Biết Vị Ký
Chương 268: Hạ sơn và tô tiểu thư
Người vào là Viên Thập” Lâm cô gái, tiểu nhị không có ở đây, bản tọa đi gọi tên đó”
“Đối phương bảo hắn bản tọa gọi Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư đầu bếp tới đây, nói có cố nhân Bắc Yến quốc tới, muốn gặp chúng” Lâm Tiểu Trúc nói
“Dạ” Viên Thập vâng lời lui ra ngoài.
Trước khi Viên Thiên Dã đoạt quyền, vì vấn đề cơ mật nên Lâm Tiểu Trúc chưa từng hỏi tới tình huống của đám người Hạ Sơn. Sau này lại xảy ra nhiều chuyện, dọc đường đi Thẩm Tử Dực cũng không để hai người lũ người kia ở riêng với nhau, Lâm Tiểu Trúc biết có một số việc không nên để hắn lão phu biết vì vậy cũng không hỏi. Lúc này, nhân dịp Viên Thập đi tìm Hạ Sơn, Lâm Tiểu Trúc vội hỏi tình huống của Hạ Sơn.
Thì ra sau khi cô ấy rời khỏi sơn trang, đám người Hạ Sơn cũng được phái đến Bắc Yến làm đầu bếp trong nhà các yếu nhân và đều hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi Viên Thiên Dã đoạt quyền, đa phần những người khác đều ở nguyên vị trí cũ, chỉ có Tô Tiểu Thư và Hạ Sơn được phái đến Nam Việt quốc mở tửu lâu.
“Người nhà đám người kia đều được chăm sóc, hơn nữa hàng năm bản vương còn chia cho đám người kia hai phần trăm tiền lời của tửu lâu” Viên Thiên Dã nói
“Những người khác cũng như vậy?” Lâm Tiểu Trúc nhìn Viên Thiên dã.
“Chuyện đã đáp ứng đám người kia, bản vương nhất định sẽ làm được. Về mặt tiền bạc, bản vương sẽ không bạc đãi đám người kia, hơn nữa cũng đón người nhà của những người đạt thành tích tốt, an trí thỏa đáng. Chỉ riêng Hạ Sơn vì từng chiếu cố ngươi bản vương nên chia hoa hồng cho tên đó nhiều hơn người khác một chút”
Lâm Tiểu Trúc trầm mặc, vẫn hỏi vấn đề mà cô lão phu cảm thấy không nên hỏi” vậy Ngô Thái Vân các cô lão phu thì sao?’ Những người này bị đưa đi làm tiểu thiếp, cô lão phu vẫn luôn muốn biết kết cục của đám người kia. Cô lão phu không tán thành Viên Thiên Dã làm chuyện này, nhưng cô lão phu hiểu tên đó không thể không làm như vậy.
Viên Thiên Dã cũng biết đây là khúc mắc của Lâm Tiểu Trúc, kiên nhẫn giải thích” lúc trước khi phái các nàng lão phu làm tiểu thiếp đã từng hỏi ý các nàng lão phu, lũ người kia đều là tự nguyện. Hạ Sơn lũ người kia hoàn thành nhiệm vụ thì vẫn còn là thủ hạ của lão phu, khế ước bán mình của lũ người kia vẫn ở trong tay lão phu. Nhưng mấy nữ tử đi làm tiểu thiếp, các nàng lão phu sẽ có được một khoản tiền lớn, lại đón người nhà cùng đến một nơi không ai biết, sống nửa đời sau tự do, giàu có và sum vầy”
Lâm Tiểu Trúc thở phào nhẹ nhõm, làm như thế nào là quyền quyết định của mỗi người. Ít nhất Viên Thiên Dã đã cho các nàng ta đây cơ hội lựa chọn, cũng an bài thỏa đáng, không đến nỗi không có nhân tình.
Viên Thiên Dã đưa tay vuốt mặt Lâm Tiểu Trúc” Một nhà cậu của cậu thì tính thế nào?’
Lâm Tiểu Trúc khẽ thở dài một hơi” phiền đối phương phái người mang một trăm lượng bạc đưa cho lũ người kia giúp bản vương, không cần phải đón ra ngoài. Thực ra trong núi tuy đời sống vật chất khó khăn nhưng lại đơn thuần, không có nhiều phiền não. Cậu bản vương ham bài bạc, mợ bản vương lại không an phận. Đưa lũ người kia ra ngoài, nếu lũ người kia biết bản vương sẽ gả cho đối phương không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa. Định kỳ đưa cho ít tiền bạc, làm cho lũ người kia trở thành phú hộ ở địa phương cũng coi như là báo đáp ơn dưỡng dục”
Viên Thiên Dã khẽ gật đầu, cầm tay cô bản vương.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Chúng đến đây.” Lâm Tiểu Trúc muốn rút tay ra nhưng Viên Thiên Dã lại nắm quá chặt, nữ nhân ấy không cách nào rút ra được
“Đối phương làm gì vậy ?” Lâm Tiểu Trúc sẵng giọng, cố dùng sức vẫn không thể rút tay ra, lúc này ngoài cửa vang lên âm thanh của Viên Thập” Công tử, Lâm cô gái, Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư đến”
“Để đám người kia tiến vào đi” Viên Thiên Dã nói
Viên Thập đẩy cửa” nhị vị, mời vào”
Người vào trước là Hạ Sơn. Hơn một năm không gặp, hắn bản tọa cao hơn một chút, trên mặt đã mất vẻ trẻ con mà ngày càng lộ vẻ thành thục, lạnh lùng. Vừa vào cửa, ánh mắt của hắn bản tọa đã nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Trúc, thấy hắn bản tọa trổ mã càng thêm xinh đẹp, ánh mắt của hắn bản tọa nhất thời gợn sóng, càng lúc cô bản tọa nóng cháy, run rẩy gọi” Tiểu Trúc” , đã quên phải chào hỏi chủ tử là Viên Thiên Dã trước.
