Bán Tướng Công
Chương 3
“Thiếu gia, bán đi như vậy không phải quá tiện nghi cho cái tên nam nhân chết tiệt kia sao?” Sau khi rời xe, Xuân Lan cũng cưỡi ngựa giống như Kinh Vô Tình.
“Xuân Lan, thế đối phương thấy nên làm thế nào?”
Xuân Lan nhìn thấy đôi lông mày của Kinh Vô Tình nhướng lên thì tự biết mình không nên lên tiếng.
Một cảm giác mất mát không thể nói thành lới giống như cơn sóng dâng lên trong trái tim vốn bình lặng như mặt hồ của Kinh Vô Tình, cô bản tọa bất giác đưa tay lên chạm vào cánh môi mà lúc trước Thiết Liệt chà xát bừa bãi, mơ hồ cảm nhận được hơi thở nguy ngập của gã vẫn còn vương lại ngoài miệng…. Bỗng dưng, cô bản tọa đột nhiên rùng mình, nhanh chóng thả tay xuống.
Mình đang suy nghĩ cái gì chứ? Cuộc sống của cô bản tọa và hắn căn bản không giống nhau. HẮN là người trong giang hồ, quanh năm sống trong máu tanh, còn cô bản tọa là người làm ăn, chỗ nào ngửi thấy hơi tiền thì mò đến. Cô bản tọa ở trước mặt mọi người lăng nhục hắn chính vì muốn trả đũa việc hắn khinh bạc, vô lễ với cô bản tọa. Hiện giờ, cô bản tọa đã có một tia hối hận. Dù sao không phải nam nhân nào cũng có thể chịu đựng việc mình bị người khác coi là hàng hoá mang đi bán, hắn khẳng định sẽ vô cùng cực hận cô bản tọa.
Đem tên đó bán cho người của Dạ thành là cô ấy đã có tính toán từ trước. Ít nhất, dưới sự che chở của Dạ thành, tên đó không đến nỗi bị cừu địch g**t ch*t. Dạ thành uy danh hiển hách đủ để cho kẻ khác phải kiêng kỵ ba phần. Không nể mặt người thì cũng phải nể mặt phật, dưới thế lực của Dạ thành, tính mệnh của tên đó nhiều ít có thể đảm bảo yên ổn.
“Quên đi, hắn ta đây chết hay sống không liên quan gì đến chúng ta đây. Quên hắn ta đây đi, sau này không được nhắc lại nữa.” Vấn đề là có quên được không? Kinh Vô Tình không khỏi hoài nghi việc này.
Hắn ta đây là người đầu tiên nhìn ra nàng ta đây là nữ cải nam trang, nhưng cũng lại khinh bạc nàng ta đây, nếu chuyện này truyền ra ngoài, cha không biết chừng sẽ vác dao đến buộc hắn ta đây lấy nàng ta đây. Nghĩ đến đó, một nụ cười nhỏ nhoi hiện lên trên khoé môi của nàng ta đây.
“Thiếu gia, người có khoẻ không?” Xuân Lan nhìn Kinh Vô tình đăm chiêu suy nghĩ thì có chút ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên nàng ta đây nhìn thấy trên mặt tiểu thư có biểu tình như vậy, chẳng nhẽ tiểu thư đối với tên thất phu l* m*ng kia… nàng ta đây không dám tiếp tục tưởng tượng nữa. Trong lòng nàng ta đây, tiểu thư chính là thần tượng, thánh khiến đế không tỳ vết, cái tên nam nhân xấu xa dã man kia làm sao mà xứng đôi cho được.
“Chúng lão phu nên trở về khách đ**m thu thập đồ đạc, chuẩn bị xuất phát đến Dạ thành.”
“Vâng.”
“A…cứu mạng.” Tiếng kêu cứu truyền đến từ khu rừng rậm xa xa.
“Thiếu gia, có vị cô gái kêu cứu mạng, chúng bản tọa có đến đó xem không.” Xuân Lan do dự nhìn Kinh Vô Tình hiện giờ không có phản ứng gì.
“Không được, chúng bản tọa là người làm ăn, không cần thiết phải dính vào chuyện thị phi.” Mà tên kia chính là ngoài ý muốn. May mắn, cô bản tọa đã đem củ khoai lang thiêu đốt tay này chuyển cho Dạ thành.
“Nhưng mà…” Xuân Lan hiểu rõ tính cách của Vô Tình có chút lạnh lùng, nhưng thân ở trong chốn thương trường nguy ngập, không máu lạnh là không thể sinh tồn.
