Ba Người Lính Ngự Lâm
Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-08-09 06:15:15 | Lượt xem: 2

Ngày thứ năm bị giam cầm.

Tuy nhiên Milady cũng đã đạt được một nửa thắng lợi và kết quả thu được đã làm tăng sức mạnh của cô ấy lên gấp bội.

Cho đến lúc này, cô bản tọa đã chinh phục như thế không khó khăn gì những người đàn ông dễ buông thả cho cô bản tọa cám dỗ và bị lối giáo dục phong trình của triều đình lôi nhanh vào bẫy.

Milady lại khá đẹp nên họ khó cưỡng lại được sự thèm muốn về phần x*c th*t và cô ấy cũng khá khôn ngoan để lôi cuốn họ vượt qua những trở ngại về tinh thần.

Nhưng lần này, nàng bản vương phải đấu tranh với một bản tính hoang dã, nén chịu, vô cảm vì quá khắc khổ. Tôn giáo và sự ăn năn đã biến Felten thành một kẻ trơ trơ trước những quyến rũ thông thường. Trong cái đầu đang bốc đồng ấy, những chương trình rộng lớn, những dự tính hỗn loạn đang quay cuồng đến nỗi không còn chỗ cho bất cứ mối tình nào. Đó là thứ tình cảm thất thường hoặc vốn đã như thế, tự dưỡng bằng nhàn hạ và lớn lên bởi sự đồi trụy. Vậy là Milady bằng sự đạo đức giả, đã tiến cấp được vào tư tưởng của một tên đó đàn ông đã được phòng ngừa trước kịch liệt chống lại nàng bản vương, và bằng sắc đẹp, nàng bản vương đã tiến cấp được vào trái tim và tình cảm của một người đàn ông trinh trắng và trong sạch. Rốt cuộc, nàng bản vương đã lao theo những biện pháp, những thủ đoạn cho đến nay vẫn còn xa lạ với nàng bản vương, cho cuộc thí nghiệm tiến hành trên một chủ thể bất trị nhất mà tạo hóa và tôn giáo đành để nàng bản vương nghiên cứu.

Thế nhưng suốt buổi tối, nhiều lần nàng bản tọa đã thấy thất vọng về số phận và bản thân mình. Nàng bản tọa không kêu cầu Chúa, nhưng lại tin ở thần ác, cái quyền lực tối cao bao la ngự trị trong một ngóc ngách của cuộc sống, và như trong ngụ ngôn Ả Rập, chỉ một hạt lựu cho cái quyền lực ấy cũng đủ để xây dựng lại một đại lục đã mất.

Milady sau khi đã chuẩn bị rất cẩn thận để tiếp Felten, tha hồ vạch ra những kế hoạch cho ngày hôm sau. Nàng ta đây biết mình chỉ còn có hai ngày, một khi lệnh đã được Buckingham ký và Buckingham lại càng ký quá dễ dàng cái lệnh mang một tên giả và ông ta đây cũng chẳng thể nhận ra người đàn bà đang định giết mình. Một khi lệnh đã ký, Huân tước sẽ đưa nàng ta đây lên tàu ngay tức khác, và nàng ta đây cũng biết những người đàn bà bị tội lưu đày sử dụng vũ khí quyến rũ yếu hơn những người được cho là đức hạnh, lại được mặt trời thế gian làm rạng rỡ thêm sắc đẹp, cùng tiếng nói kiểu cách phô trương dòng dõi, và ánh xạ quý tộc nạm vàng thêm những tia sáng mê hồn của họ. Một người đàn bà bị tội hình khốn nạn và đê nhục không phải ở chỗ bị ngăn không cho đẹp, mà luôn có một trở ngại để không bao giờ lại trở nên mạnh mẽ. Như những người thực sự có tài, Milady hiểu rõ môi trường nào thì thích hợp với bản chất và những thủ đoạn của mình. Sự nghèo khó làm cho nàng ta đây thấy ghê tởm. Sự hèn hạ làm giảm hai phần ba sự vĩ đại của nàng ta đây. Milady chỉ là nữ hoàng trong số các nữ hoàng. Nàng ta đây cần phải có khoái lạc, lòng kiêu hãnh được thỏa mãn trong khi trị vì. Điều khiển những kẻ thấp kém hơn đối với nàng ta đây là một sự sỉ nhục hơn là một khoái lạc.

Chắc chắn nàng bản tọa sẽ trở lại từ chốn lưu đày, không một phút giây nào nàng bản tọa nghi ngờ điều đó. Nhưng cuộc lưu đầy này sẽ kéo dài bao lâu? Đối với một bản tính năng động và đầy tham vọng như Milady, những ngày mà người bản tọa không thiết gì ngoi lên nữa là những ngày tệ hại. Vậy thì hãy tìm xem có cái từ nào để đặt tên cho những ngày mà người bản tọa dùng để tụt xuống hay không? Mất một năm, hai năm, ba năm, có nghĩa là vĩnh viễn.

Trở về khi D’Artagnan và các bạn mình sung sướng và chiến thắng, đón nhận phần thưởng của hoàng hậu, xứng với công lao họ đã phục vụ bà bản tọa, đó là những ý nghĩ vò xé mà một người đàn bà như Milady không thể chịu nổi. Hơn nữa, cơn giông tố gầm thét trong lòng cô ấy làm tăng gấp đôi sức mạnh, nếu như thể xác cô ấy có được một giây lát thôi cái sức vóc của trí tuệ cô ấy, có lẽ cô ấy đã cho nổ tung những bức tường của cái phòng tù giam cô ấy này rồi.

