Bát Nhã Thần Chưởng
Chương 17: Đại biến ở chùa Thiếu Lâm
Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân gia tăng cước lực nhằm núi Thiếu Lâm thẳng tiến. Chu Cẩm Sơn trong lòng cứ băn khoăn không hiểu lão già cao ốm Phó giáo chủ của Thanh Long bang là nhân vật nào. Lão từ đầu đến cuối không hề ra tay chỉ đứng sau đốc thúc thuộc hạ. Tên đó nói với Lưu Lệ Quân :
– Tiểu muội có thấy lạ lùng không? Lão Phó giáo chủ ấy! Có thể là ai nhỉ?
– Tiểu muội cũng chẳng đoán ra được! Không thấy lão ra tay thì làm sao phanh phui được môn hộ của lão…
– Lần này, bọn Thanh Long bang huy động một lưc lượng lớn như vậy chắc là có một âm mưu gì đây! Nhưng thủy chung chúng lão phu vẫn chưa biết được Giáo chủ của chúng là ai…
– Theo như giang hồ đồn đại, thì lão là Từ Quốc Đạt, đệ đệ của Thái Ất chân nhân, không hiểu có đúng không?
– Có thể là vậy! – Chu Cẩm Sơn nói – Năm xưa, lúc hắn cướp một phần của bí kíp Phổ Hiền đại sư phóng chưởng còn để lại một mảnh áo…
Hai người vừa đi vừa trò truyện, thoắt đã đến tối liền tìm một chỗ đất bằng phẳng trong rừng để ngủ tạm qua đêm. Chu Cẩm Sơn nhặt lá khô rắt xuống cho Lưu Lệ Quân nằm, còn hắn thì nằm dịch ra xa một chút… Lưu Lệ Quân mơ màng nói :
– Tiểu huynh, còn nhớ lần trước.
– Phải – Chu Cẩm Sơn đáp – Đã lâu chúng lão phu mới lại được đi với nhau…
Tên đó nói nhưng trong lòng bỗng nhớ Vương Sở Hồng, bất giác gã sờ tay lên má rồi lẩm bẩm :
– Kỷ niệm lúc luyện kiếm…
Lưu Lệ Quân, thấy hắn thì thầm gì đó liền hỏi :
– Chu ca, anh đang nghĩ tới ai đấy?
Rồi như chợt nhớ ra điều gì đí, ả nói :
– Phải rồi, muội biết huynh đang nghĩ tới một người…
– Muội đừng nói bậy! – Chu Cẩm Sơn nói át đi.
– Huynh đừng tự dối lòng… Muội biết mà! – Lưu Lệ Quân nói giọng hờn dỗi.
– Tiểu muội mồ côi thì làm gì có thể….
– Tiểu huynh đừng có nói dối muội nữa! Muội đã gặp gã rồi.
– Gặp ai! Có phải Vương… – Chu Cẩm Sơn buột miệng nói.
– Thấy chưa, dấu đầu hở đuôi, là Vương Sở Hồng, tiểu muội muội của huynh có phải không?
– Đúng rồi! Trước kia hồi còn ở Thần Quyền môn, Vương cô gái là muội muội của tiểu huynh song là con gái của sư phụ – TÊN ĐÓ nói câu này có vẻ đau đớn – Lão phu và Vương cô gái hồi nhỏ có thân thiết thật nhưng…..
– Nhưng lào sao? – Lưu Lệ Quân hỏi.
– Nhưng chỉ là… tình đồng môn vậy thôi!… Vương cô gái xuất thân danh giá… còn tiểu huynh chỉ là một cô nhi…
– Chu ca! – Lưu Lệ Quân thốt lên âu yếm – Chu ca đừng có buồn nữa, tiểu muội không lẽ….. không làm cho Chu ca vui lên được hay sao?
– Tiểu huynh rất vui khi có muội bên cạnh – Chu Cẩm Sơn thành thật nói. – Nhưng muội hãy kể cho huynh nghe chuyện gặp Vương thiếu nữ như thế nào đi.
– À! Sau khi muội lên khỏi Ngọc Long sơn, tiểu muội mới vào một thị trấn tới một phạn đ**m kiếm cái gì ăn vì lúc ấy đang đói bụng. Đang ăn thì bỗng thấy một đôi nam nữ thanh niên bước vào ngồi ngay bên cạnh.
Chu Cẩm Sơn buồn rầu nghĩ :
– “Thì ra Vương muội lại đi với Cao Thiên Thái”.
– Rồi sao nữa! – Chu Cẩm Sơn gặng hỏi.
– Thoạt đầu tiểu muội cũng chẳng để ý gì đến họ vì thấy cũng chẳng có liên quan gì đến mình cả. Song một lúc sau muội bỗng chú ý lắng nghe xem họ nói chuyện gì vì thấy tiểu thiếu nữ đó nhắc đến tên tiểu huynh….
– Nhắc đến tên mình? – Chu Cẩm Sơn nghĩ thầm – Thì ra Vương muội vẫn còn nhớ đến ta đây…
– “Muội nghe thấy vị cô gái đó nói.
– Cao huynh, nghe đồn thì võ công của Chu Cẩm Sơn bây giờ cao lắm, hắn đã luyện được…
– Lão phu chẳng tin – HẮN họ Cao lên tiếng – Thằng lõi đó, lão phu mà gặp thì….
– Sao ca ca lại nói thế! Thầy sai chúng ta đây tìm gã là có gã tốt, lão nhân gia đã tha thứ…
– Cũng là tại tiểu muội thôi! Cứ nói tốt cho tên đó….
– Vì sao lại tại muội! Chu huynh là một người tốt…
– Muội còn gọi hắn là Chu huynh nữa hay sao? Hiện nay gã vẫn chỉ là một tên phản đồ bị đuổi khỏi Thần Quyền môn. Chỉ khi nào sư phụ chính thức….
Hai người nói tới đây tĩnh lặng không nói thêm gì nữa. Một lát sau vị cô gái kia nói :
– Sư ca, hay là chúng bản tọa chia làm hai ngã tìm tên đó thì dễ hơn là đi chung hai người thế này, huynh nghĩ sao?