Một nữ tử diễm lệ, quần áo rách rưới hốt hoảng chạy ra từ khu rừng, bổ nhào trước ngựa hai chủ tớ các cô ấy, khiến cho con ngựa suýt nữa bị doạ.
“Liễu Phượng Nương, Dạ hoàng sinh tử chưa rõ, hiện tại không có Thiết Liệt làm chỗ dựa cho đối phương, ta đây xem hôm nay đối phương làm sao chạy thoát.” Phía sau nữ tử vừa khó khăn chạy trốn là một đám ác đồ đang cười rất càn rỡ.
Kinh Vô Tình nguyên bản không muốn dính đến chuyện thị phi, chợt nghe thấy mỹ nữ đang sợ hãi này chính là hoa khôi phương bắc – người tình lâu năm của Thiết Liệt trong lời đồn của mọi người. Ý niệm trong đầu vừa chuyển, nghĩ đến cô lão phu cùng Dạ thành có quan hệ làm ăn, vì thế không ngại cứu người để cấp cho Dạ thành Vương một ân tình.
Kỳ thực vì nguyên nhân gì thì chỉ có một mình cô ấy hiểu rõ. Trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt tươi cười tà ác của cái tên đã khinh bạc cô ấy.
“Công tử, cứu lão phu!” Kinh nghiệm nhìn người nhiều năm, căn cứ vào cách ăn mặc của hai người trên lưng ngựa, Liễu Phượng Nương nhanh chóng lựa chọn người có tư thế oai hùng là Kinh Vô Tình, đến bên cạnh con ngựa của nữ nhân ấy tìm kiếm sự che chở.
“Dừng tay!” Kinh Vô Tình quát bảo những tên ác đồ đang đi tới.
“Oa, công tử này so với cô gái còn đẹp hơn.” Ác đồ giống như dã thú đói khát lau đi nước miếng ở khoé miệng.
“Thiếu gia, đám người kia là sơn tặc.” Ánh mắt thô bỉ của bọn chúng làm Xuân Lan sởn gai ốc, khẽ động cương ngựa lui về bên Kinh Vô Tình.
Cô lão phu hối hận vừa rồi còn muốn kêu tiểu thư đi cứu người, hiện tại nhìn mấy tên d*m t*c này soi mói các cô lão phu, cô lão phu không khỏi run lên một cái. Tuy tiểu thư của cô lão phu thân mang chiêu thức, nhưng bọn chúng người đông thế mạnh, vạn nhất…Xuân Lan không dám tiếp tục tưởng tượng nữa.
“Thiếu gia, chúng lão phu mau đi thôi.” May mắn các cô lão phu đang cưỡi ngựa, muốn chạy trốn tuyệt đối không thành vấn đề.
“Hai vị công tử đừng đi vội, chúng lão phu ngồi xuống tâm sự, rồi kết làm tri kỷ.”
“Ai muốn làm bạn hữu với mấy tên vô sỉ như các cậu.” Xuân Lan bây giờ mới phát hiện cái tên nam tử dã man mà các nàng bản vương cứu so với mấy tên th* t*c này thì phong độ hơn nhiều.
“Ai da, tiếng mắng người của tiểu công tử này thật là dễ nghe, làm cho xương cốt bản vương đều mềm nhũn ra.”
“Không biết xấu hổ.” Xuân Lan vừa thẹn vừa giận.
“Xuân Lan, không cần nói nhiều.” Chọc giận đám người kia khẳng định không có gì tốt.
“Nhưng mà…Vâng, thiếu gia.” Xuân Lan giận dữ ngậm miệng lại.
Kinh Vô Tình tao nhã ung dung xuống ngựa, hướng bọn sơn tặc này chắp tay vái chào “Các vị đại gia, tục ngữ nói rất đúng, ở nhà nhờ cha mẹ, ra đường nhờ bạn bè, chúng ta đây là người làm ăn đến từ phương nam, hôm nay vừa vặn đến chỗ của mọi người, xin các vị huynh đài đừng làm khó dễ, để cho chúng ta đây rời đi.”
Xuân Lan nghe xong vừa tức vừa lo lắng “Thiếu gia, tại sao người lại nói chuyện phải trái với mấy tên vô lại này?” Sao tiểu thư lại xuống ngựa? Rất nguy ngập.
“Xuân Lan, không được vô lễ.” Kinh Vô Tình quay đầu liếc Xuân Lan một cái, có ý cảnh cáo nàng bản tọa không nên chọc giận đám sơn tặc này, rồi mới quay đầu lại nói với bọn chúng “Thật là thất lễ, người hầu của tại hạ không hiểu chuyện, nếu có chỗ nào mạo phạm xin các vị thứ lỗi.”
