Ba Người Lính Ngự Lâm
Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-08-09 06:15:21 | Lượt xem: 3

Một thủ pháp bi kịch cổ điển.

Sau một lát im ắng để quan sát chàng trai trẻ, Milady tiếp tục:

– Gần ba ngày trời em không uống không ăn, chịu những cực hình tàn khốc, đôi khi như có những đám mây thít chặt lấy trán em, bịt kín mắt em, đó là lúc em mê sảng.

Tối đến, em quá yếu đến nỗi mỗi lúc em ngất đi là mỗi lần em cảm ơn Chúa, bởi em tưởng mình sắp chết.

Giửa một lần đang ngất đi như thế, em nghe thấy tiếng cửa mở, nỗi hãi hùng làm em tỉnh lại.

GÃ vào phòng em, theo sau là một tên đeo mặt nạ, gã cũng đeo mặt nạ, nhưng em nhận ra tiếng chân gã, tiếng nói gã em nhận ra cái vẻ oai phong mà địa ngục đã đem lại cho con người gã để gã đem lại bất hạnh cho nhân loại. GÃ bảo em: “Thế nào? Nàng bản vương đã quyết định thề với bản vương như bản vương đã yêu cầu chưa?” – “Ông đã từng nói, dân Thanh giáo chỉ nói một lời. Lời tôi nói, ông đã nghe rồi, đó là trên trái đất sẽ theo ông đến tòa án của con người, lên trên trời, sẽ đưa ông ra tòa của Chúa!”. “Vậy là nàng bản vương vẫn ngoan cố!” – “Tôi thề trước Đức Chúa thấu hiểu lòng tôi, là tôi sẽ đem toàn nhân loại ra làm chứng cho tội ác của ông, và vẫn làm như thế cho đến khi tìm được một người báo thù! – “Ngươi bản vương là một con đ**m – gã gầm lên như sấm – ngươi bản vương sẽ phải chịu cực hình cho loài đ* đ**m! Ngươi bản vương sẽ được bêu riếu trước mắt cái nhân loại mà ngươi bản vương định viện dẫn, ngươi bản vương hãy cố chứng tỏ cho cái nhân loại ấy biết là ngươi bản vương không hề phạm tội, cũng chẳng điên rồ!”. Rồi, gã nói với kẻ đi theo gã: “Đao phủ, làm nhiệm vụ của người đi!”

– Ôi, tên tên đó, tên tên đó là gì? – Felten kêu lên – Tên tên đó, nói cho tôi biết đi!

– Thế là, mặc cho em kêu thét, mặc cho em kháng cự, bởi em bắt đầu hiểu ra sắp có chuyện tệ hại với em còn hơn cả cái chết, tên đao phủ túm lấy em, đè ngửa em ra sàn nhà, ghì chặt lấy em. Em khóc nức nở, gần như ngạt thở, như bất tỉnh, cầu Chúa, Chúa không nghe, bất đột ngột em hét lên một tiếng khủng khiếp thống khổ và hổ nhục: lừa cháy rừng rực, thanh sắt nung đỏ, thanh sắt của đao phủ in lên vai em.

Felten gầm lên một tiếng.

– Thế đấy – Milady vừa nói vừa đứng lên uy nghi như một bà hoàng – Thế đấy, Felten ạ, ông đã thấy người ta đây phát minh ra một cực hình mới như thế nào đối với một thiếu nữ trẻ trong trắng tuy nhiên lại là nạn nhân của sự tàn bạo của một kẻ hung ác nham hiểm. Ông hãy học cách hiểu lòng dạ con người và từ nay ông đừng có dễ dàng biến mình thành công cụ của những cuộc báo thù bất chính của họ.

Milady cởi phắt áo dài ra, xé toang miếng vải lanh mịn che ngực, mặt bừng bừng vờ tức giận và hổ nhục, chỉ cho chàng trai trẻ cái dấu chín không thể xóa nổi làm nhơ nhuốc một bên vai tuyệt đẹp của cô ấy.

– Nhưng – Felten kêu lên – tôi thấy đó là bông hoa huệ cơ mà!

– Sự xấu xa chính lại là ở chỗ ấy. Milady trả lời – Nếu là dấu chín ô nhục của Anh quốc. Tôi sẽ phải làm rõ tòa án nào buộc tội tôi như thế và tôi sẽ công khai khiếu nại với tất cả các tòa án của vương quốc. Nhưng mà là dấu chín ô nhục của nước Pháp. Ôi nếu của nước Pháp, bởi nước Pháp, thì tôi thực sự bị đóng dấu chín rồi.

Như thế là quá mức với Felten.

