Bất Án Sáo Lộ Xuất Bài
Chương 2: Cuộc sống hạnh phúc
Từ đó về sau, Đại Pháo cùng Nhị Dát gần như cả ngày dính vào nhau. Khiến rất nhiều nữ sinh yêu thích Đại Pháo đều không có cơ hội thân cận gã, hai người không dám công khai tình cảm của chính mình, biết rất nhiều người sẽ nghĩ đám người kia là yêu nghiệt, chỉ có thể yêu trong yên tĩnh, yêu trong tối không dám công khai.
Hai người ra ngoài trường ở, tìm một mái nhà tạm bợ để sống. Đó là một ngôi nhà không có cửa sổ, không có cửa chính, chỉ có cái hàng rào sắt bao quanh nhà, tên đó mỗi ngày đều từ hàng rào sắt chui ra, bởi vì lũ người kia không muốn bị người khác quấy rối. cũng từ đó, hai người bắt đầu cuộc sống ở chung. Nhị Dát làm cơm Đại Pháo đốn củi, Nhị Dát dệt vải Đại Pháo đi săn.
Kỳ thực Đại Pháo cũng không muốn làm việc chân tay, lũ người kia ngay từ đầu đã phân công công việc, Đại Pháo cứ nhất mực tranh việc nấu cơm, hắn nói khói dầu mỡ sẽ làm đen mặt Nhị Dát. Nhị Dát ngọt ngào khẽ gật đầu đáp ứng. Lũ người kia đi đến mấy sạp hàng bán ven đường mua thức ăn. Mua 10 quả cà, một giỏ cà chua, 5 cân trứng gà. Còn có 6 cái súp lơ. Nhị Dát oán trách Đại Pháo quá lãng phí, Đại Pháo lại nói đến thời điểm đó còn không chừng chưa đủ ăn ấy chứ.
Về đến nhà, Nhị Dát hạnh phúc ngồi ở trên ghế chờ Đại Pháo làm cơm, chỉ chốc lát tên đó nghe thấy được một luồng nồng đậm khí than, tên đó lập tức nghĩ tới việc phải mở cửa sổ ra, lại chợt nghĩ nhà cũng không có cửa sổ a. Tên đó vọt vào trong bếp, nhìn thấy Đại Pháo làm bánh màn thầu, không nói hai lời, cầm lấy bánh màn thầu như hàng rào sắt thẳng hướng ném tới, mới hai lần, hết thảy hàng rào sắt đều đứt đoạn.
Gió to ô ô thổi tới. Khí than nhanh chóng bị thổi tắt. Nhị Dát lúc này mới phát hiện Đại Pháo đang nằm trên đất, tên đó cuộn mình. Trong tay còn vẫn vững vàng nắm cái xẻng cùng chảo có cán. Tóc thẳng đã biến thành tóc quăn, còn có những giọt dầu tí tách rơi xuống.
Nhị Dát vô cùng cực đau lòng, nhưng hắn lão phu vẫn rất lý trí, hắn lão phu đem miệng mình nhắm ngay miệng Đại Pháo, bắt đầu làm nhịp thở nhân tạo. Mãi đến tận lúc đem cái bụng Đại Pháo thổi thành cái trống mới thôi, Đại Pháo lúc ấy mới chịu tỉnh lại.
Tỉnh lại Đại Pháo như một con Giao Long, bay lên hớn hở. Quơ cái xẻng cùng chảo có cán. Tiếp tục xào cái thứ đã đen sì sì không biết món đồ gì ở trong nồi. Miệng lẩm bẩm.” Oan ức tinh, còn không mau hiện ra nguyên hình. Cậu vốn là 10 cái cà hóa thân. Vì sao phải co lại uể oải như vậy. Oa ha ha ”
Nhị Dát nhìn thấy Đại Pháo bắt đầu sinh long hoạt hổ, đứng ở bên cạnh hớn hở nở nụ cười. GÃ nhìn Đại Pháo đứng ở trước kệ bếp, bóng người thon dài lượn lờ bên trong làn khói bếp phảng phất như một vị tiên nhân, cánh tay mạnh mẽ thuần thục khuấy động, trong nồi truyền đến một trận xào nấu cùng với âm thanh “Thử thử”, nghe vào trong tai Nhị Dát chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang.
TÊN ĐÓ như mê như say, tuy tên đó vẫn không nỡ lòng ly khai nhà bếp, nhưng vẫn quyết định quay lại ngồi ở trên ghế chờ đợi. Một mặt là bởi vì tên đó tin tưởng Đại Pháo, mặt khác bởi vì tên đó đứng ở đó mà trên người đã bị món ăn đang xào quăng xuống 23 nơi, trong đó còn không khách khí mà tiến vào trong miệng, Nhị Dát sợ chính mình ăn no trước rồi một lát không thể cùng Đại Pháo ăn bữa ăn hạnh phúc.
“thức ăn tới rồi đây ——” theo một tiếng thật thét to thật dài vang tới, Đại Pháo đem món ăn cùng chiếc lọ gia vị mang tới.