“Chúng lão phu tất nhiên sẽ tha lỗi cho các cậu, chỉ cần các cậu giao ngân lượng trên người ra, cũng tự nguyện theo chúng lão phu về sơn trại làm khách.”
Tên cầm đầu là một nam tử đầu trâu mặt ngựa thấp bé, mắt thấy tay tên đó sắp đụng vào người Kinh Vô Tình thì một đạo bóng trắng rất nhanh xuyên vào giữa đám sơn tặc không hề phòng bị.
Kinh Vô Tình đứng ở phía sau đám sơn tặc giờ phút này giống như tượng đá đứng im nhúc nhích, cô ấy nhẹ nhàng phủi đi bụi bậm bám trên người. Nếu không đánh úp, cô ấy khẳng định không thể thoát khỏi vòng vây.
“Tiểu…thiếu gia.” Xuân Lan kích động đến mức đơ người, sau khi hồi tỉnh thì hưng phấn nhảy xuống ngựa, nhào vào trong lòng Kinh Vô Tình “Thật lợi hại nha.”
“Là vận khí của lão phu tốt.” Công phu điểm huyệt và khinh công của cô lão phu rất điêu luyện, nếu đối lại là dùng đao kiếm hay đấu nội lực thì cô lão phu khẳng định chẳng thể chiếm được chút tiện nghi nào, huống chi lần này có mười mấy tên sơn tặc, chỉ đánh một tên thôi cũng đủ mệt, không nói đến việc còn phải phân tâm chiếu cố Xuân Lan không biết võ công cùng nữ nhân kêu Liễu Phượng Nương kia.
Liễu Phượng Nương có ý duy trì hình tượng hoa khôi, tao nhã bước lên, khẽ cúi người xuống, chỉ là bước chân có chút tập tễnh “Đa tạ ân cứu mạng của công tử, nô gia vốn cùng người hầu đi đến Dạ thành thăm người thân, không ngờ khi đi đến chỗ này thì bị sơn tặc chặn đường quấy nhiễu, bản tọa cùng tỳ nữ và tuỳ tùng thất lạc, mà lũ người kia…”
Không hổ là hoa khôi phương bắc, đôi mắt đẹp đỏ lên, bộ dạng khóc lóc của nữ nhân ấy càng thêm động lòng người, khiến cho một nữ nhân như Kinh Vô Tình còn không cầm lòng được, huống chi là nam nhân.
Sau khi Liễu Phượng Nương khóc thút thít thì nghẹn ngào mở miệng “Nếu không gặp công tử, chỉ sợ lão phu khó lòng thoát khỏi tay sơn tặc.”
“Đã không còn việc gì nữa rồi.” Kinh Vô tình đẩy nhẹ Xuân Lan ra, nói bằng giọng ôn hoà.
“Đại ân đại đức của công lão phu, lão phu không biết lấy gì đền đáp…”
“Ai cần đối phương báo đáp…” Xuân Lan xen miệng vào. Chỉ cần không dùng ánh mắt mong chờ nhìn tiểu thư nhà cô ấy là tốt rồi.
“Xuân Lan, đi dắt ngựa lại đây.” Tiểu bé gái này càng ngày càng kỳ cục.
“Vâng, thiếu gia.” Xuân Lan không cam lòng đi dắt ngựa, lúc đi qua bên người Liễu Phượng Nương, không khách khí cho cô ấy một ánh mắt xem thường.
“Mặc vào đi.” Thấy Liễu Phượng Nương quần áo không chỉnh tề, Kinh Vô Tình cởi áo lông cừu đang mặc trên người đưa cho cô ấy.
“Đa tạ công tử.” Liễu Phượng Nương lệ nóng vòng quanh, đưa tay nhận cái áo, ánh mắt si ngốc nhìn vào Kinh Vô Tình tuấn mỹ vô địch.
Đôi mắt Kinh Vô Tình trong sáng như bầu trời, chẳng những không bị sắc đẹp của nàng bản tọa dụ dỗ mà một thân khí chất ung dung tao nhã lại khiến cho hoa khôi nàng bản tọa cảm thấy xấu hổ, trong vẻ lãnh đạm bất giác toả ra ôn nhu săn sóc, làm cho tất cả nữ nhân không nhịn được mà nảy sinh lòng ái mộ.
