Bách Thủ Thư Sinh
Chương 2: Nhận độc và hoa hồng

Cập nhật lúc: 2026-08-29 20:30:26 | Lượt xem: 1

Khói trầm tỏa lên nghi ngút từ bộ lư đồng, phả mùi hương ngào ngạt lan
tỏa khắp gian thư sảnh. Khoảng không thật là huyền bí pha trộn vẻ thơ mộng lẫn chút nét âm u của chốn hư vô nơi cõi a tỳ. Bốn chiếc giá bạch lạp
được gắn bốn góc tràng kỷ, hắt ánh sáng qua những tấm rèm lụa tạo ra
khung cảnh mờ ảo phía sau rèm.

Băng Lệ đẩy cửa bước vào.

Nàng bản vương vội đóng cửa lại khi thấy bóng người ngồi trên tràng kỷ sau những tấm
rèm. Đóng cửa thư sảnh, cài then cẩn thận, Băng Lệ bước đến trước tràng
kỷ.

Cô ấy ôm quyền từ tốn cất giọng nhu hoà:

– Băng Lệ tham kiến chủ nhân.

Giọng nòi lạnh lùng pha âm hưởng trầm trầm cất lên sau tấm rèm:

– GÃ đa tình lãng tử đó đã đến rồi phải không?

– Băng Lệ đã được gặp Tuấn Luận.

– Bản vương biết hắn sẽ đến sau khi khúc Đoạn Trường Ly Biệt đến tai tên đó.

Băng Lệ quỳ xuống với tất cả sự thành khẩn:

– Băng Lệ đã làm tất cả những gì chủ nhân căn dặn. Tuyệt nhiên không hề sai lời.

– Bản tọa biết … Nàng bản tọa không cần phải nói ra điều đó. Nếu như nàng bản tọa làm trái ý bản tọa thì tự khắc hậu quả sẽ đến ngay với nàng bản tọa. Tất nhiên bản tọa biết nàng bản tọa
không sợ chết nhưng nàng bản tọa sợ một thứ khác.

Băng Lệ nghe người kia nói mà chỉ biết cúi đầu không dám ngẩng mặt lên.

Nữ nhân ấy lí nhí nói:

– Băng Lệ không bao giờ dám làm trái ý chủ nhân.

Người kia vén màn bước xuống. TÊN ĐÓ vận trường tên đó màu xám tro, mặt đeo chiếc mặt
nạ dát vàng chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời, toát uy quang rừng rực mà bất
cứ ai chạm đến hai luồng nhãn quan thần uy của tên đó hẳn phải e dè khiếp sợ.

HẮN chấp tay sau lưng nhìn làn khói trầm tỏa ra từ bộ lư đồng sáng ngời, ôn nhu nói:

– Nàng bản tọa nhận định về Hạ Tuấn Luận như thế nào?

– Băng Lệ chưa có ấn tượng gì về gã cả. Nhưng bản lĩnh võ công của gã thì đúng là không phàm thường, đúng như chủ nhân đã nói.

– Nữ nhân ấy không nói ra điều đó, bản tọa cũng biết. Trên võ lâm kẻ sánh ngang với
Hạ Tuấn Luận chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nếu không muốn nói là không có ai sánh lại tên đó.

HẮN vươn tay như thể chộp lấy làn khói trầm lơ lửng bay qua mặt vừa cất tiếng nói:

– Bách Thủ Thư Sinh, con rồng nhỏ lúc ẩn, lúc hiện đã tái xuất giang hồ. Ta đây sẽ bóp nó trong tay mình.

HẮN quay lại nhìn Băng Lệ:

– Hẳn gã đã nhận lời với nữ nhân ấy?

Băng Lệ khẽ gật đầu. Nàng ta đây thuật lại toàn bộ cuộc đối đáp giữa mình với Tuấn Luận cho Xám hắn nhân nghe. Nghe nàng ta đây thuật dứt câu chuyện, Xám hắn nhân ngửa
mặt cười khanh thách. Tràng tiếu ngạo của hắn biểu lộ tất cả uy quyền của
một người có, tất cả sức mạnh lẫn quyền lực làm chủ kẻ khác. Tiếng cười
đắc ý của một vị chủ nhân, ông muốn tất cả những người khác phải tuân
phục theo mệnh lệnh của mình.

