Bán Tướng Công
Chương 10
“Tiểu thư, như vậy không tốt lắm đâu. Đem chân dung của Dạ hoàng đi chào hàng.” Xuân Lan vừa mài mực vừa nói.
“Chúng bản vương là người làm ăn.” Kinh Vô Tình đặt cây bút xuống. Nàng bản vương chính là có lòng tốt giúp cho tên đó nổi tiếng.
Sau khi trở lại Tô Châu, Kinh Vô Tình thay một bộ quần áo bằng gấm, vùi đầu vẽ bức tranh trên bàn.
Trong lúc vô tình, cô bản vương đem nỗi nhung nhớ ngày đêm hoá thành bức hoạ đưa cho Vô địch xem, cô bản vương bản vương bỗng nhiên loé lên một ý tưởng, đem bức hoạ đến treo ngoài hiệu thuốc, thế mà lại có người coi trọng, bất luận phải trả bao nhiêu tiền cũng muốn mua nó, một đồn mười, mười đồn trăm, lượng hàng tiêu thụ lớn đến mức đáng ngạc nhiên, cũng thay Tô Châu trà phường tăng thêm một khoản thu nhập.
“Nếu như bị Dạ hoàng biết, tên đó nhất định đại phát lôi đình.”
“Trời cao hoàng đế xa, hắn bản tọa sẽ không biết.” Kinh Vô Tình kiểm tra lại lần nữa, cho thêm vài nét bút.
Giang Nam chỉ toàn những nam nhân yếu không ra gió, bởi vậy chân dung anh tuấn dũng mãnh của Dạ hoàng nhanh chóng trở thành trân phẩm để cho hàng xóm láng giềng tranh đoạt. Hơn nữa Kinh Vô Tình bút pháp thần kỳ, dưới ngòi bút sống động như thật của nàng ta đây, bức chân dung Dạ hoàng trở thành bộ sưu tập của thanh niên nam nữ, già trẻ lớn bé ở Giang Nam. Nữ nhân coi tên đó như thần tượng mà ái mộ, nam nhân thì mong có một ngày có được cơ thể cường tráng giống như người trong bức hoạ, làm cho thuốc tráng dương cùng những loại thuốc dưỡng nhan sắc, thuốc bổ ở những hiệu thuốc được tiêu thụ bằng sạch, không đặt trước một tháng thì không có hàng để mua.
Kinh Vô Tình hài lòng đem bức hoạ trao cho Xuân Lan “Đem bức tranh để sang một bên cho khô.”
“Vâng!” Xuân Lan dở khóc dở cười.
“Đại tỷ, hai trăm bức hoạ ngày hôm nay đã bán hết, có ba mươi bức được đặt trước vào ngày mai.” Kinh Vô địch thong dong tiến vào trong phòng, phía sau là Thu Cúc mang theo một đống giấy Tuyên Thành được chất cao như một ngọn núi.
“Nhị tiểu thư, tại sao người không đến hỗ trợ?” Xuân Lan chính đang ấm ức, vừa muốn tính toán sổ sách vừa muốn phơi bức hoạ.
“Người vẽ phải có lòng thì mới làm cho bức tranh có hồn.” Kinh Độc nhất vô nhị đưa tay nâng cằm Xuân Lan lên.
Xuân Lan nhanh chân lẩn tránh “Nhị tiểu thư, xin tự kiềm chế.” Hoàn hảo là cô ấy đi theo đại tiểu thư.
Kinh Độc nhất vô nhị bật cười.
“Vô địch, sắp làm thê tử của người bản tọa, ít nhiều cũng nên biết chừng mực.” Kinh Vô Tình sau khi trở về Tô Châu từ trong miệng của Kinh Vô Tuyết biết được Kinh Vô địch bị cha bản tọa bức hôn đã tự mình đi bắt cóc trượng phu.
“Ta đây không muốn lấy chồng, ai làm khó dễ được ta đây?”
“Thực sự muốn vậy sao?” Một âm thanh trầm thấp có vẻ như đang cố nén giận vang lên.
