Biết Vị Ký
Chương 267: Canh cá hoa vàng và thịt om tôm lớn

Cập nhật lúc: 2026-08-13 16:00:55 | Lượt xem: 1

“Nói bậy, sao lại nói mình như thế?” Viên Thiên Dã giận tái mặt, hờn giận nhìn Lâm Tiểu Trúc. Mấy ngày trước Hướng Cầm khinh thị nữ nhân ấy, tên đó rất mất hứng. Tên đó không muốn người mình thích bị xem thường. Cho nên mấy ngày qua mua cho nữ nhân ấy rất nhiều quần áo và trang sức, còn muốn mua hai bé gái nhưng Lâm Tiểu Trúc lại không thích ra vào đều có người đi theo, hơn nữa cũng không muốn người không rõ lai lịch ở cạnh nữ nhân ấy nên mới thôi.

Lâm Tiểu Trúc hiểu được cảm thụ của Viên Thiên Dã nhưng cô ấy không muốn nhờ hắn để đạt được vinh hoa phú quý, cô ấy muốn dựa vào bản thân mà làm nên sự nghiệp, nâng cao địa vị bản thân. Cô ấy tin mình có khả năng làm được việc đó. Cho nên cô ấy nhận quần áo trang sức Viên Thiên Dã tặng lại cự tuyệt việc mua nô tỳ. Cô ấy một nghèo hai trắng, không phùng má làm người mập, mua hai bé gái hầu hạ.

Thấy Lâm Tiểu Trúc hiểu lầm ý mình, Thẩm Tử Dực vội giải thích” là như vầy. Bản vương ra ngoài ngao du, tuy là đi chơi nhưng ra ngoài một phen nếu không có gì tâm đắc giao cho phụ hoàng thì cũng khó ăn nói. Cho nên bản vương mới đem những gì đối phương nói viết lại trình lên phụ hoàng, hắn hết sức cao hứng, còn nói người có thể đưa ra kiến giải như vậy, chính là quốc sĩ. HẮN ban thưởng cho đối phương nhiều kim ngân châu báu, còn nói bản vương bảo đối phương ngày mai vào cung yết kiến”

“Cái này thực hành rất tốt” Tiêu Văn Trác hai mắt sáng lên” trở lại Tây Lăng ta đây cũng báo cáo lên phụ hoàng, để tên đó triệu Lâm thiếu nữ đến Tây Lăng, cảm tạ Lâm thiếu nữ đã đề điểm cho Tây Lăng”

“Tử Dực huynh, Văn Trác huynh, xin nhận một lễ của Thiên Dã” Viên Thiên Dã đứng lên, thi lễ với Tiêu Văn Trác và Thẩm Tử Dực

Thẩm Tử Dực trừng mắt liếc Viên Thiên Dã một cái, né tránh hắn” Tiểu Trúc kiến thức bất phàm nên đáng được nhận vinh quang này, liên quan gì tới cậu mà lại thi lễ với chúng bản tọa?”

“Tiểu Trúc rất nhanh sẽ là vương phi của bản vương, phu vì thê mà hành lễ là chuyện thiên kinh địa nghĩa” Viên Thiên Dã nghiêm trang nói.

Lâm Tiểu Trúc nghe vậy, sắc mặ ửng hồng, liếc mắt nhìn Viên Thiên Dã. Lúc này cô ta đây muốn suy nghĩ cẩn thận dụng ý của Tiêu Văn Trác và Thẩm Tử Dực. Dọc đường đi, cô ta đây nói những điều kia cũng không có tư tâm gì, chỉ hi vọng đám hoàng tử lũ người kia chịu áp dụng, tạo phúc cho dân. Không ngờ Thẩm Tử Dực lại biến những lời đó thành chính kiến, còn trình lên hoàng thượng, còn dùng tên của cô ta đây. Dụng ý của tên đó là muốn tạo thanh thế cho Lâm Tiểu Trúc. Đây là đường nhanh nhất để nâng cao địa vị và thân phận cho cô ta đây.

Lâm Tiểu Trúc ngẩng đầu nhìn Thẩm Tử Dực và Tiêu Văn Trác, trong lòng hết sức cảm động. Thẩm Tử Dực sợ nữ nhân ấy thân phận địa vị thấp, gả cho Viên Thiên Dã sẽ bị ủy khuất sao? còn Tiêu Văn Trác cũng bắt đầu thay đổi cái nhìn với nữ nhân ấy, thật tình đối đãi với nữ nhân ấy cũng toàn tâm toàn ý bảo hộ nữ nhân ấy.

