kêu to.
“Lực đạo quá nhỏ, lão phu sợ ngươi lão phu sẽ không nhớ lâu a!”
“Dài quá dài..” Hắn lão phu cật lực thanh minh.
“Cho nên?” Nàng bản vương cố ý kéo dài giọng nói.
Tứ Cửu nhanh chóng chỉ tay lên trời thề,
tràn ngập khí phách nói: “Lão phu sẽ đi giải thích với mọi người, gia là ở
phòng của ngài nghỉ ngơi, nhưng nửa đêm ngài có đền hoa viên xem những
vì sao.” Ai tin a!
“Loại này giải thích bản tọa đều không tin,
cậu cho rằng sẽ có ai tin?” Tay nữ nhân ấy tức thì gia tăng lực đạo, thõa
mãn nhìn Tứ Cửu cau chặt lông mày.
“Gia ngủ ở phòng của ngài, chính ta đây cũng ở cùng bên trong.” Cuối cùng tên đó vẻ mặt khổ đau nói ra đáp án này làm nữ nhân ấy thỏa mãn.
Do dự, tên đó bồi thêm một câu: “Lão phu đây đợi trong phòng làm gì?”
An Nhược Lan không hề nghĩ ngợi, tựu ngón tay điểm vào trán tên đó.
“Đối phương thực ngốc, không tự mình nghĩ,
đối phương làm đối phương hầu để làm gì a!” Khinh bỉ nhìn tên đó, người hầu như vậy
đầu óc cũng không linh hoạt được chút nào.
TÊN ĐÓ ủy khuất lau trán, lẩm bẩm nói, “Gia từ nhỏ đã nói cho bản tọa biết làm người phải thật thành thực.”
Nữ nhân ấy trừng mắt, “Chẳng lẽ tên đó không nói cho cậu biết, làm người phải hiểu được báo ứng sao?”
Chính là lần này hắn bản vương một chút cũng không nghĩ đến báo ứng, nhưng là lời này hắn bản vương không dám nói ra.
Nàng lão phu xoay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, xoay người lại: “Chủ tử các đối phương thật là kì quái.”
Tứ Cửu khuôn mặt ngây ngốc.
“Bản vương chỉ để cho tên đó trong phòng nghỉ ngơi một chút, như thế nào mà tên đó ngủ đến mặt trời lên cao vẫn chưa dậy?”
Làm hại bốn phía quan dịch đồn thổi, thêm tiếng xấu đồn xa, làm cho cô ấy cũng trở nên thành người làm chuyện xấu.
Ai! Thật sự là không thể không thở dài một tiếng.
Như thế nào dù vô luận nàng ta đây ở đâu, chuyện xấu cũng như hình với bóng?
Nhưng lại luôn không ly khai chuyện tình tay ba … Diễn kịch? Đây chẳng
phải gọi là hồng nhan họa thủy hay sao?
“Rõ ràng là ngươ không cho gia về phòng nghỉ ngơi a!” Tứ Cửu rốt cục cũng bắt được cơ hội, quang minh chính đại phàn nàn.
An Nhược Lan mấp máy môi, không có lên
tiếng. Nhìn gã dung mạo tiều tụy trước mắt, dù tâm địa sắt đá cũng
không thể thờ ơ, huống chi nữ nhân ấy căn bản là không phải.
Dù sao, cô lão phu cũng đã đồng ý ở lại bên
cạnh hắn cả đời, nhìn hắn khỏe mạnh cô lão phu cũng hạnh phúc, cô lão phu làm vậy
không có gì đáng trách, cho nên, thấy Tứ Cửu chậm rãi lộ ra một vòng
buồn rười rượi.
“Gia phân phó không cho người gọi tên đó.” TÊN ĐÓ vội vàng đổi giọng.
Nàng bản vương thỏa mãn gật gật đầu mỉm cười “Người hầu như vậy mới có tiền đồ nha, cố gắng làm cho tốt.”
“Tiền đồ?” Tên đó rất ngạc nhiên, “Tiền đồ của lão phu sẽ là cái gì?”
Sờ lên cái cằm, An Nhược Lan ra vẻ suy tư trầm ngâm môt lát, “Cậu sẽ đem vị trí Mục gia tổng quản làm mục tiêu a!”
“Tổng quản?” Tứ Cửu run lên: “Ta đây xem hay là từ bỏ a!” Lão tổng quản nếu biết được chuyện này, trước hết sẽ đem gã giết bỏ a.
“Không có chí khí.”
