Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh
Chương 7
“Ngươi bản vương thật đúng là… Nếu bản vương bảo ngươi bản vương tự đâm mình một nhát ngươi bản vương cũng đâm chứ gì?”
Sau chuyện ở phòng tắm, hai người tuy rằng vẫn bên nhau như hình với bóng giống trước đây, nhưng suốt một thời gian dài Cung Dư Mặc không thèm nói chuyện với Tiêu Vân Hiên. Thỉnh thoảng Tiêu Vân Hiên cũng cố gắng bắt chuyện với Cung Dư Mặc, nhưng mặc dù hắn có nói gì thì đối phương đều tỏ vẻ như không nghe thấy, tối đa cũng ừ ừ à à mấy tiếng cho có. Tới lúc này, Tiêu Vân Hiên dù có ngốc cỡ nào cũng hiểu Cung Dư Mặc không muốn nói chuyện với mình, vì thế cũng không chủ động bắt chuyện nữa.
Có đôi khi Cung Dư Mặc lại ngồi nhìn chằm chằm Tiêu Vân Hiên, cũng không biết là suy tư điều gì. Mỗi lần Tiêu Vân Hiên cảm nhận được có lẽ Dư Mặc đang nhìn mình sẽ cố gắng quay mặt nhìn về hướng đó, tuy con mắt bị che sau lớp vải trắng, Vân Hiên vẫn mong đối phương biết mình cũng muốn nhìn tên đó.
Tình trạng có chút quái dị đó kéo dài khoảng một tháng kể từ lúc Vân Hiên hồi kinh, cho tới lúc Vân Hiên mở miệng nói câu sau thì kết thúc.
“Ngày mai lão phu muốn khởi hành về Nhạn Môn Quan.”
Nhạn Môn Quan, ba chữ này nghe vào dễ khiến người khó chịu. Cung Dư Mặc đứng dậy, từ tốn đến bên cửa sổ, cây phong mới đem đến trồng ba năm trước ngoài cửa sổ giờ đang đâm chồi.
“Mắt đối phương khỏi hẳn rồi?”
Lâu lắm rồi mới nghe lại được giọng nói của Cung Dư Mặc, Tiêu Vân Hiên tĩnh lặng cười, “Chưa, nhưng cũng không sao rồi, thái tên đó nói khoảng năm ngày nữa sẽ khỏi.” Vừa nói vừa đưa tay sờ sờ băng vải, “Thái tên đó bảo khôi phục rất tốt.”
Cung Dư Mặc nghe nói ngẩng đầu lên nhìn gã, “Vậy chờ đến lúc khỏi gã rồi đi không được sao?”
“Thời gian bản vương xin nghỉ sắp hết rồi, nếu về trễ cho dù là tướng quân cũng bị xử theo quân pháp.”
Cung Dư Mặc cúi đầu sờ sờ ngọc thạch đeo bên hông. “Nếu bản tọa bảo cậu ngày mốt hãy đi thì sao?” Thùy hạ mi mắt, chỉ còn thấy được đôi đồng tử đen nhạt lóe qua một tia sáng kỳ quái.
“Vậy ngày mốt sẽ đi.” Vân Hiên cười nói, “Tính ra vẫn kịp.”
“…Nếu ta đây bảo đợi mắt ngươi ta đây khỏi hẳn rồi mới đi?”
Tiêu Vân Hiên suy nghĩ một chút, khẽ gật đầu, “Cũng được, tới đó ra roi thúc ngựa chắc cũng sẽ kịp.”
Cung Dư Mặc tiếp tục chơi đùa với miếng ngọc thạch lạnh lùng được trạm trổ tinh tế trong tay, “Thái tên đó có nói, sau khi ngươi ta đây nhìn thấy được, tốt nhất nên tiếp tục quan sát thêm ba ngày. Ta đây nếu bảo ngươi ta đây chờ tới khi đó hẵng đi thì sao?”
“Đa tạ Dư Mặc quan tâm.” Vân Hiên suy nghĩ một chút, “Cũng được thôi, chỉ cần…”
“Chỉ cần đối phương không ngủ phi ngựa liên tục ngày đêm về đến Nhạn Môn Quan thì sẽ kịp thôi.” Cung Dư Mặc thay tên đó nói.
“Nếu mắt lão phu khỏi hẳn vậy cũng không cần người bảo hộ. Để bọn người còn lại về trước cũng được.”