Xám gã nhân cắt tràng tiếu ngạo đầy tính tự thị cao ngạo nhìn Băng Lệ nói:

– Cô ấy giỏi lắm …

GÃ bước đến đỡ Băng Lệ đứng lên. Nhìn thẳng vào mắt Băng Lệ. Chạm vào ánh
mắt đầy uy quan sát nhân của Xám gã nhân. Băng Lệ như thể muốn rút người
lại.

HẮN nghiêm tiếng nói:

– Trước nhan sắc siêu phàm bất tuyệt của nàng lão phu. Hạ Tuấn Luận như thế nào?

Băng Lệ miễn cưỡng đáp lời:

– Tuấn Luận rất thờ ơ. Hình như gã không chú ý đến.

Ánh mắt của Xám tên đó nhân bất giác lộ những nét bất nhẫn. TÊN ĐÓ buông một tiếng khẽ thở dài:

– Trong tâm Hạ Tuấn Luận luôn tồn tại Cát Bội Hương.

Nghe Xám tên đó nhân thốt ra câu đó, Băng Lệ buột miệng hỏi:

– Sao chủ nhân biết điều đó?

– Có hắn nam nhân nào lại không muốn chinh phục nữ nhân, nhất là đối với
những trang giai nhân tuyệt sắc như Tô Băng Lệ. Nhưng Hạ Tuấn Luận kia
thờ ơ với sắc đẹp của Băng Lệ thì tất trong tâm tưởng hắn luôn có hình
bóng của người khác. Mà bản vương biết kẻ tồn tại trong tâm tưởng Tuấn Luận chỉ có Cát Bội Hương.

– Chủ nhân … Vậy sau này Băng Lệ phải làm gì?

TÊN ĐÓ nhìn thẳng vào mặt Băng Lệ:

– Phải làm gì ư?

Băng Lệ cúi mặt nhìn xuống mũi hài mình. Xám hắn nhân từ tốn nói:

– Nữ nhân ấy hãy làm theo lời nói của ta đây.

– Băng Lệ tuyệt nhiên không dám trái lệnh chủ nhân … Chỉ mong chủ nhân đoái hoài đến Tuyết Nhi và Đình Khang.

Xám tên đó nhân khẽ khẽ gật đầu:

– Tuyết Nhi và Đình Khang là báu vật đối với nàng bản tọa. Bản tọa sẽ trân trọng bảo bọc cho họ, chỉ cần nàng bản tọa luôn trung thành với bản tọa.

– Ngoài hai người đó ra, Băng Lệ xin chủ nhân gia ân cho một người nữa.

– Sử Thứ Dân?

Băng Lệ khẽ gật đầu rồi cúi mặt nhìn xuống.

Xám hắn nhân nghiêm âm thanh:

– Trong tim cô ấy vẫn còn có gả Sử thư sinh trói gà không chặt đó ư?

Băng Lệ tĩnh lặng.

Xám gã nhân nói tiếp:

– Lão phu những tưởng giờ cô ấy đã là một trang giai nhân đệ nhất thành Dương
Châu, có biết bao vị vương tôn công tử đoái hoài mơ tưởng. Thậm chí đến
ngay lão Tuần phủ Mạc Dương Can cũng để mắt đến mà ao ước, trong khi
quanh lão không biết bao nhiêu đoá hoa tuyệt sắc biết nói, biết cười.
Thế mà cô ấy vẫn nghĩ đến họ Sử kia.

Băng Lệ lí nhí nói:

– Sử Thứ Dân và Tô Băng Lệ đã có chỉ ước giao hôn.

Xám hắn nhân nhoẻn miệng cười:

– Một tờ giấy vô giá trị đó thì có nghĩa gì chứ. Họ Sử kia chẳng thể nào
sánh được với cô ấy đâu. Hãy quên tên đó đi. Bản vương muốn cô ấy quên họ Sử kia.

Băng Lệ yên tĩnh.

Xám gã nhân chợt đổi giọng khe khắt:

– Băng Lệ … Hãy nghe bản vương nói đây.

– Băng Lệ luôn tuân theo lời chủ nhân.

Xám gã nhân đanh tiếng nói:

– Hãy lột bỏ xiêm hắn của cô bản vương.

Mặt Băng Lệ biến sắc. Cô ấy ngập ngừng nói:

– Chủ nhân … Băng Lệ …

Xám gã nhân nghiêm âm thanh:

– Đừng trái ý lão phu.