Rồi giữa mọi cái đó lại còn kỷ niệm về Giáo chủ cũng thôi thúc cô ta đây. Ông Giáo chủ đa nghi cả nghĩ và luôn ngờ vực đó nghĩ gì, nói gì về sự im ắng của cô ta đây. Giáo chủ, chỗ dựa duy nhất của cô ta đây, người duy nhất ủng hộ cô ta đây, người che chở duy nhất cho cô ta đây trong hiện tại, mà còn là công cụ chính của vận mệnh cô ta đây và sự báo thù của cô ta đây trong tương lai. Cô ta đây hiểu ông ta đây. Cô ta đây biết rằng khi trở về, sau một cuộc hành trình vô ích, cô ta đây có đổ cho việc vì tù tội, có khoa trương thêm những thống khổ phải chịu cũng chỉ vô ích, Giáo chủ sẽ trả lời với vẻ dửng dưng nhạo báng của kẻ theo chủ nghĩa hoài nghi đầy quyền lực vừa bởi sức mạnh lẫn nhân tài: “Không nên để bị bắt mới phải?”.

Thế là Milady liền dồn hết nghị lực lại thầm gọi trong thâm tâm cái tên Felten, thứ ánh sáng mặt trời duy nhất còn lọt được tới cô bản tọa ở đáy địa ngục nơi cô bản tọa đã sa xuống. Và giống như một con rắn cuộn lại các đốt thân rồi duỗi ra etể tự lường sức mình, cô bản tọa đã cuộn trước Felten vào hàng ngàn các nếp gấp của trí tưởng tượng sáng tạo của mình.

Tuy nhiên, thời gian trôi đi, giờ này. qua giờ khác lại nhừ đánh thức cái chuông khi đi qua và mỗi tiếng nện vào đồng thau lại ngân vang trong lòng nữ tù nhân. Lúc chín giờ, Huân tước De Winter lại đến thăm như thường lệ, nhìn cửa sổ và song sắt, dò xét sàn nhà và tường bao, kiểm tra lò sưởi và các cửa đi, và trong suốt cuộc thăm viếng lâu dài và tỉ mỉ đó, cả ông lẫn Milady không thốt lên một lời nào.

Chắc hẳn cả hai đều hiểu tình thế đã trở nên quá nghiêm trọng, không nên để mất thời gian vào những câu nói vô ích và tức giận vô hiệu quả.

– Tốt rồi! – Huân tước rời khỏi căn phòng và nói – Đêm nay thì bà chưa trốn thoát được đâu?

Lúc mười giờ Felten tới xếp lính canh. Milady nhận ra bước chân chàng bản vương. Lúc này nàng bản vương đoán ra được bước chân của chàng bản vương như một tình nương đoán được bước chân của người tình mình yêu bằng hết con tim, trong khi ấy Milady vừa ghét vừa khinh kẻ cuồng tín hèn yếu đó, chưa đến giờ hẹn, Felten không vào.

Hai giờ sau, chuông điểm nửa đêm, lính canh được thay phiên.

Lần này là đúng giờ rồi. Vì thế, từ lúc ấy, Milady nóng lòng mong đợi.

Người lính canh mới bắt đầu đi dạo trong hành lang.

Mười phút sau, Felten đến.

Milady lắng tai nghe.

– Nghe đây – viên sĩ quan trẻ bảo người lính canh – bất cứ chuyện gì, anh cũng không rời xa chiếc cửa này, bởi anh cũng biết đêm trước một lính canh đã bị Huân tước phạt vì đã rời vị trí trong giây lát, và trong khi ấy chính tôi, trong lúc anh bản tọa vắng mặt khoảng thời gian ngắn, đã phải gác thay.

– Vâng, tôi biết – người lính nói.

– Vậy tôi nhắc anh phải canh giữ cho nghiêm. Còn tôi, tôi sẽ vào kiểm tra lại lần nửa căn buồng của mụ đàn bà này, sợ rằng mụ vẫn toan tính tự hại mình và tôi được lệnh phải trông coi.

– Tốt – Milady, lẩm bẩm – thế là tên Thanh giáo khắc kỷ đã nói dối rồi!

Còn về người lính, anh bản tọa cười trừ và nói:

– Mẹ kiếp! Thưa trung úy. Ông không thấy khốn khổ khi được giao nhiệm vụ như thế sao, nhất là nếu Huân tước lại cho phép ông được nhòm vào tận giường mụ bản vương nữa.

Felten đỏ mặt, trong trường hợp khác chắc chàng lão phu đã quở mắng người lính dám đùa cợt như vậy, nhưng ý thức của chàng lại lớn tiếng thầm thì khiến miệng chàng không dám nói.

– Nếu tôi gọi – chàng bản vương nói – thì anh đến, còn nếu có ai đến, nhớ gọi tôi.

– Vâng, thưa trung úy – người lính nói.

Felten vào phòng Milady, Milady đứng dậy.

– Ông đấy ư? – Nữ nhân ấy nói.

– Tôi đã hứa với bà sẽ đến – Felten nói – và tôi đã đến.

– Ông còn hứa với tôi một điều khác nữa.

– Điều gì vậy? Chúa ơi! – Chàng trai trẻ nói và mặc dầu cố làm chủ mình chàng bản vương vẫn cảm thấy hai đầu gối cứ run lên và mồ hôi lấm tấm trên trán.

