Biết Vị Ký
Chương 288: Tính
Ra khỏi ngõ nhỏ, đến đường cái, Lâm Tiểu Trúc xốc màn xe, nhìn ra bên ngoài nói với La Khải Phàm” chỗ Đông An vương đã không việc gì, hôm nay lão phu sẽ quay về nhà, La chưởng quỹ không cần đưa, lão phu đi mua vài thứ rồi sẽ đến quý phủ chào từ biệt”
La Khải Phàm há hốc mồm, muốn nói gì đó rồi lại thôi” cũng được” chắp tay mang theo tên đó sai vặt của mình đi về phía cửa hàng.
Lâm Tiểu Trúc mua ít lễ vật mang đến La gia, để cho hai nha đầu kia cầm lễ vật cùng đến sân của La phu nhân chào từ biệt.
La phu nhân nắm tay cô ấy, từ ái nói” mấy ngày nay cậu luôn bận rộn, ít đến chỗ lão phu, mẹ con chúng lão phu còn chưa nói chuyện với nhau. Lão phu nghe Xuân Ni nói cậu một mình ở cùng với mấy hạ nhân, sao lại vậy, người lớn trong nhà đâu ?”
Lâm Tiểu Trúc ngước mắt nhìn La phu nhân. Nữ nhân ấy lẻ loi một mình trong đại lục xa lạ này, luôn phải đề phòng, cẩn trọng, người nói cái gì, làm cái gì nữ nhân ấy đều có thói quen phân tích thiệt hơn nhưng lúc này nữ nhân ấy lại thấy được sự thân thiết tràn đầy trong mắt La phu nhân.
Có lẽ La phu nhân nói những lời này cũng không có ý gì khác, chỉ là sự thân thiết của một phụ nhân lương thiện với một bé gái mồ côi.
Nàng bản tọa dời ánh mắt, nhìn La phu nhân lôi kéo tay nàng bản tọa, trả lời” trưởng bối nhà bản tọa đều ở xa, trong nhà lại có quy định bất thành văn là đứa nhỏ khi đến tuổi trưởng thành phải tự mình làm việc, chỉ được cấp cho ít tiền làm vốn, không được dựa vào gia đình để xem có thể tạo nên sự nghiệp hay không. Tuy bản tọa là nữ hài tử, nhưng từ nhỏ đã có chủ kiến, được các trưởng bối kỳ vọng rất cao. Cho nên cũng được phái ra ngoài giống như các nam hài tử”
“Thì ra là vậy” La phu nhân ôn nhu tán thưởng” có thể dùng hình thức như vậy để rèn luyện đứa nhỏ, cho thấy tổ tông ngươi lão phu đều là những người quá đỗi tinh mắt”
Lâm Tiểu Trúc cười cười, không nói gì.
“Tuy nói người nhà ngươi lão phu sẽ không mặc kệ ngươi lão phu nhưng ngươi lão phu dù sao cũng là nữ hài tử trẻ tuổi, ở một mình như vậy thật không thỏa đáng” La phu nhân cau mày nói.
Lâm Tiểu Trúc ngẩng đầu lên, nhìn La phu nhân, không biết nữ nhân ấy nói những lời này là có ý gì.
La phu nhân làm như gặp phải nan đề, khẽ thở dài một hơi rồi cười nói với Lâm Tiểu Trúc” bản tọa cũng không nghĩ ra được cách nào hay, vốn muốn để cậu đến đây ở dù sao nhà bản tọa cũng còn nhiều phòng trống, nhưng cậu là nữ hài tử, vô duyên vô cớ đến nhà người khác ở cũng không ổn lắm, tuy Đông Việt chúng bản tọa không có nhiều ràng buộc với nữ tử nhưng vẫn rất chú ý tới thanh danh. Hơn nữa, làm vậy chỉ sợ người lớn trong nhà cậu sẽ không vui. Thôi đi, sau này nếu cậu gặp phải việc gì khó có thể đi tìm La ca ca cậu, đừng khách khí. Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Người với người chính là để giúp nhau. Cậu xảy ra chuyện gì, cửa hàng điểm tâm Lưu Ký cùng Khải Phàm cũng bị tổn thất không nhỏ, cho nên có gì thì cứ nói, đừng khách khí”
“Được, lão phu nhớ rõ” Lâm Tiểu Trúc thực sự cảm động. Vị La phu nhân này thật lòng lo lắng cho cô lão phu, không có chút tư tâm nào.