– Băng Lệ không dám làm trái ý chủ nhân.

Băng Lệ vừa nói vừa từ từ cởi bỏ ngoại tên đó. Chiếc ngoại tên đó trắng toát rời khỏi
thể pháp cô ấy, để lộ chiếc yếm hồng phía trong. Chiếc yếm lụa kia như
thể quá nhỏ để che đậy những đường cong tuyệt mỹ của đôi g* b*ng đ** nên nó lại trở thành cái nền tôn tạo cho vẻ đẹp tuyệt mỹ kia càng đẹp hơn.. Nếu bất cứ tên đó nam nhân nào được chiêm ngưỡng sự quyến rũ diệu kỳ kia
toát ra từ thể pháp của Tô Băng Lệ, hẳn sẽ phải ngộp thở, và chắc chắn
càng ngột ngạt hơn khi sự quyến rũ đó chỉ được ngắm mà chẳng được chiếm
hữu. Sự quyến rũ từ thể pháp của Băng Lệ tạo ra sức hút mãnh liệt, bắt
kẻ khác giới phải ngất ngây say đắm. Sức hút đó có thể ví như đoá hoa
động khoe hương, khoe sắc mà chẳng một ai dám làm nó hoen ố, hay khiến
nó sớm héo tàn.

Xám tên đó nhân định thần nhãn sáng ngời định vào vùng nh* h** của Băng Lệ, mà giờ đây chỉ còn mỗi một chiếc yếm nhỏ che hờ. TÊN ĐÓ như thể đang muốn in tất cả vẻ đẹp kiêu sa của tạo hóa vào đôi con
đối phương sáng quắc.

Với ánh mắt hừng hực, những tưởng đâu Xám tên đó nhân sẽ vươn tay đoạt lấy toà đài các nguy nga của tạo hoá, khi những âm
thanh “cách cách” phát ra từ hai bàn tay của tên đó.

Chợt Xám tên đó nhân
hơi nhích động đôi vai. Thân ảnh của tên đó như ánh sao băng vụt thoát lên
mái thư sảnh. Hữu thủ vươn ra với năm ngón chỉ tợ vuốt chim ưng, vồ
thẳng lên mái ngói. Năm ngón tay của Xám tên đó nhân xuyên qua mái ngói như
thể xuyên qua một lớp bùn nhão.

Một tiếng thốt khẽ phát ra trên mái ngói:

– Ối …

Xám tên đó nhân lôi tuột từ trên mái ngói xuống gian thư sảnh một tên đó đại hán vận đại hành bó chẽn, dáng người lực lưỡng, bên hông đeo cặp ma hoàn sáng
ngời. Kéo theo những tấm ngói ào ào trút xuống. Nhưng sợ những tấm ngói
kia sẽ tạo nên tiếng nói vang kinh động đến bọn gia nhân trong Tụ Hiền
trang, bằng một thủ pháp thần kỳ, Xám tên đó nhân vừa khống chế tên đó đại hán
vừa xoay tròn tả thủ tạo ra hấp lực thu tóm lấy tất cả những miếng ngói
vào tay mình không để cho nó rơi xuống sàn gạch.

GÃ chỉ hất nhẹ hữu thủ, tên đó đại hán lực lưỡng đã ngã sóng soài dưới sàn gạch.

Trên yết hầu tên đó còn in rõ năm ngón chỉ pháp của Xám tên đó nhân.

Xám tên đó nhân nhìn tên đó đại hán, trong khi Băng Lệ cuống quít chỉ kịp thộp ngoại tên đó che hờ phần l** l* của chính mình.

Xám tên đó nhân gằn giọng hỏi:

– Hóa ra là Chu Thành Văn công tử.

Hắn công tử họ Chu chỏi tay đứng thẳng lên, sừng sộ nói:

– Đối phương là ai, sao lại biết Chu công tử này chứ?

Xám hắn nhân ngửa mặt cười khánh khách. HẮN cười dứt mới từ tốn nói:

– Chu Thành Văn công tử, làm sao lão phu không biết được. Trên giang hồ bất cứ người nào cũng biết Chu công tử là con trai quý của Nam Cung Linh bang
chủ Kim Tiền Bang.

