Bán Tướng Công
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-08-26 23:00:35 | Lượt xem: 1

Sau khi tiễn người của Mộc Gia Bảo rời đi, Dạ thành khôi phục lại vẻ yên bình ngày xưa, trừ chuyện….

“Đứng lại.”

“Cô nãi nãi của ta đây ơi, cậu tha cho ta đây đi.”

Trên hành lang thỉnh thoảng truyền đến tiếng động rượt đuổi của Hoa Liên và Thạch Định Phong.

Mộc Tâm Vũ và Mộc Tâm Hồng theo cha mẹ di cư sang Tây Vực, mà Mộc Long Vũ vì cảm kích nên tự nguyện đợi sau khi Liễu Phượng Nương rời đi thì hộ tống cô bản tọa về Phượng lâu, cảm tạ nhiều năm qua cô bản tọa đã chiếu cố cha mẹ hắn bản tọa.

“Xuân Lan, thu dọn đồ đạc, chúng ta đây khởi hành về Tô Châu.”

“Vậy việc làm ăn kia thì sao?”

“Không quan hệ.”

“Nhưng bản vương thì có quan hệ.” Tiếng gầm gừ của Thiết Liệt truyền vào từ ngoài cửa.

“Thiết công tử, mấy ngày này quấy rầy đối phương.” Kinh Vô Tình không lạnh không nóng vái chào.

Cô ấy lại tiếp tục đeo trên mình lớp ngụy trang lạnh như băng “Đáng chết, cô ấy dám đi.” Thiết Liệt gằn giọng, tay nắm thành quyền, ở trên bàn đập mạnh một cái, nhất thời khiến cho cái bàn tan thành bốn năm mảnh.

Xuân Lan bị doạ cho sợ, nhưng không nghĩ ngợi nhiều đứng chắn trước mặt Kinh Vô Tình “Không cho phép đối phương làm tổn thương tiểu thư nhà bản tọa.” Nhìn thấy hành vi thô bạo của tên nam nhân dã man này, nữ nhân ấy sao có thể yên tâm đem tiểu thư phó thác cho tên đó.

“Tránh ra.” Thiết Liệt vung tay lên một cái, Xuân Lan tức thời cảm thấy bên hông tê rần, ngay cả động đậy cũng không được.

“Cậu điểm huyệt lão phu, lão phu….” Ngay cả huyệt câm cũng bị điểm.

“Thiết Kiếm, đem bé gái náo nhiệt này khiêng ra ngoài cho ta đây.” Thiết Liệt hô một tiếng, Thiết Kiếm bỗng nhiên hiện thân, thật sự tuân theo lời Thiết Liệt dùng cách khiêng để đưa Xuân Lan ra ngoài.

Cánh cửa bị đóng lại, trong Dạ Hoàng cư rộng thênh thang chỉ còn hai người đám người kia bốn mắt nhìn nhau.

“Nữ nhân máu lạnh.” Thiết Liệt nghiến răng nói. HẮN vì nữ nhân ấy hy sinh nhiều như vậy, thế mà nữ nhân ấy cư nhiên vẫn muốn đi.

“Đối phương còn lời nào muốn nói với bản vương?” Vẻ mặt Kinh Vô Tình rất tự nhiên, bởi vì cô bản vương biết tên đó sẽ không thương tổn cô bản vương, tuy rằng trong lòng không khỏi có chút khẩn trương.

“Cô bản tọa…” Thiết Liệt nắm chặt quyền, sợ không không chế được làm cô bản tọa bị thương “Lời này nên là bản tọa hỏi cô bản tọa mới đúng.”

“Ta đây không có việc gì, cho nên ta đây rời đi.” Cô ta đây không nhanh không chậm nói.

“Chuyện của chúng lão phu thì sao?” Nữ nhân vô tình này.

“Bản vương không biết đối phương muốn bản vương nói cái gì?”

“Đừng đem cái bộ dạng khi cô ấy bàn việc làm ăn để đối diện với bản tọa.” Thiết Liệt gầm nhẹ.

