Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-07-19 13:30:19 | Lượt xem: 1

“Vân Hiên ơi là Vân Hiên, vì sao ngươi lão phu lại xui xẻo gặp phải lão phu thế này?”

“Không gặp đối phương còn gặp ai bây giờ?”

Tối đến, Tiêu Vân Hiên buồn chán ngồi trong phòng, hai tay chống cằm không biết đang suy nghĩ gì. Một lúc sau, tên đó đưa tay ra sau đầu, vừa định cởi dải băng quấn quanh mắt thì cửa phòng bị mở ra, người nọ hùng hùng hổ hổ chạy vào.

“Vân Hiên, phụ hoàng đồng ý cho bản tọa đi cùng ngươi bản tọa rồi, đang bảo quan Ti Lễ chọn ngày tốt để xuất phát, chắc khoảng nửa tháng nữa sẽ đi đó. Ngày mai ngươi bản tọa bảo thủ hạ của ngươi bản tọa về trước đi.” Vừa nói tên đó vừa chạy vào phòng, “Hả? Ngươi bản tọa làm gì vậy?”

“Không có gì.” Vân Hiên bỏ tay xuống, “Bản vương định… định gỡ băng xuống.”

“Hồ đồ!” Cung Dư Mặc ngồi xuống bên cạnh, tự mình rót trà, “Không phải thái tên đó bảo năm ngày nữa mới được tháo băng sao?”

“Nhưng mà bản vương nghĩ mắt khôi phục rất tốt rồi, muốn gỡ xuống nhìn thử.”

“Không được.” Dư Mặc tức giận đưa tay búng trán hắn mấy cái, “Cậu một mình loay hoay lỡ làm không tốt để lại di chứng thì sao?” Vừa nói vừa dí sát mũi vào cổ Vân Hiên ngửi ngửi, “Cậu tắm rồi hả? Nghe thơm quá.”

“Ừ.” Tiêu Vân Hiên có chút không thích ứng được nhiệt độ bên tai, rụt cổ lại, “Đối phương đi tắm đi, lúc nãy rảnh rỗi bản vương đã tắm rồi, không có làm ướt mắt.”

Cung Dư Mặc tỉ mỉ kiểm tra rồi mới gật khẽ gật đầu, “Tốt, đối phương lên giường nghỉ trước được, cả người bản tọa đầy mồ hôi.”

Cung Dư Mặc nói xong liền đi ra, đến lúc tên đó tắm rửa chải đầu, mặc tiết gã trở lại phòng ngủ đã thấy Tiêu Vân Hiên ngồi trên giường. Dư Mặc cười cười chui vào chăn.

“Ấm quá!” Vừa nói vừa lấy chân đá đá ai kia, Vân Hiên vừa cười vừa tránh, “Đối phương còn quậy nữa, chút ngủ chăn sẽ lạnh hết.”

Cảm giác được Cung Dư Mặc đột nhiên khựng người, Tiêu Vân Hiên nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”

Cung Dư Mặc cúi đầu cười khanh khách, nhìn Tiêu Vân Hiên,

“Chỗ bị bản tọa dùng đao cứa lúc sáng đã bôi dược chưa?”

Vân Hiên gật gật đầu.

“Không sao đâu, trầy da một chút thôi mà, hiện tại đã kết vảy rồi, không còn đau nữa.”

Dư Mặc đưa tay sờ sờ tóc Vân Hiên, thuận thế sờ xuống sau gáy.

“Vân Hiên, cậu biết không… Nếu lúc sáng cậu tránh, lão phu nhất định sẽ đâm cậu một nhát.”

Tiêu Vân Hiên ngẩn người, còn chưa kịp trả lời, Cung Dư Mặc đã nghiêng người qua, tựa trên vai gã, cọ cọ cổ gã, giọng nói trầm ấm, ôn nhu như nước.