“Đại tỷ, bản vương nghĩ đào hôn…”
“Đào hôn?” Tiếng nói đề cao âm lượng chặt đứt lời nữ nhân ấy.
“Trước tiên đối phương hãy hỏi nam nhân đứng sau đối phương rồi mới nói.” Kinh Vô Tình thu hồi bức hoạ, ánh mắt dò xét nam nhân mặt xanh mét đứng phía sau Kinh Vô địch.
Kinh Vô địch đang đắm chìm trong tưởng tượng vừa quay đầu lại thì sắc mặt đột nhiên biến đổi “Lãnh….” Một nam tử anh tuấn sắc mặt tối sầm đang đứng sau lưng nàng bản vương.
“Nơi này cho hai ngươi lão phu mượn để thảo luận, hảo tâm một chút, đừng đem thư phòng của lão phu huỷ đi, trùng tu lại cũng mất không ít tiền.” Kinh Vô Tình mang theo Xuân Lan và Thu Cúc rời đi.
Quả nhiên, một trận tiếng động lách lách, leng keng cùng với tiếng hô vang lên, cuối cùng là một mảng im ắng. Cảnh này làm cho Kinh Vô Tình nhớ đến đêm cuối cùng cô bản tọa ở cùung Thiết Liệt cũng là như vậy.
Bất giác, cô bản vương để tay lên bụng, khoé miệng Kinh Vô Tình hiện lên một nụ cười tươi như hoa. Cô bản vương có dự cảm chính tại đêm hôm đó, trong bụng cô bản vương đã xuất hiện một sinh mệnh, đây là kết tinh minh chứng cho tình yêu của lũ người kia. Mặc kệ ánh mắt thế tục, cũng không quản đạo đức xã hội phê phán, cô bản vương nhất định sẽ sinh ra đứa bé này, một mình nuôi đứa bé lớn lên.
****
“Chủ tử, có điểm không đúng, từ khi chúng ta đây vào thành đến nay dọc đường đi có rất nhiều người chú ý đến ngài.” Cuối cùng đám người kia phải mua mũ có mạng che màu đen để che mặt, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người nhìn đám người kia.
Trong thành Tô Châu phồn hoa là một bầu không khí vui vẻ, huyên náo giống như những ngày lễ tết.
Trong khách đ**m, hai nam tử thân hình cao lớn, đầu đội mũ có mạng che, vểnh tai lên nghe tứ phương.
“Nghe nói con gái Kinh gia muốn xuất giá, hơn nữa khó khăn lắm mới tìm được tân lang.”
“Lão phu lại nghe đâu hôn sự này là do chính cô lão phu tự mình đi tìm, đối phương là thiếu chủ của Khoái Kiếm sơn trang.”
Giấu mặt sau cái mũ có mạng che, Thiết Liệt thiếu chút nữa phun trà.
“Chúng lão phu đi.” Thiết Liệt vô hình trung dùng sức bóp nát chén trà. Chẳng lẽ là nàng lão phu sao chứ? Nàng lão phu dám lập gia đình.
“Chủ tử.” Thiết Kiếm có chút lo lắng nhìn ánh mắt tò mò từ bốn phía đổ dồn vào họ.
“Đừng để ý lũ người kia.” Thiết Liệt vẻ mặt xơ xác, tiêu điều “Thiết Kiếm, đối phương đi hỏi xem Kinh gia ở đâu?” Tên đó đến đây, đến bắt thê tử chạy trốn.
Thiết Kiếm nhận mệnh rời đi.
Một lát sau, ngay lập tức có người chỉ cho tên đó phương hướng “Các ngươi lão phu là khách của Kinh gia sao? Chỉ cần đến chỗ có đông người tụ tập là có thể tìm được.”
“Đi.” Thiết Liệt khẩn cấp rời đi.
“Thật đúng là quá giống.”
“Giống cái gì?”
“Tên vừa nãy thật giống người trên bức hoạ?”