“Bản vương cảm thấy được bình an thì tốt rồi.” Nụ cười của gã có vẻ có mấy phần ngại ngùng.
Nghe được cái kia nguyện vọng chất phác, nàng ta đây lại nở nụ cười, nụ cười kia tựa như hoa quỳnh đêm trăng nở rộ, huyền ảo diệu kì.
Hắn há to mồm, ngạc nhiên nửa ngày, cuối cùng mới lắp bắp nói, “Thật… thật … thập đẹp a!”
Nàng bản vương mới muốn cười bộ dạng ngốc nghếch của gã. Lại nghe được từ xa có tiếng kêu lo lắng.
“Lan nhi, cậu ở đâu?”
Nương theo đó là tiếng bước chân dồn
dập, lũ người kia chứng kiến Mục Thiên Ba thần sắc bối rối xuất hiên phía trên hành lanh gấp khúc.
“Ta đây ở đây này! Có chuyện gì vậy?”
Một tay to kéo nữ nhân ấy vào trong ngực, cảm
nhận được nhiệt độ cơ thể của nữ nhân ấy, hắn bản tọa thở dài một tiếng một tiếng, “Cậu không
có việc gì là tốt rồi.”
An Nhược Lan trong mắt hiện lên một vòng cảm động, nguyên lai nam nhân này lại cho rằng cô ta đây lại một lần nữa mất tích! Thân thủ lặng lẽ vòng qua ôm lấy eo của hắn ta đây, đem mặt dán tại lồng ngực của hắn ta đây, giống như cam đoan nhẹ nhàng nói, “Ta đây từ nay về sau sẽ
không đi mà không từ biệt.”
“Tướng quân….”
Lý Khinh Châu trên hành lang khiếp sợ
nhìn hai người cùng ôm một chỗ. Giữa ban ngày ban mặt, trước mặt hạ
nhân, chúng hai người rõ ràng cùng ôm một chỗ!
An Nhược Lan thần sắc như thường hướng nàng ta đây chào hỏi, “Muội muội khỏe a!”
“Các cậu….” Lý Khinh Châu không cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt ý mình. Cái này quá mức không biết cảm thấy thẹn rồi!
Mục Thiên Ba buông người trong ngực ra,
đối cô bản vương mềm mại như nâng hoa, ngữ khí nhẹ đạm nói, “Chúng bản vương rất tốt,
tạ ơn thiếu nữ quan tâm.”
Lý Khinh Châu lặng lẽ nắm chặt tay. Cô ấy không phải quan tâm, cô ấy là ghen ghét, tức giận.
An Nhược Lan trợn mắt há hốc mồm nhìn Lý Khinh Châu, trước tiên chính mình không rõ vì cái gì, cô ấy dùng chủy
thủ làm tổn thương chính cánh tay cô lão phu.
Máu theo miệng vết thương chảy ra, rất
nhanh nhuộm dần một mảng lớn, đập vào trong mắt một màu đỏ tươi, phá lệ
kinh tâm động phách.
“Cậu vì cái gì tổn thương lão phu?”
Đối mặt với chất vấn của Lý Khinh Châu,
An Nhược Lan rất ngạc nhiên. Cô ấy làm ? Một đạo linh quang hiện lên trong tâm trí, rồi đột nhiên cô ấy hiểu được mục đích của Lý Khinh Châu hôm
nay hẹn cô ấy đến…. vu khống hãm hại cô ấy!
“Lão phu không nghĩ cậu như vậy yêu tên đó.” Cô lão phu không thán phục không được, thủ đoạn như vậy thật kịch liệt.
“Bản tọa vừa bắt đầu mười lăm tuổi đã chuẩn bị làm tân nương của tên đó.” Lý Khinh Châu ánh mắt đã bắt đầu trở nên mê ly.
Mười lăm tuổi? Quả nhiên lập chí muốn
sớm làm, cô ấy hiện tại mười tám tuổi mới yêu người không phải đã không
bằng cô ấy lão phu rồi sao? An Nhược Lan chắm chú tự hỏi vấn đề này.
“Cho dù như vậy, nhưng ngươi bản tọa tự tổn
thương bản thân mình thì được gì?” Cô bản tọa không rõ dùng thủ đoạn này lấy
được còn có thể gọi là yêu sao?
Lý Khinh Châu đắc ý cười, “Bởi vì phụ
thân bản vương đã hướng hoàng thượng yêu cầu tứ hôn, mà đối phương, hiện tại biết
được tin tức này liền đâm bản vương bị thương.”
