Bán Tướng Công
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-08-26 22:45:32 | Lượt xem: 1

“Là ngươi ta đây!” Kinh Vô Tình hít sâu một cái để bình ổn tâm tình hiện đang dậy sóng, có chết nàng ta đây cũng không nghĩ tới nam nhân dã man lúc trước bị nàng ta đây đem bán lại chính là Dạ hoàng, việc buôn bán này làm sao có thể thành chứ? Trong phút chốc, nàng ta đây xúc động đến mức muốn quay người tẩu thoát, nhưng có thể thoát được sao?

“Ngươi lão phu thấy lão phu cũng không quá ngạc nhiên.” Không giống như nô tỳ bên cạnh nàng lão phu vừa gặp tên đó đã lăn ra bất tỉnh.

“Thiết Tâm.” Thiết Liệt dùng ánh mắt có ý bảo Thiết Tâm đứng bên cạnh nâng Xuân Lan dậy “Mang tuỳ tùng của Kinh công tử vào phòng khách nghỉ ngơi.”

“Cậu bảo đám người kia đi hết rốt cuộc là có mục đích gì?” Cô ấy thản nhiên nghênh đón ánh mắt cao thâm khó dò của hắn ta đây. Đối với Dạ hoàng mà nói, bị nữ nhân nắm trong tay chính là một sự sỉ nhục khổng lồ, không những thế còn bị người ta đây coi là nô lệ mang đi bán. Hắn ta đây chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định trả thù.

“Có như thế thì hai chúng bản tọa mới có thể nói chuyện được.”

Nụ cười quỷ dị của tên đó khiến cho Kinh Vô Tình vốn là người thấy biến cũng không sợ hại nhưng giờ hai chân khẽ run, không tự chủ được lùi lại đằng sau “Giữa chúng bản tọa không có chuyện gì để nói.”

“Cậu không phải đến Dạ thành buôn bán sao? Chẳng nhẽ cậu không muốn làm ăn?”

Nam nhân đáng giận này “Trước đây đều là Thạch công tử bàn chuyện làm ăn với lão phu.” Muốn nắm lấy nhược điểm của nữ nhân ấy, hắn lão phu đã quá xem thường nữ nhân ấy, bất quá lũ người kia bỏ qua chuyện làm ăn của Tô Châu trà phường ở Dạ thành. Đây cũng là lần đầu tiên nữ nhân ấy bỏ qua cơ hội kiếm tiền, bởi vì hắn lão phu.

“Lần này Dạ hoàng bản tọa tự thân xuất mã, chính là đã cấp thể diện cho Tô Châu trà phường các ngươi bản tọa.” Thiết Liệt không có ý tốt tiến đến gần cô bản tọa, gần đến mức toàn thân cô bản tọa có thể cảm nhận được khí nóng từ người hắn bản tọa toả ra, quấy nhiễu sự bình yên của cô bản tọa.

“Nhưng, bản vương không muốn nói chuyện với đối phương.” Cô bản vương âm thầm hít sâu, lui lại vào bước, cùng tên đó bảo trì khoảng cách. Nhưng, cô bản vương lùi một bước thì tên đó tiến hai bước, làm cho cô bản vương muốn lùi cũng không dám lùi.

“Chuyện làm ăn ở Dạ thành đối phương không muốn sao?”

“Không có sinh ý ở Dạ thành thì Tô Châu trà phường cũng chẳng bị ảnh hưởng.” Kinh Vô Tình quyết định quay người rời đi, trong lúc không đề phòng bị gã bắt lấy cánh tay “Buông ra.”

“Không thể.”

Trong đôi mắt thâm trầm của hắn loé lên những tia lửa kiên định, bàn tay mạnh mẽ như muốn thiêu đốt da thịt cô ấy, cô ấy muốn giãy giụa nhưng bàn tay hắn tưa như gọng kìm, gắt gao nắm chặt cánh tay của cô ấy.

“Đối phương…Vậy thì đừng trách lão phu không khách khí.” Kinh Vô Tình quay người lại đánh ra một chưởng, nhưng lần này hắn lão phu đã có chuẩn bị trước, cánh tay nữ nhân ấy vừa giơ lên đã bị hắn lão phu bắt lấy.

GÃ dùng sức một chút, khiến cho thân người nữ nhân ấy ngã về phía trước vào trong lòng gã, lồng ngực cứng như sắt thép của gã ép chặt b* ng*c của nữ nhân ấy, có thể cảm giác được rõ ràng những biến hoá ở trên thân thể gã.

Nam nhân chết tiệt này, cô ấy không ngu ngốc đến mức không nhận ra ý đồ của hắn, cũng tự biết mình không phải là đối thủ của hắn, vừa rồi nhìn thấy võ công xuất thần nhập hoá của Dạ Quỷ, cô ấy cũng có thể đoán biết được công phu của hắn cao thâm đến mức nào.

“Dạ hoàng.” Nữ nhân ấy hít sâu để bình ổn tâm tình vừa bị gã làm cho nhiễu loạn.

“Thiết Liệt, tên của lão phu gọi là Thiết Liệt.” Ánh mắt của tên đó trở nên ám muội, âm thanh cũng khàn khàn.

“Được, Thiết công tử, có thể mời ngươi bản tọa buông bản tọa ra có được không, ngươi bản tọa như vậy khiến bản tọa không thể thở được.” Thắt lưng nàng bản tọa bị bàn tay như gọng kìm của hắn siết chặt, lúc này đang giãy dụa không ngừng.

“Gọi lão phu là Liệt.” (1 người đàn ông tự nhận mình liệt =)) hiếm thấy, hiếm thấy)

Chú ý thấy khuôn mặt của hắn ngày một gần sát, cô ấy theo trực giác hơi nghiêng đầu tránh ra “Thiết công tử, xin đối phương đàng hoàng một chút, hiện giờ bản tọa là nam nhân.”

Nam nhân này rốt cuộc có biết vô sỉ là gì hay không?

Cô ấy dám chắc tên đó không biết, nếu không sẽ chẳng hề kiêng kỵ mà hôn cô ấy. Dạ thành Vương Thiết Liệt – một nam tử coi lễ giáo không là gì, đáng nhẽ cô ấy nên điều tra rõ ràng trước rồi mới xử trí tên đó, không nên nhất thời thẹn quá hoá giận mà đem tên đó đi bán.

Nhớ tới nụ hôn cuồng dã mà mãnh liệt kia, một luồng khí nóng tự nhiên lan ra khắp cơ thể cô ấy, cô ấy phát hiện chỉ cần tiếp xúc với hắn ta đây, trái tim cô ấy sẽ nhảy nhót không thôi.

“Nam nhân.” TÊN ĐÓ bật cười, ánh mắt tà ác nhanh như chớp nhìn xuống b* ng*c của cô bản vương, tên đó biết người khác sở dĩ không biết cô bản vương là nữ cải nam trang cũng bởi vì cô bản vương đem b* ng*c tròn trịa của mình bó lại cho thật phẳng “Để b* ng*c đáng yêu của mình chịu tội là không nên.” TÊN ĐÓ cúi đầu xuống, ở trước ngực cô bản vương lưu luyến không rời phủ xuống một nụ hôn nồng nhiệt. (0.0)

Đáng yêu? “Cậu đang làm cái gì?” Cô ta đây cố ý nói giọng bình tĩnh nhưng trống ngực ngược lại đập dồn dập.

“Bản tọa đang chiếu cố b* ng*c bị ngươi bản tọa ngược đãi.” Tên đó khao khát cô ấy đến mức toàn thân đều căng cứng.

“Đi….ngô.” Miệng của nữ nhân ấy bị hắn cường hãn chiếm cứ.

Môi của tên đó mang theo hơi nóng bao phủ lấy cô ấy, lưỡi của tên đó hung hăng công thành chiếm đất, ở trong cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy linh hoạt trở mình. Cô ấy phát hiện hơi thở của mình bị tên đó rút đi, đến lý trí cũng bị hơi thở nam tính rực cháy. Cô ấy….không thể….thở được.

“Nữ nhân không thể nói lời th* t*c.” Đang lúc cô lão phu hồ nghi mình có bị tắc thở chết hay không thì Thiết Liệt đình chỉ thế công cuồng mãnh, thôi không dày xéo đôi môi của cô lão phu nữa. HẮN cất giọng khàn khàn “Chỉ mới xa nhau có mấy ngày mà lão phu tưởng như đã vạn năm.”

Kinh Vô Tình nín thở, không muốn bị hắn lão phu phát hiện cô ấy chịu ảnh hưởng của hắn lão phu, liều mình áp chế trái tim đang đập liên hồi, đôi mắt lạnh lùng không hề sợ sệt nhìn vào hắn lão phu.