”Thật vậy chăng? Bản vương hôm trước còn đến đó đặt trước một bức.”
“Ba lão hổ mẹ nhà bản tọa đều mua vài bức tranh đến thúc ép bản tọa. Ai! Nam nhân thật là mạng khổ.”
****
Trong hỉ phòng.
“Tiểu thư, khăn hồng này tuyệt đối không được tháo xuống.” Thu Cúc luôn miệng dặn dò.
“Thật phiền phức.” Cách một lớp khăn hồng, Kinh Vô địch cái gì cũng không nhìn thấy.
“Nhị tỷ, đại sự không ổn, có người muốn tới cướp tân nương.” Kinh Vô Tuyết chạy vào trong phòng vừa thở hổn hển vừa nói.
“Cướp tân nương?” Kinh Vô địch theo phản xạ muốn giật cái khăn hồng ra khỏi đầu nhưng bị Thu Cúc ngăn lại.
“Không thể.” Có tân nương nào lại tự mình vén khăn trùm đầu.
Kinh Vô Tuyết ôm ngực “A Lâu ở trước cửa ngăn cản, cha đã sai người đi mời Nhị tỷ phu nhanh tới viện trợ, cũng bảo bản vương đến thông tri cho tỷ mau trốn đi.”
“Có nhìn thấy rõ người đến là ai không?” Vui a! Cách một tấm khăn trùm, khoé miệng Kinh Độc nhất vô nhị hiện lên ý cười. Không thể trách nữ nhân ấy không lấy chồng, mà có người không muốn để cho nữ nhân ấy lấy.
“Tiểu thư…A! Cậu…cậu là ai?” Tay Thu Cúc run run chỉ vào nam nhân vạm vỡ đi theo sau Kinh Vô Tuyết vào phòng, nhanh chân tới hộ vệ trước người Kinh Vô địch.
“Ta đây…Ta đây là Vô Tuyết nha!”Kinh Vô Tuyết còn chưa phát giác có người đứng sau lưng cô ấy.
“Không phải người, là kẻ đứng sau lưng người.” Kinh Vô địch vén một góc khăn lên, ánh mắt dò xét nam tử khôi ngô cả người toát ra khí thế ngông cuồng, hình như đã từng gặp ở đâu…. A! nữ nhân ấy nhớ ra rồi.
“Cậu là người trong bức hoạ.” Kinh Vô Tuyết quay đầu lại kinh hô, ánh mắt si mê nhìn tên đó “Cậu so với người trong bức vẽ của Đại tỷ còn đẹp trai hơn.”
“Kinh Vô Tình, nàng bản tọa dám lập gia đình.” Thiết Liệt phát ra tiếng gầm như sư tử, tiến lên muốn bắt Kinh Vô địch.
“Ngươi bản vương không được chạm vào nàng bản vương.” Lãnh Phi anh tuấn như thiên thần giáng hạ ngăn cản Thiết Liệt.
Hai đại nam nhân một người cuồng ngạo, một người lạnh lùng, không ai nhường ai đã bắt đầu lao vào đánh nhau kịch liệt.
“Làm sao bây giờ?” Thu Cúc lo lắng hỏi “Tiểu thư, mau ngăn cản lũ người kia.” Không cần suy nghĩ cũng biết, đây chắc là hậu quả của việc tiểu thư phong lưu ở bên ngoài.
“Đám người kia muốn đánh nhau, lão phu có biện pháp gì?” Kinh Vô địch nhàn nhã ngồi ở trên giường, gỡ cái khăn trùm đầu xuống. Căn cứ theo tình đám người kia đánh đến người chết kẻ sống thì có thể khẳng định hôn lễ hôm nay sẽ phải đổi sang ngày khác “Công phu cũng được, đây là lần đầu tiên lão phu thấy Lãnh Phi sử dụng toàn lực.” Vốn không biết phu quân võ công cao thấp thế nào, cuối cùng hôm nay cô lão phu cũng được đại khai nhãn giới, thầm nghĩ thực lực đối phương cao thâm khó lường khiến cho tên đó không thể dốc toàn lực thi triển.