Nữ nhân ấy không khỏi mơ tưởng, nếu được đi theo một phu quân anh tuấn như vậy, mặc kệ làm vợ hay làm thiếp, cho dù có làm nô tỳ nữ nhân ấy cũng cam tâm tình nguyện.
Nhìn sóng mắt đẩy dưa của Liễu Phượng Nương chiếu thẳng về phía mình, Kinh Vô Tình không khỏi có cảm giác quen thuộc. Cô bản vương không kiềm chế được ở trong lòng than thở, đây cũng chính là nguyên nhân cô bản vương không muốn xen vào việc của người khác.
Liễu Phượng Nương xấu hổ mở miệng “Nô gia là Liễu Phượng Nương ở Phượng lâu, xin hỏi tôn tính đại danh của công tử?”
“Kinh Vô Tình.” Cô bản vương dùng thái độ lạnh lùng xa cách để đáp lại ánh mắt lưu luyến si mê của Liễu Phượng Nương “Áo lông cừu trên người cô chính là đồ đắt tiền đáng giá một trăm vạn lượng, nhớ rõ phải trả cho bản vương, nếu cô muốn, bản vương cũng có thể bán cho cô, bản vương sẽ đến Phượng lâu lấy tiền.” Không phải cô bản vương tính toán, chỉ vì cô bản vương không muốn mắc nợ tình cảm.
Nợ tiền dễ trả, nợ tình khó trả, nợ tình nhiều quá nữ nhân ấy không thể trả nổi, mặc kệ đối phương là nam hay nữ, vẫn để cho nữ nhân ấy sớm tiêu tan hy vọng là hơn.
Nghe vậy, Liễu Phượng Nương hai mắt trợn trừng, cả người sững lại không thể tin nổi. Nam nhân này sao lại như vậy, nhân lúc cô ấy gặp rủi ro đến đòi tiền? Bất quá nhìn vị công tử này thật sự đẹp trai, khiến cho trái tim cô ấy đập thình thịch.
Kinh Vô Tình đi đến trước mặt đám sơn tặc bị điểm huyệt “Hai giờ nữa huyệt đạo sẽ tự động được giải.” Không để ý đến ánh mắt hung tợn của đám người kia, cô ấy rất nhanh từ trên người một vài tên giật lấy túi ngân lượng, sau đó cẩn thận cất vào tay nải trên lưng ngựa. (ai mới là cướp đây trời)
“Bản vương có khuyên các người cải tà quy chính cũng chỉ tốn nước miếng mà thôi, các ngươi bản vương tự giải quyết cho tốt đi, bản vương lấy ngân lượng trên người các ngươi bản vương coi như là tiền học phí cho việc dạy dỗ lần này.” Nữ nhân ấy là thương nhân, không phải thánh nhân. Nếu không phải có cô gái ở đây, nữ nhân ấy không l*t s*ch quần áo của bọn chúng đã là khách khí lắm rồi.
Lũ sơn tặc đó thiếu chút thì ngất xỉu, bọn chúng có chết cũng không nghĩ đến việc đi cướp của người ngược lại bị người cướp sạch.
“Công tử.” Liễu Phượng Nương nhìn mà choáng váng, Kinh Vô tình này so với thổ phỉ còn gian xảo hơn.
“Chúng bản vương chia tay ở đây đi.” tiếp lấy dây cương Xuân Lan đưa tới, Vô Tình ung dung leo lên lưng ngựa “Đúng rồi, nếu cô muốn vào thành, chúng bản vương có thể tiễn cô một đoạn, bất quá lộ phí là mười lượng, đợi đến khi vào thành chúng bản vương cùng nhau thanh toán.” Không thu phí bảo kê của nàng bản vương chính là sai lầm.
Liễu Phượng Nương sau một hồi sửng sốt thì hơi cúi người xuống “Kinh công tử, làm phiền cậu rồi.” Ít nhất việc ngồi chung ngựa với Kinh Vô Tình tuấn mỹ cũng bù đắp cho việc trái tim cô ấy vừa bị tan vỡ.
Xuân Lan bên cạnh lộ ra vẻ đắc ý, dựa vào hai chữ hoa khôi mà muốn mơ tưởng đến tiểu thư nhà cô ấy, không có cửa….không, ngay cả cửa sổ cũng không có.
“Xuân Lan, ngươi lão phu cùng nàng lão phu cưỡi chung một con ngựa.”
Lời Kinh Vô Tình vừa nói làm cho gương mặt của hai nữ nhân này đồng thời xụ xuống.
*****
Long bàn hổ cứ*, hùng bá phương bắc.