Nàng ta đây bừng tỉnh đại ngộ, con mắt chớp
chớp, “Hoàng thượng muốn tứ hôn?” Cổ đại có điểm này không tốt, quyền
của vua lớn hơn hết thảy, nàng ta đây cứ như vậy nhận thua, chắp tay nhường
cho?
“Đúng rồi, hơn nữa tên đó ghét nhất nữ nhân độc ác.”
“Cậu đang ở đây nói mình sao?” An Nhược Lan rất sửng sốt nhìn nữ nhân ấy.
Lý Khinh Châu tiếu dung hơi bị cứng đờ.
Ánh mắt An Nhược Lan rơi vào thanh chủy
thủ trên tay nàng bản tọa, bất động thanh sắc nói: “Cậu dùng tư cách của một
quận chúa có địa vị cao quý, theo bản tọa một kẻ dân chúng bình thường tranh
một người nam nhân, nếu như thất bại, có phải thật là mất mặt?” Nàng bản tọa
nghĩ Lý Khinh Châu yêu rất là phức tạp, mặt nhân tố chỉ sợ chiếm được
cũng không nhẹ.
Lý Khinh Châu sắc mặt có chút phát xanh, “Bản vương sẽ không thua.”
Cô ấy hiểu được gật gật đầu. Cô ấy đoán đúng, không thừa nhận cũng không còn quan hệ.
“Muội muội có chuýt hy sinh bản thân như vậy, bản vương không làm chút gì đó, cũng hiểu được gắng gượng qua toan tính
không đi… nàng bản vương chậm rãi nói, trên mặt hiển hiện một nụ cười thân thiện,
kế tiếp lại ngay tức thì đoạt đi thanh chủy thủ sắc bén sáng loáng kia.
“Đối phương muốn làm gì?” Sự việt đột nhiên diễn ra, Lý Khinh Châu lại càng hoảng sợ, bản năng vung tay chém tới.
Thời gian đột nhiên dừng lại, Lý Khinh
Châu há hốc mồm nhìn sự việc diễn ra hết thảy. Chủy thủ đâm vào dưới
sườn trái của An Nhược Lan, mà tay của mình lại chộp vào đuôi dao phía
trên.
Đau quá, thật sự đau quá! An Nhược Lan
thống khổ cau chặt lông mày, cắn răng không có lên tiếng. Khổ nhục kế
nha, tất cả mọi người đều có thể sử dụng, để xem ai càng có thể thông
suốt đi ra ngoài.
Lý Khinh Châu chưa từng nghĩ sự việc lại diễn ra thành như vậy.
An Nhược Lan còn không nghĩ sự tình đến
như vậy, không xảo không thành thư a! Một màn này khiến cho Mục Thiên Ba vừa bước vào cửa thấy được.
“Chuyện này không liên quan đến Lý gia
muội muội.” Nàng ta đây vượt lên lên tiếng trước. Bởi vì cái này giả vờ thật
thì thật cũng thành giả. Nàng ta đây tin tưởng tuyệt đối không có người tin
nàng ta đây nói.
“Ngươi lão phu không cần thay nữ nhân ấy che giấu, lão phu
đều thấy được.” Hắn lấy tốc độ cực nhanh giúp nữ nhân ấy điểm huyệt cầm máu,
chứng kiến miệng vết thương, lông mày không khỏi cau chặt.
Quả nhiên
lời nói của Mục Thiên Ba cũng giống như cô lão phu nghĩ. Thêm sắc mặc gã lại
đen đến khó coi, đến lúc này An Nhược Lan lại thay Lý Khinh Châu lo
lắng.
“Nghe rõ lời nói của bản tọa, ngươi bản tọa là quận
chúa nên chú ý địa vị cùng tư cách, không nên tiếp tục làm ra những
chuyện gây thương tích làm mất thể diện. Chuyện hôm nay bản tọa không truy
cứu, thỉnh quận chúa tự giải quyết cho tốt.”
Lý Khinh Châu sắc mặt xám ngoét nhìn tên đó, “Thật không phải là bản tọa.”
“Bản vương một mực không nói rõ thân phận của
cậu là sợ cho cậu gặp phải khó khăn, chính là, những chuyện cậu
làm đến ngày hôm nay, đã để cho bản vương không thể không làm rõ hết mọi
chuyện.”
“Cô ta đây rõ ràng đã sớm biết ta đây là quận chúa.” Cô ta đây không phục.
“Ta đây nói nữ nhân ấy biết.”
