Bích Lạc Hoàng Tuyền
Chương 2: Thủy cung
“” Vậy được, bản tọa sẽ để ngươi bản tọa làm tì nữ trong thủy cung “”
Câu nói vang lên như búa tạ đập thẳng vào đầu bản vương, số bản vương hẩm hiu không lẽ chỉ có thể sống chết làm tì nữ hay sao? Bản vương cảm thấy bản thân vốn đang rất mừng rỡ vì chưa chết mà còn được lên thiên đàng thì ai ngờ lại đi làm “” tiên tỳ nữ “”, dù ở đâu cũng không được coi trọng. Nhưng suy cho cùng bản vương cũng chưa từng làm tỳ nữ tại chốn thần tiên bao giờ. Thủy thần nói vậy tuy không ai phản bác nhưng nhìn mặt ai cũng có vài phần không thoải mái, có lẽ cũng bất đồng quan điểm nên thiên đế lên tiếng thẳng thắn:
“” Thủy thần, trước giờ người hầu cận hay cung nữ gì bên cạnh đệ đều là những người có nguồn gốc gia phả rõ ràng, lần này đệ nhận bừa 1 người làm tỳ nữ bản tọa thấy không an tâm “”
“”Bản tọa không nghĩ 1 con kiến có thể sát hại được bản tọa “”
Bản tọa buồn thêm lần nữa sau khi nghe lời nói như ngàn kiếm đâm vào lòng tự trọng của mình vậy, mang tiếng cao thượng mà lại có thể khinh miệt người bản tọa đến mức như vậy? người của thiên giới không lẽ đều như thế cả? Thế nhưng dù có ức thì ức bản tọa vẫn phải cảm ơn số mệnh đã cho bản tọa một chỗ để ở, mà còn là thủy cung cao sang lộng lẫy nữa.
Sau khi Thủy thần thẳng thắn nói muốn đưa bản tọa về làm tỳ nữ 1 lần nữa thì đã chẳng ai muốn can dự vào chuyện này, tiếp tục nhập cuộc cùng với đám mỹ nhân uốn éo hết mấy giờ liền, còn bản tọa thì lại bị lũ quan binh ác ôn ném ra ngoài, đành phải ngồi ngoài vặt cỏ dại chơi trò đấu cỏ, đã qua 2 giờ rồi vẫn chưa thấy chủ nhân mới ra ngoài, bản tọa bực bội phủi mông đứng dậy, tay vứt luôn đám cỏ trong tay xuống dưới cầu nào ngờ đúng lúc có người đi qua, bản tọa giật mình sợ hãi kinh khủng, ngay khi người đàn ông đó ngẩng đầu lên bỗng một bàn tay nắm lấy tay bản tọa kéo bản tọa đi, hắn dùng khinh công lôi bản tọa sang bức tường bên cạnh, bản tọa nghe phía bên kia vẫn còn vang vọng tiếng chửi bới, nhưng chỉ một lúc sau đó thì không còn nữa. Bản tọa quay người lại thở phào nhẹ nhõm, để ý mới thấy tay mình vẫn bị nắm chặt, liền nhớ ra là có người đưa mình sang đây. Khi bản tọa quay lại nhìn hắn thì đã thấy mặt hắn sát vành vạnh với mặt bản tọa, ánh mắt hắn xanh biếc một màu, đang nhìn bản tọa cực kỳ chăm chú, Bản tọa không có thói quen nói chuyện nhiều nên chỉ né mặt sang chỗ khác, có lẽ ý thức được việc mình làm là không hay nên hắn bèn rút lại ánh nhìn hỏi bản tọa
“” hình như đối phương không phải người trong thiên giới? “”
hắn bản vương hỏi bản vương như thế làm bản vương không biết phải trả lời như thế nào, mà đúng là bản vương đâu phải người thiên giới, nhưng bản vương cũng không phải con người, thấy bản vương không nói gì hắn bản vương lại tiếp chuyện
“” chắc có lẽ do bản vương ít qua lại với thiên giới nên ngoài các công chúa điện hạ còn nhỏ tuổi chưa thấy ai ở độ tuổi như đối phương đi lang thang rồi hành xử như vậy “”
Nói rồi cũng lặng lẽ như không mà bước đi. Bản tọa lại một lần được 1 phen thán phục, người trên này quả nhiên kỳ quái, ai cũng như ai đều có một tính cách đặc biệt, kẻ thì ngông cuồng, kẻ thì tự kiêu, kẻ thì làm việc không lí do. Như người vừa mới cứu bản tọa vậy, vốn dĩ bản tọa cũng đâu có quen gì tên đó, nhưng nếu tên đó đã có lòng cứu thì không phải là cũng nên hỏi han nhau vài câu hay sao, chẳng qua bản tọa có chút tự kỉ, không lẽ không thể thông cảm?