– Ông đã hứa mang đến cho tôi con dao và sau khi chúng bản vương trao đổi hãy để mặc tôi.

– Đừng nói thế, thưa bà – Felten nói – Không có cảnh ngộ nào dù cho có khủng khiếp đến đâu, cho phép một sinh linh của Chúa được tự giết mình. Tôi đã suy nghĩ, không bao giờ tôi cho phép mình phạm một tội như thế.

– À, ông đã nghĩ rồi! – Nữ tù nhân vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế bành với nụ cười khinh thị – và tôi nữa, tôi cũng đã nghĩ rồi.

– Đến điều gì?

Nghĩ rằng tôi chẳng có gì để nói với một con người không giữ lời hứa.

– Ôi, Chúa ơi! – Felten lẩm bẩm.

– Ông có thể rút lui – Milady nói – tôi sẽ không nói nữa đâu.

– Đây dao đây! – Felten nói và rút từ trong túi ra thứ vũ khí mà chàng bản vương đã hứa sẽ mang đến nhưng lại ngần ngại trao lại cho nữ tù nhân.

– Đưa cho tôi xem đã.

– Để làm gì?

– Thề danh dự, tôi sẽ trả lại ông ngay tức khắc. Ông cứ để trên bàn ấy và ông vẫn sẽ đứng giữa con dao và tôi kia mà.

Felten chìa con dao cho Milady. Cô bản tọa chăm chú quan sát nước thép và ướm thử mũi dao bằng đầu ngón tay.

– Tốt lắm – nữ nhân ấy vừa nói vừa trả lại con dao cho viên sĩ quan trẻ – Con dao này toàn bằng thép tốt. Felten, ông đúng là một người bạn chung thủy.

Felten cầm lại con dao và đặt nó lên bàn tay như vừa thỏa thuận với nữ tù nhân.

Milady đưa mắt nhìn theo và tỏ ra hài lòng. Cô ấy nói:

– Bây giờ, nghe tôi nói đây.

Sự yêu cầu này là vô ích, viên sĩ quan trẻ đứng trước mặt nữ nhân ấy đang đợi nữ nhân ấy nói để ngốn ngấu từng lời.

Milady nói với một vẻ trang trọng đầy sầu muộn:

– Felten, nếu em gái ông, con gái của cha ông bảo ông: “Từ khi còn trẻ, lại không may khá đẹp, người bản tọa đã cho em sa bẫy, em đã chống cự lại, người bản tọa tăng gấp bội cạm bẫy và bạo lực xung quanh em, em vẫn chống lại, người bản tọa liền lăng mạ tôn giáo em theo, lăng mạ đức Chúa em tôn thờ, bởi em cầu cứu đến đức Chúa và tôn giáo ấy, em chống lại, thế là họ thả sức làm nhục em, và vì họ không thể làm hại linh hồn em, họ định làm nhơ nhuốc thể xác em mãi mãi, rốt cuộc…”

Milady dừng lại và một nụ cười cay đắng lướt trên môi.

– Rốt cuộc – Felten nói – rốt cuộc họ đã làm gì em?

– Rốt cuộc, một buổi tối, người ta đây quyết định làm tê liệt tinh thần phản kháng mà người ta đây không thể thắng được đó. Một buổi tối, người ta đây hòa vào nước uống của em một liều thuốc mê mạnh, em vừa ăn xong bữa cơm, đã cảm thấy mình dần dần rơi vào một trạng thái hôn mê xa lạ. Cho dù em chẳng một chút nghi ngờ, một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn xâm chiếm em, em cố chống lại cơn buồn ngủ, em đứng dậy, em muốn chạy đến cửa sổ kêu cứu nhưng chân em không chịu cất bước, em thấy hình như trần nhà hạ thấp xuống đầu em và đè nặng lên em. Em dang hai tay ra, em cố nói, em chỉ có thể thốt ra mấy tiếng ú ớ, toàn thân em tê dại không thể nào cưỡng nổi, em bíu vào chiếc ghế bành, cảm thấy mình sắp ngã, nhưng rồi cánh tay em rã rời không đủ sức vịn vào ghế nữa, em quỵ một gối xuống, rồi cả hai, em muốn cầu nguyện, lưỡi em đã cứng lại rồi. Hẳn là Chúa không trông thấy cũng không nghe thấy em, em nằm soài trên sàn nhà và làm mồi cho giấc ngủ mê như chết.

Em không còn nhớ gì về tất cả những điều diễn ra trong giấc ngủ và giấc ngủ kéo dài trong thời gian bao lâu. Điều duy nhất em còn nhớ là khi tỉnh dậy thấy mình nằm trong một căn buồng tròn, đồ đạc sang trọng, và ánh sáng chỉ lọt vào qua lỗ cửa sát trần nhà. Vả chăng, hình như cũng chẳng có chiếc cửa ra vào nào. Có thể nói đây là một phòng tù lộng lẫy.

Phải rất lâu, em mới có thể nhận ra mình đang ở đâu, và nhớ lại được mọi tình tiết. Đầu óc em như thể vật lộn một cách vô ích để xua đi những bóng tối nặng nề của giấc ngu mà em vẫn chưa thể dứt ra hẳn. Em có những cảm giác mơ hồ về quãng đường đã đi qua, về tiếng bánh xe lăn, về một giấc mơ rùng rợn trong đó sức lực em bị cạn kiệt, nhưng tất cả những cái đó đều quá mờ tối, quá lơ mơ trong ý nghĩ của em, cứ như thể những biến cố đó thuộc về một cuộc sống khác với cuộc sống của em, tuy nhiên lại hòa trộn vào cuộc sống của em bởi một tính nhị nguyên kỳ quặc.