Theo sau là Tô Tiểu Thư, trong mắt vốn tràn đầy kích động nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Sơn, sắc mặt ủ dột dần, cắn môi nhìn Lâm Tiểu Trúc.
“Hạ Sơn, Tô Tiểu Thư” , nhìn thấy hai người bạn tốt, Lâm Tiểu Trúc vô cùng cực cao hứng. Cô lão phu đứng lên, muốn chạy đến cạnh Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư, nào ngờ bị Viên Thiên Dã nắm chặt tay ngăn lại, lảo đảo suýt chút nữa đụng trúng cái ghế phía sau, may mà Viên Thiên Dã kịp thời đỡ lấy thắt lưng cô lão phu, mới làm cô lão phu không bị té.
“Cậu a, luôn động tay động chân” Viên Thiên Dã sủng nịch nhìn nữ nhân ấy.
Hạ Sơn nhìn bàn tay hai người nắm chặt nhau, lại thấy ánh mắt sủng nịch của Viên Thiên Dã mà Lâm Tiểu Trúc không hề có ý phản kháng, còn mỉm cười với Viên Thiên Dã, hắn bản tọa âm thầm nắm chặt tay thành quyền, cằm hất cao. Còn Tô Tiểu Thư nhìn thấy tình cảnh này vừa ngạc nhiên vừa khó tin.
“Sao vậy? nhìn thấy chủ tử bản vương ngay cả hành lễ cũng không có sao?” Viên Thiên Dã lạnh mặt hỏi.
Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư cả kinh, vội vàng quỳ xuống, dập đầu hành lễ” thuộc hạ bái kiến vương gia”
Lâm Tiểu Trúc thấy phương hướng lũ người kia quỳ xuống đúng ngay chỗ mình, vội vàng né tránh nhưng tay của Viên Thiên Dã nắm rất chặt, không cho nữ nhân ấy nhúc nhích. Lúc này không tiện tranh chấp với Viên Thiên Dã, nữ nhân ấy không thể làm gì, chỉ có thể cùng hắn nhận đại lễ của Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư.
“Đứng lên đi.” Viên Thiên Dã nói, giọng nói vẫn uy nghiêm như trước.
Loading…
“Dạ” Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư đứng lên, cúi đầu, thẳng lưng, không dám nhìn về phía Lâm Tiểu Trúc nữa.
“Thuật lại tình hình kinh doanh của các cậu đi” Viên Thiên Dã lạnh nhạt nói, kéo Lâm Tiểu Trúc cùng ngồi xuống.
“Dạ” Hạ Sơn lên tiếng, bẩm báo chi tiết tình hình kinh doanh mấy tháng vừa qua. Viên Thiên Dã phái đám người kia đến quản phòng bếp, còn có một người quản lý làm chưởng quầy, hình thức giống như khi Lâm Tiểu Trúc mở tiệm điểm tâm ở Yên kinh. Tửu lâu mới khai trương không được tốt lắm, nhưng dần dần mọi người biết đến tay nghề của đám người kia, việc làm ăn cũng tốt hơn, hai tháng trước đã bắt đầu có lợi nhuận.
“Làm tốt lắm’ Viên Thiên Dã nói. Lại hỏi tình huống người nhà của hai người, thấy vương gia quan tâm người nhà của mình, Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư rất cảm động.
“Được rồi, việc công đã bàn xong, ngồi xuống nói chuyện với Tiểu Trúc đi” Viên Thiên Dã đứng lên, quay đầu ôn nhu nói với Lâm Tiểu Trúc” ta đây ra ngoài nói chuyện với chưởng quầy, các ngươi ta đây tâm sự đi”
Có mặt Viên Thiên Dã, Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư sẽ câu nệ, ba người nói chuyện sẽ không được tự nhiên. Lâm Tiểu Trúc thực cảm tạ Viên Thiên Dã hiểu ý, mỉm cười nói với hắn” được”
Viên Thiên Dã khẽ nhéo tay cô ta đây, xoay người đi ra ngoài.