“Đã nhiễu loạn tâm tư của bản tọa mà còn không kiên định, muốn bỏ trốn… Bản tọa cho dù có giết ngươi bản tọa cũng đáng. Vân Hiên… Vân Hiên, ngươi bản tọa không có trốn, thật tốt…”

Bị người kia cọ cọ có chút ngứa, Tiêu Vân Hiên định đẩy ra, nhưng lại nghe người kia dùng âm thanh có thể làm tan chảy tâm thần gọi tên mình, tâm tư liền nóng lên, đưa tay ôm lấy đối phương.

“Ta đây không tránh cũng không trốn, Dư Mặc, ta đây sẽ luôn ở đây. Trước đây ta đây vẫn luôn đợi ngươi ta đây, từ nay về sau, ngươi ta đây đi đâu, ta đây sẽ theo đó.”

“Tin tưởng ta đây đến vậy sao?” Cung Dư Mặc cảm giác cả người đều khoan khoái lạ thường, cười khẽ, nhào vào lòng người ta đây, mũi cọ cọ vào cổ người ta đây, vô cùng cực thân thiết mà làm nũng.

“Ừ, cũng giống như Phó thúc thúc vậy.”

“Phó thúc thúc?” Cung Dư Mặc không rõ vì sao hắn đột nhiên nhắc đến tên này, ngẩng đầu lên nhìn, “Thanh GÃ Bá? Vì sao đột nhiên nhắc tới thúc ấy?”

“Phó thúc thúc chỉ với một trận chiến đã thành danh, chẳng những lấy ít thắng nhiều mà còn bắt được vua của địch. Trước trận chiến ấy, Phó thúc nói với các binh sĩ, đây là một trận tử chiến, có lẽ chúng bản vương sẽ chết, nhưng các ngươi bản vương phải tin tưởng bản vương, những chỗ bản vương bắt các ngươi bản vương đi đều là những chỗ có thể tìm được đường sống trong chỗ chết.”

“Haha, chẳng lẽ theo bản vương chính là tìm được đường sống trong chỗ chết sao?” Cung Dư Mặc bị tên đó chọc cười, cười to, “Vậy đối phương chuẩn bị dùng binh pháp nào đối phó bản vương đây?”

“Cái này…” Tiêu Vân Hiên quẫn bách, “Dư Mặc, đối phương hiểu ý ta đây mà, đừng chọc ta đây nữa, đối phương biết ta đây…”

“Ăn nói vụng về.” Cung Dư Mặc cười, dựa sát trở lại, “Bản tọa biết cậu ăn nói vụng về, hơn nữa mỗi lần đứng trước bản tọa đều ngốc muốn chết, nếu đổi lại là người khác, cậu còn có thể cãi lại với họ một trận ra trò.” Tên đó vừa cười vừa chơi đùa với tóc của Vân Hiên, một lát sau mới khẽ thở dài cảm khái, “Vân Hiên ơi là Vân Hiên, vì sao cậu lại xui xẻo gặp phải bản tọa thế này?”

Tiêu Vân Hiên sửng sốt một chốc, tức thì cười nói, “Không gặp ngươi ta đây còn gặp ai bây giờ?”

“…” Cung Dư Mặc nghe thế liền cúi đầu cười khẽ, đôi mắt tràn đầy ôn nhu. “Mới chê cậu ăn nói vụng về, sao thoắt cái đã tiến bộ vượt bậc thế này?”

Dứt lời liền ngẩng đầu hôn lên môi Tiêu Vân Hiên, mà ai kia bị hắn bản vương làm cho đột ngột, chỉ có thể ngơ ngác “bản vương… bản vương…” nửa ngày cũng không nói trọn được một câu. Cung Dư Mặc thấy bộ dáng hắn bản vương như vậy, tâm tư đều mềm nhũn, vòng tay ôm chặt cổ hắn bản vương, hung hăng hôn tới.

