Bích Huyết Can Vân
Chương 45: Biển hận trời tình

Cập nhật lúc: 2026-08-31 16:45:34 | Lượt xem: 1

Lão nhân lắc lắc đầu, đột nhiên chuyển lời :

– Tên trẻ tuổi, chớ làm bản tọa khổ đau vì chuyện cũ.

– Lão nhân gia, đời người gặp gỡ vô thường, cần gì cứ phải giữ mãi khổ đau trong lòng?

Lão nhân vô danh khẽ lắc đầu :

– Người có lỗi với bản tọa, bản tọa không cần nhớ, nhưng bản tọa có lỗi với người, bản tọa nào dám quên?

– Thế nhưng, lão nhân gia đã thống khổ nhiều năm tới nay mà vẫn chưa gặp người muốn gặp, phải chăng người ấy là vợ con lão nhân gia?

Lão nhân khẽ gật đầu :

– Đúng vậy, tên trẻ tuổi, chính bản vương chỉ cần gặp con trai bản vương.

– Vậy thì lão nhân gia hãy phấn chấn lên, trước khi tại hạ rời khỏi đây, tại hạ sẽ tìm cách cứu lão nhân gia.

Lão nhân cười lớn :

– Tên trẻ tuổi, ngươi bản tọa muốn ban ân cho bản tọa ư?

Môn Nhân Kiệt cười nhạt :

– Không, nếu tại hạ bảo tại hạ vì bản bí kíp kia, lão nhân gia có tin không?

Lão nhân vô danh khẽ lắc đầu :

– Bản vương vốn muốn tin, nhưng thực là bất thường, bản vương lại có điểm không tin.

– Đa tạ lão nhân gia, tại hạ còn chưa thỉnh giáo…

Vô danh lão nhân cắt lời :

– Cậu định muốn biết họ tên bản tọa chứ gì?

Môn Nhân Kiệt khẽ gật đầu :

– Chính vậy, lão nhân gia, có thể ban cho biết?

– Không có gì là không thể, nhưng tên trẻ tuổi, năm xưa coi như ta đây đã chết còn ta đây hiện nay cũng chẳng biết tên tuổi là gì nữa.

– Lão nhân gia, tại hạ muốn biết tên khi xưa của lão nhân gia.

– Tên trẻ tuổi, càng lúc bản vương càng thấy cậu dễ mến đấy, chuyện năm xưa không nhắc lại nữa, còn tên bản vương là… bản vương có họ kép là Gia Cát, tên Dật.

Môn Nhân Kiệt động tâm :

– Tên lão nhân là Dật phải chăng chữ Dật trong nghĩa phiêu dật?

Lão nhân vô danh gật gật đầu :

– Chính vậy, người trẻ tuổi, đối phương có nghe qua cái tên ấy ư?

GÃ khẽ lắc đầu :

– Chính như lão nhân gia đã nói, khi lão nhân gia nổi đã nổi danh thiên hạ, tại hạ vẫn còn nằm trong bụng mẹ, tuy chưa nghe qua nhưng có thể tại hạ đã đọc qua.

Lão nhân chấn kinh :

– Đọc qua? Này tên trẻ tuổi, đối phương đọc qua cái gì?

– Lão nhân gia là bạn của Mai Ẩu Lê Vô Cấu tiền bối?

Thân hình lão nhân chấn động, lão lắc lắc đầu :

– Ta đây không quen biết nữ nhân ấy!

– Tại hạ còn nhớ lời lão nhân gia, tuy bị người lừa gạt nhiều lần nhưng không muốn lừa gạt người.

– Tên trẻ tuổi, ngươi lão phu lợi hại thật, thôi thì lão phu thừa nhận là bạn hữu cũ của cô ấy lão phu đó!

– Thế thì đúng rồi, lão nhân gia, hôm trước đây tại hạ ở trong Dưỡng Tâm các tìm nhị lão Tra Minh Cổ Cối có gặp ba bức tượng Hương Hải tam kỳ…

Lão nhân kêu lên ngạc nhiên :

– Ba bức tượng? Là ai?

– Chính là Hương Hải tam kỳ khi xưa.

Lão nhân vẫn ngạc nhiên :

– Đối phương nói là Lê Vô Cấu, Tra Minh và Cổ Cối ấy à?

Môn Nhân Kiệt khẽ gật đầu :

– Chính vậy, lão nhân gia.

– Lê Vô Cấu đã qua đời, tạc tượng còn có thể hiểu được, nhưng hai tên Tra, Cổ vẫn còn sống sờ sờ, chúng tạc tượng làm gì?

– Đó cũng là điều tại hạ suy nghĩ mãi không hiểu… Trước bức tượng của Lê tiền bối có một cái hộp gỗ, bên trong đựng mấy thư của Lê tiền bối lúc sinh tiền với các bằng hữu và một bức thư tình.

– Này tên trẻ tuổi, ngươi ta đây đã đọc mấy bức thư ấy?

