Bách Thủ Thư Sinh
Chương 1: Nhạc khúc và giai nhân

Cập nhật lúc: 2026-08-29 20:15:28 | Lượt xem: 1

Dương Châu trấn.

Tọa lạc ven dòng Dương Tử, trấn Dương Châu đúng
là nơi phồn hoa đô hội của Trung nguyên. Tất cả mọi nẻo đường của Dương
Châu trấn lúc nào cũng tấp nập khách thập phương. Nhưng có lẽ nơi tấp
nập nhất trong Dương Châu thành chính là toà trang viên Tụ Hiền Trang.
Tại Tụ Hiền trang, trang chủ Mạc Thiên Vân lập ra một toà Dịch quán. Toà Dịch quán này là nơi hội tụ của các anh hùng hảo hán, cũng chính từ toà Dịch quán của Tụ Hiền Trang mà toà trang này đã nổi danh là chốn chiêu
hiền đãi sĩ. Chính vì ái danh đó mà Tụ Hiền Trang được thiên hạ đặt cho
cái danh là Thiên Hạ Đệ Nhất Trang. Với cái danh đó thì tất nhiên trang
chủ Mạc Thiên Vân cũng trở thành vị trang chủ hào hiệp nhất trên chốn võ lâm giang hồ.

Nhưng có lẽ điểm nổi bật nhất trong Tụ Hiền Trang, không phải là sự cuốn hút của toà Dịch quán lộng lẫy nguy nga, mà sự
hấp dẫn của Dịch quán thu hút các hảo hán trên giang hồ chính là trang
mỹ nữ Tô Băng Lệ.

Không phải trang giai nhân tuyệt sắc lúc nào
cũng hiện hiện tại toà Dịch quán, nhưng một khi nữ nhân ấy có ở Dịch quán thì
Tụ Hiền Trang lại giống như một ngày hội, vì tất cả mọi hảo hán đều muốn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp siêu phàm bất hủ của nữ nhân ấy.

Đúng với
thường lệ, khi trăng trên trời tròn ủng tợ chiếc dĩa thì Dịch quán lại
trở nên tấp nập. Những bậc vương tôn công tử đại gia thế kiệt đã tụ tập
đến đây ngay khi mặt trời vừa xế bóng. Hoa đăng được thấp sáng khắp mọi
ngóc ngách, tạo ra một khung cảnh thật thơ mộng.

Mọi người đã tề
tựu trong Dịch quán hướng mắt nhìn vế phía khán đài mà sắp tới đây họ sẽ được chiêm ngưỡng nhan sắc phù phiếm của giai nhân cũng như được thưởng thức tiếng đàn tỳ bà độc nhất vô nhị.

Khi chớp mắt mà mọi người chờ đợi đến gần thì cũng vừa lúc một trung niên thư sinh từ ngoài bước vào Dịch quán.

Chẳng một ai để mắt đến tên đó, vì tất cả đều bận chú tâm lên khán đài. Nhưng nếu có người để mắt đến hắn thì chắc chắn sẽ bị cuốn hút ngay bởi khuôn mặt
thư sinh của người đó.

TÊN ĐÓ lẳng lặng tiến đến bên góc khán đài hai tay chắp sau lưng với vẻ nhàn hạ chờ đợi.

Trên khán đài, hai cô ấy cung nữ bước ra. Họ cẩn thận rải những đoá hoa Uất
Kim Hương phủ đầy khắp mặt khán đài, sau khi rải xong lớp thảm hoa Uất
Kim Hương, hai người đó liền bước vào sau cánh gà. Cả Dịch quán bỗng
chốc trở nên im ắng. Mọi người chờ đợi. Thậm chí có kẻ đứng sau xô đẩy
người đứng trước để hy vọng đến gần khán đài hơn. Nhưng tất cả đều im
lặng một cách lạ thường.

