Bồ Đề Kiếp
Chương 103: Lạnh lùng lợi dụng
Editor : Vũ Linh
“Linh Nhược…”
“Tiểu Linh Nhược…”
Bên tai nghe thấy có tiếng gọi tên bản tọa, nhưng toàn thân bản tọa đã rã rời hết rồi còn nghe lọt tai được cái gì nữa, bỗng cảm thấy tiếng động này thật phiền phức, bản tọa lắc khẽ lắc đầu không phản ứng.
“Linh Nhược, Linh Nhược…Linh Nhược, mau tỉnh lại!”
Bản vương thở dài một tiếng, bất mãn than thở, “Này…Đừng làm phiền bản vương! Phiền chết mất!”
“Linh Nhược…Mau tỉnh lại…”
Giọng nói càng lúc càng nhỏm bản vương lúc này mới hơi tỉnh táo lại. Đây không phải là giọng Chiết Lan sao?
Lấy lại ý thức, bản tọa gọi tên tên đó, liền nghe được tiếng đáp lại kề bên tai, “Bản tọa ở đây”.
Bản vương nhẹ thở ra, sau đó hỏi tên đó bọn Ức Cẩn có ở đây không, Chiết Lan nắm tay bản vương nói, “Cậu yên tâm, ở đây chỉ có mỗi hai chúng bản vương”.
Bản vương gật gật gật đầu, “Vậy thì tốt rồi. Chúng bản vương tranh thủ đi tìm phách cho Xuyên Huyền đi”.
“Được”. Nói xong tên đó siết chặt tay ta đây, “Thật xin lỗi…Ta đây không nên để cậu lại một mình…”
“Không có gì”. Trên người bản tọa thật ra vẫn rất thống khổ, nhưng chuyện này thật sự không phải lỗi của Chiết Lan, “Đối phương không ngờ được đâu. Cung nữ kia không phải là người quen của bản tọa mà là một nữ tử từng thích Lạc Trần khi hắn bản tọa ở nhân gian, cô bản tọa cũng là vì Lạc Trần mà sinh chấp niệm, sau đó lưu lạc đến đây. Thấy bản tọa liền muốn trả thù…” Bản tọa giải thích ngắn gọn cho hắn bản tọa nghe sau đó bất đắc dĩ cười, “Chỉ tiếc là, cô bản tọa bản tọa tìm sai người rồi, cũng làm sai rồi..”
Lão phu hỏi Chiết Lan hoa tai phượng hoàng ở đâu, gã liền trả lời, “Cậu yên tâm, vẫn ở trên người lão phu”.
“Vậy là tốt rồi”. Chiết Lan bỏ hoa tai vào trong tay ta đây, ta đây cất đi rồi lại hỏi hắn ta đây, “Hồn phách Xuyên Huyền bao giờ mới xuất hiện? Chúng ta đây đừng chậm trễ nữa, hiện giờ đi tìm thôi”.
Chiết Lan trầm mặc nửa ngày, cuối cùng đỡ lão phu nằm xuống rồi nói, “Là lão phu không tốt, khiến đối phương chịu khổ rồi. Hiện giờ đối phương đang bị thương, lão phu cũng không thể chữa trị cho đối phương, vẫn phải chờ bọn Ức Cẩn tới đây thôi. Đối phương trước hết cứ nghỉ ngơi ở đây một lát, rất nhanh đám người kia sẽ tới đây”.
Ta đây nhíu mi, “Không phải chúng ta đây đang cần tìm hồn phách của Xuyên Huyền sao? Đợi bọn Ức Cẩn tới đây không biết tới khi nào nữa…”
“Đừng vội, hồn phách của thiên tôn tuy rằng đã xuất hiện, nhưng hiện giờ còn chưa phải lúc. Chờ thương thế của cậu tốt lên chúng ta đây lại đi cũng không muộn”.
