Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 88: Khế ước kết thúc

Cập nhật lúc: 2026-08-18 06:15:41 | Lượt xem: 5

Sáng sớm, Tử Khê đã tỉnh lại trong khi Nhạc Nhạc vẫn còn ngủ say. Ngày
hôm nay không có thông báo, cô có thể ngủ nhiều hơn. Hôm nay lại là cuối tuần, Nhạc Nhạc cũng được nghỉ học, cô có thể đưa Nhạc Nhạc đi chơi một chút,có thể là đi công viên hoặc khu vui chơi. Như vậy, Nhạc Nhạc cũng
sẽ vui vẻ một chút và có thể quên hết những gì không thoải mái ngày hôm
qua.

Cô mặc quần áo ở nhà, vừa mở cửa liền nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Lâu Tử Hoán. Tên đó dựa vào cạnh cửa, không biết đã đứng như thế
bao lâu rồi. Cô cả người ngây ngẩn: “Anh, anh sao lại đứng ở đây?”

Đôi mắt Lâu Tử Hoán gắt gao nhìn cô chằm chằm, một tay kéo cô vào lòng, tên đó mạnh mẽ ôm lấy cô như thể muốn cô và máu thịt mình nhập lại làm một.

Tử Khê bị các hành động liên tiếp của hắn bản vương làm cho hoảng loạn, Lâu Tử Hoán
ôm làm cô gần như không thở nổi. Thân thể hắn bản vương lại run run, càng ôm cô
chặt hơn.Từ trước tới nay, Lâu Tử Hoán ở trước mặt cô luôn tự cao tự đại chưa bao giờ mong manh như vậy, làm cho cô rất bất an. Tay bất giác ôm
lấy thắt lưng hắn bản vương: “Lâu Tử Hoán, anh làm sao vậy?”

Lâu Tử Hoán
vẫn không nói lời nào, thừa dịp Nhược Hi ngủ, tên đó vô tri vô giác rời
khỏi bệnh viện. Dọc đường đi, đầu óc tên đó rối như tơ vò, tên đó thậm chí còn không biết bản thân nên đi đâu.Tên đó không thể nào phá vỡ lời hứa với mẹ
tên đó, lại càng không thể làm thương tổn em gái, nhưng tên đó cũng không có
biện pháp nào thuyết phục chính mình phải ở cùng một chỗ với Nhược Hi
được.

Đang lúc mê man, hắn lão phu bất giác đi đến dưới lầu nhà cô, theo bản năng, hắn lão phu ngây ngốc đứng ở cửa. Hắn lão phu không nhấn chuông, hắn lão phu sợ hãi
cái hi vọng sẽ thấy cô xuất hiện. Ngay cả bản thân cũng không rõ lắm vì
sao vào thời điểm rối bời thế này, vậy mà hắn lão phu chỉ có thể nghĩ đến cô.

Hộ gia đình bên cạnh cũng đã thức dậy, thỉnh thoảng đem ánh mắt hướng về
phía họ.Tử Khê nhẹ nhàng đẩy gã: “Chúng ta đây vào trong trước đã.”

Lâu Tử Hoán sừng sốt, hơi buông cô ra, chờ cô mở cửa rồi cùng cô bước vào.

Tử Khê đẩy tên đó ra: “Anh có muốn uống chút gì không, ở đây tôi không có gì, chỉ có nước lọc.”

Lâu Tử Hoán ngồi trên ghế sô pha nhỏ của cô, một đêm không ngủ làm cho tên đó
mệt mỏi rã rời, nhưng tên đó không tài nào nhắm mắt lại được. Chỉ cần nhắm
mắt lại, thì lời nói trước khi chết của mẹ tên đó sẽ vang vọng bên tai tên đó, và khuôn mặt tái nhợt của Nhược Hi sẽ chiếm giữ toàn bộ đầu óc tên đó.