“Tiểu thư, người còn ngồi đây ăn cái gì?” Thu Cúc kinh hô “Người….Người tại sao lại bỏ khăn trùm đầu ra?”
“Không sao.”
“Bản tọa cũng muốn ăn.” Kinh Vô Tuyết cũng ngồi xuống bên nàng bản tọa cùng nhau thưởng thức “Nhị tỷ, tỷ biết hắn bản tọa sao?”
“Bản vương nghĩ Đại tỷ rõ ràng hơn bản vương.”
“Cậu không phải Vô Tình.” Thiết Liệt vừa phân tâm đã trúng ngay một chưởng, lảo đảo lùi lại vài bước.
“Đừng đánh nữa, mọi chuyện cứ từ từ giải quyết.” Kinh Tề Tu nhanh chân chạy vào, đứng chắn giữa hai nam nhân.
“Kinh Vô Tình đâu?” Thiết Liệt bị trúng một chưởng nhưng thần sắc vẫn như thường, ánh mắt sắc bén kinh người quét qua những người có mặt ở đây.
“Cậu tìm Đại tỷ của ta đây?” Kinh Vô Tuyết tò mò nhìn lên nhìn xuống.
“Cậu không phải đến tìm Vô địch sao?” Kinh Tề Tu giật mình, thiếu chút nữa là doạ chết cái mạng già của hắn, bất quá sự việc lại chuyển biến thình lình.
“Vô địch, nàng lão phu khoẻ không?” Lãnh Phi nắm tay Kinh Vô địch.
“Cô gia, hai người còn chưa có bái đường, không thể ở cùng nhau.” Thu Cúc vội vàng kéo Kinh Độc nhất vô nhị lại.
“Ta đây muốn tìm Kinh Vô Tình, cô ta đây ở đâu?” Hoàn hảo không phải là cô ta đây. Thiết Liệt thở phào nhẹ nhõm.
Kinh Độc nhất vô nhị đưa tay chỉ ra ngoài cửa phòng “Từ đây đi ra rẽ trái, đi qua cửu khúc kiều là đến Vô Tình Các, cô ấy đang xem sổ sách ở đó.” Cũng chỉ có nam nhân cường hãn như vậy mới xứng với Đại tỷ.
“Cám ơn.” Thiết Liệt cúi đầu cảm tạ, không coi ai ra gì tức thì rời đi.
“GÃ là ai vậy?” Kinh Tề Tu hỏi vấn đề mà trong lòng mọi người nghi hoặc. Hình như Độc nhất vô nhị biết cái gì đó, còn người làm cha như gã một chút cũng không hiểu.
“Người đó! Có lẽ là Đại tỷ phu tương lai, cũng chính là thân phụ của đứa nhỏ trong bụng Đại tỷ.” Kinh Vô địch đảo mắt nhìn quanh.
“Hoá ra là Vô Tình….Đối phương nói cái gì?” Kinh Tề Tu gào lên “Nó có tiểu hài tử?”
****
Thiết Liệt phi thân đến Vô Tình Các, chỉ thấy một nữ nhân đứng trên thang quay người lại.
“Xuân Lan, sổ sách tìm được rồi sao?”
“Kinh Vô Tình.” Nữ nhân ấy không muốn sống nữa sao?
Kinh Vô Tình nghe tiếng, một phen thất thần bước hụt chân, cả người ngã về phía sau, cô bản tọa hoảng sợ nhắm mắt lại, sau đó ngã vào một lồng ngực ấm áp.
“Cô ấy suýt chút nữa doạ chết bản tọa.” Thiết Liệt cảm thấy mình giống như vừa trở về từ địa ngục, thiếu chút nữa bạc thêm vài sợi tóc.
Kinh Vô Tình mở mắt, một nụ hôn mãnh liệt ập đến. Tim đập mạnh và loạn nhịp khiến cho nữ nhân ấy quên mất phải chống cự, cái lưỡi của tên đó nhanh chóng như giao long chuyển mình, ở trong miệng nữ nhân ấy càn quét một phen.