Chu Thành Văn cao tiếng nói:

– Đối phương đã biết bản tọa là Thiếu bang chủ Kim Tiền Bang, sao còn chưa quỳ xuống bái tạ
cáo lỗi, rồi cút ngay ra khỏi thư sảnh này, để bổn thiếu gia …

GÃ bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Xám hắn nhân nói:

– Thiếu bang chủ muốn gì ở đây?

– Muốn gì ư …?

Hắn vừa nói vừa rút soạt đôi ma hoàn toan sát phạt Xám tên đó nhân. Nhưng hắn họ Chu chưa kịp xuất chiêu thì đôi ma hoàn đã tuột ra khỏi tay hắn bởi hai
đạo chỉ kình cách không của Xám tên đó nhân. Hai chiếc ma hoàn chưa kịp rơi
xuống đất thì trảo công thần kỳ của Xám tên đó nhân đã vươn tới khống chế yết hầu của Chu Thành Văn.

Thủ pháp của Xám hắn nhân quả là ngoài tưởng tượng của Chu Thành Văn.

Có thể nói trảo công của tên đó chớp nhoáng nhanh ngoài tầm mắt của họ Chu,
chỉ nhoáng cái đã bóp chặt lấy yết hầu. Chu Thành Văn há hốc miệng như
thể cá bị mắc cạn cố đớp lấy chút không khí.

Hắn cất tiếng khèn khẹt gượng nói:

– Đối phương giết lão phu thì cha lão phu không để yên cho ngơi đâu.

Xám tên đó nhân gằn tiếng nói.

– Chu công tử đem Kim Tiền Bang ra hù doạ bản tọa đó à.

Xám tên đó nhãn vừa nói vừa vận công vào trảo thủ. Mắt Chu Thành Văn dựng ngược, mở to hết cỡ, tưởng chừng hai con đối phương sắp rớt ra ngoài. Miệng hắn khò
khè kho khét, thậm chí tiểu cả ra quần. TÊN ĐÓ cố lắm mới nói được:

– Tha … Tha mạng … Tha …

Trảo thủ của Xám tên đó nhân nới lỏng ra.

Đến lúc đó lời nói của họ Chu mới nghe được rõ hơn.

– Tôn giá tha mạng.

Xám hắn nhân nhìn thẳng vào mắt Chu Thành Văn:

– Giết công tử cũng chẳng lợi lộc gì cho ta đây, thậm chí bẩn tay ta đây mà thôi.

Như thể bắt được sinh lộ để giữ mạng thoát khỏi lưỡi hái thần chết, Thành Văn hối hả nói:

– Tôn giá nói đúng … Tôi giá nói đúng. Giết Thành Văn chỉ bẩn tay tôn giá mà thôi.

Xám tên đó nhân hơi đẩy tay đến trước cứ như sợ cả hơi thở của Thành Văn có thể lây nhiễm khí độc qua tên đó.

– Bản tọa chẳng muốn giết đối phương đâu, nhưng đối phương muốn sống thì kể từ bây giờ phải tuân phục theo ý của bản tọa.

– Dạ … Tiểu nhân sẽ nghe theo chỉ dụ của tôn giá.

Xám gã nhân bóp chặt lấy yết hầu của Thành Văn. Miệng gã há hốc như thể con
chim con đói mồi đòi ăn. Ngay nhanh chóng, Xám gã nhân bỏ vào miệng hắn một
hoàn dược thảo. Khi gã rút tay lại thì hoàn dược đã lọt thỏm vào bụng họ
Chu.

Sắc diện của tên đó Thiếu công tử Kim Tiền Bang xanh nhợt. TÊN ĐÓ lắp bắp hỏi:

– Tôn giá cho tiểu nhân uống thứ gì vậy?

– Một thứ độc dược có một không hai trên cõi đời này. Nếu như đối phương sai
lời thì lão phu sẽ không cho đối phương giải dược. Đến lúc đó những con Kim Trùng
sẽ sinh sôi nẩy nở, ăn sạch lục phủ ngũ tạng của đối phương. Đối phương sẽ chịu sự đớn đau, chết còn sướng hơn là sống, mà chết cũng không được.

Thành Văn nghe Xám tên đó nhân nói câu liền quỳ mọp xuống:

– Tôn giá ơi … Xin Tôn giá tha cho tiểu nhân … Tiểu nhân đến đây
tuyệt nhiên không có ý gì mà chỉ muốn chiêm ngưỡng Tô thiếu nữ mà thôi.