Không muốn màng nhĩ bị thủng, Kinh Vô Tình lui lại phía sau bảo trì khoảng cách với hắn bản tọa, trong lòng thầm khẽ thở dài “Không điều gì có thể lưu lại lâu được, mặc kệ đó là người hay là sự vật, khi thời gian đến chung quy cũng sẽ bị người bản tọa lãng quên, chỉ có tiền nắm ở trong bàn tay mới là thực tế nhất, bởi vì người sẽ không quên sự tồn tại của tiền.”

“Bản tọa không muốn nghe cô bản tọa định nghĩa về tiền tài, bản tọa chỉ muốn biết vì sao cô bản tọa lại rời đi? Vì Hoa Liên hay vì Liễu Phượng Nương? Các cô bản tọa đã là quá khứ.”

“Đối với bản tọa mà nói các cô bản tọa chưa từng là quá khứ.” Đó chính là đạo đức truyền thống đặt trên người con gái vĩnh viễn không thể thay đổi cùng gánh nặng tam tòng tứ đức.

“Nàng ta đây rốt cuộc muốn ta đây phải làm sao?” Đối với nàng ta đây, hắn ta đây đã nhượng bộ rất nhiều.

“Ngươi bản tọa không cần giúp bản tọa thay đổi, bản tọa rất vừa lòng thân phận hiện giờ của bản tọa, chờ sau khi bản tọa đi ngươi bản tọa vẫn cứ là Dạ thành Vương, còn bản tọa lại tiếp tục kiếp sống của một thương nhân.”

“Không được.” Thiết Liệt chỉ cần tưởng tượng cô lão phu biến mất trong cuộc sống của hắn lão phu là ngực đã giống như bị người lão phu đấm một quyền nặng, hắn lão phu đột nhiên ôm lấy cô lão phu, điên cuồng hôn cô lão phu “Cô lão phu là của lão phu, cô lão phu chỉ có thể thuộc về một mình lão phu.”

Kinh Vô Tình không động đậy, mặc kệ tên đó chà đạp đôi môi của nữ nhân ấy.

Cô ấy không phản ứng càng thêm chọc giận hắn bản vương “Nữ nhân đáng chết.”

Vì sao lại như vậy? HẮN muốn chính là trái tim của cô ấy.

“Thân phụ của bản vương phi thường yêu quý mẹ, tình cảm sâu đậm của chúng được hàng xóm hết lòng ca ngợi, tất cả đều nói mẹ đã gả cho một trượng phu tốt, mà bà cũng cảm thấy thoả mãn với cuộc sống bình thường này. Đối với người cha là một thương nhân, vợ chồng mỗi tháng không gặp mặt nhau quá ba lần, ngày lễ ngày tết cũng chỉ có mẹ một mình bận rộn, cuộc sống như vậy trong mắt người ngoài chính là hạnh phúc, bởi vì nhà chúng bản vương có tiền, phụ từ mẫu ái, các con hiếu thuận, nhưng trong một ngày đông giá rét, mẹ đã bị nhiễm phong hàn, khi đó bà đang mang thai, lập xuân, bệnh của bà cư nhiên không có khởi sắc, cho đến ngày lâm bồn, sau khi bà hạ sinh Vô Tuyết liền rời khỏi nhân gian.”

Kinh Vô Tình hít một hơi, cố nén chua xót “Cho đến khi mẹ bản vương hạ táng, cha bản vương cuối cùng đã xuất hiện, mang theo lễ vật muốn tặng cho mẹ bản vương đến để trong quan tài.”

“Bản tọa sẽ không giống với cha cô ấy.” Thiết Liệt khẩu khí kiên định đối với cô ấy nói ra lời thề.

Nghe vậy, đáy lòng Kinh Vô Tình thoáng chút cảm động, nhưng cô ấy lại khẽ lắc đầu “Bản vương tin tưởng tấm lòng của đối phương, nhưng bản vương lại không tin tưởng vào bản thân mình.”

“Cô bản tọa….” Thiết Liệt buông cô bản tọa ra, vò vò đầu một hồi “Cô bản tọa muốn bản tọa làm như thế nào?”

Kinh Vô Tình nhón gót chân hôn nhẹ lên môi tên đó, tinh tế nhấm nháp hơi thở nam tính của tên đó, cọ nhẹ lên cằm tên đó, đôi môi lướt trên khuôn mặt góc cạnh, sau đó mới chuyển đi nơi khác.