Tiếng đàn tỳ bà trỗi lên cao vút. Tấu
khúc từ tiếng đàn kia phá tan bầu không khí tĩnh lặng nhưng lại thu hút
thần trí của mọi người. Cùng với tiếng dàn điêu luyện, Tô Băng Lệ thả
gót sen uyển chuyển bước ra khán đài. Dáng đi của cô bản vương thật khoan thai,
mềm mại. Cô bản vương vừa đi vừa khẩy những ngón tay thanh mảnh tấu ra dai khúc
nghe tợ như có bầy tiên nữ đang múa hát quanh cô bản vương. Dưới chân cô bản vương là
hoa, trên tay cô bản vương là đàn, tất cả quyện lại tạo thành một bức tranh kỳ
ảo, sinh động và tuyệt vời. Không có gì diễn tả được vẻ đẹp của Tô Băng
Lệ, và trong khung cảnh này thì chẳng một họa nhân nào đủ bản lĩnh để
phác họa thành tranh. Tất cả mọi người tưởng chừng như muốn nuốt Tô Băng Lệ vào hai tròng mắt của họ. Tất nhiên trong những người dự khán tại
Dịch quán có kẻ ao ước được chiếm hữu trang giai nhân tuyệt sắc kia về
cho riêng mình.

Tô Băng Lệ vừa đàn vừa lia ánh mắt ướt tình ca
khắp mọi người có mặt trong Dịch quán. Khi ánh mắt của cô bản tọa chạm vào ánh mắt buồn rười rượi của trung niên thư sinh thì bốn sợi tơ đàn đứt lìa.
Tấu khúc bị cắt đoạn giữa chừng.

Mọi người nhốn nháo hẳn lên. Dây đàn đứt ắt có điềm gì đó chẳng lành sắp xảy ra.

Tô Băng Lệ vừa hạ cầy đàn tỳ bà xuống thì bất đột ngột trung niên thư
sinh chỉ một cái lắc vai. Thân thủ siêu phàm của gã băng lên khán đài. GÃ
cắp ngang lấy vòng tiểu yêu của Tô Băng Lệ, điểm chân thoát ra cửa Dịch
quán. Hành động đoạt giai nhân của gã khiến cho quần hùng nhốn nháo.

Ngay ngay lập tức có ba người thoát lên cản đường hắn. Ba người đó vận võ phục của
Kim Tiền Bang với những đồng tiền to thêu ngay giữa chứng tỏ chức phận
đàn chủ.

Vừa chặn đường thư sinh, ba người đó cùng phối hợp chiếu công. Người dụng đao, người dụng kiếm và kẻ dụng lang nha bổng. Cả ba
đồng loại hướng binh khí của họ vào vùng thượng đẳng của thư sinh. Chiêu thức của họ rất ư tàn độc.

Mặc dù bị ba người kia chặn đường đào thoát nhưng thư sinh nọ vẫn không hề giảm cước pháp thần kỳ. Tả thủ thì cắp Tô Băng Lệ, hữu thủ chớp động. Khi hữu thủ của gã chớp động thì quần hào mới bật ra tiếng thảng thốt:

– GÃ … Bách Thủ Quái Chưởng!

Có thể nói cả một màn ảnh thủ dày đặc che kín cả ba ngọn binh khí đang tập kích của thư sinh nọ. Chẳng một ai nhận biết kỳ chiêu gì được thư sinh
sử dụng, nhưng ngọn lang nha bổng của tên đó đàn chủ Kim Tiền TBang đứng
giữa lại hứng lấy đao và kiếm của hai người kia.

Khi đao kiếm
chạm vào lang nha bổng thì cả ba tên đó đàn chủ Kim Tiền Bang đồng loạt hứng luôn ba đạo chưởng công vào vùng thượng đẳng.

– Binh … Binh..
Binh.. Thân phận là đàn chủ Kim Tiền Bang tất võ công của ba tên đó đó đâu
phải phàm thường. Thế mà cả ba phối hợp chiêu công lại bị trúng chưởng
trước mà binh khí của họ thì không chạm được tới chéo áo của đối phương, đủ biết võ công của thư sinh kia đã đạt ngoài sức mạnh siêu tuyệt.

Đánh bật ba tên đó đàn chủ Kim Tiền Bang, thư sinh vẫn thi triển cước pháp bất
phàm lướt ngay qua trên đỉnh đầu quần hùng. TÊN ĐÓ vừa cắp Tôn Băng Lệ lướt
đến ngang ngưỡng cửa Dịch quán thì đã nhận ra sau lưng có ám tiễn công
kính.

