Bỉ Ngạn Lâm Uyên
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-08-11 18:00:36 | Lượt xem: 2

“Phục ma quân” tiến vào Lâm tiên đảo, tổng đàn chủ Trường Nhạc Cung Hạ Vũ dẫn theo thuộc hạ mở rộng cửa cung, nghênh đón lũ người kia. Triệu Vị Cánh tiến lên nâng dậy Hạ Vũ đang muốn thi lễ, nói “Hạ tổng đàn chủ có công phục ma, Triệu mỗ hết sức cảm kích! Hạ đàn chủ vất vả!”

Hạ Vũ vẫn như trước bày ra gương mặt vạn năm không thay đổi, khuôn mặt tươi cười có lệ “Minh chủ vất vả! Lần này có thể bắt giữ ‘Thiệp Giang ma’, vị Diêu thiếu hiệp này mới là có công lao lớn nhất!”

Thiển Uyên hiểu ra: khó trách Lâm Chi Diêu một mình nghênh địch, Trường Nhạc Cung sớm đã không nằm trong khống chế của tên đó, Hạ Vũ phản bội tên đó, cùng Triệu Vị Cánh nội ứng ngoại hợp, bán đứng Lâm Chi Diêu. Nói như vậy có lẽ mình thật sự đã trách lầm tên đó, hung thủ sát hại sư phụ có lẽ thật sự không phải tên đó! Hạ Vũ, người này đi theo bên cạnh Lâm Chi Diêu đã mười mấy năm, cũng xem như là chịu nhục, đoán chừng người bổ nhiệm chức cung chủ sẽ là tên đó! Người nọ vốn không thích hợp làm cái gì cung chủ, rất không tập trung, đối quyền thế căn bản không hứng thú, lúc trước tên đó sáng lập Trường Nhạc Cung vốn đã là kỳ tích. Không làm cung chủ cũng tốt, chính là không biết lũ người kia sẽ xử trí tên đó như thế nào? Có thể hay không giống như trong sách viết, giết tên đó sau đó phơi thây đầu tường? Chính mình giống như thật sự đã làm ra việc không thể cứu vãn, kiếp trước kiếp này đều chưa từng trải qua đại sự. Lâm Chi Diêu lần này thật sự sẽ chết!

Hạ Vũ an bài nơi ở cho mọi người, làm bộ như không quen biết Thiển Uyên, lại đem hắn lão phu an bài ở độc viện trước kia, Triệu Vị Cánh dường như biết hắn lão phu không muốn gặp người, đối mọi người nói Diêu thiếu hiệp hôm nay vất vả, tất cả mọi người không nên đi quấy rầy hắn lão phu.

Lâm Chi Diêu bị một kiếm đâm trúng ngực, tuy rằng không tính là sâu, nhưng nội thương tích tụ bộc phát, hơn nữa mất máu quá nhiều, vẫn hôn mê bất tỉnh, bị Triệu Vị Cánh mang đi. Thiển Uyên thoáng thở dài một tiếng nhẹ nhõm. Cái này gọi là mặt mũi của người chính phái, sau khi Lâm Chi Diêu bị bắt có rất nhiều người xin tự mình ra tay tiêu diệt hắn vì người nhà hoặc đồng môn của mình báo thù, cũng không biết người này sao lại có nhiều cừu gia như vậy! Nhưng mà Triệu Vị Cánh chỉ nói một câu “Giao cho bản tọa xử trí, cam đoan sẽ cho mọi người một kết quả vừa lòng.”, mọi người liền không lên tiếng nữa, đều tự động giải tán. Trường Nhạc Cung mỹ tửu, mỹ thực, mỹ nhân, mỹ cảnh đều còn, ở bên ngoài vất vả hơn mười ngày, hiện tại chính là thời điểm thả lỏng hưởng thụ, ma đầu cũng đã bắt được, minh chủ chữa thương cho hắn là vì muốn hảo hảo tra tấn hắn, hết thẩy đều rất hảo, đều đạt được mục tiêu mong đợi, giờ nên tầm hoan tác nhạc.