Rõ ràng là Tứ Cửu tiết lộ nha, người này thật là. Dưới xương sườn truyền đến khổ đau làm cho An Nhược Lan có
chút hối hận mình ra tay quá nặng, nghĩ thầm nếu người làm thiết thì tốt rồi, sẽ không như vậy đau nhức.
“Phụ vương bản vương đã hướng hoàng thượng tứ hôn rồi, bản vương sẽ sớm là tân nương của ngươi bản vương.”
Mục Thiên Ba lạnh lùng liếc nàng bản tọa, không
nói một lời, thân thủ ôm lấy An Nhược Lan, làm cho nàng bản tọa tâm lí không
chuẩn bị trước kêu lên, “Đối phương ôm bản tọa làm gì?”
“Trở về băng bó miệng vết thương.”
Nữ nhân ấy bị thương cũng không phải là chân,
bất quá, ngắm qua sắc mặt lạnh lùng của tên đó, nữ nhân ấy phi thường sáng suốt
không có làm trái lại.
Người nha, sẽ không nhắm mắt nhìn thần chịu khổ đau.
“Mục Thiên Ba, sao cậu có thể đối với bản tọa như thế….” Sau lưng truyền đếnh giọng nói không cam lòng chất vấn của Lý Khinh Châu.
Bất quá, không có người trả lời cô lão phu.
Hoa rơi cố ý đến bên dòng nước chảy, tiếc rằng nước chảy vô tình đối hoa rơi.
“Đối phương đi ra ngoài.”
“Miệng vết thương cần phải băng bó.” Tên đó rất kiên quyết.
“Cậu mau đi ra.” Thái độ của cô ta đây so với tên đó càng kiên quyêt hơn.
Tứ Cửu ở hành lang không biết làm gì
nhìn trời than thở. Lũ người kia đến tột cùng còn muốn tranh chấp bao lâu? Nếu như An cô gái tổn thượng thật sự nghiêm trọng thì cứ như vậy sẽ sớm
mà chết a!
Trong phòng hai người như trước vẫn
giằng co, An Nhược Lan núp ở góc giường chết cũng chịu để gã băng bó.
Mục Thiên Ba đứng bên giường tiếp tục bền bỉ.
“Thương hại dưới xương sườn, ta đây nhưng là tự chính mình lo được.” Nam nhân này rõ ràng là ý không ở trong lời,
nữ nhân ấy tuyệt đối không nhượng bộ,
“Lão phu chỉ lo lắng cho đối phương.”
“Cám ơn quan tâm, nhưng tự năng lực của lão phu có thể làm được, cũng không nhọc phiền đến tay tướng quân.”
Hảo ý tâm lĩnh, xuân quang tuyệt đối
không lộ ra ngoài. Cô ấy cũng không phải đứa đần, tại cổ đại nữ tử cho dù bị nam nhân nhìn thấy một đoạn cánh tay, cũng là sẽ đối với đối phương
phụ trách, dù cho Đường triều tư tưởng có thoáng hơn một chút, nhưng nếu để cho gã băng bó, bị nhìn qua cũng không chỉ là cánh tay, cô ấy liền
quyết liệt từ chối.
Nữ nhân ấy phải thừa nhận bị lời nói của Lý
Khinh Châu đả kích đến. Vạn nhất lão hoàng đế hứng lên ban hôn cho bọn
họ, nữ nhân ấy không được không thể để lộ ra ngoài ánh sánh đích tình nhân?
Vân vân, cô ấy mắt nhắm mắt mở nhìn tên đó.
Chẳng lẽ nam nhân này cũng nghĩ đến điểm này, cho nên hiện tại mới vô
luận thế nào cũng phải nhìn đến cô ấy cởi áo nới dây lưng sau là xuân
quang vô hạn?
Cái này, cái này quá ác liệt đi.
Hắn bản tọa tìm đường sống trong cõi chết, có
thể cô ấy liệt, chẳng phải chết không có chỗ chôn. Cô ấy kiên quyết không
làm nhỏ, hơn nữa có thể dẫn đến cô ấy làm không tốt sẽ mưu hại chính
thất, như vậy chẳng phải là mỹ nhân rắn rết.
Di!
Cô lão phu như lại loáng thoáng nghe được
không trung truyền đến một đạo tiếng kêu quen thuộc, “Xà… mỹ nhân!” Đám
người kia hiển nhiên không gọi cô lão phu là mỹ nhân rắn rết, liền đem chữ ở
giữa kia kéo phát triển âm, cô lão phu lòng dạ biết rõ, mà cô lão phu cũng không
muốn có một ngày danh xứng với sự thực.