Lão phu sờ sờ hoa tai phượng hoàng, gọi tên Xuyên Huyền vài tiếng, muốn hỏi tên đó có làm theo lời Chiết Lan không. Nhưng gọi vài lần mà vẫn không thấy có tiếng đáp lại.
Bản vương lại hỏi Chiết Lan có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không thì lúc này Xuyên Huyền mới lên tiếng, “Chiết Lan nói đúng đấy. Cậu dưỡng thương cho tốt đã”.
Bấy giờ lão phu mới yên tâm, cất hoa tai đi, “Chiết Lan, vậy lão phu nghỉ ngơi một chút, nếu có chuyện gì thì gọi lão phu nhé. Bao giờ bọn Ức Cẩn tới đây cũng đừng ầm ĩ, lúc này lão phu vừa mệt lại đau khắp người, nếu không vội thì cứ để lão phu ở đây ngủ cho đến khi thấy khá hơn là được”.
Dứt lời bản tọa cũng không để ý Chiết Lan nói gì nữa, nghiêng người rồi tiếp tục ngủ.
Một giấc này của lão phu rất an ổn, lâu rồi lão phu chưa được ngủ đã như vậy, đau nhức tan biến dần trong giấc mộng, toàn thân cảm thấy thật thoải mái. Đến khi tỉnh lại trên người không đau, cũng không khó chịu nữa.
Bản tọa lại gọi Chiết Lan, vẫn nghe thấy giọng nói của tên đó gần bên tai. Điều này khiến bản tọa không khỏi cả kinh.
“Cậu vẫn luôn ở đây sao?” Bản tọa hỏi.
Giọng Chiết Lan có chút mệt mỏi, nhưng hắn chỉ cười khẽ nói, “Phải. Ta đây sợ lại xảy ra chuyện nên ngồi ở đây canh chừng”.
Ta đây thầm thở dài một tiếng, “Bọn Ức Cẩn có tới đây không?”
“Ừm, thấy đối phương ngủ, lão phu liền dặn chúng hắn như lời đối phương nói. Chúng cũng ngồi chờ một lát nhưng mãi mà đối phương chưa tỉnh nên đi rồi”.
“Thế cũng tốt…” Bản vương đứng lên, cả người bỗng lảo đảo.
Chiết Lan vội đỡ bản vương, nhẹ tiếng nói, “Thương thế của cậu còn chưa ổn hẳn đâu, hay là nghỉ ngơi thêm một lát nữa?”
“Không cần, ngủ nữa là không tỉnh lại được đâu”.
Tay Chiết Lan bỗng cứng lại, chắc là gã cảm thấy thương cảm cho bản tọa, dù sao cũng ở bên nhau một thời gian rồi.
“Linh Nhược…”
“Hả?”
“Ngươi lão phu sẽ không có việc gì, lão phu hứa đấy!”
Bản tọa cười cười, “Ngươi bản tọa yên tâm! Bản tọa đương nhiên sẽ không có chuyện gì. Nếu không, lão Không Giới kia sao có thể cùng bản tọa giao kèo chứ”.
Tay Chiết Lan tựa hồ hơi siết chặt lại, khiến cánh tay lão phu có chút đau.
“Linh Nhược, đối phương thực sự nguyện ý gả cho cái người chưa từng gặp mặt qua kia sao?”
Bản tọa ngẩn người, kỳ thật lúc trước bản tọa cũng chỉ nghe xong điều kiện của Không Giới thì đồng ý luôn, chưa từng cẩn thận nghĩ kĩ chuyện này.
Gả cho một người không biết mặt, không quen biết…Cảm giác này bản vương chưa từng trải qua. Chỉ là trên đời này, ngoại trừ Xuyên Huyền, bản vương gả cho ai cũng thế mà thôi.
“Linh Nhược…”
“Sao?”
“Hạc giấy của cậu bay về rồi, bản tọa dẫn cậu đi xem nhé?”
