Bát Nhã Thần Chưởng
Chương 18: Manh mối dần sáng tỏ
Sau khi chôn cất hai người, tất cả quay về Đại Hùng bửu điện. Tuệ Chân đại sư nói :
– Thiếu hiệp, còn hai hắn Thanh Long bang bên ngoài đâu rồi?
– Bọn chúng đã bị tại hạ điểm huyệt, ba giờ sau huyệt đạo sẽ tự giải… Có lẽ theo thiển ý của tại hạ, chúng bản vương chẳng cần phát lạc chúng làm gì… bọn chúng chỉ là những tên tiểu tốt không giữ những vị trí quan trọng trong Thanh Long bang nên khai thác cũng chẳng có lợi gì… Cứ để chúng trở về bẩm báo cho Giáo chủ của chúng trước sau gì gã Giáo chủ cũng phải xuất đầu lộ diện!
– Thiếu hiệp trẻ tuổi như thế mà có kiến thức sâu xa, thật bần tăng không sao sánh được – Tuệ Chân đại sư nói.
– Đại sư quá khen, khiến vãn bối lại càng thêm hổ thẹn – Chu Cẩm Sơn khiêm tốn nói. Bây giờ tại hạ có hai việc muốn nói…
– Việc gì thế? Xin thiếu hiệp cứ nói ra, nếu sức của bần tăng có thể làm được thì quyết không dám chối từ!
– Đa tạ đại sư đã có hảo ý! – Chu Cẩm Sơn đáp. – Việc thứ nhất tại muốn nói cho các vị hay di huấn của Bất Nghi đại sư.
– Chưởng môn có dặn dò lại thiếu hiệp sao? – Tuệ Chân ngạc nhiên nói.
– Đại sư không dặn dò trực tiếp tại hạ nhưng qua những lời đối đáp với Phương Lâm. Lúc đó, tại hạ cùng Lưu cô gái đứng núp ở trên mái nhà nên nghe được hết cả. Ý đại sư muốn truyền chức Chưởng môn cho Tuệ Chân tiền bối.
– Thiếu hiệp, điều này bần tăng chưa bao giờ nghĩ đến…
– Nhưng điều đó là sự thật chùa Thiếu Lâm không thể không có người đứng ra chủ trương. Tại hạ chỉ nói lại những điều nghe thấy…
– Xin chúc mừng Chưởng môn! – Mấy nhà sư đồng loạt lên tiếng. – Ca ca đừng có khiêm nhường nữa, còn ai ở đây xứng đáng hơn ca ca.
– Chưởng môn đã chọn không lầm người đâu. Thiếu hiệp nghĩ sao?
– Đó là việc riêng của bổn phái. Tại hạ không dám có ý kiến. Còn việc thứ hai tại hạ muốn nhờ Tuệ Chân đại sư…
Hắn nói đoạn lấy trong người ra một cây gậy bằng ngọc xanh biếc. Mấy nhà sư kêu lên :
– Gậy Đả Cẩu bổng của Cái bang…
– Phải, đây đúng là tín vật của Bang chủ. Các vị chưa biết Lưu thiếu nữ đã được Sử bang chủ truyền thụ cho chức vị Chưởng môn. Gần đây, thiếu nữ đã đánh thắng Trần Bá Lưu và chính thực nhậm chức. Việc xảy ra hôm nay, không may…
Hắn nói đến đây không khỏi nghẹn ngào…
– Lưu… Lưu… Tiểu… – Tên đó vội chữa đi. – Lưu thiếu nữ không còn nữa, tại hạ muốn nhờ Tuệ Chân đại sư thông báo cho môn đồ Cái bang biết và trao lại cho họ tín vật này…
– Thiếu hiệp yên tâm, bần tăng nhất định sẽ thực hiện ngay!
– Đa tạ đại sư! – Chu Cẩm Sơn nói – Bây giờ tại hạ xin cáo biệt.
– Thiếu hiệp tính đi đâu bây giờ? – Tuệ Chân hỏi.