*Nơi ở của rồng hổ
Sa mạc chi Vương, Dạ thành chi hoàng**.
*Vua của sa mạc, hoàng đế của Dạ thành.
Dạ thành phòng thủ kiên cố, đứng sừng sững ở lưng chừng của một ngọn núi hoang vu. Dùng kiến trúc của một pháo đài để hùng cứ phương bắc, dễ dàng tiến công, phòng thủ yên ổn, có thể so với thiên hạ đệ nhất sơn hải quan*.
*Nơi hiểm yếu
Đây là điạ phương nằm ngoài trường thành, không bị luật pháp của Đại Đường quản lý. Cho dù là tiết độ sứ của Đại Đường cũng không thể ở trước mặt của người chưởng quản Dạ thành mà vuốt râu hùm.
Bởi vậy nên đại quan quý nhân trong ngoài trường thành đều muốn mượn sức của vị bá chủ phương bắc này, mà Dạ thành Vương Thiết Liệt kiêu hãnh kiêu ngạo cũng không ngán bất cứ kẻ nào, bộ dạng kiêu ngạo ngông cuồng của hắn ta đây khiến cho nhiều quan viên đến thăm hỏi cảm thấy tức giận, cho nên hắn ta đây gây thù chuốc oán với không ít người, bất quá, thế lực khổng lồ của hắn ta đây trên giang hồ làm cho đám người kia kiêng kỵ, không dám hành động l* m*ng.
Nhưng người đánh giá cao hắn bản tọa, ví dụ như lâu chủ Tiêu Diêu lâu hận là gặp hắn bản tọa quá muộn, mà Tiêu Diêu lâu cũng là một trong số ít các nơi ở Dạ thành đóng cửa không can thiệp vào chuyện bên ngoài.
Giờ phút này, Thạch Định Phong nghĩ muốn quay về Tiêu Diêu lâu vui vẻ.
“HẮN chưa tới sao?” Thiết Liệt ở trên đường lớn đi qua đi lại, giống như một tên nhóc con gặp được mối tình đầu.
“Bản tọa đã kêu thám tử vào trong thành xem xét, chỉ một lát nữa là có tin tức.”
“Thạch điên, tốt nhất lời cậu nói là sự thật, nếu không trước tiên cậu đem cổ rửa cho sạch sẽ.” Thiết Liệt nhe răng trợn mắt uy h**p.
Thạch Định Phong nuốt nước miếng, cảm giác được răng nanh sắc bén như thú dũ của tên kia tuỳ lúc có thể c*n v** c* tên đó.
“Báo cáo, thám tử đã trở về.” Tiếng thông báo của người hầu từ cửa truyền đến.
“Mau bảo tên đó tiến vào.” Thiết Liệt trở về ngồi trên ghế bành.
Một nam tử mặc áo xanh tiến vào, một bên đầu gối chạm đất, chắp tay bẩm báo “Bẩm Dạ hoàng, Kinh Vô Tình của tô châu trà phường xuất phát từ Phượng lâu, đi theo còn có Liễu Phượng Nương và hơn mười người.”
“Kinh Vô Tình này thật lợi hại, cư nhiên sống trong Phương lâu lừng danh ngoài biên giới, phượng hoàng làm bạn, đêm đêm xuân sắc, xem ra gã rất biết nắm bắt thời cơ, tuyệt đối không lãng phí thời gian quý báu, không hổ là nam nhân trong số các nam nhân.” Thạch Định Phong liếc mắt nhìn Thiết Liệt.
Thiết Liệt ngoài mặt lạnh lùng, không có biểu hiện gì “Còn gì nữa?”
“Dự tính giờ ngọ một khắc sẽ đến cửa Dạ thành.”
“Tốt lắm, đi xuống tiếp tục theo dõi.” Thiết Liệt phất tay cho thám tử lui ra, ánh mắt tinh nhuệ nhìn về phía trước cười to “Tới rồi.”
Thạch Định Phong dò xét Thiết Liệt, thấy trong mắt tên kia loé lên những tia sáng khó hiểu, hắn ta đây mở miệng hỏi “Ngươi ta đây không để ý sao?”
“Để ý cái gì?”
“Họ Kinh kia cùng Liễu Phượng Nương – tình nhân lâu năm của đối phương hình như có quan hệ không bình thường, hơn nữa đêm qua lũ người kia còn ở chung một nhà, khó có thể bảo đảm…”
“Vậy thì sao?”
“Đối phương không sợ tên đó và Liễu Phượng Nương có gì đó ám muội?”