Tái xanh, bất động, bị dồn ép bởi sự phát giác rùng rợn, bị choáng mắt bởi sắc đẹp siêu nhiên mà người đàn bà đó đã vén toang ra cho chàng hết sức trơ trẽn nhưng chàng lão phu lại thấy là cao cả, cuối cùng chàng lão phu quỳ gối trước mặt cô lão phu giống như những tín đồ Thiên Chúa đầu tiên quỳ gối trước những nữ thánh tuẫn đạo trong trắng bị các hoàng đế bạo ngược ném vào trong các hí trường làm trò d*m d*c đẫm máu cho đám hạ lưu. Cái dấu chín ô nhục biến mất, chỉ sắc đẹp là còn lại.

– Xin lỗi, xin thứ lỗi! – Felten kêu lên -hãy thứ lỗi cho tôi!

Milady đọc trong đôi mắt tên đó: Tình yêu, tình yêu.

– Xin lỗi cái gì – Cô ấy hỏi.

– Xin lỗi vì đã liên kết với những kẻ ngược đãi nữ nhân ấy.

Milady chìa bàn tay ra cho hắn.

– Quá đẹp, quá trẻ! – Felten vừa nói vừa tới tấp hôn.

Milady nhìn hắn bằng con mắt như thể hoán cải hắn từ một tên nô lệ thành một quân vương.

Felten là một tín đồ Thanh giáo. TÊN ĐÓ buông tay người đàn bà để hôn chân nàng bản tọa.

Không phải là yêu nữa mà là hắn lão phu tôn thờ nữ nhân ấy.

Khi cơn khủng hoảng đó đã qua đi, khi Milady ra vẻ đã bình tĩnh trở lại, tuy chưa bao giờ mất, thì Felten cũng thấy kho báu tình yêu khép lại dưới tấm màn trinh bạch, cái kho báu mà người lão phu cất giấu rất kỹ khiến cho càng thêm khát mãnh liệt hơn.

– Thôi, bây giờ tôi chỉ còn một điều để hỏi cô ấy – tên đó nói – đó là tên của tên đao phủ đích thực, bởi đối với tôi, chỉ có một tên thôi, tên kia là công cụ, thế thôi.

– Sao thế anh! – Milady kêu lên – em lại còn phải nói đích danh ra cho anh ư? Anh không đoán ra ư?

– Sao! – Felten lắp lại – Hắn bản tọa ư… lại là hắn bản tọa!… Vẫn là hắn bản tọa…

– Sao? Tên tội phạm chính tông.

– Tên tội phạm chính tông -Milady nói – Đó là kẻ tàn phá nước Anh, kẻ ngược đãi những tín đồ chân chính, kẻ hèn hạ đánh cắp danh dự của biết bao phụ nữ, kẻ có thói ngược ngạo của con tim đồi bại sắp làm đổ bao nhiêu máu cho nước Anh, hôm nay che chở cho những người Tin lành và nay mai sẽ phản bội họ.

– Buckingham! Đúng là Buckingham rồi! – Felten nổi giận hét lên.

Milady giấu mặt vào hai tay như thể không chịu nổi nỗi ô nhục khi nhắc tới cái tên ấy.

– Buckingham, tên đao phủ của nữ thiên thần này! – Felten kêu lên – Ôi Chúa, sao Người không giáng sấm sét lên đầu nó – – Người lại còn để nó được cao sang, tôn vinh, hùng mạnh để gây hại cho mọi người chúng con!

– Chúa bỏ mặc kẻ buông thả chính mình – Milady nói.

Felten càng phấn khích hơn, tiếp tục nói:

– Nhưng Chúa lại muốn đổ lên đầu hắn sự trừng phạt dành cho những kẻ bị nguyền rủa? Chúa muốn sự trả thù của con người đến trước sự công bằng của Chúa!

– Con người sợ tên đó và tha cho tên đó.

– Ồ, tôi – Felten nói – Tôi không sợ hắn và tôi sẽ không tha cho hắn!

Milady thấy tâm hồn mình như được tắm trong niềm vui địa ngục.

– Nhưng làm sao Huân tước De Winter, người đỡ đầu của tôi, cha của tôi – Felten hỏi – lại đi xen lẫn vào mọi chuyện này?

– Nghe đây, Felten – Milady nói tiếp – bởi bên cạnh những con người hèn hạ và đáng khinh, vẫn còn những bản tính lớn lao và quảng đại. Em có một vị hôn phu, một người em yêu và cũng yêu em, một tấm lòng như của ông, Felten ạ, một người như ông. Em đến với ông lão phu, và em kể cho ông lão phu tất cả. Ông lão phu hiểu em và không hề nghi ngờ chút nào. Đó là một đại lãnh chúa. Đó là một người đàn ông mọi mặt đều tương xứng với Buckingham.