– Không được! – HẮN họ Cao lạnh lùng nói – Khi ra đi sư phụ có dặn hai chúng bản tọa phải đi cùng nhau! Vì thế! – HẮN kéo dài dọng ra – Cao Thiên Thái này không để Vương Sở Hồng tiểu muội đi một mình được.
Sau đó họ đứng dậy trả tiền bước ra, tiểu muội mới để ý tới thiếu nữ họ Vương ấy…. Cô ta đây…. cô… ta đây thật là xinh đẹp… xem ra qua tiếng động thì có vẻ quan tâm đến huynh lắm đấy….”
Chu Cẩm Sơn khẽ thở dài, gã nói :
– Lưu muội, dù sư phụ có tha thứ cho lão phu, dù Vương cô gái có quan tâm đến lão phu thì chuyện đó cũng chẳng ích gì….
– Sao vậy? – Lưu Lệ Quân ngạc nhiên hỏi.
– Thì muội cũng biết rồi đó. Chính gia gia tiểu muội đã nói ra, Vương Nhất Minh là kẻ địch không đội trời chung của tiểu ca…. Việc hắn tha thứ cho tiểu ca thực ra chỉ là một ngụy kế…. Không hiểu lão có toan tính gì đây?
Lưu Lệ Quân thấy Chu Cẩm Sơn nói mới sực nghĩ ra. Dù Chu Cẩm Sơn có quyến luyến vị tiểu thiếu nữ kia đi chăng nữa cũng chẳng ăn thua gì cả vì Vương Nhất Minh chính là kẻ đã giết song thân của Chu Cẩm Sơn. Nghĩ thế nên Lưu Lệ Quân yên tâm phần nào. Ả nói :
– Chu ca! Lên Thiếu Lâm xong rồi, chúng ta đây hãy tới Thần Quyền môn hỏi cho ra lẽ.
– Đúng vậy! – Chu Cẩm Sơn khẽ gật đầu…
– Trả xong mối thù… hai người thế này, huynh nghĩ sao?
– Nhưng! – Lưu Lệ Quân bỗng hỏi – Nếu đúng lão Vương Nhất Minh là kẻ giết hại song thân của huynh, huynh dám giết lão không?
Câu hỏi này làm Chu Cẩm Sơn chủ động trong lòng…. Nếu tên đó ra tay thì thật đau lòng biết bao! Chu Cẩm Sơn còn đang phân vân không biết trả lời sao thì Lưu Lệ Quân đã nói :
– Chu huynh không dám phải không. Bởi vì…… bởi vì… còn Vương cô gái….
– Nếu huynh không làm thì sẽ mang tội bất hiếu với cha mẹ, còn mặt mũi nào đứng trong trời đất…. Dù Vưong cô gái thế nào….
Thấy giọng Chu Cẩm Sơn lộ vẻ đau thương, Lưu Lệ Quân vội nói :
– Tiểu huynh, đừng giận tiểu muội đã nói chuyện không vui nhé. Chẳng qua là….
– Huynh không giận đâu!- Chu Cẩm Sơn nói – Lưu muội bây giờ là người thân thiết nhất của tiểu huynh rồi… Thôi… chúng ta đây đi ngủ, mai lấy sức còn đi sớm…
* * * * *
Sáng hôm sau, Chu Cẩm Sơn đánh thức Lưu Lệ Quân dậy vì qua một ngày căng thẳng Lưu Lệ Quân mệt mỏi quá sức nên ngủ thiếp đi…. Hai người cứ nhắm hướng Tây thẳng tiến, lúc chiều tối thì thấy núi Thiếu Thất trước mặt. Chu Cẩm Sơn nói với Lưu Lệ Quân :
– Tiểu muội, chúng ta đây tới nơi rồi… Hãy lên núi mau…
Hai người thi triển khinh công tuyệt đỉnh chạy như bay, thấy bên trong đèn đuốc sáng choang thì lấy làm lạ. Chu Cẩm Sơn khẽ nói :
– Tiểu muội, đêm tối rồi mà sao chùa Thiếu Lâm có vẻ như có việc gì đó quái dị.
Tên đó toan nói rồi bỗng thò tay bấm Lưu Lệ Quân ra hiệu tĩnh lặng.
Quả nhiên Lưu Lệ Quân nhìn thấy từ phía xa có hai bóng đen cũng đang thi triển thuật phi hành lên núi. Căn cứ vào thân pháp của hai bóng đen mà suy đoán thì hẳn chúng cũng vào loại cao thủ. Chu Cẩm Sơn nói thật khẽ với Lưu Lệ Quân :
– Tiểu muội, chúng lão phu rượt theo hắn đi.
Chẳng mấy chốc Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân đã đuổi kịp hai bóng đen.
Chu Cẩm Sơn luôn luôn giữ một khoảng cách yên ổn đề phòng chúng phát hiện.
Hai hắn này củng tỏ ra khá thận trọng. Thỉnh thoảng chúng lại ngoái đầu lại để kiểm tra xem có ai theo dõi không.Những lúc ấy Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân lại ngồi thụp xuống sau những tảng đá nên chúng không thể phát giác được.
Chạy gần đến chùa, hai bóng đen bỗng dừng lại không đi nữa. Lưu Lệ Quân nói :
– Chu huynh, hình như chúng không có ý định vào chùa thì phải…. Chúng định chờ ai đó.
– Đúng thế! Chúng bản vương tiến lại gần nghe xem chúng nói gì đi? – Chu Cẩm Sơn trả lời.
Hai người khéo léo lần theo những mỏm đá, tiến lại phía sau hai tên lạ mặt. Cách chừng ba trượng Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân dừng lại. Nên biết rằng với nội lực của Chu Cẩm Sơn hiện thời, những tiếng động dù khẽ đến đâu tên đó cũng có thể nghe rõ mồm một.
Một lúc sau! Chu Cẩm Sơn nghe thấy một trong hai tên nói :
– Này! Lý huynh chúng ta đây cứ ở đây chờ hay là vào bên trong?
– Đối phương không nghe Giáo chủ dặn hay sao? Vào lỡ bị phát hiện thì hư việc….
– Nhưng đệ thấy sốt ruột quá! Mình vào coi một chút – Hắn kia nói – Hơn nữa Giáo chủ chỉ căn dặn huynh thôi!
– Ngươi ta đây có biết trái lệnh sẽ bị xử thế nào không? Để ta đây nói cho mà nghe.