Sắc mặt cô ấy khẽ biến, phát hiện không khí của mình bị tên đó đoạt hết, ngọn lửa đang cháy trong miệng so với việc không thể thở thì càng khiến cho cô ấy khó chịu hơn. Cô ấy cảm thấy đầu óc rất mơ màng, trống ngực so với tiếng sét đánh còn lớn hơn.
“Là ngươi bản vương!” Tên đó đã đến. Cho đến khi tên đó buông tha miệng của nàng bản vương, đôi môi nàng bản vương đã sưng lên, làm sao mà gặp người khác được?
Cảm giác được cô ấy đang giãy dụa trong lòng tên đó, hơi thở ấm áp của cô ấy vây quanh tên đó, Thiết Liệt bấy giờ mới nới lỏng vòng kiềm toả cho cô ấy.
Ngón tay ngăm đen của hắn lão phu m*n tr*n khuôn mặt trơn mịn của cô ấy, ngón tay luồn qua khe hở ở cổ áo cởi bỏ nút áo cô ấy, vội vã khám phá làn da mà hắn lão phu ngày đêm mơ tưởng.
“Ngươi bản tọa…Ngươi bản tọa muốn làm cái gì? Nơi này là Kinh gia, ngươi bản tọa đừng làm loạn, nếu không bản tọa gọi người tới.” Hai tay tí hon của Kinh Vô Tình đánh vào ngực gã.
“Kêu đi, tốt nhất là đem toàn bộ người trong phủ gọi đến.”
Bàn tay thô ráp của hắn lại luồn vào trong vạt áo nữ nhân ấy, cảm giác mát lạnh đột nhiên truyền tới làm cho nữ nhân ấy phát run, cũng làm dịu đi những xốn xang trong lòng nữ nhân ấy, như ngọn lửa đốt sạch lý trí.
“Cô ấy là tiểu nữ nhân đáng giận, dám chạy trốn bản vương.”
“Ta đây không muốn phụ thuộc vào bất luận kẻ nào. Ta đây không muốn biến thành một nữ nhân không có tự do. Nếu người cậu muốn là một thê tử dịu dàng ngoan ngoãn thì thật xin lỗi, ta đây đã làm cho cậu thất vọng.”
“Lão phu không muốn nàng lão phu thay đổi, nàng lão phu chính là nàng lão phu, là Kinh Vô Tình.” Nụ hôn trừng phạt của hắn thô bạo phủ lên môi nàng lão phu, hấp thu cam lộ trong miệng nàng lão phu “Lão phu yêu nàng lão phu.”
“Liệt.” Nàng bản tọa say, say trong vòng tay của hắn, tình yêu như thủy triều dâng lên, khoé miệng nàng bản tọa hiện lên ý cười thoả mãn “Bản tọa cũng yêu cậu.”
Sau khi mây tan mưa tạnh, Thiết Liệt và Kinh Vô Tình vai kề má ấp quấn lấy nhau nằm ở trên giường.
“Tại sao đối phương lại đến đây? Dạ thành thì làm sao? Liễu Phượng Nương đâu? Còn có Hoa Liên công chúa?”
Thiết Liệt ôm chặt nữ nhân ấy “Thứ Hoa Liên muốn chính là Dạ thành, ta đây đáp ứng chỉ cần nữ nhân ấy có cách làm cho Thạch Định Phong yêu nữ nhân ấy thì Dạ thành chính là của nữ nhân ấy, còn Liễu Phượng Nương hẳn đã trở lại Phượng lâu, có Mộc Long Vũ đi cùng nữ nhân ấy.”
“Lũ người kia sẽ không ở cùng một chỗ chứ?” Đây có thể là một đoạn nhân duyên, thấy Liễu Phượng Nương gặp được người tốt, trong lòng Kinh Vô Tình cũng cảm thấy vui vẻ.