Nhìn vẻ mặt quật cường của nữ nhân ấy, hai tròng mắt phân rõ trắng đen đang nhìn gã trừng trừng, đôi môi hồng tuyệt đẹp vì bị hôn mà trở nên mềm mại, khiến cho gã không nhịn được mà cúi đầu xuống.

“Ngươi bản tọa càng đáng yêu.”

Cánh cửa bị đẩy ra khi Thiết Liệt cúi xuống.

“Thiết Liệt…cậu.” Thạch Định Phong đứng ở ngoài cửa nhìn thấy cảnh này thì khiếp sợ, miệng mở to đến nỗi có thể nuốt trọn một quả trứng đà điểu “Các cậu…sao có thể….”

“Vì cái gì không thể?” Kinh Vô Tình biết Thạch Định Phong hiểu lầm, nhưng cô ấy muốn trả đũa Thiết Liệt một lần, vì thế dựa vào người hắn lão phu, cất giọng mị hoặc “Chúng lão phu lưỡng tình tương duyệt, chẳng nhẽ ngươi lão phu muốn ngăn cản hắn lão phu yêu nam nhân sao?” Ai bảo hắn lão phu khinh bạc cô ấy, huỷ diệt uy danh Dạ hoàng của hắn lão phu cũng xứng đáng.

“Đúng vậy.” Khó thấy được nữ nhân ấy dịu dàng như thế, Thiết Liệt cười vui vẻ, hai tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nữ nhân ấy, lặng lẽ ghé sát vào tai nữ nhân ấy “Nữ nhân hư.”

Thân thể cô ấy không khỏi run lên một trận, trong lòng bị che phủ bởi một tầng mây mù mịt.

Thiết Liệt cảm nhận được nàng bản tọa đang run rẩy, một nụ cười tà ác xuất hiện bên khoé môi hắn, hắn biết nhược điểm của nàng bản tọa chính là có một thân thể rất mẫn cảm.

“Nhưng… nhưng…các đối phương đều là nam.” Thạch Định Phong khóc không ra nước mắt.

“Vậy thì sao?” Thiết Liệt cúi xuống nhìn cô ấy nở nụ cười ôn nhu “Yêu nhau chỉ cần ở chung với nhau là đủ rồi, bản tọa và hắn rất hợp nhau, đối phương muốn chia rẽ chúng bản tọa sao?”

“Bản tọa…bản tọa…” Thạch Định Phong nào dám gật gật đầu.

“Các đối phương đem chỗ ở của lão phu dọn dẹp lại một chút, tối nay hắn sẽ đến ở cùng lão phu.”

Nghe vậy, Kinh Vô Tình hối hận không thôi. Đây khác nào tự chui đầu vào rọ!

*****

“Dạ hoàng, xin đối phương hãy rõ ràng, bản tọa đến đây để bàn chuyện làm ăn.” Sau khi Thạch Định Phong rời đi, Kinh Vô tình đẩy Thiết Liệt đang chìm trong mê đắm ra.

“Chúng bản vương cùng đến mua bán.” Hắn bản vương không chết tâm ôm thắt lưng của cô ấy.

Phát hiện mình không thoát khỏi bàn tay của ác ma, nàng lão phu ảo não nói “Buông tay.”

“Không được. Sao vậy, lão phu muốn mua đối phương.” TÊN ĐÓ ghé sát vào tai nàng lão phu, đầu lưỡi ở trên vành tai trắng hồng của nàng lão phu l**m l**m, đắc ý khi thấy vành tai của nàng lão phu bắt đầu đỏ lên, lan tới cả khuôn mặt xinh đẹp.

“Thiết công tử, xin cậu tự trọng một chút.” Ở trong vòng tay tên đó, Kinh Vô Tình không có cách nào quát nạt cùng duy trì uy nghiêm vốn có. Ô! Nàng lão phu hối hận vì đã gặp tên đó.

“Được rồi, đối phương muốn nói chuyện gì?” Tay của gã thuỷ chung không rời khỏi thắt lưng của cô lão phu.

“Đối phương có thể buông lão phu ra trước không?”

Thiết Liệt tạm thời thoả hiệp, dù sao cô lão phu cũng không có khả năng chạy trốn khỏi địa bàn của hắn lão phu.

Kinh Vô Tình nhặt chiếc hộp mà Xuân Lan trong lúc té xỉu quăng lại để lên bàn trà. Nở nắp hộp, trong đó là 12 cái ngăn nhỏ được phân cách rõ ràng, trong mỗi ngăn đều đựng một loại lá trà khác nhau.

“Đây là lá trà tốt nhất của năm nay, cậu nếm thử một chút xem.” Nữ nhân ấy nắm một nắm lá trà trong lòng bàn tay rồi đưa đến cho hắn lão phu.

Thiết Liệt liếc mắt nhìn lá trà đang tỏa hương thơm mát trong lòng bàn tay cô ấy, tầm mắt trở lại nhìn vào khuôn mặt trầm tĩnh của cô ấy, đôi mắt tên đó nhìn cô ấy không hề chớp lấy một cái làm cho thân thể cô ấy run rẩy một trận.

Hắn không tiếp nhận, chỉ cúi đầu xuống lòng bàn tay trắng nõn của nữ nhân ấy dò xét, tiếp theo dùng miệng cùng lưỡi hút lấy hương thơm độc đáo được trộn lẫn bởi hương thơm của trà và mùi thơm của nữ nhi, nhất thời khát vọng trào dâng trong lồng ngực, thứ hắn muốn nhấm nháp hiện giờ không phải là trà mà chính là nữ nhân ấy. (_ _!)

Bị hắn ta đây l**m, làm da trắng nõn của cô ta đây ửng hồng. Cô ta đây nhìn thấy dục hoả ở trong đôi mắt thâm trầm của hắn ta đây, đánh sâu vào linh hồn cô ta đây.

Tâm thần hoảng sợ, nữ nhân ấy vội vã rút tay về, người lảo đảo, thiếu chút nữa làm đổ các mẫu lá trà.

“Loại trà này có giá 12 lượng bạc.”

“Quá rẻ, ở trong lòng bàn tay cậu, nó có giá vượt xa 12 lượng bạc.” Cả người tên đó tản mát ra hơi thở nam tính, vây quanh nữ nhân ấy, không để cho nữ nhân ấy có chỗ trốn.

“Ngươi lão phu…ngươi lão phu còn tiếp tục không đứng đắn là lão phu nhanh chóng rời đi.” Kinh Vô Tình miễn cưỡng lấy thái độ bình tĩnh để nói với cái tên ngả ngớn này, rồi đột nhiên phát hiện tiếng nói phát ra từ yết hầu của mình giống như là tiếng th* d*c.

“Người nói cái gì không đứng đắn? Là hôn đối phương không đứng đắn hay là việc thưởng thức trà không đứng đắn?”

“Dạ hoàng.” Cô ấy cắn răng gầm nhẹ.

“Gọi bản tọa là Liệt.” Tên đó kề sát vào tai nữ nhân ấy, bàn tay nâng lên khuôn mặt vì tức giận mà trở nên càng thêm diễm lệ động lòng người của nữ nhân ấy.

Nhưng còn chưa đụng được vào mặt nàng bản tọa, Kinh Vô Tình đã kịp thời phản ứng mà né tránh, tuy vậy tên đó vẫn chưa từ bỏ ý định, đưa tay giật nhẹ sợi dây buộc tóc của nàng bản tọa.

Sợ gã làm hỏng búi tóc vất vả lắm nữ nhân ấy mới nguỵ trang được, Kinh Vô Tình không dám tiếp tục lộn xộn, chỉ có thể mặc gã nắm lấy dây buộc tóc của nữ nhân ấy, chậm rãi ghé sát vào tai nữ nhân ấy, làm cho tim nữ nhân ấy bắt đầu đập nhanh hơn, thể chất cũng theo đó sôi sục.

“Đối phương là của ta đây.”

“Cậu đừng có chạm vào lão phu, nếu không lão phu liền.” Nàng lão phu rút một cây trâm màu bạc từ trong tay áo ra, vừa nói vừa dí vào cổ tên đó.

Tên đó thoáng ngạc nhiên rồi bật cười “Cậu cho rằng như vậy sẽ uy h**p được bản tọa?”

“Lão phu không muốn uy h**p ngươi lão phu, chỉ muốn cảnh cáo ngươi lão phu, nói cho ngươi lão phu biết đây không phải chuyện đùa.” Đây là vũ khí cuối cùng của cô ấy, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Thiết Liệt cao thâm khó lường nhìn cô bản tọa không chịu khuất phục, chậm rãi buông tay ra “Khá lắm Kinh Vô Tình, cậu muốn thử quyết tâm của bản tọa, đáng tiếc…” Trong thoáng chốc, cô bản tọa cảm thấy cổ tay mình đau nhói, trâm cải tóc rơi vào lòng bàn tay gã, mà cả người cô bản tọa cũng mềm nhũn ngã vào lồng ngực gã “Cậu đã quá xem thường bản tọa.”