“Lão phu yêu cậu, nhưng lão phu không thể vì cậu mà thay đổi chính mình, thật có lỗi.” Cô lão phu dứt khoát xoay người rời đi.

Nữ nhân đáng giận! Đáng chết là cô ấy lại yêu tên đó. Càng ngu ngốc hơn là tên đó chỉ biết trơ mắt nhìn cô ấy biến mất. Thiết Liệt không ngừng mắng chửi, dùng mọi từ ngữ để phát tiết.

Một ngày sau, Dạ Hoàng cư giống như vừa trải qua một lễ rửa tội, không có một món đồ vật nào còn nguyên vẹn.

****

“Chúng bản tọa có thể nói chuyện không?” Trước khi Kinh Vô Tình chuẩn bị khởi hành, Liễu Phượng Nương lại đến gõ cửa phòng cô bản tọa.

Kinh Vô Tình lùi lại để cho nữ nhân ấy tiến vào “Không có chỗ để cho ngươi bản vương ngồi.”

Đưa mắt nhìn sang bên phòng ở, Liễu Phượng Nương tặc lưỡi lấy làm quái dị “Đây là lần đầu tiên bản tọa thấy Dạ hoàng phát ra hoả lực lớn như vậy.”

Hoả lực cường đại! Cô lão phu quay lại nhìn Kinh Vô Tình đang cười khổ “Kinh công tử, không, hẳn nên gọi cậu là Kinh cô gái.” Trong lòng Liễu Phượng Nương thầm cười nhạo bản thân, thân ở trong chốn hồng trần nhiều năm như vậy mà còn nhìn nhầm.

“Thật có lỗi.” Đối với Liễu Phượng Nương, Kinh Vô Tình chỉ có thể nói ba chữ này.

Liễu Phượng Nương tự giễu nói “Đây không phải lỗi của ngươi lão phu, là tự lão phu nhìn lầm, lỡ mất cơ hội.”

Kinh Vô Tình không hiểu hàm ý trong lời nói của nữ nhân ấy, cố tình trầm mặc không nói.

“Ngươi lão phu thực sự phải rời khỏi Dạ thành?”

Kinh Vô Tình tiếp tục không nói gì.

“Vì cái gì? Dạ hoàng đối đãi với đối phương không tốt sao?”

“Đối phương với lão phu đều là nữ nhân, trong cái xã hội nam tôn nữ ti này, một nữ nhân giống như lão phu không thích hợp trở thành hiền thê lương mẫu.”

Liễu Phượng Nương vẻ mặt quái dị nhìn nàng bản tọa “Dạ hoàng không có nói cho đối phương?”

“Nói cho bản vương cái gì?”

“Không có việc gì.” Nàng bản vương chuyển sang chủ đề khác “Nếu hắn bản vương thực sự quan tâm ngươi bản vương, sẽ không để ý ngươi bản vương có thể làm một thê tử tốt hay không, quan trọng là hắn bản vương yêu ngươi bản vương.”

“Bản tọa biết, có điều bản tọa không thể bỏ Tô Châu trà phường.”

“Đối phương có nói với hắn lão phu không?”

“Nói thì có tác dụng gì? Dạ thành ở phía bắc, Tô Châu ở phía nam, khoảng cách giữa hai chúng bản vương quá xa. Đừng nói đến bản vương, ngươi bản vương chắc hẳn phải có nhiều cơ hội hơn bản vương mới phải.” Quái dị, tại sao cô ấy bản vương chỉ nói về mình? Mình đi rồi không phải cô ấy bản vương có thể cùng Thiết Liệt như chim liền cánh sao?

Kinh Vô Tình tuy cảm thấy có điều gì không đúng nhưng cũng không tiện nhiều lời.

“Thần nữ vốn là mộng, chim xanh nên chọn cây lành làm bến đậu, Phượng lâu dù sao cũng không phải nơi nên ở.” Nàng lão phu cho rằng Liễu Phượng Nương gả cho Thiết Liệt vị tất không phải chuyện tốt, nhưng khi nghĩ đến cảnh đám người kia ỷ ôi thì lục phủ ngũ tạng của nàng lão phu….liền đau quặn thắt.