“thịt kho tàu!” trong cái tô to chỉ thấy những vật thể đen sì sì, Nhị Dát hưng phấn gắp lên, nhưng tất cả cà đều dính vào nhau, Đại Pháo không nói gì, chỉ chỉ cái bát bảo ngươi lão phu ăn, lão phu đã đều ăn no.
Nhị Dát tinh tế nhai, phát ra tiếng lanh lảnh cùng tiếng nói hồi hộp hồi hộp, Nhị Dát cười nói: “Đối phương còn mua xương sườn, tại sao không nói cho bản tọa, muốn cho người bản tọa kinh hỉ sao?” Nói xong còn không không ngại ngùng cúi thấp đầu xuống.
Đại Pháo oan uổng kêu to: “Không a, ta đây vừa nãy là xào cà a!”
GÃ cùng Nhị Dát đồng thời chạy vào nhà bếp, Nhị Dát nhanh chóng gần như thấy được nồi rau xào đã trở nên nhỏ nhoi mỏng manh trong suốt, gã nhất thời rõ ràng. GÃ quay đầu, sắc mặt biến màu xanh, toàn thân đều run rẩy kịch liệt.
Đại Pháo xưa nay không gặp hắn ta đây nộ hỏa công tâm như vậy, nhất thời cả người rối loạn, bận bịu đỡ lấy Nhị Dát, giúp hắn ta đây thuận khí.
Nhị Dát khóc thút thít nói: tại sao? Tại sao phải đối với bản vương như vậy? Coi như vì cho bản vương tu bổ cũng không có thể lãng phí như vậy a! Đối cậu như vậy không công bằng. Nồi là của hai người chúng bản vương, bản vương không muốn cậu làm thương tổn tới chính mình.”
Đại Pháo nhất thời rõ ràng, đem Nhị Dát ôm thật chặt vào trong lòng. Nửa ngày không nói ra được một câu.
Sau đó Đại Pháo lại từ trường học trộm một ống nghiệm nấu cơm, hai ống nghiệm nấu canh. Đương nhiên chỉ dựa vào điểm ấy đám người kia chắc chắn ăn không đủ no, Đại Pháo liền như hiến vật quý từ phía sau lưng biến ra món rau trộn súp lơ, trong tay chính là toàn bộ súp lơ, mặt trên rắc một ít muối, rưới nửa chén nước tương, bên trên bỏ thêm vài cọng hành lá với vài lát gừng. Đủ mọi màu sắc chẳng khác nào một cây thông noel. Ở trong mắt Nhị Dát đẹp đẽ không gì tả nổi.
Bữa cơm kia ăn xong miệng hai người đều biến thành màu đen, làm chúng rất thỏa mãn. Nhưng mà Nhị Dát cũng không để cho Đại Pháo làm cơm nữa, hắn bản vương nói Đại Pháo làm mỹ vị như vậy sẽ làm hư dạ dày chính mình, hắn bản vương sợ chính mình sẽ có thói quen ăn cơm của người khác, hắn bản vương sợ có một ngày Đại Pháo không còn nấu ăn cho hắn bản vương, hắn bản vương sợ thói quen sẽ hại chết chính mình. Đêm đó chúng lại triền miên một đêm, xem như Nhị Dát cảm ơn món ăn của Đại Pháo.
Nhị Dát phàm thường ở nhà đều luôn thích việc trang trí lại ngôi nhà của mình, nguyên bản gian nhà phàm thường u ám bị Nhị Dát hoá trang giống như một lễ đường, bốn tấm bàn trộm từ trường học về Đại Pháo dùng keo 502 dính vào nhau, mặt trên lên tấm thảo màu đỏ sẫm làm cái dường lớn, cái ga trải giường là đồ hồi môn của bà ngoại Đại Pháo khi kết hôn, sau đó bà ngoại chết, Đại Pháo c*̃ng không mang ga dường này đi đốt.
buổi tối Nhị Dát làm tổ ở trong lồng ngực Đại Pháo nói: “Đại Pháo ca ngươi bản vương thật xa hoa, nhà bản vương đều không có một tấm vải nối liền dài như vậy a.”Đầu giường có một cái ghế, đó chính là do Nhị Dát từ trường học trộm về, mặt trên đặt một cái đèn dầu diesel, mặt trên Nhị Dát chính tro rất nhiều ngôi sao nhỏdo chính mình gấp. bên canh đèn dầu, chính là bộ lễ phục của bà ngoại Đại Pháo được sắp xếp ngay ngắn. Bây giờ đó là Đại Pháo đưa cho Nhị Dát làm tín vật đính ước.
Đến mùa hè muỗi đặc biệt nhiều, buổi tối Đại Pháo gần như thức trắng đêm giúp Nhị Dát đuổi muỗi, có một ngày bị Nhị Dát phát hiện, chết sống không chịu để Đại Pháo hi sinh như vậy, Đại Pháo liền nói, chúng ta đây đem toàn thân đều tiến vào trong chăn, muỗi không phải không vào được sao?
