Biết Vị Ký
Chương 289: Không phải người phàm thường

Cập nhật lúc: 2026-08-13 17:30:42 | Lượt xem: 2

“Biểu ca bản vương nói đời này sẽ không cưới ai nữa, đã cự tuyệt, dì bản vương nói biểu ca muốn cưới ai, nàng bản vương đều đồng ý nhưng nàng bản vương lại không có cách nào với biểu ca bản vương”

“Nga.” Lâm Tiểu Trúc thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng mấy năm nay đã trải qua rất nhiều chuyện nhưng cô ấy vẫn hi vọng gặp được nhiều người lương thiện, không tính kế và mẫu tử La gia đã không khiến cô ấy thất vọng. Có điều xem ra phải mau chóng tìm người hợp tác, nếu không, không biết Lưu phủ doãn sẽ lại đưa ra chủ ý gì

Nghĩ đến đây, trong mắt Lâm Tiểu Trúc lóe lên hàn ý

Vương Ngọc Điệp không để ý tới phản ứng của Lâm Tiểu Trúc, chỉ đắm chìm trong bi thương của mình, nghẹn ngào nói” trước kia tên đó cưới vợ, bản vương còn chưa lớn lên, giờ bản vương đã trưởng thành tên đó vẫn không quên được người kia. Bản vương có thể tranh với bất kỳ ai nhưng lại không thể tranh với một người chết. Ô. . ô, bản vương nên làm gì bây giờ ?”

Thấy nữ nhân ấy như vậy, Lâm Tiểu Trúc khẽ thở dài. Loại chuyện này không thể khuyên, có thể ngày nào đó La Khải Phàm bị chân tình của Vương Ngọc Điệp lay động, người có tình sẽ thành thân thuộc ; cũng có thể bền bỉ của Vương Ngọc Điệp sẽ chỉ nhận được đau thương. Ai mà biết được kết quả ra sao.

Vương Ngọc Điệp khóc một trận cũng đã bình tĩnh lại, hỏi Lâm Tiểu Trúc” ngươi lão phu thực sự không muốn gả cho biểu ca lão phu ?”

“Không” Lâm Tiểu Trúc khẽ lắc đầu” ta đây không biết dì ngươi ta đây có nói tới tình hình nhà ta đây hay không, nhưng với gia thế nhà chúng ta đây, tuyệt không đồng ý để ta đây gả cho biểu ca của ngươi ta đây, hơn nữa ta đây cũng không có ý nghĩ này”

“Cũng phải” Vương Ngọc Điệp gật gật đầu. Gả cho La Khải Phàm, nói khó nghe thì chính là kế thất tái giá, hàng năm đều phải hành lễ trước bài vị chính thất, mà La Khải Phàm chẳng qua chỉ là chưởng quầy, thủ hạ của Lưu phủ doãn, còn Lâm Tiểu Trúc lại là bà chủ của mấy phường rau ngâm, còn bỏ mối sỉ điểm tâm cho Lưu ký, bộ dáng lại đẹp. Nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp lại có tiền, nếu không vì có gì khuất tất thì cần gì phải gả cho người ta đây làm kế thất, huống chi Lâm Tiểu Trúc có nhiều tiên riêng buôn bán như vậy thì không biết gia cảnh trong nhà giàu tới mức nào.

“Xin lỗi, hôm nay lão phu nghe biểu ca nói những lời này, quá thương tâm nên không để ý gì mà chạy tới tìm cậu. Cậu đừng để ý” nói tới đây, Vương Ngọc Điệp có chút ngượng ngùng.

“Không sao, bản vương không trách đối phương” Lâm Tiểu Trúc vỗ vai Vương Ngọc Diệp an ủi. Nữ nhân ấy cảm kích Vương Ngọc Điệp còn không hết a, nếu không có nữ nhân ấy bản vương đến quậy, nữ nhân ấy sao biết được chủ ý của Lưu phủ doãn.

