Bích Lạc Hoàng Tuyền
Chương 1-1: Mở đầu
Thập Bát gia từ trước tới nay luôn nổi tiếng với việc thích hành hạ người quá đáng. Mà ta đây tự nhận bản thân vô cùng cực xui xẻo khi bị mẹ ruột của mình thả giữa chốn đồng cỏ, nơi ấy gần với ngôi chùa của các hòa thượng nhưng lại chẳng ai ra nhận ta đây vào cho dù cho ta đây đã nằm ở đấy hàng mấy giờ liền và khóc không ngừng. Buổi chiều hôm ấy chẳng may trưởng phu nhân phủ Thập Bát đi qua nhưng người khiêng kiệu lại bị thương ở chân, tạm thời chưa thể đi được, trong lúc chờ người khác đến thì bà ta đây nhìn thấy ta đây ở cánh đồng. Ai nhìn chắc cũng tưởng là bà cứu ta đây nhưng đâu ngờ mục đích lại là mang ta đây về làm thú vui cho bà. Sở dĩ ta đây nhớ được những chuyện này cũng đều là do “” sức mạnh kì lạ “” trong cơ thể. Ta đây có thể nhìn thấy bất cứ thứ gì của quá khứ, kể cả là từ lúc ta đây sinh ra, nhưng có điều bất thường là, ta đây chỉ có thể nhìn thấy bản thân mình bỗng nhiên được đặt tại đó nhưng lại không thể nhìn thấy được người đặt là ai, không nhìn thấy được mẹ mình là ai và cũng chẳng thể thấy được rốt cuộc mình từ lí do gì mà được ra đời. Và thêm một cái nữa, ta đây cũng hoàn toàn có khả năng nhìn thấy được quá khứ của người khác, tùy từng người mà có thể nhìn được gần hay xa, rõ hay không rõ, nhưng suy cho cùng thì cũng chẳng nhìn được nhiều.
Bản tọa được trưởng phu nhân Bát gia đưa về, trong 9 năm đầu tiên bản tọa sống như trâu như bò tại phủ, thật không thoải mái. Suốt 9 năm ròng rã bản tọa đếm không biết là đã qua bao nhiêu giờ bản tọa phải chịu cái sự chà đạp của bọn tiểu quỷ – con của trưởng phu nhân đó. Chúng suốt ngày 2 lớn 1 bé bắt nạt bản tọa lên xuống, nào thì bắt gánh 10 chậu nước về để…đổ đi, nào thì bắt đi chặt củi mỏi muốn gãy tay xong cuối cùng chúng dùng số củi đó để lấy đánh bản tọa dần dần và còn nhiều chuyện khác hơn nữa. Bản tọa tuy rằng thấy được vô số những thói hư tật xấu của chúng ở quá khứ nhưng khổ là có nói thì ai dám làm gì chúng? 9 năm ở đây bản tọa có tai không được nghe, có mồm không được nói, như một vật vô tri vô giác.
Nhưng lạ một chỗ là các pháp sư hoặc các đại sư khi đi vào phủ có thể đều không câu nệ mà chào người lớn nhất của phủ nhưng khi đi qua bản tọa lại như gặp quỷ, cực kỳ sợ mà tránh né, làm bản tọa lại càng tủi thân hơn, tuy rằng trước giờ bản tọa làm có nhiều thật, phơi nắng có nhiều thật nhưng cũng đâu phải xấu đến độ khiến người bản tọa nhìn phát hoảng đó đâu, ai di đà phật…a di đà phật….
Rồi cuối cùng khi đến mùa xuân năm ta đây 12 tuổi, vào ngày mùng 8, hôm đó đất trời bỗng chốc rung chuyển tạo thành 1 trận động đất. Ta đây nghe khắp nơi mọi người đều hốt hoảng thốt lên “” Thần đến rồi, thần đến bắt người đi rồi “” hoặc đại loại là những câu như vậy. Ngay cả những người trong phủ cũng đang không ngừng điên loạn chạy lung tung khắp mọi nơi. Trong tình thế đó ta đây thật không thể làm gì cả, bởi cả người ta đây đang bị con nhỏ Ngọc Hoan – trưởng nữ của trưởng phu nhân Bát gia trói lại ở gốc cây, lúc đó ta đây thực muốn dẫm chết con tiểu yêu đó thôi, mà thống khổ hơn nó lại còn đang đứng ngay trước mặt ta đây, lù lù như một bãi phân như vậy mà ta đây thì bất lực vô cùng cực. Đến khi trên trời mây đen đã giăng kín, từ đâu xa xuất hiện một con chim ưng đồ sộ toàn thân màu đen, như “” cơ duyên “” nó tìm dáo dác khắp nơi, cuối cùng hạ mình xuống phủ Thập Bát gia – tại nơi ta đây và Ngọc Hoan đang đứng. Sự xuất hiện của con chim ưng làm tất cả mọi người khiếp sợ vô cùng cực, không ai dám lại gần nó nhưng cũng chẳng ai dám bước đi, còn Ngọc Hoan sớm đã run cầm cập toàn thân vì vẻ đáng sợ của nó, chân cô ta đây ta đây không dám bước cũng không muốn ở lại. Khu vực của ta đây đang bị trói dần dần được 1 vòng tròn màu đen vây quanh, trong vòng tròn cuối cùng chỉ còn lại ta đây và Ngọc Hoan đứng đó. Trưởng phu nhân nhìn thấy thế sớm đã gục ngã, vội vã chắp tay cầu xin cùng với 1 đám nô tỳ khác và đại lão gia.
“” Thần Điêu, xin người, xin người đừng bắt tiểu Hoan nhà chúng tôi, nó là con gái đã lớn, lại là đứa kén ăn, nên ắt thịt sẽ không ngon. Chi bằng người hãy bắt con tiểu yêu kia đi, chúng tôi xin hiến dâng nó bằng cả tấm lòng “”
Lại một lần nữa núi lửa cả người ta đây phun lên ào ào, ta đây thề có thần linh chứng giám, nếu ta đây thoát khỏi đây được, mặc kệ ân tình nuôi dưỡng hay hành hạ bao lâu nay của mụ sẽ đến tặng mụ một cái bạt tai thật đau rồi rời đi trong oai phong lẫm liệt, nghĩ thôi đã sướng hết cả người rồi.
Con chim điêu nãy giờ nghe như không hiểu gì, ánh mắt từ đầu đến cuối cứ chăm chú nhìn ta đây, như đang muốn dò xét điều gì đó, sau cùng ánh mắt như thoáng tia kinh sợ, bèn chuyển sang nhìn nữ nhi bên cạnh, cánh tức thì vỗ, 2 chân quắp chặt lấy eo trưởng nữ của Thập Bát gia, lần này thực sự nó đã khiến cho trưởng phu nhân ngất lịm đi. Trong lúc ta đây đang mừng rỡ vì may quá mình không sao nhưng bản thân còn chưa được hưởng nụ cười của chính mình thì dây thừng cả người ta đây đứt lìa, ngay tức thì tay ta đây bị giữ lại, sau đó là cả người bay lên giữa không trung. Thôi xong, ta đây nhìn lên thì thấy Ngọc Hoan, số ta đây thật hẩm hiu biết nhường nào, đã phải sống khổ sống sở như trâu như chó trong nhà, đến giờ tưởng vừa thoát được một chút thì đã bị nó kéo chết cùng.
Nhưng cũng chính vì cái “” cơ duyên “” mà ta đây đã thoạt qua trong đầu hồi nãy đã biến ta đây trở thành một người khác, mở đầu ra một số phận không giống những người phàm thường.