Bích Lạc Hoàng Tuyền
Chương 3: Tử liêu
Bản tọa trả lời xong mặt hồng hài nhi méo xệch xuống
” ngươi ta đây đừng có mà lừa ta đây, này này, làm sao Thủy thần có thể nhận một người như ngươi ta đây vào làm? Không, không, chắc chắn do hồi nãy ta đây sơ suất nên mới dễ dàng tin lời ngươi ta đây, ngươi ta đây cút ngay ra khỏi cung, dù là ai đi chăng nữa ta đây tin Thủy thần cũng sẽ không chấp nhận 1 kẻ như ngươi ta đây,hừ…”
Bản vương nghe tên đó nói 1 tràng dài toàn lời chửi mắng bản vương, bản vương làm gì sai? Mà vì sao bản vương phải lừa tên đó, bản vương nào có chán sống đâu mà lừa tên đó, tự bản thân bản vương nghĩ làm một tỳ nữ lau dọn thủy cung,cho cá ăn, bê đồ ăn,…thì vinh dự lắm hay sao? Chuyện ngày hôm nay và cả trước kia đều là bần cùng, đâu ai muốn hạ mình đi làm 1 tỳ nữ? Nhưng vì là bần cùng nên bản vương tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây
“” cậu nghe cho rõ đây, ta đây không lừa gạt cậu, cũng không hề có thời gian lừa gạt cậu, phận làm một tỳ nữ vinh dự lắm hay sao? Nếu như cậu thực sự nghĩ ta đây nói điêu thì có thể để ta đây ngoài cửa cung rồi đợi Thủy thần trở về, chứ ta đây nhất quyết không đi đâu hết “”
Nghe ta đây nói xong sắc mặt của tên hồng hài nhi kia đã vài phần biến chuyển, nếu như bây giờ hắn quay đi chỗ khác mà không nhìn ta đây nữa ta đây sẽ rũ bỏ cái mặt đanh thép này lại mà tự hào vỗ ngực vì sự cứng rắn cương quyết của mình. Hôm nay ta đây đã đánh liều to tiếng với người khác, thiết nghĩ cả đời không thể làm con rùa rụt cổ mãi được, huống hồ đứng trước mặt ta đây thật ra cũng chỉ là 1 đứa bé lùn béo ị.
Đấy, cuối cùng bản tọa thật sự đã bị tống ra khỏi cung thủy thần, cuộc đời căn bản là mỗi ngày một thêm đáng buồn, bản tọa sẽ cảm ơn gã nếu như gã thả bản tọa xuống hạ giới hoặc đâu đó bản tọa có thể dung thân nhưng nào ngờ đúng như nguyện vọng trong lời nói của bản tọa, gã đưa bản tọa ra trước cửa cung…ngồi. Thế là suốt đêm hôm đó bản tọa ngồi ngoài cửa cung, có ngủ gục chục lần cũng chẳng ai để ý, mấy tên lính gác đứng trời trồng luôn hướng mắt về một nơi, làm bản tọa chán ngắt, nếu bản tọa biết đường thoát khỏi kết giới của thủy cung thì nào phải khổ sở như vậy.
Mãi cho tới khi đêm khuya mù mịt, lính gác thay nhau chuyển đổi thì bản tọa đã đứng ngồi loạn xạ, toàn thân đau nhức đến mức không thể làm gì được nữa, gần nửa ngày trời chỉ đứng rồi ngồi, ngồi rồi đứng, ai chịu được chứ? Thế rồi cánh cổng rộng lớn của thủy cung được mở xoạch 1 cái, hiện ra trước mắt bản tọa chằng phải là ai khác mà chính là tên hồng hài nhi chết tiệt kia, bản tọa không quan tâm liếc hắn 1 cái rồi lại ngồi bệt xuống đất, thoáng thấy hắn cũng không hề quan tâm
“” Thủy thần có lệnh, từ giờ ngươi lão phu sẽ được nhận làm cung nữ của thủy giới “”
Bản tọa nghe xong câu nói của tên đó thì từ từ đứng dậy, 2 chân đã thực tê cứng, ngay cả sức để liếc tên tiểu yêu đó cũng đã không còn, nhưng lòng thì không ngừng chửi bới nếu không phải do tên chết tiệt nhà đối phương thì lão nương cũng không phải ngồi mòn sức ở đây rồi, bản tọa lúc này ảm đạm thần thương vô cùng cực. Bản tọa đi song song tên đó để tên đó dẫn bản tọa đến nơi ở của mình, trên đường đi vài lần tên đó lại liếc bản tọa như thể có gì đó muốn nói, cuối cùng không chịu được liền mở miệng
“” ngươi lão phu không giận? “”
“” sao ta đây phải giận? “” Ta đây trả lời mệt mỏi
“” quả là cao thượng “” Hắn bản tọa nghe bản tọa nói vậy nét mặt giãn ra như cảm thấy thoải mái
“” là do ngươi bản tọa cứ nhỏ mọn như vậy nên mới thấy bản tọa cao thượng “” Bản tọa mở xoạch cửa phòng mình rồi ngay lập tức ngả người xuống cái giường gỗ, tuy không êm nhưng ít ra còn tốt hơn so với trước kia rất nhiều. Bản tọa lim dim nhìn thấy tên đó vẫn đứng ngoài cửa nhưng bản tọa quả thực không muốn quan tâm, bản tọa nói là bản tọa không nhỏ mọn như tên đó là nói dối, quả thực ra rất giận, giận đến điên người, việc mình không được tin tưởng và bị xem thường quả thực là một nỗi nhục lớn, chỉ là bản tọa không muốn dùng cách chửi bới mà nói chuyện, nếu sau này có cơ hội nhất định bản tọa sẽ cho tên đó thử 1 phen phải ngồi đợi ngoài cửa gần nửa ngày trời giống như bản tọa…nhất định…
Lão phu vẫn chưa ngủ hẳn, và cũng chưa thấy hắn lão phu rời đi, chỉ thấy hắn lão phu cứ đứng đó như trời trồng nhìn cái ma quỷ gì thì lão phu không biết, tự nhiên lão phu cảm thấy tuy nhìn hắn lão phu có trẻ con nhưng tâm tình lại vô cùng cực trưởng thành, từ ánh mắt cho đến tiếng nói hoàn toàn tỉ lệ nghịch so với thân hình, lão phu đang tự hỏi không biết hắn lão phu có dùng thuật để cải trang hay không? chỉ là nhìn hắn lão phu có 1 tâm hồn rất người lớn thôi.
