Bất Án Sáo Lộ Xuất Bài
Chương 3: Miễn cưỡng thích ứng
Kỳ thi đị hcoj gần đến gần, hai người vì tương lai của đám người kia nên quá đỗi bận rộn, vào ngày thi đại học ngày ấy, Nhị Dát làm cho Đại Pháo một bàn ăn ngon, Nhị Dát lẻn đến trên đùi Đại Pháo, dúi đầu vào Đại Pháo làm nũng: Đại Pháo Đại Pháo ta đây hỏi cậu, không cần nhiều lời thề non hẹn biển, nếu cậu một ngày cất cách bay cao. Cậu có hay không đem ta đây vứt bỏ?”
Đại Pháo nhanh chóng giơ tay lên xin thề: ta đây nếu tương lai vứt bỏ đối phương, ta đây ngày hôm nay thi đại học đều không thuận lợi, tiêu chảy kéo đến mắt trợn trắng. Tương lai của ta đây trưởng thành sẽ không phàm thường. Không mang thai không có d*c v*ng “Được rồi, ta đây tin tưởng đối phương còn không được sao? Đừng nói những lời không may mắn, ăn cơm đi!”
Buổi chiều thi thi toán học, Đại Pháo mới vừa làm được một nửa, nhưng ở đang lúc lại muốn đi nhà vệ sinh, hắn ta đây ngẩng đầu ánh mắt chớp chớp nhìn giám thị lão sư, nói rõ tình huống của chính mình, lão sư từ lúc bắt đầu thi đã phát hiện ra đại soái ca, không nghĩ tới còn có cơ hội c*̀ng hắn ta đây nói chuyện.
Đại Pháo không có thời gian thưởng thức cái bản tính động vật mê gái của mình, liền hướng lão sư nói mình cũng đã muốn tụt quần rồi, nhanh cho bản vương đi tẩy rửa vệ sinh được không a?
Nữ lão sư vừa nghe thế mặt gần đỏ, liếc mắt đưa tình nói: “Liền không cho ngươi lão phu đi!”
Đại Pháo nói: “Đối phương không cho lão phu đi lão phu liền giải quyết ngay trong bao bây giờ.” Nói xong như mãnh hổ thả về núi rừng cứ thế xông ra ngoài. Đến WC lại điên cuồng tiêu chảy, tên đó cảm giác như muốn đem lục phủ ngũ tạng lôi ra ngoài.
Tên đó vì muốn giảm bớt áp lực của mình, ở WC r*n r* rồi dần hét lên thành tiếng để giảm bớt áp lực: “phân vướng vào ống quần, mồ hôi ướt đẫm tên đó phục, lão phu không biết đối phương là ai, nhưng lão phu biết đối phương vì ai mà đến a. thảm..
Bỗng nhiên gã nhớ tới buổi trưa hôm nay Nhị Dát nói với gã một câu: “Cậu học tập tốt như vậy, nhất định sẽ thi tốt hơn lão phu, nhất định có tiền đồ hơn lão phu, tương lai cậu còn muốn lão phu sao?”
Không thể, không phải là gã, Đại Pháo muốn đánh tiêu ý nghĩ của mình, chúng bản tọa yêu nhau như vậy, nhưng hình ảnh Nhị Dát cùng mình ăn cơm cứ hiện lên trước mắt.”Không ——! ! !” Đại Pháo ở WC thống khổ gào thét, cuối cùng bị thanh tra đi kiểm tra kéo ra ngoài.
Về đến nhà, Nhị Dát phát hiện sắc mặt Đại Pháo tái nhợt, muốn tiến lên dìu hắn, Đại Pháo không để ý đến hắn, hắn đem túi sách đặt ở trên ghế. Thẳng đi tới hàng rào sắt, thống khổ hát lên, tiếng động thống khổ quá đỗi. khiến người rơi lệ.
” phân vướng vào ống quần, mồ hôi ướt đẫm tên đó phục, ta đây không biết ngươi ta đây là ai, nhưng ta đây biết ngươi ta đây vì ai mà đến a.”
Nhị Dát khẽ thở dài một tiếng, nhảy nhảy nhót nhót đến trước mặt Đại Pháo, hỏi tên đó đến cùng là làm sao vậy? Làm sao về nhà lại hét như điên thế. Đại Pháo bi ai xoay người, hai mắt không có tiêu cự nhìn chằm chằm Nhị Dát, nước mũi chảy ra tên đó cũng không lau, rốt cục tên đó lấy dũng khí há miệng ra, nước mũi chảy vào trong miệng.
“Cậu buổi trưa hôm nay cho bản vương ăn cái gì?”
Nhị Dát buồn bực, hắn tại sao hỏi như vậy? Đại Pháo nói: “Đối phương có biết hay không ta đây ngày hôm nay vào thời điểm làm bài thi thì bị tiêu chảy đến mắt trợn trắng, tiền đồ của ta đây a, ta đây muốn mua máy giảm xóc a, tương lai của ta đây, ảo tưởng của chúng ta đây sẽ mua phòng gạch phòng đẹp a. Đối phương biết không? Ta đây muốn mua cho đối phương cái nhẫn đồng a, để đối phương không phải mang cái nhẫn hợp kim nhôm thau pha trộn như thế, cũng bởi vì đối phương, vì đối phương ích kỷ nên mọi thứ đều bị pha hủy rồi.’’