“Chúng có thể làm gì ám muội?” Đều là cô gái…Chờ đã, tên đó đột nhiên nhớ tới lúc nô tỳ bên cạnh Vô Tình nhìn nữ nhân ấy, ánh mắt lơ đãng biểu lộ sự ngưỡng mộ, còn Liễu Phượng nương chính là….
Thạch Định Phong nhìn sắc mặt Thiết Liệt phút chốc biến đổi thì không biết trong lòng hắn bản vương đang suy nghĩ cái gì.
Thiết Liệt bất thình lình đập mạnh vào thành ghế đứng lên, vì lực đạo quá mạnh nên làm cho cái ghế vỡ tan thành bốn năm mảnh.
“Thiết Liệt, lại làm sao thế?”
Hai bóng đen chợt loé lên, ngay nhanh chóng bay vào trong đại điện, lũ người kia từ đầu đến chân được bao phủ bởi tấm áo choàng màu đen, kín đến mức không có chỗ hở, chỉ để lộ ra một đôi mắt lạnh lùng, hoàn toàn không nhìn ra bộ dạng của lũ người kia.
“Ngươi lão phu kêu Dạ Quỷ làm gì?”
Dạ Quỷ, người giống như tên, quỷ mị khó đoán, vô tung vô ảnh, là hộ vệ của Dạ thành, lấy ngũ hành bát quái chia làm thập tam đường, trong số ngũ hành thì bát quái phụ trách đối ngoại, những người khác đều có nhiệm vụ của mình, giống như Thiết Kiếm của Sĩ Đường bảo vệ an nguy của Dạ thành, mà Thiết Tâm ở Thuỷ Đường lại là hộ vệ bên người Thiết Liệt.
Lần đó Thiết Liệt mất tích ngoài ý muốn, thân là Thuỷ Đường đường chủ, Thiết Tâm tự trách không thể bảo vệ yên ổn cho chủ tử, liền đến Hoả Đường chịu đòn nhận tội, sau đó tự phạt đến Thần Ma Dạ quật quan cho đến khi chủ tử trở về, đó là động quật ngay cả thần ma cũng sợ hãi.
“Nghe đây, ta đây lệnh cho các cậu âm thầm hộ tống Kinh Vô Tình đến Dạ thành, ta đây muốn tên đó không mất sợ tóc nào, các cậu không được để xảy ra sai sót.”
Thiết Kiếm và Thiết Tâm sau khi nhận lệnh thì biến mất không còn bóng dáng.
“Ngươi bản tọa thật sự điên rồi.” Thạch Định Phong chỉ có thể khẽ lắc đầu.
*****
“Thiếu gia, mệt quá, chúng bản tọa còn phải đi bao lâu nữa?” Xuân Lan ngồi trên ngựa liên tục mở miệng hỏi.
“Cảm thấy mệt thì vào xe ngựa ngồi đi, không ai bắt đối phương phải cưỡi ngựa.”
“Đúng vậy! Xuân Lan, công tử, bản vương và tỳ nữ của bản vương có thể ngồi chung một chiếc xe ngựa.” Tấm màn xe ngựa được xốc lên, Liễu Phượng Nương xinh đẹp từ trong xe ló đầu ra, giờ phút này trên người cô ấy đang mặc áo lông cừu của Kinh Vô Tình (của Liệt ca mới đúng). Vì muốn lưu lại một chút hương vị của Kinh Vô Tình, cô ấy mới mua chiếc áo lông cừu đó. Khi nghe nói tên đó muốn đến Dạ thành, cô ấy liền đề nghị cùng nhau đồng hành, nhiều người thì dễ chiếu cố nhau hơn.
“Không cần, cám ơn tâm ý của Liễu thiếu nữ, ta đây đã quen rồi.” Kinh Vô Tình nói giọng dịu dàng “Xuân Lan, ngươi ta đây muốn ngồi xe ngựa sao?”
“Bản tọa muốn cưỡi ngựa.” Như vậy mới không giống với Liễu Phượng Nương.
“Vậy tĩnh lặng một chút, nói nhiều càng mệt.”
Xuân Lan bĩu môi có chút không vừa lòng, nhìn Kinh Vô Tình cưỡi ngựa đi đằng trước, từng trận cuồng phong thổi tung cát vàng, ở bên người cô ấy hình thành một vòng lốc xoáy, cảm giác như muỗn nuốt chửng cô ấy, sợ cô ấy sẽ biến mất…
Xuân Lan thất thần thốt lên “Tiểu thư.”
“Đối phương kêu ai?” Kinh Vô Tình nghiêm mặt, cấp cho nàng ta đây một ánh mắt cảnh cáo.