Cô ấy đứng dậy, chân thành thi lễ với Thẩm Tử Dực và Tiêu Văn Trác” đa tạ Thẩm ca ca và Tiêu ca ca đã trân trọng Tiểu Trúc. Có điều những gì lúc trước Tiểu Trúc nói chỉ là suy đoán cá nhân, chưa từng khảo sát thực địa, hơn nữa kiến thức nông cạn. Nhị vị huynh trưởng hiểu được, từ đó tìm ra kế sách trị quốc là bản lĩnh của hai vị, sao lại ghi tên của Tiểu Trúc, đem công lao tặng cho bản tọa chứ? Điều này Tiểu Trúc thực sự không đảm đương nổi”

Thẩm Tử Dực nghiêm mặt nói” Tiểu Trúc đừng tự xem nhẹ mình. Tuy ta đây từ nhỏ không thích chính sự, nhưng cũng nhận sự giáo dục của hoàng gia, mưa dầm thấm đất cũng biết chút đạo trị quốc. Những gì cậu nói đều là vấn đề mà các trị quốc giả mấy trăm năm chưa từng nghĩ ra. Phụ hoàng ta đây xem qua đề nghị của cậu, cảm thấy rất tốt, có được ích lợi, còn nói nếu cậu nguyện ý, Nam Việt quốc nguyện dùng lễ quốc sĩ để đối đãi. Quân vô hí ngôn. Tiểu Trúc cậu lại khiêm tốn như thế chẳng phải nói phụ hoàng ta đây không biết cách thưởng thức người?”

Lâm Tiểu Trúc ngẩng đầu,bất đắc dĩ liếc nhìn Thẩm Tử Dực một cái” nếu như thế, bản tọa đành mặ dày nhận lấy, còn quốc sĩ chi lễ thì không dám nhận”

Cô ấy không nói thêm, cũng cảm thấy những gì mình nói ra chẳng qua là dựa vào kiến thức kiếp trước mà thôi. Cô ấy không phải là nhà kinh tế học, cũng chỉ có thể nói sơ lược, ba vị hoàng tử rảnh rỗi nghe một chút rồi thôi, còn đánh giá cao lại lấy lễ đãi ngộ. Điều này làm cho mình có cảm giác đang mua danh chuộc tiếng. Nhưng Thẩm Tử Dực đã nói tới mức đó, cô ấy cũng nên nhận lễ vật ban thưởng mới phải.

Thẩm Tử Dực thấy Lâm Tiểu Trúc nhận ban thưởng, cao hứng nói” nhớ rõ nha, ngày mai phải ở nhà, bất kỳ lúc nào cũng sẽ có người đến gọi đối phương nhưng đối phương yên tâm, đến lúc đó bản vương sẽ đi cùng đối phương”

Hôm sau quả nhiên có người đến gọi Lâm Tiểu Trúc. Lâm Tiểu Trúc ngồi xe liễn vào cung, gặp mặt hoàng đế Nam Việt quốc Thẩm Hi, hắn hỏi rất nhiều, cô ấy cũng bày tỏ nhiều quan điểm mới. Thẩm Hi ngạc nhiên, thấy Lâm Tiểu Trúc khi độ thong dong, văn chương tài hoa, càng thêm coi trọng cô ấy, lại ban thưởng một bức hồng san hô cao một thước rồi mới sai người đưa cô ấy về.

“Buổi chiều không có việc gì, bản vương đưa cậu đi gặp hai người” khi ăn cơm trưa, Viên Thiên Dã nói.

“Ai?

Viên Thiên Dã cười cười” gặp rồi sẽ biết”

Thấy gã thừa nước đục thả câu, Lâm Tiểu Trúc cũng không hỏi tiếp. Có điều nàng lão phu rất tò mò, Viên Thiên Dã nói gặp mặt sẽ biết, chứng tỏ nàng lão phu quen hai người kia, vậy là ai đây?

Ăn cơm xong, hai người lên xe ngựa, Viên Thập đánh xe đến một khu phố sầm uất, cuối cùng dừng trước cửa một tửu lâu.

Lâm Tiểu Trúc xuống xe, ngẩng đầu nhìn tửu lâu cao đến ba tầng, thì thầm” Đắc Nguyệt lâu”

“Đi thôi, đi vào.” Viên Thiên Dã nắm tay Lâm Tiểu Trúc đi vào.

‘Khách quan, mời vào trong” một tiểu nhị đi đến nhiệt tình đón tiếp.

Loading…

“Tìm cho bản tọa một căn phòng lớn” Viên Thiên Dã phân phó.

“Dạ, mời khách quan lên trên lầu” tiểu nhị đưa đám người kia lên lầu, mở cửa một căn phòng trên lầu ba, rót cho Viên Thiên Dã và Lâm Tiểu Trúc hai ly trà thượng hạng rồi hỏi” không biết khách quan muốn ăn cái gì? Chỗ chúng bản tọa có. . .”

Viên Thiên Dã cắt ngang lời gã” canh cá hoa vàng, thịt om tôm lớn, hai món này thôi”

“Dạ” tiểu nhị buồn bực lui ra ngoài. Hai người này ăn mặc sang trọng, còn mang theo mấy tùy tùng ăn mặc cũng không tệ lại chỉ gọi hai món ăn, đúng là keo kiệt. Nhưng cũng may đám người kia còn biết hàng, gọi đúng hai món chiêu bài của Đắc Nguyệt lâu.