– Thôi… Thôi…. – Tên đó kia vội vã nói – Đệ biết rồi, chỉ cần nói cũng đủ ghê cả người….
– Biết vậy là tốt – TÊN ĐÓ kia nói – Phải kiên nhẫn.
– Nhưng…. chúng ta đây chờ cái gì ở đây mới được chứ? Đệ cùng đi với huynh mà chẳng biết gì cả… Không hiểu ở bên trong….
– Đối phương quá tò mò đấy! – HẮN kia lên tiếng – Thậm chí bản vương cũng không biết chuyện gì đang xảy ra trong đó nữa…
– Thế thì…. làm thế nào, mà….
– Đồ ngu! Giáo chủ dặn chỉ khi thấy phía Tây có lá cờ màu xanh treo lên là về báo! Nhiệm vụ của chúng bản vương chỉ có bấy nhiêu thôi… Hiểu chưa?
Chu Cẩm Sơn giật mình :
– Thì ra trong chùa có nội gián. Không hiểu chúng âm mưu gì đây!
HẮN ghé vào tai Lưu Lệ Quân nói :
– Này tiểu muội, bọn này cũng chẳng có gì hơn đâu! Chúng bản tọa lên khống chế chúng rồi vào chùa gấp, may ra có thể phá được âm mưu của chúng…
Lưu Lệ Quân gật đâu, hai người nhẹ nhàng tiến lại chỗ hai tên đại hán đang núp. Chu Cẩm Sơn như một con én điểm nhẹ chân xuống đất bay vụt lên sau lưng hai tên đại hán sử dụng chiêu thứ hai trong Bát Môn Cầm Nã thủ pháp là Nhập Lợi Môn, hai tay tóm vào cổ hai tên đại hán. Hai tên này chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì huyệt “Phong Cương” sau mang tai đã bị điểm trúng, cổ họng cứng ngắc không xoay trở được. Chu Cẩm Sơn nói với chúng :
– Đừng có cục cựa chỉ càng thêm khổ đau, ba tiếng sau huyệt đạo sẽ tự giải khai.
Chu Cẩm Sơn cùng Lưu Lệ Quân nhẹ nhàng tiến về phía cổng chùa đóng kín. Hai người nhảy lên mái điện đi thoăn thoắt vào trong. GÃ nhìn thấy ở mé Tây nơi Đại Hùng bửu điện đèn đuốc sáng choang thì kéo Lưu Lệ Quân tới đó.
HẮN cùng Lưu Lệ Quân khẽ kéo một viên ngói, dùng chiêu thức Bích Hổ Du Tường treo mình rồi cúi đầu ngó xuống.
Cảnh tượng nhìn thấy bên dưới khiến tên đó giật mình. Khoảng hai chục nhà sư mặc áo cà sa màu vàng đứng xếp thành hàng ngang, nét mặt tỏ ra nghiêm trọng.
Phía dưới, một nhà sư đứng trên một cái bục xây bằng đá, Chu Cẩm Sơn nhận ra lão là Phương Lâm đại sư, lão chấp hai tay trước ngực cất giọng trầm trầm nói :
– Các sư ca đệ! Hôm nay chúng bản tọa phải tập trung vào giờ này vì có một việc rất quan trọng…
Lão ngừng lại một lát, đưa cặp mắt đảo một vòng xung quanh rồi nói tiếp :
– Chưởng môn ca ca lúc này thương thế rất trầm trọng, lão phu đã tùm mọi cách song vẫn không có cách nào làm cho bệnh tình thuyên giảm. Chưởng lực cẩu tên thằng nhóc đó quả thật lợi hại… Không ngờ gã đã luyện được Bát Nhã thần chưởng…
Lưu Lệ Quân nói khẽ vào tai Chu Cẩm Sơn :
– Thì ra lão nói Chu ca, tại sao chu ca lại…
Chu Cẩm Sơn không tiện giải thích. Hắn bấm mạnh vào tay Lưu Lệ Quân ra hiệu đừng nói nữa. Lại nghe Phương Lâm đại sư nói tiếp :
– Tình trạng này ta đây e rằng sức khỏe của Bất Nghi sư ca rất khó mà hồi phục, mà tình hình lại đang rất khẩn trương…. Mới đây Thanh Long bang có gởi đến chùa một lá thư đe dọa sẽ tiêu hủy Thiếu Lâm tự trong nay mai…. Lại thêm một lá thư của tên tiểu tặc Chu Cẩm Sơn gởi đến nữa, lời lẽ đe dọa….
Lão nói xong rút trong túi ra hai lá thư rồi giơ cao cho mọi người coi….
Chu Cẩm Sơn tức giận khôn tả, không ngờ bọn Thanh Long bang lại xảo quyệt đến thế. Bỗng nghe một vị sư lên tiến :
– TIểu tặc Chu Cẩm Sơn không ngờ lại lộng hành đến thế! Võ công của gã cao siêu như vậy thì chúng ta đây đối phó làm sao?
– Kể ra thì nếu Bất Nghi chưởng môn không bị nội thương thì… – Phương Lâm đại sư chậm rãi nói – Thì việc đối phó với tên tiểu gia hỏa đó cũng chẳng khó khăn gì mấy? Nhưng…. Bất Nghi….
Phương Lâm nói đến đây rồi ngừng lại thở dài một tiếng. Không khí trong Đại Hùng bửu điện trầm hẳn xuống. Rồi một nhà sư nói :
– Theo ý sư ca, việc này nên giải quyết thế nào?
– Thật là khó nói – Phương Lâm đại sư ngập ngừng – Việc cấp bách thế này mà không có ai đứng ra chủ trương thì…
– Có phải ý sư hynh muốn có người tạm thời thay thế Chưởng môn sư ca chấp chưởng công việc….
– Phải – Phương Lâm trầm tiếng nói – Tuy nhiên việc này có nhiều vấn đề rất tế nhị…. ta đây e…..
– Việc này không thể cứ như thông lệ được – Một nhà sư người ốm nhách nước da vàng uống nói, lão là Tuệ Chân, là nhà sư có vị trí thứ ba trong chùa – Chúng bản vương nên vào xin thỉnh thị Chưởng môn.