– Tại hạ đến Thần Quyền môn hỏi Vương Nhất Minh cho ra lẽ. Hiện nay cừu địch giết song thân cũng chưa biết rõ…
– Tiện đây bần tăng cũng xin nói đôi điều cùng thí chủ – Tuệ Chân nghiêm trang nói. – Thiếu hiệp hãy còn trẻ mà mình đã mang tuyệt học thật là may mắn cho võ lâm. Khi nào xong xuôi việc nhà, tưởng thiếu chủ cũng nên giúp giới võ lâm trừ bọn Thanh Long bang…
– Đại sư đã dạy, vãn bối đâu dám chối từ… Xin đại sư hãy bảo trọng.
Đã nói xong cúi đầu chào tất cả rồi quay mình phóng thẳng ra ngoài.
Chu Cẩm Sơn đi được mấy chục dặm, trời bỗng nhiên tối sầm lại rồi đột nhiên đổ một trận mưa lớn. Tên đó cũng chẳng buồn tìm chỗ trú cứ lầm lũi trong mưa. Thỉnh thoảng Chu Cẩm Sơn lại đưa tay lên gạt nước chảy trên mặt. Tên đó cũng chẳng hiểu đấy chỉ là nước mưa hay có cả nước mắt của chính mình. Cơn mưa ngớt dần, tên đó trông thấy một lữ đ**m bên đường liền tạt vào kiếm gì ăn cho đỡ đói bụng.
– Kìa! Khách quan người ướt thế kia, xin mời vào trong nhà thay đồ, chúng tôi có quần áo mới…
– Không cần! – Chu Cẩm Sơn lạnh lùng nói với chủ quán, một mụ đàn bà to béo. – Mang cho ít đồ ăn ra đây!
– Khách quan muốn ăn gì ạ! – Mụ chủ đon đả.
– Cái gì cũng được, miễn là ăn no thì thôi!
Đồ ăn bày ra, tên đó ngồi ăn ngấu nghiến chẳng để ý gì đến xung quanh. Mụ chủ quán bỗng hỏi :
– Xin hỏi khách quan có việc chi mà gấp gáp quá vậy?
– Bà hỏi làm gì? – Chu Cẩm Sơn xẵng giọng.
– Tại vì ta đây thấy hôm qua cũng có hai người vào đây ăn cũng vội vã như khách quan vậy.
– Hai người trông ra làm sao? – Chu Cẩm Sơn quan tâm hỏi.
– Cũng trẻ tuổi như thiếu hiệp, một nam, một nữ.
– Bà có nghe thấy họ tên là gì không?
– Chỉ nghe thấy hắn kêu gọi cô bé là Vương cô gái.
Chu Cẩm Sơn đứng bật dậy khiến mụ chủ quán đâm ra hốt hoảng. Tên đó hỏi :
– Bà có nghe thấy họ nói đi đâu không?
– Ta đây chỉ nghe thấy hắn trai nói: Tiểu muội, chúng ta đây phải về nhà nhanh lên không có thì… câu sau họ nói nhỏ quá ta đây nghe không rõ.
– Cám ơn! – Chu Cẩm Sơn nói cụt ngủn.
Tên đó trả tiền rồi chẳng nói chẳng rằng phóng mình đi mất dạng. Tên đó cứ đi suốt ba ngày đêm như thế thì đã tới địa phận của Thần Quyền môn. Cảnh vật mỗi lúc một trở nên quen thuộc khiến lòng tên đó cảm thấy xao xuyến. Lúc ấy trời đã gần tối tên đó suy nghĩ :
– “Có lẽ không nên đi vào Thần Quyền môn ngay, trước tiên lão phu phải dò xét xem tình hình thế nào đã.”
Nghĩ vậy Chu Cẩm Sơn tìm một chỗ vắng vẻ nghỉ chân, tên đó bụng bảo dạ :
– “Nơi đây, tai mắt của Vương Nhất Minh nhiều người qua lại, bản vương phải thận trọng mới được…”
Chu Cẩm Sơn đợi trời tối hẳn. Tên đó mới nai nịt quần áo thật gọn ghẽ rồi trổ thuật phi hành tới Thần Quyền môn. Bầu trời đêm đen kịt không một ánh sao chỉ có Chu Cẩm Sơn nhờ có nhãn lực phi thường mới nhìn lờ mờ lối đi. Phía trước sừng sững sơn trang của Vương Nhất Minh đang chìm trong bóng đêm tĩnh mịch. Tên đó nhìn thấy thấp thoáng bóng nhiều cao thủ của Thần Quyền môn đang chia nhau tuần tra rất nghiêm khắc. Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng :
– “Không hiểu sao lúc này Vương Nhất Minh lại cho người canh gác cẩn mật đến như vậy? Mình đột nhập vào tất bị phát giác ngay!”
