Bí Ẩn Ngôi Trường Huyền Diệu
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-08-10 11:00:41 | Lượt xem: 1

Kì nghỉ của chúng tôi đã hết giờ đây tất cả phải quay lại trường. Do không muốn ảnh hưởng đến người dân ở đây nên chúng tôi quyết định đi sớm hơn hai ngày.

“Mấy ngày không gặp chẳng biết Thư có khỏe không?”

Tôi háo hức nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Haizz, kể ra từ lúc về nhà ta đây được mấy ngày yên bình cơ chứ!”

Trang khẽ thở dài. Lam thấy vậy liền lên tiếng.

“Chắc chắn bọn chúng không nhằm vào chúng bản tọa mà nhằm vào pha lê tím. Bọn vampire đó muốn ép người nắm giữ pha lê tím ra mặt.”

“Vậy cô gái đó cũng là vampire à?”

“Ai cơ?”

Tôi ngạc nhiên nhìn nhỏ.

“Cô gái sở hữu sức mạnh vô hiệu hóa ý.”

“Không, cô ta đây không phải vampire. Cô ta đây là con lai giữa vampire và phù thủy.”

Chị Dương lạnh lùng lên tiếng mắt nhìn ra ngoài.

“Cô bản vương sử dụng vô hiệu hóa. Miki nói đó là một loại sức mạnh cổ. Nếu muốn sử dụng nó thì phải hi sinh linh hồn của mình. Trên cổ của người sử dụng nó sẽ xuất hiện một ấn kí hình bông tuyết đen.”

Lam giải thích. Vậy cô bản vương chấp nhận đánh đổi cả linh hồn của mình chỉ để luyện cái thứ phép thuật dở hơi đó thôi sao?

“Haizz, kệ cô bản tọa! Đi ngủ vẫn là khỏe nhất!”

Tôi ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, tôi lại một lần nữa lạc vào một nơi toàn màu đen.

“Bảo Ngọc!”

Một tiếng nói vang lên khiến tôi giật mình.

“Sera?”

“Rất vui vì cô vẫn còn nhớ tôi.”

Sera nhếch mép nhìn tôi.

“Sao tôi ở đây?”

“Tôi chỉ khuyên cô tránh xa bọn ác quỷ ra mà thôi. Kể cả Nhi Tuyết hay Dạ Nguyệt.”

“Ác quỷ ư? Nhưng tại sao cô lại giúp tôi?”

Tôi ngạc nhiên nhìn Sera. Cô ấy đâu phải người xấu.

“Đừng hiểu lầm! Tôi chỉ muốn thân xác của cô không bị thương mà thôi.”

Sera mỉm cười khinh khỉnh nhưng tôi biết cô ấy đang nói dối.

****

“Ngọc, mau dậy.”

Cốp.

Một cú đánh giáng xuống đầu tôi. Tôi xoa đầu mở mắt thì nhìn thấy khuôn mặt hầm hầm của Lam.

“Cậu định ngủ trên xe đến sáng mai à? Đến nơi rồi đó.”

“Ủa cô chưa chết à?”

Một tiếng nói vang lên. Lam khinh bỉ nhìn cô gái trước mặt.

“Chờ thiệp mời giỗ tang của cô.”

“À, vậy có nhiều trò hay đây.”

Nhi Băng mỉm cười bí hiểm rồi bỏ đi. Chậc, đúng là chị nào em đấy.

Rầm.

Bống tôi va vào một “bức tường”. Đúng là oan gia ngõ cụt mà!

“Số tôi xui.”

Hạo Phong lạnh lùng lên tiếng.

“Cái gì? Câu này tôi nói mới đúng!”

Tôi uất ức gào lên. Đáng ghét, tôi mới xui xẻo nè.

“Từ lúc tôi đi có gặp nguy ngập gì không?”

“Một chút, nhưng không có vampire xuất hiện.”

Tôi thật thà trả lời. Bỗng âm thanh của Sera vang lên khiến tôi sững lại.

“Tôi đã bảo cô tránh xa ác quỷ ra mà.”

“Ổn là tốt rồi.”

Hắn ta đây khẽ gật đầu rồi đút tay vào túi quần bỏ đi.

“Hắn bản tọa bản tọa làm sao thế nhỉ?”

Tôi khẽ lẩm bẩm. Trang chạy lại gần tôi đỡ tôi dậy.

“Cậu không sao chứ?”

“Ừ.”

“Chào Nhóc!”

Thiên Ân vui vẻ xuất hiện trước mặt Lam.

“Đừng gọi tôi là nhóc!”

Nhỏ lườm cậu bản vương một cái rồi đuổi theo đánh tới tấp.

“Chào Dươ…”

Minh Vỹ bước về phía chị Dương định chào chị ấy thì chị đã lạnh lùng bước qua, ha ha. Tôi nhìn xung quanh, may mà đi sớm hơn hai ngày nếu không Fan nữ sẽ cấu xé nhau vì mấy tên này mất.