Ông ấy không nói gì, chỉ đeo gươm vào, khoác áo choàng lên và đi đến lâu đài Buckingham.

– Phải, phải – Felten nói – Tôi hiểu, cho dù với những hạng người như thế, không nên dùng gươm mà phải dùng dao găm.

Buckingham đã đi khỏi từ hôm trước, gã được phái đi làm đại sứ ở Tây Ban Nha để hỏi công chúa nước này cho vua Charles đệ nhất lúc đó mới là hoàng tử xứ Gan. Vị hôn phu của em quay về bảo em: “Nghe đây, con người ấy đã đi mất rồi, do đó, lúc này anh chưa thể trả thù được. Nhưng trong khi chờ đợi, chúng lão phu hãy kết hôn như cần phải làm thế, rồi em hãy dựa vào Huân tước De Winter(1) để giữ danh dự cho ông lão phu và vợ ông lão phu, tức bản thân em”.

– Huân tước De Winter! – Felten kêu lên.

– Phải – Milady nói – Huân tước De Winter, và bây giờ ông hẳn đã hiểu cả phải không? Buckingham vắng mặt gần một năm. Tám ngày trước khi tên đó trở lại nước Anh, Huân tước De Winter chết đột tử để lại gia tài cho em là người thừa kế duy nhất. Từ đâu xảy ra chuyện ấy. Chúa là người biết tất, chắc sẽ biết, riêng em, em không buộc tội ai…

– Ôi, vực thẳm khôn lường, đúng là vực thẳm khôn lường! – Felten kêu lên.

– Huân tước De Winter chết mà không một lời trăng trối cho em mình. Cái bí mật khủng khiếp ấy chắc đã được che giấu đối với tất cả cho tới khi nó nổ tung như một tiếng sét trên đầu tên tội phạm. Người cha đỡ đầu của ông trước đó đã từng phiền lòng về cuộc hôn nhân của anh cả mình với một thiếu nữ trẻ không tài sản. Vì vậy em cảm thấy không trông cậy gì được vào con người bị thất vọng trong chuyện kế thừa tài sản ấy. Em sang Pháp, quyết định ở lại đấy trong suốt quãng đời còn lại. Nhưng tất cả tài sản của em đều ở Anh. Chiến tranh làm giao thông bị bế tắc, em thiếu thốn đủ thứ, buộc phải quay về. Thế là em ghé cảng Portsmouth đã được sáu ngày rồi.

– Ra thế? – Felten hỏi.

– Thế đấy? Chắc là Buckingham biết em quay về, tên đó nói về em với Huân tước De Winter, là người sẵn thành kiến chống lại em, rằng chị dâu ông lão phu là một con đ**m, một con đàn bà bị đóng dấu ô nhục. Tiếng nói cao quý và trong trắng của chồng em đâu còn nữa để bênh vực em. Ông Winter tin tất cả những gì tên đó nói quá dễ dàng, vì càng tin càng có lợi cho mình. Ông lão phu cho bắt em, cho đưa em đến đây, đặt em dưới sự canh giữ của ông. Phần còn lại, ông biết rõ rồi. Ngày kia ông ấy trục xuất, ông ấy lưu đày em rồi, ngày kia ông ấy quăng em vào lũ xấu xa đê mạt rồi. Ôi, quỷ kế xếp đặt tài tình, âm mưu thật là khéo, danh dự em vì thế sẽ đi đời. Ông đã thấy em nên chết chưa, Felten? Felten, đưa em con dao?

Nói rồi, làm như thể mọi sức lực của mình đã cạn kiệt, nàng bản tọa lảo đảo lả người vào trong hai cánh tay viên sĩ quan trẻ đang say sưa trong tình yêu, trong nổi giận và trong những kh*** c*m xa lạ, sướng quá vội đón lấy nàng bản tọa, ghì chặt nàng bản tọa vào ngực mình, toàn thân run lên trước hơi thở của cái miệng quá ư xinh đẹp, và lạc hẳn hồn đi khi chạm phải b** v* cứ rung rung lên đến thế.

– Không, không – chàng ta đây nói – em sẽ sống trong danh dự và trong trắng, em sẽ sống để chiến thắng cừu địch của em.

Milady lấy tay khẽ đẩy, nhưng mắt lại hút chàng bản vương lại.

Nhưng Felten, đến lượt mình, lại giữ chặt lấy nàng bản vương, van xin nàng bản vương như với một Đấng thiêng liêng.

– Ôi! Phải chết! Phải chết! – Nữ nhân ấy vừa nói vừa lấy tay che miệng và mi mắt – Ồ, chết còn hơn là ô nhục, Felten anh của em, bạn của em, em xin anh đấy.