Chẳng thèm quay đầu nhìn lại, hữu thủ chỉ vươn ra sau, hai
ngọn chỉ pháp đã kẹp lấy chiếc ám tiễn kia rồi. Cổ tay lắc nhẹ một cái,
chiếc ám tiễn bay ngược trở lại ghim luôn vào yết hầu tên đó cao thủ mặt
choắt vận trang phục Hắc TÊN ĐÓ Bang.

TÊN ĐÓ dừng bước nhìn lại tên đó cao thủ dụng ám tiễn đó, nhạt nhẽo nói:

– Tại hạ rất ghét những người dụng ám khí, nên đối phương phải chết bởi ám khí của đối phương.

TÊN ĐÓ nói xong, quay bước cấp theo Tô Băng Lệ thoát đi nhanh như một cơn gió
thoảng. Vụt cái đã biến mất nhân dạng cùng với Tô Băng Lệ. Sự biến diễn
ra quá đột ngột khiến cho toàn thể quần hùng có mặt trong lịch quán cứ
ngẩn ngơ.

Ba vị đàn chủ Kim Tiền Bang lúc này mới lồm cồm đứng
lên. Họ không khỏi hổ thẹn vì sự thảm bại của cả ba người. Dịch quán bất giác trở nên im ắng nặng nề.

Sự có mặt của quần hùng tại Dịch quán này bỗng chốc trở nên thừa thãi.

Họ đến Dịch quán của Tụ Hiền trang cốt để chiêm ngưỡng trang giai nhân Tô
Băng Lệ, thưởng thức tiếng đàn của nàng bản tọa, nhưng giờ đây, giai nhân đã
không còn thì họ ở lại đây làm gì. Nhưng một điều chắc chắn khiến họ
phải suy nghĩ và lo lắng chính là sự xuất hiện của hắn thư sinh kia.

Trở lại Tô Băng Lệ.

Cô ấy bị thư sinh nọ cắp đưa đến một gian thủy xá, dựng trên một ghềnh đá nhô ra ngoài dòng Dương tử. GÃ chấp tay sau lưng hướng mắt ra ngoài dòng
Dương Tử thản nhiên như thể không có Tô Băng Lệ sau lưng mình.

Dáng đứng của tên đó có vẻ suy tư, mặc tưởng với cánh sông nước Dương Tử giang.

Tô Băng Lệ chờ một lúc không thấy gã lên tiếng liền lên tiếng hỏi:

– Tôn giá là ai sao lại dám bắt cóc Tô Băng Lệ ngay tại Dịch quán của Tụ Hiền trang?

HẮN vẫn yên tĩnh một lúc, rồi từ từ quay lại nhìn thẳng vào mắt Tô Băng Lệ:

– Tại hạ muốn nghe lại tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt.

Băng Lệ nhíu mày:

– Công tử biết tấu khúc đó?

– Thiếu nữ đừng hỏi … Hãy tấu lại cho tại hạ nghe được chứ?

Cô lão phu miễn cưỡng nói với hắn:

– Nhưng đàn đã đứt dây.

Tên đó lấy trong áo ra những sợi dây đàn bằng tơ tằm, Băng Lệ nhận ra ngay là
những sợi tơ quý, không thể tìm được trên chốn giang hồ.

Cô ấy reo lên:

– Hay quá … ở đâu công tử có được những sợi tơ Nhuyễn Kim này?

– Cô gái không cần biết. Hãy đàn cho tại hạ nghe. Nếu tại hạ nghe được thì những điều thắc mắc của cô gái sẽ được giãi bày.

Băng Lệ khẽ khẽ gật đầu. Rồi thay những sợi dây tơ vào cây đàn tỳ bà. Cô ấy cẩn
thận sửa lại dây cho đúng cung đàn, nhìn thư sinh nói:

– Chỉ để được thưởng thức khúc Đoạn Trường Ly Biệt, công tử dám làm bất cứ điều gì sao?