Bản tọa yên tĩnh một lát, cũng không biết tính xác thực của hạc giấy này như thế nào. Nhưng nếu là thật thì đối với bản tọa là chuyện cực kì tốt. Tuy biết không phải bây giờ nhưng không lâu về sau có thể buông Xuyên Huyền, sau đó sống đến đầu bạc với người kia, đó chính là hạnh phúc cầu còn không được.
Bản tọa kéo tay Chiết Lan, “Để sau đi, đợi thu được hai phách kia của Xuyên Huyền đã”.
“Cũng được”.
Bản tọa động đậy thân mình, cảm thấy nên đi ra ngoài một chút. Nằm trên giường lâu như thế có chút khó chịu.
“Chiết Lan, đưa lão phu ra ngoài một lát đi”.
“Được”.
Cũng không biết Chiết Lan đưa ta đây đi đâu, không biết xung quanh có cảnh đẹp gì không, ta đây chỉ ngửi thấy mùi hoa thơm và nghe thấy tiếng chim hót, chắc nơi này cũng là một chỗ đẹp lắm.
Lúc đang mơ hồ thì Chiết Lan lên tiếng, “Đây là cung điện do Quỷ vương ban cho chúng bản tọa. Nơi chúng bản tọa đang đứng là hoa viên trong cung điện”. Nói xong tên đó thi phép gì đó, khiến mùi hoa đậm đặc hơn, ngửi rất dễ chịu.
“Quỷ vương đối với Ức Cẩn rất tốt”.
Chiết Lan khẽ cười, “Lũ người kia vốn là thanh mai trúc mã, đương nhiên Quỷ vương sẽ đối tốt với cô ấy lão phu”.
“Hả? Thanh mai trúc mã?”
“Đúng thế. Cậu chưa biết đúng không? Vốn Quỷ vương và Ức Cẩn là yêu tinh cùng nhau khổ luyện, về sau Ức Cẩn thành tiên, gã không tu được. Cả ngày không gặp được Ức Cẩn, gã liền kích động bi thương, bởi thế không thể thành tiên, sau đó tới nơi này là Quỷ vương ở quỷ giới”.
Bản vương lại không hề biết Ức Cẩn cũng có chuyện như thế. Khó trách Quỷ vương kia đối xử tốt với nàng bản vương như thế. Bản vương còn tưởng nàng bản vương vốn là thần tiên phóng khoáng, nào ngờ lại có nợ tình ở đây.
“Chúng lão phu xem ra phải uống rượu ăn mừng thôi”. Lão phu cười nói, lại không khỏi lo lắng, “Nhưng Ức Cẩn hiện là tiên, không chung đường với Quỷ vương kia. Riêng chuyện của chúng lão phu thôi cũng đã khiến trên thiên giới truy đuổi không ngừng, nếu đám người kia cũng thế vậy Ức Cẩn cũng sẽ giống chúng lão phu, trở thành phạm nhân trên thiên giới…”
Chiết Lan vỗ nhẹ tay ta đây, “Không cần lo lắng, Ức Cẩn đang ở quỷ giới rồi, người trên thiên giới cũng không thể tới đây đâu. Kể cả sau này nàng ta đây ta đây thực sự muốn ở bên Quỷ vương thì cũng không sao. Ức Cẩn cũng chủ là một tiểu tiên, không đáng để thiên giới phải ra tay với quỷ giới đâu. Chúng sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua, cùng lắm là xóa tiên tịch của nàng ta đây ta đây thôi. Còn chúng ta đây chỉ cần cố gắng không để chúng phát hiện ra, như vậy quỷ giới sẽ không có chuyện gì”.
“Ức Cẩn ở bên Quỷ vương, đó là chuyện rất tốt”.
Chiết Lan cười khẽ, “Cậu chỉ nói chuyện tốt của nữ nhân ấy bản tọa mà quên mất chuyện tốt của mình rồi sao?”
Bản vương biết tên đó đang ám chỉ chuyện hạc giấy kia, có điều tâm tư bản vương lúc này vẫn đang dồn hết lên người Xuyên Huyền, làm sao còn thời gian rảnh mà đi lo nghĩ chuyện khác nữa.
