Bích Huyết Can Vân
Chương 44: Lão nhân vô danh
Môn Nhân Kiệt gật gật đầu :
– Đúng vậy. Bây giờ có thể biết tên đó đem vật ấy vào động, cô gái hãy nghĩ xem, đó là vật gì?
Hoàng Ức Như lắc lắc đầu :
– Thật là khó đoán.
– Xin để tại hạ liều gan giả thiết, vật mà tên đó đem vào động chính là lương thực, cô gái, như vậy có đủ để chứng minh trong động phải có người ở…
– Người ư?
– Đúng vậy, tại hạ xin hỏi, có ai hằng ngày đưa thức ăn cho Lệnh Hồ Kỳ không?
– Cố nhiên là có.
– Ai là người hàng ngày đưa thức ăn đến cho Lệnh Hồ Kỳ.
– Đó là các môn đồ bản giáo.
– Thế nhưng người đưa thức ăn vào động kia lại là một vị có chức vị Tuần sát của Đường chủ, tất nhiên chức vị ấy cao hơn các học trò bình thường khác.
Hoàng Ức Như chấn động :
– Môn đại hiệp có ý nói là…
– Người ở trong động nếu là người ngoài quý giáo tất phải là một quý khách, còn nếu là người trong quý giáo tất phải có thân phận cao hơn chức Tuần sát!
Hoàng Ức Như gật gật đầu :
– Cao kiến của Môn đại hiệp đáng bái phục. Môn đại hiệp dự định…
– Thiếu nữ, vô luận nó thế nào, tại hạ đã phát hiện ra điều này là không thể bỏ qua, tại hạ dự định đợi cơ hội đến đó xem xét…
Hoàng Ức Như khẽ lắc đầu :
– Chỉ sợ Môn đại hiệp khó có cơ hội.
– Cô gái, cơ hội có hay không là do mình tạo ra.
– Nhưng lúc nào cũng có người giám thị Môn đại hiệp.
– Tại hạ không hề thấy có ai giám thị tại hạ.
– Người giám thị các hạ đang ở trước mặt các hạ đấy.
Môn Nhân Kiệt chau mày :
– Thế thì thật là phiền…
– Chỉ cần tìm được nhị lão, thiếu chủ hoặc Sương tỷ, bản vương không ngại phạm giáo quy, nhưng nếu trong động không phải là các người ấy thì…
Môn Nhân Kiệt cắt lời nàng ta đây :
– Thì thiếu nữ không muốn mạo hiểm?
– Môn đại hiệp, ta đây không nói dối, chính là như thế.
Môn Nhân Kiệt lắc lắc đầu :
– Sự thực tại hạ cũng không dám quyết đoán người trong động là ai?
– Chính vì vậy mà ta đây không dám mạo hiểm…
– Tiếc thay tại hạ đang giả dạng một tên điên cuồng mất hết công lực, nếu không… thiếu nữ, người giám thị thiếu nữ đã tới rồi đó!
Tinh thần Hoàng Ức Như chấn động, biến sắc hốt hoảng định chuyển thân, chỉ nghe Môn Nhân Kiệt cười ha hả :
– Cô gái… cô gái… bản tọa muốn cưỡi gió bay lên…
Vừa nói gã vừa quạt mạnh hai tay như muốn bay thật. Hoàng Ức Như hiểu ý vội níu lấy gã :
– Văn Nhân đại hiệp, dưới chân là vực sâu vạn trượng, rơi xuống đó không phải là chuyện đùa đâu…
Môn Nhân Kiệt giả vờ điên loạn cười ha hả :
– Thiếu nữ buông ra cho bản vương bay…
GÃ chuyển thân nắm lấy tay Hoàng Ức Như nhỏ tiếng động :
– Thiếu nữ, xin tha tội đường đột lần nữa.
TÊN ĐÓ giơ tay định ôm lấy thân thể mềm mại của nữ nhân ấy. Mặt Hoàng Ức Như đỏ gay nhưng không né tránh. Vừa lúc, một tiếng nói băng giá vọng tới :
– Nơi đây không phải nơi ấm áp, đừng có mà đùa giỡn với nhau.
Môn Nhân Kiệt vội thu tay, đưa mắt nhìn tới thấy Tôn Bất Tiếu sắc diện âm hiểm lạnh như băng đứng ở ngay con đường l*n đ*nh núi, hai mắt tên đó đầy lửa đố kỵ không chớp nhìn gã.
Hoàng Ức Như đỏ mặt cúi đầu lui lại một bên thi lễ :
– Thuộc hạ xin bái kiến Hắc thị vệ.
Tôn Bất Tiếu hừ một tiếng lạnh :
– Ức Như, sao cô gái dễ dãi với hắn thế?
Hoàng Ức Như ấp úng :
– Bẩm Hắc thị vệ… chỉ vì… có lời dặn… của Giáo chủ…
Tôn Bất Tiếu cười gằn :
– Đối phương nên nhớ đối phương không phải là vị hôn thê của nhị gia đó nhé!
Hoàng Ức Như đỏ mặt cúi đầu. Môn Nhân Kiệt cố ý sửng sốt :
– Ủa! Ai là vị hôn thê của ai?