Nữ nhân ấy xác thực đã quá xem thường gã, Kinh Vô Tình toàn thân không thể nhúc nhích hiện giờ hối hận không kịp, nữ nhân ấy đáng lẽ không nên dây vào tên này, vì bạc mà bây giờ nữ nhân ấy phải bồi cả tấm thân này cho gã.

“Thiết Liệt.” Thạch Định Phong chạy vội vào cửa, bắt gặp Kinh Vô Tình đang nằm trong lòng Thiết Liệt.

“Có việc gì?” Đem cô ấy đặt lên ghế, Thiết Liệt nhướng mày hỏi.

“Ách, việc này….Bạch Vân mục trường….Vị hôn thê của ngươi ta đây đến đây.”

TÊN ĐÓ đã có vị hôn thê? Kinh Vô Tình đột nhiên cả kinh. Đã có vị hôn thê rồi mà còn càn rỡ khinh bạc cô bản tọa, tên đó coi cô bản tọa là cái gì? Phút chốc, cô bản tọa cảm thấy xấu hổ và tức giận, khó chịu. TÊN ĐÓ sẽ không coi cô bản tọa là cung nhân hay kỹ nữ để đùa giỡn trả thù đấy chứ? Nghĩ đến đó, gương mặt cô bản tọa trở nên trắng bệch.

Không, nàng bản vương không cho phép bản thân mình nông nổi như vậy, nàng bản vương phải chạy trốn.

“Cậu thông chi cho cô ấy?” Đừng tưởng hắn không để ý đến mọi việc thì cho rằng hắn không biết cái gì. Thiết liệt trừng mắt nhìn hắn.

“Bản vương…bản vương không có. Sau khi cậu mất tích, Hoa Liên công chúa vẫn thực lo lắng, liên tiếp dùng bồ câu đưa tin đến kiểm tra, biết cậu đã bình an trở về nên cô ấy nói muốn tới thăm cậu.” Thạch Định Phong không dám nhìn thẳng vào mắt Thiết Liệt. Dạ hoàng tức giận thì cứ gọi là sởn cả gai ốc.

“Quân sư của lão phu rỗi việc đến mức đi làm kẻ báo tin.” Thiết Liệt ngoài cười nhưng trong lòng không cười “Không những tìm kỹ nữ đến cho lão phu, giờ còn lo lắng đến cả việc chung thân đại sự, thật là vất vả cho ngươi lão phu.”

“Không có chi, chuyện của Dạ hoàng cũng là việc của ta đây.”

“Cám ơn sự quan tâm chu đáo của quân sư, một khi đã như vậy, việc đón tiếp Hoa Liên công chúa liền giao cho đối phương.” Thiết Liệt xoay người trở lại trên ghế, cùng Kinh Vô Tình bốn mắt nhìn nhau, trên môi hiện lên nụ cười tàn ác “Đối phương nên biết lão phu là người ân oán phân minh, người lão phu đối đãi lão phu thế nào, lão phu sẽ hồi báo như thế, mà đối phương – Kinh công tử, lão phu nên xử lý đối phương thế nào đây?” Ngón trỏ của hắn nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt giờ không thể động đậy của Kinh Vô Tình.

Sắc mặt nữ nhân ấy từ xanh chuyển sang trắng, chỉ có thể dùng ánh mắt căm tức để g**t ch*t tên đó. Sớm biết tên đó là Dạ hoàng, nữ nhân ấy có chết cũng không đến Dạ thành.

“Khụ, khụ! Thiết Liệt, Kinh công tử là khách, tuy tên đó từng đối với ngươi lão phu làm ra chuyện như vậy nhưng cũng không thể trách tên đó, là ngươi lão phu cố ý giấu diếm không cho tên đó biết thân phận thật của ngươi lão phu.” Thạch Định Phong nhìn Kinh Vô Tình thương xót, giờ phút này tên đó giống như một con thỏ trắng bị sư tử đùa giỡn.

“Vậy ngươi bản vương nói xem bản vương nên chiêu đãi khách quý của chúng bản vương thế nào?”

“Kinh công tử bôn ba vạn dặm, tàu xe mệt mỏi, nhất định mệt chết đi dược, trước hết để tên đó đi nghỉ ngơi có được hay không?” Thạch Định Phong vừa nói xong đã nhận được ánh mắt cảm kích từ phía Kinh Vô Tình cùng với ánh mắt sát nhân của Thiết Liệt.

Thân hình Thiết Liệt che ở giữa nàng ta đây và Thạch Định Phong, không cho hai người tiếp tục nhìn nhau nữa “Chỗ ở của ta đây thu dọn tốt chưa?”

Nữ nhân ấy không cần! Nếu ở chỗ của Dạ hoàng, nữ nhân ấy không bị tên đó sàm sỡ hay ăn sạch mới là lạ. Ngẫm lại, toàn thân nữ nhân ấy không khỏi run lên một trận.

“Hoa Liên công chúa đến đây, ngươi bản tọa ít ra cũng nên nể mặt nàng bản tọa một chút, hơn nữa nếu để cho người bản tọa biết Dạ hoàng ở cùng một nam nhân thì….”

“Cậu muốn quản chuyện của bản vương?” Thiết Liệt cuồng ngạo đứng khoanh tay.

“Việc đó cậu có từng hỏi qua ý kiến của Kinh công tử chưa? Tên đó có nguyện ý ở cùng một chỗ với cậu không?”

“HẮN thì có ý kiến gì?” Thiết Liệt trừng mắt nhìn nàng bản vương, tựa như con mèo đang vờn chuột.

“Kinh công tử, ngươi lão phu có ý kiến gì không?” Thạch Định Phong trong chớp mắt vung tay một cái, làm cho Kinh Vô Tình khôi phục tự do.

“Bản vương không cần, tên nam nhân dã man đáng bị chém ngàn đao như người đừng có đụng vào bản vương.”

“Xem đi.” Thạch Định Phong khoanh tay lại.

Sắc mặt Thiết Liệt khó coi đến cực điểm, không ít nữ nhâm muốn được tên đó để ý, còn cô ấy cư nhiên coi tên đó là mãnh thú độc xà tránh không kịp.

“Thạch công tử.” Kinh Vô Tình vội vàng chạy đến phía sau Thạch Định Phong, lạnh lùng trừng mắt nhìn Thiết Liệt.

“Đừng nghĩ Thạch Định Phong có thể làm chỗ dựa vững chắc cho cậu, cậu tránh được một lần, không trốn được cả đời.” Nhìn cô bản tọa ở sau lưng Thạch Định Phong, Thiết Liệt hắng tiếng nói “Bản tọa sẽ không buông tha cho cậu.” Nói xong phất tay áo rời đi.

“Cám ơn Thạch công tử.” Kinh Vô Tình ôm quyền cúi lạy, trong lòng rất bồn chốn, nàng bản vương đang nghĩ cách trốn khỏi đây.

“Đừng khách khí, lão phu mới là người có lỗi, Dạ hoàng có chỗ nào đắc tội với cậu thì xin hãy lượng thứ.” Trong lòng Thạch Định Phong âm thầm cầu nguyện, mong là Hoa Liên đến có thể làm cho tình hình đổi mới.

*****

Nam nhân không phải là một thứ tốt.

Kinh Vô Tình đứng ở trước cửa sổ lầu các, thông qua cửa sổ nhìn đến cây cầu nhỏ trong đình viện ở phía xa xa, đứng ở dưới trời chiều là hai cái bóng lớn, nếu không phải Thiết Liệt muốn nàng lão phu đến thư phòng của tên đó bàn chuyện làm ăn thì nàng lão phu có chết cũng không tiến vào Dạ Hoàng cư nửa bước.

Nhìn hai bóng dáng kia đứng gần nhau, ngực cô ấy bỗng nhiên nặng trĩu, cô ấy làm sao vậy? Hoa Liên công chúa và Dạ hoàng vốn có hôn ước, cô ấy chỉ là người qua đường đến Dạ thành bàn chuyện buôn bán, sẽ không vì bất luận kẻ nào mà dừng lại, nhưng tại sao trong lòng cô ấy lại khó chịu như vậy?

Không xem nữa! Kinh Vô Tình đang định xoay người rời đi thì đột ngột có tiếng đập cửa vang lên. “Dạ hoàng, là người kêu Phượng Nương đến sao?” Là Liễu Phượng Nương.

Kinh Vô Tình rùng mình đi ra mở cửa “Liễu Thiếu nữ.”

“Là ngươi bản tọa, Kinh công tử.” Liễu Phượng Nương kinh hỉ tiến lên “Sao ngươi bản tọa lại ở chỗ này?”