Vương Ngọc Điệp khóc một trận, tâm tình tốt hơn, rửa mặt, dặm phấn che đi đôi mắt đỏ hồng rồi mang theo nha hoàn rời đi. Lâm Tiểu Trúc vẫn còn ngồi im trầm tư.

“Thiếu nữ, bên ngoài có người nói là Lưu phủ doãn phu nhân phái tới, muốn mời cậu tới phủ chơi” Trương Văn Đông tiến vào nói.

“Nga?” Lâm Tiểu Trúc nhíu mày. Nếu là trước kia, cô bản vương nguyện ý giao tiếp với người của Lưu phủ, nhưng lúc này chắc là muốn khuyên cô bản vương gả cho ai đó, rồi cột cô bản vương vào Lưu gia lũ người kia. Như vậy không chỉ kỹ năng mà còn có tiền của cô bản vương đều là của Lưu gia. Một mũi tên trúng hai đích, ngu gì không làm. Lưu phủ doãn tính toán thật hay.

“Cô gái, Lưu phu nhân mời cậu sợ là lại có chủ ý gỉ ?” Trương Văn Đông lên tiếng. Mấy ngày trước Lâm Tiểu Trúc bị đưa đến La phủ ở, hôm qua thì phải đến phủ Dĩnh vương, hôm nay Lưu phu nhân lại sai người đến đón, điều này làm cho tên đó không thể không suy nghĩ như vậy.

Nghe Trương Văn Đông nói vậy, Lâm Tiểu Trúc rất vui. Trương Văn Đông tính tình trầm ổn, gặp chuyện luôn suy nghĩ cẩn thận. Tên đó kinh nghiệm chưa nhiều nhưng lại có thể liên tưởng những chuyện vừa xảy ra mà nhận thấy Lưu phủ không có hảo ý, thực sự là khó có được. Càng khó hơi là trải qua ba, bốn tháng quan sát, nữ nhân ấy phát hiện tên đó làm người chính trực mà cũng rất trung thành. Người như vậy có thể hảo hảo bồi dưỡng tên đó trở thành cánh tay đắc lực cho mình.

“Việc này, trở về sẽ nói với cậu” Lâm Tiểu Trúc quyết định sau này sẽ đem những chuyện mình gặp phải cùng trao đổi với Trương Văn Đông” cậu gọi Vân Sam vào đây”

Vân Sam là nữ hài cô ấy mới mua sau này, chừng mười lăm tuổi, làm người thông minh lại có chút công phu, Lâm Tiểu Trúc liền cho cô ấy làm thị nữ bên người. Có thị nữ bên cạnh, phàm thường đưa tin hay chạy việc cũng tiện.

“Thiếu nữ.” Vân San tiến vào, chào hỏi.

“Đi thôi, cùng bản vương đến Lưu phủ” Lâm Tiểu Trúc nói, thoáng nhìn thấy vẻ mặt bất an của Trương Văn Đông, lại tiếp” không có gì, bây giờ lũ người kia có việc cầu bản vương, hơn nữa cũng chưa biết tình huống cụ thể của bản vương nên chưa dám làm gì đâu, nhiều nhất chỉ là muốn giúp bản vương an bài hôn sự, bản vương không đáp ứng lũ người kia cũng không thể làm gì”

Trương Văn Đông thấy cô ấy bình tĩnh, biểu tình thoải mái liền khẽ gật đầu, thả lỏng tâm.

Xe ngựa Lưu phu nhân phái đến đón Lâm Tiểu Trúc hoa lệ mà thoải mái hơn xe ngựa của La Khải Phàm trước kia, người đến đón cũng là một ma ma bên cạnh Lưu phu nhân, họ Trịnh, ngoài ra còn có một đại nha hoàn tên là Yên Khê. Hai người đều mặc áo gấm, đầu cắm kim ngân, lời nói cử chỉ đều cực có khí phái, vừa thấy đều là người quá đỗi đắc ý trong chốn hào môn. Có thể thấy được, Lưu phu nhân đối với Lâm Tiểu Trúc lễ ngộ rất cao.