Tôn Bất Tiếu lạnh băng chỉ Hoàng Ức Như :
– Con bé đó là vị hôn thê của ta đây.
– Thật thế ư?
Tôn Bất Tiếu cười gằn :
– Đối phương có thể hỏi nàng bản tọa thì biết.
Môn Nhân Kiệt không hỏi mà lại đùa cợt :
– Hay quá. Bất Tiếu xấu xí mà cũng sắp có vợ, hai người đừng quên mời nhị gia uống rượu nhé.
Đột nhiên tên đó ngưng cười, lắc lắc đầu :
– Không được, cô ấy không thể lấy cậu được đâu.
Tôn Bất Tiếu hỏi lại :
– Vì sao cô ấy không thể lấy bản vương?
Môn Nhân Kiệt đáp :
– Các thiếu nữ đều thích lấy chồng phong lưu tuấn mỹ, như bản vương đây mới xứng đáng lấy cô bản vương, còn ngươi bản vương tuổi đã cao, mặt mũi thì…
HẮN dừng bặt không nói. Tôn Bất Tiếu cười gằn :
– Mặt mũi thì sao? Nói mau!
Môn Nhân Kiệt lắc lắc đầu :
– Ta đây quên mất định nói gì rồi nhưng tóm lại nhìn mặt cậu xấu xí dễ sợ lắm…
– Đối phương cũng sợ ta đây chứ?
– Sao lại không sợ? Một thiếu nữ đẹp như thế này mà phải sống cả đời với đối phương e rằng quá uổng phí đáng tiếc…
Tôn Bất Tiếu đanh mặt :
– Nói vậy là cậu muốn lấy cô bản vương bản vương?
– Đương nhiên, chỉ có bản tọa mới xứng đáng với nàng bản tọa…
– Được rồi, chỉ cần ngươi bản tọa thích nữ nhân ấy thì bản tọa xin nhường.
– Thật chứ?
– Lão phu đâu lừa dối đối phương làm gì?
Môn Nhân Kiệt vỗ tay :
– Hay lắm, Bất Tiếu, kể ra đối phương cũng tốt đấy…
Chuyển sang nhìn Hoàng Ức Như, hắn tiếp :
– Thiếu nữ nghe rõ chứ? Như vậy là thiếu nữ khỏi sợ nữa.
Tôn Bất Tiếu long đôi mắt gian hiểm :
– Văn Nhân Mỹ, ta đây chỉ đồng ý nhường nàng ta đây cho ngươi ta đây với một điều kiện, dưới vực sâu kia có một cánh hoa rất đẹp, ngươi ta đây hãy hái lên đây tặng nàng ta đây!
Hoàng Ức Như kinh hoàng :
– Hắc thị, dưới ấy nguy ngập lắm…
Tôn Bất Tiếu cười gằn :
– Cậu hãy hái đóa hoa ấy tặng cô bản tọa làm vật đính ước, cậu không dám ư?
Môn Nhân Kiệt ngơ ngẩn :
– Nữ nhân ấy quả thật thích đóa hoa ấy hay sao?
– Cô ấy thích lắm, không tin đối phương cứ hỏi cô ấy thì biết.
Môn Nhân Kiệt đưa mắt nhìn Hoàng Ức Như :
– Thiếu nữ, có thật thiếu nữ thích đóa hoa ấy không?
Hoàng Ức Như chưa kịp đáp Tôn Bất Tiếu đã gằn giọng đe dọa :
– Ức Như, mau trả lời!
Hoàng Ức Như gật gật đầu nhè nhẹ. Tôn Bất Tiếu đắc ý :
– Ngươi ta đây thấy chưa? Nàng ta đây khẽ gật đầu rồi đó!
Môn Nhân Kiệt cũng khẽ gật đầu :
– Nếu cô gái thích thật, bản tọa có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng vui lòng.
Dứt lời, gã chuyển thân bước tới miệng vực sâu. Hoàng Ức Như hoảng sợ nhìn theo gã nhưng đã có tiếng gằn giọng lạnh lùng của Tôn Bất Tiếu, cô gái ấy hoảng kinh, vội cúi đầu tránh ánh mắt sắc như đao của họ Tôn. Bấy giờ Môn Nhân Kiệt chỉ còn cách miệng vực độ ba thước nữa thôi, đột nhiên gã dừng lại xoay thân lắc lắc đầu :
– Không được… không được… bản vương không nên hái hoa…
Tôn Bất Tiếu giật mình :
– Sao vậy?
– Vì chỉ cần cúi thân xuống là đã có thể ngã lộn xuống vực rồi. Vực này sâu thăm thẳm sẩy chân rơi xuống e rằng tan xương nát thịt…
Tôn Bất Tiếu biến sắc :
– Chỉ hái một cành hoa nhỏ mà đối phương còn không dám sao bảo là rất yêu thích thiếu nữ ấy được?
– Ai bảo ta đây không dám? Ta đây chỉ sợ…
– Đường đường là Cầm Kiếm thư sinh đệ nhất cao nhân mà cũng biết đến chữ sợ nữa à?