“Đối phương thật sự không bao?” Hắn ta đây cau mày.
“Thật sự kim đúng là.”
“Được rồi.”
An Nhược Lan một hơi còn chưa nuốt vào trong bụng gã đã tấn công.
“Đối phương….” Người xấu, rõ ràng điểm huyệt
a, a a, tức chết cô ấy! Hôm nay cô ấy thực trở thành cá nằm trên thớt, mặc tên đó muốn làm gì thì làm.
“Đắc tội.” GÃ mang theo vài phần xin lỗi.
Biết được tội còn làm, hắn là người xấu, người xấu vàng thật không sợ lửa.
Hơi quá đáng, cái này hơi quá đáng, tên đó
điểm huyệt cho cô ấy như thế nào lại không điểm huyệt ngủ. cứ như vậy cho cô ấy ý thức rõ ràng nhìn người khác lấy hết xuân quang, vậy thật không
phải dày vò phàm thường, cho dù c** q**n áo cho cô ấy chính là người cô ấy yêu cũng không được.
Bởi vì thời gian kéo qua được bao lâu,
máu dính lại cùng quần áo tại một chỗ, Mục Thiên Ba dùng vải bông thấm
nước chậm rãi cùng quần áo nhấc lên, tẩy trừ miệng vết thương, bôi
thuốc, cuối cùng băng bó.
Này trong đó, An Nhươc Lan mắt lom lom
theo dõi hắn, phát hiện hắn coi như quân tử, ngoại trừ miệng vết thương
không xem những địa phương khác, tỷ như nàng lão phu như vậy, ngược lại không có nhìn nhiều.
Bất quá, thực sự làm cho cô ấy tâm lý có
chút không cân bằng. Vì cái gì không nhìn, dáng người cô ấy không đẹp
sao? Hay là lực hấp dẫn không đủ lớn?
Tại lúc nữ nhân ấy đang miên man suy nghĩ, hắn dùng tốc độ cực nhanh băng bó xong tất, cũng không ngẩng đầu lên sắp bị đơn phi đến trên người nữ nhân ấy, không nghĩ tới tay không toan tính vô ý
lướt qua ngọc phong cao ngất của nữ nhân ấy, nhanh chóng hai người đều có chút run rẩy.
Bốn mắt nhìn nhau, thời gian dường như tại khoảnh khắc này bất động, thiên địa trong lúc đó tựa hồ cũng dư thừa đối với họ.
Chăn đơn choàng tại trên người cô ta đây, hai vai tuyết trắng lộ ra ngoài, trong lúc vô tình tăng thêm rất nhiều
hương vị mị hoặc, điều này làm cho trong nội tâm cô ta đây rất là cân đối,
nếu chỉ một mình cô ta đây cảm thấy khó xử thì thật là mất mặt.
Mục Thiên Ba ngay tức thì cởi bọ huyệt
đạo của nàng bản tọa, tức thì rời giường ba thước, đè nén chính mình h*m m**n,
sợ sẽ tổn hại đến nàng bản tọa.
“Hiện tại có thể đi rồi a, miệng vết
thương của bản vương được ngươi bản vương băng rất kỹ.” Đường lui cuối cùng cũng bị
phong kín rồi, được rồi! Lý gia quận chúa, chúng bản vương chờ xem nai chết về
tay ai.
“Thực xin lỗi!”
Nghe hắn lão phu thấp giọng nhận lỗi, cô lão phu nhịn
không được liếc mắt. Muốn làm đều làm xong hết mới nói những lời này,
thật sự không có thành ý.
“Bản tọa sẽ phụ trách.”
Nhìn a, gã để cho cô ấy đoán đúng. An
Nhược Lan tực đầu chuyển hướng quay mặt vào bên trong, sợ chính mình
không cẩn thận để người nào đó thực hiện được gian kế, sắc mặt thì có
nghĩ xúc động rống người.
Thục nữ, thục nữ! Vì cái gì từ lúc gặp được người nam nhân này, nữ nhân ấy liền làm bộ thục nữ đều rất khó khăn a?
***
Trăng sáng giữa đêm, gió to dễ gây cháy.
Đêm im ắng như mực, một cái bóng đen như gió lướt vào trong quan dịch.
Tại góc đình viện, trong bóng tối truyền ra tiếng người rất nhỏ, làm cho đêm yên tĩnh tăng thêm vài tia hào khí biến hóa kì lạ.
“Thứ này thật sự có hiệu lực?”