“Bản tọa…bản tọa muốn nói lời cảm tạ với Liễu tiểu thư, cám ơn ý tốt của cô bản tọa.” Xuân Lan phát hiện trên trán mình đổ mồ hôi lạnh.
Liễu Phượng Nương thẹn thùng nói “Có gì đâu, ta đây còn phải cảm ơn công tử trên đường đi đã chiếu cố…..Hiểm nghèo.”
Kinh Vô Tình quay đầu lại, đang định né tránh mũi tên phóng tới thì nghe thấy tiếng sát phạt vang lên, nhìn kỹ hoá ra là đám sơn tặc xuất hiện lần trước. Không chỉ có thế, một đám người áo đen từ đâu xuất hiện vây ở bốn phía đội ngũ của chúng. Nữ nhân ấy còn chưa thấy rõ đối phương ra tay như thế nào thì những mũi tên bay đến như mưa kia đã bị chẻ thành hai đoạn rơi xuống xung quanh chúng.
“Dạ Quỷ.” Liễu Phượng Nương kinh hô.
Dạ Quỷ? Kinh Vô Tình đã từng nghe qua, lũ người kia chính là hộ vệ của Dạ thành, tất cả đều do một tay Dạ hoàng dạy dỗ mà ra, chọn bừa một người trong Dạ Quỷ cũng có võ công liệt vào danh sách võ lâm thập đại cao thủ.
Chỉ nghĩ có một chút mà đã không thấy bóng dáng Dạ Quỷ đâu rồi, chỉ dựa vào thi thể và vết máu trên mặt đất mới có thể chứng minh Dạ Quỷ đã xuất hiện ở đây.
“Không có lệnh của Dạ hoàng, Dạ Quỷ sẽ không được phép rời khỏi Dạ thành, vì cái gì lũ người kia lại xuất hiện ở đây?” Trong lòng Liễu Phượng Nương rất rõ ràng, địa vị của cô bản vương không tôn quý đến mức có thể khiến cho Dạ hoàng phái Dạ Quỷ đến nghênh đón, cô bản vương chẳng qua chỉ là một danh kỹ mà tên đó nhìn trúng ở Phượng lâu mà thôi.
Đối với Dạ hoàng mà nói, nữ nhân chỉ có tác dụng làm ấm giường, tên đó sẽ không coi trọng nữ nhân như thế, bên người tên đó lúc nào chẳng có đủ giai nhân hai miền nam bắc, nhưng mặc kệ là kỹ nữ hay thiên kim tiểu thư, tên đó đều đối xử với đám người kia bình đẳng như nhau.
“Làm bộ làm tịch.” Xuân Lan lẩm bẩm.
Kinh Vô Tình sao có thể không nghe thấy nữ nhân ấy nói cái gì, nữ nhân ấy nhìn Xuân Lan bằng ánh mắt cảnh cáo “Liễu thiếu nữ, chúng ta đây đúng là nhờ phúc của cô, xem ra Dạ hoàng đối với cô rất chân tình.”
Lời nói nhỏ nhẹ của Kinh Vô Tình không khỏi làm cho Liễu Phượng Nương không khỏi mừng thầm “Kinh công tử, đối phương quá khách khí rồi, nói không chừng vì đối phương là bạn làm ăn quan trọng của Dạ hoàng, nên Dạ hoàng mới sai Dạ Quỷ đến tiếp đón đối phương.”
“Thiếu gia, nơi này quá tĩnh lặng, lại có chút âm trầm, hay là chúng ta đây nhanh một chút chạy khỏi đây.” Xuân Lan xoa xoa cánh tay nổi da gà.
Kinh Vô Tình khẽ gật đầu, nhìn Dạ thành khí thế đứng sừng sững ở phía xa xa, một đám mây đen chậm rãi vây quanh nữ nhân ấy. Giống như muốn đẩy nữ nhân ấy vào trong Dạ thành, trái tim không biết tại sao lại đập nhanh lên, tâm thần xao động chưa từng thấy. Một thương nhân lăn lộn trong thương trường như nữ nhân ấy, trực giác linh mẫn nói cho nữ nhân ấy biết có chuyện gì đó sắp xảy đến.
“Đám người kia đến rồi.” Thạch Định Phong nhàn nhã thưởng thức trà, con mắt liếc sang Thiết Liệt, giờ phút này hắn đang ngồi ngay ngắn ở trên một chiếc ghế đắt giá, không những có khắc hình rồng bay phượng múa mà còn khảm minh châu phỉ thuý, quan trọng nhất…nó đủ cứng rắn. “Ta đây cảm thấy đối phương nên tránh mặt một chút.” Miễn cho đối phương hù chết người khác.