Chợt Chu Cẩm Sơn nảy ra ý nghĩ :
– “Hay là lão phu vào thánh địa, dù muốn hay không lão phu cũng là môn đồ của Thần Quyền môn trước đây, vào bái trước linh vị các sư tổ cũng là một điều hay”
Quyết định rồi gã đi vòng ra mé sau phía sườn núi. Nơi đây tuy là cấm địa song sự canh gác lại không được chặt chẽ vì các học trò của Thần Quyền môn không được lai vãng đến chỗ này. Lại nữa, đây chỉ là nơi đặt các bài vị các tổ sư Thần Quyền môn nên đâu có hấp dẫn đối với đại địch.
Chu Cẩm Sơn lại thấy con đường mòn quen thuộc men theo sườn núi. Tên đó bỗng nhớ lại năm xưa cũng tại nơi đây tên đó đã bị sư phụ bắt gặp và bị đuổi khỏi học viện. Cái miếu nhỏ đây rồi.Chu Cẩm Sơn cho tay vào sau bức tượng nắm vào cái móc rồi giật mạnh. Bức tượng tự động tách ra, tên đó liền chui vào trong động quan sát.
Bên trong tối đen, hắn cứ men theo lối cũ tiến vào. Đột nhiên, Chu Cẩm Sơn đứng dừng ngay lại. Có tiếng vũ khí của ai đó đang va chạm vào nhau mỗi lúc một kịch liệt! Quái lạ, nơi đây sao mà có kẻ nào xâm nhập nhằm mục đích gì. Hay là một học trò nào đó liều lĩnh bước vào bị Vương Nhất Minh bắt gặp.
Chu Cẩm Sơn rón rén lại gần phía phát ra tiếng động. Dần đà, nhờ ánh sáng từ mấy cây bạch lạp gã trông thấy hai người đều bịt mặt đang ra tay.
Người thứ nhất căn cứ vào mái tóc trên đầu, Chu Cẩm Sơn biết là một lão già, còn người thứ hai thì là một thanh niên còn trẻ. Cả hai đều che mặt bằng một miếng vải đen, chỉ hở cặp mắt sáng lấp loáng có thần. Lão già thì sử dụng kiếm, còn tên trẻ tuổi thì sử dụng cương đao, nội lực rất trầm trọng. Chu Cẩm Sơn chấn kinh thấy hai người võ công rất cao, trên giang hồ khó ai bì kịp.
Kiếm khí của lão già rít lên veo véo chứng tỏ nội lực của lão khôn phải phàm thường. Bỗng gã trẻ tuổi hét lên một tiếng rồi cầm gương chém chênh chếch nhằm vào bả vai lão già rất là lợi hại. Lão già xoay mình đi nửa vòng đưa mũi gươm vào cổ gã trẻ tuổi. Chu Cẩm Sơn giật mình, chiêu này có tên gọi là Kỳ Quang Vô Ảnh, một chiêu trong Bát Nhã quyền dùng để hóa giải đao pháp rất là hiệu nghiệm. Vì sao lão già lại biết chiêu này… Lão là ai vậy?
Quả nhiên, thấy mũi gươm của lão già thình lình uy h**p cổ họng mình, hắn trẻ tuổi vội thu đao về rồi nhảy lùi lại phía sau để tránh. Lão già không bỏ lỡ cơ hội chiếm tiên cơ, kiếm pháp thật tuyệt diệu. Chu Cẩm Sơn lại la thầm chiêu “Thiên Sơn Phi Điểu” này tại sao lão lại biết thật lạ kỳ. Không ngờ chàng trai cũng không phải tay vừa, hắn sử dụng chiêu “Đồng Nhân Bái Tổ” tay tả xòe ra chụp vào cổ tay cầm kiếm của lão già nhanh như chớp…. Lão già buộc phải buông rơi thanh kiếm để tránh bị chụp trúng cổ tay.
