Bánh Bao Thịt Tướng Công
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-08-26 23:15:16 | Lượt xem: 2

TIẾT TỬ

Một đạo bóng dáng màu xanh đứng trên bờ vách đá, cẩn thận hái linh thảo. Đột nhiên dưới chân có chuyển động, một tảng đá tách ra rơi xuống làm cho hắn ta đây một phen hoảng sợ. Ánh sáng mặt trời chiếu trên mặt hắn ta đây, lộ ra một khuôn mặt tuấn dật, tao nhã; một đôi mắt sâu như biển, dưới ánh mặt trời lộ ra sắc thái nhu hòa.

Nhìn cách đó không xa có những bông hoa nhỏ màu xanh tím, ánh mắt tên đó bừng sáng, vội hướng bên kia đi tới. Sợi dây thừng tên đó cột vào vách đá vì sự chấn động quám ạnh mà bị một hòn đá bén nhọn cắt đứt, làm tên đó cả người đột nhiên rơi xuống vực. Hoảng sợ, tên đó nghe được tiếng đồng tử la to “ Thiếu gia” .

Một cái phi luyện bay tới, quấn quanh tên đó, một khối đá vụn đồng thời đánh vào huyệt ngủ của tên đó. Chờ tên đó tỉnh lại, người đã trở lại đỉnh núi mà đồng tử của tên đó cũng ở cách đó không xa.

Là mộng sao? Tên đó đưa bàn tay lên nhìn, bàn tay dày đặc vết dây thừng rướm máu làm cho tên đó hiểu được kia không phải là mộng. Vậy rốt cuộc là ai đã cứu tên đó?

***

CHƯƠNG 1

Mưa to như trút nước, giống như một tấm thiên la bao phủ cả mặt đất, mưa bão trút xuống làm cho cành lá rơi rụng, trong tiếng gió mưa phát ra những tiếng động thê lương, nức nở.

Một chiếc xe ngựa đang lao nhanh trên con đường lầy lội, làm bắn tung tóe vô số bọt nước.

Cuồng phong gào thét, mưa như trút nước, đường sá lầy lội không chịu nổi lại xuất hiện một cỗ xe ngựa chạy như bay, làm cho khoảng không tràn ngập một cỗ không khí biến hóa bất thường mà khẩn trương.

Cốc Lưu Phong xốc lên một góc màn xe, mày nhíu lại, trong nổi lên cảm giác bất an cùng áp lực.

Chẳng lẽ sẽ có chuyện gì phát sinh sao? “Đại thúc, không bằng chúng bản vương đến phía trước tìm một chỗ nghỉ……” GÃ giọng nói đột nhiên bỏ dở, tròng mắt co rút lại, đám người kia đúng là vẫn còn tìm được gã .

Hơn mười bóng người nhưng thần binh thiên tướng đột ngột xuất hiện trên con đường lớn, mưa làm cho đao kiếm trong tay chúng lòe lòe tỏa sáng, chiếu ra hơi thở chết chóc.

Con ngựa kêu lên một tiếng rồi đột ngột dừng lại trên đường, chân trước giơ lên làm cho thân xe cũng chồm lên hiểm nghèo.

“Hu ──” Xa phu la lên một tiếng kinh hoàng.

Mười mấy hắc gã nhân đầu đội đấu lạp như tia chớp hướng xe ngựa tiến đến, động tác thuần thục vừa nhìn là biết sát thủ được huấn luyện.

Trong khoảnh khắc xe ngựa sụp đổ, Cốc Lưu Phong như tia chớp phóng vọt ra ngoài.

Ngay tức thì, hơn mười canh tay cầm kiếm vội hướng về phía hắn bản tọa, không cho cơ hội thoát thân.

“Các đối phương rốt cuộc là loại người nào?” Vì sao vẫn theo đuổi không bỏ, dồn hắn ta đây vào chỗ chết a? Không ai trả lời hắn ta đây.Mưa hỗn hợp máu loãng cọ rửa mặt đường, đuổi giết vẫn tiếp tục trong mưa rền gió dữ.

Trong lúc đó, đột nhiên trong mưa xuất hiện một bóng dáng.