– Tại hạ bình sinh không thích dối, vâng, có đọc.

– Lão phu không trách ngươi lão phu, người trẻ tuổi, đó là thư ai gửi cho Lê Vô Cấu?

– Lão nhân gia, đó là của một người tên có một chữ “Dật”.

Lão nhân trắng bạc mặt hơi đỏ mặt :

– Giống như tên Dật của bản vương, phải không?

– Đúng vậy, thưa lão nhân gia.

– Này tên trẻ tuổi, người ký tên Dật ấy cũng có họ kép là Gia Cát đấy.

Môn Nhân Kiệt vốn đã đoán được tám phần nên không lấy gì làm sửng sốt.

– Nói như vậy, người ấy chính là lão nhân gia?

Gia Cát Dật than :

– Không phải ta đây, chỉ là Gia Cát Dật của ngày xưa, nàng ta đây làm gì mà khổ đến thế? Ta đây không thể ngờ nàng ta đây còn si tình qua đã nhiều năm mà còn giữ lại…

– Lão nhân gia, tình cảm chân thành sâu nặng ấy khiến người cảm động, đối với một nữ nhân, chữ “tình” là điều đáng quý nhất và đáng để nhớ nhất.

– Nhưng mà đối với cô ấy, chữ “tình” ấy rất đau lòng, chỉ có thống hận bi thảm, như chẳng có gì đáng quý giá đáng nhớ cả.

Môn Nhân Kiệt động tâm :

– Lão nhân gia, lời nói ấy phải hiểu ra sao?

– Chỉ có một câu, Gia Cát Dật ta đây có lỗi với cô ấy, còn cô ấy không có lỗi gì với Gia Cát Dật cả.

– Lão nhân gia, tại hạ cũng chỉ hiểu vài phần.

– Tên trẻ tuổi, đối phương muốn hiểu hết mười phần?

– Cố nhiên, nhưng tại hạ không dám cố cưỡng.

– Này tên trẻ tuổi, đối phương rất giống lão phu khi còn trẻ, được rồi, lão phu sẽ cho đối phương hiểu mười phần và cũng là không uổng cơ duyên gặp gỡ giữa lão phu và đối phương…

Giọng lão chùng xuống thảm đạm :

– Này người trẻ tuổi, năm xưa Gia Cát Dật văn võ song toàn, tuấn mỹ đệ nhất… Khi ấy ta đây một kiếm ngao du thiên hạ, tình cờ gặp một vị hiệp nữ phong lưu tuyệt sắc đẹp hơn muôn người…

– Có lẽ là Mai Ẩu Lê tiền bối?

– Đúng là Lê Vô Cấu, nhưng mà lúc ấy nàng ta đây chưa có hiệu là Mai Ẩu mà là Hương Hải Ngọc Nữ.

– Có phải lúc ấy Lê tiền bối rất đẹp, rất cao ngạo tinh khiết?

– Sự thực không phải nói quá, cô ấy chính là đệ nhất mỹ nhân lúc ấy, đẹp tựa đào lý nhưng cũng lạnh lùng như băng giá, chẳng coi bất cứ nam nhân nào trong thiên hạ vào đâu…

– Thưa lão nhân gia, sai rồi!

Gia Cát Dật giật mình :

– Này tên trẻ tuổi, sao lại sai?

– Nên nói là cô ấy chỉ coi thiên hạ có duy nhất một nam nhân, kỳ thực chẳng những chỉ coi mà còn đặt vào chỗ sâu kín nhất trong lòng cô ấy nữa.

Gia Cát Dật bật cười :

– Tên trẻ tuổi, ngươi bản tọa thật khả ái, nhắc tới chuyện ấy, chẳng những bản tọa đắc ý mà còn có phần kiêu ngạo, đúng vậy, nữ nhân ấy vừa gặp bản tọa đã đem lòng say mê, tình nặng sâu như biển…

– Trên đời thiếu gì nam tử tuấn tú mà chỉ có mình lão nhân gia đoạt được lòng dạ mỹ nhân đích xác cũng nên đắc ý kiêu ngạo lắm, có lẽ lão nhân gia đối với Lê tiền bối cũng…

– Người trẻ tuổi, c** ** còn phải nói gì nữa? Tình cảm đối với cô ta đây không bút mực nào tả xiết và chẳng lời nào nói được một phần nhỏ…

– Lão nhân gia, nếu tình yêu mà còn có thể hình dung miêu tả thì cũng chưa đủ gọi là sâu nặng được.

Gia Cát Dật gật gật đầu liên tiếp :

– Đúng vậy, người trẻ tuổi, không sai chút nào, xem ra đối với tình ái đối phương cũng là…

Môn Nhân Kiệt đỏ mặt ảm đạm cắt lời :

– Lão nhân gia, tại hạ là người rất vô duyên với tình yêu.