“Ai! Sao vậy? Bản tọa càng ngày càng thích đối phương.”

“Đáng tiếc lão phu không phải là nam nhi, đành phụ tình ý của Liễu cô gái.”

“Bản tọa có thể hôn cậu không? Coi như cáo biệt.”

Liễu Phượng Nương đột nhiên thỉnh cầu làm cho Kinh Vô Tình trợn tròn mắt “Ngươi ta đây nói cái gì?” Trong thoáng chốc, hình như nàng ta đây nhìn thấy trong mắt Liễu Phượng Nương loé lên tà khí.

Liễu Phượng Nương cúi đầu “Quên đi, lão phu chỉ muốn cáo biệt mối tình đầu, không có ý gì khác.” Còn muốn giữ cái mạng nhỏ này.

Hoá ra là như thế, chỉ một cái hôn thôi, cũng không mất đi một miếng thịt, trong kiếp sống thương nhân cô ấy đã từng nhìn thấy người dân sống ở nơi thiếu văn minh còn dùng nụ hôn để bày tỏ tình hữu nghị.

“Thực xin lỗi, coi như bản tọa chưa nói gì hết, bản tọa không nghĩ ép buộc…”

“Được rồi.”

Liễu Phượng Nương chấn kinh đến mức há miệng “Lão phu thực sự có thể hôn đối phương?”

Kinh Vô Tình gật khẽ gật đầu, đi lên trước, nhẹ nhàng hôn lên môi cô ấy.

“Các cậu đang làm cái gì?” Một tiếng gầm gừ giống như sét đánh ngang tai vang lên, tiếp đó cánh cửa cũng bị phanh thây.

“Dạ…Dạ hoàng.” Sắc mặt Liễu Phượng Nương trắng bệch, đầu lưỡi líu lại.

“Cô bản tọa lại hôn người khác.” Cô bản tọa chưa từng chủ động hôn tên đó. Thiết Liệt oán hận nghĩ.

“Đây là việc của bản vương, bản vương muốn hôn ai thì hôn, đối phương không thể quản.” Kinh Vô Tình thản nhiên đáp bâng quơ, dù sao tên đó và cô bản vương cũng sắp sửa đường ai nấy đi.

“Liễu Phượng Nương.” Thiết Liệt đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn Liễu Phượng Nương.

“Lão phu…lão phu đi trước.” Liễu Phượng Nương túm váy hốt hoảng chạy đi.

“Đối phương làm cái gì? Chúng lão phu đã không còn quan hệ.” Kinh Vô Tình không thèm liếc mắt nhìn hắn lão phu, tiếp tục thu dọn hành lý.

“Kinh Vô Tình.” Trong thoáng chốc, hành lý trong tay cô lão phu bị gã giật lấy, ném ra ngoài cửa sổ “Đồ đạc của lão phu, còn có ngân lượng…”

Tên đó âm trầm nhìn cô ấy, thân hình cao lớn toả ra hơi thở hiểm nghèo từng bước tiến về phía cô ấy, làm cô ấy không tự chủ được run rẩy một cái.

“Cậu muốn làm cái gì?” Áp chế nỗi sợ trong nội tâm, cô ấy nghênh đón ánh mắt âm u của tên đó.

“Bản tọa muốn nữ nhân ấy. Cho dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào.”

‘Xoẹt’ một tiếng, Kinh Vô Tình cúi đầu xuống nhìn mới phát hiện ra một sự thật đáng sợ, áo ngực nữ nhân ấy đã bị xé rách.

“Quần áo này đáng giá mười lượng, sao ngươi bản vương lại xé nó?” Thu hồi chút ý chí còn sót lại, nữ nhân ấy nắm chặt vạt áo, thảm hại lùi lại phía sau.

“Mười lượng thì sao? Còn tấm vải trắng kia.”

Tiếng xé vải truyền vào trong tai nàng bản vương, vải quấn trước ngực nàng bản vương đã bị hắn xé rách, b* ng*c đầy đặn trắng nõn hiện ra trước con mắt rực lửa như lửa đốt của hắn, ánh mắt đó giống như muốn đem nàng bản vương cắn nuốt.