Chu Cẩm Sơn la thầm :
– “Lão này cũng thật là dở, chưa hiểu rõ cái tuyệt diệu của Bát Nhã kiếm pháp. Tại sao lại không biến ra chiêu Thương Mang Vân Hải ắt tên kia đã thảm bại”
Hai người giao đấu chừng ba chục chiêu nữa, Chu Cẩm Sơn thấy lão dần dần bị mất thượng phong. Lão bị đánh rớt kiếm nên chỉ dùng song quyền phòng vệ với cương đao của thiếu niên lang nên cũng khá vất vả. Chu Cẩm Sơn toan nhảy vào can thiệp song gã chưa biết đối thủ là ai nên chưa tiện ra tay.
Đánh thêm một vài chiêu nữa, bỗng lão già kêu “ái cha” một tiếng, tức thời má vai đã bị một đao chém trúng, máu chảy đầm đìa.
Rồi tiếp theo lại bị trúng một cước vào ngực đành khoanh tay thúc thủ.
Thiếu niên lang dùng mũi đao gạt tấm khăn che mặt của lão già xuống. Một khuôn mặt già nua hiện ra, Chu Cẩm Sơn suýt kêu lên vì kinh hãi: Đó chính là lão già quản gia của Vương Nhất Minh.
Chàng trai trầm giọng quát :
– Thì ra là đối phương, bản vương đã để ý từ lâu đối phương là người có võ công song cố tình che dấu. Hãy nói mau, đối phương thật ra là ai?
Lão già đáp :
– Bản tọa là ai, chẳng liên quan gì đến ngươi bản tọa, muốn giết thì cứ giết việc gì phải hỏi…
– Giết cậu thì quá dễ, nhưng cậu hãy thành thật trả lời lão phu sẽ tha cho. Cậu xuống đây làm gì…
Lão già chợt kêu lên :
– Bản vương biết rồi, đối phương cũng là người của Thần Quyền môn… có phải là…
GÃ trẻ tuổi cười khanh khách rồi nói :
– Khen cho cậu cũng khá thông minh đấy, nhưng bản tọa là ai làm sao cậu đoán ra được… Hãy trả lời câu hỏi của bản tọa mau!
– Không bao giờ! – Lão già đáp – Lão phu cũng đã già rồi chẳng còn ham sống làm gì nữa! Đối phương hãy ra tay đi…
– Được! Nếu đối phương muốn chết thì bản vương cho đối phương được toại nguyện…
Hắn chàng trai vung đao lên. Một tiếng “keng” lưỡi đao của hắn chàng trai bị đẩy vạt sang một bên. Một viên sỏi đã đập trúng vào thanh đao làm hổ khẩu của chàng trai tê chồn. Hắn kinh hãi quay lại rồi tức giận quát to :
– Tên tặc tử Chu Cẩm Sơn! Không ngờ hôm nay cậu lại mò đến đây! Bản vương quyết sống mái với cậu…
Chu Cẩm Sơn ngạc nhiên hỏi :
– Cậu là ai mà lại biết ta đây?
– Đừng nói nhiều, hãy coi đao của ta đây…
Hắn nhảy tới chém vào người Chu Cẩm Sơn liên tiếp mấy thế, đao pháp luôn thay đổi phương vị, độc hiểm hết sức. Chu Cẩm Sơn thấy hắn ra toàn những đòn độc ác thì nổi giận :
– Cậu tưởng lão phu không có vũ khí thì dễ uy h**p lắm sao? Hôm nay, lão phu cho cậu nếm mùi lợi hại.
Hắn thiếu niên trẻ chém liên tiếp mười mấy đao mà không trúng được người Chu Cẩm Sơn thì lấy làm kinh dị. Đường hầm chật chội mà hắn này chỉ nhích lên nhích xuống là tránh được thì thật là không sao hiểu nổi. Hắn đâu biết rằng Chu Cẩm Sơn đã thi triển “Cửu Cung bộ pháp”, dù có chật chội đến đâu cũng biến hóa được. Hắn chém bậy một đao rồi phóng người chay ra ngoài vừa chạy vừa nói với theo :
– Chu Cẩm Sơn bản vương quyết không tha cho cậu đâu!
Chu Cẩm Sơn không đuổi theo hắn thiếu niên trẻ, vì nghĩ rằng tên này vào đây cũng là vụng trộm tất không dám ra ngoài báo động. Hắn quay về phía lão già rồi nói :
– Tần quản gia! Vãn bối đến giải cứu lão đấy!