Môn Nhân Kiệt ưỡn ngực :
– Ai nói bản tọa sợ, bản tọa hoàn toàn không biết sợ là gì, Văn Nhân Mỹ bản tọa khi xưa đối diện với thiên hạ võ lâm còn không sợ huống hồ cái chuyện hái hoa vặt này?
– Vậy thì hãy hái cánh hoa ấy mau.
Môn Nhân Kiệt khẽ gật đầu :
– Bản vương sẽ hái, Bất Tiếu, cậu có thích nàng bản vương ấy không?
Tôn Bất Tiếu khẽ lắc đầu :
– Lão phu không thích cô lão phu…
Môn Nhân Kiệt lại xoay người bước tiến về phía vực sâu. Một bước, hai bước… gã hết sức cẩn thận từ từ di chuyển đến gần bờ mép vực. Bước thứ ba vừa đặt xuống trúng ngay một lớp tuyết mỏng nằm dô ra miệng vực núi, người nặng, tuyết mỏng, bước chân ấy gã đạp vào khoảng không.
Hai ánh mắt Tôn Bất Tiếu long lên trong lúc Môn Nhân Kiệt rú dài một tiếng thân hình đảo lộn rơi luôn xuống vực núi, tiếng hốt hoảng kéo dài rơi xuống vực sâu, chỉ trong vút qua cảnh vật lại tịch nhiên tĩnh lặng. Hoàng Ức Như trắng bệch mặt đứng bất động. Quay lại nhìn Tôn Bất Tiếu, hắn ta đây cũng ngẩn người đứng tại chỗ, một lúc hắn ta đây mới định thần được, hắn ta đây gật gù :
– Không ngờ đúng là gã, không ngờ lần này đúng là gã…
Hoàng Ức Như băng giá hỏi :
– Hắc thị nói gã là ai vậy?
– Văn Nhân Mỹ.
– Văn Nhân Mỹ nào?
Tôn Bất Tiếu gật gật đầu :
– Đúng rồi, hắn là Văn Nhân Mỹ thật rồi.
– Thuộc hạ ngu muội xin Hắc thị vệ nói rõ.
– Trong mười chín ngọn núi Điểm Thương sơn, Trung Hòa phong là ngọn cao nhất, vực núi sâu ngàn vạn trượng ngã xuống đó dù là thần tiên cũng tan thây, điều đó bất cứ ai cũng biết, công lực Môn Nhân Kiệt và Trác Không Quần thâm hậu đến đâu cả hai vẫn là người tỉnh táo, không thể nào vì giả điên cuồng mà mạo hiểm cam chịu rơi thân xuống vực sâu, chỉ có tên điên thực sự là Văn Nhân Mỹ…
Hoàng Ức Như ngắt lời :
– Thuộc hạ hiểu rõ rồi, thế nhưng bây giờ Hắc thị sẽ bẩm báo với Giáo chủ ra sao?
– Cố nhiên ta đây cũng có ý g**t ch*t tên đó nhưng ta đây mượn cơ hội này để thử xem tên đó có phải là Môn Nhân Kiệt hoặc Trác Không Quần cải trang hay không, không ngờ tên đó lại là thật…
Hắn lắc lắc đầu im bặt. Hoàng Ức Như nói tiếp :
– HẮN là do Bạch thị vệ bắt về, e rằng Bạch thị vệ không để yên…
– Cái đó bản vương không sợ, chỉ cần đối phương giữ kín đừng nói…
– Hắc thị cho rằng thuộc hạ muốn nói lắm sao?
– Ngươi bản vương cũng có một phần trách nhiệm, huống gì chẳng bao lâu nữa bản vương với ngươi bản vương sẽ thành phu phụ. Tốt hơn hết là không nên nói ra. Thôi chúng bản vương về đi.
GÃ đưa tay định chụp lấy lấy tay Hoàng Ức Như, cô ấy mau lẹ né tránh :
– Hắc thị vệ, thuộc hạ có một điều thắc mắc trong lòng đã lâu…
– Điều thắc mắc gì?
– Nhị lão, thiếu chủ và Sương tỷ của thuộc hạ, sự thực…
– Thì ra ngươi bản vương thắc mắc về việc ấy? Giáo chủ không nói cho ngươi bản vương nghe sao?
– Thuộc hạ muốn được nghe từ miệng Hắc thị.
– Ta đây nói thì có khác gì Giáo chủ?
– Mai đây thuộc hạ đã là người của Hắc thị, lẽ nào Hắc thị còn chưa yên tâm?
Tôn Bất Tiếu cười hăng hắc khẽ lắc đầu :
– Bây giờ ngươi lão phu chưa phải thuộc về lão phu hẳn, đợi đến đêm động phòng hoa chúc xong ngươi lão phu mới thực sự thuộc về lão phu, còn như ngươi lão phu muốn biết sớm…
Ánh mắt tên đó ánh lên nét d*m đ*ng. Hoàng Ức Như hoảng sợ :
– Thôi cứ đợi đến lúc ấy nói cũng được.
– Sao? Đối phương không muốn biết ngay bây giờ à?
– Nếu Hắc thị có chỗ bất tiện, thuộc hạ không dám…
Tôn Bất Tiếu cười hăng hắc :
– Tuy ngươi lão phu không gấp nhưng lão phu lại không thể đợi nổi nữa.