Xám hắn nhân hừ nhạt rồi nói:

– Ngươi lão phu không cần nói ra, lão phu cũng biết.

HẮN rút trong tay áo ra một chiếc lịnh bài màu vàng đưa đến trước mặt Chu Thành Văn:

– Khi thấy tấm lịnh bài này xem như cậu đã thấy bản tọa. Cậu nhất nhất phải tuân theo lịnh của người giữ lịnh bài.

Thành Văn dập đầu xuống sàn gạch:

– Tiểu nhân sẽ nghe … Tiểu nhân sẽ nghe.

Xám tên đó nhân chắp tay sau lưng nhìn Thành Văn nói:

– Nếu đối phương ngoan ngoãn thì sau này sẽ được bản vương ban thưởng trọng hậu. Có
thể thay thế cha đối phương để đảm đương chức vị bang chủ Kim Tiền Bang.

– Tiểu nhân sẽ không bao giờ dám cải ý tôn giá.

– Tốt lắm. Đi đi.

Thành Văn khúm núm nói:

– Tôn giá … Xin tôn giá cho Thành Văn thuốc giải độc.

Xám tên đó nhân cười khẩy một tiếng rồi – Cứ đến ngày rằm, bản tọa sẽ xét công trạng mà quyết định cho cậu thuốc giải độc gì.

HẮN khoác tay:

– Đi đi.

Thành Văn miễn cưỡng khom người lê bước rời khỏi thư sảnh. Xám gã nhân nhìn
theo gá hừ nhạt một tiếng. Xám gã nhân nhìn lại Tô Băng Lệ. GÃ đặt tấm
lịnh bài vào tay cô bản tọa, nghiêm tiếng nói:

– Cô ấy hãy giữ tấm lịnh bài này. GÃ Chu công tử đó hẳn sẽ giúp cho cô ấy ít nhiều.

Nhận lấy tấm lịnh bài, Băng Lệ nói:

– Đa tạ chủ nhân.

– Không cần khách sáo.

Tô Băng Lệ khoát lại ngoại tên đó của mình.

Chờ cho nàng lão phu vận xong tên đó phục, Xám tên đó nhân mới nói tiếp:

– Ông trời đã ban cho nàng bản tọa một vẻ đẹp bất phàm thoát tục, bản tọa nghĩ nàng bản tọa nên biết tận dụng nhan sắc đó.

– Đa tạ chủ nhân đã chỉ giáo. Xin hỏi tới dây Băng Lệ sẽ làm gì?

Đôi thần nhãn đầy uy quang của Xám tên đó nhân vụt sáng hẳn lên. TÊN ĐÓ gằn tiếng nói:

– Điều bản tọa muốn cô ấy làm trước tiên là hãy quên hắn Sử Thứ Dân thư sinh bất tài vô dụng. Hãy dứt khoát với những gì có quan hệ với hắn bản tọa.

– Chủ nhân.. Xám hắn nhân khoác tay không cho Băng Lệ thốt hết câu:

– Cô ấy tuân lịnh ta đây hay muốn phản lại ý muốn của ta đây?

– Chủ nhân … nhưng …

GÃ khẽ lắc đầu:

– Chỉ ước giao hôn xem như không có. Nếu như cô ấy nghĩ đến tờ chỉ ước giao hôn thì bản vương sẽ giúp cho cô ấy.

Băng Lệ như ngầm hiểu ẩn ý sau câu nói của Xám tên đó nhân. Nữ nhân ấy vội dập đầu khẩn thiết nói:

– Xin chủ nhân cho Sử công tử một cái mạng.

– Mạng của hắn tồn tại hay không do quyết định của cô ấy. Nhớ lời ta đây căn
dặn. Cô ấy và Hạ Tuấn Luận sẽ đi thẳng đến Thiên Ma Cổ Bảo để lấy bản
danh sách thập nhị Thần Châu.

GÃ nhìn Băng Lệ một lần nữa bằng ánh mắt đầy quyền uy rồi mới quay bước bỏ đi về phía cửa.

Băng Lệ chồm tới nói với theo Xám tên đó nhân:

– Chủ nhân. Băng Lệ xin người cho Băng Lệ gặp Sử Thứ Dân:

Xám hắn nhân dừng bước gằn giọng nói:

– Chỉ một lần duy nhất thôi.

