Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 87: Em cũng có thể làm được
Lâu Tử Hoán để ba hắn bản vương cùng An Dạ Vũ về trước, hắn bản vương ngồi lại ở phòng bệnh, ngơ ngác nhìn em gái ngủ say.
Hắn nhớ lại buổi tối khi thân mẫu tự sát, cô đi vào phòng hắn. Đêm đó hắn
và em gái ngủ cùng nhau, hắn đột nhiên mở mắt ra. Nhìn thấy mẹ mặc áo
ngủ màu trắng xuất hiện ở cửa. Sắc mặt mẹ nhợt nhạt dị thường nhưng lại
tươi cười. Hắn ngồi xuống, chấn kinh nhìn mẹ.
Tịch Lan ngồi bên
giường, vỗ về khuôn mặt non mềm nhỏ nhắn của con, lại nhìn Nhược Hi vẫn
ngủ say bên cạnh, nhẹ nhàng đem con ôm vào trong ngực. “Tử Hoán, mẹ thực xin lỗi con, cũng thực xin lỗi tiểu Hi, là mẹ không tốt. ”
Lâu
Tử Hoán nhìn mẹ, sắc mặt của bà tái nhợt, đôi mắt đẫm lệ, tràn đầy nhu
nhược và bất lực. Lòng tên đó nhất thời chua xót, nước mắt rơi xuống, hít
mùi hương quen thuộc của mẹ, lẩm bẩm nói: “Mẹ,đừng sợ ba, tiểu Hoán lớn
lên, nhất định sẽ bảo vệ mẹ.”
Tịch Lan yên tâm nở nụ cười: “Tử Hoán, mẹ muốn con đồng ý giúp mẹ một việc.”
Tuổi của Lâu Tử Hoán đã đủ lơn, ba tên đó thậm chí còn đối phó với Tịch gia làm cho mẹ tên đó càng đau lòng. Mẹ rất cần tên đó bảo vệ, tên đó khẽ gật đầu: “Mẹ, mẹ
nói đi, Tử Hoán nhất định sẽ làm được . ”
“Mẹ muốn con đồng ý
với mẹ điều này, con phải bảo vệ tốt cho em gái, dùng sinh mệnh của con
bảo vệ em, cả đời chăm sóc cho em, không rời bỏ em. Bất luận em nó làm
ra sự tình gì, con đều phải bao dung cho nó, tha thứ cho nó, cho đến khi em nó tìm được hạnh phúc. ” Nét mặt của bà rất trang nghiêm, cũng rất
thận trọng..
Lâu Tử Hoán không hề ngập ngừng gật gật đầu: “Mẹ, con
đáp ứng mẹ, con sẽ bảo vệ em gái, sẽ không làm cho em bị thương tổn. Con cả đời sẽ ở bên cạnh em, chăm sóc em, bảo vệ em, vĩnh viễn không rời xa em.”
“Con ngoan, Tử Hoán, con ngoan của mẹ!” Bà hôn mặt con,
đặt con lại trên giường, đắp chăn, “Đã khuya rồi, mau ngủ đi nào!” cái
gì nên làm bà cũng đã làm, thế gian này không còn gì để bà lưu luyến
nữa.
Tử Hoán bất an nhìn mẹ mình tươi cười nồng ấm, đẹp mê hồn nhưng lại làm cho hắn bản tọa càng kinh hoàng.
“Ngủ đi, nhớ kỹ con đã đồng ý với mẹ!” Tịch Lan lại hôn lên trán con gái,
vừa thấy khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của con gái, mắt bà lại một lần nữa
nhòe nước mắt, “Nhược Hi, cục cưng của mẹ, con nhất định phải hạnh phúc
nhé!”
Tử Hoán không muốn thấy mẹ khóc, tức thì nói: “Mẹ, mẹ yên
tâm, tiểu Hoán sẽ quan tâm Nhược Hi, nhất định làm cho Nhược Hi hạnh
phúc. ”
Tịch Lan lúc này mới thật yên tâm, cười dịu dàng: “Mẹ tin tưởng con, mau ngủ đi!”