Hoàng Ức Như tái mặt :
– Hắc thị, sao người nói…
– Ức Như, nơi đây không có người thứ ba và cũng chẳng có ai mò lên đây, chuyện đôi ta đây chỉ là sớm hay muộn. Cậu hãy cho ta đây trước…
Hoàng Ức Như đỏ gay mặt, vừa bi phẫn vừa tức giận :
– Hắc thị vệ, chưa cử hành đại lễ…
– Lão phu với đối phương khác người trần tục cần gì câu thúc bởi lễ tiết…
Tên đó vươn tay chụp tới Hoàng Ức Như. Cô bản vương thu thân lùi lại :
– Hắc thị, thuộc hạ sẽ kêu to…
– Trên đỉnh núi này cậu có kêu to cũng chẳng ích gì.
GÃ dồn cô ấy lùi lại thêm mấy bước nữa, Hoàng Ức Như lạnh giọng :
– Nếu Hắc thị ép bức, thuộc hạ sẽ nhảy xuống vực sâu lấy cái chết bảo toàn trinh tiết.
Đột nhiên, một tiếng nói nghiêm nghị vang lên :
– Tôn lão nhị, cậu làm gì mà nóng vội thế? Chỉ còn mấy ngày mà đợi không được nữa ư?
Tôn Bất Tiếu kinh hoảng thu thân về quay lại, nơi con đường mòn dẫn l*n đ*nh núi có một bóng áo trắng bay phần phật, chính là Tiếu Diện Sát Thần Hứa Thường Lạc. Tôn Bất Tiếu cụt hứng tiu nghỉu :
– Ca ca lên đây làm gì?
Hứa Thường Lạc cười đáp :
– Sao? Ngươi bản tọa trách bản tọa cản trở công việc của ngươi bản tọa ư… Giáo chủ sợ ngươi bản tọa làm hỏng đại sự nên sai bản tọa đến xem xét, Tôn lão nhị, người đâu?
Tôn Bất Tiếu hoảng kinh :
– Hứa ca ca nói là…
Hứa Thường Lạc cắt lời :
– Tôn lão nhị, chớ có giả hồ đồ.
Tôn Bất Tiếu a lên một tiếng :
– Thì ra sư ca có ý chỉ Môn Nhân Kiệt ư? TÊN ĐÓ đã…
Đưa tay chỉ xuống vực sâu, hắn bản vương tiếp :
– E rằng phải xuống dưới đáy vực mới tìm được gã!
– Tôn lão nhị, đối phương không đùa đấy chứ?
– Đệ sao dám nói dối ca ca? Ca ca không nhìn thấy sao, trên bờ vực còn dấu mảnh tuyết vỡ.
Hứa Thường Lạc biến sắc :
– Tôn lão nhị, là cậu đẩy gã xuống vực?
Tôn Bất Tiếu lắc lắc đầu :
– c** ** đệ không dám, là chính hắn ngã xuống vì nổi cơn điên bất thình lình…
– Có chuyện ấy sao?
Tôn Bất Tiếu chỉ tay tới Hoàng Ức Như :
– Không tin ca ca cứ hỏi Ức Như. Tại hắn đột phát bệnh điên chạy loạn chạy cuồng…
Hứa Thường Lạc cắt lời :
– Tôn lão nhị, ngươi bản vương nói tên đó đột phát bệnh điên, chạy loạn cuồng?
– Xin sư ca cứ hỏi Ức Như ắt rõ.
Hứa Thường Lạc quay lại Hoàng Ức Như, lạnh lùng :
– Ức Như, có đúng không?
Hoàng Ức Như gật gật đầu một cách miễn cưỡng :
– Không dám giấu Bạch thị vệ, chính là như vậy.
Sắc mặt Hứa Thường Lạc đại biến :
– Thế thì tên đó đúng là Văn Nhân Mỹ thật rồi, Tôn lão nhị, ta đây với ngươi ta đây là huynh đệ lâu năm, ta đây không biết đối xử ra sao với ngươi ta đây bây giờ, ngươi ta đây hãy theo ta đây về gặp Giáo chủ!
Dứt lời gã chuyển thân xuống núi liền. Tôn Bất Tiếu đành miễn cưỡng phi thân xuống theo. Nhìn hai bóng Hắc, Bạch thị vệ khuất hẳn, Hoàng Ức Như không nén được bật ra tiếng khóc nức nở. Nàng ta đây buồn vì thân thế nàng ta đây hay buồn vì Môn Nhân Kiệt lỡ bước rơi xuống vực sâu? E rằng điều ấy chỉ có riêng nàng ta đây biết mà thôi…
* * * * *
Sắc trời dần dần tối, nhưng trên mười chín ngọn Điểm Thương sơn này so với bình địa sáng rất lâu, bóng đêm thường xuống chậm hơn vì các ngọn núi đều phủ một lớp tuyết ánh sáng, Phật Đỉnh phong đâm vút lên nền trời cách Trung Hòa phong chỉ độ hai dặm và không hiểm tuấn bằng Trung Hòa phong.