Đồ ăn rất nhanh được mang lên, Viên Thiên Dã gắp cho Lâm Tiểu Trúc” nếm thử đi” .

Nghe Viên Thiên Dã gọi canh cá hoa vàng, Lâm Tiểu Trúc liền ngẩn ra. Lúc này đồ ăn đã mang lên, chỉ thấy một con cá đỏ au nằm trong bát, cà rốt cắt thành từng miếng để chung. Cô ấy cố kiềm nén kích động, gắp một miếng cá trắng tươi, nước canh trong bụng cá chảy ra, mùi thơm chậm rãi lan tỏa, k*ch th*ch vị giác của mọi người.

“Đây là. . .” Lâm Tiểu Trúc kích động hỏi Viên Thiên Dã. Cô bản tọa làm sao có thể không kích động, món này trước đây cô bản tọa đã ăn ở quán cơm của Đàm gia, sau đó ở sơn trang vụng trộm luyện thành. Khi cô bản tọa lén luyện tập, cô bản tọa chỉ cho Hạ Sơn, Tô Tiểu Thư, Chu Ngọc Xuân và Dương Vũ ăn mà thôi. Đám người kia chưa từng thấy cô bản tọa làm món này. Bây giờ Viên Thiên Dã nói đưa cô bản tọa đi gặp cố nhân, mà nhìn món này, chắc chắn đó là người cũ ở sơn trang.

Món ăn này, chỗ đặc biệt nhất chính là bụng cá, khi làm cá phải thật cẩn thận để bụng cá không bị thủng, lại phải lấy hết xương cá ra. Thông qua miệng cá lấy đồ lòng trong bụng ra, nữ nhân ấy từng luyện rất nhiều lần cũng thất bại rất nhiều lần, Hạ Sơn đã từng góp ý với nữ nhân ấy, nữ nhân ấy mới có thể thành công.

Cho nên, chín phần mười người hôm nay cô ấy gặp là Hạ Sơn rồi.

Cô ấy cầm muỗng, múc một muỗng nước canh từ bụng cá cho vào miệng, nước canh rất trong, trong như nước trà loãng, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hoa văn trong chén, hương vị lại thơm ngon thuần hậu.

Cảm giác thơm ngon quen thuộc như vậy, cô ấy dám khẳng định, nước canh này dùng dao trụ, tổ yến, vi cá, da cá, cá muối, hải sâm. . . tám loại hải sản quý báu lại thêm nước dùng gà mà hầm thành.

“Có phải Hạ Sơn hay không?’ cô lão phu ngẩng đầu hỏi.

Viên Thiên Dã cong miệng mỉm cười, không nói tiếng nào, đưa tay gắp một miếng thịt om tôm lớn, đưa đến trước miệng Lâm Tiểu Trúc” nếm thử cái này đi”

Lâm Tiểu Trúc liếc hắn một cái, há miệng cắn con tôm, nhẹ nhàng nhấm nuốt. Ăn xong, cô ấy lại nói” người còn lại là Tô Tiểu Thư”

Món thịt ôm tom lớn này là nàng ta đây đã từng dạy Tô Tiểu Thư.

Tôm là dùng loại tôm he biển lớn, chất thịt tươi mới khi nấu sẽ cho nhiều nước, ngoại ra còn dùng tôm sông còn sống giã nhuyễn, vo viên, ngâm trong nước mắm tiên vị ngạt ngào, lại dùng nước mắm này ướp tôm he lớn. Nhờ đó tôm he tiên hương có màu sắc rất đẹp, lại cho thêm nước tương, mùi đậu tương hòa với vị tôm thơm ngon, càng tăng thêm khẩu vị. Khi dọn lên ăn cơm, tôm he vàng rực cùng một chén nhỏ hắc chi ma cơm, đổ vào một cái đĩa nhỏ, dùng đũa quấy, kết hợp đủ sắc hương vị.

Món này là do nàng bản tọa nghiên cứu ra, sau này Tô Tiểu Thư đã học được.

Viên Thiên Dã nhìn cô ta đây chằm chằm, nhướng mi nói” nhìn thấy Hạ Sơn, đối phương cao hứng lắm thì phải?”

Nghĩ tới sắp gặp được hai người bạn tốt, Lâm Tiểu Trúc rất vui vẻ, bướng bỉnh đưa tay xoa mặt hắn, tươi cười nói” ghen tỵ hả?” Viên Thiên Dã nghiêm mặt nhìn rất đáng yêu.

Viên Thiên Dã nắm tay cô lão phu” lão phu ghen thì đã không đưa cậu tới gặp hắn lão phu. Hắn lão phu có thể làm lão phu ghen sao? hắn lão phu xứng để lão phu ghen sao? hừ”

Trong phòng chỉ có hai người chúng, không còn ai khác, Lâm Tiểu Trúc cũng không cãi lại hắn, mỉm cười tiến tới gần, hôn hắn một cái rồi quay người ra cửa, gọi lớn tiếng” tiểu nhị”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8