“Thạch điên, cậu thật lắm lời. Thiết Tâm!” Tên đó thét lên một tiếng, chỉ thấy từ trên nóc nhà bay xuống một bức màn mỏng che trước mặt tên đó “Lão phu ngồi ở đây xem.”
Thạch Định Phong khẽ lắc đầu bất lực. Nam nhân này một khi đã hạ quyết tâm thì một trăm con trâu cũng kéo không lại, nói không chừng còn bị tên đó tha đi.
“Tâu Dạ hoàng, đoàn người của Tô Châu trà phường và Liễu Phượng Nương đã đến.” Thủ vệ ngoài cửa tiến vào bẩm báo.
“Mời lũ người kia tiến vào.” Thạch Định Phong đáp lại, nhẹ nhàng đứng dậy phe phấy quạt lông đón chào.
Kinh Vô Tình cầm đầu tiến vào, phía sau là Xuân Lan tay cầm một cái hộp gỗ và nha hoàn đang đỡ Liễu Phượng Nương.
“Cô bản vương cuối cùng đã đến đây.” Thiết Liệt ở sau màn che mở miệng, trong tiếng nói khàn khàn không thể che dấu được ý cười.
“Dạ hoàng.” Liễu Phượng Nương ngẩng đầu ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên Dạ hoàng tự thân đón chào mình. (tưởng bở)
“Dạ hoàng.” Kinh Vô Tình ung dung vái chào, bóng dáng quen thuộc đằng sau tấm màn che kia làm cho đáy lòng nữ nhân ấy hiện lên một chút ngạc nhiên. Trước kia hắn bản vương không phải bận đến nỗi không thể gặp người sao?
“Nghe đồn Dạ hoàng mất tích nhiều ngày đã bình an trở về, Phượng Nương đặc biệt đến thăm.” Liễu Phượng Nương phản ứng nhanh khẽ cúi người xuống, không chút hoang mang hiển lộ phong phạm và khí chất của hoa khôi. “Dạ hoàng tự mình đón chào, khiến cho Phượng Nương thụ sủng nhược kinh*.
*được sủng ái mà kinh sợ.
“Thạch quân sư, nhờ đối phương đưa Liễu cô gái đến Hoa Trai nghỉ ngơi.”
“Vì sao lại là….Vâng.” Nghĩ muốn đuổi tên đó đi. Nhìn ánh mắt lãnh liệt xuyên qua tấm màn mỏng bắn thẳng vào người tên đó, Thạch Định Phong thức thời đứng dậy “Liễu cô gái, mời theo bản vương.”
Kinh Vô Tình hồ nghi chuyển ánh mắt nhìn về phía Thạch Định Phong, thấp giọng hỏi “Thạch công tử, đây là chuyện gì vậy?” Trước kia thường là Thạch Định Phong hoặc Kim Đường Thiết Ngân tới bàn chuyện làm ăn với cô ấy.
“Dạ hoàng lần này có ý muốn tự mình trao đổi việc mua bán trà với Kinh công tử.”
“Khụ khụ! Còn không mau đi xuống.” Thấy Kinh Vô Tình và Thạch Định Phong chụm đầu ghé tai thập phần gần gũi, trong lòng Thiết Liệt tự nhiên có điểm đố kỵ.
“Biết rồi.” Thạch Định Phong giận dữ trả lời “Ngươi bản tọa bảo trọng.” Sau khi cấp cho Kinh Vô Tình một ánh mắt tự cầu phúc thì tên đó ngay lập tức mang theo Liễu Phượng Nương và nha hoàn của cô bản tọa rời đi.
Thiết Liệt từ trên ghế đứng lên, chậm rãi đi xuống dưới.
Kinh Vô Tình nhìn bóng hình lờ mờ đằng sau tấm màn thì đăm chiêu suy nghĩ, tiếng nói kia, thân ảnh kia, rõ ràng là…
“Đã lâu không gặp, Kinh Vô Tình.” Thiết Tâm xốc tấm màn lên, Thiết Liệt nhanh chóng dùng tư thế oai hùng dũng mãnh xuất hiện ở trước mặt các nữ nhân ấy.
“A! Ngươi bản tọa, ngươi bản tọa không phải là….” Xuân Lan nghẹn họng nhìn trân trối, ngón tay run run chỉ vào hắn, sau đó lăn ra đất hôn mê bất tỉnh.