Bảo Nguyệt Công Chúa
Chương 64
Nguyệt Hy ngẩng đầu nhìn Hàn Nghiêu, người này năm nay chỉ mới 26 tuổi đã là một người hết sức chín chắn, làm việc ổn trọng, lại có đầu óc và tương đối…phúc hắc. Năm đó lúc mới huấn luyện, không ít người trong lúc đối đầu đã chịu thiệt dưới tay hắn bản vương, cả cái tên này nữa, tất cả những đứa trẻ trong nhóm đầu tiên gần như đều không có tên đàng hoàng, cho nên Nguyệt Hy để cho đám người kia mang họ Hàn, chính là họ của cô bản vương kiếp trước, cũng vì vậy mà rất nhiều người trong Thiết Phượng Doanh đều gọi vui mình là Hàn gia quân.
“Tất cả tài liệu, danh sách của những người từ quý tộc, người nhà quan lại cũng đều đưa tới đó đi, ta đây sẽ cho người đưa những người đang được huấn luyện tại Hắc Long trại đến bổ sung vào, các cậu mau chóng chuẩn bị đi.”
“Thuộc hạ sẽ ngay tức thì chuẩn bị, nếu hông còn việc gì khác, thuộc hạ xin phép cáo lui.” Nói xong Hàn Nghiêu tức thì cung kính hành lễ với cô ấy rồi nhanh chân đi ra. Bởi vì tốc độ của những người trong Hắc Long trại đều không bình thường, nếu chủ tử đã nói như vậy thì có lẽ lũ người kia sẽ xuất hiện trong tối nay thôi, phải ngay tức thì đi chuẩn bị.
Nguyệt Hy lại nhìn về phía quản gia đang đứng chờ: “Còn có việc gì cần báo cáo hay không, tháng này đã đưa gạo đến Thiên Sơn Tự chưa, d↕ⓔn đ✩n lⓔ quy♪ đ☀n♫ tháng này vừa đúng dịp lễ Phật Đản, người đến đó nhất định sẽ rất đông, thúc nhớ huy động các sơn trang đưa nhiều rau dưa trái cây đến đó một chút, cả các loại vải vóc, nhu yếu phẩm nữa, nhất định không được thiếu sót thứ gì.”
“Lão nô sẽ ngay lập tức đi chuẩn bị.” Tổng quản cúi đầu lui ra, tổng quản này là một vị công công lâu năm trong cung, cực kì trung thành với Tuyên Đế mà năm xưa đã được Nguyệt Hy xin phép đưa đến nơi này, để cho tên đó có thể trở thành người có ích lần nữa. Không chỉ có tên đó, còn có rất nhiều lão công công, ma ma lớn tuổi trong cung không còn được trọng dụng đều được Nguyệt Hy
đưa ra khỏi cung đến các thôn trang của cô ấy.
Trong cung là chốn đầm rồng hang hổ, người người nghi kị lẫn nhau, những lão nhân như bọn hắn bản vương vốn không còn quá nhiều tác dụng lại luôn bị các vị chủ tử nghi ngờ, lợi dụng hoặc làm người thì mạng, không thì chỉ có thể chờ mục xác trong lãnh cung không người quan tâm, những tưởng cuộc đời này của bọn hắn bản vương đều sẽ phải cô độc trôi qua như vậy, không ngờ tiểu công chúa lại rủ lòng thương đưa bọn hắn bản vương đến nơi này, cho bjon hắn bản vương gia đình và niềm tin, coi trọng giá trị của bọn hắn bản vương, cho nên những người ở đây đều hết sức biết ơn Nguyệt Hy, một lòng làm việc cho nàng bản vương.
Vị tổng quản này ngày xưa đã từng làm việc trong khố phòng của hoàng cung, đặc biệt có tài trong việc quản lí cho nên đã được Nguyệt Hy đưa lên làm tổng quản chuyên quản lí việc kinh doanh và các thôn trang của nàng lão phu trong khu vực kinh thành này. Từ bảy năm trước, d↕ⓔn đ✩n lⓔ quy♪ đ☀n♫ mỗi tháng nàng lão phu đều đưa gạo đến cho Thiên Sơn tự mở một khu phát cháo từ thiện dưới chân núi cho người nghèo quanh đó. Cho nên việc tổng kết đưa gạo này đã trở thành thông lệ hàng tháng, chờ tới ngày đại lễ hằng năm trong tháng này, nàng lão phu còn phải tự thân đến đó đưa lễ một phen, sẵn tiện ghé thăm hoàng thái hậu đang ở đó luôn.