Trên ngọn Phật Đỉnh phong cơ hồ không có đường nào dẫn lên, nhưng lại có bóng gì đó chuyển động lên cao dận, có thể là bóng muông thú gì đó nhưng hết sức vô lý vì nơi đây đang phủ đầy tuyết không thể có một vật gì có thể ăn được. Trời tối dần dần, Phật Đỉnh phong càng thêm tịnh mịch lạnh lùng. Đột nhiên, có một bóng nhân ảnh phi vùn vụt l*n đ*nh núi, cái bóng ấy thân pháp cực cao diệu, chỉ trồi hụt mấy lần đã lên tới chỗ cao nhất của Phật Đỉnh phong, thân pháp bóng người ấy ảo diệu đến độ không để lại một dấu chân nào trên mặt tuyết. Bóng người mờ trắng, thêm vào thân pháp mau như sao xẹt nên từ xa nhìn tới người lão phu dễ dàng lầm với một luồng gió cuốn. Cuối cùng cái bóng mờ trắng ấy cũng sừng thân, gã đứng trên ngọn cô phong trước một cửa động mờ mờ tối. Bây giờ đã có thể nhìn rõ ràng đó là một người áo trắng thân thể cường tráng sắc mặt buồn bã, gã tĩnh lặng đứng ở đó hai mắt chăm chú nhìn vào cửa động không hề thoáng chốc.
Đột nhiên tên đó cau mày vì hình như tên đó nghe thấy trong động có tiếng nói lạ lùng liên miên không dứt, tiếng nói ấy như vọng ra từ nơi xa xôi đến một cách quái dị, nghe tựa như rất xa nhưng nếu nghe kỹ nó lại như phát ra từ ngay trong cửa động. Người ấy cúi xuống bốc một nắm tuyết ném mạnh vào trong động, nắm tuyết ấy lọt vào động chưa đầy một thước đã vỡ tan biến mất. Người áo trắng kinh dị tự than :
– Thực lợi hại quá, quả là có luồng cương phong…
TÊN ĐÓ cau mày lo lắng :
– Lẽ nào ta đây đến đúng lúc luồng cương phong ấy khởi phát…
Lặng lẽ hắn tự khẽ lắc đầu :
– Có lẽ không phải, nghe âm thanh hình như luồng cương phong trong đôngh không bao giờ ngừng nghỉ…
Lại khẽ lắc đầu lần nữa, lẩm bẩm tiếp :
– Không, nếu không có lúc ngừng nghỉ thì tên Tuần sát áo tía của Thiên Hương giáo làm sao vào trong ấy được, chẳng lẽ tên đó mình đồng da sắt không sợ cương phong hay sao…
Mục quang chuyển động, gã di chuyển về phía khu rừng rậm bên cạnh cửa động, hốt nhiên gã hú lên một hồi thân hình bắn vọt lên, thân ảnh gã vừa biến mất trong khu rừng vọt ra một hán tử áo tía phi thân đến thẳng của động, hán tử quét mắt dáo dác nhìn quanh. Hán tử lẩm bẩm :
– Bản vương đã nói chỉ là tiếng chim hú mà nó không tin…
Chưa nói hết câu, hắn bản vương giật mình cúi xuống chợt nhìn thấy dấu tay nắm tuyết của người áo trắng vừa rồi, hắn bản vương biến hẳn sắc mặt cười gằn :
– Có lẽ ta đây lại đoán sai…
Đột nhiên một tiếng cười khẩy phát ra từ sau lưng hắn :
– Đúng đó, Tuần sát các hạ, đối phương đoán sai rồi!
Hán tử áo tía giật nảy người, bước tới một bước thình lình xoay thân, trước mắt hắn cách độ mấy thước người áo trắng khoanh tay đứng sững. Hán tử áo tía quát lớn :
– Cậu là…
Hán tử áo trắng khẽ lắc đầu cười :
– Không cần hỏi ta đây là ai. Hãy cho ta đây biết trong động kia giam giữ ai?
Hán tử áo tía cười gằn :
– Cậu thật lớn gan, dám đến Thiên Hương giáo thám…
– Câm đi, không lớn gan bản tọa đã không tới đây. Nói mau, trong động giam giữ ai?
Hán tử áo tía cười khẩy :
– Sợ rằng chính là ngươi lão phu đó!
Dứt lời tấn công liền, chớp nhoáng tên đó lướt thân tới, chụp trảo vào ngực người áo trắng. Người áo trắng vẫn cười bình tĩnh :
– Tuần sát Thiên Hương giáo thân thủ quả nhiên bất phàm.
GÃ không thèm động, đợi cho năm trảo pháp của hán tử áo tía chụp đến gần thân hình gã mới đột nhiên hơi ngả về sau, chiêu thức hán tử áo tía rơi vào khoảng không. Hán tử áo tía cả kinh đang định biến chiêu the thu thân, người áo trắng đã chớp nhoáng đảo lật năm ngón tay cứng như năm cột thép dĩ nhiên đã chụp trúng uyển mạch hắn lão phu. Hán tử đại linh thất sắc đang định cất tiếng kêu gào, người áo trắng đã cười nhạt :
– Các hạ, chậm mất rồi đó!