Nhị Dát nhanh chóng rõ ràng, nguyên lai hắn bản vương hoài nghi chính mình hạ độc, hắn bản vương thống khổ cực cùng nhìn Đại Pháo: “Lẽ nào bản vương còn không trọng yếu bằng phân ngâm trong người ngươi bản vương có phải hay không?”
Đại Pháo ngẫm lại cũng đúng, cũng không có phản bác.
Tên đó không nói gì khiến mặt Nhị Dát ngay lập tức trở nên giống trát phân, tên đó thống khổ lùi về sau, run rẩy vai, như một con la bị sét đánh trúng. Cuối cùng bị vướng vào cái thùng đựng gạo phía sau, tên đó không có đứng lên, tên đó hi vọng Đại Pháo có thể giống như trước đây sốt ruột nâng tên đó dậy, nhưng mà đợi nửa ngày đều không có. Nhị Dát nằm ở nơi đó nhắm mắt lại nghĩ về quá khứ của đám người kia, càng nghĩ càng thống khổ, cuối cùng tên đó tuyệt vọng, nằm trên đất ngủ. Chờ tên đó tỉnh lại cũng đã là sáng sớm ngày thứ hai, Đại Pháo đã sớm không còn bong dáng.
Sau đó kết quả thi đại học được thông báo, Đại Pháo chưa hề mở ra gần như đã nhét vào trong miệng. GÃ muốn đem tất cả những thứ này đều vững vàng ăn vào trong bụng. Sau đó tiêu hóa, tiêu hóa , hết rồi thanh xuân hoa nở hoa tàn, tiền đồ một hồi mùa xuân mộng.
Năm đó Nhị Dát đậu vào trường đại học hạng hai, nhưng vẫn là đi xa rồi, Đại Pháo lựa chọn nhập học, hai người mỗi người đi một ngả.
Ngày đó đám người kia đồng thời về tới phòng đã từng thuộc về đám người kia, rất nhiều hồi ức ở bên trong, ánh sáng vàng chiếu vào nơi này hiện lên vẻ đẹp nhu hòa, ghi chép năm tháng trôi qua của hai người.
“ngọn đèn dầu cậu đem đi đi! Đáng giá tiền nhất, cậu không cần cảm tạ lão phu, nhớ kỹ đến nơi đó hãy sống thật tốt” Đại Pháo trước tiên đánh phá lúng túng.
Nhị Dát khóc lóc mang cái đèn bỏ vào trong túi. Tên đó cẩn thận từng li từng tí một hỏi: dạ phục nãi nãi của cậu bản tọa có thể mang đi sao?”
Đại Pháo không hề nói gì, chỉ là yên lặng khẽ gật đầu một cái. Tên đó sợ chính mình nói thêm câu nữa sẽ gào khóc lên. Kết quả hai người gặp nhau trong tình huống như thế, cuối cùng ai cũng không níu giữ ai, cứ như vậy hai người ngược hướng nhau rồi đi.
Đi lần này chính là hơn 20 năm.
Sau đó Đại Pháo kết hôn cùng Lưu Phi Đao. Bởi vì Đại Pháo cảm thấy Lưu Phi Đao hình dáng giống nam. Lũ người kia sinh con trai. Gọi là Tiểu Lưu Phi Đao. Đại Pháo anh dũng cho hài tử theo họ mẹ, bởi vì khi đó ở rể được chính phủ trợ giúp, như vậy chính là Đại Pháo được gả cho Lưu Phi Đao.
Nhị Dát c*̃ng kết hôn, có điều vừa ly hôn, bởi vì vợ chê tên đó vô dụng, bởi quán tính tên đó từ sáng đến tối đều cho vợ tên đó ở phía trên. Một người phụ nữ làm sao có thể chịu đựng được chính mình luôn chủ động đây, như là người khác gả vào nhà vậy. Mà tên đó cũng không có thanh nhàn, bởi vì luôn bị Dương Vĩ quấy rầy. Dương Vĩ đem tên đó từ công nhân một xưởng in ấn biến thành một giáo viên chủ nhiệm trường đại học. Thế nhưng đánh đổi chính là Nhị Dát không thể cự tuyệt việc tên đó quấy rầy.
Trung Quốc sau hơn 20 năm biến hóa rất lớn, ngay cả Nhị Dát c*̃ng từ xe đạp đổi thành xe đạp điện. Dương Vĩ có một chiếc động cơ. Mỗi ngày ở trường học rầm rầm đạp, giẫm 50 mấy lần có thể nổ máy. Sau đó khởi động, cuốn lên một đống cát bụi mù mịt, khói bay đầy trời , đem bóng người Dương Vĩ dần trôi xa.