“Trang, cầm hộ tớ. Tớ đi rửa mặt.”

Tôi đưa ba lo cho nhỏ rồi chạy đi. Vừa chạy đến vòi nước thì có mấy tên đồ sộ trông có vẻ du côn xuất hiện.

“Cô có phải là Nguyễn Bảo Ngọc?”

“Ừ, thì sao?”

“Mời cô đi theo chúng tôi.”

Nhìn như thế này chắc là xã hội đen rồi, chuồn là thượng sách! Nghĩ là làm tôi liền cong chân lên chạy và đám người kia đuổi theo tôi.

“Còn lâu tôi mới đi theo!”

Tôi quay lại lè lưỡi bỗng một bàn tay đánh mạnh vào gáy tôi khiến đầu óc tôi trở nên choáng váng cuối cùng chỉ là màu đen.

****

“Thưa chủ nhân, cô lão phu vẫn chưa tỉnh.”

Một tiếng nói vang lên khiến tôi nhíu mày rất muốn mở mắt ra xem có chuyện gì nhưng lại không thể.

“Dội nước!”

Ào…

Một đống nước lạnh đổ xuống khiến tôi ho sặc sụa cuối cùng cũng hé mắt ra. Trước mặt tôi lúc này là hai cô gái, một người đeo mặt nạ màu bạc một người đeo mặt nạ màu vàng.

“Cô bản tọa là người chị hận ư?”

Cô gái đeo mặt nạ bạc lạnh lùng lên tiếng. Cô gái còn lại liền khẽ gật đầu.

“Phải, hận đến thấu xương.”

“Phàm thường! Nhưng cô lão phu vẫn có giá trị sử dụng để dụ một người?”

“Hạo Phong? Em đã hứa không động vào anh ấy rồi cơ mà.”

“Đó là ý của chủ nhân, chị muốn trái lệnh sao? An tâm em không giết Hạo Phong yêu quý của chị đâu!”

“Được rồi. Chị đi trước đây.”

Cô gái đeo mặt nạ vàng khẽ gật đầu rồi biến mất. Cô gái còn lại tiến về phía tôi nhếch mép.

“Chậc chậc, thật tiếc cho cô một khi đã liên quan đến ác quỷ thì tôi có muốn cũng không thể tha cho cô.”

“Vậy sao? Tôi thì lại thích những trò mạo hiểm như vậy đó!”

Tôi mỉm cười nhìn cô bản vương. Chị Dương đã dạy dù thế nào cũng không được để cho đối thủ thấy bản vương đang sợ hãi. Dù thế nào tôi không thể cho cô bản vương biết tôi đang sợ hãi được nếu không tôi càng rơi vào thế bất lợi.

“Hay lắm, chết đến nơi rồi vẫn còn mạnh miệng.”

“Đâu có, thầy bói nói số tôi sống dai lắm dù có bị chó dại cắn cũng không chết được đâu.”

Tôi cười mỉm mai. Cô bản tọa giận đến tím cả mặt nhưng cuối cùng lại mỉm cười liếc xuống chiếc vòng trên cổ tôi.

“Cái vòng của cô đẹp thật! Nhưng tôi đeo hợp hơn.”

Nói rồi cô lão phu vươn tay ra định cướp lấy vòng bỗng một luồng ánh sáng từ chiếc vòng tỏa ra khiến cô lão phu khổ đau rụt tay lại. Ha ha, do ăn ở cả mà!

“Hừ, không đùa với cô nữa.”

Cô gái mặt nạ bạc lạnh lùng hừ cướp lấy điện thoại trong túi tôi rồi ấn số. Không phải cô bản tọa định gọi cho Hạo Phong đấy chứ?

“Alo, có phải số của thiếu gia Trần Hạo Phong không nhỉ?”

“…”

“Hừm, cậu chỉ biết mỗi Bảo Ngọc thôi à? Cậu làm tôi buồn đấy.” – Cô lão phu mỉm cười châm chọc. – “Khoan, đừng cúp máy vội. Tôi cho cậu năm phút để đến khu rừng phía Tây nhớ là đi một mình đấy nếu không cô bạn đáng yêu của cậu sẽ… ha ha.”

“Hạo Phong! Đừng đến! Cô bản tọa sẽ hại cậu đó!”

Tôi hét lên. Cô bản tọa nhíu mày nhìn tôi.

“Mau cho cô lão phu ngậm miệng lại! Sao hả? Nghe thấy giọng bạn gái của cậu chưa?”

“Ư… ư…”

Tôi giãy giụa nhưng không thể thoát ra được,

“Cậu mà đến chậm một bước là cô lão phu mất một ngón tay đó.” – Cô lão phu mỉm cười cúp máy quay sang tôi. – “Mau chuẩn bị.”

