Bỉ Ngạn Lâm Uyên
Chương 13
Lâm Chi Diêu biết chính mình không còn ngăn cản được bao lâu nữa, nội thương lâu ngày trầm trọng, mấy ngày liền chiến đấu kịch liệt, tên đó gần như là thể suy sức yếu, khí huyết trong cơ thể bốc lên, tay nắm kiếm cũng không được tự nhiên, cho nên tên đó phải tốc chiến tốc thắng. Kiếm của Kỉ Minh quả thực rất nhanh, phàm là những chuyện quá thuận lợi sẽ khiến người bản vương xem nhẹ, nên muốn tìm sơ hở của tên đó không phải là khó. Kỉ Minh bị làm cho tức giận không ít, nổi giận tác động khó tránh khỏi hơi thở không điều hòa, không bao lâu đã mất kiểm soát, Lâm Chi Diêu canh đúng cơ hội, thân hình chợt dao động, đã lách ra phía sau Kỉ Minh, mũi kiếm gần đâm vào bả vai của Kỉ Minh!
Mọi người kinh hô, nhưng mà trong lúc đó điện quang hỏa thạch muốn tiến lên cứu cũng không kịp, mỗi người đều ngưng thần nín thở, chăm chú dán mắt vào hai người trên cầu nổi, cũng không chú ý đến thanh sắc thân ảnh cực nhẹ cực nhanh xẹt qua mặt nước đến phía sau lưng Lâm Chi Diêu. Lâm Chi Diêu cảm giác có người tiếp cận, nhưng đã không kịp tránh né, tâm như bị cắt ngang qua, cũng không thu chiêu, càng đem kiếm tống tiến một tấc, mới vừa chạm vào thân thể Kỉ Minh, liền trước mắt máu bắn tung tóe, cổ tay đớn đau, kiếm cầm không được nữa, “đương” một tiếng, rơi xuống mặt đất.
Lâm Chi Diêu không thể tin được nhìn người trước mặt mình!
Giỏi, giỏi lắm! Dùng khinh công ta đây dạy cho cậu, dùng kiếm ta đây đưa cho cậu, đâm ta đây bị thương!
Huyết đỏ thẫm theo cổ tay phải chảy xuống, Lâm Chi Diêu rủ mắt ngơ ngác nhìn miệng vết thương, không dài nhưng lại rất sâu, Thiển Uyên thật xuống tay không lưu tình, nhất thời tâm hôi ý bại*, cũng không cầm máu, buông thỏng tay mặc kệ máu càng chảy càng nhiều.
* Tâm hôi ý bại: thất vọng chán nản
“Vị thiếu hiệp này thân thủ hảo tuyệt, không biết nên xưng hô như thế nào?”
“ . . . . . ”
“Sao hả, sẽ không thực sự kêu là ‘tình đệ đệ’ chứ?”
“ . . . . . Diêu Viễn.”
“Nga, Diêu Viễn*? Diêu của Lâm Chi Diêu, Uyên của Lâm Thiển Uyên, Diêu Uyên, Diêu Viễn?”
* Cách phát âm hai chữ Uyên và Viễn đều giống nhau, theo phiên âm pinyin hình như là yuan.
“?!” Một ý niệm xẹt ngang trong đầu Thiển Uyên, lại bị tên đó cố ý quên đi. Ánh mắt sắc bén thê lương tuyệt vọng của Lâm Chi Diêu lại lần nữa buộc Thiển Uyên phải né tránh.
Lâm Chi Diêu cười cười, hướng mọi người ở bờ bên kia nói “Ngày đó Lâm mỗ thỉnh chư vị cùng nhau tiến lên, chư vị anh hùng nói lấy nhiều đánh ít không phải hành vi chính phái nên làm, muốn một chọi một đơn đả độc đấu, chuyện lúc này phải tính thế nào đây? Ý các vị là muốn từ từ tiêu hao khí lực của bản vương sau đó cùng nhau tiến lên sao? Diêu Viễn Diêu thiếu hiệp, không biết Lâm mỗ nói có đúng hay không?”
