Bánh Bao Thịt Tướng Công
Chương 2
CHƯƠNG 2
Cô ấy nói của cô ấy tên gọi Vong Thu, nhưng là Cốc Lưu Phong biết thiên hạ không có họ Vong .
“Họ Vong?” Cho nên hắn bản vương không kiềm chế được hỏi ra miệng.
“Như thế nào?” âm thanh lạnh lùng hơi lộ ra khiêu khích, làm cho hắn ngay lập tức sáng suốt lựa chọn trầm mặc.
Vong Thu là người không thích nói, không thích cười, việc cô ta đây hay làm nhất đó là trầm mặc nhìn về phía xa, cô ta đây chính là thờ ơ, lạnh nhạt với hết thảy, coi như thế tục hồng trần này không tồn tại. Nếu cô ta đây cười lên, Cốc Lưu Phong biết nhất định sẽ rất đẹp, rất động lòng người, nhưng ở chung nửa tháng tới nay, tên đó chưa từng thấy cô ta đây có nửa điểm tươi cười.
“Thu huynh.” Bởi vì cô bản tọa vẫn giả nam trang, cho nên Cốc Lưu Phong phi thường thức thời không có làm lộ bí mật cô bản tọa nữ giả nam trang.
Vong Thi không trả lời, chỉ hơi nhướng mày, ở chung lâu ngày, cô ấy càng ngày càng biết này nam nhân có chút thời điểm rất nhàm chán .
“ Có hay không có người đã nói qua ngàn vàng khó cầu nụ cười của Thu huynh”
Giống hiện tại liền phi thường nhàm chán! Cô lão phu quay đầu đi tiếp tục thưởng thức phong cảnh bên đường, mặc kệ hắn. Xe ngựa đến ngã ba chuyển hướng đi vào một con đường nhỏ băng qua rừng, vó ngựa dẫm lên tảng đá bên đường phát ra tiếng “đát, đát”. Tiếng vang trong khu rừng thanh tịnh nghe rất chói tai. Bầu không khí trong rừng lộ ra hơi thở không phàm thường, nhưng hắn thấy cô lão phu dường như xem không có việc gì liền cũng lười nói chuyện, cảnh giới võ công của cô lão phu cao hơn hắn, nếu hắn có thể cảm giác được thì cô lão phu tuyệt đối sẽ không thể nào không phát hiện được.
Tiếng đao theo gió đánh úp lại, Vong Thu tiện tay cầm lấy cây roi ngựa liền nghe có tiếng vật nặng rơi xuống đất. Cốc Lưu Phong không biết nữ nhân ấy dùng binh khí là gì, bởi vì nữ nhân ấy tựa hồ như là vật gì cũng có thể thuận tay làm binh khí cho nên vật đến trong tay nữ nhân ấy đều trở thành lợi khí giết người.
“ Binh khí của đối phương là gì?” tên đó đã từng hỏi qua cô lão phu
“ chỉ cần có thể giết người thì đó đều là binh khí” Vong Thu trả lời, thời điểm nói chuyện ánh mắt giống như vực sâu lạnh băng mà không thấy đáy.
Nhìn dáng người nàng ta đây như bóng chim từ trên cao đáp xuống, liền có ba bóng người trước sau rơi xuống đất.
“Hảo tiên pháp!” Tên đó không thể nhịn được khen.
Trường tiên xuất ra, hai cái cây phía trước thét lên rồi ngã gục buộc hai hắc gã nhân đang ẩn núp phải hiện thân. Xe ngựa vì bị cây chắn giữa đường nên không thể không dừng lại, mười mấy hắc gã nhân nhanh chóng đồng loạt bao vây lấy.
Thấy cô bản vương vung tay lên, gã nhanh chóng la lên “đừng”
“Đối phương còn muốn cứu?” Cô ta đây lạnh lùng hỏi.
Cốc Lưu Phong cười nói” trời có đức hiếu sinh, có thể không giết thì tốt nhất đừng giết”
“Hừ!” người như thế tương lai thật không biết sẽ chết như thế nào, cư nhiên ngay cả người muốn giết tên đó cũng cứu.
“Cốc Lưu Phong, chúng bản vương là tuyệt đối sẽ không cho cậu còn sống đi vào kinh thành .” Đầu lĩnh hắc tên đó sát thủ nói.
“khẩu khí thật lớn.” roi trong tay Vong Thu bỗng vung lên, dễ dàng quấn lấy cổ một tên sát thủ, chỉ hơi dùng lực một chút, đối phương liền gãy cổ mà chết.
Cho dù lũ người kia là sát thủ máu lạnh, giết người giống như ăn cơm nhưng nhìn đến đồng bạn như thế dễ dàng chết trước mặt mình cũng không khỏi cảm thấy ớn lạnh. Thời gian ước chừng nửa nén nhang trôi qua, trừ bỏ Cốc Lưu Phong cùng Vong Thu còn đứng, những người khác đều đã phơi thây trên đường.
