Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh
Chương 6
“Trong lòng cậu có toàn bộ thiên hạ, nhưng thiên hạ của lão phu chỉ có cậu.”
Từ khi còn nhỏ, Tiêu Vân Hiên đã không thích có người đụng vào thân thể của hắn bản tọa, vậy nên có thay hắn phục cũng rất ít khi gọi người hầu hạ chứ đừng nói là tắm rửa. Có điều, Cung Dư Mặc là ngoại lệ duy nhất.
Khi thị nữ hầu hạ cởi xong gã phục cho Cung Dư Mặc tiến vào phòng tắm thì Tiêu Vân Hiên đã ngâm ở trong hồ rồi. Ban nãy ở ngoài không chú ý kỹ, Cung Dư Mặc cả một mùa hè không hề xuất môn, còn Tiêu Vân Hiên đều thao luyện suốt cả mùa hè, vậy nên da của Cung Dư Mặc thì trắng đến nhợt trong khi Tiêu Vân Hiên một thân màu tiểu mạch.
“Vân Hiên, sao bản vương cảm thấy đối phương đen hơn vậy?” Cung Dư Mặc đi xuống trì dục hỏi.
“Có sao? Ta đây thấy phàm thường mà, trong quân doanh ta đây vẫn còn trắng chán.”
“Nếu lần sau trở về còn đen nữa thì đừng hỏi sao bản tọa không gặp ngươi bản tọa.”
“Ha ha, không thể nào, lão phu nghĩ năm nay đâu có đen như năm ngoái đâu. Tạ tướng quân cũng nói lão phu cũng sẽ không đen nữa.”
“Ây, ngươi lão phu đừng cử động.” Cung Dư Mặc đi tới, “Đừng lộn xộn, lão phu đến chà người cho ngươi lão phu.” Vừa nói vừa lấy một tấm bố mềm bên cạnh trì, “Nếu lộn xộn làm nước vào mắt thì lão phu mặc kệ ngươi lão phu.”
“Dư Mặc sợ lão phu biến thành người mù sao?” Tiêu Vân Hiên phối hợp xoay người lại, dựa vào bờ của dục trì.
“A, đối phương mù cũng tốt, bản vương sẽ đem đối phương vứt ra ngôi miếu đổ nát ở ngoại thành.”
“Đối phương sẽ không đâu.” Vân Hiên cười nói, “Đối phương luyến tiếc.”
“Xì.” Cung Dư Mặc cười, quật khăn lên lưng Tiêu Vân Hiên, “Hay cho đối phương quá.” Không hiểu vì sao đột nhiên lại nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy gã, Vân Hiên hồi đó còn trắng trắng tròn tròn, làm gã liên tưởng đến con búp bê, “Phơi nắng thành như vầy cũng là bị tổn thương da, còn trắng lại được không?”
“Không biết, chỉ sợ là không dưỡng lại được.” Vân Hiên dừng một chút, nghĩ hai người nam nhân chúng nói về vấn đề này rất nhàm chán, “Bất quá cũng không sao. Đen thì đen thôi, ha ha… Cậu than thở cái gì chứ?”
“Nhưng lão phu không thích người da đen quá.” Cung Dư Mặc đưa cánh tay để lên lưng của Tiêu Vân Hiên, màu sắc khác biệt rõ rệt, “Vân Hiên, ngươi lão phu thật không nên phơi nắng nữa, nếu không lão phu sẽ không cần ngươi lão phu.” Rồi bấm hông của hắn một cái, “Cũng vẫn gầy.” Gần như bấm không nổi, xem ra Vân Hiên luyện tập đến tráng kiện.
“Vậy bản tọa dưỡng thành trắng trắng tròn tròn thì ngươi bản tọa sẽ muốn bản tọa sao?” Tiêu Vân Hiên trêu ghẹo.
“Câm miệng ngươi bản vương đi.” Cung Dư Mặc cười rồi bấm hắn bản vương một cái, sau đó cầm khăn bố ướt mềm trên tay bắt đầu chà lưng cho Vân Hiên. Lúc này mới phát hiện, trên lưng của Tiêu Vân Hiên cũng có vết thương. Cung Dư Mặc đưa tay xoa lên vết sẹo hỏi, “Cái này vì sao vậy?”
Vì không muốn để hắn thấy những thứ này nên ban đầu mới cự tuyệt không cùng tắm với Dư Mặc, Tiêu Vân Hiên bụng bảo dạ, bất quá cũng có vài phần chờ mong, ho khan một tiếng rồi nói, “Cái này là do một lần truy đuổi binh của Đột Quyết, bản tọa nghĩ rằng hắn đã chết nên tiếp tục tiến tới, kết quả bị hắn cho một đao.”
Cung Dư Mặc không nói lời nào, chỉ xoa vết sẹo kia, thấy được nó đã khép lại hoàn toàn, hẳn đã hơn một năm. “Cậu xoay người đi, bản tọa lau đằng trước cho.” Vừa nói vừa nắm vai của Tiêu Vân Hiên, bảo gã dựa vào vách trì đứng vững.