Tiêu Vân Hiên đầu tiên là nghĩ miệng mình bị gì đó đụng trúng, chờ lúc phản ứng kịp liền khẩn trương, lắp bắp nửa ngày không nói được gì, tiếp đó lại bị người bản vương ôm, mà tên đó đang ngồi tựa lưng vào đầu giường, Cung Dư Mặc dính sát trên người tên đó, lại một lần nữa trên môi cảm giác ẩm ướt.

Chỉ là lần này Cung Dư Mặc không có ngay lập tức rời ra. Tiêu Vân Hiên cảm giác được đôi môi nóng ấm ướt át của đối phương, bốn cánh môi chạm vào nhau, thậm chí còn cảm giác được hàm răng của Dư Mặc, không biết có phải đối phương cố ý hay không, Vân Hiên nghĩ rằng miệng mình đang bị cắn. Cung Dư Mặc cắn rất nhẹ, sẽ không đau, nhưng môi dù sao cũng rất mỏng, bị hàm răng cọ mấy cái liền ửng đỏ, mà cảm giác ngứa ngứa không hiểu từ đâu dâng lên khiến Vân Hiên có chút không thể nhịn được, chỉ có thể càng ôm chặt Cung Dư Mặc.

Thứ mềm mại ẩm ướt trên môi mình hẳn là đầu lưỡi của Cung Dư Mặc rồi?

Cảm giác chỗ bị cắn giờ đang được đầu lưỡi ôn nhu l**m duyện, Tiêu Vân Hiên nghĩ toàn bộ khí huyết đều vọt lên mặt hết rồi, sợ rằng hiện tại mặt mình đã đỏ đến mang tai. TÊN ĐÓ nghĩ Cung Dư Mặc hẳn là đang mê hoặc mình, mà tên đó cũng đã bị mê hoặc mất rồi, rụt rè đưa lưỡi định l**m lại, ai ngờ chỉ vừa chạm nhẹ, Cung Dư Mặc lại tách người ra.

Nhìn Tiêu Vân Hiên định tiến đến lại chỉ bắt gặp khoảng không, đành phải tự l**m môi mình che giấu ngượng ngùng, tâm tình Cung Dư Mặc tốt tới cực điểm.

“Vân Hiên Vân Hiên… Vân Hiên của lão phu…” Vừa nói vừa tiến đến, chỉ là lúc này không hề trêu đùa tên đó, một tay đỡ sau gáy Vân Hiên đề phòng lúc hai người ngã xuống bị đau, tay kia siết lấy tay đối phương, mười ngón giao triền.

Tiêu Vân Hiên bị đè ở phía dưới, cho dù vóc người tương đương Cung Dư Mặc, cũng cảm thấy có chút khó thở, đằng này lại thêm bị người lão phu hôn gần như quên nhịp thở, đến lúc Cung Dư Mặc buông hắn ra, hắn liền liên tiếp ho khan một trận, khiến Cung Dư Mặc cười ha hả, vỗ lưng giúp hắn thuận khí.

“Dư Mặc, lão phu muốn nhìn đối phương, hiện tại rất muốn, hết sức muốn.” Lúc nhịp thở vừa thông thuận, Tiêu Vân Hiên liền ôm tay Cung Dư Mặc, “Cho lão phu tháo băng mắt xuống đi.”

Cung Dư Mặc lẳng lặng nhìn gã, cuối cùng vẫn khẽ lắc đầu, “Không được.”

“Dư Mặc, cho lão phu tùy hứng một lần đi, có được không?” Vân Hiên nắm lấy tay người lão phu, đặt ở bên môi, “Ngươi lão phu biết không, kỳ thực lão phu rất sợ.”

Tên đó vừa hôn tay Dư Mặc, vừa thấp giọng tựa như đang độc thoại, “Bản tọa sợ… tất cả mọi chuyện lúc không nhìn thấy đều là một giất mộng… Bản tọa rất sợ sau này thực sự nhìn thấy… cậu lại giống như trước đây, cách xa bản tọa vạn dặm.”