“Trần cô gái.” Trịnh ma ma và Yên Khê thấy Lâm Tiểu Trúc và tiểu cô nương đi ra, vội tiến lên thi lễ” phu nhân nhà bản vương phái hai nô tỳ đến mời cô gái tới phủ một chuyến”

Lâm Tiểu Trúc đáp” làm phiền hai vị” rồi nhìn xe ngựa hỏi tiếp” đi ngay bây giờ sao ?”

Loading…

Lâm Tiểu Trúc hơi hơi vuốt cằm:” Làm phiền nhị vị .” Giương mắt nhìn nhất xuống xe ngựa,” Hiện tại phải đi sao?”

“Không biết cô gái hiện giờ có rảnh không ?” Trịnh ma ma ngẩng đầu nhìn Lâm Tiểu Trúc

“Rảnh” Lâm Tiểu Trúc khẽ gật đầu” nhưng mà bản vương có xe ngựa, hai vị cứ lên xe đi, bản vương ngồi xe ngựa của mình là được rồi” . Vì mở thêm mấy cửa hàng, để thuận tiện đi lại, Lâm Tiểu Trúc đã mua một chiếc xe ngựa, tuy không quá xa hoa nhưng lại rất thoải mái, xa phu là ca ca của Vân Sam, tên Vân Thắng.

Trương Văn Đông rất thông minh, đã sớm kêu xe ngựa chờ sẵn. Lâm Tiểu Trúc mang theo Vân Sam lên xe, Trịnh ma ma và Yên Khê thấy vậy mới lên xe của mình, bắt đầu khởi hành.

Lưu phủ doãn không ở chỗ quan nha mà ở trong một tòa nhà cũ tại Lâm Hồ. Tòa nhà này tuy cũ nhưng cũng có phong cách hào môn quý phái, khắp nơi rường cột chạm trổ, xa hoa mà lịch sự. Lâm Tiểu Trúc xuống xe, theo Trịnh ma ma đi một lát nữa mới đến được phòng khách.

“Trần thiếu nữ, làm phiền đối phương ngồi ở đây, nô tỳ đi thông bẩm với phu nhân” Trịnh ma ma vừa nói, vừa phân phó Yên Khê mang trà và điểm tâm lên rồi mới đi vào nội viện

Lúc này Lưu phu nhân đang ở tiểu sảnh nghe nữ nhân ấy dâu quản sự báo cáo, thấy Trịnh ma ma trở về, vội cho mấy người đó lui xuống, hỏi” như thế nào ?”

“Khi đám người nô tỳ đến, Trần thiếu nữ đang ở trong phường rau ngâm ở thành đông, không biết là đang làm gì. Tiểu nhị vào thông báo mới mang theo bé gái đi ra. Trên người mặc xiêm tên đó của Vân Cẩm phường, trang sức cũng không quá quý trọng nhưng rất khác biệt, cho thấy rất không phàm thường. Mấy nô tỳ và xa phu, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, không có hâm mộ hay tự ti. Cô bản tọa cũng không ngồi xe ngựa của chúng bản tọa mà tự ngồi xe của mình đến. Xe ngựa này cũng chỉ là vách tường thanh đồng phàm thường nhưng khi cô bản tọa lên xe, nô tỳ có nhìn thoáng qua, thấy bên trong bố trí thanh nhã, thoải mái. Đến chỗ chúng bản tọa cũng không có phản ứng gì với cảnh trí và bài trí trong phủ, giống như là đã nhìn quen mắt rồi”

““Nói như vậy, cô ấy xuất thân không tệ ?” Lưu phu nhân híp mắt hỏi.

“Có lẽ vậy” Trịnh ma ma cẩn thận đáp.

Lưu phu nhân gật gật gật đầu, đứng lên nói:” Đi thôi, đi gặp mặt đi.”