La phu nhân nói xong, lại có chút thẹn thùng bổ sung” Trần cô gái, người đừng chê bản vương dài dòng. Bản vương không có ý khác, chỉ thấy một hài tử như ngươi bản vương lại một mình lo toan có chút không đành lòng. Bản vương đã làm mẹ, cảm thấy nếu Xuân Nhi nhà bản vương cũng như ngươi bản vương chắc bản vương sẽ đau lòng đến chết. Khải Phàm luôn nói bản vương lo lắng quá mức, nghĩ lại ngươi bản vương có khả năng như vậy, sao có thể so sánh Xuân Nhi với ngươi bản vương được”
“La phu nhân đừng nói vậy, đối phương quan tâm Trần Hi, Trần Hi đều biết. Đối phương có xem lão phu là vãn bối mới nói với lão phu những lời này, Trần Hi cảm kích còn không hết, sao dám có ý nghĩ khác”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Về sau a, đối phương nên đến chơi thường xuyên, không chỉ lão phu mà Xuân Nhi nhà lão phu cũng rất thích đối phương a”
“Như vậy La phu nhân, bản vương liền cáo từ . Nếu không đi, sợ trời sẽ tối” Lâm Tiểu Trúc đứng lên.
La phu nhân cũng đứng lên” cũng được, Khải Phàm dường như đã về, để bản tọa bảo hắn bản tọa đưa ngươi bản tọa về. Còn Xuân Nhi đã bị biểu tỷ cô ấy kéo đi xem hoa, chuyện ngươi bản tọa rời đi đừng nên nói với cô ấy, nếu không ngươi bản tọa đi không được đâu. Nha đầu kia kia thực tâm thích ngươi bản tọa, nhất định sẽ không muốn để ngươi bản tọa đi”
“Xuân Nhi là thiếu nữ tốt” Lâm Tiểu Trúc nói thật lòng. Nữ hài tử có mẹ lão phu thương yêu, huynh trưởng che chở như Xuân Nhi, tính cách đơn thuần lại trong sáng, không chút tâm cơ, làm bạn với cô ấy không cần phòng vệ, khiến người lão phu thả lỏng tâm tư.
La phu nhân khẽ thở dài một hơi” tính cách của cô lão phu luôn khiến lão phu lo lắng, nếu cô lão phu có một nửa khả năng của ngươi lão phu thì tốt quá”
Loading…
Lâm Tiểu Trúc chào từ biệt xong liền quay lại chỗ mình ở, bảo bọn nha đầu kia thu thập hành lý. Mọi người mang đến cũng đơn giản, chỉ có hai bộ quần áo, nhưng các dụng cụ làm điểm tâm và rau ngâm thì lại hơi lỉnh kỉnh. Cuối cùng La Khải Phàm gọi mấy gia đinh, chuyển lên xe la, đi theo xe ngựa của Lâm Tiểu Trúc quay về tòa nhà mà cô bản vương thuê.
Trở lại nơi thực sự thuộc về mình, Lâm Tiểu Trúc thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên nghĩ lại chuyện vừa rồi, cô lão phu lại thấy uể oải. Cô lão phu biết, nguyên nhân lớn nhất vẫn là cô lão phu không có lực lượng. Cô lão phu chỉ là một thiếu nữ thân cô thế cô, không có được sự phòng vệ phía sau như Lưu ký, Chu Ký, cho nên khi xảy ra chuyện liền rơi vào thế bị động.
Phải tức thì xây dựng thế lực. Lúc trước cô bản vương lẻ loi một mình đến Đông Việt, trên người chỉ có hai, ba ngàn lượng bạc còn lúc này cô bản vương đã có mười mấy hạ nhân, có mấy phường rau ngâm, còn cung ứng sỉ điểm tâm cho Lưu ký, mỗi ngày trừ chi tiêu thì kiếm được hơn một trăm lượng bạc. Hơn nữa, sau khi hợp tác với Lưu phủ doãn, nên đám lưu manh du côn cũng không dám đến gây chuyện. Đó cũng xem như là thu hoạch trong bốn tháng qua.
Tiếp theo có nên gặp mặt Lưu phủ doãn, thương lượng chuyện mở chuỗi tửu lâu hay không ? Lâm Tiểu Trúc ngồi trong mộc dũng mờ mịt hơi nước tự hỏi. Suy nghĩ trong chốc lát, nàng ta đây vẫn là lắc khẽ lắc đầu.
Cho dù cô lão phu muốn trong khoản thời gian ngắn khuếch trương lực lượng thì cũng không nên trông cậy vào một mình Lưu phủ doãn, đem tất cả trứng bỏ vào cùng một giỏ là không sáng suốt. Cô lão phu không có năng lực tự bào vệ, lần này chỉ chuyện mở cửa hàng điểm tâm và phường rau ngâm đã khiến Lưu phủ doãn chú ý. Nếu hiển lộ hết khả năng trù nghệ, đâu biết tên đó sẽ suy nghĩ gì. Hơn nữa thông qua chuyện Dĩnh vương phủ, có thể thấy được Lưu phủ doãn cũng không phải là người có thể gánh vác chuyện lớn. Một khi gặp quyền thế lớn hơn, tên đó liền không có cách giải quyết mà chỉ biết đẩy cô lão phu lên phía trước chắn tên.