– Một khi tại hạ muốn thì chẳng có điều gì mà tại hạ không làm.

Cô lão phu nhìn thư sinh, so dây lại một lần nữa. Băng Lệ trịnh trọng đặt những
ngón tay thanh mảnh lên phím đàn. Tiếng đàn réo rắt trỗi lên tấu khúc
với tiết tấu du dương huyền hoặc nhưng cũng không thiếu những âm vực bi
ai buồn thảm.

Nàng ta đây càng đàn thì thư sinh như thể cõi mơ hồ của
riêng tên đó. TÊN ĐÓ như thể để tất cả tâm tưởng của mình vào những tiết tấu của
tiếng đàn tỳ bà mà quên hẳn thực tại.

Tô Băng Lệ tấu xong khúc
nhạc Đoạn Trường Ly Biệt mà tên đó vẫn ơ hờ đắm chìm vào cõi tâm tưởng của
riêng mình. Băng Lệ cảm nhận ra vẻ đăm chiêu, chơ vơ lạc lõng trên ánh
mắt của thư sinh. Đôi mắt buồn của hắn như dõi vào một điểm hư vô nào đó
hướng ra ngoài dòng Dương Tử.

Nàng bản tọa đặt cây đàn xuống bên cạnh rồi hỏi:

– Công tử …

HẮN như thể thoát ra cõi mộng mị của riêng mình, quay lại nhìn nàng bản vương:

– Ai đã truyền cho Tô thiếu nữ tấu khúc này?

Tô Băng Lệ nhíu mày hỏi ngược lại gã:

– Hình như công tử biết rất rành về tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt?

HẮN khẳng khái gật gật đầu:

– Biết rất rành, vì tấu khúc kia do chính tại hạ soạn ra và tặng cho một người.

Băng Lệ nhướng mày.

Thư sinh nói tiếp:

– Hẳn người truyền thụ cho cô gái tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt có để lại tín vật cho tại hạ.

Mặt Băng Lệ trang trọng hắn lão phu lên.

– Công tử là ai. Phải chăng công tử chính là …

HẮN cướp lời Băng Lệ:

– Bách Thủ Quái Kiệt Hạ Tuấn Luận.

Băng Lệ buột miệng lặp lại câu nói của Tuấn Luận:

– Hạ Tuấn Luận.

– Hẳn thiếu nữ tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt để tặng cho tại hạ?

Băng Lệ mỉm cười lắc lắc đầu:

– Công tử tự thân mình là Bách Thủ Thư Sinh Hạ Tuấn Luận, nhưng chẳng có
gì chứng minh cả. Băng Lệ đâu thể nào nói khúc tấu kia chỉ dành cho
riêng người.

Tuấn Luận bước đến trước mặt nàng ta đây – Tại hạ sẽ chứng minh cho thiếu nữ biết tại hạ là ai.

HẮN vừa nói vừa lấy cây đàn tỳ bà trên tay Tô Băng Lệ, rồi bắt đầu khảy.
Tấu khúc Đoạn Trường Ly Biệt lại vang lên, nhưng lần này qua tay Tuấn
Luận, tấu khúc kia nghe càng tinh xảo càng hoàn thiện hơn. Nhìn Tuấn
Luận khẩy đàn những tưởng như hắn đã quá quen thuộc với tấu khúc này, nên
những ngón chỉ pháp cứ lướt thoăn thoắt trên phiếm đàn, tạo ra những âm
vực réo rắt, tuyệt vời.

GÃ khẩy dứt tấu khúc đó, mới trao lại cây đàn cho Tô Băng Lệ.

– Giờ thiếu nữ hẳn đã tin tại hạ chính là Hạ Tuấn Luận?

Băng Lệ khẽ gật đầu:

– Băng Lệ đã tin.

Tuấn Luận trao lại cây đàn cho cô bản vương, nghiêm tiếng nói:

– Bội Hương đã trao cho Tô thiếu nữ vật gì để trao lại cho tại hạ?

Băng Lệ nhìn thẳng vào mặt Tuấn Luận:

– Hạ công tử đoán xem, Bội Hương trao lại cho công tử vật gì nào?