– Không được, Chưởng môn đang bị nội thương lại có nghiêm lệnh không cho ai được gặp…. chúng bản tọa không nên vào nhiều người sợ kinh động đến Chưởng môn….
– Nếu vậy thì đành chịu bó tay sao? – Tuệ Chân nói – Ở đây ca ca đứng vị tri thứ hai chỉ sau có Chưởng môn thôi…. Hay là ca ca…
– Không được! – Phương Lâm đại sư nói – Việc này rất hệ trọng không những từ nay mà về sau nữa không thể làm việc tùy tiện như vậy…. Việc ca ca trao quyền cho ai theo ta đây việc đó không quan trọng. Cái chính là phải đích thân Chưởng môn quyết định… Điều đó cũng có nghỉa là người thay thế phải có ấn tín Chưởng môn trong tay.
– Theo ý bản vương, các sư đệ muội hãy tạm thời chờ ở đây, để bản vương vào xem Chưởng môn thế nào đã….
Phương Lâm nói xong quay mình đi vào trong. Ở trên, Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân quyết định đi theo lão. Chu Cẩm Sơn thấy một gian phòng nhỏ phía tây còn le lói ánh đèn, liền cùng Lưu Lệ Quân chuyền từ mái điện này sang mái điện khác đi tới.
Phương Lâm đâu có hay biết gì. Lão đẩy cửa căn phòng rồi bước vào.
Chu Cẩm Sơn suýt kêu lên vì ngạc nhiên. Trên một chiếc bục bằng đá. Bất Nghi đại sư đang ngồi xếp bằng cặp mắt nhắm nghiền. GÃ không thể nào tin được rằng cái thân hình tiều tụy võ vàng kia lại là Bất Nghi đại sư, Chưởng môn một phái võ lớn nhất, võ công vào hạng thượng thừa… GÃ ngạc nhiên nghĩ thầm :
– “Lần trước, tuy Bất Nghi bị trúng chưởng lực của mình song đại sư cũng dùng Đạt Ma công hộ thân, tuy có bị nội thương chút nhưng làm gì đến nông nổi này? Hơn nữa võ công đại sư đâu phải phàm thường, việc khôi phục công lực đâu có khó khăn gì?”
Chu Cẩm Sơn đã gặp Bất Nghi rồi nên rất kính trọng lão. Lão tính tình nhân hậu lại cả tin nên….
Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân trong lòng hồi hộp theo dõi mọi hành vi cử chỉ của Phương Lâm phía dưới. Tên đó thấy Phương Lâm cẩn thận khép cánh cửa đằng sau lại rồi tiến đến chỗ Bất Nghi đại sư. Bất Nghi đại sư cặp mắt nhắm nghiền dường như không biết gì đến xung quanh.
Phương Lâm ngồi xuống bên cạnh lão, khẽ nói :
– Bất Nghi ca ca, nghe đệ nói đây.
Bất Nghi không trả lời, Chu Cẩm Sơn có cảm giác như lão chỉ là một xác chết không hồn. Phương Lâm nói tiếp :
– Ca ca! Việc đã cấp bách tới này mà ca ca không có quyết định sao? Việc an nguy của bao nhiêu môn sinh, thanh danh của Thiếu Lâm hàng ngàn năm nay?… Không lẽ không làm cho ca ca động tâm, mấy tháng trời, đệ hết lòng thay thuốc cho ca ca đâu phải là không tận tâm, song ý trời đã định……
Phương Lâm nói xong lại chiếc bàn rót ra một ly nước rồi bưng lại đưa tới trước mặt Bất Nghi :
– Ca ca, uống chén thuốc này đi đã.
– Bản tọa không uống nữa đâu! – Bất Nghi đại sư bỗng trả lời.
– Sư ca không tin tưởng hay sao? Hay là sư ca sợ…
– Bản vương còn gì nữa phải sợ? – Bất Nghi nói, cặp môi khô héo bỗng khẽ cười. – Con đường bản vương đã chọn, cấp bậc bản vương đang theo thật là tuyệt vời còn muốn gì hơn nữa?
– Thế tại sao sư ca?
– Cậu muốn gì ở bản tọa, bản tọa chẳng có gì cho cậu cả. Giờ đây bản tọa chẳng cón oán hận với bất cứ ai bởi vì đã thấu triệt được lẽ sinh tử luân hồi nên mọi oán hận, bản tọa đâu có để trong lòng… Cậu cứ yên tâm! Nhưng cậu hãy thú nhận trước mặt bản tọa thôi. Có phải cậu đã…. đầu độc bản tọa không?
Chu Cẩm Sơn lạnh toát cả người không ngờ sự việc lại diễn biến như thế.
Thì ra Phương Lâm lần trước ở đại hội Cái bang ở Kim Sơn trấn lão không bị trúng độc là vậy!
Phương Lâm thấy Bất Nghi hỏi câu đó, lão không hề đổi sắc mặt trả lời thật khẽ :
– Ca ca đã tha thứ cho tiểu đệ thì tiểu đệ đâu dám chối. Điều đó quả có thật…. song cũng vì…. đại cuộc mà thôi……
– Vì đại cuộc? – Bất Nghi đại sư nhếch mép cười nhạt – Vậy ta đây cám ơn đối phương, trước kia ta đây cứ nghĩ đối phương tham lam chức vị Chưởng môn!
– Sư ca hiểu cho đệ thì đệ hết sức sung sướng – Phương Lâm vội vã nói – Sư ca tuy võ công vao hơn đệ nhưng lại thiếu quả quyết vì thế từ lúc sư ca lên nhận chức Chưởng môn, thanh thế của Thiếu Lâm bản tọa càng ngày càng giảm xuốn, bị giới võ lâm khinh thường. Nếu như sư ca chịu đưa ấn nhường cho đệ, lại truyền thụ khẩu quyết Đạt Ma công, đệ hứa sẽ…
– Thôi đủ rồi! Cậu đừng làm bản tọa thêm mệt mỏi nữa! – Bất Nghi điềm đạm nói – Cậu nói qua nói lại chẳng qua chỉ vì “mình” mà thôi, cậu tu luyện kỵ nhất là sân si, cậu chẳng hiểu rõ hai chữ “Vô ngã” là gì rối chứ?