Tiếng người huyên náo, ăn chơi trác táng, Trường Nhạc Cung lúc này trong mắt Thiển Uyên cùng trước kia không có gì bất đồng, càng không biết chính mình ở trong thời không xa lạ này nảy ra cái gì tính toán!

Tuyết Nhi không chịu lại gần tên đó vì toàn thân đều là mùi máu tươi. Máu của Lâm Chi Diêu, nhiễm cả nửa chiếc trường bào của tên đó, Thiển Uyên nghi hoặc, một người có thể chảy ra nhiều máu đến vậy sao?

Trong phòng vẫn giống với trước khi tên đó ly khai. Lâm Chi Diêu trước đây có nói phòng của tên đó giống như thiền phòng của hòa thượng, lúc ấy tên đó đang lơ đểnh phơi nắng, giờ nhìn lại quả thực rất đơn sơ, bốn vách tường trống trơn, chỉ có treo độc nhất một thanh kiếm cũ đã dùng nhiều năm, là lúc đầu luyện kiếm Lâm Chi Diêu đưa cho, kiểu dáng cực kì mộc mạc, cũng rất thuận tay, một cái giường, một cái bàn, một cái ghế tựa, một cái kệ sách hơn phân nửa là kinh Phật, còn lại đều là tiểu thuyết khác thường, còn có mấy bản “võ công thần công” do Lâm Chi Diêu đưa cho. Trên bàn là một trản thanh đăng, lần mò tìm đồ đốt lửa để ở vị trí quen thuộc, thắp đèn, lại phát hiện trên bàn có một hộp gỗ xa lạ.

Mở ra, nằm trong hộp là mấy hạt mộc châu tử màu tối, là loại tử đàn tốt nhất, mài thật sự cẩn thận, kéo đẩy rất trơn tru, bên cạnh còn có một mảnh gỗ cùng con dao là công cụ để chạm trổ. Đếm số châu tử, tổng cộng mười một hạt, hẳn là đang làm một chuỗi niệm châu nhưng chưa hoàn thành. Cầm lấy một hạt để trong tay thưởng thức, lại phát hiện mặt trên giống như có khắc chữ, để lại gần đèn nhìn, là một chữ “Uyên”, thể chữ triện phong cách cực cổ, thể chữ dường như rất quen thuộc nhưng nhất thời lại không nhớ nổi đã gặp qua ở nơi nào, lại cầm lấy một hạt, cũng có khắc chữ, là một chữ “Diêu”, bỗng nhiên trái tim nhảy dựng lên thình thịch! Lấy niệm châu ra xem từng hạt từng hạt một, đều là hai chữ “Diêu” “Uyên”! Thiển Uyên ngồi tại chỗ chấn kinh, châu tử từ lòng bàn tay lăn đi, rơi đồm độp xuống đất, trong bóng đêm tĩnh mịch âm thanh kia có vẻ rất thanh thúy. Thiển Uyên ngồi xổm xuống s* s**ng chung quanh tìm kiếm niệm châu, Diêu, Uyên, Diêu, Uyên, Diêu . . . . . Diêu. Sáu “Diêu”, Năm “Uyên”, mười một hạt, vân vê trong lòng bàn tay ngày càng sáng và nóng lên.

TÊN ĐÓ cười nhạo “Diêu Viễn? Diêu của Lâm Chi Diêu, Uyên của Lâm Thiển Uyên, Diêu Uyên?”

Hiện tại nghĩ đến lời nói của Lâm Chi Diêu lại khiến người kinh hãi.