Tất cả mọi người đều cảm thấy thực bối rối, ngày đó sau khi vây quanh Trường Nhạc Cung yêu cầu quyết đấu một chọi một, kỳ thật là kiêng kị tuyệt đĩnh võ công của Lâm Chi Diêu, mục đích chính là ỷ vào bên bản tọa nhiều người, dư định lợi dụng đánh luân phiên làm Lâm Chi Diêu từ từ suy yếu, cuối cùng sẽ một lần hành động chế ngự gã, giờ phút này bị gã nói ra rõ ràng như vậy bỗng nhiên cảm thấy thật khó xử, đều nhìn về phía Triệu Vị Cánh, chờ hắn bản tọa lên tiếng. Triệu Vị Cánh đơn giản cân nhắc một chút, đi từng bước về phía trước, đang muốn mở miệng thì Thiển Uyên đang đứng trên cầu lại lên tiếng.
“Vừa rồi bản vương sốt ruột cứu người, làm bị thương Lâm cung chủ, là sai trái của tại hạ, tại hạ nguyện nhượng Lâm cung chủ ba chiêu, nếu mà bản vương thắng thỉnh Lâm cung chủ đại nhân không so đo cùng tiểu nhân, nếu mà thua, mặc cho Lâm cung chủ xử trí.”
“Viễn đệ! Không được!” Kỉ Minh đứng ở một bên, cảm thấy được trong lời nói của hai người này có điểm không thích hợp, cho nên vẫn chưa lên tiếng, không ngờ Thiển Uyên thế nhưng đưa ra đề nghị như vậy, cái này còn không phải là tự sát sao!
“Kỉ ca ca yên tâm, đệ tự có chừng mực. Huynh lui về chữa thương trước đi!” Thiển Uyên đối Kỉ Minh cười, ngữ khí đầy chân thật đáng tin.
“Nhượng chiêu thì không cần, lão phu Lâm Chi Diêu tuy không phải là cái gì chính nhân quân tử nhưng tốt xấu gì cũng coi như ‘trưởng bối’ của ngươi lão phu, ngươi lão phu cùng lão phu mạnh tay đánh cuộc, ngươi lão phu thua mặc lão phu xử lý. Đánh mấy ngày nay, thật có chút mệt, chư vị tại bên hồ ăn gió uống sương cũng có phần không dễ chịu, vậy thì nếu Lâm mỗ thua, mặc cho các ngươi lão phu trói lại, chẳng phải vừa vặn sao?”
“Lâm cung chủ nếu như vậy chúng bản vương cũng không có ý kiến gì.” Triệu Vị Cánh không đợi mọi người mở miệng liền tiếp lời.
Lâm Chi Diêu cười, ngươi lão phu đương nhiên là không có ý kiến gì rồi! Thắng thì quá tốt, tiết kiệm nhiều khí lực, thua thì bất qua hi sinh một tên vô danh tiểu tốt, như thế nào cũng là cuộc giao dịch không mất tiền mà! Cái gì võ lâm minh chủ, hóa thân chính nghĩa, còn không phải đều giống nhau đê tiện bỉ ổi!
Triệu Vị Cánh lên tiếng, Kỉ Minh đành phải lui ra, trên cầu nổi chỉ còn lại phụ tử Lâm thị.
Lâm Chi Diêu nhặt kiếm lên, cầm bằng tay trái, từng bước lui về phía sau “Diêu thiếu hiệp, thỉnh!”
“Lâm cung chủ xử lý miệng vết thương trước đã rồi bắt đầu cũng không muộn.”
“Sao hả, đối phương đau lòng bản tọa à?”
“Lão phu không phải kêu đối phương đừng trở về sao?” Lâm Chi Diêu cười cười, không chút để ý xé góc áo xuống, cúi đầu băng bó miệng vết thương, máu rất nhanh nhiễm đỏ miếng vải trắng. Thiển Uyên nhìn miệng vết thương của tên đó sâu đến có thể thấy được xương, trong lòng nhất thời có chút hối hận, ngoài miệng lại không chịu thua.