– Ca ca lại thuyết giảng đạo lý cho đệ nghe rồi – Phương Lâm kiên nhẫn nói – Nếu ca ca thích đạo lý thì đệ nói đạo lý cho mà nghe! Ca ca nói không tham quyền uy sao vẫn khăng khăng giữ lấy chức Chưởng môn mà không chịu truyền người khác. Phải chăng đấy là không “Tham”!
– Bản vương không cần cái chức Chưởng môn – Bất Nghi ôn tồn nói – Ngươi bản vương đã hiểu lầm bản vương rồi, đó chỉ vì bản vương làm theo di huấn của sư tôn….
Lão nói rồi lấy trong người ra một cuộn giấy đã vàng ố rồi đưa cho Phương Lâm, rồi nói tiếp :
– Ngươi bản vương hãy đọc đi!
Phương Lâm mở tờ giấy ra coi thấy có mấy hàng chữ :
“Lưu di môn đồ (để lại cho môn đồ).
Bản vương Pháp Tương thiền sư trước lúc được về với Phật Tổ có mấy dòng cho các môn đồ được biết. Bất Nghi sẽ thay bản vương nắm quyền Chưởng môn, chấn chỉnh môn quy. Hoằng dương Phật pháp, ngõ hầu làm cho Thiếu Lâm ngày càng rạng rỡ. Tất cả các môn đồ phải tuân theo di huấn này!
Pháp Tướng thiền sư”.
Phương Lâm đọc xong gập tờ giấy lại rồi cười nhạt :
– Cái này ai cũng biết rồi, sư ca đưa cho đệ xem làm gì? Tại sao bây giờ sư ca không noi theo sư phụ mà làm thế, truyền lại chức Chưởng môn cho đệ có phải hay không? Đệ xin hứa, bảo toàn sinh mạng cho sư ca…
– Bảo toàn sinh mạng cho bản vương!
Bất Nghi đại sư bỗng nhiên mở to đôi mắt ra. Chu Cẩm Sơn thấy trong cặp mắt lờ đờ vô hồn của đại sư chợt lóe lên một tia thần quang rồi vụt tắt.
Bất Nghi nói :
– Được! Ta đây sẽ làm theo lời đối phương!
Phương Lâm hớn hở nói :
– Cám ơn ca ca, vậy ấn Chưởng môn đâu?
– Ngươi lão phu đừng vội mừng! Ấn tín không phải trao cho ngươi lão phu đâu! Mà là cho Tuệ Chân!
– Tuệ Chân! – Phương Lâm tức giận nhắc lại – Võ công tên đó sao bằng đệ?
– Đúng. Võ công gã không bằng cậu nhưng tâm địa của cậu hiểm ác như vậy. Bản tọa nỡ lòng nào phụ lòng tiên sư ủy thác mà truyền thụ võ công cho cậu…. Cậu hãy gọi Tuệ Chân vào đây cho bản tọa…
– Được lắm.
Phương Lâm cười gằn. Giọng lão trở nên độc ác :
– Ca ca không trao ấn Chưởng môn cho đệ thì đệ cũng chẳng cần…. Đó là tại ca ca buộc đệ phải dùng thủ đoạn. Bây giờ đệ sẽ cho ca ca uống một loại thuốc khiến tâm thần mê man không nói được sau đó truyền cho Tuệ Chân vào đây. Đệ sẽ phóng chưởng giết gã rồi vu cho gã định giết ca ca và đệ để cướp ngôi Chưởng môn. Việc đó thì chỉ có ba người chúng bản tọa biết… Ca ca thử nói xem, các môn đồ khác sẽ tin ai? Tin gã hay tin đệ?
– Cậu…. Cậu…… – Bất Nghi đại sư giận không nói nên lời – Cậu dám làm chuyện đó sao?
– Tại sao không? – Phương Lâm đắc ý – Nếu sư ca muốn sư đệ muội yêu quí của mình bị chết thảm thì cứ việc làm theo ý mình…. Còn nếu……
Bất Nghi đại sư tĩnh lặng không nói gì. Một lát sau, lão khẽ nói :
– Thôi được bản vương bằng lòng làm theo ý cậu! Nhưng với một điều kiện!
– Được! Được! – Phương Lâm vui sướng nói – Điều kiện gì ca ca cứ nói ra, đệ sẵn sàng làm theo ý muốn của ca ca…
Lưu Lệ Quân nóng ruột hết sức. Ả khẽ thì thầm vào tai Chu Cẩm Sơn :
– Chu ca, chúng bản vương xuống hỗ trợ cho Bất Nghi đại sư đi!
– Không được đâu! Để xem Phương Lâm giở trò gì đã, hơn nữa mình đang bị mọi người hiểu lầm, nhảy xuống lão sẽ vu cho mình là ám toán Chưởng môn thì cãi làm sao cho lại….
Lưu Lệ Quân im ắng không nói gì nữa. Cô nghe tiếng Bất Nghi nói :
– Ngươi bản vương hãy đưa bản vương thuốc giải tạm phục hồi công lực thì bản vương mới có thể truyền thụ khẩu quyết cho ngươi bản vương được.
– Cái đó thì dễ thôi! Nhưng sư ca nên nhớ rằng công lực chỉ có phục hồi được một phần rất nhỏ thôi, muốn phục hồi hoàn toàn phải có thời gian. Nếu sư ca định giở trò với đệ thì không xong đâu!
Phương Lâm nói, đoạn móc trong bao ra một gói thuốc bột màu xanh.
Lão đổ gói thuốc vào trong một ly nước, ngay lập tức ly nước sùi bọt lên như nước sôi vậy. Lão lắc lắc cho thuốc tan đều rồi hai tay đưa lên làm bộ cung kính :
– Ca ca, thuốc đây!
Bất Nghi đại sư đưa tay đỡ lấy chén thuốc. Lão đưa lên miệng rồi làm một hơi cạn sạch. Phương Lâm mỉm cười nói – Sư ca đúng là Bất Nghi, thật quả không sai! Đệ vô cùng cực khâm phục.
Bất Nghi nhắm mắt lại ngồi dưỡng thần. Chỉ trong khoảnh khắc, đỉnh đầu của nhà sư xuất hiện một làn khói trắng. Bất Nghi mở mắt ra nói :
– Thuốc của đệ đệ thật là tuyệt vời, bản vương cảm thấy khoan khoái trong người, dường như chất độc đã tiêu tan hết. Đối phương hãy thò tay vào cái bình bông đi!