Đến phòng khách, Lưu phu nhân vẫn chưa đi vào, mà đứng yên ngoài cửa, từ góc độ này nàng ta đây có thể nhìn thấy tình cảnh trong phòng khách nhưng khách nhân lại không thấy nàng ta đây. Chỉ thấy một nữ tử mặt mày thanh lệ ngồi trên ghế thượng khách, dù dung mạo không khuynh quốc khuynh thành nhưng động tác ưu nhã thong dong, thoát tục bất phàm, khí chất cao nhã, làm cho người ta đây vừa thấy đã ấn tượng rất sâu. Càng khiến người ta đây ngạc nhiên là khí độ tự tin, ung dung trên người nàng ta đây mà những tiểu thư khuê các phàm thường khó có được.

Quả nhiên, không phải người bình thường! Lưu phu nhân kết luận.

Đánh giá Lâm Tiểu Trúc xong, cô bản tọa lại chuyển sang phía Vân Sam đứng sau. Tiểu cô nương này diện mạo phàm thường, xiêm gã cũng phàm thường nhưng tư thái lại quy củ, thong dong mà nghiêm cẩn, cũng không thể xem nhẹ.

Lưu phu nhân lại gật gật gật đầu. Cô ấy biết bé gái Vân Sam này là nữ hài tử xuất thân trong núi mà Trần cô gái vừa mua nhưng mới theo chủ tử có nửa tháng mà đã có dạng này, không thể không nói vị Trần cô gái này rất biết cách dạy dỗ hạ nhân. Mà nghe nói những hạ nhân khác cũng không tệ. Khống chế hạ nhân là một môn nghệ thuật, không có sách vỡ nào dạy hay trường lớp nào huấn luyện, đều do quản lý mà thành. Xem ra vị Trần cô gái này quả nhiên xuất thân cao quý.

Nếu Lâm Tiểu Trúc biết những gì Trịnh ma ma vừa nói và suy nghĩ trong lòng Lưu phu nhân, chắc chắn sẽ cười thầm. Nữ nhân ấy hai đời đều là dân đen, nào có xuất thân cao quý gì. Chẳng qua kiếp trước ánh mắt cực lớn, kiếp này ánh mắt lại cực cao, quen biết từ vương gia đến hoàng tử, công chúa, hoàng cung đã từng vào, phủ vương gia thì tùy ý ra vào, có gì mà chưa thấy. Một tòa nhà của phủ doãn be bé, dù xa hoa thì trong mắt nữ nhân ấy chẳng là gì. Còn vền phần dạy dỗ hạ nhân, tốt xấu gì kiếp trước nữ nhân ấy cũng từng được huấn luyện, còn trải qua việc bán hàng đa cấp. Theo nữ nhân ấy thấy, huấn luyện hạ nhân chính là quá trình tẩy não. Đối với những đứa nhỏ đến từ trong núi thì giống như tờ giấy trắng, nữ nhân ấy muốn vẽ màu gì, dạy thế nào thì sẽ thành thế đó.

Khi Lưu phu nhân đến, Lâm Tiểu Trúc đã biết, thấy nữ nhân ấy vẫn đứng ở cửa, thật lâu không tiến vào, nữ nhân ấy cũng án binh bất động. Đợi khi Lưu phu nhân bước vào, nữ nhân ấy mới làm như vừa nhận ra, đặt ly trà xuống, mỉm cười đứng lên.

“Trần cô gái, vị này là phu nhân chúng lão phu” Trịnh ma ma đi theo sau Lưu phu nhân, vội giới thiệu

“Gặp qua Lưu phu nhân.” Lâm Tiểu Trúc thi lễ.

“Không cần đa lễ.” Lưu phu nhân tự tay đỡ Lâm Tiểu Trúc dậy, cười nói” đã sớm muốn được gặp đối phương nhưng thời gian trước trong nhà bận rộn nên trì hoãn đến giờ. Hôm nay vừa gặp thấy Trần thiếu nữ khiến người bản tọa sáng mắt”

“Phu nhân tán thưởng, Trần Hi quý không dám nhận.” Lâm Tiểu Trúc mỉm cười nói. Trên mặt không có vẻ xấu hổ bất an hay dương dương tự đắc.

Lưu phu nhân lại âm thầm tán thưởng : đúng là phong cách quý phái.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8