“Đối phương là cái gì của bản vương chứ, đối phương kêu bản vương đừng về liền đừng về!”
“Bản tọa là lão tử của đối phương!”
“Ta đây không phải nhi tử của ngươi ta đây!”
“Yêu! Còn sinh khí! Lão phu Lâm Chi Diêu cũng không có nhi tử như ngươi lão phu vậy, vong ân phụ nghĩa, còn thua cả sói!”
“Bản vương vong ân phụ nghĩa! Ngươi bản vương đối bản vương có cái gì ân tình hả! Ngươi bản vương phái người giết sư phụ cùng ca ca bản vương, bản vương là quay về tìm ngươi bản vương tính sổ!”
“Cậu nói cái gì? Bản tọa giết sư phụ cùng ca ca của cậu?”
“Lâm Chi Diêu, cậu bớt giả bộ đi, có người nhìn thấy người của Trường Nhạc Cung đốt vô danh tự, giết sư phụ bản tọa.”
“Là người của Trường Nhạc Cung thì sao, cũng không nhất định là lão phu sai khiến.”
“Đối phương là cung chủ, không phải đối phương thì là ai?! Đối phương bớt ở đây diễn trò đi! Lão phu nhìn thấy đối phương liền ghê tởm!”
“Cậu nói cái gì hả? Cậu lặp lại lần nữa xem!” Lâm Chi Diêu giương mắt nhìn thẳng Thiển Uyên, tựa hồ thật sự tức giận, Thiển Uyên bị gã khích, cũng nổi đóa lên.
“Lão phu nói lão phu nhìn thấy đối phương liền ghê tởm! Đối phương này b**n th** bất nam bất nữ!”
Hai người ở trên cầu đối thoại, người ở bên bờ hồ vốn nghe không rõ, nhưng câu vừa rồi của Thiển Uyên cơ hồ là rống lên, chính phái nhân sĩ nghe thấy được đều nín thở! Nhóc con kêu Diêu Viễn này quả nhiên không đơn giản! Cư nhiên dám mắng Lâm Chi Diêu bất nam bất nữ!
Mười mấy năm trước khi Thiệp Giang ma mới xuất đạo, diệu bút thư sinh Dương Hành Vân nói gã là “Dương liễu phong tư. Tiêu hồn phệ cốt. Chân khiếu nhân tưởng nhập phi phi.”*, liền bị gã cắt lưỡi, phế võ công, bị bán vào thanh lâu ở quan ngoại làm nam kĩ suốt một tháng mới được người tìm thấy cứu ra. Sa Ngư bang chủ “Hải Giao Long” ở trong tửu quán cùng người ba hoa, nói chính mình “Ngủ với Lâm Chi Diêu, tư vị kia thực mất hồn! Mất hồn!”, liền bị tên đó thiến, cắt đứt gân tay gân chân, ngâm trong nước ớt, kêu gào suốt ba ngày mới chết. Cao thủ xếp hàng thứ bảy trong giang hồ năm đó, ma giáo hữu hộ pháp Lãnh Hạo, thời điểm cùng Lâm Chi Diêu luận võ thừa cơ s* s**ng mông của gã, liền bị gã đuổi giết suốt nửa năm, sau đó bắt được, từ đó không còn xuất hiện nữa, nghe đồn tên đó bị Lâm Chi Diêu tra tấn đến sống không bằng chết, phải khóc cầu Lâm Chi Diêu giết tên đó. Diêu Viễn này nghé con mới sinh không sợ hổ mà, rất hảo rất mãnh!
* Phong thái như liễu, mất hồn, thực làm người lão phu suy nghĩ vẩn vơ.
Lâm Chi Diêu quả nhiên nổi giận, giận dữ phản cười, cười đến chim sa cá lặn, cười đến hồng thược thất sắc, cười đến những người vây xem phải rùng mình, muốn lui lại!