Ngay ngay lập tức năm cái quan tài xuất hiện và tôi bị lôi vào một trong số đó. Chưa đầy năm phút sau tôi nghe thấy tiếng đập cửa.

“Bảo Ngọc đâu?”

Tiếng nói của Hạo Phong vang lên kèm theo tiếng thở gấp, chắc tên đó phải lao nhanh lắm.

“Từ từ nào, chúng bản vương chơi một trò chơi đi. Ở đây có năm quan tài trong đó chỉ có một chiếc là bên trong chứa cô gái của cậu, nhanh lên quan tài không có không khí đâu.”

Cô gái kia lời vừa nói xong mọi thứ trở nên im ắng chỉ còn tiếng bước chân của Hạo Phong. Tim tôi đập liên tục. Nếu như hắn ta đây không tìm thấy tôi thì sao? Nếu hắn ta đây bỏ rơi tôi thì sao? Tôi sợ rất sợ vì thế nước mắt đầu tuôn ra. Hạo Phong làm ơn tìm ra tôi đi!

“Đồ ngốc, cô khóc cái gì chứ?”

Một tiếng nói vang lên khiến tôi giật mình. Không biết quan tài được mở từ lúc nào. Hạo Phong đã tìm thấy tôi ư? Tôi vui sướng nhìn tên đó. Hạo Phong cũng nhếch khóe môi nhìn lại.

Bộp… bộp.

Cô gái đeo mặt nạ vỗ tay nhìn chúng tôi.

“Quả không hổ danh là thái tử tuy nhiên trò chơi vẫn chưa kết thúc.”

Nói rồi tôi bị đám người áo đen lôi ra. Tên đó định đuổi theo nhưng bị cô bản vương ngăn lại.

“Cô muốn gì?”

“Nếu cậu chịu được 100 cú đánh của vampire cấp A. Nếu như cậu có chống lại hay sử dụng phép thuật thì…”

Cô lão phu mỉm cười dùng dao cứa nhẹ vào cổ tôi khiến nó ứa máu.

“Được.”

“Tôi có thể cho cậu một cơ hội nếu cậu làm việc cho vampire thì…”

“Mau bắt đầu đi!”

“Thật cố chấp. Bắt đầu!”

Cô lão phu khẽ lắc đầu nhìn Hạo Phong sau đó ra lệnh một loạt tên vampire xuất hiện. Bọn chúng rất mạnh có thể làm vỡ hẳn một bức tường. Tôi lo lắng nhìn Hạo Phong. Cậu lão phu bị đánh đến nỗi vết thương rách ra máu bắt đầu chảy. Mặc dù trông sắc mặt của tên đó vẫn lạnh lùng nhưng tôi biết là tên đó đang cố chịu đựng. Nếu cứ như vậy Hạo Phong sẽ không chịu được mất. Khi thấy tên đó sắp gục xuống tôi liền vùng vẫy thoát ra khỏi hai tên kia chạy đến đỡ hộ tên đó mấy cú.

“Đồ ngốc! Cô biết cô đang làm gì không?”

Hắn bản vương tức giận đỡ lấy tôi. Cả người tôi đau điếng khó nhọc mở miệng.

“Miễn là cậu yên ổn.”

Sau đó mọi thứ lại tối dần.

*****

Tôi tỉnh lại cả người mỏi như tay bị xích lại. Tôi cố cử động để thoát ra nhưng không được.

“Đừng cử động, càng cửa động cái xích càng khóa chặt.”

Một tiếng động vang lên khiến tôi giật mình quay người lại. Hạo Phong còn thảm thương hơn tôi tay chân đều bị xích trông hắn còn khó cử động hơn cả tôi nữa.

“Cậu không sao chứ?”

Nhớ đến vết thương của tên đó tôi lo lắng hỏi.

“Cô nên lo cho bản thân mình đi! Cô biết bọn chúng mạnh thế nào không? Nếu như cô hứng thêm vài cú nữa là bỏ mạng như chơi.”

“Gì chứ! Tại tôi lo cho cậu thôi! Đồ chó nâu độc ác mất tình người!”

“Vẫn còn mắng được xem như không sao rồi.”

Hắn khẽ lẩm bẩm khiến tôi ngạc nhiên.

“Gì cơ?”

“Không có gì!”

“Mà ta đây đang ở đâu đây?”

Tôi nhìn xung quanh, ngoài bốn bức tường ra chỉ có một cửa sổ ở tận trên cao.

“Nhà tù của vampire.”

“Tôi tưởng cậu chịu được 100 cú là bọn chúng thả?”

“Vampire không bao giờ giữ lời hứa!”

“Vậy sao cậu còn thực hiện!”

“Hừ.”

Hắn ta đây ta đây hừ một tiếng rồi tiến về phía tôi.

“Cậu làm gì vậy? Cử động xích sẽ thắt chặt lại đó.”

Tôi giật mình lên tiếng.

“Phá khóa!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8