Cách tốt nhất là tìm một người địa vị tương đương Lưu phủ doãn để hợp tác mở tửu lâu, như hắn bản tọa chỉ có thể thành thành thật thật dựa vào cô ấy chứ không thể đánh lại cô ấy, như vậy cô ấy mới được yên ổn. Nhưng ở Đông Việt xa lạ này, cô ấy phải làm thế nào mới hợp tác được với người có địa vị tương đương Lưu phủ doãn đây ?
Hay là nhờ cậy Tiêu Tiêu ?
Nghĩ đến đây, Lâm Tiểu Trúc thở dài một tiếng một hơi. Chuyện này, nghĩ kỹ rồi hãy tính. Dù sao nhận thức Tiêu Tiêu có lợi mà cũng có hại. Hơn nữa Tiêu Tiêu vừa gả đến Đông Việt, tính cách lại ngây thơ, không dính khói lửa nhân gian, muốn nhờ nàng bản tọa giới thiệu một người hợp tác mua bán với mình e là rất khó.
Hôm sau, Lâm Tiểu Trúc kiểm tra cửa hàng, thấy mọi việc đều ổn, việc kinh doanh không bị ảnh hưởng thì cũng an lòng, bắt đầu nghĩ nên bồi dưỡng thủ hạ cho mình thế nào. Nếu thực sự muốn mở tửu lâu, cô ta đây còn phải dựa vào mấy người này. Cô ta đây không phải ba đầu sáu tay, không thể việc gì cũng tự làm. Thu phục lũ người kia trở thành hạ nhân trung thành, sau đó dạy lũ người kia làm điểm tâm, rau ngâm và một số món, quản lý cửa hàng và tửu lâu, làm cho sự nghiệp phát dương quang đại.
Nhưng buổi chiều, nữ nhân ấy đang ngồi trong phường rau ngâm nghe Trương Văn Đông báo cáo sổ sách thì ngoài cửa xuất hiện một vị khách không mời.
“Vương thiếu nữ, sao ngươi bản tọa lại tới đây?” Lâm Tiểu Trúc thấy rõ người tới, hết sức ngạc nhiên, vì người tới là Vương Ngọc Điệp, biểu muội của La Khải Phàm.
Vương Ngọc Điệp sắc mặt rất khó coi, vừa nhìn thấy Lâm Tiểu Trúc đã mở to hai mắt trừng cô bản vương, như muốn phát hỏa.
Lâm Tiểu Trúc hết sức khó hiểu, cả ngày hôm nay nàng lão phu còn chưa gặp La Khải Phàm, Vương Ngọc Điệp phát điên cái gì chứ ?
Vương Ngọc Điệp hít sâu một hơi nói” có chỗ thích hợp để nói chuyện không ? bản vương có lời muốn nói với cậu”
“Được, mời bên này” Lâm Tiểu Trúc mời nàng lão phu vào trong. Phía sau cửa hàng có một cái sân nhỏ với hai gian phòng, trong đó có một phòng Lâm Tiểu Trúc bố trí làm chỗ xem sổ sách.
Vừa vào trong, Vương Ngọc Điệp đã nôn nóng nói” Trần Hi, bản tọa đến là nói cho ngươi bản tọa biết, ngươi bản tọa đừng si tâm vọng tưởng, biểu ca bản tọa tuyệt đối sẽ không cưới ngươi bản tọa. Trong lòng tên đó chỉ nhớ tới thê tử đã chết của tên đó, năm năm qua tên đó đều không quên được cô bản tọa. Tên đó cũng nói, cả đời này tên đó sẽ không quên cô bản tọa. Vì vậy đời này, tên đó sẽ không cưới ai khác. Ngươi bản tọa chết tâm đi” nói xong, chính mình lại ngồi khóc nức nở.
Lâm Tiểu Trúc không hiểu ra sao, nhìn thấy Vương Ngọc Điệp như vậy, nàng ta đây lại không thể tức giận, chỉ nói” cậu đừng gấp, xảy ra chuyện gì ? ta đây cũng không nói sẽ gả cho biểu ca cậu. Ta đây và tên đó bình thường không nói nhiều thêm vài câu, lần trước đến nhà tên đó tị nạn là vì ta đây quan trọng đối với cửa hàng điểm tâm của đám người kia, sợ ta đây xảy ra chuyện thì việc làm ăn của đám người kia bị tổn thất mà thôi”
Nghe cô bản tọa giải thích, cảm xúc của Vương Ngọc Điệp không tốt hơn mà còn khóc nức nở” nhưng Lưu phủ doãn phái người đến nói với dì là biểu ca muốn cưới đối phương”
“Cái gì?” Lâm Tiểu Trúc trợn tròn mắt hỏi” vậy dì và biểu ca cậu nói thế nào ?”