Lâm Chi Diêu lại cúi đầu lấy tay áo lau kiếm, nhẹ tiếng động “Thì ra đối phương chê bản tọa bộ dạng bất nam bất nữ! Lời này đáng lẽ đối phương nên nói sớm mới phải, bằng không ngày đó bản tọa thà tìm một con công cẩu cũng không cần đối phương giúp bản tọa giải dược, bản tọa làm dơ bẩn thân thể của đối phương là bản tọa không đúng, bản tọa so ra kém tình ca ca của đối phương, như vậy có chút ý vị nam nhân, như vậy — ”
“Im miệng! Đối phương cho rằng ai cũng giống như đối phương sao, như vậy dâm loạn, như vậy — ”
“Như vậy cái gì? Cậu sao lại không nói? Cậu không nói? Ha hả, không nói bản vương giúp cậu nói, ― không giống bản vương, lão tử của cậu, như vậy dâm loạn, như vậy dơ bẩn! Đúng hay không?”
“Lâm Chi Diêu!”
“Bản cung ở đây!”
“Ngươi ta đây! Không thể nói lý!”
“Vậy hãy bớt sàm ngôn đi, Diêu thiếu hiệp, thỉnh tấn công!”
Hàn quang chợt lóe, hai người tại một chỗ đánh nhau.
Thiển Uyên tâm phiền ý loạn. Không đúng không đúng, ý định ban đầu của hắn bản vương không phải như vậy! Hắn bản vương thật sự không nghĩ đến phải cùng Lâm Chi Diêu động đao động kiếm! Hắn bản vương chính là muốn hỏi rõ có phải hay không gã phái người giết sư phụ, vì sao? Nhưng mà cục diện dần dần không thể khống chế được. Là sai ở chỗ nào? Là hắn bản vương không nên vì cứu Kỉ Minh mà đâm bị thương Lâm Chi Diêu? Chính là nếu hắn bản vương không ra tay, tay phải của Kỉ Minh về sau sẽ không thể cầm kiếm được nữa, lợi hại của “Lâm thủy kiếm pháp” hắn bản vương biết rõ, cho nên mới nhất thời nóng lòng hạ thủ quá nặng. Là hắn bản vương không nên hướng Lâm Chi Diêu đưa ra quyết đấu như vậy? Vẫn là giống như Lâm Chi Diêu đã nói, hắn bản vương căn bản không nên trở về? Không hiểu, không hiểu! Vì sao luôn là như vậy, mỗi lần gặp Lâm Chi Diêu hắn bản vương đều trở nên quái dị, chỉ cần là những chuyện có liên quan đến Lâm Chi Diêu liền thoát khỏi quỹ đạo?! Lâm Chi Diêu! Lâm Chi Diêu! Lâm Chi Diêu! Đối phương rốt cục là ai!!!!!
“Phụt! — ” Máu tươi phun ra, khuôn mặt bắn đầy bụi đỏ.
Thiển Uyên đưa tay lau mặt, không phải máu của mình, như vậy là máu của hắn! HẮN bị thương?! Tại sao bị thương? Nga, ngực bị kiếm đâm trúng. Là một thanh nhuyễn kiếm thực sắc bén, mũi kiếm đâm vào trong thân thể hắn, chuôi kiếm nằm trong tay mình. Nguyên lại là lão phu đâm trúng ngực hắn . . . . . Lão phu đâm trúng hắn! Lão phu làm bị thương Lâm Chi Diêu! Lão phu làm bị thương hắn! Bị thương hắn!!!
“Lâm Chi Diêu!!!” Kêu lên sợ hãi, tiếp lấy thân thể nhỏ nhoi, nhìn thấy máu theo miệng vết thương ào ạt tràn ra, nhiễm đỏ mảng lớn bạch gã, trong đầu Thiển Uyên trống rỗng ―
Rốt cục bản vương đã làm gì đây?