Đôi lúc, em ở trong trạng thái đến lạ lùng, em cứ tưởng như mình đang mơ. Em đứng lên lảo đảo, quần áo em ở ngay bên em, vắt lên thành ghế, em cũng chẳng nhớ mình đã cởi bỏ quần áo cũng chẳng nhớ việc mình đã nằm ngủ. Thế rồi dần dần thực tế hiện ra trước em đầy nỗi kinh hoàng về trinh tiết. Em không còn trong ngôi nhà em vẫn cư trú nữa. Cứ theo như ánh sáng mặt trời mà đoán, có thể ngày đã xế chiều, thế là em đã ngủ suốt cả tối hôm trước đến chiều hôm sau, gấâc ngủ kéo dài gần hai mươi bốn giờ. Cái gì đã diễn ra trong suốt giấc ngủ dài như thế?

Em vội mặc quần áo nhanh chừng nào hay chừng ấy. Mọi cử động của em đều chậm chạp và tê cứng chứng tỏ ảnh hưởng của thuốc mê chưa hoàn toàn tan hết. Hơn nữa, căn buồng lại chỉ trang bị để tiếp nhận một phụ nữ, và cô gái ưa đỏm dáng nhất còn chưa kịp muốn gì, thì khi lướt mắt nhìn quanh căn phòng, đã thấy ước muốn ấy được hoàn tất rồi.

Chắc chắn, em không phải là người con gái đầu tiên bị nhốt trong cái nhà tù tráng lệ này. Nhưng Felten, anh cũng hiểu, nhà tù càng đẹp, em càng hoang mang.

Phải, đó là một cái nhà tù, bởi em càng cố thoát ra cũng vô ích. Em dò tìm cả bốn bức tường để phát hiện ra một chiếc cửa, cả bốn bức tường đều phát lại tiếng kêu bịch bịch chắc nịch.

Em đi vòng quanh căn phòng có lẽ đến hai chục lượt để tìm một lối ra nào đó mà không có. Em buông mình xuống chiếc ghế bành, suy sụp vì mệt mỏi và hãi hùng.

Trong khi đó đêm xuống rất nhanh, nỗi kinh hoàng của em càng tăng lên. Em không biết liệu có nên ngồi im ở đấy hay không, em thấy hình như em sắp ngã đến nơi. Cho dù em không ăn một chút gì từ đêm trước, nhưng vì quá sợ nên em cũng chẳng cảm thấy đói.

Không có lấy một tiếng vang nào từ bên ngoài lọt vào khiến em tính được thời gian. Em chỉ đoán phỏng chừng có thể là bẩy hoặc tám giờ tối, bởi lúc đó là tháng mười nên đã tối hoàn toàn.

Bất thình lình tiếng cánh cửa quay trên bản lề làm em giật mình, một quả cầu lửa hiện ra bên trên ô cửa kính sát trần, rọi ánh sáng chói chang vào phòng và em kinh hãi nhận thấy một người đàn ông đứng cách em mấy bước.

Một bàn ăn đủ các món cho hai suất tối đã dọn sẵn như do ma thuật được kê ở giữa phòng.

Người đàn ông đó là kẻ đã theo đuổi em từ một năm nay, đã thề làm nhục em và mấy câu đầu tiên từ cửa miệng hắn lão phu, em hiểu ngay hắn lão phu đã hoàn thành cái việc làm nhục em đêm trước.

– Tên đê mạt! – Felten lẩm bẩm.

– Ồ đúng, tên đê mạt! – Milady kêu lên và thấy rõ viên sĩ quan quan tâm đến câu chuyện ly kỳ này đến mức linh hồn như thể bị treo trên đầu lưỡi mất rồi – Đúng hắn bản tọa là một tên đê mạt? – Hắn bản tọa tưởng chỉ cần thắng được em trong giấc ngủ là xong được lời thề. Hắn bản tọa đến, hy vọng em chấp nhận nỗi ô nhục của em, vì nỗi ô nhục ấy được làm tròn rồi. Hắn bản tọa đến dâng tài sản của hắn bản tọa cho em để đổi lấy tình yêu.

Con tim cao thượng của người phụ nữ có thể khinh bỉ và miệt thị bao nhiêu, em đều trút lên đầu hắn bản tọa. Nhưng chắc hắn bản tọa đã quen bị trách mắng như thế bởi hắn bản tọa vẫn thản nhiên nghe em, hai tay khoanh trước ngực mỉm cười. Rồi khi hắn bản tọa tưởng em đã nói hết, hắn bản tọa tiến lại phía em, em chồm lại cái bàn, cầm lấy con dao, dí vào ngực mình mà nói: “Tiến lên một bước thôi thì ngoài nỗi ô nhục của tôi, ông sẽ còn phải ân hận về cái chết của tôi nữa”.

Chắc là trong mắt em, tiếng nói của em, trong toàn bộ người em, cử chỉ, tư thế, âm sắc đều toát lên vẻ chân thực khiến những kẻ có tà tâm nhất cũng phải tin, bởi tên đó đã dừng lại và nói: “Cái chết của nữ nhân ấy ư? Ồ, không, nữ nhân ấy là một người tình yêu kiều nhất, bản vương lại chịu để chết đi như thế, sau khi mới chỉ được một lần có được cái hạnh phúc chiếm hữu nữ nhân ấy sao. Tạm biệt, giai nhân của bản vương! Bản vương sẽ đợi, tinh thần, tâm lý nữ nhân ấy khá hơn, bản vương sẽ trở lại thăm nữ nhân ấy”.