An Tử Khê đưa nước cho hắn bản vương, nhìn thấy hình dáng ngơ ngẩn kia của hắn bản vương, lòng cô rất bất an và lo lắng. Cô ngồi xuống bên cạnh hắn bản vương, lo lắng hỏi: “Lâu Tử Hoán, anh rốt cuộc làm sao vậy?”

Tên đó đột nhiên nở nụ cười,
đem cô ôm vào trong lòng, hung hăng hôn cô. Vừa chạm đến đôi môi ngọt
ngào của cô, tên đó giống như được cứu sống, hôn càng sâu, càng cuồng
nhiệt.Bàn tay xâm nhập vào nội tên đó của cô, kéo áo ngực ra, x** n*n ngực
của cô. Tên đó cảm thấy vẫn chưa đủ, một tay đẩy thân thể của cô áp vào sô
pha, kéo bỏ hết quần áo của cô từ trên xuống dưới.

Tử Khê luống
cuống, cô không né tránh được nụ hôn của hắn lão phu, vặn vẹo thân mình thầm
nghĩ thoát khỏi hắn lão phu: “Lâu Tử Hoán, anh điên rồi, Nhạc Nhạc đang ngủ ở
bên trong.”

Tên đó điên rồi sao? Đúng vậy, tên đó đã sớm điên rồi,
bằng không tên đó sẽ không bức bản thân đến hoàn cảnh như vậy. Tay tên đó vội
vàng kéo quần của cô, cắn lên vành tai của cô nói: “Chỉ cần cô không
gọi, Nhạc Nhạc sẽ không tỉnh.”

Cô thật muốn đá tên đó văng ra ngoài, hối hận vì sao lại cho tên đó vào, tên đó
chính là một tên đầu heo chỉ biết dùng th*n d*** suy nghĩ, tại sao lúc
nào cũng là như thế này chứ! Cô muốn mắng tên đó, vừa nhấc đầu nhìn lên ánh mắt tên đó. Tơ máu che kín ánh mắt tên đó, ở đó khuôn mặt đau xót cùng tuyệt
vọng đánh vào lòng của cô. Cô ngây ra nhìn tên đó: “Lâu Tử Hoán, anh!”

Lâu Tử Hoán chỉ liếc mắt nhìn cô một cái, nhân cơ hội bỏ quần cô ra. Cởi bỏ dây lưng của chính mình, kéo khóa xuống, xâm nhập vào trong cô. Hắn bản vương
không đủ sức để nói dông dài, hắn bản vương chỉ biết phải hòa chung cùng cô, dùng
hết chút sức lực cùng cơ hội cuối cùng này để có được cô.

Tử Khê ngẩng đầu, cô cắn chặt môi dưới. Nhạc Nhạc còn đang ngủ bên trong, cô
không dám phát ra tiếng kêu. Cô gắt gao nắm lấy vạt áo của hắn, thở gấp
theo từng động tác của hắn.

Lâu Tử Hoán ôm lấy cô, đề cho cô
ngồi trên người hắn, động tác càng mãnh liệt hơn. Tử Khê vừa đau lại vừa khoái ý, khi cô vừa cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt hắn như dã thú bị thương, cô liền ôm lấy đầu của hắn, để cho hắn vùi vào ngực mình. Hắn bị
thương, lúc này đây Lâu Nhược Hi đã cho hắn một đòn trí mạng, lưng hắn
đeo rất nhiều gông xiềng, hắn rốt cuộc không chịu nổi.

Khi cơn
k*ch t*nh qua đi, Lâu Tử Hoán vẫn gắt gao ôm cô, mặt gã chôn nơi ngực
cô. Hương thơm của cô ngay tại mũi gã, cả người cô đang ở trong lòng
gã, thân thể đám người kia cùng một chỗ rất phù hợp, giống như đám người kia là trời sinh phải như thế. An Tử Khê! An Tử Khê! Từ hôm nay trở đi, gã thật sự sẽ buông tay sao?