Dứt lời, hán tử áo tía hự một tiếng trầm uất, gân xanh trên trán nổi lên đau đớn chùn thân xuống. Người áo trắng cười nhạt :
– Lão phu không thích hành hạ đối phương, hãy nói đi, trong động giam giữ người nào?
Hán tử ú ớ :
– Trong ấy là Phong động có luồng cương phong lạnh thấu xương, nào có ai…
– Đối phương đừng giả đui mù, vừa rồi không lâu, rõ ràng lão phu nhìn thấy có người mang vật gì vào trong đó, sao tên đó lại vào được và vào làm gì?
Hán tử giật này mình khẽ lắc đầu :
– Ngươi bản tọa hoa mắt rồi đó, không thể có chuyện ấy, vào trong động năm thước là người lạnh đóng băng, đừng nói là người, dù đến thần tiên cũng không vào được…
– Nếu như đối phương không nói thật bản tọa sẽ ném đối phương vào thử xem, đối phương có muốn chứ?
Hán tử tái nhợt mặt không dám đáp. Người áo trắng mỉm cười :
– Xem ra cậu giữ lòng trung thành với Giáo chủ, cũng được, lão phu sẽ thành toàn hộ cậu!
GÃ đưa tay chộp lấy ngang eo hán tử dơ lên cao bước đến gần cửa động, hán tử rất muốn gào to nhưng không ra hơi. Đến trước cửa động, người áo trắng cười nói :
– Ta đây cho đối phương cơ hội cuối cùng, nếu đối phương không nói ta đây buộc quăng đối phương vào trong động xem đối phương có mình đồng da sắt chịu nổi hay không!
Hán tử áo tía hồn phi phách tán run lên lẩy bẩy :
– Xin nói… xin nói…
– Xem ra đầu ngươi bản vương cũng không lấy gì làm cứng và cúng không trung thành gì mấy với Giáo chủ của ngươi bản vương, TÊN ĐÓ hơi nới tay, hán tử rơi xuống đất, tên đó định thần :
– Trong động ấy giam giữ lão nhân vô danh…
Người áo trắng bật kêu lên a một tiếng :
– Thì ra là lão nhân gia, đúng thật thế chứ? Nhưng còn làm sao để vào động được?
Hán tử lắc lắc đầu :
– Muốn vào động phải đợi đến giờ ngọ ba ngày nữa, trong vòng ba ngày tới dù là thần tiên cũng không thể vào động! Giờ ngọ ba ngày nữa, luồng cương phong sẽ tạm ngừng, chúng ta đây muốn mang lương thực vào cũng phải đợi đến lúc ấy mới dám vào.
Người áo trắng cau mày :
– Phiền phức như thế làm sao bản vương có thể đợi?
Đột nhiên gã nhướng mày :
– Lão phu có nghe nói cương phong rất kỵ máu người, nếu có mùi máu nó ngay lập tức ngừng thôi, bây giờ lão phu sẽ dùng máu đối phương thử xem.
Vừa nói tên đó vừa vươn tay chụp vào hán tử áo tía ấy. Hán tử run lẩy bẩy :
– Khoan đã…
– Sao, ngươi bản tọa còn muốn nói gì nữa?
– Vừa rồi ta đây nói dối…
– Hãy nói thật đi, vừa rồi lão phu đã nhìn thấy các đối phương đem lương thực vào động lúc ấy đâu phải giờ ngọ?
Hán tử nọ hơi ngần ngừ một chút rồi đáp :
– Bước vào động độ bốn thước, vách đá bên tả có một cửa bí mật, dưới cửa ấy có bậc đá, theo bậc đá bước xuống là có thể thấy…
– Cậu hãy dẫn đường cho lão phu.
Dứt lời, tên đó đẩy mạnh cho hán tử phải bước vào cửa động, tên đó vội kêu van :
– Bản vương đã nói thật rồi…
– Ngươi bản vương yên tâm, xưa nay bản vương nói một là một, tuyệt không hãm hại ngươi bản vương đâu!
Tình hình không thể sao hơn, hán tử áo tía đành ngoan ngoãn dẫn đường, tên đó rất cẩn thận bước vào động, vào sâu bốn thước trên vách đá có một cửa nằm kín đáo, tên đó đẩy mạnh, nhiều tiếng chuyển động nổi lên, một tảng đá đã chuyển động để lộ ra một cửa động mới, nhìn vào trong thấy có ánh sáng mong manh hắt ra.
Nếu bước thêm một bước nữa tất sẽ bị luồng cương phong quét trúng. Bước ngoặt sang cửa đá mới có ánh sáng yếu ớt quả nhiên đã thấy một bậc đá dẫn sâu xuống không biết tận cùng là đâu. Người áo trắng thuận tay đẩy hán tử xuống bậc đá, chỉ trong chốc lát, bậc đá chấm dứt, một cảnh tượng bi thảm hiện ra trước mắt gã.
Trước mặt là một thạch động hình tròn, thạch động hết sức ẩm thấp, một hàng chấn song sắt to như cổ tay chia thạch động ra làm hai, nơi đứng của người áo trắng và hán tử áo tía, trừ một ngọn đèn dầu treo trên vách đá và mấy cái bồn gạch dưới đất không còn một vật gì khác.