Băng Lệ cúi đầu quỳ mọp nói:

– Đa tạ chủ nhân.

Xám gã nhân tiếp tục bước ra khỏi cửa thư sảnh không thèm ngoái đầu nhìn lại.

Xám tên đó nhân đi rồi, Băng Lệ mới dám đứng lên. Cô bản vương bước lại tấm gương đồng
trang điểm lại dung diện, thay đổi bộ cánh trắng toát bằng chiếc áo
thụng có mũ che kín đầu, rồi rời biệt sảnh dành riêng cho mình trong Tụ
Hiền trang. Với chiếc áo thụng có mũ, cô bản vương rời Tụ Hiền trang mà chẳng
một ai phát hiện ra hành tung của cô bản vương.

Rời Tụ Hiền trang, nàng lão phu đến một ngõ hẻm sâu hun hút. Đi vào con hẻm đó, Băng Lệ dừng bước trước một ngôi nhà xiêu vẹo.

Nữ nhân ấy vừa đẩy cửa bước vào thì có tiếng reo lên:

– Tỷ tỷ đã về. Tỷ đã về.

Từ phía gian chính sảnh hoen ố bởi những lớp rêu phong, một tiểu nữ và tiểu nam chạy vội ra đón cô ta đây.

Băng Lệ nắm tay hai người đó:

– Tuyết Nhi … Đình Khang.. Tuyết Nhi lắc tay Băng Lệ:

– Tuyết Nhi nhớ tỷ tỷ quá à.

– Tỷ cũng nhớ Tuyết Nhi lắm.

Nàng ta đây quay sang nhìn Đình Khang. Cậu bé có khuôn mặt tròn trĩnh trông thật trong sáng và hồn nhiên:

– Đình Khang có ngoan không?

– Đình Khang ngoan lắm …

Tuyết Nhi lườm Đình Khang:

– Đình Khang nói bậy đó tỷ ơi … Huynh ấy hổng có ngoan đâu. Hôm qua Đình Khang tập uống rượu nữa.

Băng Lệ cau mày, lộ vẻ mặt nghiêm khắc:

– Đình Khang sao vậy? … Đệ chỉ mới ngoài mười lăm, sao lại tập uống rượu chứ? … Không tốt đâu.

Đình Khang cúi mặt nhăn nhó nói:

– Đệ nghe các huynh đệ ở Cái Bang nói không uống rượu thì không phải nam nhi.

Băng Lệ gay gắt nạt Đình Khang:

– Chỉ có lời nói như thế thôi mà đệ uống rượu?

– Đệ muốn trở thành nam nhi đại trượng phu.

– Uống rượu chưa hẳn là nam nhi đâu.

– Lúc này đệ phải chăm học mới được.

Đình Khang bẽn lẽn cúi mặt nhưng không quên lườm Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi nhỏ tiếng nói:

– Tỷ tỷ, Sử huynh đang đợi tỷ trong nhà đó.

Cô lão phu mỉm cười:

– Hai em đi đi … Tỷ sẽ vào gặp huynh ấy.

Băng Lệ lấy ra một nén bạc vụn đặt vào tay Tuyết Nhi:

– Hai em cầm nén bạc này ra chợ mua thức ăn về nhé.

Tuyết Nhi khẽ gật đầu:

– Dạ.

Tuyết Nhi và Đình Khang cầm nén bạc chạy nhanh ra ngoài. Băng Lệ chờ cho hai
dứa trẻ đi khỏi mới rảo bước tiến vào đại sảnh. Sử Thứ Dân đón cô ta đây ngay ngưỡng cửa. Dáng người dong dỏng cao, nước da trắng nhợt, khuôn mặt
thanh tú. Sử Thứ Dân có tất cả những nét của một thư sinh trói gà không
chặt.

GÃ nhìn Băng Lệ:

– Băng Lệ …

Nàng bản tọa bồi hồi nhìn tên đó:

– Sử huynh. Băng Lệ đến đây gặp huynh có chuyện quan trọng muốn nói.

Cô ấy nói xong đi thẳng vào trong đại sảnh. Thứ Dân theo cô ấy. Băng Lệ cởi bỏ bộ thụng gã. Cô ấy ngồi xuống chiếc đôn xộc xệch nhìn Thứ Dân nói:

– Huynh hãy ngồi xuống đây.