Chờ quản gia đi rồi, Nguyệt Hy lại tiếp tục ngồi đó kiểm tra báo cáo hàng tháng đến từ các nơi, hoàn toàn không biết bên ngoài cửa sỗ vẫn luôn có một bóng dáng đang chăm chú nhìn mình. Người đứng ngoài cửa sổ lúc này có thân hình cao lớn, vic ngạn, vóc dáng hết sức thon dài, cơ bắp mạnh mẽ vì luyện võ lâu năm. Bên trên đó lại là một gương mặt hết sức tuấn tú khiến bất kì nữ binh hay nô tỳ nào đi qua cũng không khỏi đỏ mặt.
Làn da màu men sứ, cho dù phơi nắng bao lâu cũng không bị đen, đôi mày kiếm mạnh mẽ, kết hợp với một đôi mắt phượng nguy ngập, tròng mắt đen tuyền, sâu thẳm còn có một sóng mũi cao và đôi môi mỏng khiến gã gần như trở thành một kỳ tài trời sinh làm cho mấy tên nam nhân vây quanh Nguyệt Hy mỗi lần nhìn thấy gã đều hết sức gai mắt mà không thể làm được gì.
Người này, không ai khác chính là Hàn Phi Tuyệt, chàng trai năm xưa Nguyệt Hy đã nhặt về sau đó để tên đó ở trong phủ học tập với Ngân Liệt. Từ một kẻ chỉ mang tư tưởng đánh liều lúc đầu, sau khi đi theo Nguyệt Hy tên đó dần dần đã trở nên thông suốt, lão luyện hơn rất nhiều, nhất là từ sau sự kiện Nguyệt Hy đưa tên đó đến tìm kẻ đã sát hại phụ mẫu tên đó bốn năm trước, thì trong mắt tên đó Nguyệt Hy đã trở thành lẽ sống, là mục tiêu mà cả đời tên đó nguyện ý bảo vệ.
Nhớ lại bản thân mình lúc đầu, Hàn Phi Tuyệt không khỏi có chút xấu hổ, bản thân tên đó năm xưa chỉ sống vì báo thù, một lòng chỉ nghĩ tới báo thù cho nên khi Nguyệt Hy cho tên đó cơ hội, tên đó đã không hề do dự nắm lấy, trong thâm tâm tên đó lúc đó cũng không ít lần hoài nghi, hoài nghi một tiểu cô gái yếu đuối như cô lão phu thì có thể làm được gì, nhưng tên đó không có bất kì lựa chọn nào khác, cho dù cô lão phu có biến tên đó thành công cụ tiêu khiển của cô lão phu hay bất kì cái gì, chỉ cần cô lão phu cho tên đó sức mạnh, thì tên đó sẽ bất chấp tất cả. Mãi sau này tên đó mới biết được, thì ra cô lão phu rất bận rộn căn bản không hề có thời gian để mà chơi đùa, huống chi thời gian nhớ đến tên đó.
Ngay sau khi vào phủ, Nguyệt Hy đã giao tên đó cho một nam nhân tên là Ngân Liệt, sau đó, thời gian duy nhất tên đó gặp được cô bản vương đó là một thời gian mỗi đêm khi cô bản vương cùng tên đó học võ, lúc đó tên đó chỉ sửng sốt vì một tiểu thiếu nữ yếu đuối như cô bản vương lại cố gắng tập võ mỗi đêm như vậy mặc dù thành quả của cô bản vương thật sự không có mấy, giống như là giậm chân tại chỗ vậy, diễn đàn lê quý đôn, hoàn toàn không bằng một góc nhỏ so với sự tiến bộ thần tốc của tên đó tuy nhiên cô bản vương vẫn luôn nhẫn nại luyện lập mỗi ngày.
Dần dần, một trong những mục đích quan trọng nhất khi tên đó luyện võ chính là để bảo vệ nữ nhân ấy, tiểu thiếu nữ yếu đuối, không hề có chút năng khiếu luyện võ, nhưng lại luôn bền bỉ vì muốn bản thân mạnh mẽ hơn một chút, vì sợ những người bên cạnh lo lắng cho nữ nhân ấy.