Phương Lâm làm theo lời. Lão thò tay vào trong thấy một vật hình vuông thì cả mừng lấy ngay ra rồi reo lên :
– Đúng đây rồi! Đúng đây rồi! Ấn tín Chưởng môn, sư ca tài thật, giấu chỗ này ngay trước mặt đệ mà đệ kiếm mãi không ra… Đa tạ sư ca. Đa tạ sư ca!
Lão liến thoắng cám ơn Bất Nghi lia lịa Bất Nghi nói :
– Còn bây giờ, dưới cái sập bằng đá dưới chân bản tọa ngồi.
Phương Lâm đâu có nghi ngờ gì. Lão tưởng thật cúi xuống thò tay vào song chẳng thấy gì cả. Lão còn đang ngơ ngác bỗng tay phải Bất Nghi đại sư vươn ra. Lão thu hết tàn lực vỗ vào lưng Phương Lâm một cái. Trông cái vỗ thật nhẹ nhàng song thật ra Bất Nghi đã thi triển thần thông Án Ma Kinh đại pháp, một công phu thượng thừa. Các huyệt Hồn Mê, Dương Cương, Ỷ Xá, Thần Đường cùng một lúc bị uy h**p. Giả thử công lực của Bất Nghi chỉ cần bằng phân nửa lúc phàm thường thì bất cứ cao thủ nào bị trúng đòn này cũng phải chết ngay nhanh chóng.
Phương Lâm cảm thấy như bị một luồng điện chạy khắp xương sống, lão bật ngửa người ra song cố gượng đứng dậy rồi khiến răng nói :
– Bất Nghi! Cậu… thật hèn, tính âm toán bản vương…. bản vương sẽ giết cậu để trả thù.
Lão nói xong nhằm người Bất Nghi phóng chưởng tới. Bất Nghi đại sư bình tĩnh nhắm mắt lại nói :
– Thật đáng tiếc, nội lực lão phu chỉ có một phần nếu không ngươi lão phu làm sao sống sót… lão phu chết nhưng lòng không được thanh thản vì đã không thanh lọc được môn hộ…. Các đệ đệ tha thứ cho lão phu….
Lão nhắm mắt lại chờ chết bỗng nhiên chưởng phong của Phương Lâm bị đẩy chệch sang một bên đánh trúng vào bức tường làm thủng một lỗ to tướng. Rồi từ trên cao hai bóng người nhảy xuống, thân pháp nhẹ nhàng như chiếc lá rụng. Chu Cẩm Sơn vòng tay nói với Bất Nghi :
– Đại sư! Vãn bối Chu Cẩm Sơn đã nghe hết cả rồi, xin đại sư yên tâm, tên ác tặc này không làm gì nổi đâu!
Cặp mắt Bất Nghi đại sư sáng lên rồi thình lình vì vừa rồi lão đã dùng quá sức nên chịu không nổi do độc chất phát tác nên gã vật ra bất tỉnh.
Phương Lâm thấy Chu Cẩm Sơn và Lưu Lệ Quân đột nhiên xuất hiện thì đùng đùng nổi giận, lão quát vang :
– Tên lỏi con kia – Hôm nay bản vương sẽ quyết lấy mạng cậu!
Lão trầm người xuống rồi thình lình phóng chưởng ra.
Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng :
– “Tuy mình chẳng sợ gì chưởng lực của lão song lúc này cơn giận của lão đang dâng lên cực điểm, nên uy lực không phải phàm thường”.
Tên đó lại nhớ tới lời ghi trong bí phổ không nên dùng “chính” đối “chính” như thế chẳng khác gì dùng cương đối với cương khác nào tực sát. Phải dùng “cái trọng” của mình đánh vào “cái khinh” của địch mới là cao thủ. Tên đó lẩm bẩm “Tả Tam, Hữu Tứ” rồi lạng mình qua một bên tránh chưởng lực của Phương Lâm, tay phải phóng chưởng ra đẩy luồng kình phong của Phương Lâm lên mái nhà.
“Bùng” một tiếng, mái nhà bị vỡ tung ra hở hoắc. Phương Lâm thấy hắn tránh được thì càng thêm tức giận. Lão quát to :
– Tiểu gia hỏa hãy đỡ chiêu này của ta đây xem.
Phương Lâm từ từ tiến tới, mỗi bước chân của lão đều in dấu bàn chân xuống nền nhà, chứng tỏ lão đã vận kình lực tới độ chót. Người lão phồng lên, cứng như sắt. Lão đã sử dụng hết sức Liệt Diệm công, một trong tuyệt kỳ thần công của Thiếu Lâm. Năm ngón tay sắt chụp bắt vào tay Chu Cẩm Sơn.
Đây là một công phu cầm nã lợi hại nhất có tên gọi là Long Trảo thủ, đòn ra nhanh như gió cuốn.
Chu Cẩm Sơn lại lạng mình qua trái rồi tiến lên hai bước, theo đúng phương vị và độ số trong Cửu Cung bộ pháp rồi dùng ngón tay trỏ điểm vào huyệt “Cự Cốt” nơi bả vai Phương Lâm. Phương Lâm ngạc nhiên thấy mình tưởng chừng đã chộp đúng đối thủ đến nơi, bỗng thấy thấp thoáng bóng người bên cạnh, đồng thời kình phong rít lên. Lão là một hảo thủ bậc nhất nên đã kịp thời ứng phó. Lão hạ vai phải xuống hai tay từ dưới đánh ngược lên ra chiêu Xích Phát Liên Quyền nhằm vào ngực đối thủ. Chu Cẩm Sơn bộ pháp lanh lẹ uyển chuyển, gã thu hai tay về định kẹp đầu Phương Lâm bằng chiêu Hiệp Khê Sơn Hải tay tả vỗ vào huyệt Phong Phủ một tử huyệt đằng sau gáy.