Một chiếc trúc ô hoa văn xinh đẹp đặc thù của Giang Nam, cho dù là bước trong mưa cũng có phong thái thanh thản và tao nhã.

Trong lúc mưa to gió lớn, lại có người che ô đi rất nhẹ nhàng, thanh thản, tuyệt đối là một sự kiện đáng quan tâm a.

Đuổi giết còn đang tiếp tục, Cốc Lưu Phong bị trúng kiếm, máu chảy ra làm nhiễm hồng áo trắng trên người cũng làm hồng nước mưa dưới chân.

Người che ô nhìn không vút qua tiếp tục bước chậm ở trong mưa.

“Cứu mạng……” Cốc Lưu Phong buông lời cầu cứu.

Người che ô vẫn mắt điếc tai ngơ.

Cốc Lưu Phong khẽ cắn môi, cố dùng phần lực cuối cùng thăng cấp vòng vây xông ra ngoài, ra sức đánh về phía bóng dáng thong dong, tao nhã hết sức chói mắt kia.

Chỉ thấy người nọ nhẹ nhàng nghiêng người nhảy lên, từ từ quay về rơi xuống đất, sát thủ đã lại hình thành vây quanh chi thế, đem hai người vây quanh ở trung tâm.

Cốc Lưu Phong bàn tay đầu máu vuốt nước mưa đang chảy đầy mặt, ngẩng đầu nhìn thấy một đôi mặt trong suốt như nước.

Người có đôi mắt như vậy sao lại lãnh huyết vô tình, nhìn người gặp nạn chết trước mặt mình lại thờ ơ? “Cứu mạng……” Hoàn toàn là vô ý thức, hắn bản tọa thần trí còn đang kinh sợ.

Chỉ một cái liếc mắt, tâm tên đó tự như bị cái gì hung hăng va chạm, có chút mừng rỡ lại có chút khủng hoảng.

GÃ nhìn vào bên chân, dường như là bị máu của Cốc Lưu Phong dây vào.

Sở hữu hắc tên đó sát thủ ở tên đó chậm rãi ngẩng đầu khoảnh khắc đều giật mình ở.

Gương mặt nếu tách ra từng nét thì ngũ quan không có gì đặc biết, nhưng hợp cùng một chỗ lại rất hoàn mỹ, hài hòa, hơn nữa ánh mắt trong suốt kia, đủ để cho người tự biết xấu hổ.

Gương mặt nhìn vào làm cho người lão phu có cảm giác ấm áp như một ngọn gió mùa xuân thổi vào lòng.

TÊN ĐÓ, cả người đều toát lên tinh thuần giống như dòng nước trong suốt, lại giống như một đám mây phiêu lãng trên không.

“Chư vị đây là muốn làm cái gì?” tiếng nói tên đó nghe lạnh lạnh mà lại nhẹ nhàng, êm tai.

Người này rất nguy ngập, theo bản năng các hắc gã sát thủ không hẹn mà cùng đề cao cảnh giác.

“Mà cậu……” Hắn ta đây nhíu mi nhìn tên đó phục của mình bị người làm dơ, “Dơ của ta đây bộ đồ mới, phải đền tiền.” Cốc Lưu Phong ngạc nhiên.

Mắt thấy tận dụng thời cơ, hắc tên đó sát thủ vòng vây siết chặt, ý đồ phi thường rõ ràng, muốn toàn bộ g**t ch*t, không lưu lại một người sống sót.

Người nọ trong lúc họ hành động cũng chuyển động chiếc ô trong tay, nước theo chiếc ô b*n r* biến thành vô số ám khí giết người.

Trở tay không kịp, đám hắc gã sát thủ bị thương nghiêm trọng, không ít người đã nhanh chóng lùi lại.

Mà người kia như trước nhíu mi cùng Cốc Lưu Phong đối diện .

“đền tiền.” HẮN thập phần chấp nhất việc bắt đền bộ đồ mới, hoàn toàn không nhìn đến các sát thủ lẫm lẫm ý định giết người chung quanh.

Cốc Lưu Phong cười khổ, tên đó hiện tại duy nhất xác định đây chính là nữ nhân tương đương khó chơi.