“Không có khả năng.” Tên đó dừng một chút “Có từng nghe qua câu truyền miệng này hay không? Đông Long – Tây Hổ – Nam Ưng- Bắc Phượng Hoàng, ngân kiếm – thần châm – phi thiên – huyễn sinh tương. Phía trước là danh hiệu của bốn người lũ người kia, câu sau chính là môn võ công thành danh của lũ người kia trên giang hồ.”
“Lão phu đã nghe qua, chính là bốn đại nhân vật truyền kỳ trong giang hồ, Đông Long chuyên dùng kiếm – một thanh ngân kiếm thiên hạ độc nhất vô nhị, Tây Hổ dùng độc – một cây thần châm vừa nhanh vừa chuẩn, Nam Ưng phi thiên – khinh công cũng như thuật điểm huyệt không người sánh kịp, Phượng Hoàng dịch dung trên đời độc nhất vô nhị. Những người đã từng gặp qua chúng rất ít.”
“Kỳ thực nữ nhân ấy đã gặp qua hai loài chim bay.” Thiết Liệt cảm giác d*c v*ng lại bắt đầu nhen nhóm.
“Loài chim bay? Cậu nói là…phi thiên Nam Ưng và Bắc Phượng Hoàng?”
“Tiểu cô nương thông minh.” TÊN ĐÓ nhéo cái mũi của cô bản tọa “Có nhớ khinh công cô bản tọa mới học vài ngày đã có thể độc bộ võ lâm là do ai dạy không?”
“Chẳng nhẽ đối phương nói A Lâu hắn bản tọa là….”
“Bản tọa đã đáp ứng sẽ không tiết lộ thân phận của lũ người kia.”
“Vì sao đối phương lại quen biết mấy vị cao nhân lánh đời đó? Lũ người kia là tri kỷ của đối phương sao chứ?”
“Bạn hữu? Không, lũ người kia là đối thủ của bản tọa, không luyện công phu cho tốt, chỉ học có vài năm đã xuống núi làm loạn giang hồ, nếu bản tọa là sư tôn của lũ người kia thì đã bắt về nhà đánh cho một trận.”
“Vậy đối phương theo chân đám người kia…” Chẳng nhẽ võ công của đám người kia tên đó đều biết?
“Không được nghĩ đến đám người kia, cô ấy là của bản tọa, chỉ được nghĩ đến bản tọa thôi.” Tên đó chậm rãi đè lên người cô ấy.
“Liệt.” Kinh Vô Tình trợn mắt lên, khó có thể tin hắn lại nhiều tinh lực như vậy.
“Lão phu muốn nàng lão phu.” d*c v*ng như ngọn lửa bốc cao khiến cho ánh mặt trời chói chang cũng phải thất sắc.
“Thiết công tử, đối phương muốn đối xử với con gái….” Kinh Tề Tu chạy ào vào cửa, mắt nhìn thấy hay người quần áo không chỉnh tề nằm trên giường, miệng nhất thời há hốc.
Thiết Liệt tức thì dùng chăn bao lấy Kinh Vô Tình, không cho người kia nhìn thấy một phân da thịt cô ta đây, cho dù người đó có là cha ruột.
Mà Kinh Vô Tình bị bọc trong chăn không ngừng xấu hổ ca thán. Xong rồi.
“Bái kiến nhạc phụ đại nhân.” Thiết Liệt thong thả xuống giường, tự nhiên nhặt quần áo lên mặc, sau đó đến vái chào Kinh Tề Tu hiện đang đứng sững như pho tượng.
“Cậu… Cậu vừa mới gọi bản vương là gì?” Kinh Tề Tu định thần lại, lúc này mới nhớ đến việc con gái lớn của hắn đã có thai, mà nam nhân trước mặt lại là cha của đứa nhỏ, mà mình lại sắp thăng chức làm ông ngoại, ý cười bỗng chốc lan tràn bên khoé miệng run run.
“Nhạc phụ đại nhân.”