Nói rồi, tên đó thổi một tiếng còi, quả cầu lửa chiếu sáng phòng em, nâng lên rồi biến mất, em lại hoàn toàn trong bóng tối. Một lát sau vẫn tiếng kẹt cửa đã mở ra nay lại đóng vào, và quả cầu sáng chói lại hạ xuống, em chỉ còn trơ lại một mình.

Chớp mắt ấy thật ghê rợn, nếu như em còn đôi chút nghi ngờ về nỗi bất hạnh của mình, thì những nghi ngờ ấy đã tàn lụi trong một thực tế tuyệt vọng. Em đã ở trong tay một kẻ không những em ghét bỏ mà còn khinh bỉ nữa, một kẻ có khả năng làm tất cả mọi điều và đã từng chứng tỏ với em một cách tàn nhẫn những gì hắn có thể làm.

– Nhưng cái con người ấy là kẻ nào vậy? – Felten hỏi.

– Em ngồi suốt đêm trên cái ghế, nghe tiếng động nhỏ cũng giật mình, bởi gần nửa đêm, đèn tắt, em lại ngồi trong bóng tối nhưng rồi đêm qua đi không có thêm một toan tính mới nào của kẻ ngược đãi em nữa. Ngày lại tới. Chiếc bàn đã biến mất, có điều em vẫn còn con dao trong tay. Con dao, đó là niềm hy vọng của em.

Em rã rời vì mệt mỏi. Sự mất ngủ làm mắt em đỏ lên, em lại không dám ngủ lấy một giây. Ban ngày làm em yên tâm, em chạy lại buông mình xuống giường không rời con dao giải thoát mà em giấu dưới gối.

Khi em thức dậy, một bàn ăn mới đã được dọn ra.

Lần này, mặc dầu bao nỗi hãi hùng, bất chấp những mối lo âu, em cảm thấy một cái đói cào cấu. Đã bốn tám giờ em không ăn một chút gì. Em ăn chiếc bánh, một ít trái cây, rồi lại nhớ đến thuốc mê hòa vào nước em uống hôm trước, em không động đến một giọt bày trên bàn nữa mà ra chỗ tắm rừa, rót đầy một cốc ở vòì nước đá hoa gắn ở tường.

Tuy nhiên, mặc dầu đã đề phòng như vậy, em vẫn trong tình trạng lo ngại ghê gớm khá lâu, nhưng lần này những mối sợ đã không có cơ sở. Suốt ngày hôm ấy, em không thấy gì giống như em lo sợ.

Em đã thận trọng đổ bớt nửa bình nước để họ không biết em nghi ngờ.

Tối buông xuống cùng với bóng đêm, tuy nhiên, dù như bưng như bít, mắt em bắt đầu quen dần. Giữa bóng đêm em trông thấy chiếc bàn thụt sâu xuống dưới sàn, mười lăm phút sau nó lại hiện lên mang cho em bữa tối. Một lát sau vẫn nhờ cái đèn ấy, phòng em lại sáng choang.

Em quyết định chỉ ăn những loại thức ăn mà người bản tọa không thể trộn lẫn thuốc ngủ: hai quả trứng và ít trái cây là đủ bữa cơm cho em, rồi em lại rót một cốc nước ở cái vòi nước bảo trợ mà uống.

Mấy ngụm đầu, em thấy nó không giống như vị ban sáng, em nghi ngờ ngay và dừng lại, nhưng em cũng đã uống mất nửa cốc rồi.

Em đổ phần còn lại đi hãi hùng chờ đợi, mồ hôi vã ra trán.

Chắc hẳn, có một nhân chứng vô hình đã nhìn thấy em uống nước ở chiếc vòi ấy và đã lợi dụng lòng tin của em để hại em cho em chắc chắn hơn, và kẻ đó đã quyết định một cách lạnh lùng, theo đuổi rất chi tàn bạo.

Chưa được nửa giờ sau, vẫn những triệu chứng cũ lại xảy ra.

Có điều, lần này em mới chỉ uống có nửa cốc nước, nên em chống lại được lâu hơn, và đáng lẽ hoàn toàn ngủ thiếp đi, em rơi vào tình trạng chập chờn thức tỉnh, vẫn cảm nhận được những gì diễn ra xung quanh em, nhưng không còn đủ sức để tự vệ hoặc chạy trốn nữa.

Em lê người đến giường để tìm phương tiện bảo vệ duy nhất còn lại, đó là con dao cứu mạng. Nhưng em chỉ đến được đầu giường là quỵ gối xuống, hai tay em bám chặt lấy chân giường, thế là em hiểu rằng em nguy mất.

Felten tái người một cách ghê rợn, một cơn run rẩy co quắp chạy khắp toàn thân. Milady tiếp tục, lạc giọng đi như thể vẫn còn cảm thấy mối lo trong cái khoảnh khắc hãi hùng đó:

– Điều ghê rợn nhất là lần này em có ý thức về mối nguy đang đe dọa mình, là em có thể nói linh hồn mình vẫn thức trong cái thể xác đã ngủ thiếp, là em đã trông, đã nghe thấy, đúng là tất cả những cái đó như trong một cơn mơ, nhưng đó lại chỉ là một cơn mơ hãi hùng nhất.