“Đây là đặc chế của Miêu Cương, ly tâm tán, chưa từng thất thủ qua.”
“Chuyện này làm thành, lão phu đồng ý đáp ứng thực hiện chuyện của đối phương.”
“Ty chức cũng nên đi.”
“Đi thôi.”
Trăng sáng lòe ra tầng mây dày đặc, vụng trôm rơi xuống một đạo ngân bạch nguyệt quang, theo dưới cây đi ra là
một người, giống như một nữ tử, trong mắt lại tràn đầy khôn cùng lòng đố kị cùng hận ý.
Lý Khinh Châu nắm chặt trong tay bình
sứ, dùng sức mấp môi dưới. Cô ta đây nhất định phải trở thành vợ của gã, bất kể một cái giá quá lớn, bất kể hậu quả.
Thân ảnh của nữ nhân ấy biến mất tại trong đình viện, mà một tường chi cách trong ngõ nhỏ, hai người theo chỗ tối đi tới.
Trăng sáng chui ra khỏi mây đen, ánh
sáng chảy tràn ngập trên mặt đất, rơi vào trên người bạch hắn thiếu phụ
khiến nữ nhân ấy xem ra tựa như tiên tử thánh khiết từ Cung Nguyệt hạ phàm.
Tú khí lông mày nhẹ chau lại, thiếu phụ biểu lộ dẫn theo vài phần hoang mang, “Ly tâm tán là cái gì?”
Cùng màu với đêm tối một thân huyền hắn
trang phục, làm cho vẻ mặt lãnh ngạo của nam tử thoạt nhìn khó có thể
thân cận, nhưng ánh mắt của hắn dành cho thê tử lại có vài phần ôn nhu
hiếm thấy.
“Độc dược.”
“Nha, chúng là người hiểm ác?” Thiếu phụ sửng sốt che miệng thở nhẹ.
Nam tử cam chịu không nói gì.
Thiếu phụ nghiêng nghiêng đầu, động tác có vẻ rất đáng yêu, “Nhưng, lão phu rất muốn nhìn xem!”
GÃ nhẹ nhàng gật gật đầu, “Chúng bản vương đi vào.”
Thiếu phụ tươi cười rạng rỡ, tựa như
trăm hoa trong chớp mắt nở ra, sặc sỡ lóa mắt, “Có một thần bộ lảo công
thật tốt, có thể ở quan dịch.”
Khúc Du Nhiên lãnh túc bởi vì điệu bộ
cùng lời nói của cô ta đây mà có phần ấm áp, trong mắt lộ ra vài tia vui vẻ.
Nhã Nhi vốn là như vậy vừa mơ hồ đáng yêu.
Vì vậy màn đêm buông xuống, chỗ này quan dịch đến ngụ có danh vang rền thiên hạ ngự Phong Thần bộ Khúc Du Nhiên
cùng vợ con của tên đó Phong Nhã.
Sáng sớm điểu nhi có côn trùng ăn?
Sáng sớm quá mệt mỏi a! An Nhược Lan mắt buồng ngủ lim dim ngồi trước bàn cơm, mờ mịt nhìn đến chén súp đậu hoa, vân vân, súp đậu hoa ?
Nữ nhân ấy không thể nhịn được dụi dụi mắt. Bình
thường trên bàn bày ít nhất cũng là ba năm món rau, hôm nay làm sao lại
chỉ có một chén súp đậu hoa, xem thấy hình như cũng không phải được nấu
từ đầu bếp của quan dịch.
“Hôm nay….”
“Phòng bếp có sự cố.” Hiểu được sự nghi ngờ của cô ta đây, Mục Thiên Ba gọn gàng dứt khoát cho cô ta đây đáp án.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Bị cháy.”
“Cháy?” Khó trách lúc ngủ có chút mơ
màng cảm giác được ầm ĩ, bất quá tại sao biểu lộ của hắn kì quái như
thế? “Vì sao cháy?” Cô ta đây nghĩ nguyên nhân nhất định rất đặc biệt.
Nói đến đây, tên đó liền không kiềm chế được
muốn cười, “Thê tử Khúc thần bộ nấu cơm không cẩn thận…” Vị này đại thần bộ từ sau khi cưới vị thê tử có nhiều tài nghệ này, lại mỗi lần đến
phòng bếp cần phải ở phía sau thê tử, thanh danh so với lúc trước càng
vang dội.
Nấu cơm khiến cho hỏa hoạn?