Bên trong hàng chấn song sắt có một lớp cỏ khô, trên lớp cỏ khô ấy ngồi im một lão nhân khô đét áo quần rách nát, tóc tai rối loạn rũ xuống cả mặt che lấp sắc diện. ở hai chân khô gầy của lão còn có hai cái cùm sắt trói chặt lão xuống nền đã. Tình cảnh lão nhân quả là bi thảm. Mũi ngửi mùi ẩm thấp khó chịu, người áo trắng nhăn mặt :
– Đây là kiệt tác của Thiên Hương giáo chủ đó chăng?
Nhanh chóng gã phát chỉ điểm vào huyệt đạo hán tử áo tía rồi cất bước đến gần hàng chấn song sắt. Câu nói vừa rồi của gã đã kinh động đến lão nhân vô danh, thân hình lão hơi chuyển động nhưng lão không hề cất tiếng. Người áo trắng bước đến gần hàng chấn song khẽ ho một tiếng gọi :
– Lão nhân gia!
Lão nhân vô danh vẫn ngồi bất động như cũ không phản ứng.
Người áo trắng lại gọi nho nhỏ :
– Lão nhân gia.
Lão nhân vẫn không động tĩnh, người áo trắng gọi lần thứ ba. Đột nhiên, lão nhân mở miệng, tiếng nói như ú ớ khó nghe :
– Thế nào? Lại đến đòi bí kíp chứ gì?
Người áo trắng hít một hơi vội đáp :
– Lão nhân gia, tại hạ không phải là người của Thiên Hương giáo…
Vô danh lão nhân :
– Ngươi bản tọa không phải người của Thiên Hương giáo?
– Lão nhân gia nhận ra đúng rồi.
HẮN xoay lại chỉ vào tên hán tử áo tía bị điểm huyệt nằm một góc. Lão nhân vô danh hừ một tiếng :
– Tên trẻ tuổi, Thiên Hương giáo định giở trò gì nữa đây?
– Lão nhân gia không tin tại hạ không biết nói sao…
– Trừ phi các ngươi bản vương đem người bản vương cần đến đây, nếu không dù các ngươi bản vương có giở trò hoa dạng gì cũng…
– Lão nhân gia, Thiên Hương giáo đã tìm ra người mà lão nhân gia cần.
Lão nhân vô danh giật mình khẽ lắc đầu, mái tóc bù xù hỗn loạn lật lên để lộ ra mặt lão, bộ mặt ấy gầy gò đến nỗi chỉ còn lại một lớp da nhăm nhúm, hai hốc mắt sâu hoắm, và thất thần, sắc mặt thống khổ trắng dã rất dễ sợ. Nhưng từ khuôn mặt ấy vẫn có thể nhận ra vị lão nhân vô danh thời thanh niên ắt phải là một nam nhân tuấn tú mỹ mạo. Lão mở tròn đôi mắt thất thần :
– Sao? Thiên Hương giáo đã bắt được người ta đây cần ư?
Người áo trắng gật gật đầu :
– Đúng vậy, lão nhân gia, đã bắt được người lão nhân gia cần.
– Tên trẻ tuổi kia, người ấy ở đâu?
– TÊN ĐÓ hiện nay đang ở trên Điểm Thương sơn!
– Không phải là ở trong Mai cốc sao? Mau dẫn tên đó đến đây gặp bản tọa, chỉ cần bản tọa nhìn thấy mặt tên đó, bản tọa sẽ ngay lập tức nói cho biết chỗ giấu bí kíp.
Người áo trắng khẽ gật đầu :
– Được, nhưng tại hạ muốn biết rõ lão nhân gia và người ấy có uyên nguyên nguồn gốc gì với nhau mà lão nhân gia cần gặp hắn đến thế?
– Tên trẻ tuổi kia, đó là chuyện riêng của bản tọa, các cậu cần bí kíp là đủ, cần gì biết chuyện ấy?
– Lão nhân gia, tại hạ không phải là trong bọn mà lão nhân gia gọi là “các người” ấy đâu.
– Tên trẻ tuổi, đến gần đây.
– Lão nhân gia, tại hạ nói toàn là sự thực, tại hạ là tri kỷ của người lão nhân gia cần gặp và đến Điểm Thương sơn cùng với hắn, tại hạ đến trước để làm sáng tỏ một chuyện.
– Làm sáng tỏ chuyện gì?
– Lão nhân gia không thể trao cho Thiên Hương giáo chủ cuốn bí kíp võ công tuyệt thế kia.
– Thế thì phải trao cho ngươi lão phu ư?
Người áo trắng lắc lắc đầu :
– Lão nhân gia hiểu lầm rồi, tại hạ không cần…
– Tên trẻ tuổi kia, công lực bản tọa đã mất hết, lại bị thêm nhiều năm khổ sở mất hết nhuệ khí rồi, cậu hãy cút đi, trước khi bản tọa thấy mặt người bản tọa cần, bản tọa không trao bí kíp cho bất cứ ai đâu.
– Lão nhân gia không chịu tin tại hạ ư?
– Tên trẻ tuổi, lão phu đã nhìn thấy quá nhiều việc trên đời.