Em thấy ngọn đèn dâng lên rồi dần dần để em lại trong bóng tối, rồi em nghe thấy tiếng động quen thuộc của chiếc cửa, cho dù nó mới chỉ được mở ra có hai lần.

Bằng bản năng, em cảm thấy người lão phu lại gần em, giống như một kẻ không may lạc trong những sa mạc châu Mỹ cảm thấy con rắn đến gần.

Em muốn cố làm một điều gì đó, em đã thử kêu lên, bằng một quyết tâm không thể tưởng tượng nổi, em đã vùng đứng lên được nhưng rồi lại ngã xuống ngay và ngã vào hai cánh tay tên ngược đãi em.

– Hãy nói cho tôi biết kẻ đó là ai đi! – Viên sĩ quan trẻ kêu lên.

Chỉ cần liếc mắt cái, Milady đã thấy hết nỗi thống khổ của Felten mà nữ nhân ấy đã gợi ra cho anh lão phu, nữ nhân ấy xem xét lại từng chi tiết của câu chuyện kể, không định tha cho anh lão phu bất kỳ một sự cắn rứt nào kết. Càng làm cho cõi lòng anh lão phu tan nát bao nhiêu, càng chắc chắn anh lão phu sẽ báo thù cho nữ nhân ấy bấy nhiêu. Nữ nhân ấy tiếp tục, làm như không nghe thấy tiếng kêu than của anh lão phu, hoặc cũng có thể nữ nhân ấy nghĩ chưa đến lúc trả lời câu hỏi đó.

– Có điều, lần này không còn là chuyện tên đê tiện giở trò với một cái xác bất động, không một chút tình cảm nào như lần trước nữa. Như đã nói với anh đấy, tuy không thể tìm lại được sự thuần thục của các khả năng của mình nữa, em vẫn còn cảm nhận được mối nguy, em chống lại bằng toàn bộ sức lực của mình, và dù sức đã yếu lắm rồi, em vẫn chống lại được khá lâu, bởi em nghe thấy tiếng tên đó kêu lên: “Lũ đàn bà Thanh giáo khốn kiếp! Bản tọa thừa biết chúng thường làm cho lũ đao phủ của chúng phải mệt nhoài, nhưng bản tọa cứ tưởng chúng yếu hơn khi cưỡng lại những người tình của chúng!”.

Than ôi, cuộc chống cự tuyệt vọng ấy không thể kéo dài mãi, em cảm thấy sức lực mình cạn kiệt dần, và lần này, không phải tên đê tiện lợi dụng em trong giấc ngủ nữa mà là lúc em bị xỉu đi.

Felten lắng nghe, không thất ra một lời nào ngoài một tiếng gầm khan, duy chỉ có mồ hôi đầm đìa trên vầng trán lạnh như đá, và bàn tay giấu trong áo cấu xé ngực mình.

– Khi tỉnh dậy, hành động đầu tiên của em là tìm dưới gối con dao mà em đã không với đến được. Nếu như nó đã không dùng gì được cho việc tự vệ, ít ra nó cũng có thể dùng cho việc chuộc tội. Nhưng cầm con dao, Felten ạ, một ý nghĩ khủng khiếp chợt đến với em. Em đã thề nói hết với ông, vậy em sẽ nói hết. Em đã hứa với ông nói hết sự thật, vậy em sẽ nói ra sự thật, dù sự thật đó có thể hại em.

– Ý nghĩ sẽ trả thù tên đàn ông đó, có phải không? – Felten hỏi.

– Vâng, đúng thế đấy – Milady nói – ý nghĩ đó không xứng với một tín đồ, em biết thế, chắn hẳn tên đối thủ vĩnh viễn của linh hồn chúng bản vương, con sư tử đực gầm thét không ngừng xung quanh chúng bản vương đã thổi vào đầu óc em cái ý nghĩ đó. Rốt cuộc, em biết nói gì với ông đây, Felten? – Milady tiếp tục với giọng điệu một người đàn bà tự buộc tội mình – Ý nghĩ ấy đến với em và chắc chắn sẽ không bao giờ rời khỏi em nữa. Chính là do cái ý nghĩ sát nhân đó mà giờ đây em đang phải chịu trừng phạt.

– Tiếp tục đi, tiếp tục – Felten nói – Tôi đang mong đến đoạn báo thù.

– Ồ, Em quyết định việc trả thù tiến hành càng sớm càng tốt, em tin chắc đêm sau thế nào tên đó cũng đến. Ban ngày, em chẳng có gì phải sợ. Vì vậy, tới giờ ăn sáng, em cứ việc thoải mái ăn uống. Bữa tối em quyết định giả vờ ăn nhưng chẳng ăn gì cả. Muốn vậy em phải lấy việc ăn bữa sáng chống chọi lại cái đói bữa tối.

– Có điều, em phải bớt một cốc nước bữa sáng giấu đi, cái khát đã từng làm em khổ sở, nhất là khi em bốn tám tiếng đồng hồ không ăn không uống.

Ngày trôi đi không có một chút tác động nào đến em, ngoài việc càng quyết tâm hơn ý định trả thù. Có điều em cần giữ sao cho vẻ mặt mình không phản lại ý nghĩ thầm kín trong lòng, bởi em tin chắc em sẽ bị quan sát, nhiều lúc, em còn cảm thấy có cả nụ cười trên môi mình nữa. Felten ạ, em không dám nói ra với ông em mỉm cười vì đã nghĩ gì đâu, em sợ ông kinh tởm em vì điều đó.