Kinh Vô Tình theo phản xạ lùi lại từng bước “Không có gì.” Trong lòng nàng bản tọa đang có quỷ “Bản tọa nên đi rồi.”

Góc áo của nữ nhân ấy bị Liễu Phượng Nương giữ chặt “Đừng đi, nô gia muốn được tán gẫu với ngươi ta đây.”

“Liễu cô gái, xin tự trọng.” Đôi mắt Liễu Phượng Nương mở to, phong tình vạn loại, câu hồn nhiếp phách, nếu cô ấy là nam nhân, nhất định không thoát khỏi sự dụ hoặc của cô ấy bản tọa.

“Lão phu cũng rất muốn lên cân lên, nhưng không hiểu sao ăn mãi mà trọng lượng cũng không nhích được chút nào, Dạ hoàng cũng nói lão phu rất gầy, trên người không có chút thịt nào.”

(Vô tình bảo cô ấy tự trọng, cô ấy lại cố ý hiểu sai nghĩa là trọng lượng)

Lời nói ám muội của Liễu Phương Nương làm tảng đá trong lòng Kinh Vô tình càng thêm nặng, nàng ta đây làm như không có chuyện gì, mở miệng nói “Thiếu nữ, nam nữ thụ thụ bất thân.”

“Người ‘gầy gầy’ thì không thân, vậy mập mạp có thể hôn không?

“Liễu cô gái, đây là Dạ thành.” Không phải Phượng lâu.

“Ta đây biết mà.” Liễu Phượng Nương ôm lấy tay của nàng ta đây “Ta đây thường đến Dạ thành, đáng tiếc mỗi lần đều không gặp được Kinh công tử, khó có cơ hội được ở cùng một chỗ tâm sự với Kinh công tử, ta đây muốn từ chỗ công tử học hỏi một chút.”

“Liễu thiếu nữ, tại hạ chỉ là một người làm ăn phàm thường, không hiểu biết nhiều lắm.” Kinh Vô Tình phát hiện mình không thể tránh được tay cô ấy đang dính chặt.

“Lạ a.” Liễu Phượng Nương cười duyên, nghiêng người cúi đầu chớp mắt với Kinh Vô Tình “Tại sao cậu không nhìn thẳng vào bản vương?”

Kinh Vô Tình trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, nam nhân là sát tinh, hồng nhan là hoạ thuỷ, đây là hai loại người nữ nhân ấy cố kỵ nhất.

Cánh cửa ‘kẹt’ một tiếng mở ra, đúng lúc giải cứu Kinh Vô Tình đang trong cơn nước sôi lửa bỏng, đồng thời cũng làm nữ nhân ấy rơi vào một vực sâu không đáy.

“Các đối phương ở trong này làm gì?” Mày rậm của Thiết Liệt nhíu lại.

“Tốt! Biết chạy đến nơi này hẹn hò.” Hoa Liên kiều diễm quý phái đưa tay ôm lấy cánh tay Thiết Liệt “Liệt, mấy người này thật thiếu sự quản giáo, ngay cả Dạ Hoàng cư cũng dám vào.”

“Các nàng bản tọa không phải hạ nhân.” Ánh mắt của gã nhìn chằm chằm vào Kinh Vô Tình.

“Dạ hoàng, không phải người kêu Phượng Nương tới sao?” Liễu Phượng Nương run rẩy tránh sau lưng Kinh Vô Tình, không dám đối diện với ánh mắt lãnh khốc của tên đó.

“Hoá ra đối phương chính là người hoa danh đầy trời, hoa khôi phương bắc Liễu Phượng Nương.” Hoa Liên khinh miệt nhìn Liễu Phượng Nương.

“Sao ngươi bản tọa không nói?” Thiết Liệt hỏi Kinh Vô Tình nãy giờ vẫn bảo trì thái độ im ắng.

“Lão phu phải nói cái gì bây giờ? Nói lão phu dan díu với nữ nhân của ngươi lão phu sao?” Buồn cười.

Hoa Liên do dự dò xét Vô Tình. Khá lắm, tuấn mỹ lại lạnh lùng, một nam tử khí chất xuất trần, ngoại hình hoàn toàn trái ngược với Thiết Liệt, nếu để cô bản tọa gặp tên đó trước, cô bản tọa nhất định sẽ động lòng.

“Hắn lão phu là ai vậy?” Hoa Liên xen vào.

“Kinh Vô Tình, là thương nhân của Tô Châu trà phường.”

“Đối phương chính là Kinh công tử?” Hoa Liên khẽ gật đầu. Hắn bản vương chính là nam nhân mà vị Dạ hoàng bị nghi là đoạn tụ này xem trọng?

“Vị này là Hoa Liên công chúa, là cháu gái được đương kim Hoàng Thượng yêu quý.” Thiết Liệt giới thiệu vắn tắt về nàng bản tọa.

“Dân nữ bái kiến công chúa.” Liễu Phượng Nương khẽ cúi người.

“Tại sao đối phương không quỳ lạy?” Thấy Kinh Vô Tình vẫn kiêu ngạo đứng yên một chỗ, coi như nữ nhân ấy không tồn tại, trong lòng Hoa Liên không khỏi oán giận.

“Dạ thành không theo luật pháp của Đại Đường, thứ cho tạ hạ thất lễ.” Kinh Vô Tình vái chào, đang định xoay người rời đi bị hét đứng lại.

“Lá gan đối phương thật lớn, không sợ bản tọa hướng Hoàng Thượng cáo trạng đối phương?” Hắn là người thứ hai dám xem thường nữ nhân ấy “Liệt! Đối phương xem, người như thế đối phương còn bàn chuyện làm ăn với hắn làm gì?”

“HẮN nói rất đúng.” Thái độ của Thiết Liệt không khỏi hoà hoãn ít nhiều, thấy Kinh Vô Tình định đi, hắn không thể không giữ cô ta đây lại “Chậm đã.”

“Thiết công tử có gì chỉ giáo?” Kinh Vô Tình đi đến cửa, cũng không thèm quay đầu lại mà hỏi.

“Đối phương còn chưa giải thích tại sao lại đến Dạ Hoàng cư, đây không phải chỗ đối phương muốn đến là đến.” Cô bản vương đến tìm tên đó sao? Thiết Liệt trong lòng không khỏi mừng rỡ nhưng trên mặt lại không biểu hiện gì.

“Đối phương hỏi quân sư vĩ đại của đối phương thì sẽ rõ.” Kinh Vô Tình ngẩng cao đầu rời đi. Chỉ cần nhìn thấy bộ dáng ỷ ôi của tên đó và Hoa Liên công chúa, trong lòng lòng bỗng hiện lên một chút buồn bực.

“Đi ra.” Thiết Liệt vừa nhìn về phía Kinh Vô Tình biến mất vừa nói.

Thạch Định Phong cười hì hì từ ngoài hành lang đi ra.

“Sao ngươi ta đây biết ta đây trốn ở đó?”

Thiết Liệt cấp cho hắn một ánh mắt xem thường. Nhàn quá không có chuyện gì làm hay sao mà bày ra cái trò nhàm chán này?

“Dạ hoàng, đêm nay muốn bản vương bồi tiếp người sao?” Liễu Phượng Nương không dám ngẩng đầu lên.

“Đi ra ngoài.”

“Dạ hoàng bảo ngươi bản vương đi có nghe thấy không?” Hoa Liên trong lòng đắc ý nhìn Liễu Phượng Nương.

“Không chỉ có cô bản tọa, cả hai ngươi bản tọa đều ra ngoài cho bản tọa.” Không có Hoa Liên giật dây, Thạch Định Phong chắc chắn không dám làm ra chuyện này, đáng tiếc chúng vạn lần không nghĩ đến Kinh Vô Tình lại là nữ.

“Liệt.” Hoa Liên nhìn hán khó tin “Ngươi ta đây muốn đuổi ta đây đi?”

“Cút.” Thiết Liệt rít lên.

“Đi mau, đi mau.” Thạch Định Phong vội vàng mang Hoa Liên ra ngoài. Xem ra lần này dùng sai cách rồi, tên đó phải tìm một cách khác, nhất định phải để cho huynh đệ này biết ôm nữ nhân tốt hơn ôm nam nhân gấp vạn lần.

*******

“Xuân Lan, mau đứng lên.” Thừa dịp Thiết Liệt và vị hôn thê của hắn lão phu thân mật, Kinh Vô Tình đi đến bên giường nhẹ giọng kêu Xuân Lan.

“Tiểu thư…” Xuân lan đang ngủ mơ màng mởi mở miệng đã bị che lại.

“Suỵt, đừng lên tiếng, chúng ta đây rời khỏi Dạ thành.”

“Vì sao?” Nữ nhân ấy mệt mỏi quá.

“Cậu không đi, bản vương cần phải đi.” Nữ nhân ấy không có nhiều thời gian giải thích, vạn nhất bị phát hiện khẳng định bước đi không được.