Lâm Chi Diêu, ngươi bản tọa sẽ không . . . . . sẽ không cho là bản tọa vì thích ngươi bản tọa cho nên mới dùng Diêu Viễn làm tên giả chứ? Chuỗi niệm châu không phải là ngươi bản tọa làm chứ, là muốn cho bản tọa sao? Lâm Chi Diêu, đến tột cùng ngươi bản tọa có ý gì hả? Ngươi bản tọa là không, có hay không thích bản tọa?!

Lúc Lâm Chi Diêu tỉnh dậy liếc mắt một cái trông thấy ngoài cửa sổ ánh trăng phủ lên cây quế chi, cảnh sắc này hắn cực kỳ quen thuộc, mỗi đêm nằm ở trên giường của mình, mở mắt ra là có thể nhìn thấy. Nhìn nhìn bốn phía, quả nhiên là tẩm cung của mình, giường của mình, bỗng nhiên muốn cười, cười lên nhanh chóng động đến miệng vết thương trên ngực, nhất thời hiểu được những chuyện phát sinh vào ngày hôm nay đều không phải là nằm mơ, đều là sự thật. Thiển Uyên vì cứu tình lang làm tay hắn bị thương là thật, cùng hắn quyết đầu cũng là thật, một kiếm đâm vào ngực hắn cũng là thật, nói như vậy, trước lúc hôn mê nhìn thấy lệ trong đôi mắt kinh hoàng của tên đó cũng là thật? Tốt xấu vì mình chảy một giọt lệ! Một kiếm đổi một giọt lệ, tựa hồ cũng đáng? Thành danh hai mươi năm, vì một tên tiểu hài tử mà biến thành như vậy, thật sự rất uất ức mà! Nói vậy hài tử kia cũng thực sợ hãi đi, phàm thường đi đường còn sợ giẫm chết con kiến, . . . . . Một giọt lệ kia có lẽ là do bị dọa đi, aiz!

Người nên đến sẽ đến, Lâm Chi Diêu liếc mắt nhìn người đến một cái, nói “Chủ tử nhà cậu đâu?”

Triệu Vị Cánh từ trong tay nha hoàn tiếp nhận một chén dược đen tuyền, phất tay bảo mọi người trong phòng lui xuống.

“Lâm cung chủ uống hết bát dược này trước đã!”

“Triệu minh chủ thực biết nói đùa, ngươi ta đây điểm huyệt đạo của ta đây, ta đây như thế nào uống dược?!”

“Ha ha ha, là Triệu mỗ sơ sót! Lâm cung chủ nội thương lâu ngày tích tụ bộc phát, Triệu mỗ nhất thời vì tình thế nguy cấp mới phải phong bế huyệt đạo của cung chủ, phòng ngừa cung chủ bị tẩu hỏa nhập ma. Thỉnh Lâm cung chủ thứ lỗi!” Triệu Vị Cánh nói lời này làm cho Lâm Chi Diêu hoang mang vô cùng cực, đối tù nhân như tên đó hảo như vậy? Hay đây lại là trò gì mới của Bắc Lương Vương?

Triệu Vị Cánh tiến lên giải khai huyệt đạo của Lâm Chi Diêu, đỡ gã ngồi xuống, bưng chén dược kia đưa cho gã, thấy gã cau mày liền nói “Lâm cung chủ sợ có độc? Theo như tình thế trước mắt thì dường như bản vương không cần phải . . . . . làm như vậy.”

“Ngươi bản tọa đúng là nói nhiều lời vô nghĩa, bản tọa chỉ là không thích uống dược, thoạt nhìn thực đắng.”

“ . . . . . ” Đường đường là cung chủ Trường Nhạc Cung, tốt xấu gì cũng coi như nhất đại kiêu hùng, dù có sợ đắng cũng nên che giấu một chút đi! Lâm Chi Diêu này quả nhiên đường bản vương bản vương đi, không để ý đến ánh mắt của người trong thiên hạ.

Lâm Chi Diêu miễn cưỡng uống hết dược, buông bát hỏi “Bắc Lương Vương Tiêu Cảnh đâu, còn chưa đến sao?”