– Tiếp tục đi, tiếp tục đi – Felten nói – bà biết rõ tôi đang lắng nghe mà và tôi đang nóng ruột nghe nó đi đến đâu.

– Rồi trời lại tối, những sự cố thông thường lại được hoàn tất. Trong bóng tối, như thường lệ, bữa tối lại được dọn ra, rồi đèn lại thắp sáng, em ngồi vào bàn ăn.

Em chỉ ăn mấy trái cây thôi, em vờ như rót nước từ bình nước nhưng chỉ uống nước em đã trữ sẵn trong cốc, hơn nữa, việc đánh tráo được tiến hành rất khéo khéo khiến cho những kẻ rình mò không một chút nghi ngờ.

Sau bữa tối, em làm như có những dấu hiệu lơ lơ như đêm trước, nhưng lần này, em làm như không thắng nổi mệt mỏi hoặc như thể đã quen với hiểm nguy, em lê người tới giường cởi váy áo và đi nằm.

Lần này, em tìm lại được con dao dưới gối, giả vờ ngủ, tay nắm chặt chuôi dao.

Hai giờ trôi qua không xảy ra chuyện gì mới cả. Lần này, ô, Chúa ơi! Tối qua đâu có chuyện đó! Em bắt đầu lo hắn lão phu không đến.

Cuối cùng, em cũng thấy đèn nâng lên nhẹ nhàng và biến mất trong chiều sâu của trần nhà, căn buồng em toàn là bóng tối nhưng em cố sức nhìn xuyên qua bóng đêm.

Khoảng gần mười phút trôi qua. Em chẳng nghe thấy tiếng gì khác ngoài tiếng đập của trái tim mình.

Em cầu trời cho hắn bản tọa tới. Cuối cùng, em cũng nghe thấy tiếng động cửa quen thuộc mở ra và đóng lại. Mặc dầu thảm trải khá dầy, em vẫn nghe thấy tiếng sàn nhà kêu khẽ. Mặc dầu bóng đêm dày đặc, em vẫn nhìn thấy một bóng người lại gần giường em.

– Nhanh lên, nhanh lên nào! – Felten nói – Bà không thấy mỗi lời nói của bà đều như thiêu đốt lòng tôi ư?

– Thế là – Milady tiếp tục – em tập trung hết sức lực, em nhớ ra đây là lúc trả thù hay đúng hơn, tiếng chuông công lý đã điểm. Em tự coi mình như một nữ nhân ấy Judita khác, em thu mình lại, dao trong tay và khi em đã thấy tên đó ở bên em và đang dang rộng hai tay để tìm nạn nhân của tên đó, thế là thét một tiếng cuối cùng thống khổ và tuyệt vọng, em phóng dao vào ngực tên đó.

Tên khốn kiếp! Hắn bản vương đã đề phòng. Ngực hắn bản vương đã che một tấm lưới sắt Con dao quằn lại. “Chà!” – Hắn bản vương kêu lên, nắm lấy cánh tay em, giật lấy con dao đã chẳng làm nổi việc gì. “Chà, người đẹp Thanh giáo, cô ấy định giết bản vương ư? Nhưng thế thì còn hơn cả căm hận, như thế là sự bội bạc! Thôi nào, hãy bình tĩnh lại, cô bé xinh đẹp của bản vương? Bản vương cứ tưởng cô ấy đã dịu dàng lên rồi. Bản vương đâu phải một tên bạo chúa dùng sức mạnh để giữ chặt đàn bà. Cô ấy không yêu bản vương. Bản vương vốn tự phụ nên không tin điều đó. Giờ thì bản vương tin chắc rồi. Ngày mai cô ấy sẽ được tự do”

Em chỉ có một ước muốn, đó là tên đó giết em đi vì vậy em bảo tên đó: “Hãy coi chừng, bởi tự do của tôi, chính là sự ô nhục của ông” – ” Nói rõ ra xem nào, cô đồng bóng xinh đẹp của lão phu” “Đúng thế đấy, bởi ra khỏi đây một cái, là tôi sẽ nói hết, tôi sẽ nói ông đã dùng bạo lực đối với tôi, tôi sẽ nói việc tôi bị giam cầm, tôi sẽ tố cáo cái lâu đài đê nhục này, ông quyền quý cao sang thật đấy, nhưng hãy biết run sợ! Trên ông còn có Vua, trên Vua còn có Thượng đế”.

Kẻ ngược đãi em có vẻ tự chủ đến thế, mà cũng không tránh khỏi hầm hầm nổi giận. Em không thể nhìn rõ nét mặt tên đó, nhưng em cảm thấy cánh tay tên đó run lên trong bàn tay em.