“Tiểu…thiếu gia, người không thể bỏ lại bản vương.” Xuân Lan rùng mình, chạy nhanh xuống giường lấy tay nải đi đến bên người Kinh Vô Tình.

“Ôm chặt lão phu.” Kinh Vô Tình kéo tay nàng lão phu thi triển khinh công, trốn quan trọng hơn.

“Thiếu gia, lão phu choáng váng đầu.” Xuân Lan không có võ công cảm thấy khó chịu “Hiện giờ chúng lão phu đi đâu?”

Kinh Vô Tình liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của cô bản vương “Chuồng ngựa.” Chắc không xa đây lắm, cô bản vương và Xuân Lan bay xuống nóc nhà.

“Thiếu gia, người muốn trộm ngựa?”

“Chỉ thu hồi người của chúng bản vương, không gọi là trộm.” Kinh Vô Tình cẩn thận che giấu hành tung, không cho thủ vệ đi tuần tra ban đêm phát hiện “Mau.”

“Thiếu gia, chậm một chút.” Nhìn Kinh Vô Tình thuận lợi dắt được con ngựa ra khỏi chuồng, trong lòng Xuân Lan không khỏi hồ nghi, sao có thể thuận lợi như vậy?

“Suỵt, nói nhỏ thôi.” Tuy trong lòng nàng lão phu hiểu hiện giờ không thích hợp, nhưng khi nghĩ đến cảnh tượng Thiết Liệt cùng lão bà của gã triền miên, trong lòng không khỏi dâng lên một trận hờn dỗi, nàng lão phu vội vàng lắc lắc lắc đầu “Đi thôi, chúng lão phu mau rời khỏi chỗ này.”

“Vậy việc làm ăn kia tính sao? Dạ thành chính là bạn hàng lớn nhất của Tô Châu trà phường chúng ta đây tại phương bắc, mất đi bút giao dịch này khẳng định sẽ tổn thất rất nhiều tiền.” Xuân Lan thấy Kinh Vô Tình vì việc buôn bán này đã tính toán rất nhiều lần, giờ bỏ dở giữa chừng không khỏi có chút tò mò.

“Không sao.” Nếu so với việc thể xác và tinh thần chịu tổn thất thì việc này chỉ là chuyện nhỏ. Kinh Vô Tình tức thì nhảy lên ngựa “Xuân Lan, đi.”

“Ách.” Xuân Lan đang chuẩn bị leo lên thì có một lực lượng nâng cô ấy lên, khiến cô ấy thuận lợi leo lên lưng ngựa “Cám ơn…A.”

“Đáng chết.” Kinh Vô Tình nhìn thấy Thiết Tâm đang giữ chặt dây cương của Xuân lan thì không cần phải nghĩ ngợi nhiều, ngay lập tức thúc ngựa chạy đi, trước tiên chạy trốn quan trọng hơn.

“Thiếu gia, mau chạy, đừng để ý đến ta đây, Dạ thành không làm khó ta đây đâu.” Chỉ cần tiểu thư bình an, sau này nàng ta đây tự có cách rời khỏi chỗ này.

Bỗng nhiên một đạo bóng đen xẹt qua bên người nữ nhân ấy, giống như một trận cuồng phong lướt qua, chờ khi nữ nhân ấy định thần nhìn kỹ thì Thiết Liệt đã ở trên mình ngựa từ lúc nào, nhanh như chớp đuổi theo Kinh Vô Tình, nữ nhân ấy nóng lòng như lửa đốt kêu to “Thiếu gia cẩn thận, chạy mau.”

“Bảo trọng.” Kinh Vô Tình vừa quay đầu lại vừa gia tăng tốc độ, sợ hãi khi nhìn thấy Thiết Liệt đang nổi giận đuổi theo phía sau nàng lão phu, nàng lão phu càng thêm bối rối vung roi giục ngựa “Mau, mau.”

“Dừng lại.” Thiết Liệt giống như bão cát thổi qua lớn tiếng quát.

Kinh Vô Tình không để ý hắn kêu gào, cố gắng chạy càng nhanh càng tốt.

“Kinh Vô Tình.” GÃ gào lên, vươn người lên phía trước có ý muốn giữ dây cương của cô ấy.

“Tránh ra.” Hai người cưỡi ngựa song song quá đỗi nguy ngập, hơn nữa hắn lại phi ngựa gần sát như thế, Kinh Vô Tình kinh hãi hét lên.

“Không thể, cậu mau dừng lại.” TÊN ĐÓ lớn tiếng quát lại.

“Bản vương không phải người Dạ thành, không cần nghe mệnh lệnh của cậu.” TÊN ĐÓ nghĩ tên đó là ai chứ? Ngay đến cha cũng không thể áp đặt cô ấy, tên đó dựa vào cái gì ra lệnh cho cô ấy?

“Cậu…” Sắc mặt Thiết Liệt trầm xuống, quả quyết dùng sức ngăn con ngựa của cô ấy lại “Nữ nhân đáng chết, cậu có phải ngu ngốc hay không?” Nhìn cô ấy liều mạng phi đằng trước, nghĩ cô ấy có thể vì vậy mà ngã gãy cổ, trong lòng tên đó không khỏi cảm thấy lo lắng.

Nàng ta đây đang muốn chọc tức hắn ta đây, nàng ta đây chẳng những không dừng lại mà còn thả người xuống khỏi lưng ngựa.

Tên đó bị hành động điên cuồng của cô ấy làm cho sợ tới mức trái tim suýt chút nữa ngừng đập, Thiết Liệt gào lên “Nữ nhân ngốc, chờ ta đây bắt được cậu, ta đây không thể không đánh mông cậu!”

Kinh Vô Tình không quay đầu lại, liều mình chạy trốn về phía trước, nữ nhân ấy biết một khi mình dừng lại sẽ không thể thát khỏi ma chưởng của gã, tuy võ công và nội lực của nữ nhân ấy không bằng gã nhưng nữ nhân ấy tự tin khinh công của mình tuyệt nhiên không thua gã.

Nhưng khi tiếng vó ngựa càng lúc càng gần thì nàng lão phu đã biết nàng lão phu sai lầm rồi.

“Cậu đứng lại cho lão phu!”

Tiếng hô, tiếng vó ngựa gắt gao bức bách nàng lão phu, trong lúc nàng lão phu đang thở hổn hển thì một bàn tay ôm lấy eo của nàng lão phu nhấc bổng lên.

TÊN ĐÓ giống như chim ưng bắt gà con dễ dàng chụp lấy cô ấy, bắt tới trước ngực “Còn muốn chạy?”

Kinh Vô Tình giãy dụa cật lực, dùng tay đánh gã “Tên dã man này, đối phương buông lão phu ra.”

“Tên dã man? Ngươi bản tọa còn chưa chính thức thấy bản tọa dã man đến mức nào đâu.” Một tia tà ác loé lên trong mắt tên đó, cùng với tiếng nói khàn khàn vang lên bên tai nữ nhân ấy, khiến cho nữ nhân ấy một trận run rẩy.

Cô lão phu nhớ tới nụ hôn cuồng bạo của hắn “Đối phương đừng có làm loạn…. ưm.”

Nụ hôn tham lam che lại cái miệng nhỏ nhắn của cô lão phu, đánh tan trái tim vừa rồi còn khủng hoảng của tên đó.

Sau này tên đó nhất định phải cấm cô ấy cưỡi loại động vật đáng sợ này.

“Kinh Vô Tình, bản vương biết cậu thích được bản vương hôn.”

“Không.” Cô bản tọa cự tuyệt nụ hôn rực lửa của hắn bản tọa, cũng kháng cự phản ứng của mình với hắn bản tọa.

Sợ nàng bản vương lại chạy trốn, Thiết Liệt đưa tay điểm huyệt đạo của nàng bản vương “Đối phương chỉ có thể thuộc về bản vương.” Giật cương ngựa quay đầu lại, hắn và nàng bản vương cùng nhau trở về Dạ thành.

edit : Jun

“Là đối phương!” Kinh Vô Tình hít sâu một cái để bình ổn tâm tình hiện đang dậy sóng, có chết nữ nhân ấy cũng không nghĩ tới nam nhân dã man lúc trước bị nữ nhân ấy đem bán lại chính là Dạ hoàng, việc buôn bán này làm sao có thể thành chứ? Trong phút chốc, nữ nhân ấy xúc động đến mức muốn quay người tẩu thoát, nhưng có thể thoát được sao?

“Cậu thấy bản tọa cũng không quá ngạc nhiên.” Không giống như nô tỳ bên cạnh cô bản tọa vừa gặp hắn bản tọa đã lăn ra bất tỉnh.