“Ha hả, vậy nếu lão phu bảo ngươi lão phu lưu lại thêm mười ngày nửa tháng, ngươi lão phu phải làm sao?” Cung Dư Mặc đi qua, đưa tay kéo kéo băng vải trắng quấn quanh mắt Tiêu Vân Hiên, “Tên tay chân vụng về nào băng bó cho ngươi lão phu vậy, đem tóc băng vào luôn, ngươi lão phu không phát hiện sao?”
“Vậy à?” Vân Hiên đưa tay sờ sờ, đúng là có vài lọn tóc bị băng luôn vào băng vải, “Bản vương cũng không để ý lắm. Đối phương nếu thật sự muốn lưu bản vương… hiển nhiên bản vương sẽ ở lại. Cùng lắm thì… Cùng lắm thì sau này trở lại chịu chút quân côn, cũng không phải chuyện gì lớn lao.”
“Cậu thân là tướng lĩnh lại không tuân theo quy củ… Vậy sao lãnh đạo được binh lính dưới trướng?” Dư Mặc chính tay giúp hắn lão phu nới lỏng vải, lấy tóc ra sau đó băng chặt lại.
“Nếu chỉ vì mấy chuyện này mà uy tín mất hết, vậy lão phu làm tướng quân cũng thất bại quá rồi.” Tiêu Vân nghĩ nghĩ, “Trong quân đội uy tín là dựa vào đánh trận mà có, cũng không phải nhất quyết không được phạm sai lầm. Lão phu nếu về trễ liền chịu phạt, phạt mọi người sao thì phạt lão phu vậy, những người bên dưới cũng không dám dị nghị gì.”
“… Đối phương thật là nghe lời lão phu quá đó.” Băng bó kỹ càng lại xong, Cung Dư Mặc cười gõ vào trán Tiêu Vân Hiên một cái, “Nếu lão phu bảo đối phương trở lại kinh thành luôn thì sao? Lão phu muốn đối phương rời khỏi Nhạn Môn Quan… Trở lại kinh thành kế thừa tước vị của cha lão phu, từ ngay về sau ở mãi nơi này?”
HẮN rõ ràng cảm giác được Tiêu Vân Hiên đang sửng sốt, cả người cứng lại, qua một lúc lâu sau mới đáp lời hắn, “… Nếu đây thực sự là nguyện vọng của cậu, ta đây đồng ý.”
“Đối phương có thể vì bản vương không ra sa trường?” Cung Dư Mặc nheo mắt nhìn tên đó, sau đó kéo tên đó đứng dậy đến bên cửa sổ, “Đối phương có thể vì bản vương mà từ bỏ việc báo thù cho cha đối phương? Đối phương là một nam nhân mà? Bản vương nhớ kỹ lúc nhỏ đối phương luôn nói với bản vương, ước nguyện cả đời đối phương là ra sa trường chinh phạt, kiến công lập nghiệp, hôm nay vì bản vương từ bỏ tất cả sao?”
“Lão phu không có nói sẽ từ bỏ tất cả, tới tận hôm nay, những thứ đó vẫn là ước nguyện của lão phu.” Tiêu Vân Hiên vịn chặt khung cửa sổ, “Chỉ là hiện tại có thứ càng khiến lão phu khao khát hơn. Khi còn bé cứ nghĩ đỉnh thiên lập địa là mong muốn của mình, hiện tại mới hiểu được, bàn tay chỉ có năm ngón, ngón dài bất quá vài thốn, những thứ có thể nắm chặt trong đó quá ít, mà hết lần này đến lần khác thứ lão phu mong muốn lại quá lớn.”
“Cho dù… có khiến ngươi bản vương mất hết danh dự, khiến ngươi bản vương hai bàn tay trắng?”
“… Đối phương sẽ không.” Tiêu Vân Hiên hít thật sâu, ngửa đầu hướng lên trời, “Đối phương sẽ không đâu, Dư Mặc. Lão phu nói rồi, bản tính đối phương là ôn nhu lại nhân từ, đối phương sẽ không làm ra những chuyện tổn hại đến tôn nghiêm của lão phu, tựa như đối phương sẽ không bao giờ bảo lão phu rời khỏi Nhạn Môn Quan.”
“Sở dĩ cậu có thể đáp ứng bản tọa là vì biết chắc bản tọa sẽ không làm?” Cung Dư Mặc lấy ra chủy thủ bên hông, ngoài vỏ có khắc họa tiết kỳ lân cưỡi mây đạp gió.