Điều này ngoài sự tiên liệu của Phương Lâm, từ xưa đến nay mỗi lần ra chiêu này, không một ai có thể thoát được lão. Bỗng thấy Chu Cẩm Sơn ra một chiêu quái dị thì kinh hoảng biết không có lối thoát nên đâm liều húc đầu vào bụng hắn. Đó là hạ sách vì chỉ khi nào bị kế mới phải dùng. Lối đánh này người ta đây gọi là Lưỡng Bại Câu Thương, có nghĩa là cả hai cùng chết trừ khi đối phương chịu rút lui.
Chu Cẩm Sơn đã lãnh hội được sâu sắc ý nghĩa của chữ “Biến” trong quyền thuật. TÊN ĐÓ đã lường trước được tình huống này nên chiêu ra nửa vời đã thu tay lại. Tay hữu tên đó chộp vào tay của Phương Lâm rồi xoay một vòng. TÊN ĐÓ chỉ dùng rất ít nội lực song Phương Lâm vì đang đà húc tới rất mạnh nên tực lão đã gây nên thảm họa.
“Rắc” một tiếng nghe ghê người, cánh tay phải của Phương Lâm gãy rời ra khỏi vai, chỉ còn dính lại một chút da, hắn như cái cây bị gió thổi mất gốc. Lão thét lên một tiếng thống khổ rồi ngã lăn ra xuống đất Vừa lúc đó mấy chục nhà sư xuất hiện đi đầu là Tuệ Chân. Phương Lâm ra sức nói to :
– Các đệ đệ, tên tặc này đã giết lão phu và ám toán thầy… Hãy giết nó đi.
Tuệ Chân đứng sững người ra không tin một hắn thiếu niên lang và một vị thiếu nữ xinh đẹp nhỏ tuổi lại có thể đánh trọng thương được Phương Lâm đại sư. Tuệ Chân chắp tay trước ngực niệm Phập hiệu rồi nói :
– Thí chủ nhỏ tuổi thế này mà thủ đoạn đã độc ác thế thì thật là một thảm họa cho võ lâm. Lão tăng thất lễ.
Lão quay lại nói với đồng môn :
– Các sư đệ muội bày La Hán trận.
Chu Cẩm Sơn lo ngại nói với Lưu Lệ Quân :
– Thật tình chúng ta đây không muốn gây sự với các vị sư này, họ đều là những con người tốt cả bị mắc mưu của Phương Lâm mà thôi. Thiếu nữ chúng ta đây hãy cố giải thích xem.
Chu Cẩm Sơn nói lớn :
– Tuệ Chân đại sư các vị tiền bối đừng có nghe lời Phương Lâm, chính lão mới là kẻ khi sư diệt tổ đấy….
– Cậu còn dám vu cáo ca ca của bản vương sao? – Một nhà sư nói – Chứng cớ còn rành rành ra đây! Cậu đã đánh gãy tay ca ca, tội ác này…
– Xin hãy nghe vãn bối giải thích – Chu Cẩm Sơn nói – Việc này dài dòng lắm các vị hãy để vãn bối cứu Bất Nghi đại sư đã….
– Đối phương chưa g**t ch*t được Chưởng môn của chúng bản tọa thì vẫn chưa hài lòng sao? Chúng bản tọa đâu có ngu dại gì để cho đối phương lường gạt…. – Một nhà sư lên tiếng.
Biết không thể nào giải thích gì được vào lúc này, Chu Cẩm Sơn nghĩ ra mưu kế tên đó nói thật lớn cho Lưu Lệ Quân nghe :
– Thiếu nữ! Các vị cao tăng đây cứ nhất định không chịu phải trái thì chúng bản tọa phải ra tay vậy. Trận pháp này cũng bình thường thôi chẳng có chi đáng kể. Tại hạ nói thiếu nữ biết là phá được ngay. Nó có tám cửa án theo Bát Quái là “Hữu, Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai” tương ứng với phương vị quẻ là “Cảnh, Khâm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khốn, Đoài” vào cửa Hữu cửa Tử là chết vấn đề phải biết rõ phương vị của nó.
Tên đó nói liến thoáng tên đó như thuộc lòng trong đầu vậy.
– “Hữu tại Khâm, Sinh tại Cấn, Thương tại Chấn, Đỗ tại Tốn, Kinh tại Ly. Tử tại Khôn, Cảnh tại Đoài, trổ Sinh kím đánh hướng đó trước chiếm được thượng phong….”
Lũ môn đồ Thiếu Lâm ngạc nhiên há hốc mồm ra nghe. Tuệ Chân kinh hãi thốt lên :
– Quả là kỳ nhân, thí chủ người không phải là người của bổn tự sao lại biết rành rẽ đến thế?
Lão đâu có biết được, Phổ Hiền vốn là học trò Thiếu Lâm. Nên trong bí phổ nói rất kỹ các chiêu thức của phái này làm gì mà Chu Cẩm Sơn không biết?
Hắn nói với Lưu Lệ Quân :
– Việc cần kíp là phải chữa cho Bất Nghi đại sư. Nội lực của huynh và muội có thể cứu được lão. Muội hãy ra cõng đại sư chạy theo, tiểu huynh mở đường cho.
Lưu Lệ Quân khen phải cô quay lại phía Bất Nghi đại sư đang còn thoi thóp trên sập.
Chu Cẩm Sơn bỗng nghe Lưu Lệ Quân thét lên một tiếng quá đỗi đớn đau, hắn giật mình quay lại. Thì ra Phương Lâm đã gượng ngồi dậy lão dùng cánh tay còn lại dứt đứt cánh tay phai đang lủng lẳng trên người rồi dùng làm vũ khí hết sức đập vào lưng Lưu Lệ Quân.
Lưu Lệ Quân vì không đề phòng bị đánh trúng một đòn. Cô ngã xoài về phía trước, máu trong miệng không ngớt trào ra.
– Đối phương…. – Chu Cẩm Sơn nổi giận thét lớn – Đối phương thật không phải là con người.
Tên đó vung quyền đánh vào ngực Phương Lâm, ra chiêu Mãnh Hổ Thôi Sơn rất thần tốc khiến Tuệ Chân đứng gần cũng không sao can thiệp kịp. Chỉ nghe một tiếng rắc khô gọn, hiển nhiên toàn b* ng*c Phương Lâm đã bị đánh bể nát rồi.