Còn đang buồn bực vì cho đến tận bây giờ ta đây vẫn chưa thể kết bạn được với một ai thì từ đâu chui ra một tiểu đồng thân mặc yếm chân mặc quần, nhìn giống…HỒNG HÀI NHI. Nhưng nhìn kỹ thì lại không có 3 chỏm tóc trên đầu, mà lại là trọc đầu thì đúng hơn. Thằng bé này chỉ cao đến vai ta đây, béo trắng hết sức, chân tay có rất nhiều vòng, quả thực ta đây nhìn trừ cái đầu ra thì đâu cũng giống Hồng Hài Nhi
“” ngươi bản vương nhìn cái gì, trông bản vương giống người thân máu mủ của ngươi bản vương lắm hay sao? “”
Bỗng tên đó lên tiếng liền làm lão phu giật mình bởi tiếng nói già chát, nên lúng túng đứng thẳng người dậy không dám săm soi gì thêm nữa
“” nhà đối phương có phải tỳ nữ mà Thủy thần mới nhận? “”
Bản vương khẽ gật đầu
“” Thủy thần nói lão phu đến để đưa ngươi lão phu về cung, phân phó công việc cho ngươi lão phu “”
bản tọa tiếp tục khẽ gật đầu
“” Vậy nhà cậu bao nhiêu tuổi? “”
Bản vương tính tính rồi trả lời “” hình như 12 “” nào ngờ tên đó lại quát tháo to tiếng
“” đối phương ngu sao? hình như là thế nào chứ? “” lão phu nhìn vẻ mặt đã giận thái quá kia thấy lòng ấm ức hết sức, chẳng phải thời gian trên thiên giới và hạ giới được tính theo kiểu hoàn toàn khác nhau hay sao? lão phu đâu dám nói sai nhưng cũng chẳng thể chính xác. Nhưng khi lão phu nói lên lí do thì tên đó lại phản bác
“” thật vô dụng, cậu đâu phải người chứ mà không biết, cứ tính theo phàm thường…NGU NGỐC, vậy là bao nhiêu “”
“” 12 “” ta đây nản mặt trả lời
“” bản tọa thấy cậu đúng là may mắn quá rồi, thật không thể hiểu được cậu ăn gì mà lại may như thế, được Thủy thần nhận vào mà không phải yêu cầu gì này nọ lọ kia, nếu đổi lại là bọn bản tọa thì còn lâu mới được như vậy, nhưng bản tọa nói thế cũng không có nghĩa là Thủy thần dễ tính, cậu đó…đã nhập gia thì phải tùy tục, bản tọa nói cậu biết, thủy thần cực kỳ khó tính. Người ghét những thứ bẩn thỉu, rất thích yên tĩnh và chỉ ăn đồ ăn còn nóng, ghét người vô duyên, không thích người nói nhiều, nhưng cũng chẳng hề ưa những kẻ nói quá ít như cậu, không thích nói chuyện ngoài lề, tính tình cực kỳ thẳng thắn, không thích lộn xộn, sống quy củ nên nếu như dọn phòng, dọn cung thì đều phải để ý từng chi tiết mà sắp xếp cho chính xác, phải cho cá trong hồ ăn đúng giờ, quần áo của người lúc nào cũng phải có mùi hương mà người thích, không được hắc quá hay nhẹ quá, phải giặt nước từ hồ riêng gần nơi người ở, tuyệt đối không được lấy nước nơi khác và cũng không được dùng nước của người, đồ ăn luôn được chia theo thực đơn từng tuần, phải chọn đúng loại mà người thích ăn, rượu cũng luôn là loại hảo hạng nhất của thiên giới, bla blo blo bla,….””