An Nhược Lan suy nghĩ không khỏi phiêu
được thật xa. Tri kỷ Phong Nhã cũng vốn là một người như vậy, phàm
cùng lửa tiếp cận nhất định sẽ có tai nạn lớn hoặc nhỏ, nhưng bản thân
cô ấy đối với việc nấu cơm vẫn cuồng dại như cũ không thay đỗi, thề không quay đầu lại.
“Đang suy nghĩ gì?” Ánh mắt của cô ấy hảo thương cảm, rốt cuộc là đang suy nghĩ đến ai?
Miễn cưỡng kéo kéo da mặt, cô ta đây cuối
cùng không có thể bật cười. Muốn gặp Phong Nhã các cô ta đây trừ khi là kì
tích xuất hiện, các cô ta đây nhất định không biết được cô ta đây đang ở thời cổ
đại này.
“Không có gì, ta đây đói bụng.”
Biết rõ là nữ nhân ấy nói sang chuyện khác,
Mục Thiên Ba cái gì cũng không nói. Hắn nhìn ra được nữ nhân ấy đang nhớ người nào đó, nhưng nữ nhân ấy không muốn nói, hắn thì không hỏi.
“Mục huynh, đã lâu không gặp.”
Chứng kiến Khúc Du Nhiên ở cửa đi vào, gã vội vàng cười đứng dậy, “Khúc huynh từ lúc chia tay đến giờ không gặp vấn đề gì chứ?”
“Thất lễ.”
Mục Thiên Ba hiểu được ý tứ của tên đó, khẽ lắc đầu nói, “Chuyện này, đại tẩu chỉ là không cần thận, nói sớm một chút
đã có thể mua bên ngoài đem đến rồi nha, đúng rồi, đại tẩu?”
“Nhã Nhi.” Khúc Du Nhiên có chút nghiêng người, hướng ra ngoài lên tiếng gọi.
Mục Thiên Ba hơi bật cười. Nguyên lai là cô bản tọa lo lắng bị quở trách.
“Thực xin lỗi a, bản vương không phải cố tình.”
An Nhược Lan trong chớp mắt trợn to mắt. Giọng điệu xin lỗi rất quen thuộc, mạnh nhảy dựng lên quay đầu nhìn lại…
“Mơ hồ Phong Nhã!”
“A!” Bị người đột nhiên ôm lấy, Phong Nhã đầu tiên là cả kinh, nhìn rõ ràng người sau cũng cười như hoa xuân, “Xà….. mỹ nhân!!!”
Kêu gọi biệt hiệu quen thuộc của nhau, gặp lại sau ly biệt khiến hai người vui vô cùng cực.
“Ta đây thật sự là rất vui, có thể nhìn thấy cậu ở đây.” An Nhược Lan cho rằng mình đang nằm mơ.
“Bản tọa cũng vậy.” Phong Nhã dùng sức ôm nàng bản tọa.
“A! Đau lão phu!”
“Làm sao vậy, cậu làm sao vậy…” Phong Nhã vội vàng buông cô bản vương ra, kiểm tra thân thể của cô bản vương.
“Một ít vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.”
“Ngươi bản vương nhanh ngồi xuống đi, thoạt nhìn trước mắt chỉ có tình huống của ngươi bản vương là thảm nhất!”
“Tình huống của bản tọa?” An Nhược Lan không xác định thoáng chốc. Có phải hay không là nàng bản tọa nghe lầm?
“Đúng rồi!” Phong Nhã khẽ gật đầu, “Bản tọa đã thấy nhiều người, đều rất hạnh phúc, chỉ có cậu là bị thương.”
“Vài người!” Cô bản tọa lần nữa nhảy dựng lên.
“Nhu ở kinh thành…”
“Bạo lực tài nử Ôn Nhu đã đến?” An Nhược Lan kinh hô.
Phong Nhã đem nàng lão phu đặt lại trên ghế, “Lão phu còn chưa có nói xong, cậu ngồi xuống.”
“Ta đây ngồi, ta đây ngồi, đối phương nhanh nói cho ta đây biết.”
Một bên Mục Thiên Ba có chút cảm giác ăn vị dấm chua. Ở chung lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng không thấy được
được nữ nhân ấy không khống chế được như hôm nay, kích động qua, cảm giác tựa
như không được nữ nhân ấy coi trọng.
“Chúng ta đây trước kia gặp qua, nói chuyện
phiếm một hồi, mới bàn bạc xây dựng nên một tòa viên thuộc về mọi người, có thể cho chúng ta đây khi hội tụ thì dùng đến, cho nên sau khi gặp được
ta đây, Nhu đã đến kinh thành lập gia viên ấy gọi là khách đ**m.”