– Hạt Dạ Minh Châu.

Băng Lệ gật gật đầu:

– Không sai. Đúng, Bội Hương muốn nhờ Băng Lệ cho Hạ công tử một hạt Dạ Minh Châu. Và thêm một vật nữa.

Cô ấy nhìn Tuấn Luận:

– Ngoài viên Dạ Minh Châu có tên Minh Chỉ Thần Châu còn có bản danh sách những người đang giữ mười một hạt còn lại.

Băng Lệ bước đến lan can nhìn ra ngoài dòng Dương Tử Cô bản vương bâng quơ nhìn những con sóng lách cách vỗ vào bờ:

– Hạt Dạ Minh Châu thì hiện đang ở trong tay Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên
Vân. Tụ Hiền trang chủ Mạc Thiên Vân lại quí hạt Dạ Minh Châu chỉ hơn cả tính mạng mình. Mạc trang chủ thà bỏ mạng chứ không bao giờ muốn mất
hạt Dạ Minh Châu.

Cô ấy quay lại nhìn Tuấn Luận:

– Vì sao Mạc trang chủ quí hạt Dạ Minh Châu đó, hẳn Hạ công tử thừa biết?

– Vì nó là vật bất ly thân của Cát Bội Hương. Mà Mạc trang chủ thì yêu Bội Hương hơn mọi sự vật hiện hữu trên đời này.

Băng Lệ khẽ gật đầu:

– Không sai.

Tuấn Luận chợt buông tiếng thở dài một tiếng.

Tiếng khẽ thở dài của Tuấn Luận không qua khỏi thính nhĩ của Tô Băng Lệ.

Nữ nhân ấy nhìn tên đó nói:

– Hành tung của Hạ công tử xuất quỷ nhập thần, sao lại khẽ thở dài? Hay Hạ
công tử đã nản lòng khi biết hạt Minh Chỉ Thần Châu ở trong tay Mạc
trang chủ.

Một tay kiếm không ai địch nổi trên chốn võ lâm. Một vị trang
chủ nổi tiếng hào hiệp mà tất cả mọi người trong võ lâm, đến ngay cả
Phương trượng Thiếu Lâm Tuệ Chí cũng phải trải thảm đỏ nghinh tiếp khi
người đến thăm chùa.

Nhìn Băng Lệ, Tuấn Luận khẽ khẽ lắc đầu:

– Tại hạ có điều khó xử không thể nói ra được.

– Hạ công tử không nói thì Băng Lệ cũng không buộc người phải nói.

Tuấn Luận nghiêm giọng hỏi cô ấy:

– Còn bảng danh sách kia ở đâu?

Băng Lệ nhìn Tuấn Luận nghiêm âm thanh:

– Băng Lệ muốn biết Minh Chỉ Thần châu có giá trị gì trước khi trả lời cho Hạ công tử biết bảng danh sách nọ đang ở đâu.

– Tại hạ chỉ có thể trả lời cho Tô cô gái biết một điều. Ai làm chủ
mười hai hạt Dạ Minh Châu thì trở thành Thiên hạ đê nhất nhân.

Băng Lệ cau mày:

– Thiên hạ đệ nhất nhân.

Tuấn Luận gật gật đầu.

Băng Lệ nhướng mày nhìn gã:

– Đó là lời đồn đãi hay là sự thật?

Tuấn Luận buông một câu thật nhạt nhẽo:

– Sự thật.

– Hẳn Hạ công tử cũng có ý trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân?

– Tô thiếu nữ muốn nghĩ sao cũng được. Nhưng giá trị của mười hai hạt Dạ
Minh Châu thì bất cứ người nào trong võ lâm cũng đều muốn có nó.

Băng Lệ mỉm cười, cô ta đây khẽ khẽ gật đầu:

– Đã là người sống trên cõi đời này thì ai mà chẳng muốn mình trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân. Hẳn Hạ công tử cũng có ý đó rồi.

– Tô thiếu nữ hẳn cũng có ý định trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân?

– Nếu không nói ngoa thì Băng Lệ cũng là người bình thường như công tử
thôi. Đã là người bình thường thì bất cứ ai cũng có tham vọng trở thành
Thiên hạ đệ nhất nhân.