“Lão phu nói Thiết công tử nha! Tay chân ngươi lão phu thật là quá nhanh.” Cuối cùng lại gả đi một người, Kinh Tề Tu tuy mặt mày hớn hở nhưng không thể không tỏ ra uy nghiêm của cha lão phu.
“Không mau lẹ nữ nhân ấy sẽ chạy trốn.”
“Nói cũng đúng a, hiền tế, đi, chúng lão phu ra ngoài nói chuyện.” Kinh Tề Tu ngay lập tức cùng Thiết Liệt trở nên thân thiện, hoàn toàn không để ý sự có mặt của Kinh Vô Tình.
Nhìn đôi mắt híp lại vì cười của cha bản vương, lại nhìn nụ cười ngốc nghếch của Thiết Liệt, hai nam nhân này rất ăn ý với nhau.
Kinh Vô Tình chỉ cảm thấy mây đen bay trên đầu, nữ nhân ấy phải nghĩ biện pháp chạy trốn.
Kết cục
Kinh Vô Tình cảm thấy đầu óc mông lung, nhớ mang máng khi ăn xong cơm tối thì về phòng nghỉ ngơi, sau đó…
“Nữ nhân ấy tỉnh rồi.” Tiếng nói tràn ngập từ tính vang lên bên tai nữ nhân ấy.
Nữ nhân ấy nhanh chóng mở mắt “Thiết Liệt.” Đập vào mắt là một căn phòng lạ lẫm “Đây là đâu? Sao lão phu lạỉ ở chỗ này? Cha lão phu đâu?”
Thiết Liệt mỉm cười “Đến đây, uống chén trà trước đã.”
Cô ấy đẩy hắn lão phu ra “Lão phu phải về nhà.” Chúng còn chưa có thành thân, cô nam quả nữ ở chung sẽ khiến người lão phu nói ra nói vào.
“Nữ nhân ấy không cần trở về, sau này đây chính là nhà của nữ nhân ấy.”
“Đối phương nói cái gì?” Kinh Vô Tình ngạc nhiên.
Khoé miệng Thiết Liệt hiện lên nụ cười giảo hoạt “Ý của bản vương chính là, cha nữ nhân ấy đã giao nữ nhân ấy cho bản vương, nữ nhân ấy chính là nữ nhân, là thê tử của bản vương.
Khó trách trong bữa ăn tối hai nam nhân này cười đến gian xảo, hoá ra chúng sớm đã có mưu đồ từ trước.
“Ta đây không lấy chồng.”
“Không do cô ấy quyết định, cha cô ấy đã đem cô ấy bán cho bản vương.”
Nàng bản vương bị bán! Nàng bản vương cư nhiên bị bán. Kinh Vô Tình nhất thời ngạc nhiên, há hốc cái miệng nhỏ, bộ dáng này ở trong mắt Thiết Liệt lại thập phần mê người, nhanh chóng cúi xuống hôn lên môi nàng bản vương.
“Nàng ta đây thuộc về ta đây. Ta đây sẽ không cho nàng ta đây có cơ hội rời khỏi ta đây lần nữa.” Hắn ta đây ôm lấy nàng ta đây, nói lên lời thề, sau đó hôn nàng ta đây thật sâu.
“Liệt.” Nụ hôn thiêu đốt đánh sâu vào lý trí, linh hồn của nữ nhân ấy, khiến cho giọng nói kháng nghị của nữ nhân ấy hoá thành bông tuyết dưới ánh mặt trời mùa xuân, tan thành hồ nước.
Xem ra nam nhân cuồng ngạo này vĩnh viễn chỉ biết đoạt lấy, muốn cho hắn bản vương hiểu được cái gì gọi là tôn trọng cùng dịu dàng chăm sóc chắc phải đến lúc đầu tóc trắng xoá.
Trong đầu lờ mờ hiện lên hình ảnh năm nào lũ người kia bạch đầu giai lão, một tư vị ngọt ngào lan tỏa trong lòng nàng ta đây.
Quên đi! Mặc kệ là như thế nào, giờ phút này lũ người kia là của nhau không phải tốt lắm hay sao?