“Lúc này lão phu còn có thể cảm giác được ngươi lão phu ở bên cạnh, ngươi lão phu vừa hôn lão phu, còn cho phép lão phu nắm tay ngươi lão phu… lão phu… lão phu…”

Cung Dư Mặc cười khẽ một tiếng, “Đường đường là một đại tướng quân mà cứ sợ này sợ nọ, nói ra không lo bị người bản vương cười sao?” Tên đó vừa nói vừa sờ sờ má Vân Hiên, “Đồ ngốc, cậu vẫn có thể sờ bản vương mà, bản vương hứa sẽ không đối xử với cậu như trước đây nữa. Cậu không tin bản vương sao?”

“Không phải, ta đây sao có thể không tin ngươi ta đây chứ.” Tiêu Vân Hiên kiên định khẽ lắc đầu, suy nghĩ một chút, nói tiếp. “Mà thôi, còn có năm ngày, năm năm ta đây còn chờ được, huống chi chỉ có vài ngày.”

“Ngươi bản tọa nha…” Cung Dư Mặc nhìn bộ dáng hắn, lại nhớ đến bóng dáng quyết tuyệt của Tiêu Hoài Viễn đã khuất, “Ngươi bản tọa đã muốn tùy hứng một lần, thôi thì bản tọa cứ thuận theo vậy.” Đối với người trước mặt, hắn cuối cùng vẫn phải mềm lòng, “Dù sao ánh nến cũng không quá gay gắt, chắc sẽ không sao.”

“Thực sự?!” Tiêu Vân Hiên kinh hỉ vạn phần – đây là lần đầu tiên từ lúc trưởng thành đến nay, Cung Dư Mặc nhân nhượng trước hắn ta đây.

“Nè đối phương đừng tự tháo ra chứ.” Thấy Tiêu Vân Hiên gấp gáp muốn tháo băng, Cung Dư Mặc vội vã ngăn lại, “Để bản vương giúp đối phương.”

Cung Dư Mặc nói xong liền trở người ngồi vào phía sau của Tiêu Vân Hiên, tỉ mỉ tháo gỡ từng tầng băng vải, sau khi gỡ xuống lớp cuối cùng liền xoay lưng Vân Hiên lại hướng ánh nến, “Nào…. từ từ mở mắt ra.”

Tiêu Vân Hiên chậm rãi mở mắt, con cậu lâu rồi không gặp ánh sáng chớp chớp vài cái. May mà ánh nến không quá gay gắt như mặt trời, chỉ một chốc sau Tiêu Vân Hiên đã thích ứng được.

“Sao rồi, có bị mờ không? Có bị bóng chồng không?”

Cung Dư Mặc trước mặt tên đó đang nhíu nhíu chân mày, bộ dáng rất lo lắng, trong đôi mắt tựa ngọc lưu ly khiến người trầm luân kia, Tiêu Vân Hiên thấy được bóng mình phản chiếu trong đó, đang mỉm cười.

“Vân Hiên?”

“Dư Mặc… Đã lâu không gặp…” Tiêu Vân Hiên cười, sờ sờ khuôn mặt đối phương, sau đó hôn xuống đôi mắt mình thích nhất.

“Đã lâu không gặp?” Dư Mặc dở khóc dở cười, “Đồ ngốc, dạo này có hôm nào mà lão phu chẳng gặp ngươi lão phu.” Hắn lão phu vừa nói vừa xoay Vân Hiên lại phía ánh nến, nhìn kỹ một hồi, lại hỏi Vân Hiên có khó chịu hay không, cuối cùng mới khẽ gật đầu, “Mắt khôi phục tốt lắm, bất quá sáng mai thức dậy phải để đại phu băng thuốc lại.”

“Được, nghe lời đối phương.” Tiêu Vân Hiên lại cười, đứng lên ôm lấy người ta đây, “Dư Mặc… Dư Mặc, cho ta đây ôm một lúc đi…”

Cung Dư Mặc bất đắc dĩ, vòng tay ôm lại hắn, “Được rồi được rồi, trời đêm rất lạnh, chui vào chăn thôi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8