“Ngươi bản tọa tất cả đều giết?” Hắn bản tọa hơi hơi nhíu mi.
“Trừ phi cậu muốn chết.” cô ấy dùng roi cuốn đi cây gỗ chặn giữa đường, một lần nữa trèo lên xe ngựa “ đi”
Nàng ta đây phi tiên cuốn đi chặn đường cự mộc, một lần nữa khiêu lên xe ngựa,“Đi.”
“Thực sướng tay sao?”
“ muốn làm việc thiện tích đức thì điều kiện tiên quyết là chúng bản vương phải còn mạng” âm thanh của cô bản vương rất lạnh.
Cốc Lưu Phong tự biết mất mặt sờ sờ cái mũi, lùi về bên trong xe. Nàng bản tọa tức giận, không hiểu được rốt cuộc là chính mình hay đám sát thủ vẫn bám lấy chọc giận nàng bản tọa, tóm lại biết hiện tại nàng bản tọa rất tức giận là được rồi. Vong Thu dùng sức đá roi ngựa, giục ngựa lên đường. Nàng bản tọa cho tới bây giờ cũng không thích giết người, nhưng có đôi khi vì muốn sống, chỉ có thể giết người. Người trong giang hồ, thân bất do kỷ.
Lúc nãy trời rất trong xanh, nắng chiếu rực rỡ, đột nhiên lại mưa bão ầm ầm, thời tiết tháng sáu luôn là như vậy, làm cho người ta đây trở tay không kịp.
Cốc Lưu Phong xốc lên màn xe,“Thu huynh, tiến vào đụt mưa.” Nói xong liền kéo nàng bản vương đi.
Vong Thu không dấu vết né tránh đụng chạm của tên đó, cúi người chui vào bên trong xe.
“Lau nước mưa đi.” Hắn ngay lập tức ân cần đưa khăn đến cho cô ấy.
Vong Thu cũng không liếc mắt nhìn hắn bản tọa một cái, từ trong tay áo rút ra một cái khăn trắng tinh lau nước mưa dính trên mặt. Cái khăn tay kia không có một chút là để làm đẹp như của các thiếu nữ khác. Của các thiếu nữ khác ít nhất sẽ thêu tên của mình trên khăn, thậm chí là thêu tranh hoa, chim tinh xảo, còn của cô ấy…làm hắn bản tọa thật hoài nghi. Đột nhiên hắn bản tọa lại nghĩ đến cô ấy đang giả nam trang, cho nên không thể nào dùng khăn thêu hoa để làm cho người bản tọa nghi ngờ được. Nghĩ đến đây, hắn bản tọa không khỏi âm thầm cười mình.
“ Hay là chúng bản tọa kiếm chỗ nào trú mưa đi, đợi mưa tạnh lại đi” tên đó thử hỏi để đánh vỡ sự trầm mặc của hai người lúc đó.
Vong Thu nhìn mưa bên ngoại, không biểu đạt ý kiến những gì Cốc Lưu Phong nghĩ, chỉ nhàn nhạt mở miệng “ thời tiết tuy rằng không tốt nhưng đối với việc che dấu hành tung lại phi thường có lợi”. Ngụ ý nói cách khác, chúng cứ tiếp tục đi trong trời mưa to gió lớn thế này.
Cốc Lưu Phong không phản đối quyết định của nữ nhân ấy mà còn hài lòng hết sức, ở trong khoảng không xe ngựa nhỏ hẹp này, nữ nhân ấy cùng tên đó gần như vậy, gần đến mức tên đó có thể ngửi được mùi hoa cỏ tự nhiên phát ra từ mái tóc nữ nhân ấy, đó là loại hương khí tự nhiên làm người lão phu ngửi thấy thoải mái. Tay nữ nhân ấy thon dài mà tinh tế, thích hợp với việc chơi cờ, đánh đàn, thổi tiêu…tựa như tên đó đã từng thấy ở những tiểu thư khuê các khác.
“Ta đây sẽ không ngại lấy hai tròng mắt của đối phương xuống.”
Giọng nói lạnh lùng của cô lão phu truyền vào trong tai tên đó, làm tên đó tức thì ngồi ngay ngắn, nhìn không chớp mắt, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, trừ bỏ không thích nói chuyện, không thích cười, cô lão phu cũng còn không một chút ôn nhu.
Cô ta đây lạnh lùng tiếng nói truyền vào hắn ta đây trong tai, hắn ta đây ngay lập tức ngồi nghiêm chỉnh, nhìn không thoáng chốc, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, trừ bỏ không thương nói chuyện không thương cười, cô ta đây còn một chút cũng không ôn nhu.