“Thiết Tâm.” Thiết Liệt dùng ánh mắt có ý bảo Thiết Tâm đứng bên cạnh nâng Xuân Lan dậy “Mang tuỳ tùng của Kinh công tử vào phòng khách nghỉ ngơi.”

“Ngươi bản vương bảo chúng đi hết rốt cuộc là có mục đích gì?” Cô bản vương thản nhiên nghênh đón ánh mắt cao thâm khó dò của gã. Đối với Dạ hoàng mà nói, bị nữ nhân nắm trong tay chính là một sự sỉ nhục đồ sộ, không những thế còn bị người bản vương coi là nô lệ mang đi bán. GÃ chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định trả thù.

“Có như thế thì hai chúng bản tọa mới có thể nói chuyện được.”

Nụ cười quỷ dị của tên đó khiến cho Kinh Vô Tình vốn là người thấy biến cũng không sợ hại nhưng giờ hai chân khẽ run, không tự chủ được lùi lại đằng sau “Giữa chúng ta đây không có chuyện gì để nói.”

“Cậu không phải đến Dạ thành buôn bán sao? Chẳng nhẽ cậu không muốn làm ăn?”

Nam nhân đáng giận này “Trước đây đều là Thạch công tử bàn chuyện làm ăn với ta đây.” Muốn nắm lấy nhược điểm của nữ nhân ấy, hắn ta đây đã quá xem thường nữ nhân ấy, bất quá chúng bỏ qua chuyện làm ăn của Tô Châu trà phường ở Dạ thành. Đây cũng là lần đầu tiên nữ nhân ấy bỏ qua cơ hội kiếm tiền, bởi vì hắn ta đây.

“Lần này Dạ hoàng bản tọa tự thân xuất mã, chính là đã cấp thể diện cho Tô Châu trà phường các cậu.” Thiết Liệt không có ý tốt tiến đến gần cô bản tọa, gần đến mức toàn thân cô bản tọa có thể cảm nhận được khí nóng từ người tên đó toả ra, quấy nhiễu sự bình yên của cô bản tọa.

“Nhưng, lão phu không muốn nói chuyện với đối phương.” Nữ nhân ấy âm thầm hít sâu, lui lại vào bước, cùng tên đó bảo trì khoảng cách. Nhưng, nữ nhân ấy lùi một bước thì tên đó tiến hai bước, làm cho nữ nhân ấy muốn lùi cũng không dám lùi.

“Chuyện làm ăn ở Dạ thành ngươi ta đây không muốn sao?”

“Không có sinh ý ở Dạ thành thì Tô Châu trà phường cũng chẳng bị ảnh hưởng.” Kinh Vô Tình quyết định quay người rời đi, trong lúc không đề phòng bị tên đó bắt lấy cánh tay “Buông ra.”

“Không thể.”

Trong đôi mắt thâm trầm của hắn bản tọa loé lên những tia lửa kiên định, bàn tay mạnh mẽ như muốn rực lửa da thịt nàng bản tọa, nàng bản tọa muốn giãy giụa nhưng bàn tay hắn bản tọa tưa như gọng kìm, gắt gao nắm chặt cánh tay của nàng bản tọa.

“Đối phương…Vậy thì đừng trách bản tọa không khách khí.” Kinh Vô Tình quay người lại đánh ra một chưởng, nhưng lần này tên đó đã có chuẩn bị trước, cánh tay nữ nhân ấy vừa giơ lên đã bị tên đó bắt lấy.

Hắn bản tọa dùng sức một chút, khiến cho thân người cô bản tọa ngã về phía trước vào trong lòng hắn bản tọa, lồng ngực cứng như sắt thép của hắn bản tọa ép chặt b* ng*c của cô bản tọa, có thể cảm giác được rõ ràng những biến hoá ở trên thân thể hắn bản tọa.

Nam nhân chết tiệt này, nàng bản vương không ngu ngốc đến mức không nhận ra ý đồ của tên đó, cũng tự biết mình không phải là đối thủ của tên đó, vừa rồi nhìn thấy võ công xuất thần nhập hoá của Dạ Quỷ, nàng bản vương cũng có thể đoán biết được công phu của tên đó cao thâm đến mức nào.

“Dạ hoàng.” Nàng bản vương hít sâu để bình ổn tâm tình vừa bị hắn bản vương làm cho nhiễu loạn.

“Thiết Liệt, tên của ta đây gọi là Thiết Liệt.” Ánh mắt của hắn trở nên ám muội, tiếng nói cũng khàn khàn.

“Được, Thiết công tử, có thể mời đối phương buông bản vương ra có được không, đối phương như vậy khiến bản vương không thể thở được.” Thắt lưng cô bản vương bị bàn tay như gọng kìm của tên đó siết chặt, lúc này đang giãy dụa không ngừng.

“Gọi ta đây là Liệt.” (1 người đàn ông tự nhận mình liệt =)) hiếm thấy, hiếm thấy)

Chú ý thấy khuôn mặt của tên đó ngày một gần sát, nàng lão phu theo trực giác hơi nghiêng đầu tránh ra “Thiết công tử, xin đối phương đàng hoàng một chút, hiện giờ lão phu là nam nhân.”

Nam nhân này rốt cuộc có biết vô sỉ là gì hay không?

Cô ấy dám chắc tên đó không biết, nếu không sẽ chẳng hề kiêng kỵ mà hôn cô ấy. Dạ thành Vương Thiết Liệt – một nam tử coi lễ giáo không là gì, đáng nhẽ cô ấy nên điều tra rõ ràng trước rồi mới xử trí tên đó, không nên nhất thời thẹn quá hoá giận mà đem tên đó đi bán.

Nhớ tới nụ hôn cuồng dã mà mãnh liệt kia, một luồng khí nóng tự nhiên lan ra khắp cơ thể cô bản tọa, cô bản tọa phát hiện chỉ cần tiếp xúc với tên đó, trái tim cô bản tọa sẽ nhảy nhót không thôi.

“Nam nhân.” TÊN ĐÓ bật cười, ánh mắt tà ác nhanh như chớp nhìn xuống b* ng*c của cô ta đây, tên đó biết người khác sở dĩ không biết cô ta đây là nữ cải nam trang cũng bởi vì cô ta đây đem b* ng*c tròn trịa của mình bó lại cho thật phẳng “Để b* ng*c đáng yêu của mình chịu tội là không nên.” TÊN ĐÓ cúi đầu xuống, ở trước ngực cô ta đây lưu luyến không rời phủ xuống một nụ hôn nồng nhiệt. (0.0)

Đáng yêu? “Đối phương đang làm cái gì?” Nàng lão phu cố ý nói giọng bình tĩnh nhưng trống ngực ngược lại đập dồn dập.

“Ta đây đang chiếu cố b* ng*c bị đối phương ngược đãi.” Tên đó khao khát cô ấy đến mức toàn thân đều căng cứng.

“Đi….ngô.” Miệng của nữ nhân ấy bị gã cường hãn chiếm cứ.

Môi của gã mang theo hơi nóng bao phủ lấy cô ấy, lưỡi của gã hung hăng công thành chiếm đất, ở trong cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy linh hoạt trở mình. Cô ấy phát hiện hơi thở của mình bị gã rút đi, đến lý trí cũng bị hơi thở nam tính rực cháy. Cô ấy….không thể….thở được.

“Nữ nhân không thể nói lời th* t*c.” Đang lúc nàng lão phu hồ nghi mình có bị tắc thở chết hay không thì Thiết Liệt đình chỉ thế công cuồng mãnh, thôi không dày xéo đôi môi của nàng lão phu nữa. Hắn cất giọng khàn khàn “Chỉ mới xa nhau có mấy ngày mà lão phu tưởng như đã vạn năm.”

Kinh Vô Tình nín thở, không muốn bị gã phát hiện nàng ta đây chịu ảnh hưởng của gã, liều mình áp chế trái tim đang đập liên hồi, đôi mắt lạnh lùng không hề sợ sệt nhìn vào gã.

Nhìn vẻ mặt quật cường của cô ấy, hai tròng mắt phân rõ trắng đen đang nhìn tên đó trừng trừng, đôi môi hồng tuyệt đẹp vì bị hôn mà trở nên mềm mại, khiến cho tên đó không nhịn được mà cúi đầu xuống.

“Cậu càng đáng yêu.”

Cánh cửa bị đẩy ra khi Thiết Liệt cúi xuống.

“Thiết Liệt…cậu.” Thạch Định Phong đứng ở ngoài cửa nhìn thấy cảnh này thì khiếp sợ, miệng mở to đến nỗi có thể nuốt trọn một quả trứng đà điểu “Các cậu…sao có thể….”

“Vì cái gì không thể?” Kinh Vô Tình biết Thạch Định Phong hiểu lầm, nhưng cô lão phu muốn trả đũa Thiết Liệt một lần, vì thế dựa vào người hắn, cất giọng mị hoặc “Chúng lão phu lưỡng tình tương duyệt, chẳng nhẽ cậu muốn ngăn cản hắn yêu nam nhân sao?” Ai bảo hắn khinh bạc cô lão phu, huỷ diệt uy danh Dạ hoàng của hắn cũng xứng đáng.