Bản tọa đi cả đoạn đường đến thủy cung vượt mây vượt gió ngắm hoa ngắm bướm đủ thứ kiểu, chỗ nào bản tọa nhìn thấy cũng lạ nên cứ lơ đễnh ngắm ngía mãi không thôi, 2 tai hết sức mặc kệ những lời mà Hồng Hài Nhi giả kia nói, thậm chí bản tọa còn chẳng rõ tên đó đang nói đến vấn đề gì nữa là…
Khi đám mây dưới chân ta đây dừng lại liền tan biến, chân ta đây chạm phải một cái gì đó rất mềm, không không, cảm giác như là dẫm trên nước vậy. Mãi đến khi tên Hồng hài nhi kia lên tiếng ta đây mới nhìn xuống chân mình, đập vào mắt là toàn bộ một mặt hồ sâu không thấy đáy, trong suốt tựa pha lê, mặt hồ rộng đến độ ta đây nhìn đâu cũng thấy nước, ta đây còn không biết hồi nãy đã đi đến nơi đây bằng cách nào, ta đây phóng tầm mắt ra xung quanh còn nhận ra một điều kinh khủng hơn, bầu trời xanh đã đổi thành nước, mây gió không có, ngay cả bao quanh ta đây cũng là nước, nhưng bên trong vẫn có ánh sáng tên đó như bên ngoài. Ta đây giật mình “” rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy, chúng ta đây đang ở đâu đây? “” Thay vì cho ta đây câu trả lời thích đáng thì tên tiểu yêu kia lại ném cho ta đây ánh mắt xem thường, rồi tên đó chậm rãi dùng tay viết cái gì đó lên không trung, liền biến thành một thẻ bài có phong ấn bên trong, niệm chú rồi ném xuống mặt nước, chỉ vài giây sau xuất hiện trước mắt ta đây là 1 cái cổng lớn đẹp huy hoàng, đẹp lộng lẫy….chẳng để làm gì, sau đó là 1 bậc thang cũng bằng nước được mở ra rẽ lối đi xuống, ta đây theo bước của Hồng hài nhi xuống bên dưới, ta đây càng đi thì lại càng thấy đẹp, thủy cung trong mắt ta đây trước giờ đâu đẹp đến vậy, san hô tràn ngập khắp mọi nơi, cá bơi lội 1 cách tự do thoải mái, nước trong xanh như màu của trời, ngoài mấy cái đó còn có vài ngôi nhà nhỏ, thỉnh thoảng chỉ vài ba người ra ra vào vào, nói chung là rất ít, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay “” họ ở đây làm gì? “” ta đây giật giật chiếc áo yếm đỏ của hồng hài nhi, tên đó cũng lơ đễnh trả lời “” họ ở đây để phòng khi cần đưa tin thì đi, nhưng đa số đều là người mà thủy thần nhận vào bởi thấy thương hại, sao ngươi ta đây lại không phải là 1 trong những người ở đây? “” Ta đây đi lòng vòng cùng với tên này đã được một lúc lâu vẫn chưa nhìn thấy thủy cung đâu cả, không lẽ ta đây bị tên đó lừa tới đây để làm gì đen tối hay sao? ta đây đi đường cứ nghĩ là nhíu mày liên tục, cuối cùng hết mấy đoạn đi thẳng rồi quẹo phải, quẹo trái lung tung hết lên tên đó dẫn ta đây ngoi thẳng lên bờ, ta đây lúc này như muốn phun trào hết lửa trong đầu ra, chẳng lẽ định đưa ta đây về nơi đã bắt đầu, đừng nói thủy cung chỉ có nước với những thứ như san hô, cá bơi, cây mai, cây đào gì đấy thôi nhé.
Nhưng cuối cùng bản vương mới biết tất cả dự đoán của bản vương đều sai hoàn toàn, sau khi ngoi lên mặt nước bản vương thấy cả 1 cung điện rộng và đẹp đến mê hồn, xung quanh không hề có nước, mặt nước bản vương vừa mới ngoi lên như một con sông chảy quanh cung điện rộng lớn như 1 đất nước ấy.
