Bảo Nguyệt Công Chúa
Chương 66
Hàn Phi Tuyệt vẫn chưa trả lời, chỉ bình thản rót một cốc trà táo đỏ đưa cho nữ nhân ấy, thấy nữ nhân ấy cầm lấy nhấp một ngụm mới không nhanh không chậm mở miệng:
“Đã xong thưa chủ tử, tối nay tất cả sẽ có mặt tại Thiết Phượng doanh.”
Nguyệt Hy nghe vậy thì hài lòng khẽ gật đầu, sau đó mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Trong khoang xe ngựa rộng lớn xa hoa lúc này chỉ có duy nhất hai người, Nguyệt Hy nhắm mắt nằm trên giường mềm và Hàn Phi Tuyệt đang ngồi bên cạnh, từ lúc hai người vào trong xe ngựa, Tử Trúc liền biết điều ngồi ở bên ngoài với người đánh xe, dù sao người trong kinh thành đa phần đều rất hiểu biết, không ai có gan tùy tiện đánh giá xa giá của Bảo Nguyệt công chúa trừ khi chán sống rồi. Diễn đàn lê quý đôn.
Hắn lão phu ngồi an tĩnh một bên, ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn tiểu nhân nhi trên giường, mái tóc dài trơn bóng trải đều trên nền lông tuyết trắng rồi rơi xuống dưới, làn da trắng mịn như gốm sứ, hai má hồng hồng như cánh hoa anh đào, hai hàng mày lá liễu cong cong dường như có chút khó chịu mà nhíu lại, đôi mi cong dài vểnh lên, cái mũi nhỏ linh thẳng thẳng có chút hồng hồng vì tức giận, làn môi mỏng xinh hơi hé, dường như đang lẩm bẩm gì đó.
GÃ cười khẽ, vươn tay lấy cái chăn mỏng nhẹ nhàng đắp cho cô ấy, tất cả mệt mỏi sau bao ngày bôn ba không ngừng nghỉ giờ phút này cũng tự nhiên không cánh mà bay. Cô ấy là tất cả trong lòng gã bậy giờ, là người mà gã muốn dùng tất cả để che chở, bảo bọc, chỉ cần có thể khiển cô ấy vui vẻ, gã bằng lòng hi sinh tất cả.
Chỉ cần nữ nhân ấy cười, tên đó cũng sẽ thấy vui vẻ, nữ nhân ấy không vui, tên đó cũng khó chịu trong lòng, nữ nhân ấy uất ức, tên đó sẽ thay nữ nhân ấy tức giận, nữ nhân ấy tủi thân, tên đó sẽ đòi lại công bằng cho nữ nhân ấy, tuy nhiên, tất cả cảm xúc đó bình thường đều được giáu dưới một gương mặt lạnh lùng, ánh mắt bình tính không gợn sóng của tên đó, chỉ khi nhìn đến nữ nhân ấy, mới có thể lộ ra một chút nhu tình.
Thiết Phượng Doanh và vương phủ vốn cánh nhau gần nửa kinh thành, xe ngựa chạy chậm rãi tới gần một thời gian mới đến nơi. Suốt thời gian đó. Ánh mắt Hàn Phi tuyệt vẫn luôn lưu luyến không rới khỏi người Nguyệt Hy, dường như không nỡ rời khỏi cô ấy dù chỉ là một khắc. Xe ngựa chậm rãi dừng lại, lúc này tên đó mới không nhanh không chậm bế cả cô ấy lẫn chăn mỏng vào trong phủ, con đường này chỉ có duy nhất một nhà là vương phủ, đối diện đều là tường rào cho nên không hề sợ có người dòm ngó.
Hàn Phi Tuyệt thẳng đường bế cô bản vương vào trong, hạ nhân trên đường nhìn thầy đều biết điều cúi đầu, mặc dù quy đinh trong vương phủ không quá nghiêm ngặt nhưng những người được tuyển vào đều đã trải qua sàng lọc hết sức nghiêm ngặt, đều là những người biết điều và một lòng trung thành kính ngưỡng đối với chủ tử, vương phủ lại là một nới có trạch viện đặc biệt sạch sẽ chưa từng có chuyện thị phi, hạ nhận trong phủ đều mang tâm lí tránh xa đối với chuyện riêng của chủ tử, không ưa thích lắm mồm nhiều chuyện.
Vừa rẽ vào một ngã rẽ trong hoa viên đã gặp hai huynh đệ Thượng Quan Vũ Hiên đi tới, Thượng Quan Vũ Hiên nhìn thấy hắn đang bế Nguyệt Hy cũng không có quánhiều cảm xúc, chỉ khẽ nhíu mày, chuyện xảy ra mấy hôm nay hắn cũng tương đối rõ ràng cho nên kết quả này cũng không phải quá đáng ngạc nhiên. Sức khỏe Nguyetj Hy lại tương đối yếu nên hắn cũng đã quen với việc thỉnh thoảng thấy Hàn Phi Tuyệt bế muội muội trở về, chỉ là đối với đệ đệ nóng tính yêu muội muội như mạng quanh năm ở trong doanh trại thỉnh thoảng mới trở về này thì lại khác, quả nhiên:
“Này, ai cho phép cậu ôm muội muội lão phu như vậy hả?”
Thượng Quan Vũ Lạc vốn cực kì yêu thương tiểu muội này, vì quanh năm phải ở trong quân doanh khiến thời gian ở bên cạnh muội muội của hắn lão phu vô cùng cực ít ỏi đã khiến hắn lão phu rất bất mãn rồi, lại còn tên thằng nhóc không biết đã đươci muội muôi nhặt từ đâu về này, suốt ngày đi theo muội muội khiến hắn lão phu vô cùng cực chướng mắt nhưng vì sợ muội muội bảo bối tức giận nên mỗi lần ở trước mặt nàng lão phu đều không dám làm quá. Cá tính bồng bột sau mấy năm rèn luyện trong quan cũng đã bị mài dũa không ít, chỉ là cứ mỗi lần gặp chuyện liên quan đến Nguyệt Hy là lại nóng này hấp tấp như vậy.
Từ đầu đến cuối Hàn Phi Tuyệt đều giữ khuên mặt lạnh lùng của mình không đổi, nhìn Thượng Quan Vũ Lạc bế tiểu nhân nhi trong lòng đi trước lúc quay lưng còn khinh miệt liếc gã một cái, mặc dù có chút mất mát khi rới khỏi cô lão phu nhưng gã vẫn không hề có bất kì một biểu hiện nào, chỉ bình tĩnh theo sau. Đối với con người của gã, Thượng Quan Vũ Hiên vãn tương đối hài lòng, quăng cho gã một ánh mắt thông cảm vì đệ đệ vô lí hay ghen tuông nhà mình rồi quay lưng đi theo.
Nguyệt Hy đang mơ màng bỗng cảm giác được mình rơi vào một vòng tay khác, tuy không mạnh mẽ quen thuộc nhưng vẫn rất ấm áp, còn có mùi hương quen thuộc đã lâu không được ngửi thấy này nữa, là nhị ca.