Tay Tử Khê len vào giữa hắn ta đây, tay kia nhẹ
nhàng vỗ về lưng hắn ta đây. Giờ khắc này, cô có ảo giác Lâu Tử Hoán chính là
đứa nhỏ của cô, đứa nhỏ bị thương phải về để được mẹ ôm ấp tìm kiếm an
ủi.

Hắn ta đây chậm rãi buông cô ra, ôm cô để cho cô ngồi xuống sô
pha, chính mình bắt đầu sửa sang lại quần áo. Tử Khê không biết vì sao
lại nhìn hắn ta đây, khi hắn ta đây đưa quần áo cho cô, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi
hắn ta đây, đờ đẫn mặc vào. Hắn ta đây lại biến thành tên Lâu Tử Hoán cường đại, đôi
mắt hắn ta đây đã không còn tuyệt vọng cùng đau xót, thêm vào đó là một chút
kiên định. Hắn ta đây đã ra quyết định, cô không hiểu vì sao cảm thấy bất an
với quyết định của hắn ta đây.

Tên đó chỉnh lại quần áo, sau khi thấy cô
cũng đã mặc quần áo vào, miệng tên đó hé một chút tươi cười: “An Tử Khê, cô không phải vẫn cầu tôi buông tha cô sao? Chúc mừng cô, tôi buông tha
cô! Chỗ công ty, cô vẫn tiếp tục công việc, nhưng khế ước của cô với tôi sẽ chấm dứt trước thời hạn.”

“À, à, thật tốt quá!” Tử Khê theo bản năng đáp lại cho có, tim lại hoảng, không chỉ loạn, mà còn rất đau.

“Cô, cô cũng có thể không cần ở lại Lâu gia nữa, Hắc Diệu Tư cô cũng có thể
không phải gặp!” Nói xong, tên đó muốn rời đi. Ra khỏi nơi này, tên đó sẽ phải đi một hướng khác, tên đó đã không có sự lựa chọn nào khác.

“Lâu
Tử Hoán!” cô đuổi theo, ” Vì sao anh đột nhiên có quyết định như vậy?
Tối hôm qua, tối hôm qua Lâu Nhược Hi không có việc gì chứ!” Cô tự nhủ,
hắn bản tọa đã nói buông tha cô , điều này không phải cô vẫn hy vọng sao? Nhưng
cô vẫn mơ hồ cảm thấy bất an, sáng sớm hắn bản tọa canh giữ ở cửa nhà cô chỉ để
nói với cô rằng khế ước đã chấm dứt sao? Vì sao hắn bản tọa muốn dùng ánh mắt
như vậy nhìn cô? Vì sao hắn bản tọa lại bi thương tuyệt vọng như thế? Cô không
buông bỏ được nghi vấn này nọ, việc không quan tâm đến hắn bản tọa đối với cô mà nói là việc không thể.

“An Tử Khê, cô không phải là yêu tôi rồi chứ? ” Hắn đột nhiên quay đầu, ngả tới gần cô, “Cho dù cô yêu tôi, tôi
cũng nói cho cô biết, tôi vĩnh viễn không có khả năng sẽ yêu cô. Cho nên chuyện của tôi không cần cô quản, cô cũng không có tư cách quản. Tôi có quyết định này vì tôi cảm thấy chơi đùa với cô đã chán rồi. Những tưởng tôi có thể chơi cô được kha khá thời gian, ai biết cô một chút tính
khiêu chiến đều không có, tôi ngoắc ngoắc ngón tay cô liền tự động cởi
áo, tháo thắt lưng, ngoan ngoãn làm cho tôi thỏa mãn. Hiện giờ ngay cả
cùng cô lên giường cũng làm cho tôi cảm thấy không có ý nghĩa gì, lại
phải cùng cô chơi như vậy nữa, chỉ nghĩ đến thôi tôi đã muốn buồn nôn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8