“Thiết Liệt, đối phương không thể…” Miệng của nàng lão phu bị hắn cường hãn xâm chiếm.

Kinh Vô Tình không thể đấu lại hắn, mỗi bộ phận trên thân thể cô ấy đều bị bàn tay nóng như lửa của hắn thăm dò, khiến cho tứ chi của cô ấy trở nên vô lực.

“Nữ nhân ấy là của bản vương.” Cánh tay hắn bản vương ngay nhanh chóng vòng qua thân hình mềm nhũn của nữ nhân ấy, đem nữ nhân ấy ôm ngang, đi nhanh đến bên giường, theo từng bước đi, đầu lưỡi của hắn bản vương vẫn ở trong miệng nữ nhân ấy không ngừng càn quét nhiệt tình.

Kinh Vô Tình cơ hồ không thể thở được, chỉ có thể bất đắc dĩ đáp lại tên đó, các giác thân thể hoà tan trong nụ hôn nóng rực của tên đó, trong không khí toả ra hơi thở nam tính mãnh liệt của tên đó.

“Liệt, quần áo đối phương chưa thoát.”

“Nữ nhân ấy giúp bản vương thoát.”

“Bản tọa có thể xé chúng nó không?” Tên đó vừa rồi thô bạo điên cuồng, không nói không rằng xé rách toàn bộ tên đó phục trên dưới của cô ấy, một cảm giác k*ch th*ch làm cho tứ chi cô ấy run rẩy, d*c v*ng trong cơ thể bắt đầu thiêu đốt cô ấy, làm cô ấy khát khao được tên đó đụng chạm.

Tên đó thực sự đã biến cô lão phu thành dâm phụ.

“Hoan nghênh.” Trên môi Thiết Liệt hiện lên ý cười gian xảo, ánh lửa loé lên trong mắt.

Tiếng xé quần áo lại vang lên, nữ nhân ấy hài lòng nhìn kiệt tác của mình – nữ nhân ấy cũng đã xé quần áo của gã.

Thiết Liệt gầm nhẹ một tiếng, ngay tức thì đè lên người nữ nhân ấy, bắt đầu giai điệu động lòng người.

“Liệt.” ngọn lửa trong cơ thể nàng ta đây bùng nổ, nàng ta đây không khỏi th* d*c.

Trong không khí tràn ngập mùi vị k*ch t*nh vây xung quanh đám người kia, cho đến khi mặt trăng xấu hổ ló đầu ra.

****

“Tiểu thư, đã chuẩn bị ngựa…” Xuân Lan liếc thấy cánh cửa bị phá nát, trong lòng cả kinh chạy vọt vào trong phòng, chỉ nhìn thấy một trận địa hỗn độn.

(2 anh chị “ấy ấy” trong khi cửa ko đóng á??? Thạch ca ca sao lúc này ko thấy nhỉ ;))

“Suỵt.” Kinh Vô Tình ra hiệu cho cô ấy chớ có lên tiếng “Quần áo của bản tọa đâu?”

“Dạ hoàng kia sao có thể thô bạo như vậy.” Nếu thật sự gả cho Dạ hoàng thì cái mạng nhỏ của tiểu thư làm sao giữ được? Xuân Lan vừa nghĩ vừa lấy quần áo trong hành trang ra mặc cho nữ nhân ấy.

“Chúng lão phu phải mau hành động, lão phu đã điểm huyệt ngủ của tên đó, chỉ có nửa giờ, chúng lão phu phải mau rời đi trước khi tên đó tỉnh lại.”

“Tiểu thư, người không để lại bức thư nào sao?” Xuân Lan có chút lo lắng. Dựa vào tính cách nóng như lửa của Dạ hoàng, nếu biết tiểu thư thừa cơ trốn về Giang Nam thì không biết sẽ như thế nào?

Kinh Vô Tình khẽ thở dài thườn thượt “Không có thứ gì có thể lưu lại lâu dài, quần áo rách sẽ bị đem bỏ, lá trà quá hạn sẽ chỉ bán được giá rẻ, người đẹp cũng có lúc già đi, dáng người sẽ biến thành cám bã, cho dù là hoa khôi cũng chỉ được một thời, ngươi lão phu nói tình yêu của Dạ hoàng có thể là vĩnh cửu không?”