Lão già đó chính là Tần quản gia, tâm phúc của Vương Nhất Minh. Chu Cẩm Sơn biết lão quá rõ vì tên đó đã ở Thần Quyền môn từ nhỏ
– Chu huynh đệ – Lão họ Tần nói – Không ngờ võ công Chu thiếu hiệp đã tiến bộ đến độ này. Bản vương xem ra thiếu hiệp đã nắm được bí phổ trong tay.
– Đúng vậy! Thì ra Tần lão cũng là người có võ công, không hiểu làm quản gia ở Thần Quyền môn nhằm mục đích gì? Vừa rồi, vãn bối thấy lão sử dụng chiêu thức của Bát Nhã quyền, không biết thật sự lão là ai mà lại biết những chiêu thức đó?
Tần lão khẽ thở dài :
– Thiếu hiệp quả là có nhãn lực hơn người…
Lão không trả lời ngay vào câu hỏi của Chu Cẩm Sơn mà nói :
– Thiếu hiệp! Chẳng hay hôm nay tới đây vì mục đích gì?
– Chắc lão cũng biết, vãn bối là Chu Cẩm Sơn chính là con của Chu Đại Cẩm. Gia phụ đã bị giết một cách oan uổng. Vãn bối biết Vương Nhất Minh là chỗ thâm giao với gia phụ nhưng… có thể lão đã hạ thủ… Hôm nay vãn bối tới đây làm sáng tỏ mọi chuyện!
– Phải, lão phu biết – Lão Tần thở dài một tiếng nói – Ngươi lão phu… ngươi lão phu có biết tên thiếu niên trẻ vừa rồi là ai không?
– Vãn bối làm sao biết được… Chu Cẩm Sơn đáp.
– Thế mới rắc rối… – Lão Tần trầm ngâm nói.
– Tần lão, ông chưa trả lời câu hỏi hồi nãy, thực ra ông là ai vậy?
– Bản tọa là Từ Quốc Đạt.
– Từ Quốc Đạt! – Chu Cẩm Sơn la lên – Phải chăng ông là Giáo chủ Thanh Long bang…
– Thiếu hiệp nhầm rồi! Bản vương không phải là Giáo chủ Thanh Long bang…
Chu Cẩm Sơn thấy lão nói thật thà thì tin ngay. Phần vì trước đây gã còn ở Thần Quyền môn, gã cũng quí gã. Hai nữa, võ công của Giáo chủ Thanh Long bang rất cao…
– Vụ này là thế nào? – Chu Cẩm Sơn hỏi.
– Giang hồ truy tìm bản vương vì nghĩ rằng bản vương là người chiếm được bí phổ. Ngay cả ca ca của bản vương là Thái Ất chân nhân cũng tin như vậy thì làm sao bản vương không thay tên đổi họ cho được. Bản vương thầm ẩn mình để điều tra kẻ đã ám sát sư phụ…
Lão ngưng một chút rồi nói tiếp :
– Năm xưa, lúc bản vương quay trở về thì thấy sư phụ bị một kẻ bịt mặt ám toán. Bản vương tấn công với hắn nhưng võ công hắn cao nên đành chịu thảm bại dưới tay hắn. Tên đó đã phóng chưởng trúng vào bản vương làm nội thương trầm trọng và vì thế một mảnh áo rách rớt xuống. Bản vương phải trốn chạy để bảo toàn mạng sống nhằm tìm cơ hội báo thù. Lúc ca ca bản vương về thấy vết máu và mảnh áo của bản vương để lại ngỡ rằng bản vương đã hại sư phụ để tìm kiếm bí phổ nên đã bị sư phụ đánh trọng thương… vì thế!
– Vãn bối hiểu rồi! Thì ra tiền bối bị oan ức mấy chục năm trời…
– Lão phu phải điều trị mãi mà không phục hồi được công lực, lúc đó lão phu mới thay đổi dung mạo tìm cách làm quản gia cho Vương Nhất Minh.
– Tại sao lại là Vương Nhất Minh? – Chu Cẩm Sơn hỏi.
– Vì chưởng lực lão phu bị trúng rất giống với “Lạc Hoa chưởng” của Thần Quyền môn. Lão phu nghĩ rằng chính lão là người đã ra tay nên nhịn nhục ở đây để điều trị. Song dường như không phải.