“Lời nói của Lâm cung chủ thật bất thường, Bắc Lương Vương ở nơi nào, Triệu mỗ sao lại biết được?”

“Triệu Vị Cánh, ngươi ta đây gạt được mấy con lừa ngốc chính phái suốt hai mươi năm, nhưng lừa không được ta đây đâu! Ngươi ta đây nguyên là nhất phẩm thị vệ của Tiêu Cảnh, hai mươi năm trước phụng lệnh của hắn thành lập Linh Sơn phái, sau đó mượn sức mạnh của hắn tích góp thực lực tạo uy danh thống nhất giang hồ! Tiêu Cảnh tay cầm hơn phân nửa binh quyền, nhưng vẫn luôn lo lắng lão bà thái hậu kia, dù sao binh phù cũng ở trong tay nữ nhân ấy, cho nên mới nghĩ ra chiêu mua chuộc thế lực giang hồ này, để phòng vạn nhất, ngươi ta đây bất quá là con rối trong tay hắn! Chuyện lần này cũng là Tiêu Cảnh sai khiến đi?”

Không tồi, Lâm Chi Diêu đã sớm đoán được Bắc Lương Vương sẽ không dễ dàng buông tha mình như vậy, cho nên mới kêu Thiển Uyên rời đi, nhưng tên đó tính được bước đầu nhưng không tính đến bước cuối, nửa đường nhảy ra một tên Hạ Vũ, khiến tên đó trở tay không kịp. Vết thương cũ tái phát, vốn không định cùng tên Vương gia b**n th** kia cường ngạnh đối đầu, tính sẽ bỏ lại Trường Nhạc Cung chạy trốn, không ngờ Hạ Vũ đột nhiên nhảy ra, mang theo mấy phân đàn chủ vây quanh tên đó, không cho tên đó rời khỏi Lâm Tiên Đảo, khiến tên đó ngay lập tức đau đầu. Lúc trước nhất thời cao hứng muốn tạo ra Trường Nhạc Cung này, chỉ là muốn vui vẻ sống, không nghĩ đến nó lại trở thành gông xích chính mình. Hạ Vũ không cho tên đó rời khỏi, nhưng không có canh giữ tên đó chỉ cho hạ hóa công tán, căn bản việc đó không cần thiết, nội thương năm xưa của tên đó tái phát, nội lực một phần cũng không động được, muốn chạy cũng chạy không thoát.

“Phục ma liên minh” vây quanh Lâm tiên đảo, gã bất đắc dĩ phải dùng dược thúc dục nội lực, cố gắng chống đỡ được đến hôm nay đã là kỳ tích! Triệu Vị Cánh nói gã thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma không phải hù dọa gã, thương thế của mình gã biết rõ, một kiếm kia của Thiển Uyên nếu là phàm thường ngay cả góc áo gã cũng đừng mong đụng được, chính là dược lực của “Dạ đàm” phút chốc hao hết, gã muốn tránh cũng tránh không được. Nhìn mũi kiếm đâm vào thân thể, ý niệm đầu tiên trong đầu gã dĩ nhiên là “rất nông”, nếu sâu thêm chút nữa, đâm vào tim, chết ngay tại chỗ cũng không sao, còn đỡ hơn rơi vào tay của tên Vương gia la sát kia! Người tính không bằng trời tính, gã thế nào tính đến Hạ Vũ đối gã có nhiều năm chấp niệm sâu nặng, lại thế nào tính đến Hạ Vũ lại dùng kế ly gián phụ tử chúng? Hài tử Thiển Uyên kia luôn ngay thẳng, dễ bị người lợi dụng. Vừa nghĩ đến như vậy tựa hồ đối gã môt chút hận cũng không dấy lên nổi, Lâm Chi Diêu thở dài một tiếng, biết mình xem ra khí tiết tuổi già khó giữ được rồi, vì một tiểu hài tử mà thay đổi tâm tính.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8