Xuân Lan không nói gì, dựa vào bổn sự dũng mãnh của Dạ hoàng thì muốn trăm nữ nhân đến bồi tiếp cũng không thành vấn đề. (0.0 nói thách dữ vậy!)

“Thưở nhỏ bản tọa và Vô địch đã biết tự lực cánh sinh, chỗ dựa vững chắc nhất chính là bản thân mình, nam nhân chỉ biết coi trọng vẻ ngoài của nữ nhân chứ không để ý đến nội tâm bên trong, thử hỏi khắp thế gian xem nam nhân nào không có tam thê tứ thiếp? Nữ nhân chỉ có thể dựa vào nam nhân để sống qua ngày, bản tọa không nghĩ sẽ biến mình thành một nữ nhân không có chủ kiến.” Kinh Vô Tình nhẹ nhàng quay đầu lại, ở trên trán Thiết Liệt hiện đang mê man vuốt nhẹ một cái “Nếu ngươi bản tọa muốn một thê tử dịu dàng hiền thục thì xin lỗi, bản tọa đã để cho ngươi bản tọa thất vọng.” Cho nên cô bản tọa lựa chọn rời đi.

“Tiểu thư, ngựa đã chuẩn bị xong.”

Kinh Vô Tình thu hồi ánh mắt quyến luyến, gật gật gật đầu “Chúng ta đây đi thôi.”

Vừa ra khỏi cửa phòng thì thấy Thiết Kiếm đã canh giữ ở ngoài cửa.

“Ngươi ta đây đứng ở chỗ này cả buổi tối?” Nói cách khác tên đó đã nghe nhìn hết cả buổi tối, Kinh Vô Tình tự áp chế cảm giác ngượng ngùng. (anh Liệt bạo nhỉ =))

Thiết Kiếm yên tĩnh gật gật đầu.

“Uy, cậu có phải cương thi không vậy? Sao cái gì cũng không nói?” Xuân Lan chống tay vào hông, chịu không nổi tiểu thư nhà nàng ta đây bị người ta đây khinh thị.

“Xuân Lan, không được vô lễ.” Vô Tình chuyển hướng sang Thiết Kiếm “Cậu muốn ngăn cản chúng lão phu sao?”

Thiết kiếm lắc khẽ lắc đầu “Ta đây đến là để tiễn các ngươi ta đây một đoạn.”

Tiếng nói của hắn bản tọa trầm thấp lại khàn khàn, làm cho Xuân Lan sửng sốt “Cậu không phải câm điếc?”

“Xuân Lan.” Kinh Vô Tình trầm giọng mắng, lại dùng khuôn mặt hiền lành nhìn hắn bản tọa “Bản tọa nghĩ không cần phiền toái như vậy, chỉ cần ngươi bản tọa nói cho chúng bản tọa biết đường ra khỏi thành.”

“Ngoài thành có rất nhiều đạo tặc thảo khấu.”

“Tiểu thư.” Xuân Lan nép vào Kinh Vô Tình, đột nhiên nhớ tới màn máu tanh khi vừa đến Dạ thành.

“Bản vương nghĩ bản vương có thể ứng phó.” Kinh Vô Tình chắp tay vái chào “Cáo từ.” Nữ nhân ấy không hy vọng gặp lại Thiết Liệt.

****

Sau khi Kinh Vô Tình rời đi nửa thời gian, bên trong Dạ Hoàng cư truyển đến tiếng gầm gừ như sấm vang chớp giật của Thiết Liệt.

“Đáng chết.” Nữ nhân ấy dám điểm huyệt ngủ của hắn bản tọa.

“Sớm nha.” Thạch Định Phong tặc lưỡi, thong thả đi về phía Dạ Hoàng cư vừa bị tàn phá, cuối cùng nhìn thấy Thiết Liệt đang trong cơn tức giận.

“Cậu đến đây làm gì? Cô ấy đâu?”

“Đi rồi.”

Tên đó đã biết! Thiết Liệt thấp giọng “Thiết Kiếm ở chỗ nào?”

Trong giây lát, một bộ quần áo hoàn hảo được Thiết Kiếm đưa đến cửa.