Tử Hoán cũng mệt mỏi, mí mắt đã sụp xuống. Hắn lão phu như nhìn thấy nước mắt mẹ
hắn lão phu rơi xuống, nóng và ấm áp, liền mộng mị đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm, tên đó nghe được tiếng thét chói tai của người hầu dưới lầu. Tử Hoán
không kịp suy nghĩ, nhảy xuống giường, giầy còn chưa kịp mang chạy xuống lầu. Người hầu, quản gia sợ tới mức té trên mặt đất, ánh mắt mở to nhìn phòng tắm.
Tử Hoán cũng sợ ngây người, hắn nhìn thấy mẹ hắn nằm trong bồn tắm lớn, tay phải xẻ một đường thật sâu, máu chảy lênh láng.
Nước trong bồn tắm lớn nhuốm màu đỏ thẩm, nhìn thật ghê người. Sắc mặt
mẹ tái nhợt, khóe mắt còn ươn ướt, bên miệng lại lộ ra nét cười. Mẹ hắn
tự sát, ngay trước mặt hắn!
Trí nhớ đã đước phong ấn như nước
chảy khơi lại, hắn ch** n**c mắt. HẮN hôn lên lòng bàn tay em gái, nước
mắt rốt cuộc không khắc chế được, liền khẽ lên tiếng: “Thực xin lỗi,
Nhược Hi, thực xin lỗi!”
“Anh, đừng khóc!” Lâu Nhược Hi tỉnh lại, sắc mặt vẫn còn tái nhợt . Sau
sự việc của mẹ, cô chưa từng thấy hắn ta đây khóc bao giờ, cô rõ ràng đã bức
người anh mà cô yêu nhất phải khóc.
Lâu Tử Hoán vội lau đi nước
mắt, lộ vẻ tươi cười: “Em tỉnh rồi à, có chỗ nào không thoải mái không?
Em có muốn uống nước không? ”
Nhược Hi đau lòng nhìn tên đó, lần
đầu tiên cô cảm thấy áy náy, hoài nghi liệu bản thân có phải đã làm sai
hay không! Tiếng nói của cô khàn khàn: “Em muốn uống nước!”
Lâu Tử Hoán rót một ly nước đầy, lấy muỗng đút cho cô từng thìa một.
Giúp cô uống nước xong, Lâu Tử Hoán cẩn thận xem phản ứng của cô, tên đó đoán
được Nhược Hi đã biết xảy ra sự tình gì. “Còn có chỗ nào không thoải mái sao? Em muốn ngủ thêm một lát không? ”
Cô khẽ lắc đầu, lộ ra vẻ tươi cười tái nhợt: “Anh, em không sao , thật sự là em không sao mà. ”
Ánh mắt Lâu Tử Hoán lại hơi hơi ươn ướt, tên đó làm cho cô phải khổ sở thế này, cô còn nói với tên đó không có việc gì.
“Anh, đừng dây dưa với Tử Khê nữa được không?” cô ch** n**c mắt, “Em không
muốn nhìn thấy Tử Khê, cũng không muốn nhìn thấy con gái của cô bản tọa. Anh, có em ở đây bên cạnh anh không tốt sao? Em sẽ vĩnh viễn ở cùng anh,
vĩnh viễn sẽ không phản bội anh, vĩnh viễn chỉ yêu duy nhất mình anh. Tử Khê có thể làm được , em cũng có thể. Cùng lắm thì chúng bản tọa sẽ kết yết, vĩnh viễn không cần con cái, chỉ cần có thể ở cùng nhau là tốt rồi. ”
“Nhược Hi, Nhược Hi!” Lâu Tử Hoán che miệng của cô, “Đừng nói nữa, anh đồng ý
với em, sẽ không dây dưa cùng An Tử Khê nữa. Cô ta đây sẽ không có cơ hội
nào thương tổn em nữa, Nhạc Nhạc cũng vậy. Anh không phải đã nói qua
với em sao? Cả đời này, anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em, bảo vệ em, chăm
sóc em.”