“Bản vương không biết.” Tiêu Vân Hiên cúi đầu, “Bản vương biết chắc chắn ngươi bản vương sẽ không yêu cầu những chuyện này. Nhưng bản vương trả lời đều là thật, bản vương cũng không biết phải giải thích thế nào… Thế nhưng Dư Mặc, ngươi bản vương phải tin tưởng bản vương, nếu đây thật sự là nguyện vọng của ngươi bản vương, bản vương sẽ nghe theo.”
“…Cũng đúng, mấy chuyện đó vốn không phải nguyện vọng của bản tọa, cậu không làm sai.” Dư Mặc rút chủy thủ ra khỏi vỏ, trên lưỡi đao sắc bén có những đường vân tối màu, thân đao phản chiếu hàn quang từ đôi đồng tử tựa ngọc lưu ly lại lạnh thấu xương, “Tất cả đều tại bản tọa hỏi bậy.” Vừa nói vừa đến gần Tiêu Vân Hiên, đặt chủy thủ lên vai tên đó, Cung Dư Mặc chỉ hơi mạnh tay một tí đã có máu tươi thấm ra gã phục. thấy Tiêu Vân Hiên nhíu mày, Cung Dư Mặc hỏi, “Có đau không?”
“Đau…”
“Đau sao đối phương không tránh?”
“Lão phu tránh ngươi lão phu sẽ trốn chạy.”
Cung Dư Mặc nhìn hắn nửa ngày, tựa như mấy ngày hôm nay, cứ như thế ngơ ngác nhìn hắn, tựa như trên mắt hắn có thể nở ra hoa. Tiếp theo đó Cung Dư Mặc ném chủy thủ lên bàn, tức giận ngồi xuống ghế, “Cậu thật đúng là… Nếu ta đây bảo cậu tự đâm mình một nhát cậu cũng đâm chứ gì?”
“Nếu đó là ý muốn của đối phương, đừng nói một đao, đối phương muốn ta đây chặt tay ta đây cũng nguyện ý.” Tiêu Vân Hiên cười đáp, khóe môi khẽ nhếch lên, mang theo vài phần bất đắc dĩ, “Ta đây chỉ sợ… đối phương hối hận.”
U lan lộ, như đề nhã. Vô vật kết đồng tâm, yên hoa bất kham tiễn. Thảo như nhân, tùng như cái. Phong vi thường, thủy vi bội. Du bích xa, tịch tương đã. Lãnh thúy chúc, lao quang thải. Tây lăng hạ, phong xuy vũ. (*)
(*) Bài thơ Tô Tiễu Tiễu Mộ của Lý Hạ, nói về mỹ nhân Tô Tiễu Tiễu có số phận bi thảm, chết sớm.
Tiêu Vân Hiên không phải là tuyệt sắc giai nhân gì, chỉ là nếu thật sự phải chia cách, hoàng tuyền bích lạc, lưỡng xử mang mang, vĩnh bất tương kiến… thì phải làm sao?
“Nhân sinh tự thị hữu tình si, thử hận bất quan phong dữ nguyệt…” (là người tự đa tình, không thể trách gió trách trăng)
“Dư Mặc, ngươi bản tọa nói gì?” Tiêu Vân Hiên nghe Cung Dư Mặc thấp giọng ngâm nga, lại không nghe rõ tên đó nói gì, liền đưa tay quờ quạng muốn đi đến gần tên đó.
“Ta đây nói Tiêu Vân Hiên ngươi ta đây là tên đại ngu ngốc.” Cung Dư Mặc vừa tức vừa cười, mắt thấy Vân Hiên va phải cái ghế lảo đảo sắp ngã, vội vã đứng dậy đỡ hắn, “Mà thôi… Ngươi ta đây thắng rồi, Vân Hiên.”
“Chuyện gì?!”
“…Không gì cả.” Cung Dư Mặc chăm chú nhìn Tiêu Vân Hiên, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cười cười đỡ tên đó ra ngoài, “Xuất môn hít thở không khí thôi, lão phu vừa viết xong tấu chương thỉnh phụ hoàng cho lão phu đi Nhạn Môn Quan, thay phụ hoàng ban thưởng tam quân, thuận tiện xem xét tình hình biên quan luôn. Lão phu còn đặc biệt nói muốn ngươi lão phu cùng lão phu đồng hành, ngươi lão phu cứ hảo hảo ở lại đây dưỡng thương đi. Đợi mắt khỏi hẳn, chúng lão phu cùng đi.”