Đúng vậy, người nọ là cái nữ tử, tên đó có thể khẳng định “Cô bản vương” là một cái nữ nhân cổ quái.

“Ta đây bồi tiền.” Quả thật là gã làm dơ quần áo của nữ nhân ấy, đương nhiên nên đền a.

“Năm ngàn lượng.” Nữ nhân ấy ra giá.

Mọi người giật mình.

Cốc Lưu Phong khóe miệng cười chua sót lại bất đắc dĩ,“Tại hạ trên người không có nhiều như vậy ngân lượng.”

“Vậy về nhà đi lấy.” Hắn bản vương cũng muốn vậy, đáng tiếc chỉ sợ vĩnh viễn không có cơ hội, người duy nhất có thể cứu hắn bản vương thì tựa hồ như không muốn nhúng tay vào.

GÃ ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời.

Về nhà lấy? Cô ta đây là muốn nhúng tay sao? Cốc Lưu Phong đoán đúng rồi, cơ hồ là ở ngay lúc đó cô ta đây liền động , kia thân pháp tốc độ đã muốn không thể dùng lời nói mà hình dung được, cô ta đây ra tay mau, ngoan, chuẩn, mỗi một chiêu đều tấn công địch không thể cứu, mỗi một chiêu đều là dồn vào đường cùng, không chút nào hoa mỹ mà dị thường thực dụng, lại sắc bén tàn nhẫn làm cho người ta đây không rét mà run.

“Lam……” Hắc gã nhân cuối cùng ngã xuống, khó có thể tin thốt ra một chữ, biểu tình kinh hãi tột độ.

Thân thế của cô ấy vì sao lại làm cho sát thủ sợ hãi như thế? Đây là vấn đề mà Cốc Lưu Phong trước khi hôn mê nghĩ tới.

Nhẹ nhàng đảo qua mặt đất đầy thi thể, ánh mắt dừng lại ở nam nhân đang hôn mê, mày của cô lão phu nhíu lại, là ai lại muốn thiên hạ đệ nhất thần hắn Cốc Lưu Phong? Ánh mắt chạm đến xe ngựa ở phía xa đã hỏng cùng với xa phu đã chết từ lâu, cô lão phu thở dài một tiếng, quay người mang Cốc Lưu Phong rời khỏi.

Cho dù phải mang theo một ngườu, bộ pháp của cô bản vương vẫn đẹp và thanh thản đến mức làm người bản vương ghen tỵ.

************

Hương rượu lượn lờ ở mũi làm cho Cốc Lưu Phong dần dần tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên là hình ảnh của màn giường màu xanh của một khách đ**m binh dân.

Miệng vết thương đã được xử lý tốt, nghĩ đến vết thương ở trên đùi, vành tai hắn đột nhiên phiếm hồng, hi vọng không phải chính nàng bản tọa băng bó cho hắn.

Theo hương rượu, gã nhìn thấy người đang ngồi nhàn nhã uống rượu bên cửa sổ.

Cô ấy vẫn giả nam trang như trước, chỉ là thay đổi bằn một trường bào màu vàng nhạt.

Ánh mặt trời chiếu lên bóng nữ nhân ấy đơn bạc, trong ánh chiều tà lộ ra sự cô đơn cùng tịch mịch làm cho hắn không hiểu vì sao mà tim đập nhanh.

Ánh mặt trời cùng khí lạnh, hai sự cực đoan đều tồn tại trên người nàng ta đây, không đối chọi mà ngược lại còn tạo nên sức hấp dẫn.

Nếu không phải chính mắt thấy nữ nhân ấy giết người, hắn bản vương sẽ nghĩ nữ nhân ấy là một thiên kim tiểu thư ham chơi, người có ánh mắt trong suốt như vậy thực sự rất khó làm người bản vương đem nữ nhân ấy cùng huyết tinh nổi tiếng giang hồ liên tưởng cùng một chỗ.

“Bạc khi nào thì cho bản tọa?” Nữ nhân ấy đầu cũng không hồi mở miệng.