Nhược Hi khóc nở nụ cười, cô cầm tay hắn bản vương rồi hôn lên
lòng tay hắn bản vương “Em thật là may mắn, đứa bé không còn, bằng không em thật
không biết nên phải làm gì bây giờ! Em không muốn ác mộng đêm hôm đó kéo dài, nhưng muốn em tự tay g**t ch*t một đứa bé em cũng không nhẫn tâm.
Cú đẩy của Nhạc Nhạc, ngược lại đã thành toàn cho em, chẳng qua trong
lòng em vẫn cảm thấy thương tâm, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng trong đời em được mang thai. ”
Mỗi một câu của Nhược Hi như đẩy hắn bản tọa
xuống địa ngục, hắn bản tọa không quay lại được nữa, lời thề với mẹ hắn bản tọa là một
xiềng xích, hắn bản tọa bỏ không được, chỉ có thể làm theo. Hắn bản tọa không thể lại để cho Nhược Hi bị thương tổn, hắn bản tọa thậm chí hối hận vì sao lại về nước.
Hắn bản tọa ở nước ngoài tuy rằng thỉnh thoảng mới gặp em gái, nhưng hắn bản tọa và
Nhược Hi lại có cuộc sống anh em đơn giản phàm thường, Nhược Hi sẽ không bị thương tổn thế này. Mà hắn bản tọa, ít nhất còn có thể nhìn thấy một ít ánh
sáng
“Không sao cả, chỉ cần có anh bên cạnh dù có xảy ra chuyện
gì em cũng không sợ. Anh, em thật sự cảm thấy rất may mắn, chúng lão phu có
thể là anh em thân thiết. Bởi vì chúng lão phu là anh em thân thiết, cho nên
chúng lão phu có thể càng yêu nhau hơn, càng trân trọng đối phương, càng
không rời xa đối phương, anh nói có đúng hay không?”
Nhược Hi
say mê trong hạnh phúc, cô tự nhiên nói ra mục đích. Lời của cô giống
như lưới giăng ra, bủa vây lấy trái tim của tên đó, tên đó thấy khó thở. Tên đó
lại cảm thấy hoang đường, vì sao em gái tên đó lại nói ra lời nói kinh
khủng như vậy mà còn cảm thấy điều đó là đương nhiên. Tên đó muốn hét to,
muốn lay tỉnh cô, đám người kia là anh em, cô chính là em gái của tên đó. Tên đó có
thể yêu cô, có thể chiều cô, thậm chí đặt cô vào vị trí quan trọng nhất
trong lòng tên đó, tất thảy đơn giản chỉ vì cô là em gái tên đó.
Em gái phải đổi thành người yêu, sẽ có một ngày, không sớm thì muộn gã sẽ điên mất .
“Anh, anh làm sao vậy, sắc mặt rất khó coi, anh không thoải mái sao?” Lâu
Nhược Hi quan tâm cầm tay hắn lão phu, đem tay hắn lão phu đặt ở trước ngực cô.
Lâu Tử Hoán đụng phải ngực cô, gã muốn ngay ngay lập tức rụt tay lại. Cuối cùng gã vẫn là không làm, gã miễn cưỡng tươi cười: “Không có việc gì, anh
hơi mệt thôi! Em cũng ngủ thêm một lát đi, như thế có thể mau hồi
phục.”
Lâu Nhược Hi gật gật gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ.
Chỉ có Lâu Tử Hoán, vẻ mặt tên đó thống khổ cực cùng thâm trầm. Có lẽ kể từ lúc mẹ tên đó tự sát tên đó đã định sẵn phải sống trong địa ngục.