Bảo Nguyệt Công Chúa
Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-08-04 16:30:21 | Lượt xem: 2

Từ lúc ở bên cạnh nàng lão phu, tất cả những nhận thức của hắn về cuộc đời này đều thay đổi. Từ lúc bắt đầu lăn lộn ra ngoài đời, Hàn Phi Tuyệt vẫn luôn cho rằng, con người đều là sống vì mình, không có ai không sống mà không có lòng hám sắc hám lợi cả, nâng cao đạp thấp, xem thường người dưới, hắn luôn cảm thấy thấy những kẻ quý tộc quần là áo lượt ở ngoài kia đều là những kẻ chỉ biết hưởng thụ, ăn bám trên sự cực khổ, bằng mồ hôi nước mắt của dân nghèo, hơn nữa trong các gia đình danh gia vọng tộc chỉ toàn là sự đố kị, danh lợi, hoàn toàn không có tình cảm chân thành thực sự. Nhưng đến khi gặp được nàng lão phu và những người bên cạnh nàng lão phu, hắn mới biết bản thân mình thiển cận bao nhiêu.

Cô ấy chưa bao giờ coi khinh người dưới, luôn luôn đối xử bình đẳng giữa nam nhân và nữ nhân, luôn quan tâm tới những người cơ cực nghèo khổ, người già không có cái ăn, tiểu hài tử không được đến trường, chỉ cần có thể, cô ấy dều dang tay ra trợ giúp không một chút nề hà. Rõ ràng bản thân cô ấy là một cô ấy công chúa cao quý, địa vị trên vạn người, được hoàng đế yêu thương nhưng lại luôn cố gắng hết mình, chưa bao giờ tư lợi cho bản thân. Rõ ràng một thân mỏng manh yếu đuối như vậy lại cố tình thích ôm hết trách nhiệm vào mình, cho tới bây giờ, tên đó chưa từng thấy cô ấy làm gì cho mình, giống như cô ấy chỉ sống vì người khác vậy. Ngược lại cũng có rất nhiều người quan tâm đến cô ấy, sống vì cô ấy, nguyện hy sinh tất cả cho cô ấy.

Nhìn thấy những điều đó, hắn bản vương bỗng nhiên ngộ ra, thì ra, chỉ có dùng tấm lòng chân thật mới có thể nhận được sự thật lòng đáp trả, con người vốn không cần quá nhiều, sống vì người khác cũng là một niềm vui, ở bên cạnh nữ nhân ấy, trái tim trống rỗng của hắn bản vương cũng dần dần được lấp đầy bởi tình bằng hữu, huynh đệ, tình sư đồ, và cả tình yêu nữa. Hắn bản vương cũng không biết cái mầm mống đó đã nảy sinh trong lòng mình từ lúc nào, Hàn Phi Tuyệt chỉ biết, bòng dáng yểu điệu, mềm yếu kia hiện tại chính là tất cả của hắn bản vương, là chủ tử, là gia đình, là lẽ sống, là ánh sáng của cuộc đời hắn bản vương.

Từ lúc hắn bất giác nhận ra, hình bóng cô lão phu đã ăn rất sâu, cắm rề rồi nảy mầm, lớn lên rồi nở hoa trong tim của hắn rồi, hiện tại, cuộc đời hắn đã không thể sống thiếu cô lão phu, như cái cây đã trưởng thành, chiếm trọn hết mọi góc trong tim của hắn, một khi nhổ đi, hắn cũng không còn gì nữa, con tim cũng tan nát theo, hắn nhất định sẽ vong mạng. Hiện tại, hắn và rất nhiều người ở bên người kia đều sống vì cô lão phu. Chỉ cần là cô lão phu muốn, bọn hắn đều có thể hi sinh mạng sống này thực hiện cho cô lão phu không oán không hối.

Lúc hắn lão phu đang suy tư, bỗng ngẩng đầu lên phát hiện Nguyệt Hy đã đứng lên nhưng lại có chút lung lay suýt ngã. Không kịp suy nghĩ, hắn lão phu đã phi thân vào trong, bế bổng nàng lão phu lên,chuẩn bị đưa về phủ, nhất định là bệnh cũ thiếu máu của nàng lão phu lại tái phát rồi.

Nguyệt Hy vừa kiểm tra sổ sách xong, định đứng dậy trở về vương phủ, ai ngờ vừa đứng lên đã cảm thấy xây xẩm mặt mày, đầu óc có chút choáng váng đứng không vững, lúc sắp sửa ngã xuống lại có một vòng tay đồ sộ ôm lấy nàng bản tọa sau đó bế bổng lên, đi nhanh ra ngoài. Không cần nghĩ nàng bản tọa cũng biết hắn bản tọa muốn đi đâu, Nguyệt Hy chỉ nhắm mắt lại tựa vào trong lòng hắn bản tọa nghỉ ngơi một chút.

Mọi người thấy Hàn Phi Tuyệt thình lình xuất hiện còn ôm theo chủ tử ra ngoài lại không hề ngạc nhiên, chỉ tức thì né qua một bên nhường đường, dù sao cảnh này cũng đã quá quen thuộc rồi. Thân thể chủ tử vốn không được tốt, mặc dù nhìn qua có chút giống như người phàm thường nhưng thực chất lại rất mong manh, chủ tử vẫn thường hay ngất xỉu vì thiếu máu, khiến mấy thủ hạ bên ngoài của nữ nhân ấy cứ có thời gian là lại đi thu thập thảo dược, thuốc bổ quý hiếm gửi về cho nữ nhân ấy. Còn Tuyệt đại nhân mặc dù có bề ngoài hết sức tuấn lãng, thân thủ lại cực kỳ đáng sợ thoắt đến thoắt đi, lại luôn một lòng trung thành với chủ tử, được chủ tử tín nhiệm khiến bọn gã hết sức ngưỡng mộ.

Hàn Phi Tuyệt nhẹ nhàng bay lên xe sau đó cẩn thận đặt cô bản vương lên tấm lông hồ ly trên giường thấp trong xe ngựa, điều chỉnh tốt tư thế cho cô bản vương sau đó lại an phận ngồi một bên. Nguyệt Hy mỉm cười nhìn tên đó:

“Cậu đã trở lại rồi, chuyện bên Hắc Long trại đã giải quyết xong chưa?”

Hắc Long trại là một doanh trại chuyên huấn luyện ám vệ mà Nguyệt Hy đã âm thầm thành lập, vì lực lượng ám vệ mà Tuyên đế đưa cho cô ấy đa số đều đã bị phái đến theo dõi quy tắc quan lại rồi cho nên cô ấy không thể không thành lập một lực lượng ám vệ riêng nếu muốn đưa đi khắp nơi, thật trùng hợp vì Ngân Liệt lúc trước cũng có một tổ chức như vậy, d↕ⓔn đ✩n lⓔ quy♪ đ☀n♫ nhưng sau lần bị tiêu diệt năm đó đã không còn mấy người.

Cho nên, Nguyệt Hy đã đề nghị Ngân Liệt lập lại một cái nữa trong lòng một ngọn núi tại thôn trang của cô ấy ở ngoại thành, gọi là Hắc Long trại, hơn một nửa thời gian Ngân Liệt đều dùng vào đó, chỉ có một phần nhỏ là để ở Thiết Phượng doanh còn một phần thời gian là dành cho cô ấy.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8