An Nhược Lan lần này không có ngắt lời Phong Nhã, rất chăm chú lắng nghe.
“Sau đó ở kinh thành, quả nhiên gặp được Nạp Lan cùng Mộng Điệp..”
“Nạp Lan nữ hiệp cùng kết hôn cuồng!” An Nhược Lan không thể nhịn được rốt cuộc cũng lên tiếng.
“Đúng rồi, còn có nha…”
“Còn có?” An Nhược Lan lúc này nhảy dựng lên, “Tổng không thể nào trùng hợp như vậy, tất cả chúng ta đây đều ở đây
sao?” Đây quả thực là thái quá rồi, các nữ nhân ấy hẹn nhau ăn cơm dã ngoại,
không lẽ cũng hẹn nhau xuyên qua thời không!
Lắc lắc đầu, Phong Nhã mang một ít thất vọng nói, “Không có, chỉ có bốn người thôi, lúc ta đây rơi xuống, rõ ràng có
nghe được tiếng tiểu Sương kêu nha, thật là kì quái…”
An Nhươc Lan chấn kinh rồi ngồi lại trên ghế.
Phong Nhã ngồi ở bên cạnh nhìn xem nàng ta đây.
Mục Thiên Ba nhìn thoáng qua Khúc Du
Nhiên, hắn ta đây hờ hững chằm chằm vào kiếm trong tay, hoàn toàn không thấy
hai cái nữ nhân có điểm thần kinh hề hề hà hà.
“Phong Nhã, véo ta đây một cái, ta đây không phải đang nằm mộng chứ?” Sau một lúc lâu cô ta đây bắt bạn bè ra tay như vậy.
Phong Nhã cười khanh khách nói, “Không phải nằm mộng, ta đây là người sống a!”
An Nhược Lan ôm mạnh cổ nữ nhân ấy, cười to: “Bản vương quá hạnh phúc a!”
Sắc mặt Mục Thiên Ba khẽ chuyển thành
màu đen. Nữ nhân ấy như thế nào cho tới bây giờ không có hướng tên đó cười to
thoải mái như vậy, hơn nữa dù cho Khúc phu nhân là nữ nhân. Nữ nhân ấy cũng
nhiệt tình quá độ đi.
“Bớt đau buồn đi.”
Di! Mục Thiên Ba chấn kinh hướng nhìn Khúc Du Nhiên. TÊN ĐÓ nói cái gì a?
“Địa vị của cậu sau này còn có thể tụt giảm.” Lần này Khúc Du Nhiên cho hắn đáp án minh xác.
Còn giảm? Mục Thiên Ba trong lòng hỏa cự nổi lên.
Khúc Du Nhiên như có mắt thần, không ngẩng đầu lên nói, “Đến kinh thành, địa vị của ngươi bản vương hội rớt xuống ngàn trượng.”
“Vì cái gì?”
“Chỗ đó có bằng hữu của các cô ấy đang đợi.”
“Lão phu không đến kinh thành.”
Bỗng dưng tất cả mọi người nhìn qua hắn ta đây, hắn ta đây ăn sai thuốc gì, muốn kháng chỉ?
“Lão phu muốn thượng kinh,” An Nhược Lan tỏ vẻ rất bền bỉ. Cô lão phu muốn gặp ôn nhu, tri kỷ, cô lão phu muốn gặp đến chết.
“Ta đây sẽ hướng Hoàng thượng lần lượt tập tử.” Hắn ta đây cũng rất kiên quyết.
Khúc Du Nhiên ở bên cạnh yên lặng khẽ thở dài. Chiếu kinh nghiệm dĩ vãng, cuối cùng thắng lợi phàm thường sẽ thuộc về nữ nhân.
“Chúng lão phu sẽ cùng tiến kinh, hoặc lão phu với ngươi lão phu mỗi người đi một ngả!” Nữ nhân ấy rất dứt khoát cho gã lực chọn.
Chằm chằm vào cô ấy sau nửa ngày, Mục Thiên Ba cuối cùng nhắm mắt, bất đắc dĩ cuối đầu: “Thượng kinh.”
“Bản vương yêu đối phương chết mất!” Những lời này bật thốt lên từ trong miệng của nữ nhân ấy bay ra ngoài.
Mục Thiên Ba đang bất mãn nghe được những lời này của nữ nhân ấy tựa như lên chín tầng mây.
Khúc Du Nhiên không tiếng động lắc lắc đầu. Xem đi, kết quả chính là như vậy.