– Vẫn không phải là tên đó? Vậy là ai? – Chu Cẩm Sơn hỏi.
– Đấy là bản vương mới đoán vậy thôi. Việc Chu Đại Cẩm gởi thiếu hiệp cho tên đó trông nom bản vương không biết… vụ này…
– Tiền bối, vãn bối không hiểu gì cả?
– Chính bản tọa cũng còn nhiều điều chưa rõ. Một thời gian bản tọa thấy Vương Nhất Minh thường xuyên xuống hầm mộ này không hiểu làm gì… Bản tọa bèn tìm cách xuống đây song chẳng phát hiện được điều gì lạ cả. Duy nhất chỉ còn chỗ này…
Lão chỉ tay vào một căn phòng bằng đá, bên ngoài có khóa bằng một sợi xích sắt to bằng cổ tay.
– Bên trong là gì? Lão phu không sao biết được vì muốn mở cửa ra thì phải có khóa… Loại xích sắt này dùng gươm đao, chém không thể nào đứt được… Hôm nay lão phu xuống thì gặp tên đó thiếu niên trẻ vừa rồi… Không hiểu tên đó là ai? Vì Thần Quyền môn, ngoài Vương Xứ Nhất, không có ai võ công bằng tên đó này cả…
– Thế thì lạ thật?
Chu Cẩm Sơn lại gần thạch động xem xét. Quả nhiên, bức tường đá rất kiên cố không tài nào mở ra được…
Chu Cẩm Sơn hỏi :
– Tiền bối, dù sao hành tung tiền bối cũng bị bại lộ rồi, chi bằng chúng bản vương chia nhau đi lên tìm Vương Nhất Minh thì tin rằng mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Từ Quốc Đạt khen phải. Hai người lại theo đường cũ trở ra. Đúng như Chu Cẩm Sơn dự đoán, không hề thấy thủ hạ của Thần Quyền môn bao vây gì hết cả. Chu Cẩm Sơn nói với Từ Quốc Đạt :
– Từ tiền bối, bây giờ vãn bối vào kiếm Vương Nhất Minh. Tiền bối đi tìm xem tên đó chàng trai kia là ai đã?
Chu Cẩm Sơn đi hết con đường, dọc theo bãi đất cỏ cây mọc um tùm, mà nơi xưa Vương Nhất Minh đã bắt gặp tên đó và tặng tên đó một chưởng. Bỗng nhiên có tiếng đột phía sau, tên đó quay lại thì thấy một bóng đen đứng đằng sau :
– Chu ca! – Một giọng êm ái cất lên – Tiểu muội đây.
Chu Cẩm Sơn sững người lại. Tim đập loạn lên. Cuộc gặp gỡ đột ngột Vương Sở Hồng khiến gã bối rối :
– Vương… Vương… muội – Chu Cẩm Sơn ấp úng nói – Muội làm gì ở đây?
– Muội đã trong thấy Chu ca từ đầu… – Vương Sở Hồng nói giọng đầy trìu mến. Nhưng…
Cô ngừng lại rồi khẽ nói :
– Sư phụ đã tha thứ cho Chu ca từ lâu rồi, muội cùng Cao huynh đi tìm kiếm khắp nơi song thật là xui, cứ đến nơi thì huynh lại đi mất rồi…
– Thầy tha thứ cho bản vương? – Chu Cẩm Sơn nói giọng lạnh lùng. TÊN ĐÓ hiểu rằng nếu tỏ thái độ thân thiết thì không những chẳng ích lợi gì mà sau này càng thêm thống khổ – Bản vương đang tính kiếm thầy đây!
Vương Sở Hồng không để ý đến câu nói của hắn. Cô hớn hở nói :
– Chu ca, phải đấy. Gia gia đang đợi Chu ca ở trong thư phòng. Muội đứng đây chờ huynh nhé.
– Sao thầy biết lão phu đến mà đợi? – Chu Cẩm Sơn hỏi
– Thì muội đã nói với huynh ngay từ đầu rồi, muội trông thấy huynh xuất hiện ở đây, nghĩ trước sau gì huynh cũng tới nên…
– Được lắm… – Chu Cẩm Sơn nói – Vương muội, đừng chờ ta đây…
Chu Cẩm Sơn nói xong hắn tiến thẳng về phía thư phòng của Vương Nhất Minh không ngoái đầu lại.