Thấy Viên Thiên Dã đã rời đi, Tô Tiểu Thư khẽ thở dài một hơi, quay đầu nhìn Lâm Tiểu Trúc chằm chằm” Tiểu Trúc, cậu cùng vương gia là. . .”
Chuyện của mình và Viên Thiên Dã, đâu thể nói hai ba câu là rõ ràng. Hơn nữa hai người còn chưa thành thân, nói ra lại không hay, Lâm Tiểu Trúc không muốn giải thích nhiều, chỉ hàm hồ nói” thì như các ngươi lão phu nghĩ thôi”
Hạ Sơn thay đổi sắc mặt, hạ tiếng nói” Tiểu Trúc, ngươi lão phu đừng hồ đồ, cửa nhà giàu sâu như biển, làm tiểu thiếp hào môn đâu có dễ như vậy. Khi lão phu ở Bắc Yến làm đầu bếp từng thấy một chủ mẫu đánh chết tiểu thiếp, cuộc sống như vậy, nhìn bên ngoài thì rực rỡ huy hoàng nhưng bên trong lại không biết có bao nhiêu dơ bẩn”
“Đúng vậy, đúng vậy, cậu còn nhớ Ngô Thái Vân không? Khi cô ấy ở Đoan vương phủ từng lặng lẽ tố khổ với bản vương, nói bề ngoài có nô tỳ hầu hạ, có quần lụa áo gấm, ăn sơn trân hải vị nhưng cả ngày luôn lo lắng đề phòng, sợ bị người bản vương tính kế, sợ chủ mẫu mất hứng, sợ Đoan vương gia không vui. . . Cô ấy nói sau này nhất định tìm một người bình dân cùng nhau sống, không muốn làm thiếp của nhà giàu nữa. Bản vương thấy cô ấy như vậy, sao gọi là sống, đó chính là chịu tội a. Cô ấy không có cách nào nhưng cậu thì khác. Tiểu Trúc, cậu hoàn toàn có thể gả cho một thủ hạ của vương gia, một đời một đôi” Tô Tiểu Thư cũng khuyên nhủ.
Lâm Tiểu Trúc cảm động nhìn Tô Tiểu Thư. Cô ấy vì Hạ Sơn, rất mong mình sẽ thành thân nhưng vẫn lên tiếng khuyên bảo mình, cô ấy đối với mình thật tốt.
Lâm Tiểu Trúc tiến lên, cầm tay Tô Tiểu Thư, cười nói” yên tâm, bản tọa không phải làm tiểu thiếp, vương gia nói sẽ cưới bản tọa làm chính thê”
“Chính thê?” Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư đều lắp bắp kinh hãi, không dám tin mà hỏi lại” thực sự?”
“Thật sự.” Lâm Tiểu Trúc dùng sức khẽ gật đầu.
“Dật vương phi?” Tô Tiểu Thư lại hỏi.
“Đúng vậy, Dật vương phi.” Lâm Tiểu Trúc nói” khi gã được phong vương, Thái hậu từng muốn để ta đây làm trắc phi nhưng vương gia cự tuyệt”
“Đối phương. . .” Tô Tiểu Thư khó tin nhìn Lâm Tiểu Trúc” Tiểu Trúc, gia thế của đối phương không phải có ẩn tình gì chứ? Hay là. . . có ai nhận đối phương làm nghĩa nữ?”
“Ách, không có.” Lâm Tiểu Trúc bị Tô Tiểu Thư hỏi vậy, có chút rối rắm. Viên Thiên Dã có biết mình có ngọc bài không? Hắn không phải vì ngọc bài mới cưới mình chứ? Nếu là như vậy. . .
Tô Tiểu Thư thấy Lâm Tiểu Trúc có chút sững sờ, lo lắng hỏi” Tiểu Trúc. . .”
“Lão phu không sao, yên tâm, hắn lão phu thật tâm đối tốt với lão phu” Lâm Tiểu Trúc trấn an Tô Tiểu Thư cũng chính là trấn an bản thân
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Tô Tiểu Thư nghĩ Lâm Tiểu Trúc có nơi có chốn, Hạ Sơn sẽ không còn ảo tưởng với cô ấy, nhất thời cao hứng hẳn.
Hạ Sơn vẻ mặt ảm đạm nhìn Lâm Tiểu Trúc, không lên tiếng.
“Hiện các đối phương thế nào ? người trong nhà đang ở đâu ? đám người kia phàm thường làm chuyện gì ?’ Lâm Tiểu Trúc hỏi tình hình của hai người.
Tô Tiểu Thư kể lại tình huống của cả hai, sau đó liếc mắt nhìn Hạ Sơn, thực ra cha mẹ Hạ Sơn cũng hi vọng hai nhà có thể kết thành sui gia.
Ba người hàn huyên một hồi, Viên Thiên Dã mới quay lại, nói” hôm nay các cậu nói chuyện tới đây thôi, Thẩm Tử Dực phái người đến tìm, nói có chuyện gấp”