“Chuẩn bị ngựa.” Hắn bản tọa muốn đuổi bắt thê tử chạy trốn.

“Chậm đã.” Thạch Định Phong tức thì lên tiếng cản lại “Đối phương có nghĩ đến việc tại sao nữ nhân ấy lại rời đi hay không? Cho dù đối phương có bắt được nữ nhân ấy trở về thì nữ nhân ấy cũng sẽ tìm mọi cách trốn đi.”

Thiết Liệt ngưng lại động tác mặc quần áo, mày rậm nhíu lại, không thể phủ nhận đôi khi những lời nói đáng ghét đáng hận của hắn lại là sự thật.

“Đối phương chính là người rất chuyên quyền độc đoán, một chút cũng không để tâm đến cảm xúc của cô gái nhà người ta đây.” Lời nói vừa dứt, Thạch Định Phong vội vã cúi đầu, tránh né một chưởng hung hiểm mà hắn vừa đánh tới “Hắc! Quân tử động khẩu, tiểu nhân động thủ.”

“Bản vương không cần biết ngươi bản vương là quân tử hay tiểu nhân.” Hắn bản vương mặc kệ lý do là gì, hắn bản vương chỉ muốn Tình nhi của hắn bản vương “Bản vương muốn đi Giang Nam.”

“Dạ thành thì sao?”

“Thạch Định Phong.” Tiếng hô của Hoa Liên từ xa xa truyền tới làm Thạch Định Phong toàn thân nổi da gà, vội vội vàng vàng tìm một chỗ trốn, đáng tiếc toàn bộ đồ đạc trong phòng đều bị phá huỷ, không tìm thấy chỗ nào bình an.

“Chỉ cần cậu giúp bản tọa ngăn cản nữ nhân ấy, bản tọa sẽ cho cậu biết Kinh Vô Tình ở đâu.” Thạch Định Phong nhảy lên trên giường.

“Thiết Liệt, cậu ở đây.” Tầm mắt Hoa Liên dừng lại ở bóng người đứng trước giường.

“Hoa Liên, không phải cậu rất thích Dạ thành sao?” Trong lòng Thiết Liệt nảy sinh gian kế, nụ cười gian xảo làm cho Thạch Định Phong đang trốn ở sau màn rình coi tự nhiên cảm thấy lạnh run.

“Đúng vậy.” Lúc trước cô ta đây sở dĩ chọn Dạ hoàng một nửa cũng vì Dạ thành. Uy danh của Dạ thành vang lừng ở quan ngoại, ai nghe thấy mà không kiêng kỵ ba phần, có thể trở thành chủ nhân của Dạ thành thì sau này cô ta đây chính là nữ vương vùng quan ngoại.

“Ta đây cho đối phương một cơ hội, nếu trong nửa năm đối phương có thể có biện pháp làm cho Thạch Định Phong ngoan ngoãn lấy đối phương làm vợ, ta đây liền đem Dạ thành tặng cho đối phương.”

“Đối phương nói thực.” Hoa Liên hai mắt sáng ngời.

“Thiết Liệt, ngươi bản vương thực độc ác, ngươi bản vương đây là hãm hại tri kỷ, làm chuyện bất nghĩa.” Thạch Định Phong vội vàng nhảy ra, nếu không sẽ bị Thiết Liệt làm cho tức chết.

“Đây là bản vương chắp mối lương duyên, thay cậu tích ân đức.” Hắn bản vương nói xong chuyển sang nhìn Hoa Liên đang mong chờ muốn thử “Ngược lại, nếu trong vòng nửa năm cậu không thể làm cho Thạch Định Phong cam tâm tình nguyện lấy cậu thì cậu phải rời khỏi Dạ thành, như vậy các cậu cũng không còn lời nào để nói?”

Hoa Liên chần chừ suy nghĩ “Thành giao.” Tiếp theo là tươi cười đi đến bên Thạch Định Phong.

Thạch Định Phong tự nhiên lạnh run “Má ơi! Thiết Liệt, ngươi bản vương nhớ kỹ cho bản vương.” Tên đó chạy trốn vòng quanh, ở sau lưng vẫn nghe tiếng cười của Thiết Liệt và tiếng đuổi bắt của Hoa Liên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8