Thứ Dân ngồi xuống ghế đối mặt với cô ấy. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Băng Lệ, Thứ Dân không khỏi lo lắng, bồi hồi.

HẮN nhỏ tiếng động:

– Muội muội muốn nói với huynh chuyện gì?

Băng Lệ nhìn thẳng vào mắt Sử Thứ Dân:

– Băng Lệ sợ nói ra điều này Sử huynh sẽ không được vui. Nhưng Băng Lệ phải nói. Băng Lệ chỉ mong Sử huynh hiểu cho Băng Lệ.

– Nàng bản vương nói đi. Thứ Dân luôn hiểu nàng bản vương.

Buông một tiếng thở dài một tiếng, Băng Lệ nhìn Thứ Dân nghiêm tiếng nói:

– Băng Lệ muốn xé tờ chỉ ước giao hôn với huynh.

Cô ta đây vừa dứt tiếng thì Sử Thứ Dân chống tay lên bàn đứng bật lên:

– Tại sao …?

Băng Lệ cúi đầu:

– Huynh hiểu cho muội.

Thứ Dân khẽ lắc đầu như thể muốn xua đuổi câu nói của nữ nhân ấy vừa rồi ra khỏi tâm trí mình. HẮN gằn tiếng động:

– Băng Lệ … Tại sao cô bản vương lại muốn xé tờ chỉ ước giao hôn? Cô bản vương đã quên tất cả những lại hẹn ước giữa bản vương và cô bản vương rồi ư?

Thứ Dân chồm tới:

– Hãy nói cho huynh biết. Tại sao muội lại muốn chia tay với Thứ Dân chứ?

Đừng dấu lão phu.

Băng Lệ lắc lắc đầu:

– Muội không thể nói được … Nhưng muội phải chia tay với huynh. Và đây
là lần gặp mặt sau cùng. Sau này muội sẽ không bao giờ gặp lại huynh
nữa.

Sắc mặt Thứ Dân xanh tái, mồ hôi xuất hạn ra trán. TÊN ĐÓ ngập ngừng nói:

– Băng Lệ … Cô ấy có biết ta đây khổ đau lắm không?

– Muội cũng đau đớn như huynh thôi. Nhưng không còn cách nào khác.

– Bản tọa hiểu rồị. Phải chăng bản tọa chỉ là một tên đó thư sinh quê mùa, trói gà
không chặt, hầu bao lại trống rỗng nên chẳng xứng với một trang giai
nhân nổi tiếng nhất Dương Châu thành.

Băng Lệ ngẩng lên nhìn Thứ Dân:

– Huynh đừng nói vậy.

Thứ Dân lắc lắc đầu:

– Nếu không vì nguyên cớ đó thì sao nữ nhân ấy lại muốn từ bỏ tình yêu của ta đây?

GÃ ngửa mặt cười khẩy một tiếng:

– Băng Lệ … Phải như vậy không? Cô ấy hãy nói cho bản vương biết được chứ. Phải chăng cô ấy đã quên lời hẹn ước hôm nào giữa bản vương và cô ấy. Tay liền tay,
như đôi chim không bao giờ rời xa nhau.

Lệ trào ra khoé mắt Băng Lệ. Cô ấy khẽ khẽ lắc đầu:

– Muội có những điều không thể nói ra được. Nhưng mãi mãi trong tim muội
vẫn giữ mãi hình bóng huynh. Không bao giờ muội quên huynh, nhưng …

Nàng bản vương thấm nước mắt.

Thứ Dân khẽ thở dài, khẽ lắc đầu:

– Băng Lệ … Thứ Dân có chết cũng không bao giờ muốn xa muội, mất muội.

– Nhưng …

Thứ Dân lắc lắc đầu, nghiêm âm thanh:

– Đừng nói với huynh gì cả … Không bao giờ huynh để mất Băng Lệ đâu …

Huynh phong bao giờ muốn xa muội …

Thứ Dân bóp tay vào cạnh bàn:

– Không bao giờ Thứ Dân xé tờ chỉ ước giao hôn với Băng Lệ. Dù sông cạn
đá mòn thì mãi bản vương vẫn giữ lời giao ước đó. Băng Lệ … Chúng bản vương sẽ ra đi đến một phương trời vô định nào đó để mãi mãi sống bên nhau.