“Đúng vậy.” Khó thấy được nàng bản tọa dịu dàng như thế, Thiết Liệt cười vui vẻ, hai tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng bản tọa, lặng lẽ ghé sát vào tai nàng bản tọa “Nữ nhân hư.”

Thân thể cô ta đây không khỏi run lên một trận, trong lòng bị che phủ bởi một tầng mây mù mịt.

Thiết Liệt cảm nhận được cô ấy đang run rẩy, một nụ cười tà ác xuất hiện bên khoé môi hắn, hắn biết nhược điểm của cô ấy chính là có một thân thể rất mẫn cảm.

“Nhưng… nhưng…các ngươi lão phu đều là nam.” Thạch Định Phong khóc không ra nước mắt.

“Vậy thì sao?” Thiết Liệt cúi xuống nhìn nàng lão phu nở nụ cười ôn nhu “Yêu nhau chỉ cần ở chung với nhau là đủ rồi, lão phu và tên đó rất hợp nhau, ngươi lão phu muốn chia rẽ chúng lão phu sao?”

“Lão phu…lão phu…” Thạch Định Phong nào dám gật gật đầu.

“Các ngươi lão phu đem chỗ ở của lão phu dọn dẹp lại một chút, tối nay tên đó sẽ đến ở cùng lão phu.”

Nghe vậy, Kinh Vô Tình hối hận không thôi. Đây khác nào tự chui đầu vào rọ!

*****

“Dạ hoàng, xin cậu hãy rõ ràng, bản vương đến đây để bàn chuyện làm ăn.” Sau khi Thạch Định Phong rời đi, Kinh Vô tình đẩy Thiết Liệt đang chìm trong mê đắm ra.

“Chúng bản vương cùng đến mua bán.” Hắn bản vương không chết tâm ôm thắt lưng của cô bản vương.

Phát hiện mình không thoát khỏi bàn tay của ác ma, cô bản vương ảo não nói “Buông tay.”

“Không được. Sao vậy, lão phu muốn mua cậu.” Tên đó ghé sát vào tai nữ nhân ấy, đầu lưỡi ở trên vành tai trắng hồng của nữ nhân ấy l**m l**m, đắc ý khi thấy vành tai của nữ nhân ấy bắt đầu đỏ lên, lan tới cả khuôn mặt xinh đẹp.

“Thiết công tử, xin cậu tự trọng một chút.” Ở trong vòng tay hắn, Kinh Vô Tình không có cách nào quát nạt cùng duy trì uy nghiêm vốn có. Ô! Nữ nhân ấy hối hận vì đã gặp hắn.

“Được rồi, đối phương muốn nói chuyện gì?” Tay của gã thuỷ chung không rời khỏi thắt lưng của cô ấy.

“Ngươi ta đây có thể buông ta đây ra trước không?”

Thiết Liệt tạm thời thoả hiệp, dù sao cô ấy cũng không có khả năng chạy trốn khỏi địa bàn của hắn.

Kinh Vô Tình nhặt chiếc hộp mà Xuân Lan trong lúc té xỉu quăng lại để lên bàn trà. Nở nắp hộp, trong đó là 12 cái ngăn nhỏ được phân cách rõ ràng, trong mỗi ngăn đều đựng một loại lá trà khác nhau.

“Đây là lá trà tốt nhất của năm nay, ngươi ta đây nếm thử một chút xem.” Nàng ta đây nắm một nắm lá trà trong lòng bàn tay rồi đưa đến cho tên đó.

Thiết Liệt liếc mắt nhìn lá trà đang tỏa hương thơm mát trong lòng bàn tay nữ nhân ấy, tầm mắt trở lại nhìn vào khuôn mặt trầm tĩnh của nữ nhân ấy, đôi mắt hắn nhìn nữ nhân ấy không hề chớp lấy một cái làm cho thân thể nữ nhân ấy run rẩy một trận.

Hắn ta đây không tiếp nhận, chỉ cúi đầu xuống lòng bàn tay trắng nõn của cô ta đây dò xét, tiếp theo dùng miệng cùng lưỡi hút lấy hương thơm độc đáo được trộn lẫn bởi hương thơm của trà và mùi thơm của nữ nhi, nhất thời khát vọng trào dâng trong lồng ngực, thứ hắn ta đây muốn nhấm nháp hiện giờ không phải là trà mà chính là cô ta đây. (_ _!)

Bị gã l**m, làm da trắng nõn của nàng lão phu ửng hồng. Nàng lão phu nhìn thấy dục hoả ở trong đôi mắt thâm trầm của gã, đánh sâu vào linh hồn nàng lão phu.

Tâm thần kinh sợ, nàng bản tọa vội vã rút tay về, người lảo đảo, thiếu chút nữa làm đổ các mẫu lá trà.

“Loại trà này có giá 12 lượng bạc.”

“Quá rẻ, ở trong lòng bàn tay ngươi bản vương, nó có giá vượt xa 12 lượng bạc.” Cả người gã tản mát ra hơi thở nam tính, vây quanh cô ấy, không để cho cô ấy có chỗ trốn.

“Đối phương…đối phương còn tiếp tục không đứng đắn là bản vương nhanh chóng rời đi.” Kinh Vô Tình miễn cưỡng lấy thái độ bình tĩnh để nói với cái tên ngả ngớn này, rồi đột nhiên phát hiện âm thanh phát ra từ yết hầu của mình giống như là tiếng th* d*c.

“Người nói cái gì không đứng đắn? Là hôn cậu không đứng đắn hay là việc thưởng thức trà không đứng đắn?”

“Dạ hoàng.” Nàng ta đây cắn răng gầm nhẹ.

“Gọi bản tọa là Liệt.” Tên đó kề sát vào tai nàng bản tọa, bàn tay nâng lên khuôn mặt vì tức giận mà trở nên càng thêm diễm lệ động lòng người của nàng bản tọa.

Nhưng còn chưa đụng được vào mặt nữ nhân ấy, Kinh Vô Tình đã kịp thời phản ứng mà né tránh, tuy vậy hắn ta đây vẫn chưa từ bỏ ý định, đưa tay giật nhẹ sợi dây buộc tóc của nữ nhân ấy.

Sợ tên đó làm hỏng búi tóc vất vả lắm cô ấy mới nguỵ trang được, Kinh Vô Tình không dám tiếp tục lộn xộn, chỉ có thể mặc tên đó nắm lấy dây buộc tóc của cô ấy, chậm rãi ghé sát vào tai cô ấy, làm cho tim cô ấy bắt đầu đập nhanh hơn, dòng máu cũng theo đó sôi sục.

“Cậu là của bản vương.”

“Ngươi bản tọa đừng có chạm vào bản tọa, nếu không bản tọa liền.” Cô ấy rút một cây trâm màu bạc từ trong tay áo ra, vừa nói vừa dí vào cổ hắn bản tọa.

Tên đó thoáng ngạc nhiên rồi bật cười “Cậu cho rằng như vậy sẽ uy h**p được lão phu?”

“Bản vương không muốn uy h**p đối phương, chỉ muốn cảnh cáo đối phương, nói cho đối phương biết đây không phải chuyện đùa.” Đây là vũ khí cuối cùng của nàng bản vương, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Thiết Liệt cao thâm khó lường nhìn cô lão phu không chịu khuất phục, chậm rãi buông tay ra “Khá lắm Kinh Vô Tình, ngươi lão phu muốn thử quyết tâm của lão phu, đáng tiếc…” Trong chớp mắt, cô lão phu cảm thấy cổ tay mình đau nhói, trâm cải tóc rơi vào lòng bàn tay tên đó, mà cả người cô lão phu cũng mềm nhũn ngã vào lồng ngực tên đó “Ngươi lão phu đã quá xem thường lão phu.”

Nữ nhân ấy xác thực đã quá xem thường gã, Kinh Vô Tình toàn thân không thể nhúc nhích hiện giờ hối hận không kịp, nữ nhân ấy đáng lẽ không nên dây vào tên này, vì bạc mà bây giờ nữ nhân ấy phải bồi cả tấm thân này cho gã.

“Thiết Liệt.” Thạch Định Phong chạy vội vào cửa, bắt gặp Kinh Vô Tình đang nằm trong lòng Thiết Liệt.

“Có việc gì?” Đem nữ nhân ấy đặt lên ghế, Thiết Liệt nhướng mày hỏi.

“Ách, việc này….Bạch Vân mục trường….Vị hôn thê của cậu đến đây.”