– Không Felten kêu lên – không, em sẽ sống, em phải sống để trả thù.

– Felten, em mang bất hạnh cho mọi người quanh em? Felten hãy rời bỏ em ra? Felten, hãy để em chết.

– Đã vậy chúng bản vương cùng chết! – Felten vừa kêu lên vừa áp môi mình vào môi nữ tù nhân.

Nhiều tiếng gõ cửa, lần này Milady đẩy anh chàng ra thực.

– Nghe nào, – Cô ta đây nói – họ nghe thấy hết chúng ta đây rồi, họ đã đến. Thế là xong chuyện. Chúng ta đây toi rồi?

– Không – Felten nói – đó là tên lính canh báo cho anh có một đội tuần tra đang đến thôi mà.

– Thế thì anh chạy nhanh ra cửa và tự mở cửa ra đi.

Felten nghe theo. Người đàn bà đó đã hút hết hồn anh lão phu rồi.

Anh bản vương thấy trước mặt mình một viên đội chỉ huy một đội tuần tra.

– Này, có chuyện gì vậy?

– Ông dặn tôi mở cửa nếu nghe tiếng kêu cứu -người lính nói – nhưng ông lại quên để chìa khóa cho tôi, tôi có nghe thấy ông kêu nhưng không hiểu ông nói gì, tôi muốn mở cửa nhưng cửa lại khóa ở bên trong, cho nên tôi phải gọi ông đội.

– Và tôi đã có mặt ở đây – viên đội nói Felten, điếng người, gần như phát điên, không nói nổi điều gì.

Milady hiểu rằng chính mình phải nắm lấy tình thế, liền chạy đến bàn vớ lấy con dao mà Felten đã để lên đấy.

– Và ông lấy quyền gì ngăn tôi không được chết? – Nữ nhân ấy nói.

– Trời ơi! – Felten kêu lên khi nhìn thấy con dao sáng loáng trong tay cô ấy.

Đúng lúc ấy, một tràng cười mỉa mai vang lên ở hành lang.

Huân tước, bị thu hút bởi tiếng động, vẫn mặc áo ngủ, gươm cầm trong tay chạy đến đứng ở ngưỡng cửa và nói:

– Chà, hay lắm! Màn cuối của bi kịch đây! Thấy chưa, Felten, vở diễn đã theo đúng các đoạn cảnh mà tôi đã chỉ ra. Nhưng yên tâm đi, máu sẽ không chảy đâu.

Milady hiểu rằng mình sẽ nguy to nếu không tức khắc đem đến cho Felten một bằng chứng khủng khiếp về lòng dũng cảm của mình.

– Ông nhầm đấy, Huân tước ạ, máu sẽ chảy và cầu cho máu ấy có thể rơi xuống mặt những kẻ làm cho nó chảy.

Felten thét lên một tiếng và nhẩy bổ vào nàng lão phu. Nhưng đã quá muộn. Milady đã tự đâm mình.

Nhưng con dao may sao, phải nói là khéo sao mới đúng, chỉ đâm phải tấm sắt uốn cong mà vào thời đó được dùng như một thứ áo giáp che ngực cho phụ nữ, mũi dao bị trượt đi làm rách áo và đâm xiên vào thịt giữa hai giẻ xương sườn. Áo của Milady loang đầy máu.

Milady ngã vật ra và hình như bị ngất.

Felten rút con dao ra, sa sầm mặt lại và nói:

– Thưa Huân tước, ngài xem, đây là người đàn bà được tôi canh giữ và đã tự sát!

– Yên tâm, Felten – Ông De Winter nói – bà lão phu không chết đâu, lũ yêu ma không dễ chết như thế, cứ yên tâm, về đợi ở phòng tôi.

– Nhưng thưa Huân tước…

– Đi đi, tôi ra lệnh cho anh đấy.

Lệnh của cấp trên, Felten phải tuân theo, nhưng khi ra, tên đó thủ con dao trong ngực mình.

– Còn ông De Winter đành phải cho gọi người hầu phòng của Milady đến giao nữ tù nhân vẫn đang ngất cho bà, bỏ mặc hai người ở đấy.

– Tuy nhiên, mặc dầu vẫn nghi ngờ, nhưng đại để vết thương có thể nặng, ông lão phu liền sai một người cưỡi ngựa ngay tức khắc đi tìm thầy thuốc.

Chú thích:

(1) Ý nói anh cả của Huân tước De Winter, cũng tên là De Winter

Alexandre Dumas

Ba người lính ngự lâm

Dịch giả: Nguyễn Bản

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8