Cốc Lưu Phong khóe miệng giơ lên,“Cầm lấy khối ngọc quyết này của bản tọa đến ngân hàng tư nhân trong thành mà lấy bạc” Nữ nhân ấy quay đầu nhìn về phía tên đó cầm ngọc quyết giơ lên giữa không trung, hơi hơi nhướng mày “ không sợ bản tọa lấy mất?”.

Tín vật bên người mà tên đó đã dễ dàng đưa cho người, thật không hiểu tên đó dễ dáng tin tưởng người khác hay là nữ nhân ấy rất dễ làm cho người bản vương tin tưởng? “Bản vương tin tưởng đối phương sẽ không.” Tên đó thực chắc chắn.

Khóe miệng nàng bản vương nhếch lên một nụ cười mỉa mai rồi nhảy xuống cửa sổ, cầm lấy ngọc quyết trong tay hắn bản vương liền đi ra ngoài Nàng bản vương sẽ không sao? Hai thời gian sau, Cốc Lưu Phong vẫn như trước, không cảm thấy hối hận khi đem tín vật của Cốc chủ Nhàn Tình cốc giao cho nàng bản vương.

Bỗng dưng, mùi máu tươi dày đặc trong không khí xộc vào mũi làm gã cảnh giác ngồi dậy.

có ngườu đẩy cửa bước vào, lại không nghe được tiếng bước chân làm hắn cảnh giác ngồi dậy.

“lại thu thêm một ngàn lượng” Tiếng nói nhẹ nhàng, thản nhiên mà mượt mà, êm tai truyền đến làm tâm của Cốc Lưu Phong hoàn toàn trầm tĩnh lại.

“cậu có thể tùy tiện dùng Ngọc quyết”, gã hào phóng nhận lời.

“Vậy đa tạ .” cô bản vương thoải mái thuận theo ý hắn.

Trên người cô ấy mùi rượu tựa hồ càng đậm, điềy này làm cho hắn theo bản năng nhăn mày.

Một nữ nhân mà say rượu thì không tốt lắm đâu.

“Đối phương lại uống rượu ?”

“Này, tựa hồ cùng đối phương không quan hệ.” tiếng nói của cô ấy lộ ra sự xa cách .

“ một bảo tiêu cùng rượu làm bạn, rất khó làm cho người bản vương yên tâm”

“ Ta đây khi nào nói sẽ làm bảo tiêu cho đối phương” cô ấy hỏi “Một cái cùng rượu làm bạn bảo tiêu rất khó làm cho người ta đây yên tâm.”

“ Có thể kiếm tiền vì sao lại không kiếm” tên đó ung dung hỏi lại Nhấp mím môi, cô ấy xem tên đó, sau đó nhẹ nhàng mà phun ra đáp án,“Mất hứng.” Cô ấy mất hứng tên đó có thể như thế nào? Tên đó không thể như thế nào, cho nên Cốc Lưu Phong chỉ có thể thở dài một tiếng.

Nữ nhân nếu không phân rõ phải trái, ông trời cũng chưa biện pháp, hắn bản tọa tự nhiên cũng sẽ không có biện pháp.

“ Huynh đài có thể giúp lão phu đưa tin?” tên đó quyết định lui mà cầu tiếp theo “Sao cấp người nào?”

“Đương triều trấn quốc tướng quân.” Nàng bản tọa một lần nữa lại trèo lên cửa sổ, nhìn ra hướng xa xa, đạm mạc hỏi: “ gặp tên đó sẽ nói cái gì?”

“ Ta đây chỉ sợ không thể đến kinh thành đúng hạn, mong hắn ta đây thông cảm”

“Ai nói đối phương không thể đến đúng hạn?”

“Tại hạ nay có thương tích trong người, hơn nữa lại bị sát thủ không rọ lai lịch một đường đuổi giết, như thế nào có thể đúng hạn đuổi tới?”

“Bản tọa nói có thể liền có thể.” Cốc Lưu Phong nở nụ cười,“Ngươi bản tọa quyết định sẽ là bảo tiêu của bản tọa ?”

“Bản tọa sẽ cùng ngươi bản tọa thượng kinh.” Đây là đáp án của nàng bản tọa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8