Tên đó đã có vị hôn thê? Kinh Vô Tình đột nhiên cả kinh. Đã có vị hôn thê rồi mà còn càn rỡ khinh bạc nữ nhân ấy, tên đó coi nữ nhân ấy là cái gì? Phút chốc, nữ nhân ấy cảm thấy xấu hổ và nổi giận, khó chịu. Tên đó sẽ không coi nữ nhân ấy là cung nhân hay kỹ nữ để đùa giỡn trả thù đấy chứ? Nghĩ đến đó, gương mặt nữ nhân ấy trở nên trắng bệch.

Không, nàng bản vương không cho phép bản thân mình nông nổi như vậy, nàng bản vương phải chạy trốn.

“Cậu thông chi cho nữ nhân ấy?” Đừng tưởng tên đó không để ý đến mọi việc thì cho rằng tên đó không biết cái gì. Thiết liệt trừng mắt nhìn tên đó.

“Bản tọa…bản tọa không có. Sau khi đối phương mất tích, Hoa Liên công chúa vẫn thực lo lắng, liên tiếp dùng bồ câu đưa tin đến kiểm tra, biết đối phương đã bình an trở về nên cô ấy nói muốn tới thăm đối phương.” Thạch Định Phong không dám nhìn thẳng vào mắt Thiết Liệt. Dạ hoàng tức giận thì cứ gọi là sởn cả gai ốc.

“Quân sư của ta đây rỗi việc đến mức đi làm kẻ báo tin.” Thiết Liệt ngoài cười nhưng trong lòng không cười “Không những tìm kỹ nữ đến cho ta đây, giờ còn lo lắng đến cả việc chung thân đại sự, thật là vất vả cho đối phương.”

“Không có chi, chuyện của Dạ hoàng cũng là việc của lão phu.”

“Cám ơn sự quan tâm chu đáo của quân sư, một khi đã như vậy, việc đón tiếp Hoa Liên công chúa liền giao cho ngươi bản tọa.” Thiết Liệt xoay người trở lại trên ghế, cùng Kinh Vô Tình bốn mắt nhìn nhau, trên môi hiện lên nụ cười tàn ác “Ngươi bản tọa nên biết bản tọa là người ân oán phân minh, người bản tọa đối đãi bản tọa thế nào, bản tọa sẽ hồi báo như thế, mà ngươi bản tọa – Kinh công tử, bản tọa nên xử lý ngươi bản tọa thế nào đây?” Ngón trỏ của tên đó nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt giờ không thể động đậy của Kinh Vô Tình.

Sắc mặt cô ấy từ xanh chuyển sang trắng, chỉ có thể dùng ánh mắt căm tức để g**t ch*t gã. Sớm biết gã là Dạ hoàng, cô ấy có chết cũng không đến Dạ thành.

“Khụ, khụ! Thiết Liệt, Kinh công tử là khách, tuy gã từng đối với ngươi bản vương làm ra chuyện như vậy nhưng cũng không thể trách gã, là ngươi bản vương cố ý giấu diếm không cho gã biết thân phận thật của ngươi bản vương.” Thạch Định Phong nhìn Kinh Vô Tình thương xót, giờ phút này gã giống như một con thỏ trắng bị sư tử đùa giỡn.

“Vậy cậu nói xem bản vương nên chiêu đãi khách quý của chúng bản vương thế nào?”

“Kinh công tử bôn ba vạn dặm, tàu xe mệt mỏi, nhất định mệt chết đi dược, trước hết để hắn bản vương đi nghỉ ngơi có được hay không?” Thạch Định Phong vừa nói xong đã nhận được ánh mắt cảm kích từ phía Kinh Vô Tình cùng với ánh mắt sát nhân của Thiết Liệt.

Thân hình Thiết Liệt che ở giữa nữ nhân ấy và Thạch Định Phong, không cho hai người tiếp tục nhìn nhau nữa “Chỗ ở của lão phu thu dọn tốt chưa?”

Nàng bản vương không cần! Nếu ở chỗ của Dạ hoàng, nàng bản vương không bị hắn bản vương sàm sỡ hay ăn sạch mới là lạ. Ngẫm lại, toàn thân nàng bản vương không khỏi run lên một trận.

“Hoa Liên công chúa đến đây, ngươi bản tọa ít ra cũng nên nể mặt nàng bản tọa một chút, hơn nữa nếu để cho người bản tọa biết Dạ hoàng ở cùng một nam nhân thì….”

“Ngươi bản vương muốn quản chuyện của bản vương?” Thiết Liệt cuồng ngạo đứng khoanh tay.

“Việc đó đối phương có từng hỏi qua ý kiến của Kinh công tử chưa? HẮN có nguyện ý ở cùng một chỗ với đối phương không?”

“TÊN ĐÓ thì có ý kiến gì?” Thiết Liệt trừng mắt nhìn cô bản tọa, tựa như con mèo đang vờn chuột.

“Kinh công tử, cậu có ý kiến gì không?” Thạch Định Phong trong chớp mắt vung tay một cái, làm cho Kinh Vô Tình khôi phục tự do.

“Bản tọa không cần, tên nam nhân dã man đáng bị chém ngàn đao như người đừng có đụng vào bản tọa.”

“Xem đi.” Thạch Định Phong khoanh tay lại.

Sắc mặt Thiết Liệt khó coi đến cực điểm, không ít nữ nhâm muốn được hắn để ý, còn nàng bản vương cư nhiên coi hắn là mãnh thú độc xà tránh không kịp.

“Thạch công tử.” Kinh Vô Tình vội vàng chạy đến phía sau Thạch Định Phong, lạnh lùng trừng mắt nhìn Thiết Liệt.

“Đừng nghĩ Thạch Định Phong có thể làm chỗ dựa vững chắc cho cậu, cậu tránh được một lần, không trốn được cả đời.” Nhìn nữ nhân ấy ở sau lưng Thạch Định Phong, Thiết Liệt hắng tiếng nói “Bản vương sẽ không buông tha cho cậu.” Nói xong phất tay áo rời đi.

“Cám ơn Thạch công tử.” Kinh Vô Tình ôm quyền cúi lạy, trong lòng rất bồn chốn, cô ta đây đang nghĩ cách trốn khỏi đây.

“Đừng khách khí, ta đây mới là người có lỗi, Dạ hoàng có chỗ nào đắc tội với cậu thì xin hãy lượng thứ.” Trong lòng Thạch Định Phong âm thầm cầu nguyện, mong là Hoa Liên đến có thể làm cho tình hình đổi mới.

*****

Nam nhân không phải là một thứ tốt.

Kinh Vô Tình đứng ở trước cửa sổ lầu các, thông qua cửa sổ nhìn đến cây cầu nhỏ trong đình viện ở phía xa xa, đứng ở dưới trời chiều là hai cái bóng lớn, nếu không phải Thiết Liệt muốn cô ấy đến thư phòng của hắn ta đây bàn chuyện làm ăn thì cô ấy có chết cũng không tiến vào Dạ Hoàng cư nửa bước.

Nhìn hai bóng dáng kia đứng gần nhau, ngực cô bản tọa bỗng nhiên nặng trĩu, cô bản tọa làm sao vậy? Hoa Liên công chúa và Dạ hoàng vốn có hôn ước, cô bản tọa chỉ là người qua đường đến Dạ thành bàn chuyện buôn bán, sẽ không vì bất luận kẻ nào mà dừng lại, nhưng tại sao trong lòng cô bản tọa lại khó chịu như vậy?

Không xem nữa! Kinh Vô Tình đang định xoay người rời đi thì đột ngột có tiếng đập cửa vang lên. “Dạ hoàng, là người kêu Phượng Nương đến sao?” Là Liễu Phượng Nương.

Kinh Vô Tình rùng mình đi ra mở cửa “Liễu Thiếu nữ.”

“Là ngươi bản tọa, Kinh công tử.” Liễu Phượng Nương kinh hỉ tiến lên “Sao ngươi bản tọa lại ở chỗ này?”

Kinh Vô Tình theo phản xạ lùi lại từng bước “Không có gì.” Trong lòng cô bản vương đang có quỷ “Bản vương nên đi rồi.”

Góc áo của nàng ta đây bị Liễu Phượng Nương giữ chặt “Đừng đi, nô gia muốn được tán gẫu với cậu.”

“Liễu cô gái, xin tự trọng.” Đôi mắt Liễu Phượng Nương mở to, phong tình vạn loại, câu hồn nhiếp phách, nếu nàng bản tọa là nam nhân, nhất định không thoát khỏi sự dụ hoặc của nàng bản tọa bản tọa.

“Ta đây cũng rất muốn lên cân lên, nhưng không hiểu sao ăn mãi mà trọng lượng cũng không nhích được chút nào, Dạ hoàng cũng nói ta đây rất gầy, trên người không có chút thịt nào.”

(Vô tình bảo nữ nhân ấy tự trọng, nữ nhân ấy l

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8