“Thôi được rồi, ta đây nói giỡn thôi. Cậu cũng không cần nghiêm túc như thế”. Chiết Lan nói rồi dắt ta đây tiến lên phía trước, “Lát nữa chúng sẽ tìm cậu, còn có một người nữa vẫn một mực đợi ở trong đại sảnh, hiếm khi hắn ta đây lại nhẫn nại được như thế. Cậu có muốn đi gặp không?”
“Người đó là ai?”
“Đương nhiên là Quân thượng đại nhân của Chi giới”.
Là Linh Hề! Ta đây gật gật đầu, “Ngươi ta đây dẫn ta đây đi gặp hắn ta đây đi”.
Chiết Lan kéo bản tọa lên một đám mây rồi bay đi.
Rất nhanh chúng lão phu đã tới đại sảnh, đám mây còn chưa hạ xuống lão phu đã nghe thấy tiếng nói của Linh Hề vang lên. Sau đó thình lình bị tên đó ôm.
“Linh Nhược, ngươi bản vương thật sự khiến người bản vương không thể an tâm”.
Hiện tại Linh Hề đang trong bộ dáng nam nhân, nhưng hành động và lời nói lại là của trẻ con.
Hắn ta đây cọ cọ má ta đây, trầm tiếng nói, “Bên ngoài nhiều nguy ngập quá, hay là cậu trở về với ta đây đi! Ở Chi giới, khẳng định không ai dám làm tổn thương tới một sợi tóc của cậu”.
Bản vương cười cười, “Lúc trước không phải bản vương còn đánh nhau với ngươi bản vương, còn suýt bị ngươi bản vương ăn sao?”
Linh Hề cười hề hề, “Đó…Đó là lúc bản tọa còn chưa biết ngươi bản tọa mà. Tới bây giờ ngươi bản tọa vẫn chưa tin bản tọa sao?”
Bản vương buông tiếng thở dài một tiếng, “Đương nhiên không phải thế, nhưng hiện giờ bản vương không thể về cùng cậu được”. Bản vương nắm tay tên đó, “Linh Hề, bản vương không thể trở về chỗ của cậu được, sau này bản vương sẽ tới một chỗ khác, có lẽ…có lẽ chúng bản vương sẽ không thể gặp nhau nữa…”
Linh Hề như là bị dọa sợ, chấn kinh nửa ngày mới nắm chặt tay bản vương hỏi, “Ý ngươi bản vương là gì? Không phải đã nói sẽ tới thăm bản vương sao? Nếu không phải bản vương tới đây thì ngươi bản vương chắc cũng chả tới tìm bản vương đúng không?”
“Linh Hề…”
Ta đây muốn giải thích nhưng không biết nên nói thế nào.
Linh Hề hừ cười, “Linh Nhược, bản tọa chỉ biết, đối phương đây là đang lừa bản tọa. Ngay cả đối phương cũng lừa bản tọa…” GÃ khẽ thở dài, giọng điệu lạnh băng, “Uổng công bản tọa đối tốt với đối phương, coi đối phương như người thân nhất, vì đối phương mà từ bỏ thân phận để giúp đối phương tìm được linh thảo của lão thần gã kia, thậm chí để đối phương rời khỏi Chi giới. Nhưng đối phương thì sao? Ngay cả một tiếng từ biệt cũng không nói với bản tọa mà đã bỏ đi…Linh Nhược, bản tọa biết, trong lòng đối phương vẫn luôn có một người, bản tọa có thể giúp đối phương cứu gã, nhưng chân tình của bản tọa lại chỉ đổi được sự lợi dụng lạnh lùng của đối phương. Cho nên, bản tọa nhất định sẽ không bỏ qua cho đối phương!”
Dứt lời, bản tọa chỉ cảm thấy có một trận gió thổi qua, sau đó đại sảnh chỉ còn lại yên tĩnh.