Diễn biến này khiến cho Tuệ Chân cũng cảm thấy Phương Lâm ra tay quá độc ác. Lão đứng yên lặng không nói gì cả. Chu Cẩm Sơn bế xốc Lưu Lệ Quân lên thấy mặt cô tái mét, hơi thở yếu thì kinh sợ. GÃ thấy các nhà sư đứng vây quanh thì càng thêm tức giận nói :
– Các vị! Phương Lâm vừa rồi ra tay cực kỳ đê tiện, hẳn các vị cũng thấy. Hành động ấy không xứng đáng một tự hào với một người tu luyện… Tại hạ cố gắng giải thích mà các vị không nghe thì đừng trách tại hạ vô lễ….
Thấy mặt hắn bi thương. Tuệ Chân vội giơ tay ra hiệu cho các đệ đệ lặng rồi nói :
– Thí chủ, việc này thì cũng không trách các đệ đệ của bổn chùa được vì…. – Lão ngừng lại dường như khó tìm lời giải thích – Thí chủ bây giờ việc đã lỡ rồi bần tăng xin lắng tai nghe đây!
– Tất cả mọi âm mưu đều do Phương Lâm bày ra hết – Chu Cẩm Sơn nói – TÊN ĐÓ mưu đồ chiếm đoạt chức Chưởng môn nên đã hãm hại Bất Nghi đại sư, chẳng lẽ các vị không thấy mặc dù đã chữa chạy bao lâu, bệnh tình đại sư có thuyên giảm gì đâu….?
– Đúng thế! Đúng thế! – Tuệ Chân trầm ngăm nói.
– Vừa rồi, tại hạ và Lưu thiếu nữ bắt gặp hai tên là môn sinh của Thanh Long bang đứng rình rập bên ngoài đã nghe chúng nói: “Khi nào thấy lá cờ màu xanh treo lên thì công việc thành công”. Các vị hãy thử đến phòng của Phương Lâm tìm xem gã có dấu lá cờ đó không!
Tuệ Chân ra hiệu cho một môn sinh thực hành ngay, Chu Cẩm Sơn nói tiếp :
– Việc thứ ba nữa là trong người của Phương Lâm có dấu ấn tín Chưởng môn điều đó chứng tỏ âm mưu của lão đã rõ ràng….
Nghe đến đây Tuệ Chân vội chấp tay lại rồi kính cẩn nói :
– Thiếu hiệp, bọn bần tăng quá hồ đồ nên suýt nữa thì đã làm tổn hại đến thiếu hiệp, xin thiếu hiệp miễn thứ…
– Đại sư đừng quá khách sáo!- Chu Cẩm Sơn nói – Việc cần kíp lúc này là phải cứu chữa cho Lưu cô gái và Bất Nghi đại sư.
– Đúng đấy, đúng đấy – Các nhà sư đồng thanh nói – Thí chủ cứ lo cho Lưu cô gái đi, bọn bần tăng sẽ chăm sóc cho Chưởng môn.
Chu Cẩm Sơn lại gần thấy Lưu Lệ Quân hơi thở thoi thóp, thì vội vã đặt tay vào ngực Lưu Lệ Quân rồi truyền nội lực thượng thừa vào. Một lúc sau, cặp mắt Lưu Lệ Quân bỗng từ từ mở ra rồi nhìn vào mặt Chu Cẩm Sơn.
– Lưu muội! Lưu muội! – Chu Cẩm Sơn khẽ gọi – Muội thấy trong người thế nào?
– Tiểu muội, tiểu muội… – Cô nói rất khẽ – Cám ơn Chu ca nhưng… nhưng… vô ích….
– Lưu muội – Chu Cẩm Sơn sợ hãi kêu lên – Muội không chết được đâu mà…. đừng có lo lắng để tiểu ca truyền tiếp chân khí vào cho…
– Đừng… Đừng… Chu huynh… vô ích…. muội biết…. không.
– Đừng có nói nhảm thế! – Chu Cẩm Sơn nói.
Hắn bỗng thấy Lưu Lệ Quân đưa tay kéo đầu hắn xuống sát mình. Lưu Lệ Quân nói rất nhỏ :
– Chu ca, tiểu muội trên đời này không còn có ai ngoài Chu ca…. có đúng không?
– Đúng, đúng, tiểu huynh cũng chẳng còn có ai thân thích gì nữa đâu ngoài Lưu muội…. Muội cố gắng lên nhé!
Lưu Lệ Quân khẽ lắc lắc đầu cố nói tiếp :
– Chu ca, Chu ca nói có thật lòng không?
– Thật mà, muội không tin sao?
– Thế thì được rồi…. muội đã hoàn toàn mãn nguyện… Muội… Muội…. đây…. xin lỗi Chu ca về nhát kiếm…
Chu Cẩm Sơn hiểu ý Lưu Lệ Quân muốn nói tới nhát kiếm cô đã vô tình đâm vào vai gã. Lòng gã chợt xót xa khi nghĩ đến một vị cô gái khác vô tình tặng gã một mũi gươm vào má….
– Phải chăng…. Lưu muội…. Lưu muội…!
Chu Cẩm Sơn nấc lên. Tên đó đặt ngón tay vào mũi Lưu Lệ Quân thấy cô ngưng thở thì lòng đau vô hạn. Một vị sư thấy thế vội chạy tới bên tên đó. Chu Cẩm Sơn nói :
– Vô ích, Lưu muội vì trúng chưởng khá nặng đã… chết rồi! Các vị không cần gì để làm nữa.
Vừa lúc ấy Bất Nghi đại sư cũng tắt thở.
Chu Cẩm Sơn lặng lẽ bồng Lưu Lệ Quân ra ngoài, bỗng Tuệ Chân chạy theo nói :
– Xin thiếu hiệp dừng chân…. Nơi đây phía sau chùa có một khu đất, nếu thiếu hiệp không chê….
– Tại hạ biết nhưng đó là khu đất chỉ dành riêng cho môn sinh Thiếu Lâm…
– Lưu cô gái đây đã vì Thiếu Lâm mà hy sinh mạng sống thì có khác gì người trong bổn phái. Xin thiếu hiệp cho bổn tự được cái vinh dự này….
Chu Cẩm Sơn lặng lẽ khẽ gật đầu. Một cảnh tượng bi thương chưa từng thấy.
Hai ngôi mộ đất còn mới tại Thiếu Lâm tự.