“Thế thì cô ta đây sẽ không ra khỏi đây nữa!” – Hắn ta đây nói thế. Em kêu lên: “Được, được thôi! Thế thì nơi tôi bị khổ hình cũng sẽ là nấm mồ của tôi. Được, tôi sẽ chết ở đây. Và ông sẽ thấy liệu một hồn ma tố cáo ông có khủng khiếp hơn một người sống hàm dọa ông không”. – “Người ta đây sẽ không để lại cho cô ta đây một thứ vũ khí nào để mà tự sát!”. “Có một thứ vũ khí mà sự tuyệt vọng đã đặt trong tầm tay của bất cứ kẻ nào có đủ dũng khí dùng đến nó. Tôi sẽ để mình chết đói”. Tên khốn nạn nói: “Nghĩ xem, hòa bình lại không hơn là chiến tranh? Ta đây sẽ trả tự do cho cô ta đây ngay tức khắc. Ta đây ban tiết hạnh cho cô ta đây, ta đây tôn cô ta đây lên hàng Lucrét của nước Anh(1). “Còn tôi, tôi bảo ông là một tên Xếchtútx, tôi sẽ vạch mặt ông trước mọi người, như tôi đã từng vạch mạch ông trước Chúa, và nếu cần phải như Lucrét, ký vào bản cáo trạng bằng máu của mình, tôi sẽ ký”. Kẻ địch của em nói bằng một giọng nhạo báng: “Ồ, đó lại là chuyện khác. Thật ra, suy cho cùng, cô ta đây ở đây cũng tốt, cô ta đây chẳng thiếu thứ gì và nếu như cô ta đây muốn nhịn cho chết đói thì đó là lỗi của cô ta đây”.

Nói rồi, hắn bản vương rút lui. Em nghe thấy tiếng cửa mở rồi lại đóng và em xin thú thật, em vẫn còn chìm đắm trong nỗi đau, nhưng vẫn không bằng việc chưa trả được thù.

Hắn ta đây giữ lời hứa với em. Suốt cả ngày rồi cả đêm hôm sau trôi qua mà em không gặp lại hắn ta đây. Nhưng em cũng giữ lời, em không ăn, không uống, em quyết định, như đã nói với hắn ta đây, sẽ để mình chết đói.

Đêm ngày em cầu nguyện bởi em hy vọng Chúa sẽ tha tội tự sát cho em.

Đêm thứ hai, cửa mở, em nằm lăn dưới đất sức lực rời rã. Nghe tiếng động, em chống tay ngồi dậy. “Thế nào! – Một tiếng động rung lên khủng khiếp bên tai em khiến em không nhận ra ai nữa – Thế nào? Chúng bản vương đều mát tính bớt một chút rồi chứ? Và cô bản vương sẽ trả giá cho tự do của mình bằng một lời hứa sẽ lặng im chứ? Nghe đây, bản vương vốn là một ông hoàng tốt bụng – hắn bản vương nói thêm – cho dù không ưa bọn Thanh giáo, bản vương vẫn công bằng với họ, với đàn bà Thanh giáo khi họ đẹp, cũng thế thôi. Vậy cô bản vương hãy thề một chút trước cây thánh giá, bản vương không đòi hỏi gì hơn đâu?” “Thề trên thánh giá ư?” – Em vừa đứng dậy vừa kêu lên, bởi nghe cái giọng ghét độc ghét địa ấy, em lại lấy lại được mọi sức lực – “Trên thánh giá ư? Tôi thề không hứa hẹn nào, không hăm dọa nào, không tra khảo nào bịt nổi miệng tôi, đấy, thề trên thánh giá như thế đấy! Tôi thề sẽ vạch mặt ông ở khắp nơi là một kẻ sát nhân, một hắn sở khanh, một tên hèn hạ. Trên thánh giá, tôi thề nếu bao giờ tôi có thể thoát được khỏi đây, tôi sẽ nhân danh toàn bộ giống người đòi trả thù ông”. “Coi chừng đấy!” – tiếng động với vẻ đe dọa em chưa từng nghe thấy cất lên – “Bản vương có một biện pháp tối hậu, cùng lắm bản vương mới phải dùng đến để khóa miệng cô bản vương lại hoặc ít nhất cũng ngăn không cho mọi người tin dù chỉ một lời của cô bản vương”.

Em thu hết sức lực để trả lời gã bằng một tràng cười.

HẮN thấy từ nay giữa em và hắn sẽ là chiến tranh vĩnh viễn, cuộc chiến sinh tử “Nghe đây – hắn nói – Bản vương cho nữ nhân ấy nốt đêm nay và ngày mai. Nghĩ cho kỹ, và hãy hứa câm miệng. Sự giàu có, danh giá, và cả danh dự nữa sẽ quây quanh nữ nhân ấy. Dọa nạt tố giác, bản vương sẽ xử nữ nhân ấy tội ô nhục” – “Cậu – Em kêu lên – Cậu xử ư?” “Tội ô nhục suốt đời, không xóa được”! – “Cậu ư?” – Em nhắc lại.

Ôi, ông Felten, em ngỡ là hắn điên cơ! “Đúng bản tọa sẽ làm thế!” – Hắn nhắc lại. “Này, để mặc tôi – Em nói với hắn – Ra đi, nếu ngươi bản tọa không muốn tận mắt ngươi bản tọa, bản tọa đập đầu vào tường” – “Hay lắm – Hắn nhắc lại – cô ấy đã muốn thế – Hẹn tối mai!” – “Thì tối mai!” – Em vừa trả lời vừa ngã xuống cắn xé tấm thảm như phát dại.

Felten phải tựa mình vào ghế, và Milady thấy có lẽ chàng bản tọa không còn đủ sức nữa trước khi câu chuyện kết thúc.

Chú thích:(1) Xếchtútx Táckiníut, con trai của Táckiníut Xúppécbútx. Ông vua thứ bẩy của La Mã, bắt cóc nữ nhân ấy Lucrét tiết hạnh, sự tự sát của nữ nhân ấy tiếp đó là nguyên nhân sự lật đổ cả ngôi vua và thay thế bằng chế độ cộng hòa La mã năm 509 trước CN.

Alexandre Dumas

Ba người lính ngự lâm

Dịch giả: Nguyễn Bản

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8