Nhìn Thứ Dân, Băng Lệ buông một tiếng thở dài một tiếng. Nữ nhân ấy từ từ đứng lên.

– Huynh hãy theo muội …

Cô bản vương rời gian chính sảnh theo hành lang để vào căn phòng phía sau hậu liêu.

Chờ cho Thứ Dân vào phòng rồi. Băng Lệ mới khép cửa cài then cẩn thận.

Thứ Dân hỏi:

– Băng Lệ … Muội muốn nói với huynh bí mật gì?

Nhìn Thứ Dân, Băng Lệ từ tốn nói:

– Chẳng có bí mật gì cả đâu.

Hai cánh môi của nàng lão phu mím lại như thể quyết định một việc làm gì đó rất quan trọng. Suy nghĩ một lúc, nàng lão phu mới trang trọng nói:

– Băng Lệ muốn chứng tỏ tình yêu của muội đối với huynh trước khi chia tay, và không bao giờ gặp lại huynh nữa.

Băng Lệ nói xong, quay lưng về phía Thứ Dân. Nàng bản vương cởi bỏ tên đó trang. Đôi vai
với làn da trắng như bông tuyết. Khi chiếc lưng thon thả lộ rõ ra dưới
cặp mắt của Sử Thứ Dân, với tất cả sự linh động, đầy sức quyến rũ khiến
Thứ Dân muốn chết lặng, hoặc hóa thành pho tượng vô tri vô giác, chỉ còn ánh mắt muốn thu tóm lấy bờ lưng của nàng bản vương.

Băng Lệ từ tốn nói.

– Dù có ra đi, thì thể xác và tâm hồn của Băng Lệ cũng thuộc về Sử huynh.

Cùng với lời nói đó, cô ấy buông thõng đôi tay dọc theo thân mình. Xiêm tên đó của Băng Lệ trôi tuột xuống dưới gót chân. Tất cả những đường nét cân đối,
tuyệt mỹ, tuyệt hóa phơi ra từ cơ thể cô ấy đập vào mắt họ Sử.

GÃ đứng ngây ra như một pho tượng chỉ biết nhìn cô ta đây.

Thứ Dân khẽ lắc đầu nhỏ tiếng nói:

– Băng Lệ.

Cô ta đây từ từ quay lại.

Hai người đối mặt nhìn nhau mà thể pháp Băng Lệ chẳng có mảnh lụa nào che
đậy. Đôi g* b*ng đ** trinh nữ của cô bản vương trông như hai quả tuyết lê mọng
chín mà tất cả những hắn nam nhân nào bắt gặp cũng sẽ tự thân biến mình
thành người lữ hành trên sa mạc đang trong cơn khát cháy, để mơ tưởng
đến đôi tuyết lê ấy.

Băng Lệ nói:

– Muội sẽ trao cho Sử huynh những gì quý giá nhất thuộc về muội. Huynh …

Thứ Dân nhìn sửng nữ nhân ấy. HẮN bất giác lùi về sau một bộ, khẽ lắc đầu nói:

– Không … Không …

Những gì cô lão phu muốn trao cho Sử Thứ Dân đã được phơi bày ra trước tên đó, nhưng
rồi tên đó lại thấy hãi hùng, hốt hoảng. Trong đầu Sử Thứ Dân chỉ độc một suy nghĩ:

“Tại sao nàng lão phu lại làm vậy?”.

Thứ Dân lắc lắc đầu nguầy nguậy. GÃ rống lên:

– Không …

Liền theo tiếng rống đó, nước mắt trào ra. GÃ thổn thức nói:

– Bản vương không cần … Bản vương cần tình yêu của nàng bản vương. Bản vương cần nàng bản vương mãi mãi ở bên bản vương.

GÃ nói dứt câu vụt trốn chạy ra cửa. Thứ Dân đâm đầu vào cánh cửa đã được Băng Lệ cài then.

Bộp …

GÃ bật ngửa ra sau, nện đầu xuống sàn gạch bất tỉnh. Trước khi gã mất dần
nhận thức thì cũng kịp ngửa được mùi da thịt băng trinh của Băng Lệ. GÃ
có cảm giác mơ hồ tình yêu mà bấy lâu này gã gìn giữ tôn thờ đang vội vã
chạy đi bỏ rơi gã lại với nỗi niềm đớn đau của một hắn si tình …

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8