“” từ giờ tên đối phương là Tử Liêu “”
Bản vương nghe tên đó nói xong mà mắt mở trừng trừng…tên sao? Bản vương chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ có một cái tên. Từ trước tới nay bản vương sống đều là như vậy, thế nên lúc này bản vương đã hoàn toàn không quan tâm tới việc mình cần phải có 1 cái tên. Vậy mà…
“” ai? “” Lão phu đương nhiên sẽ phải biết ơn người tặng lão phu cái tên này, nên liền đưa mắt hỏi quý danh, nhưng thật không ngờ…
“” là Thủy thần…””
Lão phu nghe xong mà như muốn bùng nổ, lão phu không rõ cảm giác này là hớn hở hay lo sợ, cũng chẳng hiểu sao tâm tình lão phu lại rối loạn đến như thế? Lão phu dù là chưa từng gặp mặt Thủy thần nhưng luôn có ác cảm, dù mọi người ca tụng về ngài rất nhiều nhưng chỉ có lão phu, có 1 mình lão phu là thấy Thủy thần không phải người có thể tùy tiện nhắc là nhắc, và lão phu cũng luôn có cảm giác Thủy thần sẽ không rảnh đến mức độ phải đích thân nghĩ tên cho 1 tỳ nữ dọn dẹp như lão phu, huống hồ…lão phu mới chỉ vào Thủy cung.
“” Hồng hài nhi, ngươi lão phu nói xem…Thủy thần rốt cuộc là người thế nào? Tại sao ngài phải đích thân đặt tên cho lão phu? “” Lão phu cụp mắt xuống vẻ lo lắng
“” Ngươi ta đây rõ ràng đang nghĩ thủy thần nhỏ nhen…””
“” Ta đây không có “” Tên đó nói không đúng với tâm tư ta đây nên ta đây liền phản bác
“” Vậy thì đừng nghĩ ngợi gì cả…người chỉ là nghe lão phu nói đến việc cậu không có tên, nên tùy hứng tâm trạng đang vui sướng mà nghĩ bừa cho cậu 1 cái tên thôi. Đừng bận tâm, vốn dĩ cũng không phải chuyện gì to tát…”” Tên hồng hài nhi nói 1 tràng dài rất rành mạch cho thấy suy nghĩ của lão phu đã đi quá xa so với sự thật
“” còn nữa…ĐỐI PHƯƠNG ĐỪNG CÓ MÀ GỌI BẢN VƯƠNG HỒNG HÀI NHI, BẢN VƯƠNG KHÔNG PHẢI LÀ HỒNG HÀI NHI, BẢN VƯƠNG CÓ TÊN HẲN HỎI ĐÓ “”
Bản vương quay ra đã thấy tên hồng hài nhi kia tức điên lên, tưởng tượng ra hình như tên đó đang có 1 đám lửa bốc cháy trên đầu rồi. Nhưng bản vương vẫn chỉ gật nhẹ một cái tỏ ý muốn tên đó nói tên ra, sau đó tên đó liền vỗ ngực
“” Tên bản vương là Sở Mặc “”
Sở Mặc…Sở Mặc…lão phu thuận tiện nhẩm đi nhẩm lại tên đó mấy lần rồi ngoảnh mặt ra
“” ta đây thấy nó không hề hợp với dáng hình của ngươi ta đây, chi bằng ta đây sẽ gọi ngươi ta đây là tiểu Mặc? “”
Ta đây tươi tươi mặt nhìn tiểu Mặc chỉ thấy tên đó giờ đã mặt sắt đen sì, một chút biểu cảm mừng rỡ cũng không có, có lẽ là không thích nên ngay vài giây sau tên đó liền tức thì rảo bước rời đi. Nhưng là ta đây vẫn thấy không thoải mái, lòng ta đây cứ dấy lên cảm giác mắc ơn Thủy thần, dù biết bản thân không có gì quý giá cũng sẽ chẳng bao giờ trở thành điểm chú ý trong mắt ngài, nhưng không có nghĩa là ta đây không có phép lịch sự, ít ra…cũng nên có 1 lời cảm ơn.
“” tiểu Mặc…giúp ta đây gửi lời cảm ơn đến Thủy thần “”
#Chap Sau sẽ thay đổi ngôi kể