Dứt lời hai người chúng cùng tiến vào trong chăn, trong chăn tối đen như mực, tiếng hít thở hai người giờ khắc nàhắn nghe thật rõ ràng, ở trong bóng tối, Đại Pháo hôn miệng Nhị Dát, hút lấy hút để. Cảm thấy thật là thơm ngọt. Sau đó liền không nhịn được vói tay xuống dưới, sau đó nữa các cậu biết chuyện gì xảy ra rồi. Bản vương cái gì cũng không nói.
Chờ đến chúng từ trong chăn thoát ra, đom đóm đã bay đi vào. Nhị Dát cảm giác suy yếu chăm chú nắm lấy quần áo Đại Pháo: ” ngươi bản tọa xem, đạo cao một thước ma cao một trượng, chúng bản tọa chui vào, những kia muỗi gần như đốt đèn lồng tìm chúng bản tọa kìa.”Ha ha” Đại Pháo cười cười Nhị Dát đáng yêu, nhéo mũi của tên đó, cười nói: “Thằng nhóc ngốc, đây không phải là muỗi, đó là những con nít mới sinh ra, không đốt người!”
Ở trong trường học, hai người giả dạng làm anh em tốt, chính là không thể cùng một chỗ, có một ít nữ sinh viết thư tình còn muốn Nhị Dát chuyển giao cho Đại Pháo, Nhị Dát đương nhiên sẽ không chuyển giao, gã còn tự mình viết thư từ chối gửi trở về. GÃ đem mình nói thành là Đại Pháo, nói mình có bệnh truyền nhiễm, người khác chỉ cần cùng mình quan hệ sẽ đại tiểu tiện không khống chế. Đại Pháo sau khi biết âm thầm lấy làm khác thường, cảm giác mình quả nhiên không có nhìn lầm người.
Ngày đó Đại Pháo buổi chiều tan học, phát hiện không gặp Nhị Dát, tên đó điên cuồng đi khắp nơi tìm tên đó, sau đó phát hiện Nhị Dát đang ở dưới một cái lều cũ kỹ, mặt đầy xanh tím ngồi chổm hổm ở đó, có một người thấp bé đứng bên cạnh tên đó đẩy xe công thức một, cách đó không xa có một người cao ráo vừa cường tráng vừa lạnh lùng nhìn đám người kia, Đại Pháo nhất thời rõ ràng, nhất định là cái người đẩy xe công thức một đánh Nhị Dát, to con bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt.
HẮN không nói hai lời, như mãnh hổ gần như vọt tới, ra sức cướp đi xe đạp, ném xuống đất phát rồ rồi điên cuồng mà đạp, dường như thấy đã hả giận, hắn vừa nhảy đến đầu xe, đem xe vặn xuống. Chân đạpmột phát khiến xe trượt một khoảng dài. Xe sọt, rổ đánh thành một mảnh, xe vòng thành cuốn. mọi việc xong xuôi. HẮN mới đau lòng chạy đến trước mặt Nhị Dát, vuốt mặt của hắn, ôn nhu nói: “Đừng sợ, lão phu đã giúp ngươi lão phu giáo huấn người kia.”
“Đối phương tại sao muốn phá xe của hắn, to con kia đánh bản tọa, hắn là lại khuyên hắn, hắn còn giúp bản tọa đấy!”
Nhìn thấy mình đánh sai người, Đại Pháo ngay lập tức gần như choáng váng, vội vàng xin lỗi, sau đó không quên duỗi ra ngón giữa, khiêu khích đối với người to con nói: “Nhìn thấy không, chiếc xe đạp này, đối phương phải nói là của đối phương. Như vậy đối phương đã chịu trừng phạt rồi, ha ha. . .”
Nói xong cũng cùng cười với Nhị Dát rồi dắt tay nhau đi. Người to con kia, chính là Dương Vĩ, đám người kia là lão đại của trường cao trung. Nhuộm tóc hết sức cá tính. Màu sắc từ trái hướng sang phải là: đỏ, cam, vàng, xanh, xanh tím, từ phải đi về phía trái là: xanh tím, cam, vàng, xanh nhạt, đỏ. GÃ thường thường cầm một cái dao phay ở ven trường học, tình cờ còn có thể điên cuồng múa kiếm một thời gian. Ngay cả lãnh đạo của trường đều kỵ gã mấy phần.
Tháng ngày cứ như vậy không mặn không nhạt trôi qua, đám người kia vẫn hưởng thụ, vẫn biết rõ sinh hoạt của nhau, tuy rằng không có ai chúc phúc đám người kia, nhưng đám người kia vẫn không thấy có gì phải thay đổi : không thèm khát, họ, chỉ cần có nhau là tốt rồi.
Ngày đó là lễ tình nhân, hai người cùng nhau ở nhà. Đám người kia đều cho đối phương một đóa hoa loa kèn đang nở rộ.
Nhị Dát nói: “Cậu chính là con rồng của bản vương, bản vương yêu cậu ỷ lại cậu.”
Đại Pháo nói: “Ngươi bản vương chính là con trùng của bản vương, bản vương sủng ngươi bản vương bảo vệ ngươi bản vương.”