– Lão nhân gia đã nhìn thấy quá nhiều ngại gì không nhìn thêm lần nữa xem có thật tại hạ đến đây là hỏi về bí kíp của lão nhân gia hay không?
Lão nhân hơi ngẩn người :
– Tên trẻ tuổi, đối phương nói giỏi lắm đó. Được, đối phương hãy nói, tại sao bản tọa không nên trao đổi bí kíp ấy cho Thiên Hương giáo chủ.
– Điều đầu tiên là vì an nguy của thiên hạ võ lâm.
– Dù cho bản tọa đã chịu qua vô số lừa đảo nhưng bản tọa vẫn không thích lừa đảo người khác, bản tọa đã hứa một lời, đối phương bảo làm sao bản tọa có thể thất tín?
– Lão nhân gia rất đáng cảm phục, nhưng mà, lão nhân gia, nên vì thiên hạ võ lầm, vì bí kíp ấy quý giá và vì người mà lão nhân gia đang cần gặp mặt.
Lão nhân vô danh biến sắc mặt lần đầu :
– Sao? Tên trẻ tuổi, suốt đời bản vương chỉ có một ước nguyện duy nhất nên cố sống thừa để gặp người ấy.
– Lão nhân gia, xin cho tại hạ nói thẳng, vì võ lâm thiên hạ, lão nhân không nên ích kỷ chỉ nghĩ đến mình.
– Tên trẻ tuổi, đối phương nói giỏi lắm, hãy cho bản vương biết đối phương tên là gì?
– Tại hạ họ Môn, tên Nhân Kiệt.
Lão nhân trầm ngâm :
– Môn Nhân Kiệt ư? Ta đây chưa nghe tên ấy bao giờ, có lẽ khi xưa lúc ta đây tung hoành thiên hạ ngươi ta đây còn chưa ra đời, có thể ngươi ta đây còn nằm trong bụng mẹ.
– Lão nhân gia niên kỷ bao nhiêu?
Lão nhân vô danh lắc lắc đầu :
– Ta đây bị giam giữ ở đây lâu quá rồi, một thời gian lâu không nhìn thấy mặt trời nên năm nay ta đây bao nhiêu tuổi ta đây cũng không biết nữa. Còn ngươi ta đây?
– Tại hạ hai mươi sáu tuổi.
– Hai mươi sáu? So với tuổi ta đây, có lẽ là…
Lão lắc lắc đầu :
– Không nói chuyện ấy nữa, hảo hán không thèm nhắc đến chuyện xưa, chuyện xưa đều đau lòng bi thảm, nay lại rơi vào tình cảnh này đâu có gì đáng nhắc tới nữa?
– Xưa kia lão nhân gia tất là một kỳ tài uy chấn thiên hạ?
Lão nhân khẽ gật đầu :
– Đúng vậy, tên trẻ tuổi, cậu nói đúng đấy, nhưng nổi danh thiên hạ làm gì, kỳ tài cái thế mà làm gì? Mai kia bỏ thây đất lạ cũng chỉ là một đống xương khô thôi!
– Có một dĩ vãng oanh liệt để hồi ức cũng có phần an ủi chứ, phải không lão nhân gia?
– Tên trẻ tuổi, cậu cho là như thế?
– Vâng, thưa lão nhân gia.
Lão nhân khẽ lắc đầu :
– Người trẻ tuổi, thực sự không phải thế đâu, tung hoành bốn biển, cuồng ngạo tám phương, tuy tên lão phu nổi danh thiên hạ nhưng tâm linh lão phu lại trống rỗng, vì lão phu bị nhà tan cửa nát, vợ chồng con cái chia lìa, cuối cùng chỉ còn hai bàn tay trắng, người trẻ tuổi, cậu hiểu chứ?
– Đa tạ lão nhân gia dạy bảo, tại hạ hiểu.
– Xem ra cậu đáng mến đấy, người trẻ tuổi, nếu cậu không giả vờ thì cũng là người mà lão phu có thể tin được.
– Lão nhân gia, thực hay giả là ở tại lòng này.
– Người trẻ tuổi, cậu là người đầu tiên bản tọa muốn gặp trong đời.
– Đa tạ lão nhân gia quá khen.
Đột nhiên lão nhân buông một câu :
– Tiếc rằng bản tọa chưa biết tên đó ra sao nên không biết so với đối phương…
Môn Nhân Kiệt vội hỏi :
– Lão nhân gia nói là…
– Thôi không nói nữa… – Lão nhân khoát tay – Người trẻ tuổi, đối phương nên biết chuyện cũ của bản vương chẳng có chút gì đáng an ủi, khi hồi ức lại bản vương chỉ thấy đớn đau hổ thẹn tan lòng nát dạ mà thôi.
– Lão nhân gia hổ thẹn với ai?
– Bản vương hổ thẹn với vợ bản vương con bản vương!
– Có lẽ họ cũng đi khắp chân trời góc bể để tìm kiếm lão nhân gia hoặc là lo lắng chờ đợi lão nhân gia có ngày quay về nhà?
Lão nhân vô danh run hai vai bi thảm than :
– Biển đời mênh mang, đâu có nơi nào là nhà lão phu, không biết bây giờ mẹ con nó…