– Người trẻ tuổi này, bản tọa không tin, ngươi bản tọa rất giống khi bản tọa còn trẻ, bản tọa không tin trên đời này lại có nữ nhân gặp ngươi bản tọa mà không…

Môn Nhân Kiệt lại cắt lời :

– Lão nhân gia, với bộ mặt này của tại hạ sao?

Gia Cát Dật lắc lắc đầu, nghiêm mặt :

– Người trẻ tuổi, tình quý ở tâm hồn, nếu một nữ nhân chỉ yêu ngươi lão phu vì sự tuấn mỹ dung mạo bên ngoài thì tình yêu ấy chưa chắc là thật, Phan An, Tống Ngọc bất quá cũng chỉ là một khối thịt da. Tây Thi, Vương Kiều đến nay cũng chỉ là một đống xương khô, ngươi lão phu hiểu lý lẽ ấy chứ?

– Lão nhân gia, tại hạ hiểu.

– Đồng thời, bản tọa cũng nhận ra bộ mặt cậu bất quá cũng chỉ là một cái mặt nạ thôi chứ đâu phải mặt thật!

Môn Nhân Kiệt giật mình :

– Nhãn lực lão nhân gia thật lợi hại.

– Thế thì, người trẻ tuổi, ngươi bản tọa đối với bản tọa cũng chưa phải là thành thực.

– Tại hạ xin thừa nhận, lão nhân gia, điều thiếu thành thực ấy xin cho chút nữa tại hạ sẽ nói rõ.

Gia Cát Dật gật gật đầu :

– Được, bản tọa với ngươi bản tọa một già một trẻ kể chuyện tình với nhau cũng là việc khoái trong đời, không ngờ bản tọa lại gặp nơi đây một người trẻ tuổi khả ái như ngươi bản tọa… này người trẻ tuổi, chúng bản tọa từng thề non hẹn biển và trải qua một giai đoạn sống chung đẹp như chuyện thần tiên, thật khó mà tưởng tượng tháng ngày đẹp đẽ ấy…

– Lão nhân gia, xin cho tại hạ nói thẳng, trời xanh vốn ghen ghét những gì tốt đẹp, e rằng thời gian ấy khó dài.

Thần sắc Gia Cát Dật ảm đạm, khẽ gật đầu :

– Đúng vậy, người trẻ tuổi ạ, tạo vật hay đùa giỡn, trời xanh lại tàn khốc, đang lúc hai ta đây sống chung ngao du tứ hải bỗng một bức thư từ trên trời rơi xuống, nó chia ly hai ta đây và cũng từ đấy mang đến biết bao bi thảm…

– Lão nhân gia, chỉ vì một bức thư?

– Đúng vậy, người trẻ tuổi ạ, chỉ là một bức thư.

– Lão nhân gia, một bức thư mà sao có sức mạnh lớn thế?

– Nó đại biểu cho quyền uy vô thượng, đối phương có biết ai viết bức thư ấy không?

Môn Nhân Kiệt khẽ lắc đầu :

– Tại hạ không biết.

– Đó là do chính tay nghiêm phụ bản tọa viết.

Môn Nhân Kiệt a lên một tiếng :

– Thì ra là của thân phụ lão nhân gia… có lẽ thư ấy gọi lão nhân gia quay về?

Gia Cát Dật gật gật đầu :

– Chính vậy, người trẻ tuổi ạ, thân phụ ta đây chính ra lệnh gọi ta đây trở về…

– E rằng không chỉ là do nhớ lão nhân gia chứ?

Gia Cát Dật than :

– Đúng vậy, người trẻ tuổi, trong thời gian lão phu không có mặt ở nhà, thân phụ lão phu đã đính hôn ước cho lão phu, đó là một ái nữ của bạn hữu thân phụ lão phu và cũng là một anh thư cân quốc tuyệt sắc, này người trẻ tuổi, ngươi lão phu có biết… lão phu không dám cãi lệnh song thân…

– Nói vậy lão nhân gia đã thành hôn?

Gia Cát Dật gật gật đầu :

– Chẳng những thành hôn mà còn sinh hạ một đứa con.

Môn Nhân Kiệt a một tiếng; không nói gì. Gia Cát Dật tiếp :

– Tuy đã thành hôn, sau đó lại sinh con nhưng ta đây thực tình không yêu nàng ta đây, trái lại ta đây còn căm hận nàng ta đây. Đến cái ngày cả nhà ta đây đang hoan hỉ bận rộn làm lễ đầy năm cho con ta đây, ta đây âm thầm mang kiếm lặng lẽ ra đi…

– Lão nhân gia đi tìm Lê tiền bối?

– Chính vậy, người trẻ tuổi ạ, lão phu tìm về chốn cũ nhưng nhà vắng người không, nữ nhân ấy cũng bỏ đi từ bao giờ và chẳng biết đi đâu không để lại một dấu vết…

– Có lẽ Lê tiền bối đã biết chuyện lão nhân gia…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8