Mà phía trước của Tiêu Vân Hiên có một vết thương dữ tợn trên ngực phải kéo dài đến thắt lưng, nhìn thấy mà giật mình.
Bầu không khí trong phòng tắm đột nhiên ngưng trọng. Tiêu Vân Hiên cảm thấy mình rất khẩn trương, hắn nuốt nước miếng, muốn nói gì đó, có lẽ là giải thích về vết sẹo này nhưng cuối cùng mở miệng cũng không nói được tiếng nào. Hắn cảm giác như mình đang bị một cổ bóng tối dày đặc bao phủ khiến người không thể thở. Tuy rằng mắt hắn đã không nhìn thấy được một đoạn thời gian, nhưng đến bây giờ mới phát giác hóa ra bóng tối có thể mang đến cho người sự áp bách lớn đến như vậy.
“Dư… Dư Mặc?”
Đẩy ra bàn tay của Tiêu Vân Hiên muốn đưa đến gần mình, tiếng động của Cung Dư Mặc rõ ràng mà băng lãnh, “Đối phương xem đây là cái gì?” Ngón tay của tên đó thuận theo vết sẹo ở thắt lưng di động lên trên, không đột ngột khi nghe được tiếng nói Tiêu Vân Hiên đè nén trong cổ họng, “Hóa ra đối phương cũng biết đau, cũng hiểu được vết thương này nặng hơn một chút thì đối phương có thể chết.” Ngón tay đi thẳng lên, rồi tên đó giơ hai bàn tay, ngón tay quấn trên cổ Tiêu Vân Hiên, “Tiêu Vân Hiên, bản tọa ghét bị uy h**p.” Khi nói trong đôi mắt như ngọc lưu ly của tên đó phản chiếu một mảnh lạnh lùng, “Nếu để đối phương dùng cái chết uy h**p bản tọa, không bằng bản tọa hiện tại liền b*p ch*t đối phương.”
“Bản vương không có…” Cảm giác được đôi tay trên cổ đột ngột siết chặt, cương quyết như không có một chút hồi chuyển, Tiêu Vân Hiên vội vã nắm lấy tay Cung Dư Mặc, “Dư Mặc… Cậu… khụ, cậu hãy nghe bản vương nói… Bản vương…”
“Ngươi ta đây không có cái gì?” Ngươi ta đây không có ý uy h**p ta đây?” Tên đó đã từng không thích Tiêu Vân Hiên cũng không thích Tiêu Hoài Viễn. Tên đó chán ghét tính cố chấp và dai dẳng của lũ người kia. Bởi vì đó là cách suy nghĩ, tư tưởng, phương thức sinh tồn hoàn toàn bất đồng với tên đó. Nhìn thần sắc trên mặt Tiêu Vân Hiên dao động liền hiểu được tên đó hiểu ý của mình, Dư Mặc không khỏi tức giận hơn, “Ta đây cứ nghĩ rằng ngươi ta đây sẽ rất thông minh. Ta đây cho rằng để người ở ngoài cửa đợi một buổi tối sẽ giúp ngươi ta đây thông suốt ra được. Ta đây nghĩ rằng lần thứ hai ngươi ta đây gửi thư cho ta đây thì đã bỏ đi ý nghĩ viễn vông đó… Ta đây thậm chí nghĩ đến ngươi ta đây liều mạng luyện binh thật sự là để báo thù cho thân phụ ngươi ta đây! Kết quả thì sao… Tiêu Vân Hiên, ngươi ta đây muốn làm Tiêu Hoài Viễn thứ hai sao?”
“Lão phu sẽ không!” Tiêu Vân Hiên dùng hết toàn lực kéo cổ tay của Cung Dư Mặc ra, cúi người dựa vào bên cạnh tường trì ho khan, chờ mình bình tĩnh hơn một chút rồi mới mở miệng nói, “Lão phu sẽ không theo bước của cha, bởi vì cậu không phải hoàng thượng…. Cậu so với hắn lão phu… còn bạc tình hơn. Cha chết ở biên quan có thể đổi lấy hoàng thượng cả đời thương nhớ… Còn lão phu chết đi, đổi được từ cậu những gì?”
Cung Dư Mặc nhìn bàn tay của mình, đến bên cạnh Tiêu Vân Hiên vỗ lưng giúp hắn thuận khí, “Cậu nếu biết…”
“Cung Dư Mặc, bản tọa sẽ không chết.” Tiêu Vân Hiên run run nói, “Quân gã bảo bản tọa bị thương nặng như vậy có thể cứu sống được thật sự là một kì tích. Nhưng bản tọa biết, không phải vì kì tích, không phải vì mạng lớn, không phải vì cha phù hộ bản tọa, mà là vì ngươi bản tọa.”
“Lão phu biết, nếu lão phu chết ở ngoài kia cậu sẽ chỉ vì lão phu mà khổ đau một chút, rồi chỉ có ngày giỗ hằng năm cùng tiết Thanh minh mới lại nhớ đến lão phu. Lấy một đời đổi lấy vài giây tưởng niệm của cậu, lão phu không cam lòng, tuyệt đối không cam lòng.”