P/s: cung điện ở đây mà nữ chính thấy thật ra chỉ là bức tường ngoài quá huy hoàng mà thôi ^O^
Nhưng khi bước qua cánh cổng và bức tường cao ngất ngây kia bản vương mới biết bản thân bị lừa, nhìn chung thì thủy cung quả nhiên vẫn là thủy cung, tuy không gian vẫn là thở bằng không khí, vẫn có mặt trời nhưng bên dưới vẫn là nước, biết bao căn nhà ở đây được làm và đều được nối với nhau bằng những chiếc cầu thẳng, nhưng đa số là những cầu lớn kéo dài và có cột, trên mỗi chiếc cột đều được quấn quanh bởi hoa giấy, hoa mai xanh, hoa lan hoàng dương vân vân và vân vân rất nhiều những loài hoa dây leo khác,… có đoạn thì có cầu cong, có đoạn thì đường đi được làm cao hơn so với mặt nước, có đoạn thì phải đi qua bằng thuyền. Nói chung phương tiện đi lại nơi đây quả thực phong phú. Cây cối trồng cũng rất nhiều, chúng đều được nuôi dưỡng dưới nước, rễ cắm luôn xuống nước, nhìn vô cùng cực đẹp, xung quanh được tô điểm bằng những đàn cá vàng, con to con nhỏ, con mẹ con con cứ nối đuôi nhau bơi qua bên này rồi lại bơi về bên kia, điển hình mỗi chỗ đều có 1 vài cặp thiên nga, trên cây thì có hạc đậu, đương nhiên ngoài cây hoa lá cỏ muôn sắc bản vương vẫn thấy ấn tượng nhất là mấy bông sen dưới mặt nước, chúng mang vẻ đẹp quái dị hơn so với những bông sen phàm thường ở hạ giới, màu hồng nhuận còn dịu hơn cả một bông đào, khiến người người nhìn vào người người cảm thấy êm dịu, xung quanh thỉnh thoảng còn bay lên những làn hơi nước đủ sắc màu, chúng hòa quyện vào với không trung 1 cách rất tự nhiên như đôi tình nhân gặp nhau sau bao năm xa cách. Cung nữ ở đây nếu không đi bằng cầu thì thường bay, bản vương khó hiểu nhìn những tiên nữ đang bay, nếu biết bay rồi thì làm cầu làm gì? không lẽ làm chỉ để cảnh? Còn 1 điều nữa tiên nữ ở đây dù là người hầu nhưng ăn mặc lại rất đẹp, không đơn giản chỉ là đầm trắng phàm thường mà còn có họa tiết cùng dây lụa đeo tay, đầu cũng cài trâm rất tỉ mỉ, dáng người luôn ná ná nhau, ai cũng cao, ai cũng trắng cũng xinh hết, cái này khiến bản vương liên tưởng Thủy thần ở đây bị háo sắc.
“” ngươi bản vương làm gì mà thừ ra đó vậy, đi theo bản vương để làm thẻ bài “”
“”…””
Bản tọa bị tên hồng hài nhi hối vội quá nên đi luôn chả kịp nhìn gì nữa, tên đó dẫn bản tọa đến một căn nhà nhỏ cạnh 1 cái giếng, sau đó lấy ra một chiếc hộp rất đẹp, mở nắp hộp ra..lại là nước, nhưng nước ở đây thì lại có màu đen, đen ngòm, bản tọa đang suy nghĩ không biết bản tọa có nhìn nhầm từ mực loãng thành nước không? Tên đó đưa bản tọa một con dao nhỏ, bản tọa khó hiểu nhướn mày tỏ ý, tên đó chỉ nhếch mép 1 cái tỏ ý xem thường “” ngươi bản tọa phải nhỏ một giọt máu của ngươi bản tọa vào để đổi lấy cái thẻ bài thì mới có thể tự do đi lại ở nơi đây được, vừa nhỏ phải vừa đọc tên của ngươi bản tọa “”
Tên tiểu yêu này nhắc đến tên thì bản vương mới nhớ ra là mình không có tên, từ trước tới nay bị xem thường như vậy nên hay được gọi là bé gái bẩn thỉu hoặc mấy cái tên lăng mạ chứ nào có ai đặt tên cho bản vương, bản vương ngập ngừng một lúc mới trả lời
“” bản tọa không có tên “”