Tuấn Luận khẽ khẽ gật đầu:

– Tại hạ thích những người thẳng thắn như cô gái.

Băng Lệ nhíu mày nhìn Tuấn Luận:

– Hạ huynh đã thích Băng Lệ thì sao chúng ta đây không thể trở thành một đôi Thiên hạ đệ nhất nhân?

Mặt Tuấn Luận thoáng lộ nét sa sầm nhưng rồi tức thì trở lại phàm thường. TÊN ĐÓ từ tốn nói:

– Sợ tại hạ và Tô thiếu nữ không cùng một mục đích.

– Băng Lệ và Hạ công tử đều là những kẻ phàm thường chứ?

Tuấn Luận khẽ gật đầu:

– Tại hạ và Tô cô gái chỉ là những kẻ phàm thường.

– Đã là người phàm thường thì chúng bản tọa đã có cùng một mục đích rồi. Nếu
chúng bản tọa có cùng một mục đích thì Băng Lệ mới thố lộ với Hạ công tử bảng danh sách kia đang ở đâu.

Tuấn Luận khẽ gật gật đầu:

– Được. Xem như Tuấn Luận và Tô cô gái có cùng một mục đích Băng Lệ mỉm cười.

Nữ nhân ấy bước đến bên Tuấn Luận. Nhìn Tuấn Luận nữ nhân ấy nhỏ giọng từ tốn nói:

– Hạ công từ nói bằng sự thành tâm của mình hay chỉ là những lời nói chót lưỡi đầu môi. Nói ra những lời nói chỉ để dụ dỗ Tô Băng Lệ.

Tuấn Luận lắc lắc đầu:

– Tại hạ đã nói thì luôn giữ lời nhưng lại chẳng bao giờ buộc thiếu nữ tin.

– Vậy giữa đất trời bao la này, Hạ công tử có dám giữ lời thề của mình không?

– Được. Tại hạ sẽ chịu theo ý của Tô cô gái.

Nữ nhân ấy nhìn Tuấn Luận:

– Khi nào Hạ công tử lấy được hạt Dạ Minh Châu Minh Chỉ thì Tô Băng Lệ sẽ cùng với công tử thề sóng bước hợp tụ thập nhị Thần Châu.

Nữ nhân ấy rút cây trâm cài trên búi tóc được trang điểm khá cầu kỳ, đặt cành trâm vào tay Tuấn Luận.

– Cành trâm này là sự minh chứng cho lòng thành của Tô Băng Lệ.

Nhận lấy cành trâm trên tay Tô Băng Lệ, Tuấn Luận đưa lên ngắm nó:

– Tại hạ không bao giờ muốn giữ vật của người khác, nhưng với Tô thiếu nữ thì tại hạ sẽ giữ.

– Lời nói của Hạ công tử … Băng Lệ sẽ ghi nhận.

Cô lão phu ôm quyền xá Tuấn Luận:

– Hẹn tái kiến khi trong tay Hạ huynh có Minh Chỉ Thần Châu.

– Tô thiếu nữ bảo trọng. Nhất định chúng bản tọa sẽ gặp lại.

Bặng Lệ mỉm cười. Cô ấy liếc mắt như thể muốn trao cho Tuấn Luận những ẩn ý
sâu thẳm trong đầu cô ấy mà không thể thốt ra bằng lời dược. Nhưng chỉ
một cái liếc mắt của cô ấy thôi đã ẩn chứa bao nhiêu ngụ ý mà bất cứ một
hắn nam nhân nào cũng có thể nhận ra.

Băng Lệ xá Tuấn Luận một lần nữa rồi quay bước rời gian thủy xá lục giác.

Cô ấy đi rồi, Tuấn Luận thời cầm cành trâm. HẮN búng tay, cành trâm vụt thoát
ra ghim thẳng vào cột thảo xá còn nhú ra vừa đúng đầu trâm.

TÊN ĐÓ nhẩm nói:

– Chẳng có thứ gì trên cõi đời này thuộc về Hạ Tuấn Luận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8