“Sỡ dĩ ta đây tự nói với bản thân, không thể chết được, tuyệt đối không thể chết.” Tiêu Vân Hiên nghiêng người, cầm lấy tay của Cung Dư Mặc. Đối phương giật lại một cái nhưng không thực sự gạt ra, nên tên đó vui sướng mỉm cười, “Dư Mặc, ta đây thật có thể uy h**p cậu, nhưng tuyệt đối sẽ không dùng tính mạng cùng cơ thể của mình ra uy h**p cậu.” Nói rồi dừng một chút, ho khan một tiếng, nhỏ giọng thì thầm, “Sao lại nói giống như đàn bà thế này?” Kết quả là bị Cung Dư Mặc đá một cước trong nước.
“Bản vương cũng không nói tâm tư của đối phương như nữ nhân,” Vừa giải thích một cái lại lãnh thêm một cước, Tiêu Vân Hiên ủy khuất đành giữ mồm giữ miệng, nói tiếp, “Bản vương đang suy nghĩ, đến một ngày bản vương nắm trong tay binh quyền lớn nhất Hi triều, đối phương liệu có thể quay đầu lại nhìn bản vương không, cho dù là nhìn bản vương đầy phòng bị đi chăng nữa. Bản vương biết… Đối phương xưa nay là kẻ không muốn làm gì cả, nhưng ý thức trách nhiệm của đối phương đối với Hi triều còn cao hơn bất cứ ai khác, thậm chí chính vì bản tính của đối phương cũng tương khắc với thứ trách nhiệm đó khiến đối phương mệt mỏi muốn chết.” Hắn bản vương cúi đầu hôn một ngón tay mình đang cầm lấy, “Đối phương biết mà, bản vương ăn nói vụng về không thể giải thích, nhưng đối phương biết ý tứ của bản vương muốn nói gì.”
Cung Dư Mặc tĩnh lặng thật lâu, “Đây là uy h**p mà ngươi ta đây nói với ta đây?”
“Đúng vậy.” Vân Hiên ngẩng đầu cười, “Ta đây đã nghĩ, cha ta đây suốt đời đều sống rất mệt mỏi. GÃ muốn rất nhiều thứ. GÃ muốn bảo vệ giang sơn của hoàng thượng, bảo vệ danh dự của hoàng thượng, bảo vệ vinh quang của hoàng thượng. GÃ, thậm chí còn muốn bảo vệ con dân của hoàng thượng. Vậy nên, gã vì những thứ đó mà chết.”
“Còn bản vương, bản vương chỉ muốn bảo vệ cậu.”
“Cho nên, bản vương hiểu ngươi bản vương hơn tất cả mọi người. Bản vương biết ngươi bản vương cái gì cũng không thiếu, cũng không cần kẻ nào phải làm gì đó vì ngươi bản vương, chỉ cần ngươi bản vương thích, ngươi bản vương có thể vì bất cứ ai làm gì đó. Mà bản tính của ngươi bản vương là thiện lương mà từ bi, nên ngươi bản vương đối với mỗi người đều ôn nhu tận tâm, cho nên ngươi bản vương luôn đối xử với tất cả mọi người như nhau, đồng thời cũng chứng minh, không ai đối với ngươi bản vương đặc biệt. Ngày hôm nay nếu bản vương chết, ngươi bản vương sẽ thống khổ vì bản vương. Ngay mai diễn viên trong gánh hát chết, ngươi bản vương cũng sẽ vì nữ nhân ấy mà thống khổ.”
“Cho nên, Dư mặc. Từ trước đến giờ theo đuổi đối phương, điều khiến lão phu vui sướng nhất cũng khiến lão phu khó khăn nhất chính là lúc đối phương bắt lão phu một người chờ ở trước cửa một buổi tối, cùng với khoảng khắc lúc nãy đối phương muốn b*p ch*t lão phu…”
“Bởi vì như thế chứng tỏ… đối phương quan tâm. Đối phương cảm giác được tâm ý của lão phu, đồng thời cũng để ý đến nó… Đồng thời, đối phương cũng tránh né, đối phương muốn bỏ qua.”
“Dư Mặc… Bản tọa không thông minh được như ngươi bản tọa, bản tọa không biết được ngươi bản tọa suy tính gì, cũng không đoán ra được tâm tư của ngươi bản tọa. Cầu xin ngươi bản tọa nói cho bản tọa biết, bản tọa phải làm sao ngươi bản tọa mới chịu nhìn bản tọa, nhìn thẳng vào bản tọa mà không cự tuyệt nữa?”
Cung Dư Mặc hít sâu vài lần, cuối cùng cười hanh một tiếng, “Đối phương không thông mình bằng bản tọa? Bản tọa tự cho mình có khả năng nhìn thấu được tâm tư của mọi người nhưng đều không hiểu nổi đối phương đến cuối cùng là suy nghĩ cái gì.”
“Không giống.” Tiêu Vân Hiên nâng mặt của Dư Mặc, tiến đến hôn một cái, bởi vì không nhìn thấy nên cũng không biết hôn trúng chỗ nào, “Trong lòng ngươi lão phu có toàn bộ thiên hạ, nhưng thiên hạ của lão phu chỉ có ngươi lão phu.”